Phu quân là thái giám tổng quản – 171

Chính văn Chương 171: Kết thúc bi kịch

Editor: mèomỡ

Đoàn Chính Trung suy nghĩ một hồi lâu, nói:“Ta đã quên.”

Đã quên?

Hắn nhìn trời, nói: “Cha ta mất từ rất sớm. Ta cũng được nghe rất nhiều chuyện xưa về các vì sao, nhưng chỉ tin một chuyện … đó là, người chết đi, sẽ bay lên trên trời, hóa thành sao, dõi theo người họ yêu thương dưới trần gian.”

Cầu Mộ Quân dựa vào vai hắn, nói: “Chính Trung, cha mẹ chàng không còn nữa sao.”

Hắn trầm giọng nói: “Từ rất sớm đã không còn.”

Nàng trầm mặc một lát, nhẹ giọng nói: “Kỳ thực ta luôn luôn muốn hỏi chàng, quê hương chàng là nơi nào, trước đây đã xảy ra chuyện gì, vì sao lại tiến cung. . .”

Hắn trả lời : “Trong cung có hộ tịch của ta, người khác muốn xem cũng có thể biết được quê quán, thân thế. . . . . . tất cả mọi chuyện, nhưng những thứ đó đều là giả.”

Nàng hiểu rõ thân thế của hắn cũng là bí mật.

Nàng không hỏi tiếp, nhìn trời nói: “Ta cảm thấy chuyện xưa chàng nói là có thật, người đã mất sẽ hóa thành sao trên trời. Bọn họ đều ở trên trời, sống hạnh phúc vui vẻ.”

Hai người cùng ngẩng đầu nhìn trời cao. Ngồi một lúc, Cầu Mộ Quân không tự giác dịch dịch dựa vào người Đoàn Chính Trung.

Hắn hỏi: “Lạnh sao?”

Nàng trả lời, “Không sao, nhưng lúc gió thổi đến có chút lạnh.”

Nàng lại nhìn trời, nói: “Vì sao ta thấy càng ngày càng ít sao vậy?”

“Có mây”

Lại ngồi một lúc, cả một ngôi sao cũng không còn.

Hắn hỏi: “Có muốn quay về không? “

Nàng rúc vào lòng hắn một chút, nói:“Không muốn.”

Hắn cười nói:“Vậy chúng ta chờ xem mặt trời mọc.”

“Ừ.” Nàng hân hoan đáp.

Trên trời không có một ngôi sao, giơ tay không thấy năm ngón, còn từng trận gió thu lạnh thổi tới làm cho nàng run rẩy nổi hết cả da gà.

Cơ hội như vậy rất ít, khó khan lắm hắn mới phong hoa tuyết nguyệt một lần, nói đưa nàng đi ngắm trăng, tuy rằng không trăng cũng không sao nhưng nàng vẫn không muốn rời đi.

Không biết hừng đông, ngồi trên nóc nhà xem mặt trời mọc sẽ như thế nào?

Nghe nói mặt trời mọc bên bờ biển rất đẹp, không biết có cơ hội được nhìn thấy hay không? Nàng muốn cùng hắn đi xem.

Hắn dường như cũng biết nàng lạnh, ôm nàng chặt thêm một chút hận không thể hoàn toàn bọc nàng vào trong ngực.

Đột nhiên, một giọt lạnh lạnh gì đó nhỏ vào gáy nàng.

Nàng không để ý, đưa tay lau đi, lại bị một giọt nữa nhỏ lên người

Hình như là giọt mưa Không, sẽ không phải sắp mưa chứ?

Trong lòng đột nhiên hận ông trời!

Mùa thu vốn ít mưa, có cũng không lớn, có lẽ là nửa đêm tùy tiện nhỏ một hai giọt.

Nghĩ như vậy, nàng không lau giọt mưa trên cổ, vẫn lẳng lặng nằm trong lòng hắn.

Lại qua một lát, hạt mưa càng ngày càng nhiều, rơi trên nóc nhà phát ra tiếng lách cách.

Hắn nói:“Trời mưa .”

Nàng đáp:“Hình như vậy.”

“Chúng ta”

Nàng không lên tiếng, hắn cũng không lên tiếng.

Đột nhiên mưa to thêm, quần áo của nàng đã ẩm ướt hơn một nửa, nàng rùng mình một cái.

Hắn nói:“Chúng ta trở về đi, về sau có cơ hội lại đi.”

“Ừ.” Nàng nhỏ giọng trả lời.

Hắn đứng dậy nâng nàng lên sau đó nhảy xuống nóc nhà nhanh chóng chạy tới quán trà.

Rõ ràng là mưa mùa thu vậy mà lại xối xả như mưa mùa hạ.

 

p/s: Gửi nàng Vịt

Ta rất tiếc cho con sâu, à nhầm rất tiếc cho nàng vì cầm nhầm con sâu

Nhưng đọc mà ta chỉ muốn cười thôi

Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản – Chương 170

Chính văn Chương 170: Đi nào, cùng đi ngắm trăng

Editor: mèo mỡ

“A? Ý chàng là, rất nhiều người trong phủ đều là cơ sở ngầm của người khác, nội gian sao?” Nàng lập tức hỏi.

Đoàn Chính Trung gật đầu nói:“Cũng không có gì, giống như ở chỗ người kia cũng có người của ta, ngươi giám thị ta, đồng thời ta cũng giám thị ngươi. Những việc hắn muốn thấy, ta làm cho hắn thấy, nhưng không bao giờ coi những chuyện đó thành sự thật.”

