Cô vợ giả của tổng giám đốc – Chương 1

Chương 1: Trùng sinh

Editor: mèomỡ

 

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Có người nói trước khi chết có thể nhìn thấy kiếp trước, có người nói trước khi chết những chuyện đã trải qua khi còn sống sẽ hiện lên trong đầu một lần nữa. Trong khoảnh khắc rơi xuống lầu, Bạch Ngưng nhìn thấy một khuôn mặt tang thương quen thuộc, người yêu cô cả đời —— mẹ.

Cô không muốn chết, thật sự không muốn chết. . . . . .

Nhưng cô thậm chí còn nghe được tiếng “Bốp” nặng nề vang lên, dường như cô nghe thấy tiếng máu chảy ra, nghe thấy tiếng hét bốn phía.

Sau đó, trong đầu cô trống rỗng, trước mắt cô trống rỗng, cô tựa như một luồng sương khói bị gió thổi đi.

Về sau, cô mở mắt ra.

Cảnh tượng trước mắt cô không biết, nhưng cảm giác còn sống này là thật.

Trong đầu vẫn nhớ rõ mình bị bạt tai, bị đuổi theo, sau đó từ trên cao rơi xuống.

Thì ra, cảnh tượng rõ ràng như vậy lại là một giấc mơ.

Hơn nữa, cô đoán bây giờ cô vẫn chưa tỉnh, còn đang ngủ, bây giờ vẫn là mơ, bằng không vì sao cô không biết cảnh tượng trước mắt?

Vì thế cô lại nhắm nghiền mắt lại.

Nhưng cô không ngủ tiếp được, đầu óc vô cùng tỉnh táo.

Lại mở mắt ra một lần nữa, nhìn lại căn phòng này một lượt. Tiếng TV ồn ào, cô biết cảnh tượng trước mắt là gì ——

Một phòng ngủ xa hoa trong khu nhà cao cấp.

Ánh mặt trời xuyên qua rèm cửa sổ màu tím khiến căn phòng được bao phủ trong màu tím lãng mạn nhàn nhạt.

Bạch Ngưng thử ngồi dậy, thân thể không giống như trong mơ không chịu sự chi phối của đầu óc.

Cô nhìn cái giường đắt tiền, nhìn ngăn tủ được làm thủ công hoàn toàn, nhìn tất cả đồ vật trong phòng, sau đó từ trên giường đi xuống, lúc này cô nhìn thấy mình mặc áo ngủ tơ tằm. Cô đã từng thấy đồng nghiệp mỗi ngày lấy khăn tơ tằm ra khoe, nhưng tính chất còn không bằng áo ngủ này.

Khi thấy đôi chân trắng noãn thon dài phía dưới áo ngủ, cô hoảng sợ suýt chút hét lên.

Đó không phải chân cô!

Không ai không nhận ra được chính thân thể mình, cô biết rất rõ ràng, đây không phải chân cô. Bàn tay này không phải của cô, cánh tay không phải của cô, tóc không phải của cô. . . . . . mỗi một chỗ trên thân thể này, đều không phải của cô!

Cô thấy một mặt gương trong phòng.

Khủng hoảng, khiếp sợ, thấp thỏm không yên đi đến.

Cô từng xem một bộ phim, kể về một cô gái tỉnh lại sau tai nạn xe cộ bị mất trí nhớ, chồng con đều ở bên người. Cô ấy có gia đình hạnh phúc, nhưng sau này cô mới biết được, thì ra vợ của người cô tưởng là chồng mình là một người khác, nhưng cô ấy đã chết. Anh ta tìm đến cô, đem thân thể của cô đổi thành vợ anh ta, sau đó lại tiếp tục cuộc sống cả nhà hạnh phúc.

Có phải thân thể của cô cũng bị người ta thay đổi rồi không?

Trong giây phút đứng trước mặt gương kia, cô nhắm hai mắt lại.

Cô không dám tưởng tượng nếu khuôn mặt vẫn là mặt cô, cô nên làm gì bây giờ? Nhưng nếu trong gương lại xuất hiện một khuôn mặt xa lạ, cô biết phải làm sao?

