Tuổi 17 – Chương 7.2

Chương 7.2

Editor: đỗ đỗ béo

Ông tự nhận mình là một người đàn ông yêu gia đình, sự nghiệp thành công chưa bao giờ mất đi, gặp dịp bên ngoài thì chơi, nhưng trong lòng ông biết mình sẽ không làm được giống như Nguyễn Đông Luân.

Nguyễn Đông Luân thấy Khang Hành Đình vì lời nói của mình mà ngơ ngẩn, nhưng không thừa thắng xông lên, ngược lại thay đổi đề tài, “Bác ạ, tuần trước khi xem tài liệu, cháu phát hiện công ty giống như cố ý thu mua “thêm” cổ phần?”

Khang Hành Đình ngây người một hồi lâu, mới ý thức được anh đang hỏi cái gì, nhất thời không kịp thích ứng đề tài chuyển nhanh như vậy, ông ho nhẹ hai tiếng giấu đi xấu hổ, “Hả, đúng vậy, đang suy nghĩ, càng mở rộng thêm khoa học kỹ thuật tình hình cũng không tệ, chẳng những giá cấp thấp, nếu chúng ta thu mua cổ phần công ty quá nhiều, hi vọng chúng ta có một ghế trong hội đồng quản trị.”

Cho dù khó chịu với Nguyễn Đông Luân, nhưng ông thừa nhận mình không bằng người trẻ tuổi có tầm nhìn xa này, bởi vậy muốn cùng anh bàn bạc một phen.

Nguyễn Đông Luân có chút đăm chiêu nhếch mày.

Kiếp trước Đóa Hinh và anh cùng nhau bỏ trốn, cũng không liên lạc gì với Khang gia, anh không biết lúc ấy Khang gia gặp phải chuyện gì, đột nhiên chống đỡ không nổi, tuyên bố phá sản.

Lúc trước một ít vấn đề nhỏ về công ty hoặc nhân viên, anh đều yên lặng giải quyết, cũng thay công ty giới thiệu không ít sản phẩm mới với khách hàng, trước mắt cơ bản là công ty hoạt động coi như ổn định, nhưng nếu tính thời gian trong lời nói, việc lớn xảy ra chính xác, không khác lắm so với mấy tháng lúc đó, cũng vì vậy mà gần đây anh càng bận, đặc biệt chú ý tới công ty không có gì lạ.

Bây giờ bỗng nhiên đầu tư, tuy rằng ở ngoài nhìn không ra có gì không thích hợp, thậm chí anh cũng biết đối phương đưa ra điều kiện bồi thường tương đối, chỉ cần Khang gia đồng ý thu mua 40% cổ phần, ngay năm ghế giám đốc đưa cho bọn anh ba ghế, chiếm đa số ban giám đốc. Nhưng anh nhìn thế nào cũng không đúng.

Đặc biệt thêm nữa về chủ tịch Trương Tiến Toàn, trong trí nhớ kiếp trước của anh, nhận xét về con người này cũng không tốt.

“Bác có đặc biệt chú ý tới tình hình khoa học kỹ thuật mấy năm gần đây không?” Nguyễn Đông Luân cân nhắc một lát, mới mở miệng hỏi.

“Đương nhiên.” Khang Hành Đình liếc anh một cái, như đang nói “Chuyện này còn phải để cậu dạy?” “Thêm khoa học kỹ thuật thành lập bốn năm, hoạt động không tồi, mấy báo cáo tài chính linh tinh tôi cũng đều xem qua, đầu tư sẽ không có nguy hiểm gì lớn.”

Nhưng Nguyễn Đông Luân nhíu mày không nói.

Khang Hành Đình không nhịn được hỏi: “Thế nào, cậu cảm thấy vụ đầu tư này không tốt sao?”

“Đúng vậy.” Anh gật đầu, “Mặc dù không phải là công ty lớn, nhưng 40% cổ phần đối Khang gia mà nói vẫn là nhiều lắm, nếu chẳng may gặp tình huống xấu, khả năng quay vòng vốn sẽ có khó khăn, hơn nữa lĩnh vực kia chúng ta cũng không biết rõ, đầu tư khoản tiền lớn như vậy, đối Khang gia mà nói, nguy hiểm cũng không nhỏ, nhỡ có gì sơ xuất, công ty sẽ lỗ nặng, cháu cho rằng tốt nhất không nên đem trứng gà đặt ở cùng cái rổ lý.”

“Đầu tư vốn là phiêu lưu, giống như cậu nhìn trước ngó sau để làm sao có thể kiếm được nhiều tiền vậy?” Kỳ thật với lần đầu tư này Khang Hành Đình cũng có do dự, giờ phút này nói như vậy chẳng qua thuần túy muốn cùng Nguyễn Đông Luân làm ngược lại, “Nhưng lúc này tài sản cá nhân của Trương Tiến Toàn xảy ra khó khăn, mới tìm mấy khe hở của ông ta cảm thấy đánh giá công ty rất tốt, muốn bán cổ phần với giá thấp, hy vọng có thêm đối tượng kinh doanh thật tốt, tiếp tục buôn bán.”

