Phu quân là thái giám tổng quản – Đoạn Vân (10)

Chính văn Đoạn Vân 10

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)


Cầu Vĩ đi đến trước mặt nàng, cúi đầu nói:“Thần bái kiến Lệ phi nương nương.”


“Cầu đại nhân bình thân.”


Đoạn Vân nói:“Cầu đại nhân vừa đi gặp Hoàng Thượng sao?”


“Hoàng Thượng đang nghỉ ngơi, thần vẫn chưa được diện kiến.” Cầu Vĩ nhìn nàng, nói:“Lệ phi nương nương có biết tâm tình Hoàng Thượng giờ thế nào không?”


Đoạn Vân đi đến dưới một gốc cây hoa lan, nhìn như ngắm hoa thực ra đang tạo khoảng cách với cung nữ.


“Bản cung đã nhiều ngày chưa nhìn thấy Hoàng Thượng, cũng không biết.” Đoạn Vân ngửi hoa lan, nói.


Cầu Vĩ đi đến phía sau nàng, thấp giọng nói:“Đề nghị với Hoàng thượng, để Mộ Quân gả cho Đoàn Chính Trung.”


Đoạn Vân kinh ngạc, nhìn hoa lan, nói:“Chàng muốn để nàng ấy đi thăm dò…… Nhưng đó chẳng phải sẽ làm lỡ dở chuyện cả đời của của nàng sao?”


“Bây giờ không quan tâm được nhiều như vậy.” Cầu Vĩ nói.


Đoạn Vân sửng sốt.


Không quan tâm…… Nhưng đó chẳng phải là con gái ruột của hắn sao? Nếu Đoàn Chính Trung là thái giám, cả đời Cầu Mộ Quân coi như hết. Nếu hắn không phải là thái giám vậy khi hắn chết, Cầu Mộ Quân sẽ được sống hay là…… Cầu Vĩ nói thật sao?


Đều là nữ tử, ai chả hi vọng được gả cho người mình yêu, nàng cũng thế, Cầu Mộ Quân sao có thể khác được?


“Cầm nhi…… Ta……”


“Chàng đừng nói, ta hiểu, tất cả mọi chuyện ta đều hiểu.”


Tất cả đều vì nàng…… cả đời này, bọn họ muốn ở bên nhau sẽ phải trả giá rất nhiều. Dù là hắn hay là nàng, đều không cam tâm buông tay. Đợi chín năm, cố gắng chín năm, chỉ còn một chút nữa thôi là thành công. Bên Thích Tĩnh có Thích Sóc Ly, trong cung Thái tử cùng Tam hoàng tử lại tranh giành chết đi sống lại. Chỉ cần thăm dò được Đoàn Chính Trung bọn họ sẽ thắng một nửa .


Trở lại cung Uyển Ninh, cung nữ nói cho nàng Cửu hoàng tử đang ngủ trưa trong cung của nàng.
Đoạn Vân đi đến bên giường nhìn cửu hoàng tử ngủ ngoan ngoãn, nhịn không được xoa khuôn mặt nhỏ nhắn của thằng bé.


Cái đêm trên thuyền chín năm trước cho nàng kí ức vĩnh viễn, cũng cho nàng đứa nhỏ cùng nàng vượt qua chín năm trong cung này.


Thằng bé ngủ ngoan ngoãn như vậy, bộ dáng của hắn đáng yêu như vậy. Thằng bé còn nhỏ như thế sao có thể chịu được sự cô độc khi làm vua một nước?


Chỉ khổ thằng bé có người mẫu thân ích kỷ, vì bản thân mình mà luôn muốn đẩy thằng bé lên ngôi hoàng đế.


Lúc này nhìn đứa bé đang ngủ, nàng muốn dùng tình yêu cả đời đền bù lại. Ngoại trừ Cầu Vĩ, thằng bé là điều quý giá nhất của nàng, là người nàng yêu thương nhất. Nhưng nàng không thể ngờ không lâu sau đó nàng lại nhìn khuôn mặt bé nhỏ này ngủ, cầm kịch độc bỏ vào chén của thằng bé.


Ngay cả chính nàng cũng không thể ngờ được mình lại độc ác như vậy, nhưng nàng không thể kìm chế được thù hận, khát vọng trả thù trong lòng.


Cả đời, tất cả tình yêu cùng hi vọng của nàng đều đặt ở trên người hắn. Nhưng nàng lại chỉ là một quân cờ, giống như Thích Sóc Ly.


Thích Sóc Ly dưới Cửu tuyền lúc này cũng nên cười đi. Người lừa hắn ba năm, lại bị người khác lừa chín năm, lợi dụng chín năm.


Chín năm, nàng nhìn mây trên trời, nhìn sao trên cao, vượt qua vô số đêm tịch mịch. Chín năm, nàng phụng dưỡng lão già kia, nuốt lệ vào lòng mà đem thân thể giao cho nam nhân khác. Chín năm, hai tay nàng dính đầy máu tươi, đã gặp vô số ác mộng, sợ hãi hàng đêm.


Nàng cứ tưởng rằng người bên ngoài tường thành kia còn đang chờ nàng, người kia có thể cho nàng ấm áp, có thể cho nàng tương lai…… Tất cả đều đã đi qua, tất cả đều đã tốt.


Nhưng hắn cũng có hi vọng của hắn. Hi vọng của hắn đó là con của nàng có thân phận Cửu hoàng tử.


Kỳ thật không phải hắn lừa nàng, mà là nàng lừa chính mình.


“Phản loạn Thiếu Dương” tám năm trước nàng đã đoán được là hắn, nhưng nàng không muốn tin, không muốn nhìn vào sự thật.


Nam nhân kia, khi hắn có một đứa con mang thân phận là hoàng tử, khi con hắn có thể làm Hoàng đế, khi hắn có thể làm Thái thượng hoàng, hắn đã thay đổi. Hắn có thể hại chết bằng hữu tốt nhất của mình, có thể hy sinh con gái mình, có thể để cho nữ nhân hắn luôn miệng nói yêu đi câu dẫn nam nhân khác, nằm ở dưới thân nam nhân khác rên rỉ. Tình yêu của hắn còn lại bao nhiêu? Còn có thể cho nàng ấm áp nữa sao?


Nàng hoài nghi, sợ hãi, lo lắng, lại không ngừng khuyên chính mình, lừa chính mình. Nói cho mình tất cả đều bởi vì hắn quá yêu mình, rất muốn ở bên mình.


Để rồi một ngày tất cả chân tướng đã rõ ràng. Nhìn nàng bị người ta dùng đao để ở cổ hắn vẫn có thể bình tĩnh không để ý đến sự sống chết của nàng thì nàng không thể tiếp tục tự lừa dối mình được nữa, cuối cùng không thể tự lừa dối mình được nữa.


Người ngốc nhất không phải Thích Sóc Ly, mà là nàng. Nàng từ Đoạn Vân năm đó biến thành Thái Hậu ngoan độc, dâm đãng, ai cũng có thể làm chồng hôm nay. Hy sinh tất cả lại chỉ có thể làm đệm lót đi lên vương quyền của kẻ khác.


Nàng hận, hận hắn, hận tất cả. Nàng muốn nói cho hắn, nàng có thể giúp hắn có được địa vị cùng quyền lực tối cao thì nàng cũng có thể khiến cho hắn từ trên cao ngã xuống, mất hết tất cả.


Thần Nhi, thằng bé được sinh ra là một sai lầm. Tất cả đều đến từ thằng bé thì cũng nên kết thúc từ nó.


“Mẹ, sao mẹ lại khóc?” Cửu hoàng tử mở đôi mắt nhập nhèm, nhìn nàng hỏi.


Lúc này đây, Lệ phi không sửa lời thằng bé gọi nàng là mẫu hậu, mà chỉ lau nước mắt nói:“Không sao, bị gió thổi vào thôi. Ngủ ngon không?”


“Dạ.” Cửu hoàng tử gật đầu nói:“Mẹ, bát hoàng tỷ đâu? Không ai chơi với con.”