Tim đập thình thịch, hô hấp càng ngày càng gấp, cô chậm rãi mở mắt ra.

“A ——”

Hét được một nửa, cô bưng kín miệng mình.

Khuôn mặt trong gương cô biết, nhưng không phải của cô.

Hứa Tĩnh Hàm! Ngôi sao điện ảnh hot nhất hiện giờ – Hứa Tĩnh Hàm!

Cô vợ giả của tổng giám đốc – Văn án

Giới thiệu vắn tắt:

Rơi lầu bỏ mình, cô không tan thành mây khói, mà lại tỉnh dậy, trở thành một phu nhân Tổng giám đốc nổi tiếng.

Xã hội thượng lưu trong truyền thuyết, nhà giàu trong truyền thuyết, Tổng giám đốc trong truyền thuyết.

Cuộc sống của mình trở thành quá khứ, mà từ nay về sau lại sống cuộc sống của người khác. Hôn nhân tồn tại trên danh nghĩa, cuộc sống nhà giàu không thở nổi.

Cô muốn trốn đi, nhưng người chồng kia của cô lại nói với cô: “Tôi phát hiện tôi đã phạm vào đại kỵ của đàn ông, mẹ nó, lại chìm đắm trong tình yêu buồn cười kia rồi.”

Hạnh phúc – Chương 18

Chương 18: Chuyện có ý nghĩa

Editor: mèomỡ

( https://bjchjpxjnh.wordpress.com/ )

 

Còn muốn có lần sau? Nghe lời nói của Hạ Hoằng Huân, Mục Khả giơ tay lên sờ sờ cái cổ hơi hơi đau, lấy ánh mắt cực kỳ không thân thiện hung hãn trách  anh, sau đó xoay mặt đi không để ý tới người nào đó, uất ức như nàng dâu nhỏ, cho đến khi Doanh trưởng Hạ đại danh đỉnh đỉnh chủ động đưa ra ý kiến tự nguyện nhận trừng phạt của thủ trưởng, mới miễn cưỡng tươi cười.

 

Hạ Hoằng Huân tốc chiến tốc thắng, trong khoảng thời gian ngắn thành công bắt nụ hôn đầu của Mục Khả làm tù binh, mà cô giáo Mục cũng khiến cho Doanh trưởng Hạ trả giá đắt vì anh nhất thời không kìm chế được mà lỡ miệng lưu lại chứng cứ, anh cõng 90 cân* đi vòng quanh sân huấn luyện một giờ.

*90 cân Trung Quốc tương đương với 45kg

 

Nằm trên tấm lưng dày rộng rắn chắc của Hạ Hoằng Huân, Mục Khả nghiêng đầu qua kề mặt trên bả vai anh, ôm cổ anh hỏi nhiều vấn đề giống như thẩm tra chính trị: “Nhà anh ở đâu? Ở nhà xếp thứ mấy? Còn có anh chị em không? Tại sao lại thi vào trường quân đội? Làm sao lại tới đây huấn luyện quân sự? Thích màu gì? Thích ăn cái gì? Trừ huấn luyện còn có sở thích nào khác. . . . . .”

 

Hạ Hoằng Huân rất hưởng thụ phương thức ở chung như vậy, cô bé thỉnh thoảng nghịch ngợm thỉnh thoảng nhu thuận khiến cho anh sinh ra  một loại khát vọng cực kỳ mãnh liệt, anh cũng rất vui lòng dùng loại phương thức trực tiếp này khiến Mục Khả hiểu rõ anh, cho nên vui vẻ mà hỏi gì đáp nấy, không hề giấu giếm.

 

Mục Khả cũng  biết nhà  Hạ Hoằng Huân  cũng ở quê cô, ở nhà anh là anh cả, có một em gái hai mươi bảy tuổi chưa lập gia đình, bởi vì cha trước đây là một quân nhân, từ nhỏ bị hun đúc dự thi trường quân đội, thực sự nhiệt tình yêu thương sự nghiệp từ sau khi xem một cuộc diễn tập của bộ đội, từ đó ý thức được trách nhiệm cùng nghĩa vụ mình phải gánh vác, hai năm trước từ Liên trưởng thăng lên Doanh trưởng trinh sát bọc thép, về phần tại sao tới huấn luyện quân sự, anh chỉ hời hợt nói: “Mệnh lệnh.”