“Muốn đầu tư, cũng nên đầu tư ở chỗ xứng đáng, mở rộng cũng chưa chắc đã tốt.” Anh lời ít mà ý nhiều.

Một lần nữa Khang Hành Đình lại nghĩ đến lời vợ nói về sổ tiết kiệm của Nguyễn Đông Luân.

Ông biết rõ, hai năm nay, Nguyễn Đông Luân ngoài thời gian học, hầu như đều đến Khang gia làm việc, không thể nào lại có thời gian kiếm tiền ở bên ngoài , mà mình cho nó tiền lương, làm sao bằng được số tiền trong sổ tiết kiệm kia.

Cách kiến tiền duy nhất của Nguyễn Đông Luân, chỉ còn thêm vào đầu tư, nhưng nó vốn không có tiền, mà trong thời gian ngắn lại có thể kiếm nhiều tiền như vậy, thì mắt nhìn chuẩn tuyệt đối, người có tài can đảm lại thận trọng, cũng không phải là người bảo thủ.

Mà nó cũng nói rõ, chỉ sợ đúng là không phải đối tượng thích hợp để đầu tư.

Bực bội trở lại, Khang Hành Đình vẫn còn mấy phần lý trí, thật sự ông không muốn đồng ý với đề nghị của Nguyễn Đông Luân nhanh như vậy, cố ý nói: “Nói chắc chắn được như vậy, cậu dám lấy tình cảm của Đóa Hinh và cậu làm như tiền đặt cược không?”

Nguyễn Đông Luân kinh ngạc nhìn ông, “Ý bác là……”

“Chúng ta đánh cược một lần, thế nào? Tôi có thể theo ý cậu bỏ qua vụ đầu tư này, nếu sau kinh doanh không tốt, coi như tôi thua, từ nay về sau không can thiệp vào chuyện của cậu và Đóa Hinh, nhưng nếu càng về sau làm càng tốt, thì cậu thua, phải chia tay với Đóa Hinh.” Thực ra đề nghị cá cược kiểu này, Khang Hành Đình tự nhận lui từng bước, dù sao nếu ánh mắt Nguyễn Đông Luân thực sự chuẩn như vậy, lại có đủ tự tin, con gái cùng qua lại với nó cũng không thiệt gì.

Không ngờ Nguyễn Đông Luân lại lắc đầu, “Tình cảm không thể đánh cuộc.”

“Thế nào? Cậu không tự tin?” Khang Hành Đình giễu cợt.

“Không, cháu chắc chắn đây không phải là đối tượng đầu tư tốt, nếu muốn cược, cháu không cho rằng sẽ thất bại.” Anh dừng một chút, “Nhưng dù cháu có cả trăm phần trăm tự tin, cũng tuyệt đối không lấy tình cảm và Đóa Hinh đặt cược, như vậy không công bằng với cô ấy.”

Tình cảm là chuyện  hai người, sao anh có thể tự tiện quyết định? Làm tiền đặt cược, khác gì sỉ nhục tình cảm này.

“Thằng nhóc này, tôi phục cậu!” Khang Hành Đình thì thào nói. Không thể không thừa nhận mình bị anh là cho cảm động.

Lúc trước còn cảm thấy con người Nguyễn Đông Luân mặc dù khôn khéo, lại chất phác, không nghĩ lúc nói đến chuyện tình cảm, rõ ràng nói ra những câu đơn giản, nhưng lại làm cho người ta cảm động.

Không trách được con gái lại thích cậu ta như vậy. Cuối cùng Khang Hành Đình đã hoàn toàn hiểu rõ.

“Cậu không đánh cược cũng không sao, tóm lại sau này nếu thật sự xảy ra chuyện, tôi đồng ý chuyện cậu và Đóa Hinh, nếu không có, tôi sẽ suy nghĩ thật kĩ.” Không chịu được tức giận qua đi nhanh như vậy, Khang Hành Đình vẫn không nhịn được tỏ rõ lập trường.

Lúc này Nguyễn Đông Luân không nói gì nữa, chỉ lần nữa cúi người sâu xuống chào ông, “Dù thế nào, cháu sẽ tiếp tục cố gắng.”

Bất kể chuyện tình cảm hay công việc, anh cũng tiếp tục cố gắng, đến khi Khang Hành Đình thừa nhận mình mới thôi.

Sống hai đời, mình chỉ cần phụng dưỡng một đời bố mẹ vợ, cũng coi như lợi hơn so với vất vả của người khác.

Hơn nữa vì Đóa Hinh, những khó khăn này có là gì đâu?

2 thoughts on “Tuổi 17 – Chương 7.2

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s