Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản – 177

Chính văn Chương 177: Điều tra đồ giả

Editor: mèomỡ

Hắn đứng lên, nắm bả vai của nàng nói:“Chỉ sợ có kẻ sắp hành động, mấy ngày tới đừng ra ngoài, lúc ta không ở đây, mọi chuyện phải cẩn thận”

Cầu Mộ Quân gật gật đầu, hỏi: “Ai sắp hành động, vậy còn chàng? Chàng sẽ gặp nguy hiểm sao?”

Đoàn Chính Trung cười nói: “Ta nói rồi, ta không sao, vĩnh viễn sẽ không.”

“Thật sao?”

“Thật.”

Cầu Mộ Quân thư thái cười cười, đẩy hắn ngồi xuống nói:“Tốt lắm, chàng ngồi xuống làm việc của chàng đi. Ta ở trong này cùng chàng.”

Đoàn Chính Trung ngồi xuống, Cầu Mộ Quân nhìn sách trên giá sách bên cạnh, nói:“Nơi này có một số quyển sách lộn xộn, để ta xếp lại.”

Nàng nhìn sách trên giá một lượt, phân loại sách ra, lúc nhìn gáy sách, không khỏi cười nói:“Sách đều mới tinh, còn chưa lật ra, chỉ dùng làm bộ, làm cho mình giống như đại học sĩ vậy.”

Đoàn Chính Trung ngẩng đầu nhìn nàng chăm chú làm việc, cúi đầu nhẹ nhàng cười.

Cầu Mộ Quân chỉnh gáy một quyển sách mới, tùy ý mở một quyển, thấy bên trong trắng tinh, không có một chữ.

“Kỳ quái, đây là cái gì, Vô Tự thiên thư sao?” Nàng tự nói rồi đặt sang một bên, lại mở một quyển khác, nhưng cũng chỉ có cái vỏ, bên trong là trắng, chất lượng giấy cũng vô cùng kém.

“Chính Trung, cái đống Vô Tự thiên thư của chàng làm gì bây giờ? Còn rất nhiều, có cần phân loại luôn không?”

“Vô Tự thiên thư là cái gì?”

“Chính là không có chữ.” Cầu Mộ Quân đem mấy quyển sách mới đến trước mặt hắn, đột nhiên ánh mắt tỏa ánh sáng nói:“Phải chăng phải đây là loại sách phải đổ nước, ngâm rượu chữ mới nổi lên, không phải chàng đang cất giấu bí kíp võ công đấy chứ?”

Đoàn Chính Trung khó hiểu nhìn nàng một cái, tùy tay mở một quyển, nhưng lại thật sự trắng tinh.

Nhíu nhíu mày, hắn hỏi:“Có bao nhiêu quyển như thế này?”

Cầu Mộ Quân quay lại giá sách nhìn nhìn, nói:“Có hơn mười quyển, đều là sách mới chưa từng đụng đến, xếp ngay ngắn rất sát nhau, muốn rút ra cũng không rút được. Chàng đó, tám phần là từ khi mua đến giờ không xem qua.”

“Người đâu.” Đoàn Chính Trung hô.

Bên ngoài có người tiến vào, Đoàn Chính Trung nói:“Gọi quản gia đến.”

Một lát sau, quản gia đến, Đoàn Chính Trung nói: “Đi tìm hiểu xem chuyện gì xảy ra.”

Quản gia thấy mấy quyển sách trắng tinh, lấy tạm hai quyển rồi cúi đầu nói:“Vâng, lão gia, lão nô lập tức đi tìm hiểu.”

Không qua bao lâu, quản gia đã trở lại, nói:“Lão gia, là lão nô sơ sót, sách này hẳn là hạ nhân quét tước thư phòng lúc trước lấy trộm, dùng sách giả thay vào rồi đem bán lấy tiền. Nửa năm trước hắn đã rời khỏi Đoàn phủ.”

“Lấy giả đổi thật?” Đoàn Chính Trung trầm mặt nói:“Thật to gan. Nếu ngay cả sách cũng có thể đổi thành giả, vậy cái khác càng có thể, đi thăm dò xem trong phủ còn có cái gì là bị người ta trộm đổi hay không. Trước khi trời tối phải điều tra rõ.”

