Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản – 178

Chính văn Chương 178: Cửu tử nhất sinh

Editor: mèomỡ

Liên tục mấy ngày, tất cả chung quanh dường như lại an tĩnh, Thích Tĩnh hạ táng, bệnh tình Hoàng Thượng cũng đã đỡ, Đại Lý tự cũng không tìm Đoàn Chính Trung, nhưng Thích Vi vẫn mất tích.

Nàng lại nhớ đến Tư Huyên. Tư Huyên đã chết, Thích Vi nói muốn làm muội muội của nàng, kết quả cũng mất tích. Chân cha đến bây giờ còn không cử động được, cơ thể mẹ cũng vẫn không tốt. Hơn nữa Cố gia lúc trước.. Có phải, nàng mới là kẻ sát khí nặng nhất, mới là kẻ làm liên lụy đến người khác hay không?

Trên đường cái Kinh thành, người đến người đi, bán kẹo hồ lô, tiểu thương bán tạp hoá rao hàng ở trên đường, ngẫu nhiên còn có một chiếc kiệu nhà phú quý đi qua.

Một lát sau, trên đường có một chiếc xe ngựa đi qua. Người bên ngoài vừa thấy chữ “Đoàn” trên xe ngựa, liền nhận ra thân phận tôn quý của người trong xe.

Đoàn Chính Trung ngồi bên cửa sổ quán trà bên cạnh, vừa nhìn thấy xe ngựa này, không khỏi lại nhăn mặt nhíu mày. Nhất định là Mộ Quân lại không nghe lời hắn chạy ra ngoài.

Đúng lúc này, trên nóc nhà xa xa đột nhiên có một đại hán đầu bóng lưỡng tay cầm thiết liên nhảy ra, phi về bên này.

Hoa Cửu Liệt!

Đoàn Chính Trung lập tức nghĩ đến đại án xuất hiện trong kinh thành gần đây, trên giang hồ xuất hiện một tên dâm tặc đầu bóng lưỡng. Không biết do tính cách vốn phóng đãng hay là do luyện tà công, cứ cách vài ngày lại bắt nữ nhân tuổi trẻ trên đường. Cuối cùng mọi người chỉ có thể tìm được thi thể nữ nhân toàn thân trần truồng, máu tươi đầm đìa ở nơi hoang vu.

Không tốt!

Hắn mới nghĩ đến Cầu Mộ Quân, liền thấy Hoa Cửu Liệt bay đến cạnh xe ngựa, một đao chẻ đôi đỉnh xe ngựa, đưa tay lôi người trong xe ra. Chỉ kịp nghe đến tiếng thét chói tai, đã thấy Cầu Mộ Quân mặc một bộ quần áo màu phấn bị đại hán đầu bóng lưỡng túm lấy, bay lên nóc nhà nhanh chóng biến mất.

Hắn lập tức rút ống trúc trong tay áo, thả ong mật ra. Trong lòng cảm thấy kỳ quái, lại không kịp nghĩ nhiều, lập tức liền cẩn thận thay đổi một bộ quần áo màu đen, âm thầm đi theo.

Bên kia đường, Thích Ngọc Lâm cũng thấy được một màn này, lập tức đuổi theo.

Hoa Cửu Liệt mang Cầu Mộ Quân đi phía trước, Thích Ngọc Lâm đuổi theo phía sau, Đoàn Chính Trung mặc đồ đen che mặt, âm thầm đi theo hai người.

Hoa Cửu Liệt dùng một cánh tay ôm ngang Cầu Mộ Quân, chạy đến nơi hẻo lánh.

Thích Ngọc Lâm đuổi tới vùng núi rừng hoang dã, đã thấy Hoa Cửu Liệt mang Cầu Mộ Quân vào khe núi trước mặt.

Hắn không chút suy nghĩ liền theo vào.

Đoàn Chính Trung ở bên ngoài nhìn trong chốc lát, nghe thấy Thích Ngọc Lâm quát to một tiếng “Mộ Quân”, trong lòng chấn động, lập tức theo vào.

Trong khe núi rất tối, chỉ nhìn thấy ánh sáng mỏng manh. Đi được vài bước, hắn thấy Cầu Mộ Quân không nhúc nhích nằm ở trên một tảng đá tận phía trong cùng.

Thích Ngọc Lâm chạy tới trước hắn một bước, kéo người trên tảng đá, vội kêu lên:“Mộ Quân!” Nhưng lại là một nữ nhân lạ mặt!

Sắc mặt Thích Ngọc Lâm trắng nhợt, dò xét hơi thở nữ nhân, đã tắt thở.

Một bên truyền đến tiếng tấm ván gỗ va chạm rất nhỏ. Thích Ngọc Lâm lập tức quay đầu lại, thấy một cái cửa gỗ, sau cửa dường như đang có cái gì dùng lực rất nhẹ đập đập vào.

Hắn chạy tới, lập tức đá văng cửa gỗ ra, chỉ thấy một đám mây đen bay về phía mình.

“Cẩn thận!” Đoàn Chính Trung lập tức tiến lên đẩy hắn ra, nhảy ra sau vài bước. Lúc này hắn mới phát hiện đám mây đen kia là ngàn ngàn vạn vạn con dơi, giờ chúng đang lao về phía bọn họ!

“Mau đi ra!” Đoàn Chính Trung vừa dứt lời, hai người đã nghe được tiếng tảng đá ma sát. Chỉ thấy cách cửa khe núi không xa, một khối đá thật to đang rơi xuống, bịt kín cửa ra.

Đầu kia khe núi cũng vang lên tiếng động, Đoàn Chính Trung lập tức phi thân qua, lấy tay nâng tảng đá thật lớn đang dần hạ xuống.

Hoa Cửu Liệt không còn ở trong khe núi, nhất định hắn đã đi ra ngoài, cho nên cửa đá này là đường ra cuối cùng.

Đàn dơi không ngừng lao về phía bọn họ. Thích Ngọc Lâm lập tức chạy tới, dùng cây quạt ngăn bọn chúng, nhưng một con chết một con khác lại bay lên, đàn dơi trước mắt vẫn đông đúc như cũ.

Cửa đá thật lớn vẫn nặng nề hạ xuống, dù cho Đoàn Chính Trung dùng hết toàn lực, ngay cả gân xanh trên trán đều hiện lên cũng không thể khiến cho cửa đá dừng lại.

Thích Ngọc Lâm nhìn hàm răng sắc nhọn của lũ dơi, lại nhìn miệng vết thương nho nhỏ trên cánh tay, kinh hãi nói:“Không tốt, bọn dơi này hút máu! Chúng ta trúng kế!”

Đoàn Chính Trung nâng cửa đá, thân thể chậm rãi sụp xuống, không dư thừa khí lực nói chuyện, cũng không có biện pháp thừa dịp trước khi cửa đá hạ xuống thoát ra ngoài.

Đàn dơi vẫn không ngừng lao về phía bọn họ, Thích Ngọc Lâm càng chắn càng nhiều.

Hắn nhìn cửa đá, lại nhìn đàn dơi, đột nhiên tiến lên tháo khăn che mặt của Đoàn Chính Trung.

Bây giờ, Đoàn Chính Trung chỉ có thể mặc cho hắn thấy rõ khuôn mặt mình, không thể nói chuyện cũng không có khả năng ngăn hắn.

Thích Ngọc Lâm nói: “Quả nhiên là ngươi, Đoàn Chính Trung, kỳ thật ngươi cũng quan tâm Mộ Quân đúng không? Kỳ thật ngươi cũng yêu nàng đúng không?”

Đoàn Chính Trung nhìn hắn không nói lời nào.

“Hai người chúng ta, hoặc là cùng chết, hoặc là một người để cho người kia sống. Mộ Quân yêu ngươi, nếu ta cứu ngươi, nếu ngươi lại cho nàng hạnh phúc, vậy hạnh phúc của nàng là do ta cho.” Thích Ngọc Lâm nói xong đột nhiên ngồi xổm xuống, nâng cửa đá nói:“Ngươi đi ra ngoài!”

Đoàn Chính Trung sửng sốt một chút, nhìn hắn một cái, buông cửa đá lập tức nằm rạp xuống lăn ra ngoài. Không ngờ người hắn mới ra ngoài một nửa, cửa đá đã tiếp tục hạ xuống một ít, suýt nữa đè lên thắt lưng hắn.

Thích Ngọc Lâm dường như không chống đỡ được, đem người mình chèn phía dưới cửa đá, nâng cửa đá.

Đoàn Chính Trung nhờ vào không gian nhỏ hẹp đó chậm rãi kéo thân thể ra ngoài, cửa đá vẫn chậm rãi hạ xuống, hắn nghe được tiếng xương đùi Thích Ngọc Lâm vỡ vụn. Cả đời này, hắn rốt cục nợ một người, cả đời này cũng không thể nào hoàn trả.

Khi hắn rút nhanh chân từ bên trong ra, cửa đá lại hạ xuống lần nữa, rốt cục chỉ còn một chút khe hở, bởi vì phía dưới, là cánh tay cùng chân Thích Ngọc Lâm.

“Không phải vì ta . . . Muốn cứu ngươi, mà là.. Ta muốn chứng minh, ta có thể cho Mộ Quân hạnh phúc.” Sau cửa đá, truyền đến lời Thích Ngọc Lâm dùng hết toàn lực nói ra. Sau đó, lại là tiếng xương cốt vỡ vụn, bàn tay đang nắm chặt của Thích Ngọc Lâm chậm rãi buông ra.

Đoàn Chính Trung nhắm mắt, quỳ trên mặt đất chậm rãi cầm bàn tay bên ngoài cửa đá của hắn.

