Phu quân là thái giám tổng quản – 166

Chính văn Chương 166: Nguyên nhân

Editor: mèomỡ

Hắn nắm chặt tay, cuối cùng mất kiên nhẫn, nói: “Nếu thích nơi này, nàng cứ ở lại. Về sau sai người mang đồ ăn đến, nàng không cần về bên kia nữa.” Nói xong, liền ra khỏi phòng.

Nghe thấy tiếng bước chân hắn đi xa, Cầu Mộ Quân tức giận ném cây bút trong tay, giọt mực bắn tung tóe lên trên người.
Thật đúng là lạnh lùng, thật đúng là tuyệt tình!

Nếu hắn bảo nàng ở đây, nàng sẽ ở, dù sao cũng không phải nàng thiếu hắn sẽ không sống nổi!

Kết quả, nàng thật ở lại nơi này, hắn cũng không đến đón nàng trở về, không chỉ có thế, còn liên tục vài ngày cũng chưa nhìn thấy bóng dáng hắn.

Kỳ thật, nàng chuyển ra ngoài chỉ là nhất thời dỗi mà thôi, nhưng dỗi thế nào, nàng cũng không muốn căng thẳng như vậy. Không từ mà biệt, mắt thấy trời càng ngày càng vào thu, ban đêm càng ngày càng lạnh, có hắn bên người, ấm áp hơn so với một mình nàng ngủ. Uể oải ghé vào thư án, chống cằm nhìn ngoài cửa sổ.

Nếu bây giờ hắn tới nói vài câu tốt đẹp với nàng, nhất định nàng sẽ không nói hai lời theo hắn trở về. Nhưng nàng muốn xuống, hắn lại cố tình không cho nàng bậc thang.

“Phu nhân, người đang chờ ai sao?” Linh Lan đứng một bên hỏi.

Cầu Mộ Quân vội phản bác nói:“Ai nói, ta chờ ai? Nơi này có thể có ai đến!”

Trong lòng nàng chột dạ, lúc này mới phát giác mình đúng là chờ hắn, nhưng đợi mấy ngày, hắn lại không đến.

Chẳng lẽ muốn nàng đi tìm hắn? Hoặc là cố ý đi dạo hoa viên, sau đó chạm mặt hắn?

Thôi xong, nàng giống như phi tử đi tranh thủ tình cảm vậy.

Nhưng mà, nàng đến hoa viên đi dạo, cũng không nhất định là muốn gặp hắn.

Cũng không phải bị giam lỏng, vì sao nàng không ra khỏi phòng?

Nghĩ vậy nàng liền đứng dậy, ra ngoài.

Không đi xa, chỉ đến bên cạnh ao cá, ngồi xổm gần mặt nước, lấy bánh bao ném cho cá vàng đủ mọi màu sắc trong ao. “Cá ơi, thấy ăn là vui vẻ, nếu ta cũng có thể dễ dàng thỏa mãn như vậy thì tốt rồi.” Cầu Mộ Quân lẩm bẩm. Trong lòng rối loạn, ngẩng đầu, nhưng lại thấy một bóng người từ rất xa đang đi tới bên này. Là nam nhân.

Trong lòng run lên, thiếu chút nữa nàng đã ngã xuống nước. Người nọ càng ngày càng đến gần, lại nhìn thêm một lúc mới khẳng định người nọ không phải Đoàn Chính Trung. Lại ủ rũ, nhàm chán tiếp tục nhìn người nọ. Xem tư thế đi không giống hạ nhân, nhưng trong Đoàn phủ trừ bỏ Đoàn Chính Trung sẽ không nam chủ tử khác. Lại một lát sau, hình dáng người nọ dần dần rõ ràng, nàng mới nhận ra là Liễu Vấn Bạch. Hình như rất lâu rồi không gặp hắn, hắn đến Đoàn phủ làm gì?

Liễu Vấn Bạch dường như mới từ chỗ Đoàn Chính Trung đi ra, cúi đầu, cầm cây quạt, mùa thu nắng ấm mà che mặt như chắn mặt trời. Đợi hắn đến gần, Cầu Mộ Quân gọi:“Liễu Vấn Bạch -”

Liễu Vấn Bạch nhìn về phía nàng, vội bước nhanh về phía trước, giống như muốn trốn nàng.
“Này, ngươi làm sao vậy?”