Quản gia lại đi xuống, Đoàn Chính Trung cúi đầu tiếp tục làm việc của mình.

“Quý phủ nhiều đồ như vậy, thời gian ngắn như thế có thể điều tra rõ sao?” Cầu Mộ Quân tiếp tục chỉnh lại sách, hỏi.

“Chỉ cần muốn, khẳng định có thể.” Đoàn Chính Trung nói.

“Đúng rồi, đến lúc đó đừng bảo chàng lại muốn bọn họ thiếu cánh tay hay gãy chân đấy nhé?” Cầu Mộ Quân quay đầu nói.

Đoàn Chính Trung ngẩng đầu nói:“Nếu không, để cho nàng quyết định?”

“Được!” Cầu Mộ Quân cao hứng nói.

Đoàn Chính Trung nhìn nàng, nói:“Ta quyết định về sau chuyện trong nhà không nên để cho nàng quản, không có chút quyết đoán của nữ chủ tử.”

“Cái gì, ta mà không quyết đoán?” Cầu Mộ Quân không vui nói.

“Ta biết nàng sẽ không thừa nhận .” Đoàn Chính Trung thản nhiên nói.

“Sao ta phải thừa nhận, chàng mới không quyết đoán!”

Đoàn Chính Trung cười, lại cúi đầu. Trước lúc ăn cơm chiều, quả nhiên quản gia tiến đến bẩm báo.

“Lão gia, đã điều tra rõ, quả thật có đồ giả, cộng tra ra mười tám thứ. Mặt khác Đông Hoa thính còn thiếu ba món.” Vừa nghe đến Đông Hoa thính, Cầu Mộ Quân lập tức cả kinh, không phải chứ, nàng đã quên.. Đã quên.

“Thiếu?” Đoàn Chính Trung hỏi.

“Vâng, hai món đồ sứ, một bức tranh chữ.” Quản gia trả lời.

“Các phòng đều có người phụ trách, trước tiên tra từ bọn họ. Tra không ra xử tội thất trách.” Đoàn Chính Trung nói. Lời này vừa nói ra, người phía dưới lập tức bị dọa chảy mồ hôi lạnh. Quản gia bắt đầu tra xét

Cứ như vậy, hơn mười món vật phẩm giả đã có đáp án, nhưng những thứ mất lại không ai đề cập.

“Ai phụ trách Đông Hoa thính?” Đoàn Chính Trung hỏi.

Có nha hoàn tuổi chút đi ra quỳ xuống trước mặt hắn, run run nói:“Bẩm lão gia, là nô tỳ.”

“Vật phẩm giả ở Đông Hoa thính đã điều tra ra chưa?”

“Bẩm lão gia, đã điều tra.”

“Vậy đồ đã mất đâu?”

“Nô tỳ, nô tỳ cũng không biết.”

“Cũng không biết, những đồ đó mất khi nào ngươi không biết sao?” Đoàn Chính Trung chậm rãi hỏi.

“Biết, nô tỳ biết.”

“Ngày đó có những ai ở đó”

“Ngày đó.. Có.. Có.. Đinh Hương, Kim Trản, Ngọc Trúc, còn có.. Còn có..” Nha hoàn nhìn về phía Cầu Mộ Quân, ấp a ấp úng .

Thân thể Cầu Mộ Quân run lên.

“Còn có ai?” Đoàn Chính Trung hỏi.

“Còn có..”

Cầu Mộ Quân đứng ở phía sau Đoàn Chính Trung, nhịn không được kéo quần áo hắn, nói: “Ừm, lão gia, đầu ta hơi đau.”

Đoàn Chính Trung quay đầu lại, nói với nha hoàn:“Dìu phu nhân vào phòng”

Tiếp theo, hắn lại nói với quản gia:“Quản gia, việc này để ngươi xử trí.” Nói xong liền rời đi.

Quản gia trả lời:“Vâng, lão gia.”