Khi hắn thay quần áo, vô lực trở lại Đoàn phủ, hỏi thủ vệ ngoài cửa Cầu Mộ Quân khi nào thì trở về, nghe được thủ vệ nói:“Hồi lão gia, phu nhân vẫn luôn ở trong phủ”, trong lòng hắn mới thở phào một hơi.

Đi vào trong phòng, Cầu Mộ Quân đang cắm hoa cúc mới nở vào bình hoa. Thấy hắn, lập tức vui sướng hỏi:“Chàng xem, có đẹp không?”

Đoàn Chính Trung nhẹ nhàng cười, gật đầu nói:“Rất đẹp.”

“Ha ha, ta vừa mới hái đó, chàng ngửi xem, có thơm không?” Cầu Mộ Quân lấy một bông cúc màu vàng nhảy tới trước mặt hắn.

Tuổi 17 – Chương 9.3

Chương 9.3

Editor: đỗ đỗ béo

Khang Đóa Hinh rúc vào trong lòng anh, “Đông Luân, anh có biết, em vẫn nuối tiếc đứa con ở kiếp trước.”

“Anh biết.” Anh im lặng một chút, mới nói.

Chính vì biết, cho nên mới không muốn cô lại bị tổn thương.

“Em hiểu anh muốn bảo vệ em, nhưng nếu không chữa, chuyện sẽ luôn trong lòng em, nhiễm trùng thối rữa, vì thế cả đời em không thể quên được đau thương.”

Anh nhắm mắt, “Nhưng muốn anh trơ mắt ra nhìn em khổ sở như thế, anh không làm được.” Nếu một lần có thể thành thì không nói, nhưung tỉ lệ thấp đến mức không được, anh làm sao chịu được? “Nhưng dù sao vần đề là rụng trứng đúng không, kiếp trước chúng ta có thể tự nhiên mang thai được, thì đương nhiên kiếp này cũng có thể.”

“Việc này không biết kéo dài bao lâu đâu……” Cô nói thầm.

Nguyễn Đông Luân thở dài, “Nguyễn phu nhân, năm nay em mới hai mươi ba tuổi, có cần phải vội vàng không? Chờ đến lúc em bốn mươi ba tuổi, lại phiền não đến vấn đề này được không?”

Khang Đóa Hinh bĩu môi, tuy rằng biết anh nói đúng, nhưng có lẽ khi ở tuổi hai mươi lăm kiếp trước, đã nghe mất đi khả năng sinh đẻ làm cô rất tuyệt vọng, cô không nghĩ là sẽ bị động chờ đợi.

“Muốn ngừng…… Ít nhất cũng chờ đến khi làm xong đợt này đi?” Cuối cùng cô miễn cưỡng nói: “Bằng không tiền châm bỏ ra cũng uổng lắm? Nhiều lắm lần này không được, về sau em không làm nữa.”

Thế này chẳng phải anh lại phải nhìn cô châm thêm vài lỗ nữa? Sắc mặt Nguyễn Đông Luân lại trầm xuống.

“Đông Luân, đồng ý lần này thôi!” Một đôi mắt sáng nhìn anh, mềm giọng cầu xin.

Nguyễn Đông Luân bất đắc dĩ, chiêu này luôn luôn rất hiệu quả. Giãy dụa sau một lúc lâu, cuối cùng anh chỉ có thể thỏa hiệp như trước, “Nốt lần này, lần sau không được lấy lý do này nữa.”

Cho dù không có con, với anh mà nói, vợ yêu vẫn quan trọng hơn.

“Vâng.” Mắt cô sáng lên.

“Nghe nói con và Đóa Hinh định sinh con?”

Nguyễn Đông Luân ngẩng đầu nhìn sắc mặt không thể nào tốt hơn của bố vợ kiêm thủ trưởng, rất ngạc nhiên lúc đi làm ông lại nhắc tới chuyện trong nhà.

Giờ phút này bọn họ đang ngồi trong một phòng ăn ở nhà hàng, chờ đối tác đến ký hợp đồng.

Anh nghĩ nghĩ, mới nói: “Con hy vọng có hai đứa, nhưng không muốn gò ép, nghĩ thuận theo tự nhiên là được, nhưng Đóa Hinh rất kiên trì.”

Anh không phủ nhận mình cũng muốn có con, nhưng điều kiện trước tiên là Đóa Hinh phải khỏe mạnh, anh không muốn thúc ép gì rồi lại nguy hiểm đến cô.

Hóa ra là vì con gái nhà mình…… Lúc này vẻ mặt Khang Hành Đình mới dịu xuống.

Ngẫm lại, tuy rằng trong lòng còn nhiều vướng mắc, nhưng không thể phủ nhận Nguyễn Đông Luân quả thật là người chồng tốt, cho tới bây giờ cũng chỉ có con gái ông bắt nạt nó, nào có thấy nó thúc ép Đóa Hinh?

“Con khuyên nó đừng liều như vậy đi……” Chính là lời nói ra, Khang Hành Đình cũng nói rõ ràng, thấy Nguyễn Đông Luân cưng chiều vợ đến mức này, khẳng định rất thương vợ vất vả, có thể khuyên được thì nên làm.

Nhưng Nguyễn Đông Luân cũng không giải thích gì về mình, chỉ nói: “Con sẽ cố hết sức.”

Lúc trước một lần châm cứu, cũng chưa thể làm cho cô mang thai, vì thế ở ngoài mặt cô chưa nói gì, tự mình làm rất khổ sở.

Thấy cô rầu rĩ không vui, trong lòng anh cũng không chịu nổi. Nhưng cô không nhận ra, anh có thể làm sao bây giờ?

“Thôi được, không nói chuyện này nữa, lấy hợp đồng lại đây, để ba xem một lát.” Khang Hành Đình day day huyệt thái dương.

Đã thỏa thuận xong, chỉ cần ký tên, cũng không có gì cần xác nhận lại, Nguyễn Đông Luân biết Khang Hành Đình muốn nói sang chuyện khác, yên lặng đưa hợp đồng qua.

Lúc này, cánh cửa phòng bị gõ hai tiếng rồi mở ra.

Gặp người đứng đầu công ty hợp tác với bọn họ là ông chủ Vương Diệu Minh, Khang Hành Đình và Nguyễn Đông Luân cùng đứng dậy chào hỏi ông ta.

“Thật có lỗi thật có lỗi, đã tới muộn.” Vương Diệu Minh cười ha ha, cùng bọn họ bắt tay.

“A, chúng tôi mới đến.” Khang Hành Đình khách khí trả lời.

“Đúng rồi, đây là con gái tôi.” Đột nhiên Vương Diệu Minh quay đầu về phía người vẫn đang đứng ngoài cửa vẫy vẫy tay, “Con bé vừa tốt nghiệp năm ngoái, bây giờ đang ở trong công ty tôi thực tập, hôm nay nhân tiện mang con bé tới gặp để học hỏi.”

“Chào giám đốc Khang, chào Nguyễn tiên sinh.” Một cô gái tuổi còn trẻ chậm rãi đi đến.

Nguyễn Đông Luân ngẩng đầu lên, lại nghe thấy giọng nói của cô gái, đột nhiên cứng lại.

Vương Yên Hoa? Làm sao cô ta có thể ở trong này? Trong đầu Nguyễn Đông Luân một mảnh hỗn loạn.

Anh không biết Thư ký Vương có cha là người có tiền, nhìn xuất thân và năng lực của cô ta, lúc trước cần gì phải chịu thiệt làm chân thư ký trong công ty nhỏ của anh?

Chẳng lẽ anh cho rằng Vương Yên Hoa không có ý gì với anh?

Tiếng nói Đóa Hinh không đồng ý ở trong đầu vang lên, làm anh hơi chấn động.

Có chuyện này sao? Năm đó Thư ký Vương là vì anh mới vào công ty? Anh là người đã có gia đình rồi.

“Làm sao vậy, Đông Luân?” Khang Hành Đình thấy thần sắc anh bất thường, hỏi.

“Không có  gì.” Anhlập tức lấy lại tinh thần, mỉm cười với Vương Diệu Minh và con gái, “Giám đốc Vương, Vương tiểu thư, mời ngồi.”

Chờ bốn người vào chỗ ngồi, Khang Hành Đình nhìn Vương Yên Hoa, cười nói: “Vương tiểu thư thật không đơn giảm, vừa mới tốt nghiệp đã vào công ty của ba thực tập, giống con gái tôi, cũng vừa tốt nghiệp năm trước, nhưng lại bất ngờ la hét đi ra ngoài làm việc, bây giờ chỉ ở nhà chỉnh sửa bản thảo thôi.”

Tuy nói như vậy, nhưng trong giọng ông tràn ngập cưng chiều với con gái.

Vương Diệu Minh nghe người ta khen con gái, tự nhiên vui vẻ, cũng không quên nói: “Là giám đốc Khang thương con, mới làm cho con làm việc mình thích.”

“Ai, theo tôi có vấn đề gì đâu, tôi chỉ có trách nhiệm nuôi nó đến lúc lấy chồng thôi, cưới xong chồng yêu của nó chăm sóc nó như thế nào, tôi làm ba cũng không xen vào được.” Giọng Khang Hành Đình chua xót.

“Tôi không ngờ lệnh thiên kim kết hôn sớm vậy.” Vương Diệu Minh cũng rất kinh ngạc.

“Nhưng con bé có gấp rút gì đâu!”

Khang Hành Đình chua xót trừng mắt nhìn cái tên cướp đi con gái bảo bối của ông, Nguyễn Đông Luân cười cười.

Hôn lễ của anh và Đóa Hinh, tuy được tổ chức trang trọng, nhưng cũng chỉ mở tiệc chiêu đãi bạn bè thân thiết, Vương Diệu Minh và Khang Hành Đình cùng lắm chỉ là quan hệ hợp tác bình thường, dĩ nhiên sẽ không biết.