“Vài ngày nữa nàng sẽ trở lại.” Lệ phi nói xong, bưng cốc nước trên bàn nói:“Khát nước rồi phải không, đến uống chút nước ấm nào.”


Cửu hoàng tử ngồi dậy, nhìn hơi nóng bốc lên, nói:“Con sợ nóng.”


Lệ phi cười nói:“Vậy để mẹ thổi cho nhé.” Nói xong, nhẹ nhàng thổi nước trong cốc, tự mình uống một ngụm, nói:“Được rồi, mẹ thử qua rồi, bây giờ có thể uống được rồi đó.”


Cửu hoàng tử uống một ngụm nhỏ liền đẩy cốc nước ra, không uống nữa.


“Sao lại uống ít vậy, uống nhiều nước một chút mới tốt.” Lệ phi nói.


“Con không uống, con muốn đi tìm bát hoàng tỷ. Lát nữa vị Cầu đại nhân kia sẽ lại đến, sẽ lại bắt con đọc binh thư, con phải nhanh chóng đi tìm chỗ trốn thôi.” Cửu hoàng tử nói xong nhảy xuống giường.


“Được được được, mẹ cũng không thích hắn, đợi mẹ cùng tìm chỗ trốn với con, không bao giờ gặp hắn nữa.”


“Được, mẹ, không cho mẹ gạt con đâu đấy!” Cửu hoàng tử hoan hô nói.


“Được rồi, uống xong nước đi đã, mẹ uống trước rồi con lại uống.” Nói xong, Đoạn Vân lại uống hai ngụm rồi giúp thằng bé uống nốt.


“Hoàng Thượng sao lại ngủ ở bên Thái Hậu?” Lúc này, Cầu Vĩ đi vào nói.


Đoạn Vân giúp Cửu hoàng tử uống xong nước, rút khăn lau miệng cho thằng bé.


“Tìm được công chúa Sanh Dung chưa?”


Cầu Vĩ lắc đầu, nói:“Không tìm được, các nàng không đáng quan tâm. Chẳng qua Nhị hoàng tử sống không thấy người, chết không thấy xác.”


“Vậy sao?” Đoạn Vân không quay đầu, thản nhiên nói.


“Mẹ ơi, con……” Còn chưa nói xong, cửu hoàng tử liền “Oa” một tiếng, phun ra một ngụm máu.


“Hoàng Thượng!” Cầu Vĩ vội chạy tới, đỡ lấy thằng bé hét lớn:“Thái y, nhanh đi truyền Thái y!”


“Vô dụng thôi, chờ Thái y đến nó đã chết rồi.” Đoạn Vân khóc lau máu bên miệng Cửu hoàng tử, thản nhiên nói.


Cầu Vĩ lập tức quay đầu nhìn cốc nước trên tay nàng, cầm cằm của nàng nói:“Là ngươi? Ngươi hạ độc thằng bé?”


Đoạn Vân nhìn bộ mặt dữ tợn của hắn, nước mắt chảy ra nhưng vẫn cười nhàn nhạt.


“Cuối cùng ta đã biết, ta chỉ là đứa ngốc, vì những thứ không đáng giá mà trả giá quá nhiều.

Nhưng ta vẫn muốn ngốc một lần nữa, thù hận vì mong muốn trả thù không nên có mà trả giá bằng thứ duy nhất còn lại của ta.” Nàng nói xong nhìn Cửu hoàng tử nằm trên giường.


Cầu Vĩ đá nàng xuống đất, một tay ôm Cửu hoàng tử điên cuồng rống to, nhưng máu vẫn không ngừng chảy ra từ khóe miệng Cửu hoàng tử.


Đoạn Vân nằm trên mặt đất nhìn bộ dáng điên cuồng của Cầu Vĩ, trong mắt lộ ra tuyệt vọng cuối cùng, máu tươi chậm rãi chảy ra từ khóe miệng.


Cầu Vĩ lập tức vọt trước mặt tới nàng, nắm lấy vai nàng nói:“Thuốc giải, mau giao thuốc giải ra đây! Nói cho ta biết thuốc giải ở đâu!”


“Nếu lúc này ngươi có thể nhìn ta biểu hiện ra dù chỉ một chút tình ý, ta sẽ nói cho ngươi thuốc giải ở đâu. Nhưng ngươi không…… một chút cũng không.”


Mặt Cầu Vĩ trắng bệch, lập tức nói:“Cầm nhi, xin lỗi, ta biết nàng trách ta chuyện ngày hôm đó, ta……”


Đoạn Vân cười cười, nói:“Nhanh đi nhìn Hoàng Thượng của ngươi đi, e rằng nó đã chết rồi.”
Cầu Vĩ quay người thấy Cửu hoàng tử ngã xuống giường, lập tức chạy qua.


Đoạn Vân vẫn cười, dịu dàng mà thê thảm, nhắm mắt lại ngã xuống đất.


Kỳ thật vẫn là số mệnh. Trong số mệnh của nàng cho tới bây giờ vốn không có yêu, không có hi vọng.


Nàng vốn không nên hy vọng xa vời .


Cầu Mộ Quân bị phụ thân ruột của mình gả cho một thái giám tâm ngoan thủ lạt, lại ngoài ý muốn gặp được người mình yêu nhất, cũng chiếm được tất cả tình yêu của hắn.


Chính mình yêu người thanh niên tài tuấn quân tử trên thuyền Giang Đô năm nào – Cầu Vĩ, mất chín năm lại chỉ đổi lấy được một câu truyện cười.


Kiếp sau, chỉ mong nàng không phải đoạn chưởng, nếu không nhất định là bi kịch.

 

– Hoàn Chính Văn –

Lời Editor: Chính văn đã hoàn, chương sau là phiên ngoại về Đoàn Chính Trung, sau đó sẽ chính thức kết thúc

Phu quân là thái giám tổng quản – Đoạn Vân (9)

Chính văn Đoạn Vân 9

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Nhìn vệt máu trên tấm lụa trắng, nàng vô lực ngồi ở trên giường.


Làm vậy là phạm tội khi quân, nếu một ngày nào đó mà bị phát hiện chỉ mong tất cả hãy để cho mình nàng gánh chịu.


Sáng sớm hôm sau, Hoàng Thượng tỉnh lại Đoạn Vân liền quỳ gối trước giường nói: “Dân nữ thỉnh an Hoàng Thượng.”


Hoàng Thượng xốc chăn lên, khi nhìn thấy điểm đỏ trên tấm lụa thì khẽ cười một tiếng, nói:“Hầu hạ trẫm rời giường đi.”


Ngoài cửa, Trương công công đã sớm đợi từ lâu.


“Hoàng Thượng đêm qua ngủ ngon không ạ?”


Hoàng Thượng gật gật đầu, nói: “Hôm nay Trẫm sẽ hồi cung. Ngươi cũng không cần dừng ở trên đường quá lâu. Chờ khi hồi kinh thì đến kính sự phòng thông báo một câu.”


“Vâng, nô tài tuân mệnh.” Trương công công cúi đầu, âm thầm liếc qua Đoạn Vân một cái. Không ngờ đêm qua Hoàng Thượng chẳng những chỉ đích danh muốn nàng thị tẩm, còn đặc biệt dặn hắn đến kính sự phòng làm đăng ký, xem ra Đoạn Vân này trở thành chủ tử là chuyện tất nhiên rồi.


Hoàng Thượng không đi cùng đội ngũ tuyển tú mà đi trước vài ngày để tránh tạo ra cái danh “Háo sắc”. Sau khi Hoàng Thượng rời khỏi Kim Châu mười ngày thì đoàn người Trương công công mới chậm rãi xuất phát.


Đến kinh thành rồi thì hôm nào cũng phải kiểm tra. Có hơn một ngàn cô nương đến đây, những mỗi ngày lại bị loại vài người, đến cuối cùng chỉ còn lại mấy trăm người. Nhìn những cô nương có thể hồi hương, trong lòng Đoạn Vân luôn có khát khao vô tận. Ai cũng có nguy cơ bị đào thải, riêng nàng thì không. Có những lời của Hoàng Thượng, có đăng ký ở Kính sự phòng, nàng vào hậu cung đã thành chuyện tất nhiên, tất cả những kiểm tra đối với nàng chỉ để có lệ mà thôi.


