Tuổi 17 – Chương 8.3

Chương 8.3

Editor: đỗ đỗ béo

Thích một người, có rất nhiều cách bày tỏ, giống như Vương Yên Hoa và Hứa Tĩnh Á vậy, đầy ác ý và xâm chiếm, liều lĩnh chỉ vì đến được với đối phương, cũng có giống như Phương Ngữ Lâm, nhìn đối phương hạnh phúc, bản thân cũng thấy hạnh phúc.

“Nhưng em thấy anh Đông Luân đối xử với chị tốt lắm.” Phương Ngữ Lâm than nhẹ, vẫn có vài phần hâm mộ.

“Đúng vậy, ai bảo sổ tiết kiệm của anh ấy ở chỗ chị, dám không tốt với chị, chị rút hết sạch tiền luôn.” Khóe môi Khang Đóa Hinh cong lên.

Phương Ngữ Lâm cười to, “Chị quả nhiên thông minh.”

Hai người vừa nói chuyện phiếm vừa dạo phố, mua mấy bộ quần áo, Phương Ngữ Lâm đi toilet, Khang Đóa Hinh nhân cơ hội này chọn mĩ phẩm thay mẹ chồng.

Đang lúc cô bị cửa hàng làm cho đầu óc choáng váng, không thể quyết định mua cái gì, lại đột nhiên nghe được một thanh âm —

“Em là…… Khang Đóa Hinh?”

Cô hoang mang ngẩng đầu, nhìn thấy người đàn ông trước mặt thì kinh ngạc.

Bộ dạng đối phương cũng không tệ lắm, có chút quen mắt, nhưng cô thật sự nhớ không nổi đã gặp ở đâu, “Ngại quá, xin hỏi anh là……”

“Thật là em?” Vẻ mặt đối phương vui vẻ, “Trời ạ, đã lâu không gặp, không nghĩ em trở nên xinh đẹp như vậy…… Nhưng làm sao mà em đã quên anh rồi, anh là Vương Trung Duy đây.”

Vương Trung Duy? Cô suy nghĩ rất lâu, cuối cùng mới đem tên này nghĩ tới Trần Phong đã lâu trong trí nhớ gợi ra, “A, anh là đàn anh khóa trên ở trường trung học!”

Thật sự không thể trách cô nghĩ lâu như vậy, đối với cô mà nói trường trung học đã là kiếp trước, đã là chuyện hai mươi năm trước, hơn nữa Vương Trung Duy lớn hơn cô hai tuổi, cô mới chỉ gặp qua anh ta vài lần.

“Em đang đi làm sao? Hay vẫn còn đi học?” Không ngờ đàn em ở trường trung học nay trở nên xinh đẹp như vậy, trong mắt anh ta không che giấu được sự tán thưởng.

“Trước mắt đang chỉnh sửa bản thảo cho một nhà xuất bản.” Cô nhàn nhạt khách sáo, “Không nghĩ gặp đàn anh ở chỗ này, thật khéo.”

“Đương nhiên, chỗ này là của nhà anh.” Vương Trung Duy lập tức nói: “Em muốn mua gì? Anh đưa em đi.”

“Ơ?” Khang Đóa Hinh có chút bất ngờ, nhưng nghĩ lại thì không có gì lạ, dù sao trường cô học xem như là nửa trường quý tộc, con nhà giàu không ít, “Cám ơn đàn anh, nhưng thật ngại dùng tiền của anh, em tự mua là được rồi.”

Đã không quen, cô cũng không muốn nợ ân tình của người ta, cô lại không thiếu tiền.

“Sao lại khách sáo như vậy?” Vương Trung Duy quay đầu về phía người bán hàng nói: “Cô ấy vừa nhìn gì, gói lại cho cô ấy đi.”

“ Sao em lại không biết xấu hổ? Em không thể tùy tiện lấy đồ của người khác được.” Cô lấy thẻ tín dụng đưa cho người bán hàng, ý bảo cô ấy giúp cô tính tiền.

“Với đàn anh thì khách sáo cái gì? Anh nhớ trước kia em nhìn anh có thẹn thùng mặt đỏ đâu!”

“Đó là……” Khang Đóa Hinh hơi hơi đỏ mặt.

Ai, bộ dạng Vương Trung Duy vốn đẹp mắt, lại biết cách ăn mặc, nữ sinh trung học nhỏ bé nhìn thấy nam sinh đẹp trai nói chuyện với mình, khó tránh khỏi có vài phần thẹn thùng, nhưng muốn nói có tình cảm thực sự, cũng quá miễn cưỡng rồi.