Hợp đồng đã được thỏa thuận, chỉ còn động tác kí tên, vì vậy bốn người nói chuyện về việc nhà, không khí ổn định hài hòa.

Sau khi song phương xuất ra hợp đồng, trao đổi xác nhận sau khi kí tên, vừa vui vẻ ăn cơm vừa nói chuyện phiếm.

Nhưng mà dần dần không biết tại sao, đề tài đã từ từ chuyển sang Nguyễn Đông Luân và Vương Yên Hoa.

Có lẽ do trong lòng còn băn khoăn, Nguyễn Đông Luân cảm thấy ánh mắt Vương Yên Hoa luôn đảo quanh trên người mình, anh không thích cảm giác này, lại ngại Vương Diệu Minh, không tiện thể hiện rõ ràng.

“Không nghĩ tuổi Đông Luân còn trẻ, nhưng mắt nhìn được rất xa.” Nghe xong Nguyễn Đông Luân nói về lĩnh vực phân tích thị trường, Vương Diệu Minh liên tục gật đầu, không quên khen ngợi.

“Nhưng cá nhân tôi không quen thiển kiến, còn chưa có kinh nghiệm, giám đốc Vương quá khen.” Anh thản nhiên nói.

“Ha ha, người trẻ tuổi khiêm tốn là chuyện tốt, nhưng đừng tự coi nhẹ mình quá. Khụ, không phải tôi khoe khoang, Yên Hoa nhà chúng tôi cũng rất xuất sắc! Vào công ty không bao lâu, đã lập được một vài thành tích, nói không chừng chưa cần đến vài năm, có thể tiếp nhận công ty tôi……”

Nguyễn Đông Luân nhíu mày, chậm quá đã hiểu được ý đồ của cha con nhà Vương, nhưung anh không xác định được rốt cuộc là ý của Vương Diệu Minh hay Vương Yên Hoa. Lúc trước vì nói chuyện hợp tác với Vương Diệu Minh, anh cũng đi qua công ty họ vài lần, cũng không nhớ rõ tđã ừng gặp Vương Yên Hoa.

Anh biết bản thân mình ở trước Vương Diệu Hoa nói ra càng hiểu rõ ám chỉ, trước tiên chặt đứt ý nghĩ của bọn họ đã, để tránh chuyện càng không thể cứu vãn.

“Giám đốc Vương quả thật có phúc.” Trong khi Vương Diệu Minh đang ba hoa, ngắt lời nói: “Giống như vợ tôi không có hứng thú với việc kinh doanh, tôi cũng chỉ có thể tốn nhiều tâm tư thay cô ấy.”

“Vợ?!” Quả nhiên cha con nhà Vương thay đổi sắc mặt, “Anh…… Kết hôn ?!”

“Tôi và vợ tôi đã qua lại nhiều năm, năm trước khi cô ấy tốt nghiệp mới kết hôn.” Nguyễn Đông Luân mỉm cười, cúi đầu uống trà, làm bộ như không thấy vẻ mặt khó coi của bọn họ.

Đầu tiên Khang Hành Đình nghi hoặc anh làm sao đột nhiên nhắc tới Đóa Hinh, nhưng nhìn vẻ mặt của hai cha con, mới hiểu được tính toán của bọn họ.

Lại có người trước mặt ông, muốn bắt cóc trợ thủ đắc lực kiêm con rể của ông?

Khang Hành Đình thấy khó chịu, trong lúc nhất thời ngay cả hợp đồng cũng muốn đổi ý cầm lại rồi xé toạc, trực tiếp rời đi.

Nhưng phản ứng của Đông Luân coi như làm người ta vừa lòng, nghĩ mình không nên nhúng tay vào, cuối cùng ông miễn cưỡng nén tức giận xuống, không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn hai cha con nhà kia.

Vương Yên Hoa vẫn cứ bỏ qua, tươi cười, “Không biết cô gái nào có phúc như vậy, có thể gả cho anh Nguyễn……”

“Tôi cảm thấy có thể lấy được Đóa Hinh là phúc của tôi, đương nhiên, cũng muốn cảm tạ sự dẫn dắt của nhạc phụ nữa.” Nói xong, anh mỉm cười với Khang Hành Đình.

Cha con nhà Vương hoàn toàn ngây người, qua vài giây Vương Diệu Minh mới phản ứng lại: “Chẳng lẽ anh chính là con rể của giám đốc Khang?”

“Đúng vậy.” Nguyễn Đông Luân vui vẻ gật gật đầu, “Vợ tôi không hề hứng thú với công ty Khang gia, cho nên tôi càng phải cố gắng.”

Nhìn hai cha con trợn mắt há hốc mồm, trong lòng anh vô cùng dễ chịu.

Tốt lắm, cuối cùng lại giải quyết xong một phiền phức của kiếp trước rồi, nhưng lại là do Đóa Hinh phát hiện trước.

 

Tuổi 17 – Chương 9.2

Chương 9.2

Editor: đỗ đỗ béo

Bỗng nhiên anh cảm thấy rất áy náy.

“Đông Luân.” Giọng cô nghe qua có chút mệt mỏi, “Chuyện quá khứ em không muốn nhớ lại, dù sao bây giờ em cũng biết, lúc trước anh chỉ đơn thuần coi cô ấy là cấp dười đắc lực mà thôi, nhưng anh đã hiểu được tâm trạng của em, em hy vọng về sau em sẽ không có cơ hội cảm nhận được đau khổ này nữ.”

“Anh xin lỗi, lúc trước anh thật sự không biết……” Nguyễn Đông Luân hết sức đau lòng khẽ hôn cô, “Nhưng em yên tâm, anh tuyệt đối sẽ không làm em khổ sở thêm lần nào nữa. Sở dĩ chúng ta trở về, không phải vì sửa lại sai lầm kiếp trước, một lần nữa đi đến hạnh phúc sao?”

“Đúng vậy, vì thế chúng ta cố gắng rất nhiều năm.” Khang Đóa Hinh thì thào nói.

Quay về tuổi mười bảy, cô vun đắp quan hệ với ba mẹ, làm ba an nguy vượt qua nguy cơ của sự việc, anh cũng cứu được mẹ mình khỏi căn bệnh ung thư.

Sau đó bọn họ lại kết hôn lần nữa, càng hiểu được quý trọng giữ gìn cuộc hôn nhân này, mọi thứ xem ra, đều tốt đẹp và tràn ngập hy vọng —

“Kế tiếp chúng ta chỉ cần sinh lại đứa con, có thể trọn vẹn hết tiếc nuối của kiếp trước rồi.” Anh chợt có cảm xúc.

Nghe vậy, Khang Đóa Hinh lại đột nhiên giật mình, đáy lòng nảy lên lo lắng

“Làm sao vậy?” Anh cảm giác được vợ mình đang cứng người lại.

Cô do dự một lát, “Không, em chỉ đột nhiên nghĩ đến, kiếp trước khi bác sĩ đã nói nội màng tử cung của em rất mỏng, không dễ thụ thai……”

Cô không nói tiếp được, nội màng tử cung mỏng chẳng những thụ thai không dễ, còn rất dễ sinh non, lúc trước vì cô bị thế này, mà xảy mất đứa con của họ, thậm chí vì thế mà tử cung bị hư, không thể mang thai lại được.

Kiếp trước, ngoài việc đoạn tuyệt với ba mẹ ra, đây là nỗi đau xót khác trong lòng cô.

Cô nói như vậy, Nguyễn Đông Luân cũng im lặng.

Kiếp trước khi cô gặp chuyện không may, anh cũng tìm hiểu sự việc, tự nhiên hiểu được những lời cô nói ra này.

Cân nhắc một lúc lâu, anh mới mở miệng, “Thật ra chữa trị một chút, là có thể cải thiện, nhưng nếu em cảm thấy áp lực quá lớn, chúng ta không phải nhất định có con.”

Kiếp trước mặc dù biết được cô không thể mang thai lần nữa, anh cũng không nghĩ sẽ vứt bỏ cô, hiện tại cũng thế. Thậm chí nếu mang thai sẽ nguy hiểm tới tính mạng của cô, anh thà rằng bây giờ buộc garô, không để xảy ra hậu quả.

Năm đó bọn họ cái gì cũng không biết, đã có thai ngoài ý muốn, lại ngoài ý muốn mất đi đứa nhỏ khỏe mạnh của cô, ít nhất bây giờ còn kịp thay đổi.

“Vâng, ngày mai em đi hỏi một chút.” Khang Đóa Hinh không nghĩ nhiều, rồi gật đầu đồng ý.

Cô càng khát vọng có được đứa con của mình hơn Nguyễn Đông Luân, nếu có cơ hội, cô sẽ không từ bỏ.

“Đừng miễn cưỡng mình, nếu thật sự không được, chúng mình không có cũng được, mẹ anh rất thông suốt, cho dù chúng ta không sinh, bà cũng không trách mắng đâu.” Anh không nhịn được dặn dò, sợ cô vì thế mà có áp lực.

“Em biết.”

Biết là một chuyện, có làm hay không lại là chuyện khác. Trong lòng Khang Đóa Hinh đã âm thầm quyết định, chỉ cần có thể suôn sẻ mang thai sinh đứa con, muốn cô thế nào cũng được.

Nhưng mà việc cũng không dễ dàng như tưởng tượng.

Trước tiên Khang Đóa Hinh tra trên mạng, phát hiện mòng tử cung màng quá mỏng, có thể uống thuốc hoặc ăn đồ điều hòa thể chất, còn thả lỏng tư tưởng, chỉ nghĩ mình chăm chỉ uống thuốc thật bổ, có lẽ cơ thể sẽ tốt hơn, dễ dàng sinh con.

