Hạnh phúc – Chương 07

Chương 07: Mời phối hợp một chút

Editor: TieuKhang

Beta: mèo mỡ

 

“Nghiêm! ——” Cùng với khẩu lệnh âm lượng không cao nhưng đầy đủ sức lực, giữa sân huấn luyện rộng lớn truyền đến tiếng vang ‘bộp’, trong nháy mắt hóa động tác mười người sĩ quan đã thành một thể, khí thế như núi. Trước mặt bọn họ, Hạ Hoằng Huân mặc đồ rằn ri đang phát biểu.

 

Làn da rám nắng gợi cảm, ánh mắt thâm thúy, sống mũi thẳng tắp, đôi môi đầy đặn, tạo nên hình dáng rõ ràng, đường cong thân thể cường tráng xứng với vẻ mặt lạnh lùng nghiêm nghị, khiến cho cả người anh vừa nhìn qua liền bộc lộ hết khí phách quân nhân.

 

Mục Khả đứng ở trong đội ngũ chỉ đạo viên, nghe được khẩu lệnh “Giải tán” trầm mạnh, thì cô vội vàng đứng nghiêm ngay ngắn, nhìn mười người huấn luyện viên điều chỉnh thế đứng, đi về phía phòng phụ trách, còn Hạ Hoằng Huân lại đi về phía bên cô, bước chân anh vững vàng, thân hình cao lớn.

 

Khuôn mặt nhỏ nhắn Mục Khả thể hiện rõ sự đau khổ, thở dài, nghĩ thầm đúng thật là ghét của nào trời trao của đó. Lấy danh hiệu vua chiến trường, Doanh trưởng doanh trại trinh sát có thể đoán được cường độ anh dùng để huấn luyện binh sĩnh, tùy tiện lôi ra một môn cũng có thể dễ dàng cho tất cả bọn họ gục hết. Chẳng hạn như anh ta am hiểu nhất, là bắt bọn họ đứng tư thế quân đội dưới ánh mặt trời, bài tập huấn luyện quân sự bắt buộc này sẽ khiến cho bọn họ hết sức, vô cùng, cực kỳ, quá ăn không tiêu.

 

Tân sinh đi huấn luyện lần này vốn có 16 lớp, tham gia đại hội động viên lại được hợp thành mười đội ngũ hình vuông, mặc khác, bao gồm cả Mục Khả, có 16 chỉ đạo viên rất may mắn cũng rất bất hạnh do Hạ Hoằng Huân trực tiếp huấn luyện. Dĩ nhiên, không ai biết, lôi chỉ đạo viên đi huấn luyện riêng lẻ là điều chỉnh bây giờ mới xuất hiện.

 

Huấn luyện thật hết sức khô khan, môn học đơn giản chính là nghỉ, đứng nghiêm, tư thế quân đội, đi đều bước, đi nghiêm, không có gì đa dạng có thể đổi mới. Đối với Mục Khả trời sinh tính hiếu động mà nói, trò chơi huấn luyện quân sự này thật có thể ép cô đến điên. Mấy ngày trôi qua, cô đã từ ‘Con thỏ nhỏ’ linh hoạt biến thành cà nhiễm sương ỉu xìu.

 

Khi tín hiệu rời giường vang dội vang lên, lần lượt truyền đến tiếng khẩu lệnh 1-2-3-4 cùng tiếng quân ca hừng hực phát ra, Mục Khả vốn còn đang ngủ say giống như phản xạ có điều kiện từ trên giường bật ngồi dậy, đau khổ kêu lên “Ối” rồi mới ngã xuống. Bình thường cô ít vận động, sau khi đi nghiêm mấy ngày cả người mệt rã rời, tay chân vừa mỏi nhừ lại vừa đau, căn bản không nghe theo điều khiển. Cô dựa vào trên giường không thể động đậy, thật muốn cứ như vậy nằm ngay đơ một ngày.

 

“Tinh thần thủ lĩnh bọn họ cũng thật là sung mãn.” Tô Điềm Âm buồn ngủ mông lung cũng tỉnh, cô rên hừ hừ nằm lỳ ở trên giường ôm gối đau thương hô: “Trung tá đẹp trai đi nữa cũng không thể hóa giải sự đau đớn của mình vào giờ phút này.”

 

Nơi đóng quân được thiết kế là mỗi phòng ở tám người, nhưng cao thấp chỉ có bốn giường, nhưng bởi vì học viên đi huấn luyện cũng không đủ số tám người, cuối cùng dư ra Mục Khả cùng Tô Điềm Âm như tù binh được hưởng thụ ưu đãi, căn phòng này chỉ có hai người các cô ở.