Nàng đang ngóng trông từng ngày, khi nào thì Cầu Vĩ sẽ trở về khi nào thì nàng có thể gặp hắn lần cuối.


Cho đến một ngày trong lúc kiểm tra nữ công, ngoại trừ Trương công công Điền tổng quản còn có một người nữa đi vào. Đoạn Vân lơ đãng ngẩng đầu lên, lập tức trong lòng cảm thấy chua xót.


Hắn đã về…… rốt cục hắn đã về.


Đen hơn một chút, cũng gầy đi một chút.


Nàng ngửa đầu nước mắt lại muốn chảy ra. Nàng không còn cách nào khác chỉ có thể cúi đầu, để những giọt nước mắt rơi trên khăn thêu.


Đêm đã khuya, sau khi Cầu Vĩ và Trương công công cùng nhau đi tuần xong mấy chục phòng đều tự động rời đi. Khi Cầu Vĩ đi đến một con đường mòn thì nhìn thấy Đoạn Vân đang đứng trước mặt mình.


Cầu Vĩ kéo nàng vào một bụi cây, hai người nhìn nhau hồi lâu, Cầu Vĩ mới gọi một tiếng: “Cầm nhi……”


Đoạn Vân rơi lệ, lao vào trong lòng hắn.


“Cầm nhi, ta……”


“Đừng nói nữa, đây là số mệnh của ta rồi, ta chỉ…… Muốn gặp chàng.”


Cầu Vĩ nhắm mắt lại, ôm nàng vào trong lòng.


Một lúc lâu sau nàng nhẹ nhàng cười cười, buông hắn ra, lấy từ trong lòng ra một cái bao giấy nhỏ.
“Vĩ, đồng ý với ta một việc cuối cùng được không?”


Cầu Vĩ nhìn bao giấy trong tay nàng, nói: “Nàng nói đi, dù cho là cái gì ta đều đồng ý với nàng.”


“Ta……” Đoạn Vân cắn cắn môi, nói:“Ta muốn chết ở trong lòng chàng.”


“Nàng muốn làm gì?” Cầu Vĩ sốt ruột nói.


“Vĩ, lúc còn ở Kim Châu ta đã quyết định rồi, chẳng qua còn muốn chờ chàng về gặp chàng lần cuối. Coi như ông trời đối xử với ta cũng không tệ thật sự để ta đợi được chàng, vậy là đủ rồi ta chẳng cầu mong gì hơn. Hôm nay, vừa khéo có công công vào phòng đánh bả chuột, ta liền lấy một ít, chàng nói xem đây chẳng phải là ý trời sao?”


“Ý trời cái gì?” Cầu Vĩ hất thuốc chuột trong tay nàng nói:“Cũng không phải không còn đường để đi, tại sao phải chết chứ? Ít nhất chúng ta còn có thể gặp nhau, ít nhất còn có thể biết được tin tức của đối phương, còn có hi vọng. Chết không phải sẽ mất tất cả sao?”


“Nhưng…… ta không muốn tiến cung, không muốn hầu hạ Hoàng Thượng……” Nghĩ đến chuyện tối hôm đó, nàng không khỏi đau lòng khóc òa lên.


“Cầm nhi, coi như ta van xin nàng được không? Ta không muốn nàng chết, nàng phải sống. Có lẽ, chúng ta còn có cơ hội.” Cầu Vĩ nói.


“Có thể sao?” Đoạn Vân cười khổ, biết hắn chỉ an ủi nàng thôi.


Cầu Vĩ nói: “Đương nhiên là có. Ví dụ như vài năm sau Hoàng Thượng băng hà, tân đế đăng cơ. đó là một cơ hội. Hoặc nàng có con trai, về sau theo con rời cung đến đất phong. Chỉ cần còn sống là còn có hi vọng, với ta mà nói, cách nàng một bức tường cung không phải chuyện đau đớn nhất, âm dương cách biệt vĩnh viễn không được gặp nhau mới là đau khổ nhất!”


“Thật vậy sao? Thật sự còn có hi vọng sao?” Dù trong lòng vẫn cảm thấy tuyệt vọng, nhưng nàng nguyện ý vì lời nói của Cầu Vĩ mà coi bóng đêm u ám như mặt trời rực rỡ.


Cầu Vĩ gật gật đầu, nói: “Có…… Chỉ cần chúng ta muốn.”


Đoạn Vân khóc ôm chặt lấy hắn. Không có hi vọng thì sao, nàng chỉ nghĩ đến mình mà lại không nghĩ cho hắn. Nàng không còn gì để vấn vương chết là xong hết mọi chuyện, nhưng hắn thì sao? Hắn có vợ con đương nhiên không thể chết được. Nhưng nàng đã chết, hắn sẽ sống thế nào? Nàng muốn sống cho dù là phải đau khổ vì hắn, nàng vẫn muốn sống.


“Cầm nhi…… Cầm nhi……” Cầu Vĩ ôm chặt nàng, nhẹ giọng nỉ non.


……


“Cầm nhi, ta yêu nàng……”


Nắm chặt quần áo
hắn, cắn môi kìm chế tiếng rên rỉ, cảm nhận rõ ràng vật kia ở trong cơ thể va chạm càng thêm mãnh liệt. Trong đầu lại nhớ đến hơi thở của hắn, khuôn mặt của hắn, mỗi một tiếng gọi mang theo đau lòng – “Cầm nhi.”


Hắn gầm nhẹ một tiếng, phun ra dịch nóng ở trong cơ thể nàng, thở phì phò buông chân của nàng ra, ôm nàng vào trong lòng.


Đoạn Vân mở mắt ra, hình ảnh Cầu Vĩ trước mắt chậm rãi tan đi, biến thành khuôn mặt nàng không muốn nhìn thấy – Thích Sóc Ly.


Nàng bảo hắn gọi nàng là “Cầm nhi”, nàng cố gắng tưởng tượng người trước mắt là người trong lòng nàng. Nhưng chỉ cần mở mắt ra sự thật sẽ lại hiện lên trước mắt.


Đảo mắt, nàng đã vụng trộm với Thích Sóc Ly được ba năm, nhưng cho dù đã ba năm nàng vẫn không quen được.


Đôi khi, nàng thậm chí oán hận Cầu Vĩ, oán hắn không có dục vọng chiến hữu nàng mãnh liệt giống như Thích Sóc Ly.


Nhưng nàng biết Cầu Vĩ còn đau khổ hơn nàng nhiều lắm. Nếu không phải thật sự không có cách nào khác sao hắn có thể bảo nàng câu dẫn Thích Sóc Ly, sao có thể để nàng bán đứng thân thể mình như vậy?


“Cầm nhi……” Thích Sóc Ly hôn nàng, nhịn không được lại một lần nữa để vật cứng rắn của hắn vào giữa hai chân nàng.


“Không…… Ta ở trong nhà kho đã quá lâu rồi, phải ra ngoài.” Đoạn Vân đẩy hắn ra.


Thích Sóc Ly run lên, ôm chặt lấy nàng nói:“Đừng, lở lại một lát thôi, ta nhớ nàng rất nhớ nàng, Cầm nhi, ta nhớ đến sắp điên rồi……”


“Ta cũng nhớ chàng, nhưng nếu bị người khác phát hiện, chàng sẽ gặp nguy hiểm.”


Thích Sóc Ly hít sâu một hơi, nói:“Cầm nhi, chờ ta, ta nhất định sẽ giúp Thần Nhi làm Hoàng đế, để cho nàng làm Thái Hậu, đến lúc đó chúng ta có thể ở bên nhau mỗi ngày.”


“Được, chàng cẩn thận.” Đoạn Vân dặn dò nói.


Thích Sóc Ly cúi đầu giúp nàng mặc quần áo, tốc độ rất chậm lại cực kỳ dịu dàng.


Trong chốc lát, Đoạn Vân bình tĩnh đi ra khỏi nhà kho, Thích Sóc Ly theo cửa sổ đi ra ngoài.