Không nghĩ khi đi bệnh viện kiểm tra, bác sĩ siêu âm bụng cô, lại phát hiện ngoài màng tử cung quá mỏng, chỉ sợ còn có vấn đề khác.

“Cô xem, bên trong buồng trứng của cô có rất nhiều nang trứng rất nhỏ không to lên được (bệnh này là đa nang buồng trứng ạ).” Bác sĩ riêng chỉ cho cô xem, “Đây cũng không phải là những nang trứng chín. Nói như vậy nang trứng chín mới có thể thành trứng, theo ống dẫn trứng đi xuống tử cung, gặp tinh trùng thì sẽ thụ tinh thành trứng, sau đó ở tử cung lớn dần, nhưng nhìn kết quả siêu âm, khả năng rụng trứng có chút vấn đề, nếu không rụng trứng như bình thường, sẽ rất khó thụ tinh, mang thai. Đương nhiên theo tình hình, chúng ta cần làm thêm một ít xét nghiệm……”

Bác sĩ nói hết sức kĩ càng rõ ràng, nhưng một lúc lâu sau cô mới phản ứng lại, “Cho nên ý của bác sĩ là, tôi không thể sinh?”

Hiểu được ý của bác sĩ, giống như có người hất vào đầu cô một gáo nước lạnh, làm cả người cô phát run.

Vì sao? Cô có thể trở về, vì sao không thể cứu được đứa con?

Khang Đóa Hinh không khỏi cười khổ. Có phải cô rất tham lam không, đời này rõ ràng đã nhận được không ít, cô lại còn muốn nhiều hơn.

“Cũng không phải là không được, bây giờ y học rất phát triển, có rất nhiều phương pháp chữa trị…… Ít nhất theo tình hình của cô, không đến mức hoàn toàn không có cơ hội, nếu cô rất muốn mang thai, chúng ta chờ làm xong xét nghiệm, đợi kết quả, rồi lại nói chuyện nên làm thế nào.”

Lời nói của bác sĩ, làm cho Khang Đóa Hinh phấn chấn hơn lần nữa.

Cũng là, kiếp trước cô không chữa trị gì, cũng không thành công nhưng đã có thai? Chỉ cần lần này cô cố gắng thêm một chút, có lẽ sẽ có thể nhìn thấy con của cô và Đông Luân.

“Chỉ cần có thể mang thai, chữa trị gì tôi đều muốn thử.” Cô cắn răng nói.

Ông bác sĩ thở dài, vài chục năm làm bác sĩ phụ sản, câu này ông nghe nhiều rồi, người giống cô  cũng gặp qua không ít.

Ông nhịn không được nhắc nhở, “Có quyết tâm là tốt, nhưng cũng không dễ dàng, thậm chí có thể nói là vất vả. Màng tử cung của cô quá mỏng, trước hết chúng ta cần cải làm cho chỗ đó tốt hơn, nếu không cho dù cô mang thai, cũng rất dễ sinh non. Xử lý vấn đề này xong, tiếp theo có khả năng còn phải tiêm thuốc kích thích rụng trứng, tính ngày quan hệ với chồng. Hơn nữa tôi muốn thành thật nói với cô, tỉ lệ thụ tinh thành công cũng không cao, cho dù thụ tinh nhân tạo cũng vậy.”

“Tỉ lệ lại thấp, cũng hơn là không có cơ hội nào……” Cô rũ mắt nói, rất hiểu cảm giá tuyệt vọng này.

Trời xanh nếu cho cô cơ hội thứ hay, cô nhất định phải nắm chắc.

Ông bác sĩ gật gật đầu, lại thở dài, “Vậy được rồi, cô đi trước làm xét nghiệm đi……”

Vì thế Khang Đóa Hinh bắt đầu chuẩn bị, cô không nghĩ sẽ hoàn toàn dùng thuộc để chữa trị, vì vậy quyết định giai đoạn đầu nên vận động và ăn uống tẩm bổ.

Người lười như cô, từ nhỏ đến lớn, chạy xa nhất có lẽ là ở trung học chạy tám trăm mét, thậm chí còn chạy đến hơn 5 phút, luôn luôn ở top cuối, nay cô lại ngoan ngoãn mỗi ngày sớm muộn gì cũng đi chạy bộ ở sân thể dục đại học Z.

Ngay từ đầu sớm muộn gì cũng chạy hết một km, hôm sau cơ bắp đau nhức đến mức không đứng dậy được, sau đó lại có thể lấy vận tốc chạy chậm rãi chống được đến hai km, có thể nói tiến bộ thật lớn.

Mặt khác cô cũng cố gắng ăn các loại đồ ăn mà trung y đề nghị, như là các loại đậu, sữa đậu nành, thậm chí còn học được cách hầm canh gà với củ từ.

Thấy cô tích cực như vậy, Nguyễn Đông Luân có chút lo lắng, sợ tâm lý cô quá nặng nề, về mặt khác cũng cảm thấy áy náy, dù sao nếu không phải do mình nhắc tới chuyện có con này, cô cũng không vất vả như vậy.

Nhưng sau lại nhìn đến “Đợt trị liệu” của cô, phát hiện ngoài vận động còn tẩm bổ, cũng không phải là chuyện gì xấu, một hai tháng sau, người cô thoạt nhìn hồng nhuận khỏe mạnh hơn rất nhiều, cũng không ngăn cản nữa.

Đổi sang quan điểm khác, nếu cô không thường xuyên điều dưỡng thân thể, ngày nào đó lại mang thai ngoài ý muốn, nói không chừng lại tái diễn bi kịch của kiếp trước.

Nhưng mà, tiếp theo Đóa Hinh bắt đầu uống thuốc rụng trứng, châm cứu để kích thích, thường thường xuyên chạy tới phòng khám phụ sản siêu âm, sắc mặt anh thay đổi.

Uống thuốc thì thôi, mỗi ngày lại châm cứu, mỗi ngày châm đến hơn mười lần, nhưng cơ hội có thể mang thai lại thấp đến mức khiến người ta tuyệt vọng.

“Không sinh không sinh nữa, ngày mai anh phải đi buộc garô, không con nữa!” Cô đi châm cứu tới ngày thứ sáu, Nguyễn Đông Luân cuối cùng không nhịn được, lúc đầu da thịt cô trơn trượt nhẵn bóng, bây giờ lại có mấy cái lỗ châm, anh cảm thấy trái tim phảng phất bị người khác hung hăng nắm chặt, đau đến ngay cả hô hấp đều khó khăn, “Nhưng chỉ là một đứa trẻ, cùng lắm thì chúng ta nhận nuôi.”

Không có con thì sẽ sao chứ ? Trên đời này không ai quan trọng hơn cô.

“Đừng như vậy, châm cứu không đau đâu……” Khang Đóa Hinh không nghĩ tới anh phản ứng mạnh như vậy, nỗ lực trấn an.

“Anh mặc kệ, tóm lại em đừng châm nữa.” Chuyện này không phải đơn giản chỉ là đau hay không, còn phải tốn rất nhiều thời gian đi lui đi tới bệnh viện để kiểm tra, cùng với áp lực tâm lý khổng lồ .

Anh không muốn cô chịu khổ, một chút cũng không được.

“Đông Luân……”

“Không cần nói nữa, anh sẽ không thay đổi ý định đâu.” Bây giờ anh hối hận vì lúc trước đã nhắc tới chuyện con cái.

Tuổi 17 – Chương 9.1

Chương 9.1

Editor: đỗ đỗ béo

Tuy Khang Đóa Hinh từng làm bà chủ gia đình hơn mười năm, nhưng tay nghề nấu nướng thật sự không được tốt lắm, vợ chồng Khang gia cũng xót con gái, không muốn cô phải xuống bếp, vì vậy thường bảo cô và Nguyễn Đông Luân về Khang gia ăn cơm.

Với Khang Đóa Hinh mà nói đương nhiên rất vui, vừa không phải nghĩ bữa tối ăn gì, lại có thể gặp ba mẹ, Đông Luân cũng không phản đối, vì vậy một tuần bọn họ có đến ba bốn hôm là ăn cơm ở Khang gia.

Hôm nay lại lần nữa cô lôi kéo ông chồng hai lần tân hôn về nhà mẹ đẻ ăn cơm, không khí bữa tối cũng không tệ lắm, hai người đàn ông nói chuyện phiếm rất nhiều, không quên đàm luận công việc —

A, đúng rồi, sau khi Nguyễn Đông Luân xuất ngũ, lại về công ty Khang gia đi làm, nhưng nếu thân phận khác nhau, giá trị con người cũng nước lên thì thuyền lên, lúc trước vừa làm vừa học, nhanh chóng thành trưởng bộ phận, ngay cả ông chủ cũng nói gì nghe nấy với anh.

Mà bên kia hai mẹ con, tất nhiên là líu ríu trò chuyện khác, từ việc nhà đến mĩ phẩm đến đàn ông, không có việc gì là không tán gẫu.

Đúng lúc này, chuông cửa đột nhiên vang lên.

Trên bàn ăn mọi người đều sửng sốt, cuối cùng Khang Đóa Hinh đứng lên, “Con đi mở cửa.”

Cô kinh ngạc trừng mắt nhìn gương mặt buổi chiều vừa mới thấy qua, bật thốt lên nói: “Anh tới nhà em làm gì?”

“Quả nhiên em gạt anh.” Vương Trung Duy nhìn thấy cô ở nhà, mắt tình sáng lên.

“Em lừa anh cái gì?” Vẻ mặt Khang Đóa Hinh không hiểu gì cả, vẫn rất kinh ngạc, “Sao anh tìm được nhà em?”

