Tuổi 17 – Chương 8.2

Chương 8.2

Editor: đỗ đỗ béo

“Ba, ba muốn làm gì?” Khang Đóa Hinh lo lắng kéo kéo ba.

“Con hỏi làm gì, chẳng lẽ sợ ba ăn mất bạn trai con à?” Khang Hành Đình tức giận liếc mắt nhìn vẻ mặt đề phòng của con gái, cảm giác thật rõ con gái lớn không giữ được, “Cuối cùng ba muốn ăn bữa cơm với người theo đuổi con gái của ba, nhìn nó có đủ tư cách hay không?”

“A…… Cho nên hôm nay ba bảo con về sớm một chút……”

“Hừ.” Khang Hành Đình không đáp, ngược lại ánh mắt chuyển tới Nguyễn Đông Luân, giọng nói vẫn còn lành lạnh, “Đừng nói với tôi tối nay cậu không rảnh.”

“Nếu bác tìm cháu, đương nhiên là rảnh ạ.” Nguyễn Đông Luân mỉm cười tiếp lời.

Oa, câu nịnh nọt như thế mà cũng nói ra, thật sự là làm khó anh rồi. Khang Đóa Hinh nhíu mày.

“Như thế này còn không kém cho lắm.” Khang Hành Đình lúc này mới thoáng vừa lòng, dừng một lát lại nói: “Ánh mắt tiểu tử cậu rất độc đáo đấy, lại có thể biết hơn một năm trước xảy ra chuyện.” Ông ở thương trường lăn lộn hơn mười năm, cũng phải thừa nhận mình không bằng người trẻ tuổi lợi hại này.

“Cháu chỉ là bình thường hay quan sát thôi.” Nguyễn Đông Luân không hề kể công, dù sao anh có trí nhớ kiếp trước, vẫn chiếm ưu thế rất lớn.

“Như vậy không tệ.” Khang Hành Đình cuối cùng vừa lòng gật gật đầu, xoay người dẫn đầu đi vào nhà, “Vào đi, cậu nửa năm liền xuất ngũ, con gái Khang Hành Đình tôi cũng không thể không danh không phận đi theo cậu.”

Cái gì mà không danh không phận, lúc trước là ai ngăn cản bọn họ yêu nhau? Khang Đóa Hinh không nói gì, nhưng đầu óc chậm nửa nhịp mới tiêu hóa được câu nói chứa hàm ý kia, ánh mắt bất giác sáng lên, vừa mừng vừa sợ.

“Ba, ba đồng ý chuyện của chúng con?” Ba chấp nhận bọn họ qua lại với nhau sao?

Khang Hành Đình ho nhẹ, “Lúc trước ba từng cùng tiểu tử này đánh cược, nếu khoa học kỹ thuật xảy ra việc, chứng minh cái nhìn của nó rất tốt, thì ba đồng ý chuyện của các con.”

Đương nhiên là ông tự tìm cớ cho mình thôi, ba người đều hiểu rất rõ.

“Ba!” Khang Đóa Hinh vui vẻ cầm tay ông, đương nhiên cô sẽ không ngu xuẩn đến mức lúc này lại đi phá ba, nếu chọc ông thẹn quá hóa giận có thể rất thảm, vì vậy nghẹn ngào nói: “Cám ơn ba.”

“Có gì mà cảm ơn? Tôi chịu thua.” Khang Hành Đình giả vờ giận dữ trừng mắt nhìn cô, chi là mình nuôi con gái hai mươi mấy năm, cứ bị lừa gạt chạy đi như vậy, thật sự không thể chịu được.

Nhưng đứa nhỏ Nguyễn Đông Luân này, đúng là làm cho ông khồng nhìn ra được khuyết điểm gì, muốn kiếm cớ nhưng không được, ai, quên đi quên đi, con cháu đều có phúc của con cháu.

“Bác trai cứ yên tâm, cháu tuyệt đối sẽ không để Đóa Hinh phải tủi thân, chỉ cần bác đống ý, bất cứ lúc nào cháu cũng muốn cưới cô ấy về.” Nguyễn Đông Luân hứa hẹn.

“Khó mà làm được, kết hôn là đại sự, không thể vội vàng, vẫn là chờ con bé tốt nghiệp rồi nói sau.” Khang Hành Đình lắc đầu, “Hôn lễ của các con nhất định phải bàn bạc kỹ lưỡng.”

Nguyễn Đông Luân rất nhanh nói: “Chuyện này cháu và Đóa Hinh tôn trọng ý kiến cảu bác và bác gái, nhưng dù thế nào, cháu cũng phải lấy được Đóa Hinh.”

“Đó là tốt nhất rồi.” Khang Hành Đình hừ hừ, “Đóa Hinh con một năm rưỡi nữa mới tốt nghiệp, thời gian còn dai, tôi chờ cậu xuất ngũ, trước hết hai đứa cứ đính hôn đi.”

Đính hôn? Hai người liếc mắt nhìn nhau, cùng nhìn thấy ngạc nhiên mừng rỡ trong mắt người kia.

“Vâng, bác trai.” Lúc này mặc dù  bình tĩnh như Nguyễn Đông Luân, trong giọng nói cũng nghe ra vui sướng.

“Hắc, đừng vui mừng quá sớm, Khang Hành Đình tôi gả con gái như vậy, mặc kệ là đính hôn hay kết hôn, nếu cậu không làm cho tôi vừa lòng, tôi cũng không đồng ý đem con gái gả cho cậu.”

“Bác yên tâm, nhất định cháu sẽ làm thật tốt.” Nguyễn Đông Luân lập tức cam đoan.

