Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản – 173

Warning chương này có H, mọi người suy nghĩ trước khi đọc

Chính văn Chương 173: Làm ăn

Editor: mèomỡ

Cầu Mộ Quân cười cười, lấy một miếng bỏ vào trong miệng, trơn bóng, mềm mềm, hương vị rất thơm, còn có mùi hoa mai. Làm người ta cảm thấy trước mắt như có mùi hoa mai lan ra bốn phía.

Ăn xong, nàng nhìn ở hoa mai tô trong tay, nói: “Người Thiếu Dương làm quả nhiên khác biệt.”

“Đó, muội đã bảo là rất ngon mà. Mộ Quân tỷ tỷ, trở về tỷ lấy hoa mai tô này cho Đoàn Chính Trung, nếu hắn thích ăn, tỷ bắt hắn bỏ tiền mua, một khối một lượng bạc, xem hắn có chịu trả không.”

Cầu Mộ Quân cười nói: “Cũng mệt muội nghĩ ra.”

“Hắc hắc, Mộ Quân tỷ tỷ, chúng ta. . .” Thích Vi còn chưa nói xong, thì có nam tử bộ dáng giống người hầu vội vàng chạy về phía này, đến thích vi trước mặt, còn chưa kịp thở nói: “Tiểu thư, mau mau, lão gia đã xảy ra chuyện.”

Thích vi vừa nghe xong lập tức hỏi: “Cha ta, cha ta sao rồi?”

Người hạ nhân thở phì phò nói không ra lời, Thích vi cầm hoa mai tô trong tay đưa cho Cầu Mộ Quân, nói: “Mộ Quân tỷ tỷ, muội đi trước.” Nói xong cùng hạ nhân chạy về Thích phủ.

“Vi Vi, muội cẩn thận. Cầu Mộ Quân ở sau lưng nàng hô.

Nhìn bộ dạng sốt ruột của nàng, nàng đột nhiên nhớ tới bản thân mình.

Ngày đó, nhìn thấy thi thể muội muội, nhìn phụ thân trọng thương, cho tới bây giờ mỗi khi nhớ tới cảnh tượng khi đó mồ hôi lạnh vẫn chảy ròng ròng.

Lúc này, nàng nhưng lại hi vọng Thích Tĩnh có thể bình an. Dù hắn từng hãm hại cả nhà Cố gia tịch thu tài sản giết kẻ phạm tội, dù hắn còn có khả năng là kẻ đã giết Tư Huyên, hại cha, dù ngày hôm qua hắn còn định trừ khử Đoàn Chính Trung.

Nếu không cần tranh đấu thì tốt rồi, mọi người đều bình an, thân nhân mọi người đều bình an thì tốt rồi.

Hít sâu một hơi, nàng cầm hai bao hoa mai tô to trở về.

Nghe nói Đoàn Chính Trung đã trở về, ở thư phòng, nàng cũng ôm hoa mai tô tới thư phòng.

Hoa mai tô ngon như vậy, hắn nhất định sẽ thích. Có lẽ, nàng có thể làm theo cách của Thích Vi. Nhân cơ hội lấy chút bạc của hắn!

Đẩy cửa đi vào, hắn đang đứng ở bên cửa sổ nhìn ra bên ngoài. Cầu Mộ Quân cười đi đến bên người hắn, đem miếng hoa mai tô đưa đến bên miệng hắn. Hắn không há miệng, mà cầm lấy hoa mai tô.

“Hoa mai tô” Hắn nhìn tô đường trên tay, giọng nói rất nhẹ rất chậm.

“Thì ra các ngươi đều biết, mỗi mình ta không biết! Xem ra hoa mai tô này ở kinh thành cũng rất nổi tiếng.”

“Chúng ta?” Đoàn Chính Trung hỏi:“Còn có ai?“

Cầu Mộ Quân nói: “Thích Vi, đây là muội ấy mua, muội ấy nói đây là điểm tâm nổi danh nhất Thiếu Dương!”

“Thích Vi? Hôm nay nàng đi ra ngoài là gặp nàng ta?” Hắn hỏi.

“Không phải, à, đúng vậy, ta hơi nhớ muội ấy, nên đi gặp một chút, hoa mai tô này ta cũng đã nếm thử, thấy rất ngon, chàng cảm thấy sao?“

“A, hôm nay ta mang về rất nhiều, chàng thử xem –” Nàng đặt hai bao lớn lên bàn, sau đó hình như lại đột nhiên nhớ tới cái gì ôm về trong lòng, cười nói: “Chàng ăn thử đi, xem thế nào?”

Hắn để hoa mai tô vào trong miệng, cắn một miếng, hồi lâu mới thản nhiên cười,nói : “Quả thật là hương vị hoa mai tô Thiếu Dương.”

“Vậy chàng thấy ngon sao ?” Nàng vui vẻ hỏi.

Hắn gật gật đầu.

“Nếu ngon, còn muốn ăn nữa đúng không ?“Nàng vui vẻ lại chờ mong hỏi.

Hắn nhìn nàng xong nói: “Đúng.”

“Hắc, ta không cho chàng ăn, muốn ăn thì mua lại!” Nàng đắc ý nói. Đoàn Chính Trung cười nói: “Nàng toàn làm những chuyện ngốc nghếch”

“Ta ngốc, ta ngốc chỗ nào?” Cầu Mộ Quân không vui nói.

Hắn nói:“Nàng không biết là nàng dụ hoặc hơn tô đường này sao?”

Cầu Mộ Quân thất thần, còn chưa hiểu được ý của hắn, đã thấy hắn đóng cửa sổ lại, ngồi xuống trước thư án. “Lại đây.’’ hắn nói với nàng.

Nàng ôm chặt hoa mai tô trong lòng, đi về phía trước vài bước.