“Anh biết vài người trước kia trong ban các em, cùng bọn họ lấy sổ lưu niệm tốt nghiệp ra xem.” Anh ta hưng phấn nhìn cô, “Rõ ràng còn ở nhà, vì sao lừa anh nói em kết hôn rồi?”

“Cái gì?” Khang Đóa Hinh thật sự không rõ logic của anh ta, chẳng lẽ lập gia đình thì không thể về nhà mẹ đẻ ăn cơm? “Thật có lỗi, nhà em đang ở ăn cơm, nếu không có việc gì, không tiễn.” Nói xong, cô chuẩn bị đóng cửa.

Không nghĩ da mặt anh ta rất dày, hoàn toàn ngoài dự đoán của cô, lại dùng thân thể chặn cửa, kiên quyết theo khe hở hẹp chen vào, một tay trực tiếp cầm cánh tay mảnh khảnh của cô, “Hắc, Đóa Hinh, anh chỉ muốn cùng em ôn chuyện cũ, không cần phải cự người ngoài ngàn dặm như vậy?”

“Anh……” Ôn chuyện là như thế này sao? Theo như cô nhìn thấy, hành động của anh ta có vẻ giống biến thái hơn, Khang Đóa Hinh giãy dụa, “Buông tay ra mau!”

“Này, anh không có ác ý……” Anh ta cũng bị phản ứng kịch liệt của cô dọa, còn chưa nghĩ xem phải làm thế nào, lại đột nhiên cảm thấy  mặt đau nhức, cánh tay đang nắm cũng thừa dịp giãy thoát.

“Anh muốn làm gì?” Một giọng nói đàn ông lạnh như băng truyền đến.

Vương Trung Duy ôm mặt bị đánh ngẩng lên, thì nhìn thấy một gã dáng người cao tráng, sắc mặt âm trầm đang nhìn mình, mà Khang Đóa Hinh giống như nhìn thấy cứu tinh, trốn ở phía sau.

Trên mặt còn rất đau, hiển nhiên là do người này đánh. Vương Trung Duy lo lắng ba giây, nghĩ đến cuộc sống an nhàn sung sướng của mình, tuyệt đối không phải là đối thủ của người đàn ông trước mặt, liền chủ động lui xuống.

“Khụ, không có gì, tôi chỉ muốn cùng ôn chuyện cũ với đàn em lâu ngày không gặp thôi……”

“Anh ta không tin em kết hôn rồi, vẫn muốn hẹn em ra ngoài!” Khang Đóa Hinh tránh bên người chồng nói thầm.

Nguyễn Đông Luân nhíu mày, ánh mắt trên người cô di chuyển, “Tôi là chồng Đóa Hinh, anh có ý kiến?”

Thấy nắm đấm đối phương mạnh hơn mình, còn nóng lòng muốn thử, giống như bất cứ lúc nào cũng đều có khả năng vung xuống, có chút suy nghĩ nên biết đừng dễ dàng khiêu chiến.

“Không ý kiến!” Tốc độ Vương Trung Duy gió chiều nào che chiều đấy rất nhanh, “Ha ha, chẳng qua là bảy tám năm tôi không gặp đàn em, đột nhiên có chút nhớ, nên mới muốn tới thăm một chút, không có ác ý…… Em đang ăn tối, anh không quấy rầy…… Tạm biệt!”

Nói xong, anh lập tức chuồn luôn.

Sau đấy, mặt Nguyễn Đông Luân cả đêm đều sa sầm.

“Được rồi, kệ anh trợn mắt thế nào, vết này cũng không mất đi nhanh được.” Khang Đóa Hinh bất đắc dĩ rút cánh tay bị anh nắm về, chuẩn bị lên giường ngủ.

Lúc này bọn họ đã về nhà, cô tắm rửa xong thay áo ngủ, cánh tay trắng như tuyết lộ ra bên ngoài, vết hồng bị Vương Trung Duy nắm lại nhìn thấy rõ ràng.

Thật ra cũng chỉ là vết hồng mà thôi, cũng không đến mức là bị thương, có lẽ buổi sáng ngày mai ngủ dậy thì cũng tan hết rồi, cũng không cần bôi thuốc, nhưng sắc mặt Nguyễn Đông Luân khó chịu, đang nhìn vết kia, vẻ mặt lại giống như nhìn thấy kẻ thù.

“Chỉ cho hắn một cú đầm, thật đúng là nhẹ nhàng với hắn rồi.” Anh cảm thấy ngực nhồi vào cùng lúc nhiều cảm xúc, phẫn nộ, đau lòng…… Còn có lòng đố kị hừng hực.

Có thể Khang Đóa Hinh chưa bao giờ cho anh cơ hội trải qua cảm giác này, lúc trước thay cô giải quyết Tiết Vũ Địch, vì không tận mắt thấy Tiết Vũ Địch chạm vào cô, vì vậy cũng là hoảng sợ và lo lắng nhiều hơn ghen tị, nhưng hôm nay thấy người đàn ông kia lôi kéo Đóa Hinh, anh đã muốn băm tên kia ra.

“Nếu anh lại đấm thêm vài cái nữa, em còn lo có khi phải đến đồn cảnh sát bảo lãnh anh ra nữa đấy.” Cô hắt xì một cái, “Đừng nghĩ nhiều như vậy, chúng ta lại không làm gì, ngủ đi.”

Nói xong, nàng chui vào chăn bông ấm áp.

Nguyễn Đông Luân nghe lời nằm xuống, cũng thuận tay tắt đèn, chỉ để lại ánh sáng nhạt.

Anh vặn đèn nhỏ lại, nhìn vợ bên cạnh, nhịn một lúc vẫn nói: “Anh không thích…… Nhìn hắn chạm vào em.”

Biết rõ rất không lý trí, nhưng không có cách nào kiềm chế được tâm trạng của mình, bây giờ anh mới hiểu được ghen tị có bao nhiêu đáng sợ.

Anh kéo tay cô, nhẹ nhàng đặt ở bên môi hôn, như muốn nói rõ chủ quyền.

Khang Đóa Hinh kinh ngạc nhìn người kia luôn cười dịu dàng với cô, hiếm khi khó chịu như vậy, mím môi cười, “Xem ra rốt cuộc anh có thể hiểu được tâm trạng khi trước của em.”

“Cái gì?”

“Trước kia mỗi lần em thấy anh và Vương Yên Hoa cùng một chỗ, em đều có cảm giác này.” Giọng nói có vài phần u oán.

“Hai người này làm sao có thể coi như nhau được?” Anh nâng mày, không đồng ý với so sánh của nàng, “Anh đối với Thư ký Vương không có tình yêu nam nữ.”

“Em đối với đàn anh cũng không có tình yêu nam nữ, anh căng thẳng gì chứ?”

Anh sửng sốt, “Thư ký Vương là cấp dưới của anh, đương nhiên thường đi theo anh, nhưng học trưởng và em lại không có gì quan hệ.”

Hơn nữa quan trọng là, tên, kia, muốn, theo, đuổi, cô!

Dù biết Đóa Hinh không có ý gì với tên kia, thậm chí còn chán ghét, anh vẫn thấy vật sở hữu mà bị người khác để ý thì không vui vẻ gì.

Nhưng Khang Đóa Hinh lại nói: “Anh chẳng khách quan gì cả, tốt xấu gì thì em và Vương Trung Duy cũng có quan hệ học trưởng học muội, ăn một bữa cơm, không quá đáng đâu?”

Nguyễn Đông Luân bị hỏi nghẹn lời, nhưng vẫn khó chịu, “Hắn có ý với em……”

Cô hừ nhẹ, “Chẳng lẽ anh cho rằng Vương Yên Hoa không có ý gì với anh?”

“Này……” Nếu ở kiếp trước, có lẽ anh có thể đúng lý hợp tình nói với cô, “Anh tin Thư ký Vương không có ý đồ gì với anh”, nhưng trải qua một đời lần nữa, anh phát hiện mình không thể khẳng định được.

Anh đặt hết suy nghĩ vào sự nghiệp, không rảnh chú ý những chuyện quanh mình, đương nhiên cũng sẽ không phát hiện Thư ký Vương hành động gì đặc biệt, nhưng mà bây giờ nhớ lại, tuy không rõ, nhưng quả thật có chút dấu vết không bình thường.

Đây là lý do vì sao, năm đó Đóa Hinh vẫn muốn anh sa thải Thư ký Vương sao?

Nếu là trước đây, anh sẽ cảm thấy chỉ cần bản thân mình làm, vì sao còn muốn tránh nghi ngờ, nhưng bây giờ anh đã hiểu chút ít tâm trạng của cô.

Như vậy rất chua xót đau đơn, hóa ra cô từng chịu đựng lâu như vậy, khó trách cuối cùng không chịu nổi muốn ly hôn với anh.

Cô vợ giả của tổng giám đốc – 3

Chương 3: Hiện trường án mạng của chính mình

Editor: mèo mỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

“Hôm nay khẩu vị phu nhân có vẻ rất tốt, tất cả đều ăn hết.” Bác gái cười nói.

Bạch Ngưng hơi cười, thế mới biết sai lầm của mình là ăn nhiều.

Ăn sáng xong, Hứa Tĩnh Hàm hoặc phu nhân nhà giàu sẽ làm gì?

Phú thương trẻ tuổi lấy Hứa Tĩnh Hàm bây giờ đang ở đâu?

Bạch Ngưng cẩn thận suy nghĩ, thời điểm cô viết luận văn cũng là lúc Hứa Tĩnh Hàm thông báo kết hôn, từ lúc đó đến bây giờ còn chưa tới một năm, chắc khoảng 9 tháng. Hai người bọn họ còn được coi là “Tổ hợp bề ngoài”, bởi vì không chỉ có Hứa Tĩnh Hàm là một đại mỹ nữ, tên phú thương kia cũng được xưng là người đàn ông năm chuẩn [1] đẹp trai hơn cả nam tài tử, hình như tên là Ngôn gì gì Quân đó.