Rời khỏi nhà kho không bao lâu, vừa mới đi đến ngự hoa viên liền gặp phải Cầu Vĩ. Đoạn Vân không khỏi đỏ mặt cúi đầu, tim đập thình thịch nhìn xem quần áo của mình có chỉnh tề hay không.


Nàng vừa mới cùng Thích Sóc Ly…… Hắn chắc sẽ không nhìn ra đâu, chắc hẳn sẽ không.


Cầu Vĩ đi đến trước mặt nàng, cúi đầu nói:“Thần bái kiến Lệ phi nương nương.”

Cô vợ giả của tổng giám đốc – 38

Chương 38: Ảnh chụp hôn nóng bỏng

Editor:mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

“Anh nhìn gì mà chăm chú thế?” Bạch Ngưng hỏi.

Hạ Ánh Hi quay đầu lại nhìn cô hồi lâu, chậm rãi đưa tay tháo kính của cô xuống.

“Thật ra cô chính là Hứa Tĩnh Hàm có đúng không?”

Bạch Ngưng cúi đầu, nhỏ giọng nói: “Thật xin lỗi. . . . . .”

Hạ Ánh Hi cười một tiếng, nói: “Không sao, chẳng qua tôi không ngờ Hứa Tĩnh Hàm sẽ có bộ dáng này.”

“Tôi. . . . . .” Bạch Ngưng không biết nói gì, lấy tiền lẻ trong tay đưa cho anh.

Hạ Ánh Hi đeo lại kính cho cô, nhận lấy một đồng tiền, nói: “Cám ơn.”

Bạch Ngưng cúi đầu, nói: “Không cần, anh. . . . . . anh mau sang đường đi.”

“Vậy. . . . . . Hẹn gặp lại.” Hạ Ánh Hi từ từ xoay người đi về phía vạch sang đường, lúc đi đến vỉa hè đột nhiên xoay người lại hỏi: “Có thể nói cho tôi biết làm cách nào để liên lạc với cô được không? Có lẽ. . . . . .”

“Có lẽ về sau tôi phải mời anh giúp tôi ra tòa!” Bạch Ngưng cười nói.

Hạ Ánh Hi cũng cười một tiếng, nói: “Tôi cho cô số của tôi, cô gọi cho tôi đi.”

Bạch Ngưng rút điện thoại ra gọi, sau khi nghe được tiếng chuông điện thoại của anh thì cười nhìn theo bóng anh sang đường.

Anh muốn liên lạc với cô, anh muốn số điện thoại của cô, có phải. . . . . . Anh đối với cô bây giờ, cũng có chút không nỡ bỏ phải không?

Bạch Ngưng mừng như điên, thiếu chút nữa đứng tại chỗ nhảy cẫng lên.

***

Ngôn Lạc Quân đột nhiên đi vào bộ phận lập kế hoạch, nhân viên ngồi ở lối vào ngạc nhiên vội vàng ném điện thoại di động trên tay lên bàn giả vờ nhìn vào nội dung công việc trên máy vi tính, nhưng đôi mắt lại khẩn trương nhìn vào bên trong. Ở đó có bốn năm nữ nhân viên đang vây quanh một quyển tạp chí bát quái xem rất chăm chú.

“Oa, hôn lưỡi đó!”

“Nói nhảm, bây giờ còn ai hôn môi nữa!”

” Dáng người Tổng giám đốc thật tuyệt!”

“Tổng. . . . . . giám đốc!”

“Tổng giám đốc làm sao? Cô cũng cảm thấy rất đẹp sao? Ha ha, dáng người phu nhân Tổng giám đốc cũng rất đẹp, làm cho người ta ghen tỵ đến chết mất thôi, vừa nhìn lại có ham muốn giảm cân!”

“Tổng. . . . . . giám đốc!” Lại một nhân viên nữ sau khi quay đầu lại thì giật mình thon thót, sau đó lấy khí thế sét đánh không kịp bưng tai lao về chỗ ngồi, cúi đầu giả vờ chăm chỉ làm việc.

Ba người còn lại cũng phát hiện Ngôn Lạc Quân đang đứng ở bên cạnh bàn, nhỏ giọng nói: “Tổng. . . . . . giám đốc. . . . . .”

Ngôn Lạc Quân cúi xuống nhìn đối tượng trên trang tạp chí mà mấy người phụ nữ này vừa bàn luận – là ảnh anh và Hứa Tĩnh Hàm ở trong hành lang hôn mãnh liệt.

Mặt lạnh cầm tạp chí lên, sau đó quay đầu ra khỏi bộ phận lập kế hoạch, lưu lại một câu: “Tạ Tiểu Quang, mười phút sau đến phòng làm việc của tôi.”

Khi bóng dáng của Ngôn Lạc Quân đã mất hút, quản lý bộ phận lập kế hoạch hơn ba mươi tuổi lại vẫn như đứa trẻ – Tạ Tiểu Quang liền kêu rên nói: “Xong rồi xong rồi, tôi bị đám phụ nữ này hại chết rồi!”

“Tiểu Quang. . . . . . Chúng tôi. . . . . . Nếu như Tổng giám đốc muốn xào anh, chúng tôi sẽ đi xin tha cho anh. . . . . .” cô gái trẻ bị tịch thu tạp chí xấu hổ nói.

“Xong rồi, không khéo Tổng giám đốc tức giận phạt cả bộ phận lập kế hoạch thì sao? Mấy ngày nay tâm tình anh ta vốn đã không tốt, chúng ta lại đụng trúng họng súng.” Một nhân viên khác nói.

Bộ phận lập kế hoạch khẩn trương đến độ tranh nhau vào WC mất rồi. Ngôn Lạc Quân đứng ở trước bàn làm việc nhìn hình trên tạp chí, khẽ mỉm cười.

Hình này chụp rất được, rất có giá trị kỷ niệm. Cũng không biết là ai chú ý bọn họ như vậy, ngày đó có rất nhiều danh nhân cơ mà!

Nhìn lại trang sau, là hình lúc Hứa Tĩnh Hàm suýt ngã kéo cánh tay anh, mà tiêu đề bài báo này là: Hôn nhân của Hứa Tĩnh Hàm thật sự đang gặp nguy hiểm sao?

Một đoạn phân tích phía dưới hấp dẫn sự chú ý của Ngôn Lạc Quân:

Lúc ấy Quan Thừa Diễm đứng ở trước mặt Hứa Tĩnh Hàm, cô chỉ cần đưa tay ra là có thể túm lấy, nhưng cô lại mạo hiểm nguy cơ ngã trước công chúng, kéo chồng cô – Ngôn Lạc Quân đang đứng cách cô mấy bước. Thời gian ngắn như vậy, khả năng cố ý là không lớn, mà là tiềm thức phản xạ có điều kiện. Đây phải chăng chứng minh trong tiềm thức của Hứa Tĩnh Hàm, cảm thấy chồng mình Ngôn Lạc Quân mới là đối tượng có thể dựa vào? Địa vị của Ngôn Lạc Quân cao hơn Quan Thừa Diễm?

Từ hình có thể thấy được, tay Quan Thừa Diễm hơi hơi vươn về trước, dường như là chuẩn bị đi đỡ Hứa Tĩnh Hàm. Hứa Tĩnh Hàm lại xin sự giúp đỡ của Ngôn Lạc Quân đang đứng cách đó xa hơn. Scandal trước đây của Hứa Tĩnh Hàm và Quan Thừa Diễm có thật hay không? Hôn nhân với công tử nhà giàu Ngôn Lạc Quân thật sự đang khủng hoảng sao? . . . . . .

Lần này Ngôn Lạc Quân cảm thấy rất hứng thú mà đọc hết cả bài báo, sau đó nhìn chằm chằm vào hai tấm hình, tâm tình thật tốt.

Nhân lúc em vẫn còn ở đây – 02

【2】 Chuyển phát giấu tên.

Editor:mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

“Tân Vũ, ngày nghỉ sao cứ làm ổ trong nhà vậy hả? Đi hẹn hò với bạn gái đi!” Bà Cao kéo chăn bông đang trùm lên tận đầu của con trai.