Hắn nói: “Bây giờ làm một lần, ba mươi lượng.”

Nàng vốn đang thất thần bây giờ đã hiểu, mặt lập tức đỏ lên.

“Vụ làm ăn này có nhận không?” Hắn lại hỏi.

Nàng cúi đầu, không biết trả lời như thế nào.

Ba mươi lượng Lại thêm bốn mươi tám lượng trên người nàng, là có bảy mươi tám lượng, không mua được cái gì quý giá nhưng cũng đủ dùng một khoảng thời gian dài, ít nhất là sẽ không xuất hiện chuyện dọa người giống như lần trước.

Nhưng Nàng làm vậy không phải bán thân sao? Chuyện dọa người như vậy.

Có được tính không? Bán cho hắn xem như bán thân sao?

Nàng còn do dự, hắn nói:“Nếu không làm thì thôi, hơn nữa ta còn muốn nói cho nàng, ta sẽ không bỏ tiền mua hoa mai tô kia.”
Nàng nói: “Vậy bốn mươi lượng.”

Hắn cười, gật đầu nói: “Thành giao. Lại đây đi.”

Nàng buông hai bao hoa mai tô, đi tới bên cạnh hắn.

Hắn ôm nàng vào lòng, nhấc váy của nàng lên, cởi quần bên trong của nàng xuống, sau đó ôm nàng ngồi trên đùi hắn, quay mặt nhìn hắn. “Đến, mỹ nhân, khiến gia vui vẻ, gia có tiền.” Hắn cười nói.

“Chàng chàng còn cười ta, ta sẽ đi!’’ , nàng cúi đầu nói.

“Sao có chuyện đổi ý, nói mà không giữ lời.” Hắn kéo vạt áo của nàng ra, vùi đầu vào ngực nàng.

“Ưm.” Gần như ngay lập tức cả người nàng mềm nhũn, hai tay bám lấy đầu vai hắn. Hắn vốn là hút hai đỉnh vú nàng, lại đột nhiên dùng răng nanh nhẹ nhàng cắm làm cho nàng nhịn không được rên nhẹ một tiếng. “Đừng, đừng như vậy“

Hắn nhẹ nhàng cười, càng dùng sức, gần như thô lỗ hút, bắt đầu khẽ cắn.

Nàng nắm chặt bờ vai hắn, cảm giác dưới thân bắt đầu có chất lỏng ồ ồ chảy ra bên ngoài, sau đó liền chạm vào vật nóng rực giữa hai chân hắn. Hắn cố ý nâng thắt lưng của nàng, ôm chặt nàng vào trong lòng, làm cho gắng gượng nóng rực của hắn cọ qua cọ lại giữa hai chân nàng, khiến nàng liên tục phát run. Cảm giác, vật nóng rực kia, dường như đã muốn cách quần áo tiến vào thân thể của nàng.

Hắn buông bộ ngực sữa thơm ngát của nàng, thở dốc để nàng xê dịch ra bên ngoài một chút, nàng cúi đầu liền thấy được khố hạ hắn ẩm ướt một mảng. Mặt lập tức đỏ đến tận cổ, cuống quít nghiêng mặt đi.

Hắn lại lấy tay giữ gáy của nàng, bắt nàng quay mặt lại, cúi đầu nhìn hắn kéo quần xuống, đem vật cực đại kia lộ ra trước mắt nàng.

Nàng sợ tới mức cuống quít nhắm mắt lại. Hắn cười, ôm nàng ngồi lên.

‘‘A“ Nàng cúi đầu, cắn đầu vai hắn.

Thật lâu sau sau, nàng ngồi ở trên đùi hắn, xụi lơ ở trong lòng hắn. Hắn cũng không quá mệt mỏi, cảm thấy mỹ mãn ôm nàng, nhẹ vỗ về lưng của nàng.

Lúc này, nàng đột nhiên nhớ đến lúc người Thích gia hoang mang rối loạn đi tìm Thích Vi, nàng nằm ở trong lòng hắn, hữu khí vô lực nói:“Chính Trung, vừa rồi hạ nhân Thích gia nói Thích Tĩnh đã xảy ra chuyện, không biết là chuyện gì.”

Đoàn Chính Trung trầm mặc, nói: “Tại sao lúc này nàng lại nghĩ đến những chuyện như vậy?”

“Ta chỉ đột nhiên nhớ tới thôi, nghĩ rằng có khả năng chàng sẽ quan tâm,”

Đoàn Chính Trung nói:“ Hôm nay, hình như hắn đi săn bắn.

*Hoa mai tô

Tuổi 17 – Chương 7.4

Chương 7.4

Editor: đỗ đỗ béo

Nhưng hôm nay nhớ tới, khi đó cô chỉ có một mình, không có con cái, không có ba mẹ, không có công việc, bạn bè cũng không có mấy ai, cuộc sống cứ luẩn quẩn như vậy, mình lại không ở bên cạnh, chắc chắn cô rất cô đơn.

Khang Đóa Hinh có vài phần thẹn thùng đỏ mặt, “Đương, đương nhiên, thật ra bây giờ nghĩ lại, khi đó em cũng không quen, biết rõ anh bận việc, lại còn cãi nhau với anh, khiến anh không thể yên tâm phát triển sự nghiệp.”

Bây giờ cô, cái nhìn cởi mở hơn, cuộc sống mở rộng ra, dù anh vẫn yêu cô nhất, nhưng cũng không còn là mối bận tâm duy nhất của cô nữa, cho dù Đông Luân không ở bên cạnh, cô cũng có thể điều chỉnh tâm trạng thật tốt, tiếp tục sống.

“Thật xin lỗi.” Nguyễn Đông Luân hối hận mình năm đó, vì sao không để ý đến tâm trạng của cô.