“Tốt lắm, em đã khăng khăng trả tiền, vậy thì anh sẽ mời em uống tách cà phê!” Vương Trung Duy luôn được phụ nữ hoan nghênh, không cho rằng cô sẽ từ chối, “Nhưng sao em lại mua thục linh cơ làm dưỡng phẩm?”

Anh ta nói một câu ý đồ rõ ràng như vậy, nếu Khang Đóa Hinh còn không hiểu, thì sống quá uổng phí hai đời này.

“Cái này không phải là em dùng.” Cô nhíu mày, nghĩ nên làm thế nào không dấu vết từ chối anh ta, lại đột nhiên nhanh trí, “Em muốn mua để tặng mẹ chồng. Ngại quá, đàn anh, chỉ sợ hôm nay không tiện uống cà phê với anh, tối nay em còn muốn lấy cái này làm dưỡng phẩm cho mẹ chồng.”

“Em kết hôn rồi?!” Vương Trung Duy ngẩn ra, khó có thể tin, “Làm sao có thể? Em vừa mới tốt nghiệp đại học mà?”

Thời đại nào rồi mà có người kết hôn sớm như vậy?

“Đúng vậy. Em và chồng đã quen nhau từ năm nhất rồi, tốt nghiệp xong thì kết hôn luôn.”

“Anh không tin, nếu không sao em không đeo nhẫn cưới?” Hắn trừng mắt nhìn bàn tay trắng nõn của cô, “Đây là em từ chối lý do của anh, bộ dưỡng phẩm kia thật ra là mua cho mẹ em?”

“Đàn anh à, sức tưởng tượng của anh rất phong phú, em không đeo nhẫn cưới là vì sợ phiền thôi.” Cô thở dài.

Trời sinh cô mơ màng, nếu không cẩn thận để làm mất nhẫn, tuy Đông Luân sẽ không trách cô, nhưng cô sẽ đau lòng chết mất.

Thấy bóng dáng Phương Ngữ Lâm rốt cuộc cũng xuất hiện ở trong đám người, Khang Đóa Hinh vội vàng lấy lại thẻ tín dụng từ chỗ người bán hàng kí tên lên giấy tờ, “Thật có lỗi, em họ em đến đây, em phải đi tìm cô ấy rồi.”

Nói xong, cô cầm lấy dưỡng phẩm, vội vàng giống như chạy nạn đến chỗ Phương Ngữ Lâm.

Vương Trung Duy trừng mắt nhìn bóng lưng giai nhân chạy đi, đây là lần đầu tiên anh ta bị phụ nữ cự tuyệt, ngược lại kích thích tính cách không chịu thua của anh ta.

Khang Đóa Hinh đúng không?

Anh ta cũng biết một chút về cô qua lời bạn bè trung học, lúc tốt nghiệp bọn họ có sổ lưu niệm, tra cách liên lạc của cô rất dẽ, chạy được hòa thượng chứ không chạy được miếu.

Nghĩ đến đây, anh ta mới vừa lòng thu hồi tầm mắt.

“Chị họ, người đàn ông kia là ai thế, hình như vẫn nhìn chị?” Phương Ngữ Lâm tò mò liên quay đầu liên tục.

“Không biết, có thể là nhận sai người.” Mặt Khang Đóa Hinh không chút thay đổi nói.

“Thật không?” Cô nghi ngờ, “Người kia rất tuấn tú nhé! Chị thật sự không biết?”

“Anh ta có đẹp trai hay không liên quan gì đến chị?” Khang Đóa Hinh có chút bất lực.

“Nhiều hiểu biết về soái ca, luôn có lợi.” Phương Ngữ Lâm cười hì hì nói.

“Chị là phụ nữ đã kết hôn.” Nhưng cô cũng sống lâu mười năm, sao so với em họ còn có sự khác nhau ?

“Ai nha, kết hôn thì vẫn có thể thưởng thức soái ca thôi! Nói sau, chị không thích cũng không sau, có thể giới thiệu cho em, em rất thiếu.”

“Em cái cô nhỏ này……”

“Cái gì đây, em cũng chỉ ít hơn chị mấy tháng thôi?” Phương Ngữ Lâm hừ hừ.

Hai người vừa cười đùa, vừa ra khỏi bách hóa.

One thought on “Tuổi 17 – Chương 8.3

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s