Liễu Vấn Bạch đi tiếp hai bước, lại đột nhiên ngừng lại, nghĩ nghĩ, xoay người đi về phía nàng. Cầu Mộ Quân đứng lên, nhìn hắn.
Hắn đến gần, nâng cây quạt lên che mặt chỉ để lộ ra ánh mắt nhìn nàng một cái nói:“Ai nha, Đoàn phu nhân, cho cá ăn, tâm tình cũng không tệ.”

“Mặt ngươi làm sao vậy?” Cầu Mộ Quân giật mình hỏi.

Khóe miệng Liễu Vấn Bạch lại có vết thâm ứ máu màu tím, hình như là bị người ta đánh. Khuôn mặt mỹ nhân như ngọc lại bị thương, thật đúng là khó mà thấy được. Liễu Vấn Bạch vội che mặt, ho hai tiếng, nói: “Cái kia Cái kia… Đoàn phu nhân, có thể nói chuyện một chút hay không?”

Cầu Mộ Quân bị hắn làm cho ngạc nhiên, kinh ngạc nhìn hắn, gật gật đầu.

Nàng nhìn bốn phía, đang chuẩn bị nói đến chỗ không có người đi, không nghĩ tới Liễu Vấn Bạch nói: “Đi vào trong phòng cô đi, nơi đó mới an toàn.”

Trong phòng Nghĩ đến quan hệ của Liễu Vấn Bạch cùng Đoàn Chính Trung, cũng không có gì phải kiêng kỵ, Cầu Mộ Quân gật gật đầu, đi vào phòng nghỉ.

Vào phòng, Liễu Vấn Bạch đóng cửa lại, đặt cây quạt lên thư án, nói: “Nói cho cô vì sao ta lại bị thương.”

Nhưng đáp án của hắn lại làm cho nàng từ kỳ quái biến thành khiếp sợ: “Bị Trung Trung ca nhà cô đánh.”

Cầu Mộ Quân ngây ngẩn cả người, hồi lâu mới hỏi: “Này sao có thể, làm sao hắn có thể đánh người?”

“Cô đương nhiên không biết hắn sẽ đánh người, người ta chỉ biết chắn đao thay cô, làm sao nỡ đánh cô, nhưng ta không giống, không làm gì cũng bị hắn bắt nạt.” Liễu Vấn Bạch đáng thương nói.

“Nhưng quan hệ giữa hai người không phải rất tốt sao? Vì sao hắn lại đánh ngươi?” Cầu Mộ Quân hỏi.

“Bởi vì cô! Trọng sắc khinh bạn, thái giám chết tiệt! Uổng công ta vì hắn ăn ngưu tiên một tháng, bây giờ chỉ cần nghe đến từ ‘Ngưu’, đã thấy buồn nôn.” Liễu Vấn Bạch căm giận nói.

“Bởi vì ta?” Cầu Mộ Quân càng thấy kỳ quái.

“Đương nhiên, cô ngẫm lại, hiện tại hắn bao nhiêu tuổi?”

“Hai mươi ba, hình như sắp hai mươi tư.” Nàng không hiểu ra sao.

“Mặc kệ là hai mươi ba hay là hai mươi tư, hắn là nam nhân trẻ tuổi mới hơn hai mươi đúng không?”

Nàng gật đầu.

“Nam nhân hơn hai mươi tuổi, nam nhân hơn hai mươi tuổi mỗi ngày ăn ngưu tiên, đã có thê tử lại không thể chạm vào, mỗi ngày bất mãn, tính tình hắn có thể tốt được sao? Tính tình không tốt, có thể không ra tay sao?” Liễu Vấn Bạch nói.

“Ngươi Ngươi nói cái gì vậy!” Cầu Mộ Quân đỏ mặt, cúi đầu, quay mặt đi. Nhìn nàng như vậy, Liễu Vấn Bạch đắc ý, lúc này mới nghiêm túc nói:“Được rồi, được rồi, bây giờ ta nói thật.”

