Phu quân là thái giám tổng quản – 172.2

Chương 172


(Bổ sung)

Editor: mèomỡ

Một lát sau, khi Liễu Lan, Linh Lan vào cửa hầu hạ nàng rời giường, trong đầu nàng cũng vẫn nghĩ đến chuyện kiếm bạc. Nàng còn nhớ rõ nàng nợ tiền quản gia, hơn nữa, đến bây giờ còn chưa trả.

“Ai nha!” Linh Lan kêu sợ hãi một tiếng, đỡ lấy đế nến suýt nữa bị chính mình không cẩn thận chạm vào làm đổ, sau khi đặt về vị trí cũ mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Cầu Mộ Quân nghiêng đầu nhìn, thấy nàng sợ trắng bệch cả mặt, trấn an nói:“Không sao, vỡ thì thôi .”

Linh Lan vội nói nói: “Phu nhân, đây là quy củ trong phủ, làm hỏng cái gì thì phải đền, nếu nô tì làm vỡđế nến này chỉ sợ nô tì làm cả đời này cũng không đền nổi.”

Cầu Mộ Quân lại nhìn đế nến kia, tạo hình xinh đẹp tuyệt trần, chế tác khéo léo tinh xảo, phía trên còn mạ vàng, quả thật là rất quý.

Quý. . . Vậy nói cách khác, có thể bán rất nhiều tiền.

Nếu. . . Nếu nàng nhân lúc hắn không chú ý, mang đi bán, ít nhất sẽ không nghèo khổ như bây giờ, nàng cùng hắn là vợ chồng, vậy nhà hắn chính là nhà nàng, nàng lấy đồ trong nhà mình đi bán cũng có sao đâu?

Trong chốc lát, nàng đã tính toán xong, lấy một hai thứ hắn không chú ý, mang đi đổi tiền.

Dùng xong bữa, nàng đi dạo đến Đông Hoa thính, lấy một cái đĩa nhỏ màu xanh, một bức tượng Phật bụng to thanh hoa, them một bức tranh chữ, sau đó nhanh chóng ra phủ.

Tuy rằng trong lòng tự an ủi trăm ngàn lần, lại vẫn có cảm giác giống như trộm .

Cũng may trên đường không xuất hiện cái gì ngoài ý muốn, chẳng bao lâu nàng đã vào đến tiệm cầm đồ, lấy mấy món đồ tương đối đáng giá đó ra đổi.

“Đĩa xanh 12 lượng, tượng Phật, 21 lượng, tranh chữ Thu Nguyệt đồ, 15 lượng.” Ông chủ xem xong ra giá.

Cầu Mộ Quân vội gật đầu, chưởng quầy lấy 48 lượng đưa cho nàng

“Mộ Quân tỷ tỷ, tỷ đang bán gì sao?”

Một giọng nói quen thuộc truyền đến Cầu Mộ Quân sợ tới mức suýt chút nữa đánh rơi hết bạc xuống đất, quay đầu lại, thấy là Thích Vi.

Đỏ mặt, cất bạc vào, kéo nàng ra khỏi hiệu cầm đồ.
“Sao muội lại ở đây?” Cầu Mộ Quân hỏi.

Thích Vi trả lời:“Muội xếp hàng mua hoa mai tô ở đối diện nhìn thấy tỷ, tới đây nhìn xem. Tỷ muốn vào hiệu cầm đồ?”

Cầu Mộ Quân nói nhỏ bên tai nàng:“Muội đừng nói cho người khác. Ta không có bạc, lấy đồ đi cầm.”

“A?“Thích Vi nhìn nàng chằm chằm nửa ngày, đột nhiên phì cười.

“Tỷ tỷ không có bạc? Không phải Đoàn Chính Trung rất nhiều tiền sao? Sao tỷ có thể không có bạc?”

Cầu Mộ Quân liếc trắng mắt, nói: “Hắn không cho tỷ, tỷ làm gì được?”

Thích Vi nghe xong lời này, che bụng cười không ngừng, Cầu Mộ Quân dùng cánh tay huých nhẹ nàng nói:“Không cho cười, có cái gì buồn cười .”

Thích Vi vẫn cười, Cầu Mộ Quân nhìn dòng người đối diện: “Không phải muội muốn mua hoa mai tô gì gì đó sao? Nhanh đi mua đi.”

Thích Vi lúc mới nhớ ra, vội chạy tới xếp hàng.

Cầu Mộ Quân cũng đi qua, nhìn hàng người thật dài, nói:“Hoa mai tô này tỷ chưa từng nghe qua, ăn ngon đến vậy sao?”

Thích Vi nói: “Ngay cả hoa mai tô cũng chưa nghe qua, đây chính là điểm tâm nổi danh nhất Thiếu Dương. Nói cho tỷ, ở kinh thành này cũng có nơi khác bán, nhưng nhà này là hoa mai tô Thiếu Dương chính tông, nơi khác đều là giả .”

“Thiếu Dương”

Đúng là Thiếu Dương Trong lòng có cảm giác không nói nên lời, nàng cũng đứng đợi phía sau Thích Vi.

Hàng người tiến lên cũng không chậm, không bao lâu liền đến lượt: “Mộ Quân tỷ tỷ nhìn tỷ đáng thương như vậy, muội mời tỷ, rất ngon đó !” Nói xong chưa chờ nàng từ chối liền mua hai bao lớn.

Cầu Mộ Quân cầm lấy một bao nàng đưa cho, chần chờ nói:“Nhiều như vậy ăn hết sao?“

“Hắc hắc, mẹ muội cũng thích ăn, muội mang về cho bà.” Thích Vi cười nói.

Cầu Mộ Quân nhìn nàng, dường như cũng không có dáng vẻ không được tự nhiên. Nàng cũng hiểu được Thích Vi hẳn đã coi như ngày đó không nghe thấy lời của nàng cùng Đoàn Chính Trung, coi như không biết gì cả.

Thích Vi như vậy, làm cho nàng thật sự cảm động

Tướng công là bá chủ ngục giam – 02

Chương 2

Editor: mèomỡ

Vũ trụ sâu thẳm, vị trí khác nhau nhưng lại tồn tại song song, đại lục này tên ‘đại lục Thừa Trạch’. Trên đại lục Thừa trạch có nước lớn, tên Đại Kim.

Viêm Hoang là một đảo nhỏ hẹp dài bên cạnh Đại lục Thừa Trạch, có một thâm cốc bao trùm toàn đảo. Phong cảnh trên đảo ngoại trừ: sa mạc thê lương không có một ngọn cỏ, núi hoang âm u nguy hiểm, không khí tràn ngập mùi hư thối, khe rãnh ngang dọc khô nứt đất bị nhiễm phèn, từ trường giết người vô hình luôn gần kề, đứt gãy địa tầng bị bão cát che giấu, khí hậu nóng cháy khô cằn… Tóm lại, xương trắng bị vùi lấp tại nơi này nhiều hơn bất cứ nghĩa địa nào, nơi này không chào đón con người.