Khang Đóa Hinh lắc đầu, “Đừng vì chuyện quá khứ mà nói xin lỗi nữa, trước kia chúng ta cãi nhau không thoải mái như vậy, em cũng có chỗ không đúng.”

Việc nặng đã qua một đời người, nay cô đã tháo rỡ nó, chỉ có học được thừa nhận sai lầm đã qua, tương lai mới có thể tránh giẫm lên vết xe đổ.”

Nguyễn Đông Luân ngắm nhìn cô, trong lòng có rất nhiều cảm xúc phức tạp cùng cảm động muốn nói cho cô, để cô hiểu rõ, thế mà làm lại nhìn đến đôi mắt mang ý cười kia,  tự nhiên anh lại hiểu, thật ra cô sớm hiểu được suy nghĩ trong lòng mình.

Trên đời này, sẽ không có người nào khác, hiểu rõ nhau hơn anh và cô.

“Nhanh ăn cơm đi.” Cuối cùng, anh mỉm cười gắp món cô thích vào bát của cô.

“Ngày trước thêm khoa học kỹ thuật của chủ tịch Trương Tiến Toàn, bởi vì công ty bị kẻ khả nghi vét sạch ràng buộc, ngày hai mươi mốt hôm qua bị bắt giữ cấm gặp…… Vài cổ đông ở ngoài trại tạm giam làm ầm ỹ, kéo vải trắng yêu cầu Trương Tiến Toàn trả tiền, bị cảnh sát đuổi ra khỏi hiện trường……”

Khang Đóa Hinh nhìn chữ và hình ảnh trên tờ báo, có cảm giác không thật.

Giống một năm trước chuyện quá? Không nghĩ tới cuối cùng bị Đông Luân đoán trúng.

Cũng may lúc ấy ba không mua cổ phần công ty, nếu không lúc này đang bảo chỗ bảo vệ bên ngoài kéo vải trắng, nói không chừng chính là ba rồi.

Cô có mấy phần may mắn, rồi lại xúc động nhiều hơn.

“Đóa Hinh, Đông Luân không phải nghỉ hôm nay, bây giờ con không về nhà được chứ?” Diệp Cầm Mĩ bưng đĩa hoa quả đi ra, “Nó không phải tìm cháu trước đi?”

“A, cháu chỉ tới ngồi chút thôi, bác khách khí như vậy làm gì?” Khang Đóa Hinh thấy bà vẫn cắt hoa quả, vội vàng đứng lên, “ Buổi chiều Đông Luân mới về, cháu còn kịp đến trước xem bác một chút.”

“Bác đâu có khách khí gì?” Diệp Cầm Mĩ mím môi cười, “Chẳng qua là bác đang thay thằng con, chăm sóc vợ nó thôi.”

“Bác Nguyễn!” Mặt Khang Đóa Hinh đỏ hồng.

“Bác còn đang chờ chừng nào thì cháu có thể gọi một tiếng “mẹ” đây !” Diệp Cầm Mĩ tiếp tục trêu.

“Bác còn nói thế nữa, lần sau cháu không dám đến đây đâu.” Da mặt cô mỏng, cho dù tình cảm với ông chồng bạn trai đã sớm công khai, nhưng cứ mỗi lần nếu bị người khác lấy ra nói nữa, vẫn làm chân tay cô luống cuống.

“Được được được, bác không nói nữa, ăn lê đi!” Diệp Cầm Mĩ cười meo meo ngồi xuống, nhìn cô một lúc lâu, mới lại nói: “Nói thật, rốt cuộc các con tính khi nào thì kết hôn?”

“Này…… Ít nhất cũng phải chờ con tốt nghiệp đã.” Khang Đóa Hinh vẫn có chút xấu hổ.

Cô và Nguyễn Đông Luân vẫn chưa nói chuyện cẩn thận về việc này, nhưng thật ra cũng không cần nói, trong lòng bọn họ sớm đã hiểu, kết hôn hay không, chỉ là hình thức, đương nhiên cô biết Đông Luân ước gì lấy cô về nhà lần nữa nhanh một chút.

“Còn chờ một năm đấy!” Diệp Cầm Mĩ thở dài, “Thằng nhóc Đông Luân kia cũng thật là, đến bây giờ còn không nói với bác chuyện của cháu.” Nếu Đóa Hinh không tìm đến, đúng là bà không biết con có bạn gái.

Khang Đóa Hinh do dự đáp, “Anh ấy chắc là chờ kết thúc nghĩa vụ quân sự rồi mới nói với bác……”

Cô hiểu có thể anh đang chờ ba cô chính thức đồng ý bọn họ, nhưng kỳ thật cô cũng không biết bây giờ ba và Đông Luân sao lại thế này. Tuy rằng ba không phản đối cô và Đông Luân hẹn hò, nhưng thái độ cũng không giống đồng ý, đã có chút mùi “Nhắm mắt làm ngơ”. Mặc kệ cô ở trước mặt ba nói Đông Luân tốt như thế nào, nhưng ông luôn nói lảng sang chuyện khác, làm cho cô không có cách nào nói được.

Lúc này, ngoài cửa truyền đến tiếng động.

Hai người liếc mắt nhìn nhau, còn chưa kịp nghĩ ra đã có chuyện gì, cửa đã bị mở ra.

“Mẹ, con…… Đã về.” Nguyễn Đông Luân kinh ngạc nhìn bạn gái ngồi ở phòng khách.

Khang Đóa Hinh cũng ngây người, vài giây sau mới xấu hổ nhỏ giọng chào anh, “Hi, sớm như vậy đã về rồi?”

A a a, sao anh có thể đột nhiên về, hại cô bị bắt thóp chứ!

Khang Đóa Hinh quẫn quá, nếu không phải cửa đang bị anh chặn, nói không chừng cô trốn luôn.

Nhưng Nguyễn Đông Luân bất ngờ cũng không thua cô, anh hoàn toàn không nghĩ sẽ nhìn thấy cô ở trong nhà.