Nàng đau lòng nói:“Tựa như chàng giả làm thái giám, dù là ở ngoài phủ, hay ở trong phủ, là nơi có người hay không người, chàng đều ép mình, làm chuyện một thái giám phải làm, đúng không?”

Hắn cười nói:“Chuyện giả thái giám này, ta làm không tốt, từ sau khi nàng xuất hiện ta làm càng ngày càng kém.”

Nàng ngượng ngùng cười, sau đó nói:”Nói không chừng, đây cũng là kế hoạch của chàng.”

Đoàn Chính Trung không nói lời nào, nhìn nàng chằm chằm.

Nàng nhịn không được hỏi:“Chàng nhìn cái gì?”

Hắn nói:“Nhớ tới lời nói của Thích Ngọc Lâm ngày đó ở Triệu Doãn phủ.”

Cầu Mộ Quân nghĩ lại, sau đó vội la lên, “Không phải chàng cũng tin là thật chứ? Ta”

“Không phải.’’ hắn nói: “Hắn cùng nàng đến Nhạn Lai sơn, ở trà lâu nói yêu nàng, buổi tối Trung thu tặng đèn cho nàng, còn cùng nàng ở trên nóc nhà ngắm trăng Nhưng chúng ta, trừ bỏ lén lút ở Đoàn phủ chính là lén lút ở trong bí phòng, khó trách nàng luôn bất mãn với ta.”

“Cái gì mà lén lút, nói như chúng ta có gian tình vậy. Đi nơi nào, làm cái gì, ngắm cái gì, quan trọng là cùng ai. Đợi chút, làm sao mà chàng biết ta cùng hắn ở nóc nhà ngắm trăng? Chàng theo dõi ta?” Nàng đột nhiên nhớ lại nói.

“Trong lúc vô ý gặp được .” Hắn không chút chột dạ.

“Cái gì mà trong lúc vô ý gặp được, rõ ràng là chàng theo dõi ta, giống như lúc ta đi gặp Sở Mộc Thanh chàng cũng phái người theo dõi ta!”

Hắn không trả lời, hồi lâu mới nói: “Ta dẫn nàng đi ngắm trăng nhé.”

“A?” Nàng ngẩn cả người, thất thần hồi lâu mới nói:“Ngắm trăng?”

“Ừ.”

Cùng hắn ngồi trên nóc nhà ngắm trăng sẽ như thế nào? Trong lòng nàng ngọt ngào lại nhảy nhót nói:“Khi nào thì đi?”

“Bây giờ.”

“Bây giờ?” Nàng còn chưa kịp nghĩ, hắn đã ngồi dậy.

“Nhưng” Thấy hắn đã bắt đầu mặc quần áo, nàng cũng không nhiều lời, cúi đầu cười cười, cầm lấy quần áo của mình.

Hắn nhất định là chột dạ hoặc ghen tị cho nên mới nghĩ ra chuyện thần kinh này, nhưng mà chuyện thần kinh này khiến nàng rất vui vẻ .

Mặc quần áo, nàng mới nhớ tới vấn đề: “Không phải chàng nói trong phủ nơi nơi đều là cơ sở ngầm của người khác sao? Chúng ta nửa đêm ra ngoài, người khác có thể thấy hay không”

“Chúng ta không đi cửa phòng.” Hắn nói xong, hỏi nàng:“Chuẩn bị xong chưa”

“Rồi.” Nàng gật đầu, trong lòng nhịn không được hưng phấn.

Hắn xoay người ở sờ soạng dưới giường một chút, tiếng vang rất nhỏ, giường xuất hiện một cái cửa.

“A –” Cầu Mộ Quân che miệng lại, giật mình nhìn giường. Nơi này cũng có cơ quan! Trời ạ, nơi này lại thông ra đâu đây?

Đoàn Chính Trung đưa tay về phía nàng, nàng đặt tay mình vào lòng bàn tay hắn, để hắn nắm đến bên giường. “Đi vào.”

Hắn đỡ nàng đi xuống cầu thang trước, sau đó hắn cũng theo xuống, lại nắm chặt tay nàng.

Phát giác hắn cầm ngọn nến nàng mới chú ý tới chiếu sáng bí đạo lại là dạ minh châu hai bên, bởi vì không sáng rõ nên thắp thêm ngọn nến là vừa đủ, không cần cố sức nhìn đường.

Nàng bị hắn cầm tay kéo đi về phía trước, luôn đoán xem phía trước như thế nào, đi một lúc vẫn không thấy điểm cuối.

Rốt cục nhịn không được hỏi: “Bí đạo này sao lại dài như vậy? Sao còn chưa đến?”

Hắn cười nói: “Ta cũng không nói đi vài bước sẽ đến nơi.”

Cầu Mộ Quân giật mình nói:“Ý chàng là còn phải đi rất xa? Có thể đi đến lúc trời đã sáng hay không?”

“Sắp đến.” Hắn nói. Sau đó lại tiếp tục đi thẳng, đi thẳng, Cầu Mộ Quân bắt đầu khâm phục người xây bí đạo này. Dài như vậy, xây kiểu gì?

Đang nghĩ, nàng lại cảm thấy cảnh tượng trước mắt bắt đầu quen thuộc, dường như gặp qua ở đâu đó. Lại đi tiếp về phía trước một chút, nhìn đến cánh cửa kia, nàng nghĩ nơi này không ngờ lại là bí thất phía dưới quán trà! Thì ra thông đạo mình nhìn thấy lúc trước là thông đến phòng ngủ Đoàn phủ! Đoàn Chính Trung này, giấu diếm nàng lâu như vậy!