Viêm Hoang – Tử Vong cốc – tên giống như thực, nhưng Tử Vong cốc cũng là nơi tập trung tài nguyên. Nơi này có rất nhiều ‘Tử tinh’ còn quý giá hơn hoàng kim, số lượng ‘Tử tinh’ cực ít, giá trị đứng trên vàng bạc đồng. Từ sau khi phát hiện ra Tử tinh ở Viêm Hoang, những kẻ quyền quý cùng những người thám hiểm biết tin tức tre già măng mọc đi đến nơi này. Vô số đội ngũ bị diệt toàn đoàn. Muốn lấy được một viên Tử tinh từ nơi này, cần đổi bằng vô số xương trắng. Đối với những kẻ có ý muốn phát tài, phí tổn lớn hơn tiền lời quá nhiều.

Không có ai tình nguyện chết không công ở đây. Những kẻ quyền quý muốn phát tài dù có tốn bao nhiêu tiền cũng không thuê được người dám vào nơi này làm việc. Xuất phát từ ích lợi sử dụng, người đương quyền ở trong này  dùng sắt nguyên chất cắm vào bên trong nham thạch, lập thành một tòa ngục giam phòng thủ kiên cố, ném những tội phạm chạy trốn hoặc tù nhân bị phán xử tử vào trong này, cho bọn họ đi tìm kiếm khai thác Tử tinh. Dù sao bọn họ đều là người đáng chết, trừ một miếng cơm thì không cần phí tổn khác. Dùng Tử tinh đến đổi đồ ăn hàng ngày, không phục tùng thì chết.

Đại đa số những người vào ngục Viêm Hoang, đều là kẻ hung thần ác sát, người có thể sống sót ở nơi này đều có thể chất cường tráng, bản lĩnh hơn người, bạo động là chuyện thường xuyên xảy ra. Rốt cục sau một trận bạo động không thể trấn áp, tất cả quản lý rút khỏi ngục giam, đóng cửa duy nhất ra vào cốc, bố trí người trông coi nghiêm ngặt cách mấy trăm thước, để tất cả phạm nhân bên trong tự sinh tự diệt.

Viêm Hoang bởi vì địa chất đặc thù, con đường duy nhất ra ngoài bị canh phòng, cơ quan cùng vũ khí nhắm thẳng vào thông đạo. Người bên trong tuy rằng có thể tự do hoạt động nhưng không có đồ ăn, không thể làm gì khác ngoài việc tiếp tục khai thác Tử tinh trao đổi đồ ăn với người bên ngoài.

Ngục giam Viêm Hoang ở Đại Kim là sự tồn tại đặc biệt, có vào không có ra, tự sinh tự diệt.

Ban ngày, dưới ánh mặt trời nóng cháy, bề mặt Viêm Hoang gần như đều bốc khói. Hoàng hôn cùng ban đêm là lúc nơi này mát mẻ nhất. Hai dãy phòng giam được xây giống nhau, gần giống nhìn vuông, cửa sắt to như cánh tay trẻ con, nhưng mà không có người trông coi, hàng rào đó bây giờ không còn giá trị sử dụng. Ban đêm, sắc trời càng lúc càng nặng, đá cát vàng còn mang nhiệt độ nóng rực, lăn lăn trong bóng đêm.

Bãi đất trống rộng lớn giữa hai hàng phòng đã tụ tập không ít người. Đầu người đông nghìn nghịt như một đàn kiến đang bò, càng ngày càng nhiều người đứng ở trước cửa phòng ô vuông. Bọn họ phát ra tiếng hoan hô, tiếng tru, tiếng sau cao hơn tiếng trước.

Giữa bãi đất, đám người tự động dẹp ra để lại một khoảng đất trống, chỉ chừa lại hai nam nhân đứng cách nhau mười mấy thước giữa đất trống. Một người gần ba mươi tuổi râu quai nón, chắc nịch cường tráng, tay to chân lớn miệng rộng, hốc mắt vừa lõm vừa lớn. Một người nam nhân khác vóc người rất cao, không vạm vỡ như vậy, nhưng bả vai rộng lớn. Người chung quanh vừa rời khỏi, chân râu quai nón khẽ đạp, nhảy ra năm sáu thước, tay phải chuẩn bị bắt lấy nam nhân vóc người cao đối diện. Nam nhân cao cao kia động tác cũng nhanh, tránh qua bên phải, đồng thời giơ chân đá qua, bị râu quai nón né được.

Hai nam nhân ở trên bãi đất trống ngươi một cước ta một quyền, làm bay lên vô số cát bụi. Người vây xem bắt đầu phát ra tiếng reo hò, tựa như tiêu tiền xem đánh quyền anh chợ đen. Người trong sân đánh càng hăng say bọn họ càng kích động, có một số người vung tay, mặt sung huyết đỏ bừng.

Rốt cục, nam nhân vóc người cao bị trúng một đạp vào bụng, ngã xuống đất bay xa bảy tám thước. Người vây xem vội vàng nhường đường, râu quai nón hai bước nhảy qua, còn không chờ người cao cao kia đứng lên, cầm cổ áo hắn ném ra ngoài. Người cao cao giống cái bao cát lớn ngã trên mặt đất, cát vàng bay lên chưa hạ xuống, râu quai nón lại tiếp tục, không ngừng đá, có vẻ muốn đánh chết người. Tiếng hò hét của đám người vây xem càng cao, giống như đều mong một người trong đó chết đi.

Râu quai nón lại nắm người cao cao kia, giơ lên qua đỉnh đầu, đứng tại chỗ quay hai vòng, ném người kia giống như ném quả tạ về phía tảng đá có góc nhọn nhô ra cách đó hơn mười thước.

Nếu va trúng góc nhọn kia chắc chắc sẽ chết. Thân thể người cao cao kia tạo thành một đường cong giữa không trung. Trong nháy mắt sắp đập vào tảng đá kia, bên cạnh xẹt qua một bóng người màu đỏ, chặn đứng nam nhân cao cao kia, ngăn cản thế rơi xuống của hắn, quay lại đường vừa rồi, lại hoàn mỹ rơi xuống đất, động tác nhanh đến nỗi người khác không thấy rõ.

Đám đông vừa rồi còn huyên náo trong nháy mắt yên tĩnh không một tiếng động. Nam nhân sau khi hạ xuống đất, không chút khách khí ném nam nhân vóc người cao xuống đất, tóc dài trong gió đêm kiêu ngạo lướt qua sườn mặt, mày kiếm nhếch lên, đôi mắt xếch hẹp dài, không giận tự uy, lại mang theo vài phần khinh miệt, mũi cao thẳng, môi mỏng, đường cong khuôn mặt như được gọt giũa. Hắn đứng tại chỗ lại mang cảm giác dũng mãnh như sói, giọng nói trầm ổn có lực lộ ra mấy phần bất mãn: “Hôm nay chỉ cho phép đánh nhau, ai cho phép hôm nay có thể giết người?”