 

Mục Khả trừng mắt, lẩm bẩm nói: “Xem ra chỉ có lãnh đạo của anh mới có thể cản được anh.”

 

Hạ Hoằng Huân cười mà không nói. Bọn họ quả thật có quan niệm cấp trên cấp dưới sâu sắc, không đơn thuần bởi vì đó là lãnh đạo của mình, mà là từ đòi hỏi của chiến tranh, là quân nhân, đây là tư cách cần phải có.

 

Không nghe được câu trả lời của anh, Mục Khả dùng ngón tay chọc chọc lồng ngực của anh, ra lệnh: “Tiếp tục.”

 

Tay Hạ Hoằng Huân dùng sức đem người trên lưng nhấc cao lên một chút, ôm vững hơn rồi bắt đầu tiến thêm một bước tự giới thiệu mình, anh nói: “Trừ việc tương đối nhạy cảm với màu xanh lá cây, màu khác cũng không có cảm giác gì đặc biệt, chỉ là em mặc quần áo màu gì tôi đều thích. . . . . . Tôi không kén ăn, chỉ cần có thể lấp đầy bụng đều chấp nhận, cho nên em không phải lo lắng, yêu cầu của tôi đối với chuyện ăn cơm không cao. . . . . . Dạy bảo người khác có thể coi là sở thích không?” Anh cười, nói tiếp: “Ban ngày phần lớn thời gian tôi dâng hiến cho quần chúng nhân dân rồi, còn buổi tối, thật đúng là không có sở thích gì đặc biệt, nếu không em bồi dưỡng một cái nhé?”

 

Nghe lời nói chân thực lại không mất sự hài hước của Hạ Hoằng Huân, Mục Khả mím môi cái miệng nhỏ nhắn nằm trên lưng anh len lén cười, cánh tay nhỏ gẩy không tự chủ ôm anh chặt hơn. Cảm thấy cô đến gần, khóe môi Hạ Hoằng Huân  hơi nâng lên, ánh mắt dịu dàng, giống như nước hồ không có sóng.

 

Ban đêm yên tĩnh, bóng dáng của bọn họ hợp thành một, tắm trong ánh trăng sáng tỏ.  Hơi lạnh gió đêm, êm ái bao bọc lấy bọn họ.

 

Thời gian giống như ngừng trôi, ngay cả trăng sáng cũng không nhẫn tâm đánh vỡ dịu dàng trong chốc lát khó có được này, lặng lẽ ẩn vào tầng mây.

 

Cuối cùng cũng không chịu thuận theo quá lâu, qua một lúc, Mục Khả đã có thể có chủ tính mới, cô rất có tinh thần  tiến tới bên tai Hạ Hoằng Huân lặng lẽ nói ra một đề nghị.

 

Hạ Hoằng Huân nghe xong, chau mày: “Đừng làm bừa, bị các binh lính thấy được sẽ ảnh hưởng không tốt.”

 

Cảm xúc của Mục Khả dâng cao, cô cười hì hì nói: “Anh nói bị muỗi chích, dù sao bọn nó cũng sẽ không chỉ đốt mỗi anh.”

 

Hạ Hoằng Huân điều chỉnh sắc mặc, rất nghiêm túc nói: “Bị học sinh của em biết, sẽ cảm thấy cô giáo là lưu manh.”

 

Mục Khả cười giống như hồ li nhỏ: “Anh không nói, ai biết.” Vừa dứt lời, không chờ đồng ý cô thừa dịp anh không ngăn cản nhanh chóng ra tay.

 

Hạ Hoằng Huân sợ cô ngã, không kịp tránh, mặc dù theo bản năng nghiêng  đầu, nhưng cũng không thể tránh thoát, trên cổ bị Mục Khả dùng lực cắn một cái.