Bọn họ không vào bí thất, mà tiếp tục đi, lên lầu, đứng ở nhã gian chữ Thiên thứ hai quán trà Thấm Nhã.

Hắn mở cửa sổ nhã gian ra, quay đầu kéo nàng đến bên người, sau đó ôm thắt lưng của nàng nói:“Đi thôi.” Rồi nâng nàng nhẹ nhàng nhảy xuống

Đi trên đường cái vào buổi tối, nàng khẽ cười một tiếng nói:“Thật sự ra ngoài được!”

Hắn hỏi: “Nàng muốn tới nóc nhà ai ngắm trăng?”

“Nóc nhà cao nhất!” Nàng hưng phấn mà nói.

Hắn chậm rãi nói:“Đó là hoàng cung.”

“A?” Nàng ho nhẹ hai tiếng, nói:“Vậy trừ hoàng cung.”

Hắn nói: “Chờ thêm hai năm đi, qua hai năm ta xây một tòa nhà cao hơn phủ Thích tĩnh, sau đó cùng nàng leo lên nóc nhà.”

Cầu mộ quân lại cúi đầu ho hai cái thì ra ngoại trừ hoàng cung, nơi cao nhất là Thích phủ! Vậy coi như xong.

Đoàn chính trung giữ chặt nàng, nói: “Còn trên lầu quán rượu Hồng Thái.”

Đi nhiều biết nhiều, hai người đến quán rượu Hồng Thái, sau đó phi thân lên chọn chỗ ngồi tốt, cùng ngồi xuống.

Ngẩng đầu, Cầu Mộ Quân ngẩn người.

“Chính Trung, hôm nay. . . . . . không có trăng ’

Hắn cũng ngẩng đầu, nói: “Ta đã quên, đến cuối tháng rồi.”

Nhìn trời đầy sao, nàng nói: “Vậy chúng ta ngắm sao, ánh sao lấp lánh cũng rất đẹp.”

“Ừ”

“Chàng xem đó là sao Ngưu Lang – Chức Nữ.” Cầu Mộ Quân chỉ lên bầu trời nói.

“Hồi nhỏ cha ta hay ôm ta vào trong ngực kể chuyện Ngưu lang Chức Nữ, khi đó ta nghe cũng không hiểu, chỉ suy nghĩ nếu con chó trắng nhỏ ta nuôi cũng giống con trâu Ngưu Lang kia nuôi thì tốt rồi. Sau này cha lại kể cho ta nghe chuyện Bàn Cổ Khai Thiên Địa, sau khi Bàn Cổ tạo ra trời đất, quá mệt mỏi nên gục ngã, mắt trái biến thành mặt trời, mắt phải biến thành mặt trăng, tóc biến thành hàng ngàn hàng vạn vì sao. Về sau cha lại kể chuyện khác, rằng mỗi người khi mất sẽ thành một ngôi sao. Ta liền hỏi, rốt cuộc trong số chuyện xưa đó chuyện nào là thật, sao từ đâu mà có? Rốt cuộc là nên tin cái nào?

Đoàn Chính Trung cười nhẹ, Cầu mộ quân còn nói thêm: “Nhưng sau này, cha ta không ôm ta như thế nữa, nói vì ta đã trưởng thành, ông cũng bắt đầu bận rộn”.Nàng xót xa nói: “Chính Trung, khi chàng còn nhỏ cha chàng có từng kể chuyện cho chàng không? “

“Cha ta . . .” Hắn cười nói: “Cha chúng ta, ông ấy cũng là cha nàng, cha chồng của nàng.”

Cầu mộ quân suy nghĩ một lúc, nàng cúi đầu cười nói: “Vậy ông ấy là người thế nào? Nghiêm túc hay dễ gần? “

Đoàn Chính Trung suy nghĩ một hồi lâu, nói: “Ta đã quên.”

Tuổi 17 – Chương 7.2

Chương 7.2

Editor: đỗ đỗ béo

Ông tự nhận mình là một người đàn ông yêu gia đình, sự nghiệp thành công chưa bao giờ mất đi, gặp dịp bên ngoài thì chơi, nhưng trong lòng ông biết mình sẽ không làm được giống như Nguyễn Đông Luân.

Nguyễn Đông Luân thấy Khang Hành Đình vì lời nói của mình mà ngơ ngẩn, nhưng không thừa thắng xông lên, ngược lại thay đổi đề tài, “Bác ạ, tuần trước khi xem tài liệu, cháu phát hiện công ty giống như cố ý thu mua “thêm” cổ phần?”

Khang Hành Đình ngây người một hồi lâu, mới ý thức được anh đang hỏi cái gì, nhất thời không kịp thích ứng đề tài chuyển nhanh như vậy, ông ho nhẹ hai tiếng giấu đi xấu hổ, “Hả, đúng vậy, đang suy nghĩ, càng mở rộng thêm khoa học kỹ thuật tình hình cũng không tệ, chẳng những giá cấp thấp, nếu chúng ta thu mua cổ phần công ty quá nhiều, hi vọng chúng ta có một ghế trong hội đồng quản trị.”

Cho dù khó chịu với Nguyễn Đông Luân, nhưng ông thừa nhận mình không bằng người trẻ tuổi có tầm nhìn xa này, bởi vậy muốn cùng anh bàn bạc một phen.

Nguyễn Đông Luân có chút đăm chiêu nhếch mày.