Lúc trước sợ cô có áp lực, cho nên không có ý định giới thiệu cho mẹ anh sớm vậy, kết quả  bây giờ có chuyện gì? Vì sao hai người phụ nữ quan trọng nhất trong đời anh, lại ngồi cùng nhau trong phòng khách anh, hình như còn nói chuyện rất vui vẻ?

Ánh mắt Nguyễn Đông Luân kinh ngạc, từ vẻ mặt xấu hổ của bạn gái, nhìn sang khuôn mặt mang theo nụ cười của mẹ, sau đó lại nhìn về khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ rực kia, ánh mắt mang theo kinh ngạc, rồi hiểu rõ, chuyển sang cảm động.

Bỗng nhiên anh hiểu được, những điều này cô chưa từng nói ra lời, nhưng thật ra cô quan tâm và dịu dàng, cô dùng cách của mình để yêu anh, ngốc nghếch muốn thay anh làm gì đó, lại xấu hổ ngượng ngùng cho anh biết.

Anh đến bên cạnh cô, dắt tay cô, mỉm cười nhìn về phía mẹ, “Tuy rằng hai người đã biết nhau, nhưng con nên giới thiệu một lần, mẹ, đây là bạn gái con, Đóa Hinh, đương nhiên, cũng là con dâu tương lai của mẹ.”

 

Cô vợ giả của tổng giám đốc – Chương 2

Chương 2: Thân phận đột nhiên tới

Editor: mèo mỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Cô biết người này, cô đã từng xem phim truyền hình cô ấy đóng, đọc tin tức về cô ấy, cô biết cô ấy đã từng diễn rất nhiều nhân vật chính trong phim cổ trang, hiện đại, cũng lên rất nhiều trang báo, tạo ra rất nhiều scandal. Cuối cùng khoảng một năm trước kết hôn với con trai một nhà giàu, đi vào con đường đại đa số ngôi sao nữ chờ đợi—— gả vào nhà giàu!

Nhưng. . . . . . Tại sao? Bây giờ cô lại ở trong cơ thể này? Hứa Tĩnh Hàm đâu? Hứa Tĩnh Hàm thực sự đã đi đâu?

Còn cô? Chính cô thì sao?

Đúng, nếu như tất cả những chuyện này đều là thật, nếu như tất cả mọi chuyện không phải là một giấc mơ, vậy. . . . . . cô biết chính mình ở đâu, cô đã chết rồi.

Từ trên lầu quán bar “Bồng Lai” nhảy xuống, đã chết rồi.

Đây. . . . . . mọi chuyện là thật sao?

Bạch Ngưng nhìn khuôn mặt và thân thể của mình trong gương một lần nữa, sau đó nhìn bốn phía căn phòng, cuối cùng đi vén rèm cửa sổ màu tím lên, quả nhiên thấy được một vườn hoa, là vườn hoa chỉ ở trong TV mới có.

Có hồ bơi, hòn non bộ, đủ loại hoa, thiết bị phong phú, máy cắt cỏ, người làm vườn. . . . . . có cái cô đã từng nhìn thấy trong TV, có cái chưa thấy bao giờ

Vô lực tựa vào bên cửa sổ, không biết rốt cuộc đây là tình huống gì.

Đột nhiên, cô nghĩ tới một từ trong tiểu thuyết —— xuyên không.

Cô chưa từng xem tiểu thuyết trên internet, từ trước tới nay không có thời gian đọc, nhưng bên cạnh có rất nhiều người đọc, dù sao cũng nghe nói qua một chút.

Xuyên không, cả thân thể và linh hồn người hiện đại xuyên đến cổ đại, hoặc chỉ có linh hồn đến cổ đại, sau đó nhập vào người khác.

Chẳng lẽ, bây giờ cô đã nhập vào Hứa Tĩnh Hàm?

Tình huống này cô không thể chấp nhận, cũng không có cách nào chấp nhận.

Vừa nghĩ vừa nằm lên giường, mở mắt ra lần nữa nhìn mình, nhìn thế giới này, nhưng cô biết tất cả đều là thật. Không có giấc mơ nào rõ ràng như vậy, ít nhất cô chưa gặp bao giờ.

Cô thì sao, là xuyên qua? Nhập sai hồn? Hay là cái khác?

Trí nhớ trong đầu là mơ, hay cảnh tượng trước mắt mới là mơ?

Cô còn sống? Hay đã chết?

Người tên Bạch Ngưng đã chết rồi; nhưng Hứa Tĩnh Hàm, cô không biết cô ấy đã đi về đâu. . . . . .

Lúc trước cô là Bạch Ngưng, sau khi chết tỉnh dậy lại thành Hứa Tĩnh Hàm.

Hứa Tĩnh Hàm gả vào nhà giàu, bây giờ nơi cô ở là nơi này sao?

Nhìn về phía cửa phòng, cô muốn đi ra ngoài, muốn xem cảnh tượng bên ngoài, muốn tìm người hỏi thăm, hỏi xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng cô không dám.

Bên ngoài có cái gì? Chồng Hứa Tĩnh Hàm? Người nhà Hứa Tĩnh Hàm? Tất cả đều là những thứ Hứa Tĩnh Hàm quen thuộc, nhưng cô lại cảm thấy xa lạ.

Làm sao bây giờ? Cô biết phải làm sao bây giờ?

Đứng cạnh cửa sổ một giờ, trong đầu suy nghĩ một giờ, cuối cùng, cô đi tới bên cửa, mở cửa.

Sàn nhà màu trắng, lan can màu trắng, sau đó, có tiếng động truyền đến, dường như có người sắp tới, cô đang định trốn vào trong phòng, một bác gái mặc trang phục người giúp việc màu trắng xuất hiện trước mắt cô. Bà đang quỳ trên mặt đất dùng khăn lau lau.