“Mẹ, mẹ ồn quá, gặp qua một lần là có thể thành bạn gái được sao?”

Bà Cao thấy con trai lật người ngủ bù muốn nói lại thôi, trở về phòng khách ngồi bên cạnh bạn già nói, “Qua sinh nhật này là đã 27 tuổi rồi, sao nó chẳng sốt ruột gì cả?”

“Ban đầu gậy đánh uyên ương chính là bà, bây giờ người nóng lòng nhất cũng là bà, cứ kệ nó đi.” Ông Cao không chút để ý trả lời.

Bà Cao liếc bạn già một cái, “Tôi đâu có ép nha đầu kia, là nó không nói tiếng nào đã bỏ rơi con trai tôi đấy chứ!”

Nói đến chuyện này cũng đã qua 3, 4 năm rồi, bà Cao mặc dù hết sức phản đối nhưng không hề tìm Tưởng Hàn Tĩnh đàm phán, thậm chí chưa từng chính thức nói chuyện với nhau. Về phần rốt cuộc Tưởng Hàn Tĩnh có qua lại với con trai hay không bà cũng không rõ.

“Nhưng nhắc tới chuyện này tôi vẫn rất buồn bực. Con trai tôi muốn dung mạo có dung mạo, muốn tài có tài, nha đầu kia dựa vào cái gì mà bắt bẻ con trai tôi?” Ông Cao là cán bộ nhà nước, Cao Tân Vũ có tiếng cũng có miếng là con cán bộ. Bàn về gia thế bối cảnh cũng là số một số hai ở thành phố này, nhưng những điều kiện này lại không thể giúp con trai thuận buồm xuôi gió trên con đường tình cảm.

Ông Cao uống ngụm trà đặc, đang định mở miệng thì lính cần vụ lại đưa một bưu kiện chuyển phát tới nói là chuyển cho Cao Tân Vũ, không ký tên người gửi. Bà Cao tò mò mở ra, nhưng chỉ có một chiếc lá phong đỏ ép trong khung hình plastic, không có bất cứ lời nhắn nào.

Lúc này, Cao Tân Vũ nhận được điện thoại khẩn cấp hùng hùng hổ hổ chạy xuống cầu thang. Lúc đi ngang qua cha mẹ đột nhiên dừng lại.

Bà Cao thấy con trai nhìn chằm chằm vào khung hình lá phong. Không đợi giải thích, Cao Tân Vũ đoạt lấy ném vào soạt rác, tông cửa xông ra.

“Ông à, ông có thấy gần đây con trai rất hay nổi nóng không?”

“Ngoại trừ trước mặt nha đầu Tưởng cái gì đó! Nó có khi nào không nóng tính?”

Ông Cao dùng sức giũ mở tờ báo, giữa hai lông mày hiện ra mấy phần nóng nảy.

. . . . . .

Cao Tân Vũ ngồi lên xe, đóng sầm cửa xe lại đi về phía cửa tiểu khu, không hiểu tại sao mình phải làm như vậy, chỉ có dự cảm người gửi bưu kiện còn chưa đi xa.

Quả nhiên, Tưởng Hàn Tĩnh đang ngồi ở dưới bóng cây đọc sách.

Bộp một tiếng, quyển sách bị anh ném lên ghế đá, quát, “Cô đang cười nhạo tôi phải không? !”

Tưởng Hàn Tĩnh ngẩng đầu lên, cười hỏi, “Lá phong, thích không?”

Anh tức giận đưa ngón tay ra, chỉ về phía gương mặt anh từng vô cùng khát vọng được vuốt ve. Khi đó, cô luôn làm khó anh. Mùa thu mới có lá phong đỏ nhưng cô lại muốn nhận được vào mùa hè. Mà anh ngu ngốc dùng một bộ manga đầy đủ không xuất bản nữa đổi với bạn học một chiếc lá phong. Khi anh mừng rỡ ép lá phong vào khung đưa cho cô thì cô lại khinh thường nói, thuận miệng nói mà anh cũng tưởng thật sao?

Giờ phút này, một chiếc xe thể thao màu đỏ dừng ở bên cạnh bọn họ. Người phụ nữ ngồi ở trong xe tháo kính xuống, lộ ra dung nhan trẻ trung xinh đẹp, ung dung hỏi, “Bác sĩ Cao, đây chính là nguyên nhân anh không nhận điện thoại của tôi?”

Người phụ nữ trước mắt chính là đối tượng bà Cao an bài mai mối, họ Lý, dùng từ ngữ thời nay chính là “Phú Nhị Đại” .

Tưởng Hàn Tĩnh cúi đầu, “Không quấy rầy, hai người nói chuyện đi.”

Cao Tân Vũ nhìn bóng lưng cô đi xa, cứ như vậy nhìn không chớp mắt, không biết rốt cuộc mình đang đợi cái gì.

“Nếu như không ngại, không bằng nói một chút về quá khứ của anh đi.” Lý tiểu thư lặng lẽ đi tới bên cạnh anh

Cao Tân Vũ cười xùy một tiếng, “Tôi đem toàn bộ sức lực cùng nhiệt tình dùng trên người người phụ nữ kia, thật không có hơi sức đi theo đuổi người khác.”

“Theo đuổi? Nói cách khác hai người không hề kết giao?”

Mười bảy tuổi gặp nhau, cho đến khi cô âm thầm rời đi, trong thời gian này kinh nghiệm năm năm theo đuổi, hơn bốn năm bặt vô âm tín, vui sướng có đau khổ cũng có. Vốn cho rằng thời gian sẽ xóa nhòa tình cảm nhưng giờ đây lại cảm thấy dấu ấn không thể nào xóa bỏ.

“Rất buồn cười đúng không? Vậy thì cười đi.” Cao Tân Vũ giúp Lý tiểu thư mở cửa xe, “Cho nên, đừng giống tôi lãng phí thời gian với một kẻ không thể nào yêu cô, đi đường cẩn thận.”

Ánh mặt trời rực rỡ như thế, Lý tiểu thư đưa mắt nhìn đôi mắt đen ảm đạm không có ánh sáng, trước khi đi bỏ lại một câu mà Cao Tân Vũ cũng muốn biết câu trả lời: Cô ấy tới tìm anh, tức là đã nghĩ thông suốt rồi sao?

Có lẽ năm tháng sẽ thay đổi chấp niệm, nhưng trong lòng anh đã khô héo, không thể coi sự lạnh lùng của Tưởng Hàn Tĩnh thành cá tính cùng ưu điểm, không thể nào tự động chữa lành trái tim thất bại kia được nữa rồi.

Cô vợ giả của tổng giám đốc – 37

Chương 37: Chia tay

Editor:mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Bạch Ngưng suy xét một lượt xong, nói: “Chúng ta qua bên kia đi, bên đó gần xe b. . . . . . Xe taxi đứng gần hơn.” Lúc còn ở trường học quen đi xe buýt, thiếu chút nữa đã nói thành xe buýt, may mà kịp thời sửa lại. Nhìn cách ăn mặc của cô lúc này mà chen chúc trên xe buýt sẽ làm Hạ Ánh Hi cảm thấy kỳ lạ.

Hạ Ánh Hi liếc nhìn cửa ra vào lại nhìn cô, gật đầu nói: “Được, qua bên kia.”

Hạ Ánh Hi cầm lấy ô trong tay cô, che cho cô, cùng cô quay đầu lại đi về phía trước.

Hai người vừa lên xe mưa liền tạnh, bầu trời dần dần sáng lên. Khi đến bệnh viện, chạy lên chạy xuống vài vòng, còn phải đăng kí số quả nhiên mất tận một tiếng. Lúc ra cửa ánh mặt trời ấm áp đã trải dài trên mặt đất.

“Trời nắng!” Bạch Ngưng ngạc nhiên.

“Đúng vậy, thay đổi thật nhanh.” Hạ Ánh Hi vừa dứt lời, liền nghe Bạch Ngưng hoan hô nói: “Nhìn kìa, là cầu vồng cầu vồng kìa!”