Kiếp trước Đóa Hinh và anh cùng nhau bỏ trốn, cũng không liên lạc gì với Khang gia, anh không biết lúc ấy Khang gia gặp phải chuyện gì, đột nhiên chống đỡ không nổi, tuyên bố phá sản.

Lúc trước một ít vấn đề nhỏ về công ty hoặc nhân viên, anh đều yên lặng giải quyết, cũng thay công ty giới thiệu không ít sản phẩm mới với khách hàng, trước mắt cơ bản là công ty hoạt động coi như ổn định, nhưng nếu tính thời gian trong lời nói, việc lớn xảy ra chính xác, không khác lắm so với mấy tháng lúc đó, cũng vì vậy mà gần đây anh càng bận, đặc biệt chú ý tới công ty không có gì lạ.

Bây giờ bỗng nhiên đầu tư, tuy rằng ở ngoài nhìn không ra có gì không thích hợp, thậm chí anh cũng biết đối phương đưa ra điều kiện bồi thường tương đối, chỉ cần Khang gia đồng ý thu mua 40% cổ phần, ngay năm ghế giám đốc đưa cho bọn anh ba ghế, chiếm đa số ban giám đốc. Nhưng anh nhìn thế nào cũng không đúng.

Đặc biệt thêm nữa về chủ tịch Trương Tiến Toàn, trong trí nhớ kiếp trước của anh, nhận xét về con người này cũng không tốt.

“Bác có đặc biệt chú ý tới tình hình khoa học kỹ thuật mấy năm gần đây không?” Nguyễn Đông Luân cân nhắc một lát, mới mở miệng hỏi.

“Đương nhiên.” Khang Hành Đình liếc anh một cái, như đang nói “Chuyện này còn phải để cậu dạy?” “Thêm khoa học kỹ thuật thành lập bốn năm, hoạt động không tồi, mấy báo cáo tài chính linh tinh tôi cũng đều xem qua, đầu tư sẽ không có nguy hiểm gì lớn.”

Nhưng Nguyễn Đông Luân nhíu mày không nói.

Khang Hành Đình không nhịn được hỏi: “Thế nào, cậu cảm thấy vụ đầu tư này không tốt sao?”

“Đúng vậy.” Anh gật đầu, “Mặc dù không phải là công ty lớn, nhưng 40% cổ phần đối Khang gia mà nói vẫn là nhiều lắm, nếu chẳng may gặp tình huống xấu, khả năng quay vòng vốn sẽ có khó khăn, hơn nữa lĩnh vực kia chúng ta cũng không biết rõ, đầu tư khoản tiền lớn như vậy, đối Khang gia mà nói, nguy hiểm cũng không nhỏ, nhỡ có gì sơ xuất, công ty sẽ lỗ nặng, cháu cho rằng tốt nhất không nên đem trứng gà đặt ở cùng cái rổ lý.”

“Đầu tư vốn là phiêu lưu, giống như cậu nhìn trước ngó sau để làm sao có thể kiếm được nhiều tiền vậy?” Kỳ thật với lần đầu tư này Khang Hành Đình cũng có do dự, giờ phút này nói như vậy chẳng qua thuần túy muốn cùng Nguyễn Đông Luân làm ngược lại, “Nhưng lúc này tài sản cá nhân của Trương Tiến Toàn xảy ra khó khăn, mới tìm mấy khe hở của ông ta cảm thấy đánh giá công ty rất tốt, muốn bán cổ phần với giá thấp, hy vọng có thêm đối tượng kinh doanh thật tốt, tiếp tục buôn bán.”

“Muốn đầu tư, cũng nên đầu tư ở chỗ xứng đáng, mở rộng cũng chưa chắc đã tốt.” Anh lời ít mà ý nhiều.

Một lần nữa Khang Hành Đình lại nghĩ đến lời vợ nói về sổ tiết kiệm của Nguyễn Đông Luân.

Ông biết rõ, hai năm nay, Nguyễn Đông Luân ngoài thời gian học, hầu như đều đến Khang gia làm việc, không thể nào lại có thời gian kiếm tiền ở bên ngoài , mà mình cho nó tiền lương, làm sao bằng được số tiền trong sổ tiết kiệm kia.

Cách kiến tiền duy nhất của Nguyễn Đông Luân, chỉ còn thêm vào đầu tư, nhưng nó vốn không có tiền, mà trong thời gian ngắn lại có thể kiếm nhiều tiền như vậy, thì mắt nhìn chuẩn tuyệt đối, người có tài can đảm lại thận trọng, cũng không phải là người bảo thủ.

Mà nó cũng nói rõ, chỉ sợ đúng là không phải đối tượng thích hợp để đầu tư.

Bực bội trở lại, Khang Hành Đình vẫn còn mấy phần lý trí, thật sự ông không muốn đồng ý với đề nghị của Nguyễn Đông Luân nhanh như vậy, cố ý nói: “Nói chắc chắn được như vậy, cậu dám lấy tình cảm của Đóa Hinh và cậu làm như tiền đặt cược không?”

Nguyễn Đông Luân kinh ngạc nhìn ông, “Ý bác là……”

“Chúng ta đánh cược một lần, thế nào? Tôi có thể theo ý cậu bỏ qua vụ đầu tư này, nếu sau kinh doanh không tốt, coi như tôi thua, từ nay về sau không can thiệp vào chuyện của cậu và Đóa Hinh, nhưng nếu càng về sau làm càng tốt, thì cậu thua, phải chia tay với Đóa Hinh.” Thực ra đề nghị cá cược kiểu này, Khang Hành Đình tự nhận lui từng bước, dù sao nếu ánh mắt Nguyễn Đông Luân thực sự chuẩn như vậy, lại có đủ tự tin, con gái cùng qua lại với nó cũng không thiệt gì.