Cầu Mộ Quân nghĩ ngợi, vẫn lựa chọn tin tưởng hắn, quay đầu lại.

Hắn nói:“Cô đang trách hắn chuyện hắn kéo cô đi gặp quan?” Nàng cúi đầu, không đáp.

“Ta biết, nhất định cô cảm thấy hắn không nên nhục nhã cô trước mặt nhiều người như vậy, hơn nữa cho dù hắn muốn lợi dụng cô, hắn cũng có thể nói trước cho cô, cô cũng không phải không hiểu chuyện, cũng không phải không muốn giúp hắn, vì sao hắn còn làm như vậy với cô, đúng không?”

Cầu Mộ Quân vẫn không nói lời nào.

Liễu Vấn Bạch nói:“Thật ra sự thật là, chuyện này cũng không phải hắn cố ý. Hoặc nên nói, cô cho rằng đại phu kia thật sự chẩn sai sao? Còn nữa, Đoàn Chính Trung thật sự sẽ vô duyên vô cớ tìm đại phu đến, bảo đại phu kia nói cô mang thai, còn đem việc này tới cho quan phủ giải quyết?”

“Không phải là đại phu chẩn sai sao?” Cầu Mộ Quân nghi hoặc nói. Nàng quả thật không mang thai, uống thuốc rồi, bây giờ cái gì cũng tốt.

Liễu Vấn Bạch gật đầu nói: “Đoàn Chính Trung không biết đại phu kia là ai, nhưng hắn biết, quản gia Đoàn phủ sẽ không tùy tiện mời bừa một đại phu không dùng được từ trên đường đến, cũng biết, chỉ cần biết một chút y thuật, cũng sẽ không chẩn sai mạch tượng cơ bản như hỉ mạch, huống chi, còn xem hai lần.

Cầu Mộ Quân không thể tin được nói: “Ngươi muốn nói là đại phu kia cố ý nói ta mang thai?”

Liễu Vấn Bạch nói: “Đoàn Chính Trung chính là đoán được điểm ấy, cho nên mới đoán được những cái khác.”

“Đại phu là có người sai khiến. Người nọ có lẽ đã hoài nghi hắn là thái giám giả, lại muốn do thám quan hệ thực sự của vợ chồng các ngươi. Cho nên sai đại phu đến, nói cô có thai. Cô nghĩ xem, nếu Đoàn Chính Trung không chuẩn bị trước, không ăn thuốc khống chế sinh dục, hắn sẽ thế nào?”

Tuổi 17 – Chương 6.4

Quay trở về tuổi 17 – Chương 6.4

Editor: đỗ đỗ béo

Beta: mèomỡ

Cô thật sự không hiểu, cô và Đông Luân cố gắng lâu như vậy, vì sao vẫn đi đến cùng một kết cục, chẳng lẽ chung quy vận mệnh không thể thay đổi sao?

Cô thực không cam lòng, rất không cam lòng, vì sao giữa tình thân và tình yêu cô chỉ có thể chọn một? Vì sao cô không thể có được cả hai?

Khang Đóa Hinh hít sâu, một lần không đủ, lại thử một lần nữa, sau đó bắt buộc mình mở miệng, “Ba, hiện tại ba rất tức giận, chờ ba bình tĩnh một chút, chúng ta lại nói tiếp chuyện này, con về phòng trước.”

Nhìn Khang Hành Đình nghiêm mặt không phản ứng, cô cứng ngắc xoay người trở về phòng mình.

“Đông Luân, làm sao bây giờ?” Vừa về đến phòng, cô không khôi phục lại lúc vẻ bình tĩnh lúc trước, lập tức gọi điện thoại cho bạn trai, một hơi đem chuyện xảy ra hôm nay, cùng với phản ứng của ba nói cho anh nghe, “Em không muốn chia tay anh, nhưng em cũng không nghĩ lại giận dỗi, rời bọn họ mà đi.”

“Em bình tĩnh một chút, đừng lo lắng.” Nguyễn Đông Luân thở dài, an ủi nói, “Trước tiên không nên nổi nóng với ba mẹ, mọi việc cố gắng nghe theo họ, còn lại anh sẽ xử lý, được không?”