Mọi người lặng ngắt như tờ.

Râu quai nón vừa rồi còn sinh long hoạt hổ giờ như bị người ta rút mất xương sống, bỗng chốc rụt xuống, không có khí thế, “Ấn lão đại, chúng tôi chỉ đang so tài.”

“So tài? Đã có khí lực tốt như vậy, không bằng ngày mai các ngươi đi ra ngoài thử với bọn họ thủ vệ một lần.” Ấn Hạo khoanh tay, thấy mọi người không phản ứng, hừ lạnh một tiếng, “Có thể đánh nhau, nhưng muốn giết người phải theo quy củ nơi này.” Hắn đá nam nhân vóc người cao một phát, người kia phát ra một tiếng kêu rên. Ấn Hạo xoay người rời đi.

Mọi người cũng đều tự tản ra, trở về phòng, đa số là ở lại bên ngoài tán gẫu.

Ánh trăng lên cao, cả vùng Viêm Hoang phản xạ ra ánh sang trắng, dù đã khuya, nhưng tầm mắt vẫn sáng ngời. Hoạt động chơi đùa hôm nay kết thúc. Sở Nghiêu luôn luôn ngồi ở phòng trong xem trận đánh này, dường như xem vẫn chưa thỏa mãn, nhưng kết quả cuối cùng đã sớm ở trong dự kiến. Hắn quay đầu nhìn thoáng Mễ Lương núp ở góc tường. Mễ Lương dịch dịch, cẩn thận núp ở góc tường, xuyên qua khe hở nàng cũng thấy được một phần trận đánh vừa rồi. Sở Nghiêu ngồi trên cái giường cứng như đá, sảng khoái nói: “Cửa không khóa, nếu ngươi muốn đi ra ngoài thì cứ đi.”

Mễ Lương cảnh giác rụt rụt người, ban ngày còn trói nàng sợ nàng chạy, hiện giờ lại để nàng tùy ý, khẳng định là có bẫy.

“Nơi này có ba trăm nam nhân, trước mắt chỉ có một mình ngươi là nữ nhân. Ngươi đi ra ngoài, bọn họ nhất định sẽ đánh nhau đầu rơi máu chảy, cũng là một trò hay, không biết Ấn Hạo còn có thể duy trì trật tự nơi này được không.” Sở Nghiêu quay đầu cười như không cười nhìn Mễ Lương, “Một lần ngươi có thể chịu được bao nhiêu nam nhân?”

Lưng Mễ Lương cứng đờ, ngàn vạn con Lạc đà Alpaca* gào thét chạy qua trong đầu. Tại sao có thể xuyên không đến loại địa phương này? Nàng nhỏ giọng nói: “Ta không muốn đi ra ngoài.”

 

“Vậy ngươi có tác dụng gì với ta?” Sở Nghiêu không chút để ý, giọng nói đó bay vào tai Mễ Lương nghe rất đáng đánh đòn.

Mễ Lương im lặng không hé răng, một nữ nhân đối với một nam nhân mà nói còn có công dụng gì? Hắn quả thực là đang hỏi nàng, ngươi nguyện ý bị một người cưỡng gian, hay là bị một đám người luân gian?

Sở Nghiêu nằm trên giường cứng. Lúc sáng sớm phát hiện Mễ Lương ở bên ngoài, hắn liền thừa dịp không ai chú ý dùng quần áo bọc lấy nàng mang về. Hắn vốn cho rằng nữ nhân này có thể đi vào Viêm Hoang thì cũng sẽ biết cách đi ra ngoài. Kết quả nữ nhân này trừ bỏ có tác dụng của nữ nhân, phương diện khác chẳng có ích lợi gì, hơn nữa thoạt nhìn vô cùng nhu nhược. Phòng này muốn giấu một người, quá khó.

Sở Nghiêu nhắm mắt lại, chuẩn bị ngủ, về phần Mễ Lương, hắn chắc chắn nàng không dám đi ra khỏi cửa.

Trước lúc nắm rõ tình hình thực tế nơi này Mễ Lương không dám hành động thiếu suy nghĩ. Tình hình bên ngoài vừa rồi nàng thấy được một ít, nam nhân nơi này ai ai cũng cường tráng, không chỉ có như thế, nhìn trận đánh vừa rồi, thể lực cùng tốc độ của bọn họ có lẽ cả bộ đội đặc chủng cũng không bằng, không biết cái này là võ công hay là dị năng.

Ngục giam có nghĩa gì? Trong nhận thức của Mễ Lương, ngục giam có nghĩa là côn đồ, phạm tội cưỡng bức, tội phạm giết người, cướp bóc, kẻ trộm… Tất cả những kẻ không muốn sống. So với đám người đó, ít nhất Sở Nghiêu coi như an toàn hơn một chút.

Ánh trăng xuyên qua lưới sắt chiếu vào bên trong, khiến mặt đất sáng trưng, may mà cửa rộng không đến hai thước, còn có một số chỗ bị vách tường che. Sở Nghiêu thật sự không thèm quản Mễ Lương nữa. Nắng nóng ban ngày thối lui, nhiệt độ không khí buổi tối giảm mạnh. Mễ Lương mặc váy cảm thấy hơi lạnh, nàng dùng hai tay ôm chặt lấy mình, cuộn mình vào sát vách tường. Trước khi chìm vào giấc ngủ, chỉ hy vọng tất cả là một giấc mơ, tỉnh dậy có thể trở lại thế giới mình quen thuộc.

Nhưng trời không thỏa lòng người, Mễ Lương nửa đêm bị lạnh mà tỉnh, vẫn là bức tường kia, trong tay còn có ghế dựa hỏng, gian bên có tiếng động. Chờ nàng ngẩng đầu, thân hình cao lớn của Sở Nghiêu đã ngăn ánh sáng bên ngoài chiếu vào. Hắn ném cho nàng một bộ quần áo của hắn, sau đó tiếp tục ngủ.

Nơi cát đá như Viêm Hoang, khi mặt trời lên thì nóng muốn chết, lúc ánh nắng ban mai lộ ra mọi người sẽ dậy chuẩn bị lao động, đi tắm xong rồi trở về ăn điểm tâm. Khi cai ngục còn chưa rút khỏi ngục giam, số lượng Tử Tinh đào được sẽ quyết định lượng thức ăn của mỗi người, quyết định người đó ngày hôm đó có cơm ăn hay không. Nhưng sau khi cai ngục rút khỏi, nơi này vốn giam giữ vô số kẻ lưu vong đã không còn ai quản lý, nhất định là loạn – loạn không ngừng. Không ai muốn sống cuộc sống như vậy, nhưng mà không giao Tử Tinh, người bên ngoài sẽ không đưa lương thực vào. Ở cái nơi cỏ cũng chẳng mọc được như nơi này, mọi người cũng chỉ có thể chờ đói chết.