Không ngờ Nguyễn Đông Luân lại lắc đầu, “Tình cảm không thể đánh cuộc.”

“Thế nào? Cậu không tự tin?” Khang Hành Đình giễu cợt.

“Không, cháu chắc chắn đây không phải là đối tượng đầu tư tốt, nếu muốn cược, cháu không cho rằng sẽ thất bại.” Anh dừng một chút, “Nhưng dù cháu có cả trăm phần trăm tự tin, cũng tuyệt đối không lấy tình cảm và Đóa Hinh đặt cược, như vậy không công bằng với cô ấy.”

Tình cảm là chuyện  hai người, sao anh có thể tự tiện quyết định? Làm tiền đặt cược, khác gì sỉ nhục tình cảm này.

“Thằng nhóc này, tôi phục cậu!” Khang Hành Đình thì thào nói. Không thể không thừa nhận mình bị anh là cho cảm động.

Lúc trước còn cảm thấy con người Nguyễn Đông Luân mặc dù khôn khéo, lại chất phác, không nghĩ lúc nói đến chuyện tình cảm, rõ ràng nói ra những câu đơn giản, nhưng lại làm cho người ta cảm động.

Không trách được con gái lại thích cậu ta như vậy. Cuối cùng Khang Hành Đình đã hoàn toàn hiểu rõ.

“Cậu không đánh cược cũng không sao, tóm lại sau này nếu thật sự xảy ra chuyện, tôi đồng ý chuyện cậu và Đóa Hinh, nếu không có, tôi sẽ suy nghĩ thật kĩ.” Không chịu được tức giận qua đi nhanh như vậy, Khang Hành Đình vẫn không nhịn được tỏ rõ lập trường.

Lúc này Nguyễn Đông Luân không nói gì nữa, chỉ lần nữa cúi người sâu xuống chào ông, “Dù thế nào, cháu sẽ tiếp tục cố gắng.”

Bất kể chuyện tình cảm hay công việc, anh cũng tiếp tục cố gắng, đến khi Khang Hành Đình thừa nhận mình mới thôi.

Sống hai đời, mình chỉ cần phụng dưỡng một đời bố mẹ vợ, cũng coi như lợi hơn so với vất vả của người khác.

Hơn nữa vì Đóa Hinh, những khó khăn này có là gì đâu?

Hạnh phúc – Chương 19

Chương 19: Một buồn cùng một vui

Editor: TieuKhang

Beta: mèomỡ

 

Một chiếc xe việt dã ầm vang rồi dừng lại, Hạ Hoằng Huân nhanh nhẹn nhảy xuống đi thẳng đến văn phòng làm việc, Dịch Lý Minh cùng Trần Vệ Đông cũng đang ở đây.

 

Thuận tay cởi chiếc mũ quân đội đặt ở trên bàn, anh trầm mặt hỏi: “Xảy ra chuyện gì?”

 

Không đợi cho Dịch Lý Minh mở lời, Trần Vệ Đông đã đứng lên: “Doanh trưởng, là lỗi của tôi.”

 

Hạ Hoằng Huân nhìn anh, lạnh giọng nói: “Tôi hỏi chuyện gì xảy ra! Không phải nghe cậu nhận lỗi.”

 

Thấy Trần Vệ Đông bị Hạ Hoằng Huân lườm có chút hốt hoảng, Dịch Lý Minh nhanh chóng mở miệng: “Lão Hạ…”

 

“Để cậu ta nói!” Hạ Hoằng Huân cắt lời Dịch Lý Minh, vẫn nhìn chằm chằm Trần Vệ Đông, lạnh lùng nhả ra từng chữ: “Đơn giản, rõ ràng, trọng điểm.”

 

Trần Vệ Đông hít sâu một hơi rồi nói: “Chung kết tỷ võ hành động theo nhóm nhỏ, là tôi đã đoán sai, cho rằng Chiến Nghị không giải được mật mã, đã tự quyết định cho nổ cửa khoang, dẫn đến hành động thất bại.” Dừng một chút, Trần Vệ Đông tiếp tục nói: “Hơn nữa… còn không tuân theo quy định tỷ võ.”

 

Những chiến sĩ Dịch Lý Minh lựa chọn tham  gia cuộc thi đấu tỉ võ do sư bộ tổ chức đều là những quân binh tinh anh kiệt xuất của doanh Trinh sát thiết giáp. Trình độ kiến thức cơ bản của bọn họ đều hết sức vững vàng, được trang bị hoàn thiện, năng lực ứng biến cả về thể lực lẫn tinh thần có thể nói đều là dẫn đầu. Vậy mà, trong lúc tiến hành đặt bộc phá một trong bốn người giỏi còn là Xa trưởng trung đội trưởng – Trần Vệ Đông lại lo sợ chiến hữu trở thành “Liệt sĩ” mà làm trái với quy tắc, khiến cho đội vốn vô cùng có khả năng trở thành quán quân mất tư cách thi đấu, cũng làm cho đoàn bọn họ bị thất thế trong đợt tỷ võ này.

 

Nói cách khác, vốn theo như Hạ Hoằng Huân cùng Dịch Lý Minh đánh giá, trận tỷ võ cuối cùng lần này mười Vua Chiến được chọn thì doanh Trinh sát thiết giáp phải chiếm một nửa. Kết quả, thiệt hại trận đánh quá lớn vượt qua dự đoán của bọn họ, chỉ có một chiến sĩ vượt qua, xem như hoàn toàn không có cửa đạt quán quân.