“Đông Luân, chúng ta sẽ không chia tay chứ?”

“Sẽ không, anh cam đoan.” Anh nhẹ nhàng an ủi. Từ kiếp trước, anh bắt đầu dắt tay cô, sẽ không nghĩ tới phải tách ra.

“Em cũng có thể tiếp tục ở cùng ba mẹ em không?”  Giọng nói của cô nghe thật đáng thương.

“Đương nhiên, hôn lễ của chúng ta, mẹ anh cùng ba mẹ em đều phải có mặt.”

“Vâng.” Khang Đóa Hinh biết năng lực của anh, có lời cam đoan của anh, cô yên tâm hơn nhiều.

Giờ phút này trong tay cô đang cầm sổ tiết kiệm mà lúc trước anh đưa cho cô, cô ngẫu nhiên nhìn sổ ghi chép, phát hiện tiền bên trong tăng với tốc độ kinh người.

Đúng, cô phải tin tưởng anh, tin tưởng năng lực của anh, tin tưởng anh có thể làm cho ba nhìn với cặp mắt khác xưa, tin tưởng anh có năng lực thuyết phục ba chấp nhận bọn họ.

Nói chuyện xong, cô còn ngồi ngẩn người trên giường, lại đột nhiên nghe được tiếng gõ cửa.

Khang Đóa Hinh vội vàng đem sổ tiết kiệm tùy tiện nhét vào chăn bông, sau đó mới mở miệng, “Mời vào.”

Hoàng Nhã Huệ mở cửa đi vào.

“Mẹ.” Cô có chút bất an gọi.

Phải đối diện vẻ mặt không đồng ý của mẹ mà cô nhìn thấy, không biết có phải tới thay ba quở trách mình hay không?

Hoàng Nhã Huệ nhìn cô một lúc lâu, chậm rãi đi đến bên giường, ngồi xuống.

“Ba con nhất thời nổi giận, con đừng để ở trong lòng.”

Ơ? Khang Đóa Hinh kinh ngạc giương mắt nhìn mẹ, không nghĩ tới bà lại nói như vậy.

Hoàng Nhã Huệ như không chú ý tới biểu hiện ngạc nhiên của cô, chỉ nói tiếp: “Kỳ thật khi nghe tin như thế, mẹ và ba con đều tức giận, nhưng sau cẩn thận ngẫm lại, bực bội cũng liền tiêu. Quả thật Nguyễn Đông Luân là đứa nhỏ tốt, nếu nó đối tốt với con, mẹ sẽ không để các con chia tay.”

“Mẹ…… Mẹ thật sự nghĩ như vậy?” Cô ngạc nhiên.

Kiếp trước mẹ cùng ba, không phải cùng phản đối bọn họ sao?

Vẻ mặt Hoàng Nhã Huệ kỳ quái nhìn về phía cô, “Bằng không con cảm thấy mẹ và ba con nhất định phản đối các con quen nhau? Muốn mẹ nói, ba con tức giận như vậy, thà rằng nói rõ quan hệ của các con, còn hơn các con lén lút qua lại sau lưng, lại không nói cho ba mẹ biết.”

A? Là như thế sao? Đúng là cô không nghĩ tới điểm ấy.

“Thật xin lỗi, mẹ.” Khang Đóa Hinh cúi đầu, “Thật ra là vì…… Lúc trước có ba mẹ bạn học, đang nghe nói cô ấy có bạn trai, nói cô ấy nếu không phân biệt được người, cũng đừng về nhà…… Con yêu Đông Luân, nhưng rất để ý bố mẹ, con sợ cùng giải quyết tình hình sẽ xảy ra ở nhà chúng ta, cho nên vẫn không dám nói.”

“Con ngốc, người ta là người ta, chúng ta là chúng ta, làm sao có thể nói nhập làm một?”

Nhưng là…… Cô nói chuyện xưa, ở nhà bọn họ từng xảy ra mà! Khang Đóa Hinh thầm nghĩ trong lòng, nhưng hiểu được nay mẹ ủng hộ mình, quả thật cô yên tâm không ít.