Đoàn Chính Trung dùng bữa tối trước, đợi cho trời tối tắm rửa xong mới trở về phòng. Cầu Mộ Quân còn nằm ở trên giường giả bệnh .

“Đồ bị mất là có chuyện gì xảy ra?” Hắn vừa vào cửa liền hỏi.

“Chính Trung, đầu ta đau quá.” Cầu Mộ Quân rên rỉ.

Hắn đến bên giường ngồi xuống, vuốt đầu nàng hỏi:“Làm sao đau, chỗ này đau sao?”

“Chỗ này, chỗ này đau quá..” Nàng chỉ vào gáy nói:“Hình như là chỗ trước kia bị thương.”

“Vậy sao?” Hắn nhẹ nhàng vuốt gáy của nàng nói:“Ngày mai tìm đại phu đến xem một chút, xem có phải có di chứng hay không.”

“Ừm.” Nàng giả bộ đáng thương.

“Có phải khi đó bị đập vào đầu mới khiến nàng ngốc như thế này hay không?” Hắn dịu dàng nói.

“Cái gì? Cái gì mà ngốc, chàng mới bị đập đến ngu ngốc thì có!” Nàng trả lời.

Hắn nghiêm mặt nói:“Không phải bị đụng nên ngốc sao? Vậy sao nàng vốn không ngốc bây giờ lại ngốc như vậy, ba món đồ đó mà chỉ bán được hai mươi lượng, bị người ta lừa nhiều như vậy.”

“Không phải hai mươi lượng, rõ ràng là.. A? Chàng nói cái gì?” Nàng lập tức hỏi, vẻ mặt nghi vấn. Đoàn Chính Trung nhìn nàng nở nụ cười, cởi quần áo nằm lên giường.

Nhìn hắn cởi quần áo, trong lòng nàng mất hứng. Nụ cười kia là có ý gì, nhìn thật chói mắt, giống như đang trào phúng nàng vậy. Nhưng nàng lại không thể cãi lý. Làm không tốt để hắn phát hiện ra, rất may là hình như hắn không có ý định truy cứu, nàng tội gì phải tự khai.

Vong niên – Giới thiệu

Giới thiệu truyện

Editor: mèomỡ

Anh ghét trẻ con! Nhất là cái đứa trước mắt này!

Nghe mà xem, háo sắc, biến thái, Lolicon, không biết đãi khách……

Đây là lời một con bé bảy tuổi nên nói với “ông chú” tốt bụng giúp đỡ nó sao?

Nếu không phải sợ nó chết trong “Quỷ ốc” bỏ hoang kia sẽ làm ảnh hưởng tới việc giải tỏa mặt bằng khách sạn

Hơn nữa nó còn nhỏ mà suy nghĩ già giặn, ngay cả chiêu “Truyền thông yêu sách” cũng làm ra được.

Anh đường đường là tổng giám đốc một tập đoàn sao có thể suy bại đến mức làm bảo mẫu cho trẻ con……

Gặp quỷ rồi! Anh trúng tà, uống nhầm thuốc, hay đầu bị hỏng rồi?

Cô thích giả làm người lớn, thích cậy mạnh giả độc lập là chuyện của cô

Mọi người trong nhà bỏ rơi cô không thèm quan tâm, tùy cô tự sinh tự diệt

Anh cần gì phải đau lòng vì cô, thậm chí đem cô trở thành trách nhiệm của mình?

Đây căn bản không phù hợp với tính cách lạnh lùng âm trầm, ghét phiền toái của anh

Trong khi hấp hối, làm cô thốt ra lời muốn anh chờ cô lớn lên

Anh lại thật sự rung động, còn bắt đầu nằm mơ linh tinh khó hiểu

Thấy cô ở trong mơ biến thành một người phụ nữ thành thục!

Chẳng lẽ, do áp lực quá lớn, tinh thần căng thẳng tạo thành ảnh hưởng?