Hạ Hoằng Huân nhìn chằm chằm Trần Vệ Đông, phẫn nộ lạnh giọng quát: “Cậu cho rằng? Cậu dựa vào cái gì mà phán đoán cậu ta không phá giải được mật mã? Sự tín nhiệm của cậu với chiến hữu để đâu rồi hả?”

 

Hạ Hoằng Huân chỉ tay vào Trần Vệ Đông, lấy uy nghiêm của Doanh trưởng cao giọng chất vấn: “Người được gọi là Thiên tài máy tính của Doanh trinh sát thiết giáp là ai? Hả?”

Trần Vệ Đông đứng nghiêm, vẻ mặt chán nản đáp: “Chiến Nghị.” Lúc đó anh chỉ nghĩ nếu không giải được mật mã cánh cửa kia sẽ không được mở ra, chiến hữu của anh sẽ phải “Hy sinh”, vì vậy mà quên mất sở trường của bọn họ.

 

Nghe được câu trả lời của anh, Hạ Hoằng Huân lớn tiếng quát: “Danh hiệu thiên tài máy tính của Chiến Nghị là để chơi đùa thôi hay sao? Phái cậu ta và Lý Kiến Quốc tham gia, chính là muốn bọn họ trợ giúp các cậu hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng để giành được hạng nhất trong trận tỷ võ. Hai tổ, tám người, cho dù có người thành ‘Liệt sĩ’, cũng không tới mức toàn quân bị diệt! Thành xông đã mười phần chắc chín.” Mắt anh lúc này quả thực như muốn bốc lửa, hung hăng nhìn chằm chằm Trần Vệ Đông, vô cùng đau đớn nói: “Nhìn xem, cậu chính là trong một ngàn người mới chọn được một người! Thân là một chiến binh, ngay cả tư cách cơ bản nhất cậu cũng không đạt tiêu chuẩn!”

 

Trần Vệ Đông biết được rằng mình phạm sai lầm, anh tiến lên một bước, nói: “Doanh trưởng, tôi xin viết bản kiểm điểm.”

 

“Viết kiểm điểm có ích lợi gì!” Lửa giận của Hạ Hoằng Huân rốt cục không kìm nén được, anh gầm lên: “Ông đây  muốn đập chết cậu!”

 

Thấy Hạ Hoằng Huân bức xúc như muốn lật tung bàn, Dịch Lý Minh đành đứng ra, nói với Trần Vệ Đông: “Cậu đi về trước đi, quay trở về thông báo cho đoàn cậu quyết định.”

 

“Bản kiểm điểm năm nghìn chữ, viết không sâu sắc viết lại!” Hạ Hoằng Huân đá văng chiếc ghế dựa ngồi xuống, quát mắng Dịch Lý Minh: “Thêm một tuần cấm túc!”

 

Dịch Lý Minh biết rõ Lão Đại lúc này là phát hỏa thật, không dám phản bác thẳng mặt, phất phất tay với Trần Vệ Minh ý bảo cậu ta đi trước.

 

Chờ Trần Vệ Đông đi khỏi, Dịch Lý Minh rót chén nước đặt trước mặt Hạ Hoằng Huân, không nhanh không chậm nói: “Biểu hiện trước đó vẫn cực kì xuất sắc, là người chỉ huy, cái ý nghĩ riêng của Trần Vệ Đông đã chuyển biến theo hướng tư duy tổng hợp.”

         

“Nói dóc! Cho dù lúc trước biểu hiện rất khá, nhưng lúc sau lại thất bại thảm hại thì có tác dụng gì.” Hạ Hoằng Huân bưng cốc lên uống một hớp lớn, nóng đến mức giận dữ giẫm chân: “Cậu định ám sát tôi đấy à!”

 

Dịch Lý Minh tươi cười nhanh chóng giải thích: “Không nghĩ tới lại nóng như vậy, thật xin lỗi.”

 

Hạ Hoằng Huân liếc mắt một cái lườm Dịch Lý Minh: “Cậu cố ý.”

 

Hai người hợp tác với nhau đã nhiều năm, Dịch Lý Minh đương nhiên hiểu tính tình Hạ Hoằng Huân nóng nảy, anh thở dài nói: “Bây giờ cậu có tức giận cũng vô dụng, dù sao cũng đã thua.”

 

“Đúng là sỉ nhục!” Tức giận dường như đã vượt quá giới hạn, Hạ Hoằng Huân đập bàn một cái thật mạnh, mặt bàn rung lên làm mấy cái chén nhảy dựng lên.

 

Kết quả như vậy, đối với đoàn 532, đối với Doanh Trinh sát thiết giáp, đúng là sỉ nhục.

 

Hạ Hoằng Huân nhắm mắt rồi lại mở ra, hỏi: ” Lúc cậu ta hạ lệnh nổ cửa khoang còn lại bao nhiêu thời gian?”

 

“5 giây!”

 

“Tình huống bên Chiến Nghị lúc ấy thế nào?”

 

“Chiến Nghị ở bên trong khoang cũng không biết Trần Vệ Đông bên ngoài hạ lệnh cho nổ cửa khoang, cậu ta không dừng hành động, sau nghe Lưu Bân nói là cửa khoang nổ tung đúng lúc mật mã được phá giải.” Dịch Lý Minh lúc ấy nghe xong cũng hận chỉ muốn lập tức bắn chết Trần Vệ Đông.