Sinh tồn dưới áp lực, ngục giam Viêm Hoang dưới tình huống tự trị đã hình thành một xã hội nhỏ. Nơi này thực lực quyết định xem người đó sẽ ở đâu, phòng giam đôi hay phòng giam nhiều người. Một mình Sở Nghiêu ở đây, phòng này chính là địa bàn của hắn. Ở Viêm Hoang, không cho phép đánh nhau ác ý, trừ phi đối phương xâm phạm địa bàn của mình. Ví dụ như Sở Nghiêu không chào đón người khác vào nhà, nếu có người tự tiện đi vào, hắn hoàn toàn có thể đánh đối phương đến nửa chết nửa sống. Cho nên không có ai dám tùy tiện vào phòng hắn.

Gần đến chín giờ sáng, Sở Nghiêu trở lại. Hắn đặt nước trên đất, lại cho Mễ Lương một cái bánh bao trắng. Có vẻ rất vội vàng, lúc gần đi nói: “Ban ngày ta ở bên ngoài, sẽ khóa cửa, nếu ngươi không muốn bị kẻ khác phát hiện thì hãy tự chú ý.”

Kỳ thực nơi này muốn giấu một người thật sự rất khó, chỉ là trước mắt Mễ Lương không muốn bị người khác phát hiện cho nên cam tâm tình nguyện trốn gian bên trong, bên ngoài vẫn dùng ghế dựa hỏng cùng tấm ván gỗ che đậy. Mễ Lương ăn bánh bao rất chậm, nàng không biết dùng cái gì để giết thời gian cùng sợ hãi, chỉ có thể thừ người ra xé bánh bao, bỏ từng miếng từng miếng vào trong miệng.

Cửa hàng rào bên ngoài đã khóa, người không thể vào, nhưng mà con vịt có thể chui qua khe hở hàng rào đi vào.

Con vịt béo tốt khệ nệ đi vào, chui qua khe hở ghế hỏng, đi đến gian phong ‘Chỉ cao khí ngang’* nhìn Mễ Lương, kỳ thực là nhìn nửa cái bánh bao trong tay Mễ Lương, kêu cạc cạc hai tiếng.

* Chỉ Cao Khí Ngang (趾高气昂): miêu tả bộ dáng chân bước nhấc cao, mặt nhếch lên, hừng hực khí thế. Chỉ bộ dáng của người dương dương tự đắc

Mễ Lương ngồi dưới đất trừng mắt nhìn nó, đùa, bây giờ ngay cả sự sống còn của bản thân cũng thành vấn đề, huống chi con vịt này béo tốt như vậy, lông mao màu đen còn tỏa sáng. Còn lâu nàng mới đem bánh bao của mình đút cho nó.

Con vịt tiếp tục kêu cạc cạc, đầu ngẩng thật cao, tiếp tục tiến lên hai bước.

Mễ Lương thuở nhỏ sinh hoạt tại thành phố, trước kia nhìn thấy vịt chủ yếu là trên bàn ăn, đây vẫn là lần đầu tiên tiếp xúc gần gũi với  con vịt còn sống, nàng dùng chân đuổi nó, “Đi ra ngoài, mày đi ra ngoài.”

Đương nhiên nàng nói rất nhỏ, so với tiếng kêu con vịt chỉ như muỗi kêu.

Con vịt không lùi bước, còn lao lên cướp bánh bao trong tay nàng. Mễ Lương giơ tay lên cao, cẩn thận đứng lên, tiếp tục đá con vịt, “Đi ra ngoài.”

“Cạc —— cạc ——” con vịt bị đá, kêu to hơn, xù lông, đập cánh phành phạch.

Bên ngoài truyền đến tiếng người, “Hắc Đậu, mau ra đây.”

 

*Lạc đà Alpaca

 

Hạnh phúc – Chương 21

Chương 21. Thao tác theo trình tự

Editor: TieuKhang

Beta: mèomỡ

 

Lúc Mục Nham đón An Dĩ Nhược về nhà, Đồng Đồng đã muốn nhào ngay vào trong lồng ngực ấm áp của mẹ mà ngủ, không để ý đến tư thế, cái miệng nhỏ nhắn chu lên vô cùng lanh lợi.

 

Nhẹ chân nhẹ tay cho con trai nằm ổn định, An Dĩ Nhược hỏi:  “Không phải nói Khả Khả đã tới sao, đâu rồi?” Không có anh chị em nên An Dĩ Nhược rất thích Mục Khả, cảm thấy cô vẫn còn là đứa trẻ chưa lớn.

 

 

“Bị người ta lừa đi.” Mục Nham ôm lấy cái eo nhỏ nhắn của An Dĩ Nhược hôn trộm một cái mới giải thích nói: “Cùng đại doanh trưởng Hạ đi nói chuyện yêu đương rồi.”

 

 

An Dĩ Nhược có chút bất ngờ, cô xoay người né tránh cái hôn của Mục Nham, không khỏi có chút nghi ngờ: “Hạ Hoằng Huân? Anh nói Khả Khả, cùng anh ta nói chuyện yêu đương?”

 

Mục Nham bất mãn nhíu mày, nhanh nhẹn ôm ngang người An Dĩ Nhược quay trở về phòng ngủ, đè cô xuống giường lớn, vừa đưa tay cởi áo khoác, vừa cố ý hôn vào chỗ cổ sợ nhột của vợ.

 

Tránh không khỏi cái hôn của Mục Nham, An Dĩ Nhược cười khanh khách đưa tay đánh anh: “Được rồi được rồi, đừng làm rộn nữa, đã muộn thế này Khả Khả còn chưa trở về, anh không lo lắng sao? Anh trai gì mà, không xứng đáng gì cả.” Khuôn mặt Mục Khả trông vẫn giống như trẻ vị thành niên, An Dĩ Nhược vẫn coi cô là đứa bé, giờ này còn ra ngoài chơi khiến cô không yên lòng.

 

Bàn tay to vô phép tắc luồn vào trong áo cô, vuốt ve da thịt mềm mại bên eo, Mục Nham cười gian nói: “Năm đó em bị anh bắt cóc đêm không về nhà ngủ cũng đâu có thấy cha mẹ vợ lo lắng.”

 

 

Sau khi cấu véo trên lưng chồng một phen, An Dĩ Nhược nói: “Đồ đáng ghét!”

 

Sau khi kết thúc một nụ hôn dài triền miên, nghe tiếng nước ào ào từ trong phòng tắm truyền đến, Mục Nham nghiêng đầu tựa vào thành giường nghĩ ngợi, sau đó gọi điện cho Hạ Hoằng Huân.