 

Không nghĩ tới tốc độ của cô nhanh như vậy, anh dở khóc dở cười: “Vết hôn của người khác là do hôn mà thành, tôi đây là bị cắn mà thành.”

 

“Quà em tặng đó, không được nói em vô lại.” Nhìn thấy vết một hàng răng nhỏ rõ ràng, Mục Khả hả hê lắc lư cẳng chân, vẫn không quên đưa bàn tay nhỏ bé xoa xoa cho anh.

 

Vì vậy, thời gian cuối cùng trong đêm sinh nhật Hạ Hoằng Huân, đồng chí nhỏ Mục Khả cho anh trồng một quả —— dâu tây thật sự.

 

Ai có thể nói, đây không phải là một chuyện vô cùng có ý nghĩa? Ít nhất, Hạ Hoằng Huân trọn đời không quên.

 

Qua mười hai giờ, Hạ Hoằng Huân đưa cô trở về, lúc đến dưới lầu doanh trại, Mục Khả trả lại cho anh áo khoác trên người, rất săn sóc nói: “Anh đừng lên, bị người ta nhìn thấy không tốt.” Dù sao vẫn còn trong thời gian huấn luyện quân sự, nghiêm chỉnh mà nói cô cũng coi như là học viên, Mục Khả không hy vọng tạo thành ảnh hưởng xấu cho anh.

 

“Không sao, không đưa em an toàn trở về, tôi không yên lòng.”

 

Hạ Hoằng Huân lại khoác áo lên người cô, lấy ánh mắt ý bảo cô đi trước, sau đó duy trì khoảng cách hai mươi cm với  cô đưa cô đến cửa kí túc xá, mới nói: “Sáng sớm ngày mai tôi còn phải trở về doanh trại, em tập luyện cho tốt.”

 

“Lại đi à?” Trong con ngươi trong trẻo  của Mục Khả lóe qua một tia thất vọng, những lời do dự nhưng luôn muốn nói với anh cũng theo đó nuốt trở về.

 

“Qua mấy ngày sẽ trở lại, phê chuẩn em lúc nào cũng có thể gọi điện thoại cho tôi, được không? Được rồi, nắm chặt thời gian đi ngủ.” Anh dặn dò , giơ tay lên sờ sờ gương mặt mịn màng như trẻ con của cô, cúi thấp đầu xuống muốn hôn trán cô, lại nghe Mục Khả nhỏ giọng cảnh giác nói: “Viên Soái!”

 

Dường như là phản xạ có điều kiện, Hạ Hoằng Huân nhanh chóng đứng thẳng lên, thu lại dịu dàng trên mặt xoay người, đang chuẩn bị nghiêm nghị khiển trách người khác tại sao tắt đèn rồi mà không ngủ được đi dạo lung tung khắp nơi, còn dám quấy rầy chuyện tốt của anh, lại phát hiện sau lưng chẳng có ma nào, một đống lời định nói không thể làm gì khác hơn là tự động tiêu hóa, suýt nữa là nội thương.

 

Mục Khả nhân cơ hội chui vào phòng, đỡ khung cửa lộ ra cá đầu nhỏ cười, rất nhỏ giọng nói: “Ngủ ngon, Doanh trưởng Hạ.” Sau đó nhẹ nhàng đóng cửa lại.

 

Hạ Hoằng Huân quay đầu đi cười không ra tiếng, tự nói: “Quỷ linh tinh.”

 

Mấy ngày sau đó hai người không gặp mặt, Hạ Hoằng Huân vội vàng kiểm tra đánh giá toàn Doanh quý này, Mục Khả thì tiếp tục tập huấn. Cô không phải loại bạn gái dính người, sợ quấy rầy công việc của anh, không chủ động gọi điện thoại tới, chỉ thỉnh thoảng nhắn tin cho anh.

 

“Không nên tập quá mạnh, cẩn thận đau eo.”

 

“Hôm nay em bắn bia  thành tích là 96 vòng, thế nào, không tệ chứ? Mau mau khen ngợi.”