Dù sao từ ngày gặp cô, tất cả mọi chuyện xung quanh cô đều không bình thường

Chứ đừng nói đến theo dõi, bắt cóc đấu súng liên tiếp xảy ra, quả thực có thể sánh phim hành động

Chẳng qua anh thật sự không ngờ tới

Cuối cùng, thế nhưng ngay cả cảnh trong mơ của anh, cũng hóa thành hình ảnh chân thật……

 

Tuổi 17 – Chương 8.3

Chương 8.3

Editor: đỗ đỗ béo

Thích một người, có rất nhiều cách bày tỏ, giống như Vương Yên Hoa và Hứa Tĩnh Á vậy, đầy ác ý và xâm chiếm, liều lĩnh chỉ vì đến được với đối phương, cũng có giống như Phương Ngữ Lâm, nhìn đối phương hạnh phúc, bản thân cũng thấy hạnh phúc.

“Nhưng em thấy anh Đông Luân đối xử với chị tốt lắm.” Phương Ngữ Lâm than nhẹ, vẫn có vài phần hâm mộ.

“Đúng vậy, ai bảo sổ tiết kiệm của anh ấy ở chỗ chị, dám không tốt với chị, chị rút hết sạch tiền luôn.” Khóe môi Khang Đóa Hinh cong lên.

Phương Ngữ Lâm cười to, “Chị quả nhiên thông minh.”

Hai người vừa nói chuyện phiếm vừa dạo phố, mua mấy bộ quần áo, Phương Ngữ Lâm đi toilet, Khang Đóa Hinh nhân cơ hội này chọn mĩ phẩm thay mẹ chồng.

Đang lúc cô bị cửa hàng làm cho đầu óc choáng váng, không thể quyết định mua cái gì, lại đột nhiên nghe được một thanh âm —

“Em là…… Khang Đóa Hinh?”

Cô hoang mang ngẩng đầu, nhìn thấy người đàn ông trước mặt thì kinh ngạc.

Bộ dạng đối phương cũng không tệ lắm, có chút quen mắt, nhưng cô thật sự nhớ không nổi đã gặp ở đâu, “Ngại quá, xin hỏi anh là……”

“Thật là em?” Vẻ mặt đối phương vui vẻ, “Trời ạ, đã lâu không gặp, không nghĩ em trở nên xinh đẹp như vậy…… Nhưng làm sao mà em đã quên anh rồi, anh là Vương Trung Duy đây.”

Vương Trung Duy? Cô suy nghĩ rất lâu, cuối cùng mới đem tên này nghĩ tới Trần Phong đã lâu trong trí nhớ gợi ra, “A, anh là đàn anh khóa trên ở trường trung học!”

Thật sự không thể trách cô nghĩ lâu như vậy, đối với cô mà nói trường trung học đã là kiếp trước, đã là chuyện hai mươi năm trước, hơn nữa Vương Trung Duy lớn hơn cô hai tuổi, cô mới chỉ gặp qua anh ta vài lần.

“Em đang đi làm sao? Hay vẫn còn đi học?” Không ngờ đàn em ở trường trung học nay trở nên xinh đẹp như vậy, trong mắt anh ta không che giấu được sự tán thưởng.

“Trước mắt đang chỉnh sửa bản thảo cho một nhà xuất bản.” Cô nhàn nhạt khách sáo, “Không nghĩ gặp đàn anh ở chỗ này, thật khéo.”

“Đương nhiên, chỗ này là của nhà anh.” Vương Trung Duy lập tức nói: “Em muốn mua gì? Anh đưa em đi.”

“Ơ?” Khang Đóa Hinh có chút bất ngờ, nhưng nghĩ lại thì không có gì lạ, dù sao trường cô học xem như là nửa trường quý tộc, con nhà giàu không ít, “Cám ơn đàn anh, nhưng thật ngại dùng tiền của anh, em tự mua là được rồi.”

Đã không quen, cô cũng không muốn nợ ân tình của người ta, cô lại không thiếu tiền.

“Sao lại khách sáo như vậy?” Vương Trung Duy quay đầu về phía người bán hàng nói: “Cô ấy vừa nhìn gì, gói lại cho cô ấy đi.”

“ Sao em lại không biết xấu hổ? Em không thể tùy tiện lấy đồ của người khác được.” Cô lấy thẻ tín dụng đưa cho người bán hàng, ý bảo cô ấy giúp cô tính tiền.