Thật ra thì cô hoàn toàn không cần lo lắng, cho dù người khác cảm thấy cô khác thường, khác xa so với trước kia, vậy thì đã sao. Dù sao cũng không có ai nghĩ đến chuyện cô là một linh hồn nhập vào người khác.

Nghĩ được như vậy, cô quyết định phải làm chuyện mình muốn làm.

Trên lịch ghi hôm nay là mùng mười tháng mười, buổi tối cô đi ra ngoài là mùng chín tháng mười, gặp chuyện không may là lúc rạng sáng ngày mùng mười tháng mười. Nói cách khác, nếu như tất cả đều là thật, bây giờ cô mới chết không lâu. Cô muốn đến quán bar “Bồng Lai” xem một chút.

Nhưng bình thường Hứa Tĩnh Hàm ra ngoài bằng cách nào?

Bạch Ngưng lại trở về phòng, thấy vài bộ tóc giả trong phòng thay đồ.

Không nghĩ được quá nhiều, cô chọn một chiếc mũ, sau đó lại đeo một chiếc kính. Túi xách cũng ở đây, cô mở ra thấy ví tiền, thẻ tín dụng, tiền mặt đều có, lúc này mới cầm lấy đồ chuẩn bị ra cửa.

Lúc xoay người thấy một chiếc khẩu trang, nhớ ra ngôi sao ra cửa phải “Võ trang đầy đủ” nên cũng cầm luôn khẩu trang theo.

Vừa ra khỏi cửa đã thấy bác gái vừa nãy. Bác gái nhìn cô nói: “Phu nhân muốn ra ngoài sao? Tôi đi gọi Tiểu Hà.”

Ra cửa mới biết Tiểu Hà là tài xế, lúc này đã chờ sẵn ở ngoài.

Bạch Ngưng lên xe, Tiểu Hà hỏi: “Phu nhân muốn đi đâu?”

Cô suy nghĩ một chút, không nói quán bar “Bồng Lai”, mà nói đường Huệ Tường.

Suốt dọc đường đi không nói bất kỳ câu nào, đến đường Huệ Tường, Bạch Ngưng xuống xe, Tiểu Hà đứng chờ tại chỗ.

Khẩu trang và kính đen gần như che cả khuôn mặt, tóc quăn cũng đổi thành tóc thẳng, Bạch Ngưng gấp gáp rồi lại hoảng hốt đi tới quán bar “Bồng Lai”.

Nhìn nơi mình chết, sợ rằng bất cứ ai cũng sẽ không thể bình tĩnh nổi.

Xa xa đã nhìn thấy đầy người vây xem náo nhiệt, nhiều xe, nhiều người, cảnh sát giao thông cũng nhiều.

Bạch Ngưng biết, tất cả đều là thật.

Cô thật sự đã chết rồi.

Cô không kiềm chế được chen vào, chỉ thấy được 1 góc bị phong tỏa.

Thi thể của cô nhất định đã bị mang đi rồi, nơi này chỉ còn lại một vũng máu mà thôi. Tim của cô đập dồn dập, từ từ đi về phía trước, giống như vũng máu đó của mình có lực hút vô cùng mạnh mẽ.

Lúc này một người đàn ông còn trẻ quay đầu lại nhìn cô, sau đó kinh ngạc nói một tiếng: “Cô là. . . . . .”

Bạch Ngưng sợ hãi, cuống quít lui ra ngoài. Người đàn ông trẻ tuổi kêu một tiếng “Hứa Tĩnh Hàm” chạy theo cô ra khỏi đám người.

Xuyên qua đám người, Bạch Ngưng quay đầu lại nhìn, không thấy người đàn ông kia nữa, nhưng trong lòng vẫn hốt hoảng, ngẩng đầu nhìn tòa nhà trước mắt, vội đi vào quán cà phê bên cạnh quán rượu.

Đi vào góc trong cùng, lòng của Bạch Ngưng cuối cùng cũng được thả lỏng. Ở chỗ này nhìn qua kính thủy tinh vừa khéo có thể nhìn thấy tình huống ở khách sạn trước mặt.

Không ngờ cô vừa mới ngồi xuống không bao lâu, thì có một ánh đèn flash chiếu về phía cô, sau đó vang lên tiếng “Tách tách”.


[1] Câu gốc là Kim cương vương lão ngũ (钻石王老五) ý chỉ những người đàn ông hội tụ những tiêu chuẩn: Đẹp trai, giàu có, giỏi giang, học thức cao, khiêm tốn

Hạnh phúc – Chương 25

Chương 25: Bậc thang hạnh phúc.

Editor: TieuKhang

Beta: mèomỡ

 

Ngày trước Hạ Hoằng Huân đối với Mục Khả có thể nói là xa lạ, nhưng Thích Tử Di thật sự hiểu rõ sao? Điều này Mục Khả không biết. 

 

Nói đây là lần đầu tiên Mục Khả yêu đương quả thật không sai, nhưng nếu như nghe không ra ý tại ngôn ngoại của Thích Tử Di, cô sẽ hoài nghi giới tính của mình mất. Chỉ là, cô không muốn đường đột “Ra tay” với tình địch khi chưa biết tình hình quân định, nên cô tỉnh táo sử dụng chính sách cô không động tôi, tôi cũng không động cô. Dù sao có mặt Hạ Hoằng Huân ở đây, không phải anh nói trời sập xuống anh cũng gánh vác đó sao, cô thật muốn nhìn một chút phong độ đầu đội trời chân đạp đất của Doanh trưởng Hạ như thế nào. Cho nên nói, vào lúc này, cô gái xinh đẹp nào đó, vẫn đang hết sức bình thản.

 

“Con người luôn thay đổi.” vẻ mặt Hạ Hoằng Huân cực kỳ bình tĩnh, anh nói: “Chính vì đã từng trải qua, cho nên mới biết cái gì, việc gì không đúng, không tốt. Cho nên, cần phải thay đổi.”

 

Ánh mắt Thích Tử Di có chút thăm dò qua lại, dần dần, gương mặt góc cạnh rõ ràng trước mắt ở dưới ánh mặt trời trở nên mờ ảo, thật lâu sau cô mới tìm được giọng nói của mình: “Nếu như có thể phát hiện sớm chỗ không đúng không tốt kia, có phải cũng sẽ không. . . . . .”

 

“Cuộc sống không giống như biểu diễn, không thể diễn tập.” Hạ Hoằng Huân ngắt lời cô, cho cô một nụ cười khoan dung chậm rãi nói: “Tôi còn có việc, đi trước.”

 

Anh có thể vì một người phụ nữ khác trở nên cẩn thận, cũng như ngày trước sẽ không vì cô mà dừng. Có lẽ nên nói, bọn họ cũng chưa từng dừng bước vì người kia. Cô không hề trách anh, là cô đã quyết định lựa chọn buông tay anh.

 

Thích Tử Di miễn cưỡng cười cười, lấy giọng quan tâm dặn dò: “Anh ngày ngày huấn luyện, vết thương ở thắt lưng rất dễ dàng tái phát, phải chú ý nhiều.”

 

Hạ Hoằng Huân chân thành nói: “Cám ơn.” Anh xoay người, lại nghe thấy Thích Tử Di gọi tên mình: “Hoằng Huân!”

 

Nếu như nói Tả Minh Hoàng gọi “Khả Khả” khiến Hạ Hoằng Huân nghe rất không thoải mái, như vậy “Hoằng Huân” Thích Tử Di gọi lại làm cho Mục Khả cảm thấy có phần chói tai. Cô theo bước chân anh dừng lại, nghiêng đầu nhìn gò má hoàn mỹ của anh, trong lòng dâng lên một vị chát đắng khó tả.

 

Hồi lâu, Thích Tử Di nhìn về phía bóng lưng Hạ Hoằng Huân khó khăn nói ra ba chữ, “Thật xin lỗi!”

 

Giật mình khi nghe thấy giọng nói nghẹn ngào đó, Mục Khả theo bản năng quay đầu lại. Thế nhưng Thích Tử Di chỉ để lại cô một bóng lưng nhỏ xíu.

 

Từ đầu đến cuối Hạ Hoằng Huân vẫn không quay đầu lại, nắm chặt tay Mục Khả, anh nói: “Không sao”. Trong giọng nói vừa nghiêm túc vừa thoải mái, có lẽ là sự khoan dung lớn nhất mà một người đàn ông có thể dành cho một người phụ nữ.

 

Lời xin lỗi thật muộn màng, nhưng muộn màng hay không đối với Hạ Hoằng Huân mà nói căn bản không còn quan trọng nữa. Mỗi người đều có lựa chọn của riêng mình, anh chưa từng yêu cầu cô đi theo anh, giống như ban đầu anh chưa từng nghĩ sẽ can thiệp vào mục tiêu phía trước của Thích Tử Di. Suy cho cùng rốt cuộc bọn họ cũng không phải là người cùng đường.

 

Đi đã được một đoạn dài, Hạ Hoằng Huân nắm tay Mục Khả sải bước rời đi. Đây không phải lần đầu tiên bọn họ bước ngược nhau, nhưng Thích Tử Di biết, hôm nay cô đã thật sự mất anh. Trên chiếc mặt nạ đang mỉm cười kia có một chút nứt nẻ, bước chân nặng nề trở về phòng làm việc, cô đứng phía trước cửa sổ nhìn bầu trời xanh thẳm, đôi mắt ươn ướt.

 

Bên trong bãi đỗ xe, Mục Khả dùng lực hất bàn tay của Hạ Hoằng Huân, nhấc chân hung hăng đá lên đùi anh một cái, rồi xoay người như muốn rời đi.