 

Văn phòng yên tĩnh.

 

Thật lâu sau, Hạ Hoằng Huân tỉnh táo lại, giọng noi trầm thấp: “Mặc dù chỉ là diễn tập, nếu là tôi, chắc tôi cũng sẽ cho… nổ.”

 

Dịch Lý Minh nhìn Hạ Hoằng Huân không nói gì.

 

Hạ Hoằng Huân đứng dậy, bước chân nặng nề lại mạnh mẽ, sau đó bình tĩnh nói: “Tôi đi tìm đội trưởng, không thể để cho cậu ta gánh phạt một mình, năm nay cậu ta đang có cơ hội lên chức Liên phó!”

 

Thấy Hạ Hoằng Huân đội mũ chuẩn bị đi ra cửa, Dịch Lý Minh đuổi theo: “Tôi với cậu cùng đi.”

 

Tính tình Đội trưởng Lục Trạm Minh lại càng nóng nảy hơn, nhận được điện thoại của sư bộ, biết kết quả luận võ xong liền nghiến răng nghiến lợi đi đi lại lại ở trong phòng, Chính ủy Ninh An Lỗi căn bản khuyên không được.

 

Hạ Hoằng Huân đến đúng lúc đội trưởng vẫn đang nổi nóng, cho nên khi anh nói hộ Trần Vệ Đông thì Lục Trạm Minh hận không thể cách chức anh, chỉ vào anh mà quát: “Cậu nói không xử phạt cậu ta là sao? Tôi đây sẽ xử phạt cậu!”

 

Hạ Hoằng Huân đứng thẳng, đáp lại còn dứt khoát hơn cả khi cầu xin vừa rồi “Không thành vấn đề.”

 

Dịch Lý Minh sợ đội trưởng thật sự xử phạt Hạ Hoằng Huân, vội nói: “Đội trưởng, binh là do tôi dẫn đi, nếu xử phạt thì phạt tôi mới đúng.”

 

“Lúc này các cậu còn phát huy tinh thần đồng đội phải không? Được, các cậu đi đi! Không hổ là hợp tác hoàng kim.” Lục Trạm Minh tức giận thật sự, nhân tiện cầm văn kiện trên mặt bàn ném xuống không thèm để ý đến nét mặt ôn hoà nhã nhặn của Hạ Hoằng Huân, ông lấy điếu thuốc ra đốt, hung hăng rít hai cái.

 

Một lúc lâu không có ai lên tiếng, lúc sau, rốt cục Ninh An Lỗi mở miệng: “Trần Vệ Đông làm vậy tôi có thể hiểu được, cậu ta chỉ không muốn chiến hữu hy sinh. Nhưng nếu đây là chiến tranh thật sự, quyết định này của cậu ta sẽ ảnh hưởng đến toàn bộ cục diện, dẫn đến quân ta thất bại. Cho nên nhất định phải xử phạt!”

 

“Chính ủy.” Vẻ mặt Hạ Hoằng Huân nghiêm túc tiếp lời: “Sau trận diễn tập này, Trần Vệ Đông có trong danh sách nhân viên dự bị của chúng ta, nếu cậu ta có thể lập công chuộc tội, có thể không xử phạt cậu ta được không?”

 

Ninh An Lỗi liếc mắt nhìn Lục Trạm Minh, lui một bước rồi nói: “Có thể.”

 

Hạ Hoằng Huân thở phào nhẹ nhõm, anh cung kính chào theo tiêu chuẩn nghi thức quân đội: “Cám ơn Đội trưởng, cám ơn Chính ủy.”

 

Lục Trạm Minh nhìn Hạ Hoằng Huân, tức giận nói: “Cậu là đại doanh trưởng lại đi bao che khuyết điểm cho thuộc cấp. Nếu trong lần diễn tập này Trần Vệ Đông gây ra bất cứ lỗi lầm gì, tôi sẽ hỏi tội cậu!”.

 

Hạ Hoằng Huân cười, vẫn là câu kia: “Không thành vấn đề.”

 

Từ văn phòng của đội trưởng đi ra, Hạ Hoằng Huân nghĩ đến một việc, nói với Ninh An Lỗi: “Chính ủy, sau này anh không phải nghĩ chuyện giới thiệu bạn gái cho tôi.”

 

Ninh An Lỗi thật bất ngờ, mắt nhìn Dịch Lý Minh, điềm đạm cười hỏi: “Sao thể, có đối tượng rồi hả?”

 

Hiếm khi Hạ Hoằng Huân ngại ngùng, chỉ mỉm cười chứ không nói chuyện.

 

“Tốt, thằng nhóc như cậu, phái cậu đi huấn luyện quân sự, thật sự đúng là sai lầm của tôi.” Ninh An Lỗi giả vờ tức giận nói: “Xem ra lúc này không xử phạt cậu thì không được.”

 

Nghĩ đến khuôn mặt ngây thơ tươi cười của Mục Khả, Hạ Hoằng Huân thản nhiên nói ra bốn chữ: “Không thành vấn đề.”

 

Dịch Lý Minh thấy tình huống buồn cười như vậy liền thỉnh cầu: “Chính ủy, anh xem đồng chí Hạ Hoằng Huân đã đi vào hàng ngũ hôn nhân khó khăn, tạm tha cậu ta đi.”

 

Ninh An Lỗi liền phê bình: “Chính trị viên cậu thật biết cách giúp đỡ cậu ta làm nhiệm vụ, cùng chiến tuyến với cậu ta từ lúc nào thế hả.”