“Với đàn anh thì khách sáo cái gì? Anh nhớ trước kia em nhìn anh có thẹn thùng mặt đỏ đâu!”

“Đó là……” Khang Đóa Hinh hơi hơi đỏ mặt.

Ai, bộ dạng Vương Trung Duy vốn đẹp mắt, lại biết cách ăn mặc, nữ sinh trung học nhỏ bé nhìn thấy nam sinh đẹp trai nói chuyện với mình, khó tránh khỏi có vài phần thẹn thùng, nhưng muốn nói có tình cảm thực sự, cũng quá miễn cưỡng rồi.

“Tốt lắm, em đã khăng khăng trả tiền, vậy thì anh sẽ mời em uống tách cà phê!” Vương Trung Duy luôn được phụ nữ hoan nghênh, không cho rằng cô sẽ từ chối, “Nhưng sao em lại mua thục linh cơ làm dưỡng phẩm?”

Anh ta nói một câu ý đồ rõ ràng như vậy, nếu Khang Đóa Hinh còn không hiểu, thì sống quá uổng phí hai đời này.

“Cái này không phải là em dùng.” Cô nhíu mày, nghĩ nên làm thế nào không dấu vết từ chối anh ta, lại đột nhiên nhanh trí, “Em muốn mua để tặng mẹ chồng. Ngại quá, đàn anh, chỉ sợ hôm nay không tiện uống cà phê với anh, tối nay em còn muốn lấy cái này làm dưỡng phẩm cho mẹ chồng.”

“Em kết hôn rồi?!” Vương Trung Duy ngẩn ra, khó có thể tin, “Làm sao có thể? Em vừa mới tốt nghiệp đại học mà?”

Thời đại nào rồi mà có người kết hôn sớm như vậy?

“Đúng vậy. Em và chồng đã quen nhau từ năm nhất rồi, tốt nghiệp xong thì kết hôn luôn.”

“Anh không tin, nếu không sao em không đeo nhẫn cưới?” Hắn trừng mắt nhìn bàn tay trắng nõn của cô, “Đây là em từ chối lý do của anh, bộ dưỡng phẩm kia thật ra là mua cho mẹ em?”

“Đàn anh à, sức tưởng tượng của anh rất phong phú, em không đeo nhẫn cưới là vì sợ phiền thôi.” Cô thở dài.

Trời sinh cô mơ màng, nếu không cẩn thận để làm mất nhẫn, tuy Đông Luân sẽ không trách cô, nhưng cô sẽ đau lòng chết mất.

Thấy bóng dáng Phương Ngữ Lâm rốt cuộc cũng xuất hiện ở trong đám người, Khang Đóa Hinh vội vàng lấy lại thẻ tín dụng từ chỗ người bán hàng kí tên lên giấy tờ, “Thật có lỗi, em họ em đến đây, em phải đi tìm cô ấy rồi.”

Nói xong, cô cầm lấy dưỡng phẩm, vội vàng giống như chạy nạn đến chỗ Phương Ngữ Lâm.

Vương Trung Duy trừng mắt nhìn bóng lưng giai nhân chạy đi, đây là lần đầu tiên anh ta bị phụ nữ cự tuyệt, ngược lại kích thích tính cách không chịu thua của anh ta.

Khang Đóa Hinh đúng không?

Anh ta cũng biết một chút về cô qua lời bạn bè trung học, lúc tốt nghiệp bọn họ có sổ lưu niệm, tra cách liên lạc của cô rất dẽ, chạy được hòa thượng chứ không chạy được miếu.

Nghĩ đến đây, anh ta mới vừa lòng thu hồi tầm mắt.

“Chị họ, người đàn ông kia là ai thế, hình như vẫn nhìn chị?” Phương Ngữ Lâm tò mò liên quay đầu liên tục.

“Không biết, có thể là nhận sai người.” Mặt Khang Đóa Hinh không chút thay đổi nói.

“Thật không?” Cô nghi ngờ, “Người kia rất tuấn tú nhé! Chị thật sự không biết?”