 

Điện thoại chỉ vang lên một tiếng đã có người bắt mắt, giọng nói Hạ Hoằng Huân vẫn bình tĩnh như trước, anh thấp giọng nói: “Có chuyện gì sao?”

 

“Làm sao lại thần thần bí bí, gây án hả?” Mục Nham làm ra vẻ huynh trưởng lên mặt bảo: “Đưa người đi đâu, khi nào trả?”

 

 

Gây án? Chẳng khác nào nằm mơ. Ngay cả suy nghĩ cùng lười, Hạ Hoằng Huân nói ngắn gọn: “Ngày mai.”

 

Mục Nham phản đối: “Không được.”

 

Hạ Hoằng Huân cười: “Không được thì cậu làm gì được tôi nào?”

 

“Tôi có thể làm được thì sao nào?” Mục Nham không hài lòng cãi lại một câu, trong lòng thực rất hiếu kỳ, sử dụng phương thức thăm dò hỏi: “Ở chỗ nào? Cậu không phải trở về đơn vị sao?” Quả thật không phải là anh lo lắng cho  Mục Khả, ở cùng Hạ Hoằng Huân, còn có gì phải lo lắng. Cái mà anh quan tâm thật chính là tiến triển của hai người. Cho nên nói, đàn ông cũng buôn chuyện.

 

“Đã xin phép rồi, không phải về.” Cúi đầu nhìn Mục Khả đang dựa vào trong lồng ngực anh ngủ say, Hạ Hoằng Huân nói: “Đại đội trưởng Mục, phiền anh thu hồi bệnh nghề nghiệp một chút, bớt suy nghĩ chút đi.” Dường như hiểu rõ suy nghĩ của Mục Nham, chính xác hơn là hiểu rõ suy nghĩ của đàn ông, anh trực tiếp cắt chủ đề, giọng kiên quyết nói: “Yên tâm, tôi sẽ không bắt nạt cô ấy. Tôi sẽ thao tác theo đúng trình tự.”

 

Thao tác theo đúng trình tự? Mục Nham quả thực bội phục sát đất người anh em này. Cái tật gọn gang dứt khoát này của cậu ta rốt cuộc là ưu điểm hay khuyết điểm. Mục Nham bỗng nhiên có chút lo lắng cho Mục Khả. Một người đàn ông tâm huyết như vậy, em gái nhỏ “Nhu nhược” kia có chịu được nổi hay không đây.

 

An Dĩ Nhược từ phòng tắm đi ra, thấy Mục Nham nằm ngửa trên giường mỉm cười, cô nhảy lên trên người mà chà đạp gương mặt đẹp trai của chồng: “Cười ngây ngô như vậy làm gì? Khả Khả có trở về không?” Dù đã làm mẹ nhưng ở trước mặt người yêu, cô vẫn sẽ bộc lộ ra tính cách trẻ con của mình, hoàn toàn tương phản hình tượng nhà thiết kế tài hoa trước mặt người ngoài.

 

“Không về.” Nghĩ đến câu nói của Hạ Hoằng Huân “Thao tác theo đúng trình tự ” Mục Nham không nhịn nổi, cười ha hả ôm chầm lấy vợ hôn nhẹ một cái, vừa hôn vừa mập mờ nói: “Cô ấy bị Hạ Hằng Huân xử lý rồi.”

 

Nghe mà xem, sao không thấy bộ dạng của một ông anh trai tốt đâu cả? Nếu Mục Khả biết, chắc chắn sẽ phải dùng ánh mắt phẫn nộ ‘vì việc nước mà quên tình nhà.’

 

          An Dĩ Nhược không kịp hiểu “xử lý” này có ý nghĩa gì, bởi vì ý thức lúc này đã bị nụ hôn nóng bỏng của Mục Nham thả trôi tự do.   

 

          Hạ Hoằng Huân là một quân nhân rất nguyên tắc. Vậy mà đêm nay, anh làm chuyện trái với lệ thường vượt ra ngoài dự tính của người khác.

 

          Khi mèo nhỏ ham ngủ khóc đến mệt rồi bất giác dựa vào trong lồng ngực của anh mà ngủ say, anh không nỡ đánh thức cô.

 

          Cẩn thận kéo áo khoác Mục Khả, Hạ Hoằng Huân theo bản năng ôm cô càng chặt hơn.

 

          Mục Khả ngủ mơ nhẹ nhàng cọ vào trong ngực anh, đem khuôn mặt nhỏ nhắn nhẹ nhàng áp vào xương đòn, tìm tư thế thoải mái, tiếp tục ngủ say trong hơi thở nam tính của anh.

 

          Khi ngủ bộ dạng Mục Khả thực đáng yêu, vẻ nghịch ngợm lúc tỉnh đã biến mất, thay vào đó là vẻ mặt vừa thanh nhã vừa ngọt ngào, lại dịu dàng mà Hạ Hoằng Huân chưa bao giờ nhìn thấy qua.

 

          Mục Khả là cô gái xinh đẹp, da thịt mịn màng  trắng nõn như tuyết, đôi mắt rạng rỡ, đôi môi khẽ nhếch lên, khi mỉm cười thì tràn đầy vẻ mềm mại quyến rũ, là vẻ xinh đẹp động lòng người không thể che dấu.

 

          Ngồi ở trong xe, Hạ Hoằng Huân lấy tay nhẹ nhàng mơn trớn khuôn mặt cô, nhẹ nhàng chạm vào môi cô… Mắt của anh, nhu tình như nước, tim của anh, khó có thể khống chế rung động.

 

          Anh chậm rãi cúi người, thân mật dùng chóp mũi đi cọ cọ lên gương mặt của cô, mềm nhẹ như nước. Nhịn không được cầm lấy đôi tay bé nhỏ của cô, anh từ từ nhắm hai mắt mãn nguyện mỉm cười.

 

          Hạ Hoằng Huân thừa nhận, Mục Khả tinh khiết như bông hoa sen, đối với anh mà nói thật sự có lực sát thương rất mạnh.

 

          Bên ngoài nổi gió, chẳng biết từ lúc nào đã kéo theo mưa phùn rả rích, khung cảnh như được lặng lẽ phủ thên lớp áo khoác thần bí quyến rũ, khiến cho người ta không nỡ quấy rầy bọn họ.

 

          Cả đêm này, Hạ Hoằng Huân không hề hôn Mục Khả. Anh chỉ lẳng lặng, ôm chặt lấy cô, cảm giác bình yên như đang ôm lấy hạnh phúc nửa đời sau của mình vậy.

 

          Một đêm này, Mục Khả lại mơ thấy mẹ. Bờ biển xanh thẳm, mẹ đón gió mở ra hai tay ôm lấy cô, gió biển mát mẻ thổi làm mái tóc đen dài của bà tung bay, nhẹ nhàng phất qua đôi gò má ngây thơ của cô.

 

          Đêm đen như mực, quá nhiều ấm áp ngọt ngào cùng một chút bình thản biến thành hạnh phúc, như gió lốc ào ào cuốn tới.