Hạ Ánh Hi nhìn về phía chân trời, quả nhiên thấy bảy sắc cầu vồng.

“Tôi chưa bao giờ nhìn thấy cầu vồng, đây là lần đầu đấy, thật đẹp!”

“Tôi cũng chỉ mới nhìn thấy một lần, từ lúc còn học tiểu học.” Hạ Ánh Hi nói.

“Tôi còn tưởng rằng đời này không không giờ nhìn thấy được cầu vồng cơ, không ngờ thời tiết như hôm nay mà lại thấy được, ông trời thật tốt!”

Hạ Ánh Hi nhìn cô, nhẹ nhàng cười.

Hưng phấn xong Bạch Ngưng quay đầu lại, chậm rãi nói: “Anh. . . . . . Phải về rồi à?”

Hạ Ánh Hi gật đầu một cái.

Bạch Ngưng cắn cắn môi, nói: “Là bắt xe về sao?”

Hạ Ánh Hi lắc đầu một cái, nói: “Tôi ngồi xe buýt 561, đi đường Tế Lâm.”

Không phải nhà anh gần trường bọn họ sao? Sao lại phải đi đường Tế Lấm? Hơn nữa từ lúc còn là sinh viên đã không thấy anh đi xe buýt, sao bây giờ lại đi?

Bạch Ngưng ngạc nhiên, hỏi: “Nhà anh ở đường Tế Lâm sao?”

Hạ Ánh Hi cười cười, nói: “Không phải, ba tôi nói nếu tôi muốn đi theo lý tưởng của tôi, muốn làm theo ý mình, vậy thì một người cố gắng đi, đừng dựa vào gia đình nữa. Cho nên tôi chuyển ra ngoài thuê nhà.”

Bạch Ngưng không biết nói gì, chỉ có thể thầm cảm ơn cái kính này đã giúp cô che nửa khuôn mặt, giấu đi ngạc nhiên cùng áy náy của cô.

“Vậy. . . . . .”

“Tôi tiễn cô đi bắt xe.”

“Không cần.” Bạch Ngưng nhìn sang bên kia đường, vội vàng nói: “Còn năm giây nữa là đèn xanh rồi, anh nhanh đi đi.”

Hạ Ánh Hi gật đầu một cái, yên lặng xoay người đi. Đi được một bước lại quay đầu lại hỏi: “Cô có tiền không? Tôi quên mang tiền lẻ rồi.”

Bạch Ngưng nhớ mình chỉ có 100 nguyên chẵn, nhìn bốn phía chung quanh một lượt chỉ vào một cửa hàng trang sức nói: “Chúng ta đến đó đổi tiền lẻ.”

Nói xong liền chạy vào cửa hàng. Bên trong toàn là nữ sinh nên Hạ Ánh Hi không vào chỉ đứng ngoài cửa đợi cô.

“Tôi muốn cái dây buộc tóc này.” Bạch Ngưng đưa 100 ra, chỉ vào một cái dây buộc tóc nói.

Nhân viên phục vụ nhận tiền, trong lúc nhân viên còn đang tìm tiền trả lại Bạch Ngưng nhìn một chiếc nhẫn trong ngăn tủ kính.

Chiếc nhẫn đó giống của Ngôn Lạc Quân như đúc!

“Lấy tôi xem chiếc nhẫn này được không?” Bạch Ngưng vội vàng nói.

Nhân viên phục vụ lấy chiếc nhẫn ra, Bạch Ngưng ngắm nhìn một lượt, khẳng định là giống hệt, mừng rỡ nói: “Tôi không muốn lấy cái dây buộc tóc kia nữa, tôi lấy chiếc nhẫn này.”

Nhân viên phục vụ mỉm cười nói: “Thật xin lỗi tiểu thư, đây là nhẫn đôi, chúng tôi không bán lẻ .”

Bạch Ngưng gật đầu một cái, hỏi: “Vậy một đôi bao nhiêu tiền?”

“22 tệ.”

“Được, vậy tôi mua một đôi.”

Ra khỏi cửa hàng trang sức, Bạch Ngưng vui mừng nói: “Anh xem, tôi vừa làm mất một chiếc nhẫn không ngờ lại thấy một cái giống thế ở đây!”

Hạ Ánh Hi không lên tiếng yên lặng nhìn tấm áp-phích Hứa Tĩnh Hàm treo ngoài cửa hàng lớn phía đối diện.

Phu quân là thái giám tổng quản – Đoạn Vân (8)

Chính văn Đoạn Vân 8

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Đoạn vân cúi đầu, im lặng không nói.

Đây là ‘tạo hóa trêu ngươi’ trong sách nói sao?

Đại nhân. . . . .

Làm thế nào bây giờ? Nàng nên làm thế nào bây giờ?

Đại nhân khi nào mới trở về?

Buổi tối, Trương công công vẫn không tới phân phó bất cứ điều gì, các cô nương vòng vo trong dịch quán một lát cũng chuẩn bị đi ngủ.

Đoạn Vân đang chuẩn bị nằm xuống, Thẩm Lương Ngọc bên cạnh nói: “Đừng ngủ cạnh ta!”

Đoạn Vân ngẩn người nhìn sang chỗ khác, sắc mặt những người khác vẫn rất bình thường. Nàng ôm chăn qua, chuẩn bị đặt xuống giường lớn gần nhất.

Một vị cô nương ngồi ở bên giường cũng nói: “Đây là chỗ của ta!”

Đoạn Vân nhìn nàng một cái, ôm chăn đứng tại chỗ.

Này lúc, Doãn Bích Lan nói: “Mọi người đừng như vậy, Đoạn Vân bình thường có làm gì đâu.”

Thẩm Lương Ngọc cười lạnh nói: “Doãn Bích Lan, có phải ngươi thấy người ta được sủng ái nên giờ định nịnh bợ à?”

Doãn Bích Lan lập tức không nói gì nữa.

“Ha ha ha –” mấy người đang nói bỗng có một cô nương từ ngoài cửa đi vào. Đoạn Vân quay lại nhìn, là Tạ Sủng Nhi phòng bên, cô ta cũng từ Giang Đô tới, nghe nói nhà cũng có chỗ dựa .

Tạ Sủng Nhi cười nói: “Trầm đại tiểu thư lại nổi giận sao, buổi chiều nhất định là bị tức không nhẹ nha!”

Thẩm Lương Ngọc liếc mắt nhìn nàng, hừ lạnh nói: “Ta chẳng sao cả, tuyển tú cũng đâu phải chỉ tuyển một người, chỉ cần ta còn ở đây thì có gì không được chứ. Ngược lại ngươi tức giận không nhẹ đâu.”

Tạ Sủng Nhi cười nói: “Ta không nổi giận, ta tức giận làm gì chứ, tưởng một câu lưu lại của Hoàng thượng là có thể ngang nhiên ở lại sao? Kịch hay. . . . . Còn ở phía sau !”

Doãn Bích Lan hỏi: ” Sao nào, ngươi lại có tin tức gì mới rồi sao? Trò hay gì?”

Tạ Sủng Nhi hả hê nói: “Đương nhiên là có kịch hay, vừa rồi ta ngẫu nhiên nghe được Trương công công nói với Hoàng thượng. . . . . Ngày đó khi hắn và Tri phủ Kim Châu tìm được nàng ta và Cầu đại nhân, nàng ta quần áo xốc xếch, mặt mày quyến rũ, có thể đêm hôm đó nàng ta đã dụ dỗ Cừu đại nhân rồi!”

“Ngươi. . . . .” Trong lòng Đoạn Vân chấn động mạnh, nhưng đầu lưỡi lại như đông cứng không cãi lại được một câu.

Doãn Bích Lan nói: ” Thật hay giả vậy? Tạ Sủng Nhi, lời này không thể nói lung tung được đâu nha!”

Tạ Sủng Nhi nói: “Đương nhiên là thật, lúc Hoàng thượng nghe vậy lập tức thay đổi cả mặt sắc! Cho nên các ngươi cũng đừng bắt nạt người ta nữa, chuyện như thế nào còn chưa rõ đâu!”

