Tuổi 17 – Chương 6.4

Quay trở về tuổi 17 – Chương 6.4

Editor: đỗ đỗ béo

Beta: mèomỡ

Cô thật sự không hiểu, cô và Đông Luân cố gắng lâu như vậy, vì sao vẫn đi đến cùng một kết cục, chẳng lẽ chung quy vận mệnh không thể thay đổi sao?

Cô thực không cam lòng, rất không cam lòng, vì sao giữa tình thân và tình yêu cô chỉ có thể chọn một? Vì sao cô không thể có được cả hai?

Khang Đóa Hinh hít sâu, một lần không đủ, lại thử một lần nữa, sau đó bắt buộc mình mở miệng, “Ba, hiện tại ba rất tức giận, chờ ba bình tĩnh một chút, chúng ta lại nói tiếp chuyện này, con về phòng trước.”

Nhìn Khang Hành Đình nghiêm mặt không phản ứng, cô cứng ngắc xoay người trở về phòng mình.

“Đông Luân, làm sao bây giờ?” Vừa về đến phòng, cô không khôi phục lại lúc vẻ bình tĩnh lúc trước, lập tức gọi điện thoại cho bạn trai, một hơi đem chuyện xảy ra hôm nay, cùng với phản ứng của ba nói cho anh nghe, “Em không muốn chia tay anh, nhưng em cũng không nghĩ lại giận dỗi, rời bọn họ mà đi.”

“Em bình tĩnh một chút, đừng lo lắng.” Nguyễn Đông Luân thở dài, an ủi nói, “Trước tiên không nên nổi nóng với ba mẹ, mọi việc cố gắng nghe theo họ, còn lại anh sẽ xử lý, được không?”

“Đông Luân, chúng ta sẽ không chia tay chứ?”

“Sẽ không, anh cam đoan.” Anh nhẹ nhàng an ủi. Từ kiếp trước, anh bắt đầu dắt tay cô, sẽ không nghĩ tới phải tách ra.

“Em cũng có thể tiếp tục ở cùng ba mẹ em không?”  Giọng nói của cô nghe thật đáng thương.

“Đương nhiên, hôn lễ của chúng ta, mẹ anh cùng ba mẹ em đều phải có mặt.”

“Vâng.” Khang Đóa Hinh biết năng lực của anh, có lời cam đoan của anh, cô yên tâm hơn nhiều.

Giờ phút này trong tay cô đang cầm sổ tiết kiệm mà lúc trước anh đưa cho cô, cô ngẫu nhiên nhìn sổ ghi chép, phát hiện tiền bên trong tăng với tốc độ kinh người.

Đúng, cô phải tin tưởng anh, tin tưởng năng lực của anh, tin tưởng anh có thể làm cho ba nhìn với cặp mắt khác xưa, tin tưởng anh có năng lực thuyết phục ba chấp nhận bọn họ.

Nói chuyện xong, cô còn ngồi ngẩn người trên giường, lại đột nhiên nghe được tiếng gõ cửa.

Khang Đóa Hinh vội vàng đem sổ tiết kiệm tùy tiện nhét vào chăn bông, sau đó mới mở miệng, “Mời vào.”

Hoàng Nhã Huệ mở cửa đi vào.

“Mẹ.” Cô có chút bất an gọi.

Phải đối diện vẻ mặt không đồng ý của mẹ mà cô nhìn thấy, không biết có phải tới thay ba quở trách mình hay không?

Hoàng Nhã Huệ nhìn cô một lúc lâu, chậm rãi đi đến bên giường, ngồi xuống.

“Ba con nhất thời nổi giận, con đừng để ở trong lòng.”

Ơ? Khang Đóa Hinh kinh ngạc giương mắt nhìn mẹ, không nghĩ tới bà lại nói như vậy.

Hoàng Nhã Huệ như không chú ý tới biểu hiện ngạc nhiên của cô, chỉ nói tiếp: “Kỳ thật khi nghe tin như thế, mẹ và ba con đều tức giận, nhưng sau cẩn thận ngẫm lại, bực bội cũng liền tiêu. Quả thật Nguyễn Đông Luân là đứa nhỏ tốt, nếu nó đối tốt với con, mẹ sẽ không để các con chia tay.”

“Mẹ…… Mẹ thật sự nghĩ như vậy?” Cô ngạc nhiên.

Kiếp trước mẹ cùng ba, không phải cùng phản đối bọn họ sao?

Vẻ mặt Hoàng Nhã Huệ kỳ quái nhìn về phía cô, “Bằng không con cảm thấy mẹ và ba con nhất định phản đối các con quen nhau? Muốn mẹ nói, ba con tức giận như vậy, thà rằng nói rõ quan hệ của các con, còn hơn các con lén lút qua lại sau lưng, lại không nói cho ba mẹ biết.”

A? Là như thế sao? Đúng là cô không nghĩ tới điểm ấy.