 

          Sáng sớm khi tỉnh lại, thân thể con gái nhỏ xinh nằm trong lòng Hạ Hoằng Huân, nghịch ngợm vươn tay chạm nhẹ vào lông mi của anh, Mục Khả một lần nữa giấu mặt thật sâu vào cổ của anh, mím chặt môi ngượng ngùng cười.

 

          Nắng đầu thu sáng rỡ ấm áp chiếu vào gương mặt đẹp đẽ của Hạ Hoằng Huân, anh “Ngủ” khẽ cong khóe môi.

 

          Hôm nay là ngày giỗ Hách Xảo Mai. Hai nhà Mục, Hách không hẹn mà cùng đến nghĩa trang, mười sáu năm, gió mặc gió, mưa mặc mưa. Mà Hách Nghĩa Thành cùng Mục Khả là hai người duy nhất có thể được phép vắng mặt.

 

          Theo thường lệ Hách Nghĩa Thành dẫn Mục Khả đến bệnh viện lục quân  kiểm tra toàn diện thân thể, đây là thói quen. Hàng năm cô  thường cố ý không đến viếng mẹ cùng mọi người, sau đó để Hách Nghĩa Thành đưa đi  kiểm tra sức khoẻ. Bởi vì Hách Xảo Mai đã dặn cô trong nhật ký: “Khả Khả, thân thể không khỏe mạnh thì tương lai cũng sẽ không hạnh phúc, nghe lời mẹ, hàng năm đúng hạn đi kiểm tra sức khoẻ, được không?”

 

          Hách Nghĩa Thành bỏ hết công việc tới đón Mục Khả, lúc thấy Hạ Hoằng Huân bước chân anh hơi ngừng lại, trong ánh mắt nhìn Mục Nham có sự phẫn nộ khi bị lừa gạt. Sau đó anh hít thở sâu một cái, vẻ mặt kinh ngạc nhanh chóng được khôi phục lại bình thường, ánh mắt bình tĩnh như không.

 

          Cố ý không để mắt đến sự tồn tại của Hạ Hoằng Huân, Hách Nghĩa Thành lập tức đi đến trước mặt Mục Khả, theo thói quen đưa tay vò mái tóc rối của cô: “Có thể đi được chưa? Chưa ăn sáng phải không? Chịu khó một chút, trước khi kiểm tra không thể ăn …” Giọng điệu vẫn quan tâm và dịu dàng như trước.

 

          “Không, ngay cả nước cũng chưa dám uống một ngụm… Gọi điện cho cậu sao cậu không nhận?” Mục Khả nghiêng đầu liếc anh một cái, lại quay đầu nhìn về phía Hạ Hoằng Huân, hiếm khi cô ngượng ngùng thế này, nói: “Ừm, kỳ thật hai người đã gặp qua, anh ấy…”

 

          Vào cửa đã thấy Hạ Hoằng Huân, trong lòng anh đã để ý, Mục Khả muốn nói gì Hách Nghĩa Thành đã sớm biết rõ, trong đáy mắt bình tĩnh xuất hiện một tia địch ý, anh trầm giọng ngắt lời cô: “Được rồi, cậu biết.”

 

          Tâm tình anh trong phút chốc như chìm xuống hầm băng, lạnh lẽo khiến người khác phải rùng mình.

 

          “Cậu biết sao?” Cô còn chưa nói gì sao cậu lại biết. Mục Khả hậm hực, giận dỗi im lặng.

 

          Cuộc điện thoại không vui vẻ  ngày hôm qua đã làm “bại lộ” quan hệ không đơn giản của Mục Khả và Hạ Hoằng Huân. Hạ Hoằng Huân thực ra không bất ngờ với phản ứng lúc này của Hách Nghĩa Thành. Dù sao có những lời không cần phải nói rõ, người thông minh tự nhiên sẽ hiểu.

 

          Anh lặng yên, bình tĩnh đóng khuy áo, thản nhiên đứng lên: “Không còn sớm, đi thôi, sớm kiểm tra xong sẽ đưa em đi ăn.” Nói với Hách Nghĩa Thành, ánh mắt lại dừng trên khuôn mặt Mục Khả.

 

          Hách Nghĩa Thành bất mãn nhìn Hạ Hoằng Huân hỏi: “Doanh trưởng Hạ không cần huấn luyện sao?”

 

          Giọng nói của Hạ Hoằng Huân không có chút tức giận, vẻ mặt trầm ổn bình tĩnh nói: “Vừa đúng lúc có thời gian.”

 

          “Có vẻ như quá phô trương!” Ý tứ rất rõ ràng, không muốn Hạ Hoằng Huân đi cùng.

 

          Hạ Hoằng Huân không thỏa hiệp: “Sức khỏe tốt chính là điều kiện cơ bản để có thể sinh tồn, vậy nên không thể xem thường.” Lời phía sau của anh ai cũng có thể hiểu được, anh chú trọng sức khỏe của Mục Khả, vì vậy mới thúc đẩy cô tăng cường luyện tập, không tiếc vì cô mà “Dĩ hạ phạm thượng” với cấp trên, có thể nói là chăm chỉ hết sức.

 

          Mục Nham chịu không nổi loại không khí sóng ngầm mãnh liệt này, anh vỗ vỗ bả vai người anh em, nửa trấn an, nửa nhắc nhở, sau đó nói với Hách Nghĩa Thành: “Để Hoằng Huân đi cùng hai người, Khả Khả kiểm tra sức khoẻ, cậu ta là bạn trai cũng không thể không quan tâm.”

 

          Một câu nói vô cùng đơn giản, đã nói rõ thân phận của Hạ Hoằng Huân, đồng thời giúp Mục Khả hóa giải xấu hổ.

 

          Mục Nham cùng Mục Khả đồng vai phải lứa, nhưng lại lớn hơn Hách Nghĩa Thành mấy tuổi, lời của anh ít nhiều cũng có trọng lượng.

 

          Ánh mắt Hách Nghĩa Thành dịu đi, biết nổi giận sẽ khiến “vãn bối” đại đội trưởng Mục mất mặt, sau khi liếc mắt nhìn Hạ Hoằng Huân, anh trầm mặc đi trước ra cửa.

         

Đối với Mục Khả mà nói, Hách Nghĩa Thành không nói lời nào đã là quá lắm rồi, hơn nữa còn xuất hiện thêm một người anh luôn không vừa lòng như Hạ Hoằng Huân, cô có chút không thoải mái. Cô gãi gãi tóc, ánh mắt nhìn về phía Mục Nham xin giúp đỡ, hỏi lại một câu: “Thật sự muốn để hai người họ đi cùng nhau sao? Anh có chắc không?”

 

          Dù sao cũng có quan hệ huyết thống, Mục Nham hiểu rõ nghi ngờ của cô, dương dương đắc ý hất cằm bảo cô đuổi theo Hách Nghĩa Thành. Dù nói thế nào người ta cũng là cậu của cô, dù gì cũng nên giữ thể diện.