 

Dịch Lý Minh trái lại vui vẻ: “Anh ta là Doanh trưởng đáy, là số 1 của doanh trại trinh sát, tôi với anh ta cùng một chiến tuyến, chắc chắn cũng phải phạm sai lầm cùng nhau.”

 

“Được rồi, xem thái độ nhận sai của cậu cũng không tồi, lần này sẽ không xử phạt các cậu.” Ninh An Lỗi cũng cười, hung hăng cho Hạ Hoằng Huân một quyền: “Mau báo cáo quá trình yêu đương.”

 

Hạ Hoằng Huân nghiêm một cái, đáp vang dội: “Vâng.”

 

Trở lại địa bàn nhà minh, Dịch Lý Minh không biết lớn nhỏ đá Hạ Hoằng Huân một cái, sau đó vỗ vỗ vai anh, vẻ mặt giả vờ thật nghiêm túc khen ngợi nói: “Không tệ, quả nhiên là át chủ bài, năng lực tác chiến độc lập rất mạnh.”

 

Hạ Hoằng Huân đáp lại anh ta một quyền: “Đấy là những gì lính trinh sát cần, tốc độ cơ động nhanh, chiếm lĩnh địa hình nhanh, phát hiện mục tiêu nhanh, đánh đòn phủ đầu nhanh.”

 

Lúc sau, cả hai người cùng cười.

 

Ở trong bộ đội sẽ không có thời gian nhàn rỗi, từ sân huấn luyện trở về đã chạng vạng, Hạ Hoằng Huân ngồi một mình ở trong phòng làm việc hút thuốc, máy vi tính trên bàn vẫn đang mở, trên màn ảnh là một tấm bản đồ.

 

Tay phải anh cầm điếu thuốc, tay trái theo bản năng sát bên cạnh bàn, giống như là muốn lau vết bẩn vốn dĩ không tồn tại này. Động tác này rất ít xuất hiện, chỉ có khi Hạ Hoằng Huân nôn nóng. Nguyên nhân ở chỗ, Mục Khả vẫn chưa gọi điện cho anh, điện thoại di động ở bên cạnh nguyên cả một ngày vẫn không thấy vang chuông.

 

Hơn tám giờ tối, Hạ Hoằng Huân nhấn mấy con số, rốt cục nhịn không được gọi điện thoại cho người anh em tốt kia. Người này, chính là Mục Nham.

 

Nhắc tới giao tình giữa Hạ Hoằng Huân và Mục Nham, theo bậc cha chú mà nói, cha của Hạ Hoằng Huân cùng Mục Thịnh, cũng chính là cha của Mục Nham là chiến hữu, có tình chiến hữu sâu nặng, khi Hạ Hoằng Huân thi vào trường quân đội ở thành phố A, cũng trở thành bạn bè mới đặc công Mục Nham hơn anh mấy tuổi, sau này bọn họ cùng hợp tác trong một lần cứu trợ, hai người đàn ông nổi tiếng này  từ đó trở than anh em tốt không có chuyện gì dấu nhau. Mà quan hệ của Mục Khả cùng Hách Nghĩa Thành, Hạ Hoằng Huân cũng nhờ Mục Nham này mới biết được.

 

Điện thoại vang lên hai tiếng đối phương liền tiếp, trong loa truyền đến giọng trẻ con non nớt: “Ai nha? Tìm ba ba của con sao?”

 

Đường nét lạnh lùng trên gương mặt Hạ Hoằng Huân trong nháy mắt dịu xuống, âm thanh trở nên nhẹ nhàng: “Đồng Đồng à, là chú Hạ, để ba ba của con nghe điện thoại.”

 

Cậu nhóc nhận ra giọng của Hạ Hoằng Huân, nói ngọt gọi: “Ba ba.”

 

 “Là chú Hạ, con chỉ có một b aba thôi!” Mục Nham từ trong thư phòng đi ra, ôm con trai ngồi trên đùi, nhận điện thoại nói: “Thằng nhóc này, ai mặc quân trang cũng là ba ba của nó.”

 

Mục Đồng mới hai tuổi, dù sao cũng còn quá nhỏ, không phân biệt được trang phục đặc công cùng quân trang, lần đầu gặp thấy Hạ Hoằng Huân mặc quân trang, bắt đầu luôn miệng kêu ba ba, hai vợ chồng Mục Nham uốn nắn bao nhiêu lần cũng không sửa được.

 

Mục Đồng ngồi trên đùi ba ba còn không an phận, cầm đồ chơi không buông tay, cười khanh khách: “Ba ba, ba ba.” Cũng không biết là gọi Mục Nham, hay là vẫn gọi Hạ Hoằng Huân.

 

Mục Nham cười khổ, nói với Hạ Hoằng Huân: “Cậu nhanh chóng nhận nó làm con nuôi đi, gọi ba nuôi so với ba ba dễ nghe hơn.”

 

Hạ Hoằng Huân mỉm cười, đang chuẩn bị nói chuyện, bỗng nhiên nghe thấy điện thoại kia có người nói: “Đồng Đồng, đến chơi với cô này, chúng ta cùng nhau xem phim hoạt hình…”

 

Nghe thấy giọng của Mục Khả rất khàn, Hạ Hoằng Huân lập tức đã hiểu. Vốn nghĩ rằng cô ở cùng Hách Nghĩa Thành, thật không ngờ lại có thể ở trong nhà Mục Nham, nụ cười trên mặt anh bỗng nhiên cứng đờ, hơn nửa ngày không nói ra tiếng.