“Phu nhân, cô tỉnh rồi à?” Bác gái ngẩng đầu lên nói.

Cô không biết nói gì, gật đầu một cái.

“Có cần tôi mang bữa sáng ra không?”

Cô gật đầu lần nữa.

“Được phu nhân, cô đợi một lát xuống dưới tầng ăn.” Bác gái để khăn lau xuống rời đi, Bạch Ngưng đóng cửa lại trở về phòng.

Người giàu chắc cũng phải mặc chỉnh tề rồi mới ăn sáng đúng không?

Nhỡ cô tính sai, chênh lệch với thói quen sinh hoạt của Hứa Tĩnh Hàm quá nhiều thì sao?

Bây giờ không nghĩ ra được gì hết, cô chỉ có thể đi một bước tính một bước, trước hết phải tiếp tục làm Hứa Tĩnh Hàm rồi tính sau.

Mở tủ treo quần áo, cô nhìn thấy quần áo đầy tủ. Sau đó là phụ kiện, khăn quàng cổ, tất, dây chuyền, đai lưng. . . . . .

Cũng may, cuộc sống riêng của Hứa Tĩnh Hàm không ít lần bị đăng báo. Cô nhớ cô ấy từng rất tự hào nói mình bình thường thích mặc màu trắng hoặc những trang phục có màu nhạt. Cô cũng nhớ rất nhiều khi, cô ấy đều thả mái tóc quăn. Cho nên việc ăn mặc hiện giờ cũng sẽ không quá khó khăn. Cô tìm trong đống quần áo một cái áo khoác mỏng mặc vào, lấy một chiếc khăn lụa mỏng khoác lên đầu rồi ra khỏi phòng.

Cũng may bữa ăn sáng là sandwich đơn giản, trứng gà, cháo, cũng không phải mấy thứ cô chưa từng thấy, chưa từng ăn.

Dù là làm ngôi sao, hay là con dâu nhà giàu, cử chỉ của Hứa Tĩnh Hàm lúc nào cũng phải ưu nhã, cho nên cô cũng cố gắng làm ra vẻ ưu nhã.

Tốc độ ăn cơm nhanh gấp đôi so với bình thường, sau đó để thìa xuống, chậm rãi đứng dậy.

“Hôm nay khẩu vị phu nhân có vẻ rất tốt, tất cả đều ăn hết.” Bác gái cười nói.

Hạnh phúc – Chương 22

Chương 22: Con gái lớn không giữ được

Editor: mèomỡ

Hách Nghĩa Thành luôn thương yêu Mục Khả, thường thường sẽ lấy một loại phương thức rất riêng để biểu đạt. Rất nhiều năm rồi, anh đã đem vị trí quan trọng nhất trong lòng mình, phần tình cảm mềm mại nhất, không tự chủ để lại cho đứa cháu gái duy nhất.

 

Quanh năm ở đơn vị, thời gian rảnh rỗi cũng không nhiều, cộng thêm với tâm lí lúc nào cũng muốn ở bên Mục Khả, rất tự nhiên liền bỏ quên mất tình cảm cá nhân của mình. Mục Nham nói không sai, so với thân phận cậu, anh quả thật càng giống người yêu của Mục Khả. Cho nên, có lần Mục Khả được Hách Nghĩa Thành đón đến chỗ anh chơi, thì có chiến sĩ lầm tưởng bọn họ là người yêu, gọi “Chị dâu” vô cùng vang.

 

Năm Hách Nghĩa Thành mười tuổi, Mục Khả nhỏ ra đời. Trong phòng bệnh bệnh viện, anh nằm bên giường chị gái, thật tò mò mà vuốt bàn tay mềm mại  nhỏ bé của Mục Khả, nhe răng cười một tiếng, lộ ra một hàng răng trắng bóng chỉnh tề, anh nói rất ngốc nghếch: “Em gái thật xinh đẹp.”

 

Hách Xảo Mai  nghiêng đầu liếc nhìn con gái đang chu cái miệng nhỏ nhắn mà ngủ, trên mặt mang theo tình yêu của người làm mẹ, cô nhẹ nói: “Em trai ngốc, em là cậu của con bé, chỗ nào mà có em gái chứ.”

 

“Cậu?” Hách Nghĩa Thành còn nhỏ có chút không phân biệt rõ được bối phận, không nghĩ tới mình đã thăng cấp làm cậu rồi, anh nhíu mày theo bản năng, nhìn chị gái nói: “Cậu của bạn học em già như vậy, em lại nhỏ như vậy?”

 

Giọng của Hách Xảo Mai rất ôn hòa, đưa tay sờ mái tóc ngắn ngủn của em trai: “Vậy em phải hỏi ba mẹ, chị mới thấy kỳ quái, sao lại có em trai nhỏ như vậy chứ.” Sau đó cô cười: “Chẳng lẽ em được ba mẹ nhặt về?”

 

Hách Nghĩa Thành nghiêng đầu suy nghĩ một chút, lại nhìn Mục Khả nhỏ, gãi gãi gò má không nói gì.

 

Rất lâu sau Hách Nghĩa Thành vẫn không thay đổi, anh luôn quen chăm sóc Mục Khả, gọi em gái, cho đến khi Mục Khả gọi cậu, anh mới hiểu, bé gái cười vô cùng đáng yêu, thích được anh ôm vào lòng là cháu gái anh, căn bản không cùng thế hệ với mình.

 

Ngày Hách Xảo Mai phát bệnh, anh chạy tới bệnh viện, Mục Khả sống chết lôi chéo áo anh không buông tay, khóc nghẹn đến mức cả thân thể đều có chút run rẩy.