“Con biết rồi, chờ ba hết giận, con sẽ cùng ba nói chuyện.” Cô dừng một chút, vẫn là nhịn không được lại cường điệu, “Mẹ, Đông Luân thật sự tốt lắm, cũng rất nghiêm túc, anh ấy rất cố gắng cho con hạnh phúc, con…… Cũng muốn làm cho anh ấy hạnh phúc.”

Hoàng Nhã Huệ nhìn vẻ mặt chuyên chú của con gái, biết cô thật sự nghiêm túc.

“Thôi, con lớn rồi, chúng ta làm cha mẹ cũng không quản nhiều.” Hoàng Nhã Huệ nghĩ nghĩ, mới cười nói: “Tuy rằng so với cha và con, mẹ không biết nhiều về thằng bé Nguyễn Đông Luân kia lắm, nhưng mẹ tin tưởng con có thể vì chính mình mà lựa chọn cho đúng, còn ba con, mẹ sẽ khuyên ông ấy.”

Hơn hai năm, bà chứng kiến con gái thay đổi, càng cảm thấy cô có thể làm cho cha mẹ yên tâm về mình.

 

Chuyện tình cảm của con gái, bọn họ làm cha mẹ thật sự nên buông tay, cho cô nếm thử một lần, có rất nhiều chuyện, không tự mình trải qua sẽ không hiểu được.

Tình cảm này mà thành tất nhiên là tốt, nếu thất bại, dù sao Đóa Hinh còn có cha mẹ mà dựa vào.

“Cám ơn mẹ.” Tâm trạng treo lơ lửng nửa ngày, lúc này mới rơi xuống, Khang Đóa Hinh nở nụ cười, lại không được tự nhiên nói: “À, mẹ, con muốn đi toilet.”

Vì quá căng thẳng, hiện tại mới đột nhiên muốn đi toilet.

“Đi đi.” Hoàng Nhã Huệ cười nói, nhìn con gái chạy đến toilet.

Bà đứng lên, vốn định ra ngoài, cúi đầu lại nhìn thấy cái chăn giống như đè nặng vật có góc màu xanh.

Hoàng Nhã Huệ tò mò rút ra, phát hiện đúng là một quyển sổ tiết kiệm, mà khi bà nhìn đến chỗ họ tên, lại kinh ngạc nhíu mày.

Thằng bé kia, sao lại đưa tiền cho Đóa Hinh giữ?

Kết hôn nhiều năm, bà cùng chồng cảm tình tuy rằng ổn định, nhưng tài sản cũng là tự mình giữ lấy. Mà hai đứa này còn chưa kết hôn, thế mà Nguyễn Đông Luân lại yên tâm đem tiền giao cho Đóa Hinh?

Nghĩ rằng nó tuy rằng vẫn là học sinh, trên người không có tiền, nhưng tâm ý này quả thật làm cho người ta cảm động, khó trách con gái lại yêu nó như vậy.

Ấn tượng của Hoàng Nhã Huệ với bạn trai của con bất giác tăng nhiều.

Bà nhịn không được mở sổ tiết kiệm, nhìn tiền chuyển khoản phía trên, nhưng mà lại càng xem càng kinh hãi, con số trên đó vượt quá xa so với mong muốn của bà.

Đây là tiền sinh viên tự mình đi làm có thể kiếm được sao? Huống chi không phải chồng bà đã nói, thằng bé này còn phải trả tiền viện phí khổng lồ của mẹ nó hay sao?

Nếu số tiền này thật sự là do Nguyễn Đông Luân tự mình kiếm được, bà hoàn toàn không thể tưởng tượng tương lai thằng bé này sẽ có thành tựu kinh người đến mức nào.

Con gái của Hoàng Nhã Huệ, ánh mắt cũng không tầm thường!

Trừng mắt nhìn chằm chằm số tiền bên trên sổ tiết kiệm, ngẩn ra một lúc lâu, đến khi nghe thấy trong toilet có tiếng nước, bà mới lấy lại tinh thần, đặt sổ tiết kiệm về chỗ cũ.

Bà ra khỏi phòng con gái, biểu hiện trên mặt như có chút suy nghĩ.