 

“Nhìn binh lính tài năng của anh đi, chỉ muộn một phút mà phạt em đứng tư thế quân đội cả một giờ, còn nói đứng tượng trưng thôi. Cái gì gọi là tượng trưng? Chẳng lẽ có thể ngồi tư thế quân đội sao? Lúc đó mặt trong mặt ngoài cũng mất hết á…, anh phải báo thù thay em.”

 

Lần lượt đọc từng tin nhắn của cô, có thể nhận ra trong lời nói ẩn chứa quan tâm cùng ỷ lại, mệt nhọc cả ngày tan thành mây khói. Vốn Hạ Hoằng Huân không thích gửi tin nhắn, cũng không nhẫn tâm phá hỏng tình thú nhỏ giữa người yêu này, không những thế còn bắt đầu ham thích, rất kiên nhẫn trả lời: “Cậu ta dám phạt em, để đấy anh trừng trị.” Phạt cô là quyền lợi độc quyền của anh, sao có thể bị người khác đoạt đi.

 

Rất nhanh nhận được tin nhắn trả lời của cô, Mục Khả nói: “Anh ta mà không tha cho em, em sẽ tính sổ với anh!”

 

Tưởng tượng biểu tình ngây thơ của cô khi nói những lời này, Hạ Hoằng Huân đứng trước cửa sổ cười.

 

Cứ như vậy kéo dài năm ngày, đêm nay trước khi ngủ Hạ Hoằng Huân phát hiện cô bạn gái nhỏ mai danh ẩn tích một ngày, anh cau mày, không chút do dự cầm điện thoại lên gọi. Chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi, anh đã thành thói quen liên lạc với  cô mỗi ngày.

 

Điện thoại gọi được, nhưng luôn không có ai nghe. Khi anh gọi tới lần thứ ba, cuối cùng Mục Khả cũng nhấc máy, giọng nói giống như vừa tỉnh ngủ, anh hỏi: “Ngủ sao? Sao hôm nay ngoan ngoãn vậy? Tập huấn quá mệt mỏi à?”

 

Mục Khả ừ một tiếng, thật lâu mới nhỏ giọng nói: “Hơi mệt, cơm nước xong liền nằm xuống, kết quả ngủ thiếp đi.”

 

Hạ Hoằng Huân không am hiểu lời ngon tiếng ngọt, biết cô không có việc gì cũng yên lòng, không muốn làm mất quá nhiều  thời gian nghỉ ngơi của cô, nói: “Vậy em ngủ tiếp đi, nếu ngày mai mệt quá thì nghỉ đi.” Anh có chút hối hận đã lên kế hoạch huấn luyện với cường độ quá lớn, lo lắng với  thể lực của cô có lẽ thật sự không chịu nổi.

 

Đang chuẩn bị cúp điện thoại  trong nháy mắt, Mục Khả gọi anh: “Hạ Hoằng Huân?”

 

Anh hỏi: “Còn chuyện gì sao?”

 

Mục Khả trầm mặc mấy giây, dường như đang lựa lời, sau nhỏ giọng hỏi anh: “Chuyện ở đơn vị đã xong chưa? Chừng nào anh mới về?”

 

Nghe vậy, anh cười trêu chọc cô: “Sao rồi, nhớ tôi à? Còn hai ngày nữa, chờ đến lúc bọn em đi dã ngoại sinh tồn mới có thể trở về.”

 

Có lẽ đã có chuẩn bị, cho nên cũng chưa tới nỗi thất vọng, ngược lại cảm thấy yên tâm, Mục Khả rúc vào trong chăn nằm xuống, từ từ nhắm hai mắt nói: “Vậy em ngủ đây, anh cũng đi nghỉ sớm một chút.”

 

Đợi cô cúp trước, Hạ Hoằng Huân mới phát giác được có chỗ không đúng lắm, Mục Khả an tĩnh khác hẳn với bình thường chợt khiến cho anh có chút lo lắng. Vò vò tóc, anh cầm điện thoại gọi lại, nhưng cô đã tắt máy.

 

Mục Khả không tham gia ngày huấn luyện hôm sau, giống như ngày này bốn năm trước, cô xin nghỉ.