 

Hạ Hoằng Huân phát hiện Mục Khả có thói quen sử dụng võ lực khi tức giận. Chỉ là, cô đã quên mấy động tác khoa chân múa tay của cô trước mặt một quân nhân chuyên nghiệp đều không có tác dụng. Một thời gian  dài sau này Hạ Hoằng Huân đã cố gắng sửa tật xấu này cho cô,  cũng không phải sợ bị cô bạn gái nhỏ công kích, chủ yếu là sợ cô kích động quá sẽ tự làm mình bị thương, chỉ là thật đáng tiếc, kế hoạch cải tạo của anh cuối cùng đành tuyên bố thất bại. Suy đi nghĩ lại, chỉ cần để trong lòng cô cảm thấy thoải mái, hình thức phát giận như thế nào cũng không quan trọng, Hạ Hoằng Huân cũng đành tùy theo cô. Ai bảo anh không có cốt khí, ngược lại còn rất biết hưởng thụ dáng vẻ “làm nũng” biến tướng của cô.

 

“Mục Khả!” Hạ Hoằng Huân sải hai bước dài đuổi theo, đôi tay xoay bả vai của cô nói: “Có chuyện nói chuyện, em chạy cái gì?”

 

“Có chuyện gì để mà nói? Anh đi theo em kiểm tra sức khoẻ sao? Anh rõ ràng là muốn đến gặp người tình cũ.” Căn bản không cần hỏi nhiều, cô có thể khẳng định được, Thích Tử Di tuyệt đối cùng Hạ Hoằng Huân từng có một thời gian bên nhau, Mục Khả cảm giác như chính mình đang bị lừa dối, trong lòng cảm thấy uất ức vô cùng.

 

Hạ Hoằng Huân yêu thích hòa bình không sai, nhưng không có nghĩa là giữa bọn họ chưa từng có cãi vả. Anh bị oan uổng cũng cảm thấy bực mình, không tự chủ được cao giọng: “Cái gì gọi là đến gặp người tình cũ! Không phải là vì cùng em đến kiểm tra sức khoẻ sao, chính tôi mới không muốn tới nơi quỷ quái này.” Lúc thắt lưng bị thương buộc phải nằm ở trên giường, anh thật sự sợ phải ở trong bệnh viện.

 

Mục Khả gạt bàn tay anh ra, càng lớn tiếng  hơn anh hét lại: “Dĩ nhiên không muốn tới, sợ thấy cảnh nhớ tình chứ sao.” Vào thời điểm này, phụ nữ thường không còn lý trí, nói chuyện ít nhiều có phần dỗi.

 

“Em có thể tách hai chuyện này ra được hay không, phân tích từng vấn đề cụ thể được không? Không cần phải xuyên tạc ý của tôi.”

 

“Bị nói trúng suy nghĩ còn đổ thừa cho em, em thấy anh chính là điển hình của nam binh hóa sắc lang.”

 

“Tôi còn có nữ binh hóa khủng long đấy. Đúng vậy, cô ấy là bạn gái cũ của tôi, vậy thì sao? Lúc em gặp tôi tôi đã 28 tuổi, quá khứ sao có thể như tờ giấy trắng được. Trên lý lịch của tôi còn viết chưa kết hôn đã là không tệ rồi.”

 

Những lời anh nói đều là thật, nhưng hiển nhiên là sai thời cơ. Mục Khả bộc phát tức giận, cảm xúc có chút mất khống chế, nói mà không nghĩ: “Anh còn lý sự? Nói nghe như em nhặt được món đồ vô cùng quý vậy. Em nói cho anh biết, cho dù anh có là đại doanh trưởng Hạ ưu tú, nếu như dính dáng không rõ ràng với người phụ nữ khác thì đừng hòng tới trêu chọc em, em không thèm.”

 

“Tôi lúc nào dính dáng không rõ ràng với người phụ nữ khác? Cô ấy là bạn học của Nhã Ngôn, bây giờ là đồng nghiệp. Tôi và cô ấy đúng là đã từng bên nhau, nhưng sau đó cảm thấy không thích hợp thì chia tay. Bốn năm trước lúc huấn luyện quân sự em quen tôi, tôi độc thân, cho tới bây giờ vẫn vậy. Tôi thể hiện chưa đủ rõ ràng sao? Có cần tôi phiên dịch sang tiếng Anh không?

 

Còn dám lớn tiếng với cô! Mục Khả không chút yếu thế  hét lên: “Không rõ ràng!”

 

Nhỏ bé như cô lấy đâu ra nhiều hơi để hét lớn như vậy? Hạ Hoằng Huân cảm thấy lỗ tai ong ong, nhìn cô vì tức giận mà ửng đỏ cả mặt, anh như phát khẩu lệnh ngắn nhưng mạnh mẽ hạ mệnh lệnh: “Không cho la hét! Cho em thời gian mười giây tự điều chỉnh mình, bây giờ bắt đầu đếm ngược, mười, chín, tám. . . . . .”

 

Hạ Hoằng Huân là người “thiết huyết”, nghề quân nhân “Mau, chính xác, hung ác” vô hình trung được sử dụng triệt để trong cuộc sống hằng ngày. Lúc này anh coi cô bạn gái nhỏ trước mắt trở thành lính dưới quyền mà hạ lệnh. Điều mà Lính Trinh Sát cần đó là bất kể đang trong hoàn cảnh nào, đều phải cố gắng giữ tỉnh táo cùng trấn định, tuyệt đối khống chế cảm xúc của mình.

 

Còn dám ra lệnh cho cô! Mục Khả quát: “Anh có khái niệm thời gian không vậy? Cần mười giây để điều chỉnh, lâu vậy sao?”

 

Nghe cô hờn dỗi phản bác, nhìn cô bướng bỉnh gân cổ trừng mắt, Hạ Hoằng Huân không nhịn được cười, anh quay đầu đi xoa huyệt Thái dương, lúc quay sang tiện tay kéo cô vào lòng, giọng nửa trách móc nửa bất đắc dĩ nói: “Không phải tôi nói em, em thật có thể đổi tên thành Mục Hữu Lý được rồi đó.”

 

Mục Khả vẫn không an phận giãy giụa: “Không cần tùy tiện đặt biệt hiệu cho người ta, em cũng là người giảng đạo lý.” 

 

Hạ Hoằng Huân cười: “Cái ai giảng đạo lý như em sao? Còn thiếu cầm súng máy suy sát tôi nữa thôi.”

 

Mục Khả giãy một hồi không có kết quả, dần dần trở nên ngoan ngoãn, lúc sau nghẹn ngào nói: “Anh bắt nạt em. . . . . .”

 

“Tôi bắt nạt em khi nào hả?” Nghe ra trong giọng nói của cô có gì đó không giống, Hạ Hoằng Huân có chút đau lòng, hạ giọng mềm mỏng dịu dàng, anh nói: “Tôi thích em, không hề bắt nạt em. Mọi chuyện đã qua nhiều năm rồi, cả hai cũng không còn liên lạc, tôi cảm thấy không cần thiết mới không nói cho em, thật sự không phải cố tình giấu giếm, em phải tin tưởng tôi.”

 

“Bị người ta phát hiện anh mới nói như vậy. . . . . .” Mục Khả uất ức lầm bầm, cuối cùng vẫn không quên chỉ trích anh: “Đồ lừa gạt!”

 

Vỗ nhẹ lưng của cô, Hạ Hoằng Huân cau mày: “Tại sao lại gán cho tôi cái danh như vậy?”

 

Mục khịt khịt mũi, đẩy tới đẩy lui trong ngực của anh : “Còn nói sẽ nghe theo em, thế lớn tiếng như vậy làm gì? Tên lường gạt, không tin anh nữa. . . . . .”

 

Rõ ràng là càng hét càng lớn. Hạ Hoằng Huân kề sát mặt, thu lại nụ cười: “Tôi không lừa em, tôi thật sự rất thích em. Từ lúc biết em,  tôi đã định em phải ở bên tôi hiện tại và cả tương lai. Mà tôi bởi vì đã từng bên cạnh cô ấy, mới hiểu được nhiều chuyện thực sự sai lầm, cho nên bây giờ càng trân trọng em, hiểu không?” Nói xong dùng bàn tay mang theo vết chai nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt cô, động tác dịu dàng, ánh mắt kiên định.

 

Người ưu tú như anh, sao có thể không có quá khứ? Nhưng cuối cùng vẫn cảm thấy có chút giận hờn, Mục Khả đưa ra yêu cầu: “Vậy anh thề đi!” 

 

Hạ Hoằng Huân cự tuyệt dứt khoát: “Thề cái gì mà thề! Tôi đúng là không nên nói ra những lời buồn nôn vừa rồi.” Thấy Mục Khả bĩu môi không để ý tới mình, suy nghĩ một chút hôm nay quả thật có chỗ không đúng, ít nhất cũng không nên dây vào khi cô còn đang còn tức giận, lúc này mới hòa nhau chưa được mấy ngày đấy. Anh chỉ có thể mềm mỏng lựa chọn thỏa hiệp: “Được rồi, được rồi, tôi thề cho em xem, thề độc có được không? Tôi – Hạ Hoằng Huân nếu sau này không đối xử tốt với em, tôi sẽ không được chết tử tế, thế này em đã hài lòng chưa?” 

 

Mục Khả vừa nghe thấy anh thề độc tràn mùi thuốc súng, rốt cuộc cũng đã thành công, cô cười đến mức thắt lưng cũng không đứng thẳng lên được, vừa cười vừa đấm vào lồng ngực của anh. 