Tạ Sủng Nhi vừa nói xong, tất cả mọi người bắt đầu xôn xao. Sau khi khiến mọi người náo loạn vì tin tức của mình, nàng ta cũng thỏa mãn đi về phòng mình.

Đoạn Vân hoảng hốt như gặp sấm sét giữa trời quang, chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm lại.

Khó trách ngày đó Cầu Vĩ lại nghĩ ra cách nói cho mọi người nàng đã thất trinh từ trước để gạch tên nàng. Hắn biết nhất định Trương công công sẽ nghi ngờ. Chỉ tiếc, hắn nghĩ cho quá nhiều nàng, không đành lòng để nàng chịu khuất nhục như vậy.

Trương công công mật báo với Hoàng thượng như vậy, mục tiêu có lẽ không phải là nàng, mà là Cầu Vĩ.

Nàng là một nữ tử yếu đuối không quyền không thế, có thể gây trở ngại gì cho hắn chứ? Cho dù muốn đối phó với nàng, hắn cũng đâu cần kéo cả Lễ Bộ Thượng Thư vào. Cho nên, người hắn muốn đối phó chính là Cầu Vĩ, lợi dụng nàng. . . . . để đối phó Cầu Vĩ.

Nhưng cố tình tất cả đều là thật, bọn họ quả thật. . . . .

Nếu bị Hoàng thượng biết Cầu Vĩ là quan tuyển tú lại chạm vào cô nương chuẩn bị tiến cung, vậy hắn. . . . . Không phải xong rồi sao?

Nàng đúng là sát tinh, đúng là sát tinh! Trước khi gặp nàng Cầu Vĩ vẫn ổn, sau khi gặp nàng thì tai họa đến liên tiếp. Phải làm sao bây giờ, hắn sẽ bị nàng hại chết mất!

Máu nóng trào lên, nàng cầm cây kéo trên bàn hận không thể lập tức đâm vào bàn tay đang quấn băng của mình.

Nhìn bàn tay kia nửa ngày, nàng đột nhiên gục xuống bàn khóc òa lên.

Nàng không chạm vào người khác, không nên khiến người nàng yêu bị tổn thương . . . . .

“Đoạn Vân, Đoạn Vân đâu?” Một giọng nói lanh lảnh truyền đến, vừa nghe đã biết là Trương công công. Đoạn Vân vội lau sạch nước mắt, đứng lên.

Trương công công nhìn nàng, nói: “Đi ra ngoài.”

Đoạn Vân ngẩn người, đi theo hắn ra ngoài.

Đến trước cửa một gian phòng khác, hai tiểu thái giám đẩy cửa ra để cho nàng đi vào.

Bên trong là một thùng tắm lớn đã chuẩn bị đầy đủ nước, rải đầy cánh hoa.

“Hầu hạ Đoạn cô nương tắm rửa –” Trương công công đứng bên ngoài nói, một tiểu thái giám lập tức vén tấm mành sa màu hồng ở giữa lên để hai tiểu thái giám cùng Đoạn Vân đứng bên thùng tắm.

Hai tiểu thái giám tới giúp nàng cởi quần áo, nàng sợ hãi vội trốn sang một bên.

“Các ngươi. . . . . Trương công công, vừa rồi dân nữ đã tắm rửa rồi, tại sao còn phải tắm nữa. . . . . Dân nữ. . . . .”

“Đoạn cô nương đây là quy củ, qua tối nay người sẽ không phải dân nữ rồi. Nô tài trước tiên ở nơi này chúc mừng người.”Trương công công nói.

“Cái . . . . . Cái gì? Trương công công có ý gì?” Đoạn Vân run rẩy hỏi.

“Hoàng thượng ở Kim Châu qua đêm nay đã chỉ đích danh cô nương người thị tẩm. Ân sủng như vậy quả thật không có mấy vị nương nương được hưởng qua đâu, tiền đồ của cô nương nhất định sẽ vô cùng rộng mở.”

Lời của Trương công công khiến cho nàng suýt nữa hôn mê bất tỉnh.

Chỉ thấy trong đầu ong ong không còn biết gì nữa. Thậm chí không nhớ rõ nàng bị tiểu thái giám hầu hạ tắm rửa, bị mang lên trên giường như thế nào nữa. Khi nàng tỉnh táo lại thì đã trần truồng nằm ở dưới chăn rồi.

Một lát sau cửa được mở ra, Hoàng thượng đi vào rời khỏi thái giám đỡ thì bước có chút xiêu vẹo.

Nhìn thấy Hoàng thượng, Đoạn Vân đã sớm bị dọa đến cứng cờ cả người. Lập tức bị Hoàng thượng đè ở phía dưới.

Mùi rượu xộc tới, nàng đột nhiên tỉnh táo lại đẩy Hoàng thượng ra lui vào góc giường.

Hoàng thượng kéo chăn trên người nàng, giữ chân nàng lại.

“A –” Đoạn Vân khóc lớn, hoảng hồn đạp tay hắn.

“Lớn mật, ngươi muốn chọc giận trẫm sao?” Hoàng thượng tức giận nói.

Đoạn Vân không giãy giụa nữa, lệ rơi đầy mặt nhìn hắn.

Hoàng thượng đã hơi say đầu óc cũng đã mơ hồ, sau khi lắc lắc đầu thấy rõ là nàng cười một tiếng, có chút khó khăn bò lên giường.

“Còn không nằm xuống!”

Đoạn Vân chấn động, càng thêm sợ hãi núp vào góc giường.

Hoàng thượng kéo nàng qua, thở hổn hển nằm lên trên người nàng.

Chòm râu dán lên cổ nàng, nàng nghiêng đầu chảy nước mắt cảm thụ hắn hôn.

Hoàng thượng tuổi không còn trẻ, lại uống rượu, hôn mấy cái liền nằm trên người nàng không nhúc nhích.

Đoạn Vân sửng sốt đang định đẩy hắn ra, thế nhưng hắn lại tỉnh lại, nhìn nàng một cí từ từ tách chân nàng ra.

Chậm như vậy, lại cật lực đâm vào như vậy vẫn khiến nàng đau đớn.

Cầu Vĩ. . . . . Cầu Vĩ. . . . .

Từ từ nhắm hai mắt lại, nghĩ tới cái tên này, mặc cho số phận chấp nhận sự thật.

Từ lúc lên giường nàng đã có ý nghĩ muốn chết.

Nhưng mỗi lần ý nghĩ này đạt cực hạn, trong đầu lại hiện lên bộ dáng của Cầu Vĩ.

Nàng chỉ muốn. . . . . Nhìn hắn một lần, gặp lại hắn lần cuối.

Hoàng thượng trên người đột nhiên ngừng lại, lại không nhúc nhích nằm trên người nàng.

Thật lâu sau nàng đẩy hắn ra, hắn nằm ở một bên vẫn không nhúc nhích.

Hắn ngủ thiếp đi, chỉ vừa tiến vào thân thể của nàng hắn đã ngủ thiếp đi.

Nhưng sự trong sạch của nàng dù sao cũng đã mất rồi.

Thân thể trần truồng, nàng co ro ngồi ở đầu giường khóc òa lên.

Chỉ mấy ngày trước thôi, nàng vẫn còn hy vọng xa vời về hạnh phúc. . . . . vẫn còn hy vọng xa vời về hạnh phúc. . . . .

Hóa ra cuộc sống ông trời cho nàng chưa từng có hai chữ “hạnh phúc” này.

Nghe tiếng gió đêm, tiếng côn trùng kêu ban đêm, nghĩ về người cùng nàng hữu duyên vô phận, nàng ngây ngốc ngồi đến nửa đêm.

Tiếng gà kêu, lại một tiếng gà kêu nữa.

Sau khi trời sáng, nàng nên làm cái gì bây giờ?

Trên giường, hoàng thượng giật giật khiến cho nàng hoảng sợ, nhưng ngay sau đó lại tiếp tục ngủ thiếp đi.

Nàng đột nhiên nhìn thấy một góc màu trắng lộ ra ngoài chăn.