“Anh ta có đẹp trai hay không liên quan gì đến chị?” Khang Đóa Hinh có chút bất lực.

“Nhiều hiểu biết về soái ca, luôn có lợi.” Phương Ngữ Lâm cười hì hì nói.

“Chị là phụ nữ đã kết hôn.” Nhưng cô cũng sống lâu mười năm, sao so với em họ còn có sự khác nhau ?

“Ai nha, kết hôn thì vẫn có thể thưởng thức soái ca thôi! Nói sau, chị không thích cũng không sau, có thể giới thiệu cho em, em rất thiếu.”

“Em cái cô nhỏ này……”

“Cái gì đây, em cũng chỉ ít hơn chị mấy tháng thôi?” Phương Ngữ Lâm hừ hừ.

Hai người vừa cười đùa, vừa ra khỏi bách hóa.

Tuổi 17 – Chương 8.2

Chương 8.2

Editor: đỗ đỗ béo

“Ba, ba muốn làm gì?” Khang Đóa Hinh lo lắng kéo kéo ba.

“Con hỏi làm gì, chẳng lẽ sợ ba ăn mất bạn trai con à?” Khang Hành Đình tức giận liếc mắt nhìn vẻ mặt đề phòng của con gái, cảm giác thật rõ con gái lớn không giữ được, “Cuối cùng ba muốn ăn bữa cơm với người theo đuổi con gái của ba, nhìn nó có đủ tư cách hay không?”

“A…… Cho nên hôm nay ba bảo con về sớm một chút……”

“Hừ.” Khang Hành Đình không đáp, ngược lại ánh mắt chuyển tới Nguyễn Đông Luân, giọng nói vẫn còn lành lạnh, “Đừng nói với tôi tối nay cậu không rảnh.”

“Nếu bác tìm cháu, đương nhiên là rảnh ạ.” Nguyễn Đông Luân mỉm cười tiếp lời.

Oa, câu nịnh nọt như thế mà cũng nói ra, thật sự là làm khó anh rồi. Khang Đóa Hinh nhíu mày.

“Như thế này còn không kém cho lắm.” Khang Hành Đình lúc này mới thoáng vừa lòng, dừng một lát lại nói: “Ánh mắt tiểu tử cậu rất độc đáo đấy, lại có thể biết hơn một năm trước xảy ra chuyện.” Ông ở thương trường lăn lộn hơn mười năm, cũng phải thừa nhận mình không bằng người trẻ tuổi lợi hại này.

“Cháu chỉ là bình thường hay quan sát thôi.” Nguyễn Đông Luân không hề kể công, dù sao anh có trí nhớ kiếp trước, vẫn chiếm ưu thế rất lớn.

“Như vậy không tệ.” Khang Hành Đình cuối cùng vừa lòng gật gật đầu, xoay người dẫn đầu đi vào nhà, “Vào đi, cậu nửa năm liền xuất ngũ, con gái Khang Hành Đình tôi cũng không thể không danh không phận đi theo cậu.”

Cái gì mà không danh không phận, lúc trước là ai ngăn cản bọn họ yêu nhau? Khang Đóa Hinh không nói gì, nhưng đầu óc chậm nửa nhịp mới tiêu hóa được câu nói chứa hàm ý kia, ánh mắt bất giác sáng lên, vừa mừng vừa sợ.

“Ba, ba đồng ý chuyện của chúng con?” Ba chấp nhận bọn họ qua lại với nhau sao?

Khang Hành Đình ho nhẹ, “Lúc trước ba từng cùng tiểu tử này đánh cược, nếu khoa học kỹ thuật xảy ra việc, chứng minh cái nhìn của nó rất tốt, thì ba đồng ý chuyện của các con.”

Đương nhiên là ông tự tìm cớ cho mình thôi, ba người đều hiểu rất rõ.

“Ba!” Khang Đóa Hinh vui vẻ cầm tay ông, đương nhiên cô sẽ không ngu xuẩn đến mức lúc này lại đi phá ba, nếu chọc ông thẹn quá hóa giận có thể rất thảm, vì vậy nghẹn ngào nói: “Cám ơn ba.”