 

Nhận thấy bước chân thần chết đang đến gần, Hách Nghĩa Thành ngồi xổm xuống, ôm chặt lấy Mục Khả nhỏ, nhẹ giọng dỗ cô: “Khả Khả đừng sợ, có cậu ở đây.” Trong nháy mắt, anh cảm thấy anh là nam tử hán, gánh trách nhiệm trên vai, mà bé gái nho nhỏ yếu ớt trước mắt này cần anh.

 

Mục Khả nhỏ chừng 5 tuổi oà khóc một tiếng, vươn tay ôm chặt cổ Hách Nghĩa Thành như sợ bị người ta vứt bỏ, lớn tiếng la ầm lên: “Cậu út, có phải mẹ không cần cháu rồi đúng không? Cháu không được gặp mẹ nữa rồi. . . . . .” Cô vừa khóc, thân thể nhỏ bé không khống chế được hơi run rẩy nghẹn ngào.

 

Đôi mắt Hách Nghĩa Thành  nhất thời đỏ lên, anh vỗ nhẹ lưng Mục Khả nhỏ, lúc mở miệng giọng nói đã nghẹn ngào: “Khả Khả đáng yêu như thế, sao mẹ lại không cần Khả Khả chứ. Mẹ thích nhất nhìn Khả Khả cười, lát nữa Khả Khả cười cho mẹ nhìn, có được không?”

 

Mục Khả đem mặt vùi vào ngực Hách Nghĩa Thành, hai cánh tay nhỏ bé níu chặt, cô không ngừng gật đầu, không ngừng nói: “Cậu út, cậu út. . . . . .”

 

Rốt cuộc Hách Nghĩa Thành vẫn không nhịn được, anh ôm Mục Khả, nước mắt rơi trên mái tóc cô.

 

Trước khi lâm chung, Hách Xảo Mai dùng hết hơi sức cả người đặt bàn tay nhỏ bé lạnh buốt của con gái vào trong tay Hách Nghĩa Thành, hơi thở mong manh nói: “Nghĩa Thành, chị không thể chăm sóc Khả Khả nữa, con bé còn nhỏ như vậy. . . . . . Em thay chị chăm sóc nó được không?”

 

Nước mắt tràn đầy trong hốc mắt, Hách Nghĩa Thành dùng bàn tay còn chưa đủ lớn nắm lấy tay chị cùng cháu gái, giọng khàn khàn nói: “Chị, chị yên tâm, em sẽ chăm sóc Khả Khả, em nhất định sẽ chăm sóc cho con bé thật tốt.”

 

“Khả Khả quá nhỏ, chị sợ nó không nhớ được khuôn mặt chị. . . . . . Nghĩa Thành, về sau ngày nay hàng năm  em mang nó đến gặp chị, gặp chị. . . . . .” Hách Xảo Mai nhìn con gái không rời mắt, một giọt nước mắt lặng lẽ từ khóe mắt cô chảy xuống: “Khả Khả, mẹ yêu con, rất yêu con. . . . . .”

 

Mục Khả nhỏ muốn nghe lời cậu út cười cho mẹ nhìn, nhưng dù cô còn nhỏ, nhưng mẹ con thân thiết, rốt cuộc vẫn cảm thấy được gì đó, nước mắt không khống chế được rơi xuống , cô lầm bầm kêu: “Mẹ, mẹ. . . . . .”

 

Hách Xảo Mai khóc nở nụ cười, cô giơ tay lên vuốt ve khuôn mặt ngây thơ của con gái một lần cuối, không yên tâm dặn dò: “Khả Khả, về sau phải nghe lời cậu út, có thể nghịch ngợm, cũng có thể bướng bỉnh, nhưng, không thể không nghe lời cậu út, biết không?”

 

Mục Khả không nói ra lời, cô chớp đôi mắt sáng, nước mắt nóng bỏng từng giọt từng giọt  rơi xuống, làm đau làm bỏng lòng Hách Xảo Mai.

 

“Phải nghe lời cậu út, phải thật vui vẻ  lớn lên. . . . . .” Hách Xảo Mai dặn dò một lần lại một lần, rất sợ con gái còn tấm bé  không nhớ được, khi trị số nhịp tim giảm mạnh, cô dùng đôi mắt vẩn đục nhìn ngoài phòng bệnh, suy yếu gọi tên chồng: “Khải Minh. . . . . . Khải Minh. . . . . .” Vậy mà chỉ chờ được tiếng cha mẹ chạy tới hỏi.

 

Sau mười mấy năm, hàng năm Mục Khả đều đi cùng Hách Nghĩa Thành, dẫm lên ánh sáng trăng trắng phía chân trời, đến mộ viên thăm mẹ. Mặc dù đã trưởng thành, đã có thể khống chế tốt tâm tình, nhưng trong ngày này, cô luôn thả lỏng để mình khóc.

 

Ngày hôm qua, xe Hách Nghĩa Thành  mới dừng tại chân núi, nước mắt Mục Khả  liền bắt đầu rơi xuống, một giọt một giọt  rơi trên mu bàn tay anh. . . . . . Càng đi lên núi, nước mắt của cô càng nhiều, cô nghẹn ngào, đè nén mà khổ sở.

 

Hách Nghĩa Thành ôm cô, ánh mắt cũng dần dần ướt át, sau đó lặng lẽ lui đến nơi xa đợi cô.

 

Mục Khả khóc đem hoa tươi ôm trong ngực đặt ở trước bia mộ, quỳ ở bên cạnh mẹ, cẩn thận lau chùi bụi bặm trên hình, nhìn khuôn mặt tươi cười trên tấm ảnh, cô nói liên miên những chuyện đã xảy ra trong một năm qua, rất sợ mẹ bỏ qua bất cứ chi tiết nào trong  quá trình cô trưởng thành.