Đây là cái gì?

Vạch chăn ra nhìn, là một tấm lụa màu trắng.

Cái này. . . . . Đúng rồi, nàng nghe nói nữ nhân lần đầu được hoàng thượng lâm hạnh phải trải vật này lên giường, chứng minh. . . . .

Trong đầu nhớ Cầu Vĩ, nhớ tới những lời của Tạ Sủng Nhi.

Nàng không phải xử nữ, sẽ hại Cầu Vĩ. Nhưng lúc Hoàng thượng tiến vào thân thể nàng cũng không nói gì. . . . . Có lẽ là say, hoặc có lẽ vốn không dễ dàng phát hiện như vậy.

Nàng nhìn tay mình sau đó tháo băng gạc ra.

Xung quanh không có gì sắc nhọn, nàng hạ quyết tâm dùng móng tay cào mạnh lên vết thương vừa khép miệng.

Vết thương lại chảy máu, nàng nhẹ nhàng vạch chăn nhỏ mấy giọt lên tấm lụa trắng.

Nhân lúc em vẫn còn ở đây – 01

【1】 Thứ tư

Editor:mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Trong phòng làm việc, Cao Tân Vũ vừa mới tiễn bước người bệnh, bệnh nhân kế tiếp đã lập tức xông vào. Anh quẳng bút xuống, cao giọng nói với y tá “Tiễn khách” .

“Em đăng ký rồi mà.” Tưởng Hàn Tĩnh vội vàng đưa số đăng ký ra.

“Nơi này là chuyên khoa nam, mời cô lập tức đi ra ngoài.” Cao Tân Vũ trước giờ ôn hòa nho nhã lại vỗ bàn.

“Cố vấn cũng không được sao?” Tưởng Hàn Tĩnh ngăn cản y tá đang định mở miệng.

Cao Tân Vũ nắm chặt hai quả đấm, ý bảo y tá rời đi. Sau đó cửa chính phòng khám vang lên tiếng đập “rầm”.

Anh không nói chuyện với cô, mà quay sang máy vi tính sắp xếp tư liệu.

Tưởng Hàn Tĩnh dùng ánh mắt vừa xa lạ vừa quen thuộc nhìn bóng lưng anh, lấy từ trong túi ra một cuốn vở, mở chiếc phong bì đã ố vàng, lúc lật tới một trang đột nhiên dừng lại, lặng lẽ đọc.

Nhìn xong nội dung, cô lại bỏ cuốn vở vào đúng vị trí trong túi, cười nói, “Em muốn mời anh ăn cơm.”

Cao Tân Vũ nhìn xuống đồng hồ đeo tay, “Cố vấn xong rồi à? Xong rồi thì nhanh đi đi.”

“Em không có ý gì khác, chỉ muốn cùng anh ăn một bữa cơm thôi.” Cô vẫn dịu dàng nhẹ nhàng.

Cao Tân Vũ nhìn ra ngoài cửa sổ, ấn chuông hết giờ.

Y tá nhanh chóng dẫn một người bệnh nam tiến vào phòng trị liệu, ở nơi xem bệnh cần cởi quần này Tưởng Hàn Tĩnh chỉ có thể lui ra ngoài cửa.

Trước khi rời đi cô nói: Em sẽ chờ anh ở bãi đậu xe.

Tiếng bước chân từ từ đi xa, Cao Tân Vũ lại không thể tập trung tinh thần chẩn đoán bệnh nữa. Anh dùng sức ấn huyệt Thái Dương, cả người đắm chìm trong tức giận cùng khó hiểu, không thể nào quên được.

Tưởng Hàn Tĩnh, người phụ nữ độc ác tuyệt tình này là mối tình đầu của anh. Năm đó anh mười bảy tuổi, là thời kì phản nghịch chỉ biết nghịch dại, dường như tất cả giáo dục đều là nhảm nhí. Anh cứ như trúng tà lúc nào cũng phải làm chuyện khiến người lớn tức giận.

Ví dụ như hút thuốc lá, uống rượu, kéo bè kéo lũ đánh nhau. Dĩ nhiên cũng không ít lần bao vây chặn đường nữ sinh giống bọn lưu manh.

Nghĩ tới đây, anh cười tự giễu một tiếng. Đúng vào thời kì không biết gì đó, anh đã chặn Tưởng Hàn Tĩnh trên đường trở về nhà. Tối đó ánh trăng mông lung, nhất định là Hồ Yêu ngàn năm bám vào trên người Tưởng Hàn Tĩnh, mới có thể khiến cho anh bị ma quỷ ám ảnh điên cuồng mê luyến.

“Bác sĩ, bệnh của tôi có chữa được không?” Người bệnh nhắc lại lần thứ ba.

Cao Tân Vũ chợt hoàn hồn, vừa xin lỗi vừa kiểm tra người bệnh. Xem đi, chỉ cần Tưởng Hàn Tĩnh vừa xuất hiện, cuộc sống của anh không ngoài dự đoán lại rối như canh hẹ.

“Bác sĩ, đều là đàn ông, anh nói xem có chuyện gì đáng sợ hơn mắc bệnh này không?”

“Đừng lo, bước đầu kết luận vì tuyến tiền liệt nhiễm trùng, bệnh có thể chữa đều không đáng sợ. Cái đáng sợ là biết rõ làm như vậy sẽ không tốt với sức khỏe mà vẫn không thể khống chế.” Cao Tân Vũ mở hai tay ra, dùng thủ thế không cần nói mà vẫn hiểu giữa đàn ông với nhau để nhắc nhở đối phương.

Bệnh lý dường như cũng áp dụng được cho tình yêu. Giống như người phụ nữ có gai, biết rõ chạm vào sẽ bị chảy máu lại vẫn như con thiêu thân lao đầu vào lửa ngu đần dũng cảm tiến tới, ngay cả bị coi thường cũng thành nghiện.

. . . . . .

Bận rộn đến rạng sáng, cuối cùng hội chẩn cũng kết thúc. Anh lê thân thể mệt mỏi ngồi lên xe. Giờ phút này trong bãi đỗ cũng chỉ còn lác đác vài chiếc xe. Anh chần chờ trong chốc lát, nghĩ đến thời gian trước mắt, vẫn nên bỏ ý nghĩ bắt xe về thì hơn.

Xe chậm rãi đi về phía cửa ra vào, anh không tự chủ mà nhìn quanh, xác định lối ra không có ai “Chặn” mình thì thở phào nhẹ nhõm. Vậy mà, khi anh đang chờ thanh chắn nâng lên thì bảo vệ lại tiến đến gõ nhẹ lên kính xe.

“Bác sĩ Cao, vị kia tiểu hàng ngày chờ anh để lại một lá thư.”

Cao Tân Vũ nhận lấy ném sang ghế phụ. Đi không được bao lâu, anh phanh gấp dừng ở bên cạnh thùng rác ven đường, tức giận vo bức thư lại thành một cục rồi ném vào thùng rác, lại như bị động kinh đá túi bụi vào thùng rác.

“Cô viết thư tôi nhất định phải đọc chắc? ! Cô cho rằng cô là ai chứ? ! Đừng có quấn lấy tôi nữa có nghe không hả? Có nghe không, có nghe không!”

Mỗi lời nói mỗi hành động của anh gần như giống hệt Tưởng Hàn Tĩnh năm đó, nhưng không độc ác bằng cô, hoặc nên nói còn chưa có cơ hội ở trước mặt cô đem bức thư tình cô vắt hết óc viết ra ném vào thùng rác bẩn thỉu.

Nhưng kia đó anh còn chưa nếm mùi đau khổ, thậm chí còn có cảm giác bộ dáng tức giận của cô ấy thật đáng yêu.

Đi TM đáng yêu đấy đi, anh thật đáng buồn cười!

Cao Tân Vũ không để ý đến hình tượng ngồi bệt ở ven đường, mười ngón tay dùng sức cắm vào tóc. . . . . . Đi rồi thì đừng có quay về nữa, tôi sớm đã coi như cô chết rồi, không đúng, là tan thành mây khói.