“Có gì mà cảm ơn? Tôi chịu thua.” Khang Hành Đình giả vờ giận dữ trừng mắt nhìn cô, chi là mình nuôi con gái hai mươi mấy năm, cứ bị lừa gạt chạy đi như vậy, thật sự không thể chịu được.

Nhưng đứa nhỏ Nguyễn Đông Luân này, đúng là làm cho ông khồng nhìn ra được khuyết điểm gì, muốn kiếm cớ nhưng không được, ai, quên đi quên đi, con cháu đều có phúc của con cháu.

“Bác trai cứ yên tâm, cháu tuyệt đối sẽ không để Đóa Hinh phải tủi thân, chỉ cần bác đống ý, bất cứ lúc nào cháu cũng muốn cưới cô ấy về.” Nguyễn Đông Luân hứa hẹn.

“Khó mà làm được, kết hôn là đại sự, không thể vội vàng, vẫn là chờ con bé tốt nghiệp rồi nói sau.” Khang Hành Đình lắc đầu, “Hôn lễ của các con nhất định phải bàn bạc kỹ lưỡng.”

Nguyễn Đông Luân rất nhanh nói: “Chuyện này cháu và Đóa Hinh tôn trọng ý kiến cảu bác và bác gái, nhưng dù thế nào, cháu cũng phải lấy được Đóa Hinh.”

“Đó là tốt nhất rồi.” Khang Hành Đình hừ hừ, “Đóa Hinh con một năm rưỡi nữa mới tốt nghiệp, thời gian còn dai, tôi chờ cậu xuất ngũ, trước hết hai đứa cứ đính hôn đi.”

Đính hôn? Hai người liếc mắt nhìn nhau, cùng nhìn thấy ngạc nhiên mừng rỡ trong mắt người kia.

“Vâng, bác trai.” Lúc này mặc dù  bình tĩnh như Nguyễn Đông Luân, trong giọng nói cũng nghe ra vui sướng.

“Hắc, đừng vui mừng quá sớm, Khang Hành Đình tôi gả con gái như vậy, mặc kệ là đính hôn hay kết hôn, nếu cậu không làm cho tôi vừa lòng, tôi cũng không đồng ý đem con gái gả cho cậu.”

“Bác yên tâm, nhất định cháu sẽ làm thật tốt.” Nguyễn Đông Luân lập tức cam đoan.

“Hừ, nếu cậu phản bội Đóa Hinh, tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho cậu.” Khang Hành Đình tạm dừng một lát, giọng điệu lại đột nhiên nhanh trùng xuống, “Buổi tối nhân tiện bàn luôn chuyện đính hôn đi.”

Khang Đóa Hinh và Nguyễn Đông Luân mắt nhìn nhau, nhìn nhau cười.

“Vâng, bác trai.” Nguyễn Đông Luân lặng lẽ cầm lấy tay bạn gái.

Tình yêu qua hai cuộc đời của bọn họ, cuối cùng cũng được bậc bề trên thừa nhận!

Hai năm sau

“Chị, buổi chiều có rảnh không?” Đầu điện thoại bên kia truyền đến giọng nói nhẹ nhàng của Phương Ngữ Lâm.

Khang Đóa Hinh nhìn đồng hồ báo thức, “ Hôm qua chị vừa nộp bài, chắc là rảnh, làm sao vậy?”

Tốt nghiệp xong, hai đời cô đều không có chí lớn, không nghĩ đi làm người phụ nữ siêu phàm, nhưng cũng không muốn giống đời trước không có việc gì làm sâu gạo, cuối cùng tìm việc ở nhà chỉnh sửa bản thảo, soạn thảo công văn, tuy tiền lương ít, nhưng dù sao cô cũng không thiếu tiền.

“Chúng ta đi dạo phố đi!” Phương Ngữ Lâm hưng phấn nói.