 

          Mục Khả liếc nhìn Hạ Hoằng Huân một cái, lại nhận được ánh mắt có ý giống như vậy.

 

          “Cậu nên chuẩn bị tâm lý, qua cửa ‘phụ huynh’ này không dễ đâu.” Chờ Mục Khả biến mất dần trong tầm mắt, Mục Nham lo lắng nói: “Hơn nữa vị Tham mưu trưởng Hách này rất quan tâm Khả Khả, địa vị của cháu gái tuyệt đối cao hơn với bạn gái. So với cậu, cậu ta càng giống như người yêu của Khả Khả.”

 

          Từ địch ý trong mắt Hách Nghĩa Thành đối với mình, anh đã sớm đoán ra được sẽ có khá nhiều trở ngại tình yêu, Hạ Hoằng Huân vừa đi ra bên ngoài vừa nói: “Biết rõ nội tình. Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng.”

 

          “Nội tình chính là…” dừng một chút, Mục Nham giương mắt nhìn nhìn vào quân trang của Hạ Hoằng Huân: “Nội tình chính là, chú Hai tôi không thích Khả Khả lấy chồng quân nhân.”

 

          Cái logic gì thế này? Chẳng lẽ đều là quân nhân, Hách Nghĩa Thành sẽ không cưới vợ sao?

 

          Hạ Hoằng Huân dừng bước lại, xoay người nhìn Mục Nham: “Hoàn toàn không thể trở thành lý do ngăn cản tôi!”

 

          Mục Nham thấm thía dặn dò: “Đừng nhìn bình thường Khả Khả cùng hắn không phân biệt trên dưới, lúc mấu chốt cô ấy vẫn rất nghe lời Hách Nghĩa Thành. Tình cảm tười mấy hai mươi năm không phải là giả, cậu tuyệt đối không nên xung đột trực tiếp với cậu ta, khó tránh khỏi tiền mất tật mang.”

 

          “Xem ra con đường phía trước trở ngại trùng điệp.” Hạ Hoằng Huân nhíu mày, vừa suy nghĩ vừa cười nói: “Nếu không thể tấn công chính diện, có thể áp dụng chiến thuật quanh co.”

 

          Chướng ngại trước mặt, anh liên tục phát huy tinh thần cách mạng chủ nghĩa lạc quan.

 

          Chiến thuật quanh co? Nhìn thấy bóng lưng cao lớn của anh, Mục Nham nở nụ cười.

 

          Anh thiếu chút nữa đã quên, Hạ Hoằng Huân không chỉ xứng danh vua bộ binh, lại càng là một quan quân có nhiều mưu lược quân sự, ngoài năng lực đối kháng số một, lại càng quen dùng chiến thuật “binh đến tướng ngăn, nước lên đắp đất”.

 

          Chỉ là, tình trường chung quy khác với chiến trường, Hạ Hoằng Huân cho dù có am hiểu chiến thuật nhưng cũng không thể phát huy hết tác dụng như mong muốn, đúng là có nhiều việc không thể biết trước được.

 

Tuổi 17 – Chương 7.3

Chương 7.3

Editor: đỗ đỗ béo

Buổi tối tan tầm, Nguyễn Đông Luân mau chóng trở lại trường học, anh gọi điện cho bạn gái, hẹn cô ăn tối, sau đó đi đến kí túc xã nữ.

Đóa Hinh lên năm thứ hai, không ở cùng Hứa Tĩnh Á nữa, anh sẽ không lo khi hẹn hò gặp phải cô ta nữa, cũng không có bóng đèn, vì vậy tới kí túc xá nữ đón cô.

Hẹn Đóa Hinh lúc 8 giờ rưỡi, khi anh đứng dưới kí túc xá nữ mới tám giờ hai mươi, Nguyễn Đông Luân cũng không gấp, lấy tài liệu công ty ra đọc.

“Đàn anh! Trùng hợp thế, gặp được anh ở đây.” Một giọng nói ngạc nhiên đột nhiên vang lên.

Nguyễn Đông Luân ngẩng đầu, nhìn thấy người vừa tới lập tức nhíu mày, thậm chí ngay cả tiếng đáp lại cũng không muốn nói, lại nhìn vào laptop trong tay mình.

“Ai, đàn anh, lâu rồi không gặp, sao anh nhìn thấy em lại không vui vậy?” Hứa Tĩnh Á dẩu môi, giọng nói nhấn mạnh khoa trương.

“Tôi không nhớ chúng ta có quan hệ.” Giọng nói Nguyễn Đông Luân lạnh lùng, ý cự tuyệt rất rõ ràng.

Anh luôn luôn không tỏ ra hỉ nộ với người khác, nhưng đối với người không ngừng tổn thương Đóa Hinh, còn có ý định chia rẽ tình cảm của bọn họ, tuyệt đối anh sẽ không hòa nhã.

Hứa Tĩnh Á thay đổi thái độ, “Đàn anh, sao anh lại nói thế?”

“Cô cảm thấy tôi đối xử với cô rất lãnh đạm?” rốt cuộc Nguyễn Đông Luân cũng nhìn cô ta một cái, “Vậy cô nói cho tôi biết, tôi nên đối xử như thế nào đối với người từ đầu đến cuối phá hoại tình cảm của tôi với bạn gái?”

“Em làm vậy vì muốn tốt cho các anh……”

“Vì tốt cho chúng tôi, chính là nói cho Đóa Hinh tôi cùng người nào đó làm chuyện xấu?”

“Đóa Hinh…… Ở trước mặt anh lại nói xấu em?” Cô ta hoàn toàn không biết mình sai chỗ nào, chỉ biết trách tội người khác ác ý hại mình.

“Còn cần cô ấy nói sao? Tôi cũng không phải là người mù, hơn nữa bây giờ tôi nói cho cô biết, tình cảm của tôi và Đóa Hinh, không phải là bằng mấy thủ đoạn nhàm chán kia mà có thể phá hoại, nếu không muốn làm cho mình mất mặt hơn nữa, thì đừng làm những chuyện này nữa.” Nói xong, anh lại lười không muốn nói nhiều với cô ta, đóng laptop chuẩn bị rời đi.

Không nghĩ mới đi vài bước, giọng Hứa Tĩnh Á từ phía sau truyền đến, “Ba mẹ Khang Đóa Hinh không đồng ý các người qua lại chứ gì?”

Anh dừng lại, quay đầu nhìn cô ta.

Hứa Tĩnh Á cảm thấy mình đoán đúng rồi, lập tức tiếp tục nói: “Chẳng lẽ anh lại chịu để cho Đóa Hinh và ba mẹ cô ấy khó xử? Cô ấy sẽ không hạnh phúc.”