“Hừ, nếu cậu phản bội Đóa Hinh, tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho cậu.” Khang Hành Đình tạm dừng một lát, giọng điệu lại đột nhiên nhanh trùng xuống, “Buổi tối nhân tiện bàn luôn chuyện đính hôn đi.”

Khang Đóa Hinh và Nguyễn Đông Luân mắt nhìn nhau, nhìn nhau cười.

“Vâng, bác trai.” Nguyễn Đông Luân lặng lẽ cầm lấy tay bạn gái.

Tình yêu qua hai cuộc đời của bọn họ, cuối cùng cũng được bậc bề trên thừa nhận!

Hai năm sau

“Chị, buổi chiều có rảnh không?” Đầu điện thoại bên kia truyền đến giọng nói nhẹ nhàng của Phương Ngữ Lâm.

Khang Đóa Hinh nhìn đồng hồ báo thức, “ Hôm qua chị vừa nộp bài, chắc là rảnh, làm sao vậy?”

Tốt nghiệp xong, hai đời cô đều không có chí lớn, không nghĩ đi làm người phụ nữ siêu phàm, nhưng cũng không muốn giống đời trước không có việc gì làm sâu gạo, cuối cùng tìm việc ở nhà chỉnh sửa bản thảo, soạn thảo công văn, tuy tiền lương ít, nhưng dù sao cô cũng không thiếu tiền.

“Chúng ta đi dạo phố đi!” Phương Ngữ Lâm hưng phấn nói.

“Được, vậy tối nay gặp.” Khang Đóa Hinh cùng em học hẹn giờ rồi treo điện thoại lên, rồi lại gọi điện cho Diệp Cầm Mĩ, “Mẹ, mẹ và em họ muốn đi dạo phố, mẹ có muốn mua gì không, tiện con mang đến cho mẹ…… Chỉ thuận đường thôi, có gì phiền đâu ạ? Con nhớ lần trước mẹ nói kem giữ ẩm dùng hết rồi, con mua giúp mẹ…… Ôi, con có tiêu pha gì đâu, tiền toàn do Đông Luân kiến, dựa vào tiền đánh bản thảo của con mà nuôi nhà mình chắc sẽ chết đói mất? Được rồi được rồi, nói chung con mua bộ dưỡng phẩm cho mẹ, cứ vậy nhé.”

Cùng mẹ nói điện thoại xong, Khang Đóa Hinh liền lập tức đứng dậy thay quần áo, chuẩn bị xuất phát.

Từ sau khi kết hôn với Đông Luân, bọn họ liền chuyển đến chung cư cao ốc này.

Không gian bên trong hơn ba mươi bình, mặc dù không bằng biệt thự Khang gia, nhưng một gia đình nhỏ sống là rộng rãi, hơn nữa cũng không tồi, cách Khang gia chỉ cần 10 phút đi xe, thuận tiện đi lại.

1 bình = 36 m2

Lúc trước vừa ý chỗ này, Nguyễn Đông Luân một hơi mua hai căn hộ đối diện nhau, đều đăng ký bằng tên Khang Đóa Hinh, một căn bọn họ ở, một hộ để cho Diệp Cầm Mĩ. Như vậy chăm sóc rất tiện, lại không đến mức mất riêng tư của nhau.

Diệp Cầm Mĩ là bà mẹ chồng tốt, rất ít tham dự vào cuộc sống của đôi vợ chồng nhỏ, nhưng bình thường ban ngày Khang Đóa Hinh ở nhà một mình, lúc không cần làm việc, cũng sẽ nói chuyện phiếm với bà, quan hệ hai người phụ nữ rất tốt.

Khang Đóa Hinh thay quần áo xong, thoa chút son môi đơn giản, vui vẻ ra khỏi nhà.

“Thật không nghĩ tới cuối cùng chị và anh Đông Luân lại ở bên nhau.” Lúc dạo phố, Phương Ngữ Lâm đột nhiên xúc động nói.

Lúc này Khang Đóa Hinh mới đột nhiên nhớ ra lúc trước Phương Ngữ Lâm từng thầm mến Đông Luân, nhất thời có chút xấu hổ, “Ách, chuyện duyên phận…… Rất khó nói……”

Phương Ngữ Lâm cười một tiếng, “Chị căng thẳng gì chứ, em không trách chị mà! Lúc trước khi em bị anh Đông Luân từ chối, chưa chắc chị đã nhận ra anh ấy đâu!”

Đây là việc không thể, cô và Đông Luân đã kết hôn mười mấy năm rồi! Khang Đóa Hinh yên lặng nghĩ.

“Nhưng mà anh ấy nói với em, trong lòng anh ấy đã có người rồi, anh ấy rất yêu rất yêu cô gái kia, cho dù cô ấy bỏ anh, anh ấy cũng không thể nhận lời với người khác……” Phương Ngữ Lâm quay đầu đi, vừa nghĩ vừa nói: “Không nghĩ tới, anh ấy lại ở bên chị. Nhưng như vậy cũng tốt, nước phù sa không chạy ra ruộng ngoài!”

Khang Đóa Hinh quả thật dở khóc dở cười, sao không thừa nhận mình chính là cô gái kia đi? Hơn nữa vì sao muốn dùng câu nói quỷ dị “phù sa không chảy ra ruộng ngoài” nói cô và Đông Luân?

“Tóm lại, chị cần phải cẩn thận, đừng để anh ấy làm chị thành thế thân của người khác!” Phương Ngữ Lâm nghiêm túc khuyên nhủ: “Nhất định phải chắc chắn là anh ấy thật sự yêu chị mới được.”

“Chị biết rồi, cảm ơn em đã nhắc nhở.” Rất buồn cười nhưng Khang Đóa Hinh cũng rất cảm động.

3 thoughts on “Tuổi 17 – Chương 8.2

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s