“Được, vậy tối nay gặp.” Khang Đóa Hinh cùng em học hẹn giờ rồi treo điện thoại lên, rồi lại gọi điện cho Diệp Cầm Mĩ, “Mẹ, mẹ và em họ muốn đi dạo phố, mẹ có muốn mua gì không, tiện con mang đến cho mẹ…… Chỉ thuận đường thôi, có gì phiền đâu ạ? Con nhớ lần trước mẹ nói kem giữ ẩm dùng hết rồi, con mua giúp mẹ…… Ôi, con có tiêu pha gì đâu, tiền toàn do Đông Luân kiến, dựa vào tiền đánh bản thảo của con mà nuôi nhà mình chắc sẽ chết đói mất? Được rồi được rồi, nói chung con mua bộ dưỡng phẩm cho mẹ, cứ vậy nhé.”

Cùng mẹ nói điện thoại xong, Khang Đóa Hinh liền lập tức đứng dậy thay quần áo, chuẩn bị xuất phát.

Từ sau khi kết hôn với Đông Luân, bọn họ liền chuyển đến chung cư cao ốc này.

Không gian bên trong hơn ba mươi bình, mặc dù không bằng biệt thự Khang gia, nhưng một gia đình nhỏ sống là rộng rãi, hơn nữa cũng không tồi, cách Khang gia chỉ cần 10 phút đi xe, thuận tiện đi lại.

1 bình = 36 m2

Lúc trước vừa ý chỗ này, Nguyễn Đông Luân một hơi mua hai căn hộ đối diện nhau, đều đăng ký bằng tên Khang Đóa Hinh, một căn bọn họ ở, một hộ để cho Diệp Cầm Mĩ. Như vậy chăm sóc rất tiện, lại không đến mức mất riêng tư của nhau.

Diệp Cầm Mĩ là bà mẹ chồng tốt, rất ít tham dự vào cuộc sống của đôi vợ chồng nhỏ, nhưng bình thường ban ngày Khang Đóa Hinh ở nhà một mình, lúc không cần làm việc, cũng sẽ nói chuyện phiếm với bà, quan hệ hai người phụ nữ rất tốt.

Khang Đóa Hinh thay quần áo xong, thoa chút son môi đơn giản, vui vẻ ra khỏi nhà.

“Thật không nghĩ tới cuối cùng chị và anh Đông Luân lại ở bên nhau.” Lúc dạo phố, Phương Ngữ Lâm đột nhiên xúc động nói.

Lúc này Khang Đóa Hinh mới đột nhiên nhớ ra lúc trước Phương Ngữ Lâm từng thầm mến Đông Luân, nhất thời có chút xấu hổ, “Ách, chuyện duyên phận…… Rất khó nói……”

Phương Ngữ Lâm cười một tiếng, “Chị căng thẳng gì chứ, em không trách chị mà! Lúc trước khi em bị anh Đông Luân từ chối, chưa chắc chị đã nhận ra anh ấy đâu!”

Đây là việc không thể, cô và Đông Luân đã kết hôn mười mấy năm rồi! Khang Đóa Hinh yên lặng nghĩ.

“Nhưng mà anh ấy nói với em, trong lòng anh ấy đã có người rồi, anh ấy rất yêu rất yêu cô gái kia, cho dù cô ấy bỏ anh, anh ấy cũng không thể nhận lời với người khác……” Phương Ngữ Lâm quay đầu đi, vừa nghĩ vừa nói: “Không nghĩ tới, anh ấy lại ở bên chị. Nhưng như vậy cũng tốt, nước phù sa không chạy ra ruộng ngoài!”

Khang Đóa Hinh quả thật dở khóc dở cười, sao không thừa nhận mình chính là cô gái kia đi? Hơn nữa vì sao muốn dùng câu nói quỷ dị “phù sa không chảy ra ruộng ngoài” nói cô và Đông Luân?

“Tóm lại, chị cần phải cẩn thận, đừng để anh ấy làm chị thành thế thân của người khác!” Phương Ngữ Lâm nghiêm túc khuyên nhủ: “Nhất định phải chắc chắn là anh ấy thật sự yêu chị mới được.”

“Chị biết rồi, cảm ơn em đã nhắc nhở.” Rất buồn cười nhưng Khang Đóa Hinh cũng rất cảm động.