“Đấy cũng không phải là chuyện của cô.” Anh lạnh lùng nói, căn bản không muốn lộ ra tí tin tức nào cho cô ta.

Hứa Tĩnh Á không ngờ anh không nể mặt như vậy, lúc trước cô cảm thấy anh không tệ, lại tốt bụng chuyển hành lý cho cô, còn là sinh viên ưu tú của khoa điện cơ đại học Z, mới có thể yêu anh, luôn muốn giành lấy anh từ Đóa Hinh.

Nhưng lúc không ở cạnh Đóa Hinh, thái độ của anh sao trở nên lãnh đạm như thế?

“Anh –” Khang Đóa Hinh có gì tốt đâu? Lại có thể có được tình yêu của anh, cô rất ghen tị, nhưng có một giọng nói khác, đánh trước cắt đứt lời của cô.

“Đông Luân!”

Nguyễn Đông Luân quay đầu nhìn về phía người gọi mình, trong nháy mắt ánh mắt mềm lại, không nhìn chỗ khác trừ người kia ra.

“Em đến rồi?” Bỗng nhiên giọng anh trở nên dịu dàng.

“Vâng.” Khang Đóa Hinh cười, chạy chậm tới chỗ anh.

“Chúng ta đi thôi.” Nguyễn Đông Luân cũng không thèm nhìn tới Hứa Tĩnh Á, trực tiếp nói với bạn gái.

Sắc mặt Hưa Tĩnh Á trắng bệch, nhưng mặt dày mở miệng, “Đóa Hinh, các cậu đi ăn bữa tối sao? Tớ có thể đi cùng các cậu không?”

Bình thường Khang Đóa Hinh rất dễ nói chuyện, nhưng lúc này lại hờ hững liếc cô ta một cái, liền nắm tay Đông Luân, cười với anh nói: “Đi, ăn tối đi.”

Hừ, cô không muốn nói chuyện với người ham muốn bạn trai mình, đương nhiên không thèm để mắt đến.

Lúc ăn, Nguyễn Đông Luân đem chuyện ban ngày ở công ty, nói cho cô nghe từ đầu đến cuối.

Kiếp trước anh không làm như vậy, anh cho rằng có chuyện gì thì tự mình giải quyết là được rồi, đừng mang về nhà làm cho Đóa Hinh phiền não, nhưng này lúc này Đóa Hinh lại nói, bởi vì anh không nói, ngược lại làm cho cô càng lo lắng. Hơn nữa cô cũng muốn nghe anh nói, chia sẻ cuộc sống thượng phát sinh từng tí.

Vả lại bây giờ anh ở lại công ty ba cô, biết cô luôn canh cánh trong lòng chuyện công ty phá sản ở kiếp trước, vì vậy Nguyễn Đông Luân sẽ nói cùng cô chút chuyện công ty.

“Cho nên ý của anh là, ba em lúc trước có thể vì đầu tư chuyện này, làm cho công ty quay vòng vốn không nổi rồi phá sản?” Khang Đóa Hinh cẩn thận nghe bạn trai nói lại, nghĩ nghĩ, hỏi ra vấn đề.

Hơn một năm nay, nghe Nguyễn Đông Luân nổi tiếng có khả năng biết trước giải thích về thương mại nhiều như vậy, cô cũng có một ít hiểu biết.

“Anh là như vậy đoán rằng, tính ra thời gian tính không khác lắm, hơn nữa ở ấn tượng của anh về chủ tịch Trương Tiến Toàn, nhận xét về cách làm việc của ông ta không tốt lắm. Đây không phải là lĩnh vực sở trường của anh, anh biết không nhiều, chỉ biết hình như ông ta thường phải ra tòa.”

Khang Đóa Hinh nghe, bất giác nhíu mày, “Theo như anh nói, cho dù Khang gia không phải vì đầu tư mới dẫn tới khùng hoảng, mà công ty này không thích hợp đầu tư?”

“Anh cho là như vậy.”

Cô suy nghĩ một lát, sau đó lại cười nói: “Quên đi, dù sao trước mắt ba em cũng không tính đầu tư nó, về chuyện có thể có nguy cơ khác, sau này hẵng nói.”

Cô vốn ngồi cạnh anh, lúc này lại dựa đầu vào tay anh.

Nguyễn Đông Luân nhân lúc cô đột nhiên thân mật, hơi hơi gợi khóe môi, thấp giọng hứa hẹn, “Đừng lo, dù xảy ra chuyện gì, đều có anh ở đây.”

Cùng nhau trải qua hai cuộc đời, trên đời này không ai thân thiết với nhau hơn họ.

“Em biết.” Cô tin dù gặp vấn đề gì, chỉ cần có Đông Luân bên cạnh, đều có thể dễ dàng giải quyết.

“Đóa Hinh.” Anh lại yên lặng một lúc, mới cẩn thận mở miệng, “Vài ngày tới có khả năng anh đi công tác ở đại lục.”

“Đi công tác?” Cô sửng sốt một chút, mới nói: “Em biết ba em gần đây muốn đi đại lục, anh và ba đi cùng nhau?”

“Ừ.” Anh vẫn cảnh giác nhìn cô.

“Bao lâu?”

“Không lâu, năm ngày.” Trước mắt thứ hai anh có ba tiết trên lớp, vì vậy tính chiều thứ tư lên máy bay, chủ nhật về.

“Vâng, em biết rồi.” Khang Đóa Hinh gật gật đầu, không có phản ứng gì tiếp tục ăn đồ ăntrong bát.

“Em…… Không giận?” Nguyễn Đông Luân cực kỳ ngạc nhiên.

“Sao phải giận?” Cô hỏi lại.

“Lúc trước em…… Không phải rất ghét anh đi công tác sao?” Anh nhớ rõ kiếp trước chỉ cần mình nói đi công tác, cô cũng sẽ cáu cãi nhau một trận, thậm chí còn chiến tranh lạnh với anh.

Khang Đóa Hinh ngẩn ra, sau mới lẩm bẩm nói: “Em không thích, không có vợ nào lại thích chồng lúc nào cũng không ở nhà? Nhưng đây là công việc của anh, anh vẫn vì tương lai của chúng mình mà cố gắng, sao em có thể vì sợ hãi cô đơn, mà trách anh? Hơn nữa, bây giờ em cũng có cuộc sống của mình.”

Lần này đến lượt Nguyễn Đông Luân ngây người, “Ý của em là, trước em không thích anh đi công tác, là vì sợ cô đơn?”

Trong quá khứ anh chưa bao giờ biết là vì nguyên nhân này, luôn không rõ vì sao cô bài xích anh đi công tác như thế.

Nhưng hôm này nhớ tới, khi đó cô chỉ có một mình, không có con cái, không có ba mẹ, không có công việc, bạn bè cũng không có mấy ai, cuộc sống cứ luẩn quẩn như vậy, mình lại không ở bên cạnh, chắc chắn cô rất cô đơn.