 

Dưới tình huống gọi điện thoại cho cô cô lại không nghe, nhớ nhung một buổi tối,  Hạ Hoằng Huân rút thời gian trở về căn cứ, không thấy bóng dáng quen thuộc ở trong sân huấn luyện, thừa dịp nghỉ giữa giờ, gọi Viên Soái vào  phòng làm việc, thế mới biết chiều hôm qua Mục Khả xin nghỉ.

 

“Xin nghỉ? Có nói nguyên nhân không?” Hạ Hoằng Huân rất bất ngờ.

 

“Chưa nói. Không phải trực tiếp xin với tôi, là giáo vụ đại học C gọi điện thoại tới, cho phép cô ấy không cần tham gia hai ngày huấn luyện tới.”

 

“Ngày mai cũng xin nghỉ rồi?”

 

“Vâng”

 

Hiển nhiên, tối hôm qua Mục Khả có lời muốn nói với anh, nhưng anh lại không kịp thời phát hiện sự khác thường của cô, nghĩ kĩ một chút có thể phát hiện, tâm tình của cô rất sa sút. Vuốt vuốt mi tâm, Hạ Hoằng Huân có dự cảm xấu.

 

Viên Soái thấy kỳ quái: “Doanh trưởng, xảy ra chuyện gì?”

 

Hạ Hoằng Huân hỏi: “Mấy ngày huấn luyện vừa rồi cô ấy có biểu hiện gì khác thường không?”

 

Vẻ mặt Viên Soái mơ hồ, không hiểu hỏi: “Anh nói Mục Khả?”

 

“Nói nhảm.” Hạ Hoằng Huân liếc xéo anh một cái.

 

Thấy Doanh trưởng nóng nảy, Viên Soái vội nói: “Không có gì khác thường, nhưng, hai ngày nay dường như không thích nói chuyện, cũng không cười.”

 

Hạ Hoằng Huân bật thốt lên: “Sao không báo cáo?”

 

Viên Soái sửng sốt một chút, không xác định hỏi: “Cái này cũng cần báo cáo sao?”

 

Tình báo từ miệng Viên Soái chẳng có chút giá trị sử dụng nào cả, Hạ Hoằng Huân sau khi chờ anh rời đi lại gọi cho Mục Khả, lúc này mở máy, nhưng người nghe điện thoại  cũng không phải là cô.

 

Giọng nói của Hách nghĩa thành rất trầm, trong giọng nói tràn đầy nghi ngờ, anh hỏi: “Sao lại là anh?” Thấy trên màn hình hiện lên tên Hạ Hoằng Huân thì anh xoay người ngắm nhìn bóng dáng đơn bạc đứng ở phía xa, lông mày nhíu chặt.

 

Không giải thích gì, Hạ Hoằng Huân trực tiếp hỏi: “Cô ấy đâu?”

 

Hách nghĩa thành mặc đồ thường đứng dưới bóng cây, ánh mặt trời loang lổ xuyên thấu qua khe hở giữa tán lá cây chiếu xuống nét mặt phức tạp trên mặt anh, anh trầm giọng nói: “Bây giờ con bé không tiện nghe điện thoại, hoặc là anh đợi cô ấy trở về gặp anh, hoặc là có chuyện trước hết nói với tôi.”

 

Bằng trực giác Hạ Hoằng Huân biết nhất định là đã xảy ra chuyện gì, anh đứng dậy bước đi thong thả tới phía trước cửa sổ, hỏi: “Bây giờ cô ấy thế nào?”

 

“Cảm ơn đã quan tâm. Tối mai tôi sẽ đưa con bé trở về trụ sở huấn luyện, đến lúc đó anh có thể tự mình hỏi.” Nói xong, cúp điện thoại.

 

Hạ Hoằng Huân không gọi lại, anh đoán hai ngày nay Mục Khả sẽ không nhận điện thoại của anh. Một mình tỉnh táo một lát, anh quyết định gọi điện thoại cho Mục Nham hỏi một chút, không ngờ cuộc gọi của Dịch Lý Minh lại đến trước, bảo anh lập tức trở về đơn vị.