 

Khóe miệng Hạ Hoằng Huân cũng cong lên cười, thuận thế ôm cô vào trong ngực. Mục Khả cũng không kháng cự nữa, mặt cô dán chặt trên bộ ngực cường tráng của anh, nghe tiếng tim anh đập mạnh mẽ, vòng tay ôm lấy thân hình gầy nhưng rắn chắc bên hông, cô nhẹ nhàng trách móc: “Chỉ bảo anh thề, nói chết làm gì.” Khẽ ôm chặt lấy anh, cô cúi đầu nói nhỏ: “ Em chỉ muốn anh không lừa em, chứ không phải muốn anh . .” Chữ “chết” kịp thời bị nuốt trở vào trong, chữ kia không chỉ có Mục Khả, mà cho dù là ai cũng đều e ngại.

 

“Biết rồi, sẽ không bao giờ nói nữa.”

 

“Vậy sao hai người lại chia tay? Cô ấy đã làm gì mà nói xin lỗi?”

 

Hạ Hoằng Huân cười tự chế giễu bản thân mình, nhàn nhạt nói: “Đạo Bất Đồng Bất Tương Vi Mưu.”*

* Câu này có xuất xứ trong Luận Ngữ, chương Vệ Linh Công: Nôm na không cùng chí hướng thì không hiểu nhau, không thể đi chung đường

 

Mục Khả vẫn không hài lòng: “Không được qua loa.”

 

“Tôi không đạt tới yêu cầu của cô ấy, cô ấy muốn lựa chọn Thượng tá có tiền đồ hơn.” Lúc chia tay anh còn chưa đạt đến Thiếu tá.

 

Mục Khả lặng yên không lên tiếng.

 

“Ai có chí nấy. Tôi có suy nghĩ của tôi, cô ấy có mục tiêu của cô ấy, không có chuyện gì, cũng không phụ lòng nhau, cũng không cần xin lỗi. Chỉ là nếu tôi không chấp nhận lời xin lỗi của cô ấy, đoán chừng cả đời cô ấy sẽ cảm thấy thiếu nợ tôi.”

 

Mục Khả vẫn không lên tiếng phản ứng, Hạ Hoằng Huân cố ý trêu cô: “Đừng nói em cũng sẽ không vừa mắt Trung Tá như anh đấy chứ?”

 

Rúc đầu trong ngực anh, Mục Khả nhỏ giọng nói: “Cô ấy  Phá Quân hàm liên quan gì tới em, bản thân em lại tình nguyện anh cái gì cũng đều. . . . . .”

 

“Đồ ngốc!” Hạ Hoằng Huân thở dài, vuốt vuốt mái tóc của cô: “Không nên suy nghĩ lung tung, mặc dù tôi không biết nói những lời ngon ngọt, càng không thể đem chuyện yêu hay không yêu thành khẩu hiệu đeo trên miệng, nhưng trong lòng tôi biết rằng tôi thích em, hiện tại chúng ta xác định quan hệ yêu đương, em chính là trách  nhiệm của tôi. Yên tâm đi, tôi sẽ đối xử với em thật tốt.”

 

“Còn tức giận phải không?” Biết Mục Khả nghe lọt được  lời anh nói, Hạ Hoằng Huân mới yên tâm, anh hỏi: “Đói bụng không, tìm một chỗ đi ăn, em muốn ăn cái gì?” Yêu nhau được một thời gian rồi, nhưng bọn họ vẫn chưa cùng nhau ngồi chung một chỗ ăn cơm. 

 

Mục Khả ỷ lại trong ngực anh không chịu động, cánh tay nhỏ gầy ôm chặt hông của anh, nói: “Tùy anh.” Thật ra thì cô rất muốn hỏi nhiều nữa một chút về chuyện trước kia của anh, nhưng suy nghĩ một chút lại cảm thấy không cần thiết nữa.

 

Hạ Hoằng Huân cười nói: ” Đồng chí Giải Phóng Quân mặc dù là giai cấp vô sản, nhưng vẫn thừa sức nuôi sống vợ con, ít nhất cũng có thể khiến vợ con ăn no mặc ấm. Em nói đi, muốn ăn cái gì, cũng không thể để bảo bối của tôi đói bụng.”

 

Trừ mẹ ra, anh là người duy nhất gọi cô là bảo bối. Mục Khả dính vào lồng ngực anh cười, nụ cười mềm mại mà ngọt ngào.

 

Nghĩ đến dường như cả đêm qua Hạ Hoằng Huân không ngủ, Mục Khả đề nghị đến một tiệm ăn gần trường, sau đó trở về trụ sở huấn luyện để cho anh nghỉ ngơi.

 

Chỉ cần cô vui vẻ, Hạ Hoằng Huân đương nhiên không có ý kiến. Trên đường nhìn thấy có người bán cua đồng, Mục Khả càng muốn mua. Xe vừa mới dừng hẳn, cô không kịp chờ liền nhảy xuống, đứng ở ven đường chọn.

 

Nhìn cô chọn nhiều như vậy, bà chủ tốt bụng nhắc nhở: “Cô gái này, món này phải ăn ngay mới ngon, để lâu mùi vị sẽ không ngon nữa, đổ đi rất đáng tiếc.”

 

Mục Khả cảm kích cười: “Yên tâm đi, dì à, con rất tham ăn, sẽ không lãng phí đâu.”

 

Hạ Hoằng Huân đứng ở bên cạnh, sủng ái nhìn Mục Khả giống như một đứa trẻ, anh không lên tiếng chỉ mỉm cười.

 

Bởi vì lần đầu tiên ăn cua đồng nhỏ như vậy, Hạ Hoằng Huân có chút không quen miệng, anh rất khiêm tốn hỏi Mục Khả: “Ăn thế nào?”

 

Mục Khả xách một cua đồng nhỏ đưa tới trước mặt anh cười nói: “Cả xác cũng mang thịt, ăn hết toàn bộ!”

 

Hạ Hoằng Huân vẫn cho rằng cô lại đang làm loạn, nửa tin nửa ngờ nói: “Xác cứng như vậy cũng phải ăn hết?”

 

Mục Khả cười khanh khách, cô đưa tay đem con cua nhỏ tới bên khóe miệng: “Để em biểu diễn cho anh xem.” Kết quả chính là cô giáo Mục rất kinh nghiệm  làm mẫu cho Doanh trưởng Hạ nhìn, đem chú cua đồng nhỏ “giết” không chừa một mảnh giáp.

 

Sau đó, Mục Khả dứt khoát không chịu lau tay, cô giơ móng vuốt nhỏ trơn như dầu  âm mưu xuống tay với bộ quân trang của Hạ Hoằng Huân, nói rằng muốn trừng phạt anh dám một mình có bạn gái trước cô, kết quả hai ba lần bị Doanh trưởng Hạ hóa giải chiêu thức, còn bị người khác kéo vào vòng vây, để cho cô lần nữa lĩnh giáo nụ hôn mạnh mẽ của anh.

 

            Cô chỉ trích anh dùng sức quá mức liền bị Hạ Hoằng Huân lấy lòng, ngón tay sờ sờ vào cái miệng nhỏ bị hôn đến hồng hồng nói: “Giống như gà con mổ thóc? Nói như vậy một chút cũng chưa đã ghiền.” Chọc cho Mục Khả buồn cười đến không chịu được.

 

Tình yêu vĩnh viễn ấm lên nhanh hơn thời tiết. Một ánh mắt, một nụ cười thoáng qua, dường như cũng có thể làm cho người khác yêu nhau trong khoảnh khắc. Mà những cãi vã va chạm kia, cũng là những bậc thang hạnh phúc, chỉ cần từng bước từng bước đi lên, không ai không lên được mây xanh. Hạnh phúc và cơ hội thành công giống nhau, ông trời nhất định sẽ trao cho chúng ta, có thể nắm chặt được hay không, tất cả đều do chính mình cố gắng.  

 

Hai người cơm nước xong, trở lại trụ sở huấn luyện đã là xế chiều. Nghĩ huấn luyện quân sự sắp phải kết thúc, sau này bọn họ muốn gặp mặt cũng không dễ dàng, Hạ Hoằng Huân luyến tiếc đưa Mục Khả trở về túc xá, đưa cô tới phòng làm việc giúp anh.

 

Mục Khả mới đầu vẫn còn rất an phận, ngoan ngoãn ngồi ở bên cạnh xem tạp chí, nhưng không lâu sau đó, cô không chịu ngồi yên, chạy đến trước mặt anh, cô nằm bên cạnh bàn làm nũng nói: “Nhàm chán muốn chết.”

 

Hạ Hoằng Huân chống đỡ không được “khôn khéo” của cô, vì vậy, rất dịu dàng hỏi: “Bọn họ ở bãi bắn bia, em muốn đi không?”

 

Mục Khả lắc đầu.

 

Bấm nhẹ một cái lên mặt cô, Hạ Hoằng Huân nhẹ giọng hỏi: “Vậy em muốn làm gì?”

 

Ý tưởng muốn trở về túc xá ngủ còn chưa kịp mở miệng, liền nghe thấy tiếng gõ cửa, ngay sau đó có người hô to: “Báo cáo!” .

 

Ý thức được lúc này mà bị chiến sĩ kia thấy cô xuất hiện tại phòng làm việc của anh sẽ không tốt, Mục Khả lập tức đứng thẳng lên. Kết quả quần áo phía dưới bị góc bàn kéo lại, khiến cô đứng không vững ngã ngồi trên đùi Hạ Hoằng Huân.

 

Lúc này, cửa phòng làm việc bị Viên Soái từ bên ngoài đẩy ra.

 

Tay Hạ Hoằng Huân còn đỡ ở trên eo cô, phóng ánh mắt tóe lửa dường như có thể đốt cháy Viên Soái, Mục Khả nghe thấy tiếng anh lạnh lùng chất vấn: “Tôi cho phép cậu vào rồi sao?”