“Thật xin lỗi, mẹ.” Khang Đóa Hinh cúi đầu, “Thật ra là vì…… Lúc trước có ba mẹ bạn học, đang nghe nói cô ấy có bạn trai, nói cô ấy nếu không phân biệt được người, cũng đừng về nhà…… Con yêu Đông Luân, nhưng rất để ý bố mẹ, con sợ cùng giải quyết tình hình sẽ xảy ra ở nhà chúng ta, cho nên vẫn không dám nói.”

“Con ngốc, người ta là người ta, chúng ta là chúng ta, làm sao có thể nói nhập làm một?”

Nhưng là…… Cô nói chuyện xưa, ở nhà bọn họ từng xảy ra mà! Khang Đóa Hinh thầm nghĩ trong lòng, nhưng hiểu được nay mẹ ủng hộ mình, quả thật cô yên tâm không ít.

“Con biết rồi, chờ ba hết giận, con sẽ cùng ba nói chuyện.” Cô dừng một chút, vẫn là nhịn không được lại cường điệu, “Mẹ, Đông Luân thật sự tốt lắm, cũng rất nghiêm túc, anh ấy rất cố gắng cho con hạnh phúc, con…… Cũng muốn làm cho anh ấy hạnh phúc.”

Hoàng Nhã Huệ nhìn vẻ mặt chuyên chú của con gái, biết cô thật sự nghiêm túc.

“Thôi, con lớn rồi, chúng ta làm cha mẹ cũng không quản nhiều.” Hoàng Nhã Huệ nghĩ nghĩ, mới cười nói: “Tuy rằng so với cha và con, mẹ không biết nhiều về thằng bé Nguyễn Đông Luân kia lắm, nhưng mẹ tin tưởng con có thể vì chính mình mà lựa chọn cho đúng, còn ba con, mẹ sẽ khuyên ông ấy.”

Hơn hai năm, bà chứng kiến con gái thay đổi, càng cảm thấy cô có thể làm cho cha mẹ yên tâm về mình.

 

Chuyện tình cảm của con gái, bọn họ làm cha mẹ thật sự nên buông tay, cho cô nếm thử một lần, có rất nhiều chuyện, không tự mình trải qua sẽ không hiểu được.

Tình cảm này mà thành tất nhiên là tốt, nếu thất bại, dù sao Đóa Hinh còn có cha mẹ mà dựa vào.

“Cám ơn mẹ.” Tâm trạng treo lơ lửng nửa ngày, lúc này mới rơi xuống, Khang Đóa Hinh nở nụ cười, lại không được tự nhiên nói: “À, mẹ, con muốn đi toilet.”

Vì quá căng thẳng, hiện tại mới đột nhiên muốn đi toilet.

“Đi đi.” Hoàng Nhã Huệ cười nói, nhìn con gái chạy đến toilet.

Bà đứng lên, vốn định ra ngoài, cúi đầu lại nhìn thấy cái chăn giống như đè nặng vật có góc màu xanh.

Hoàng Nhã Huệ tò mò rút ra, phát hiện đúng là một quyển sổ tiết kiệm, mà khi bà nhìn đến chỗ họ tên, lại kinh ngạc nhíu mày.

Thằng bé kia, sao lại đưa tiền cho Đóa Hinh giữ?

Kết hôn nhiều năm, bà cùng chồng cảm tình tuy rằng ổn định, nhưng tài sản cũng là tự mình giữ lấy. Mà hai đứa này còn chưa kết hôn, thế mà Nguyễn Đông Luân lại yên tâm đem tiền giao cho Đóa Hinh?

Nghĩ rằng nó tuy rằng vẫn là học sinh, trên người không có tiền, nhưng tâm ý này quả thật làm cho người ta cảm động, khó trách con gái lại yêu nó như vậy.

Ấn tượng của Hoàng Nhã Huệ với bạn trai của con bất giác tăng nhiều.

Bà nhịn không được mở sổ tiết kiệm, nhìn tiền chuyển khoản phía trên, nhưng mà lại càng xem càng kinh hãi, con số trên đó vượt quá xa so với mong muốn của bà.

Đây là tiền sinh viên tự mình đi làm có thể kiếm được sao? Huống chi không phải chồng bà đã nói, thằng bé này còn phải trả tiền viện phí khổng lồ của mẹ nó hay sao?

Nếu số tiền này thật sự là do Nguyễn Đông Luân tự mình kiếm được, bà hoàn toàn không thể tưởng tượng tương lai thằng bé này sẽ có thành tựu kinh người đến mức nào.

Con gái của Hoàng Nhã Huệ, ánh mắt cũng không tầm thường!

Trừng mắt nhìn chằm chằm số tiền bên trên sổ tiết kiệm, ngẩn ra một lúc lâu, đến khi nghe thấy trong toilet có tiếng nước, bà mới lấy lại tinh thần, đặt sổ tiết kiệm về chỗ cũ.

Bà ra khỏi phòng con gái, biểu hiện trên mặt như có chút suy nghĩ.

4 thoughts on “Tuổi 17 – Chương 6.4

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s