 

Khi đó Mục Khả, giống như đã quên mất thời gian, quên tất cả, cô không còn nghịch ngợm bướng bỉnh, ngoan ngoãn tựa sát vào  bên cạnh mẹ, lặng lẽ rơi lệ. Khi mặt trời bắt đầu nghiêng về phía Tây, cô mang theo đôi mắt sưng đỏ đứng dậy, bước chân lảo đảo đi xuống núi nhưng vẫn nhịn không được quay đầu lại nhìn, hai mắt đẫm lệ.

 

Trước lúc cô sẩy chân Hách Nghĩa Thành liền đỡ lấy khuỷu tay cô, thương yêu  sờ sờ tóc cô: “Khả Khả, cháu đã đồng ý hàng năm chỉ dùng 1 ngày nhớ chị ấy, cháu phải làm được.” Cô là đứa bé nghe lời, biết đối xử tử tế với bản thân mình và với người khác, càng biết quý trọng.

 

Mục Khả nhìn ra ngoài cửa xe, nhẹ nhàng gật đầu, trong nháy mắt xe khởi động, cô nói: “Cháu muốn về trụ sở huấn luyện.” Đột nhiên, cô rất muốn gặp Hạ Hoằng Huân.

 

Khởi động xe bỗng nhiên lại biến thành tắt máy, thần sắc Hách Nghĩa Thành từ thương yêu biến thành phức tạp, suy đoán nào đó được chứng thực, khiến cho anh liên tục hít sâu mấy hơi, sau, anh dung ngữ khí quả quyết nói: “Huấn luyện quân sự đến đây chấm dứt, mấy ngày còn lại cậu sẽ xin nghỉ cho cháu, cháu nghỉ ngơi cho tốt rồi trực tiếp trở về trường học đi học.”

 

Không hiểu tại sao anh lại không cho phép cô đi huấn luyện quân sự, Mục Khả hỏi: “Tại sao?” Bởi vì khóc mà giọng nói vô cùng khàn khàn.

 

Không muốn thảo luận cùng cô về cuộc điện thoại của Hạ Hoằng Huân vào lúc này, Hách Nghĩa Thành trực tiếp đáp: “Không vì cái gì cả!”

 

Mục Khả nhìn anh, lại trầm mặc quay đầu đi, tâm tình suy sụp khiến cho cô không còn hơi sức mà hỏi nguyên nhân.

 

Nhận ra ngày này rất quan trọng với Mục Khả, Hách Nghĩa Thành biết bây giờ không phải là thời cơ tốt để nói chuyện, anh hòa hoãn hạ giọng nói: “Đến chỗ Mục Nham vậy, ngày mai còn phải kiểm tra sức khoẻ, xong chuyện cậu lại đưa cháu về.” Đối với đứa cháu gái anh chăm sóc từ nhỏ đến lớn, anh rất khó làm mặt lạnh. Cô có thể dễ dàng khơi lên tức giận của anh, giận đến giơ chân, cũng có bản lãnh để cho anh tự động tắt lửa, thỏa hiệp thối lui.

 

Nhắm mắt lại, Hách Nghĩa Thành thu hồi suy nghĩ, vẻ mặt chuyên chú lái xe. Mục Khả ngồi kế bên ghế lái, quay đầu thấy xe Hạ Hoằng Huân vững vàng đi theo phía sau bọn họ, nhìn cậu út trầm mặc không nói , mặt không biểu cảm, cô muốn nói lại thôi.

 

Phát hiện sự do dự của cô, Hách Nghĩa Thành hơi thở dài, rốt cuộc anh nói ra bốn chữ: “Cậu không đồng ý.”

 

Nhìn gò má hoàn mỹ của anh, Mục Khả không nói gì, chờ câu sau của anh.

 

Hách Nghĩa Thành lại không mở miệng nữa, đến bãi đậu xe bệnh viện lục quân, anh mới không nhanh không chậm nói: “Vì muốn tốt cho cháu.” Dường như muốn lấy mấy chữ này làm giải thích.

 

Lúc chuẩn bị xoay người tránh ra, cánh tay của anh bị Mục Khả bắt được. Hách Nghĩa Thành đứng không nhúc nhích, nghe tiếng bước chân phía sau tiến gần, anh quay đầu lại, ánh mắt chạm đến đôi mắt ửng đỏ của cô, anh vẫn cầm ngược lại bàn tay bé nhỏ của Mục Khả như trước kia: “Được rồi, không phải chuyện gì đáng ngại, cũng chỉ là làm quen với bạn khác giới, cũng không nói muốn gả cho anh ta, không cần thiết phải huyên náo gà chó không yên.” Sửa lại mái tóc bị gió thổi loạn của cô, anh nói: “Có thể đáp ứng cậu út, mặc kệ vui vẻ hay không, cũng phải cho cậu biết, được không.”

 

Chiến thuật vòng vo không phải chỉ có Hạ Hoằng Huân mới nghĩ ra được, chức vị Tham mưu trưởng  cũng không phải trò đùa, đem ra so, Hách Nghĩa Thành càng là cao thủ mưu lược. Bản thân anh còn có ưu thế, sẽ không ngốc đến nỗi lấy cứng đối cứng cùng Mục Khả, đẩy cô vào lòng người khác.

 

Mục Khả nặng nề gật đầu, thấy anh khẽ nhếch khóe môi lộ ra khuôn mặt tươi cười, cô cũng cười, đã quên bạn trai chính quy đang ở sau lưng, cô tính trẻ con nhào vào trong ngực Hách Nghĩa Thành, vui vẻ nói: “Cám ơn cậu út.”

 

“Đây không phải là con gái lớn không giữ được trong truyền thuyết  chứ?” Hách Nghĩa Thành đưa tay ôm lấy cô, nửa thật nửa đùa nói giỡn: “Không phải không thích nhất gọi cậu út sao, luôn nói là chiếm tiện nghi của cháu, bây giờ lại vì anh ta cám ơn cậu, hả?” Nói thật, trong lòng anh thật khó chịu.

 

“Nào có, người ta cực kỳ có lễ phép, ngoan ngoãn nhất.” Mục Khả mỉm cười lộ ra hàm răng trắng như ngọc trai.

 

“Không nhìn ra, cháu ăn vạ lợi hại như vậy. Mau đi đi, Minh Hoàng đang chờ đó, cậu ta đều đã sắp xếp xong hết rồi, cháu đến là có thể kiểm tra luôn.” Nghĩ đến Tả Minh Hoàng, Hách Nghĩa Thành nhìn về phía Hạ Hoằng Huân. Anh nghĩ, cùng có quân hàm như nhau, hai nhà  Mục – Hách tuyệt đối sẽ không chọn bộ đội dã chiến – Doanh trưởng Hạ, mặc dù anh ta thắng trên vạch xuất phát, nhưng muốn dẫn đầu cho đến khi về đích, hệ số khó khăn rất cao.

 

Hách Nghĩa Thành biết Hạ Hoằng Huân là một người mạnh mẽ, nhưng anh không tin anh ta không có gì là không làm được.

                                                                                                                                     

Nhắc tới Tả Minh Hoàng, Mục Khả cũng không xa lạ, cô nghiêng đầu nói: “Quân y Tả à, lại làm phiền anh ấy như vậy có ổn không?” Gần hai năm cô kiểm tra sức khoẻ, Tả Minh Hoàng đều đang vội trước vội sau.

 

Hách Nghĩa Thành bốn lạng bạt ngàn cân: “Không phải cháu thường giúp cháu gái nhỏ của anh ta học bổ túc tiếng Anh à, cảm thấy phiền toái sao?”

 

“Không phiền toái, cô cháu gái nhỏ đó thông minh vô cùng, rất có phong thái của cháu năm đó.”

 

Hách Nghĩa Thành suýt nữa bị chọc cười, anh nói có ngụ ý: “Cháu cũng biết là phong thái năm đó? Quả nhiên là càng lớn lại càng ngốc.”

 

Mục Khả hung tợn nói: “Đồng chí  Mục khả thông minh tài trí luôn mạnh mẽ như Nhân dân tệ.”

 

Bé gái hồn nhiên nghịch ngợm đã trở lại. Hách Nghĩa Thành vốn nên vui mừng, dù sao nhiều năm như vậy, lần đầu tiên trong ngày giỗ của chị anh mà Mục Khả có thể cười như vậy, nhưng trong nội tâm anh không hiểu sao vẫn thấy có chút khó chịu. Anh chăm sóc Mục Khả hơn mười sáu năm, đã quá quen bên người cô chỉ có anh, dường như, cô một cái nhăn mày một nụ cười đều có quan hệ mật thiết với anh. Hiện giờ lại chợt nhảy ra một Hạ Hoằng Huân, Hách Nghĩa Thành cảm thấy không thể tiếp nhận, mà phần tình cảm nho nhỏ chôn sâu ở đáy lòng không hiểu sao lại trào lên, khiến cho anh khó cả đôi đường.

 

Đến gần Hạ Hoằng Huân hì hì cười một tiếng thật vui vẻ, anh rất tự nhiên nhắc nhở: “Đi cho vững một chút, như trẻ con vậy.” Giọng nói lại hàm chứa yêu chiều  sủng ái.

 

Mục Khả hoạt bát lè lưỡi một cái, trừng mắt nhìn anh.

 

Hách Nghĩa Thành cùng Hạ Hoằng Huân liếc nhau một cái, ai cũng không nói. Bọn họ im lặng mà đạt thành nhận thức chung, bất mãn với nhau, không biểu hiện ra trước mặt Mục Khả. Cô đã phải gánh chịu quá thứ mà đáng lẽ cô không cần phải chịu, bọn họ không hy vọng tăng thêm chút gánh nặng nào dù là nhỏ nhất cho cô.

 

Hai người đàn ông này  trầm mặc làm không khí một lần nữa đông cứng, đứa bé lanh lợi Mục Khả trong lúc nhất thời cũng không nghĩ ra biện pháp hòa giải, vì vậy, cô nói: “Có thể đi được chưa, hai vị thủ trưởng? Em rất đói, sợ không kịp kiểm tra xong đã ‘vinh quang’ rồi.”

 

Hách Nghĩa Thành đang định nói thì điện thoại di động đã vang lên, anh lấy ánh mắt ý bảo Mục Khả đi trước, đứng ở bên cạnh nghe điện thoại.

 

Hạ Hoằng Huân đi tới, đưa tay véo Mục Khả  một cái, cười: “Tiểu quỷ, miệng không chừng mực.”

 

Mục Khả chu mỏ, làm bộ có vẻ tức giận lại càng giống như làm nũng, chú ý thấy có người quay đầu lại nhìn về phía Hạ Hoằng Huân, cô tiến tới nhỏ giọng nói: “Đồng chí Doanh trưởng rất phong cách nha, nhìn, mỹ nữ.”

 

Hạ Hoằng Huân nhìn cũng không nhìn, vừa đi vừa không chút để ý nói: “Đông Thi thôi.”

 

Mục Khả vốn đang có chút buồn bực nghe vậy liền duy trì khoảng cách với Hạ Hoằng Huân , bọn họ một trước một sau đi ra bãi đậu xe.

 

Trong đại sảnh tần một, Tả Minh Hoàng mặc áo blouse trắng đang lật xem bệnh án, lúc ngẩng đầu nhìn thấy bóng dáng quen thuộc, đôi mắt sâu như biển nước bình thản yên tĩnh, lúc mở miệng giọng nói trầm thấp giàu nhịp điệu, anh cười nhạt chỉ dẫn nói: “Khả Khả, bên này!”