 

Không có nhiều thời gian để các cô oán trách, giọng nói của huấn luyện viên đi từ ngoài truyền vào: “Động tác nhanh lên một chút, lập tức ra thao trường. . . . . .”

 

Không để ý cả người mệt mỏi đau nhức bò dậy, bằng tốc độ nhanh nhất xử lý xong bản thân rồi gấp chăn, lúc vọt tới sân huấn luyện thì huấn luyện viên đã đứng ở trước mặt đội ngũ chỉ đạo viên hình vuông.

 

Vốn không vừa mắt với thành tích “Đệ Nhất” hang ngày của cô, vẻ mặt Hạ Hoằng Huân nghiêm túc, cúi đầu nhìn xuống đồng hồ trên cổ tay, xác định không có ai đến trễ sau đó bắt đầu chỉnh đốn đội ngũ, muốn dẫn các cô tiến hành chạy bộ sáng sớm. Mệnh lệnh chạy bộ vẫn chưa truyền xong, đã thấy Mục Khả đứng ở hàng đầu xông ra ngoài.

 

Thanh âm hùng hậu theo sát vang lên, Mục Khả chạy ra khỏi đội ngũ nghe được Hạ Hoằng Huân truyền khẩu lệnh “Đứng nghiêm!”

 

Cô dừng lại mới phát hiện có cái gì không đúng, mà chỉ đạo viên khác đứng nguyên tại chỗ ở phía sau không nhúc nhích đã cười đến ngửa tới ngửa lui. Quay đầu nhìn về phía Hạ Hoằng Huân, anh ta đang cười như không cười, giận như không giận nhìn cô. Thì ra là, chữ khẩu lệnh trong miệng anh ta còn chưa hô ra ngoài, cô nghe được hai chữ chạy bộ liền xông ra ngoài, tốc độ còn có chút nhanh.

 

Nhìn dáng vẻ mê mang của cô, Hạ Hoằng Huân cũng sắp nhịn không nổi cười, giọng nói lúc mở miệng có vẻ có chút bất đắc dĩ: “Nghĩ gì đó? Còn chưa tỉnh ngủ?”

 

“Việc ấy. . . . . .” Mục Khả lúng túng miệng cũng vụng về, không biết trả lời như thế nào.

 

“Tập trung tinh thần.” Hạ Hoằng Huân đúng lúc mở miệng, truyền lệnh xuống: “Đứng vào hàng ngũ.”

 

Mục Khả đáp một tiếng “Vâng!”, cúi đầu chạy về đội ngũ.

 

Lúc ở căn-tin chạm mặt Viên Soái anh trêu ghẹo cô: “Cô cũng thật là giỏi, khiêu chiến sự nhẫn nại của Doanh trưởng đúng không?”

 

Mục Khả trợn mắt nhìn anh: “Anh còn nói mát tôi, tôi cũng không phải cố ý.” Cô không có ngốc đến nỗi ở trước mặt mọi người gây khó dễ cùng đồng chí giải phóng quân.

 

Viên Soái lơ đễnh, nhắc nhở: “Cô đừng chọc vào cậu ta, nếu không buổi chiều đứng tư thế quân đội sẽ thảm đấy.”

 

******

 

Dưới ánh mặt trời nóng bỏng, bóng dáng cao to của Hạ Hoằng Huân rất nổi bật, anh duy trì tư thế đúng chuẩn đứng cùng học viên chừng 40 phút đồng hồ. Khi chú ý tới vị đồng chí nào đó bắt đầu xuất hiện như động tác nhỏ như gãi mặt, anh khẽ mím khóe môi, lặng lẽ phóng tầm mắt sang nơi khác, điểm dừng là gò má của cô bị phơi nắng đến ửng hồng.

 

Chạm phải ánh mắt có ý nhắc nhở của anh, Mục Khả nhíu đầu lông mày, cố chịu đựng không đưa tay ra gãi mặt, nhanh chóng rút tay về đứng lại đàng hoàng, nghiêm trang. Nhưng đây thật ra chỉ là hình tượng bên ngoài, ở trong lòng cô đã tính toán nếu như qua 5 hoặc 10 phút nữa mà anh ta vẫn chưa truyền khẩu lệnh nói nghỉ ngơi, có nên giả bộ té xỉu hay không? Nếu vậy phải ngã tư thế nào để không bị đau, lại tương đối giống như là choáng váng thật.

 

“Coi như quên đi, anh ta rất tinh ranh, bị vạch trần thì thật mất mặt, hơn nữa buổi sáng anh ta đã ‘thiện tâm’ trả mình một ngựa, không nên khiêu chiến với ‘lòng tốt’ số lượng có hạn của anh ta.” Nghĩ tới nghĩ lui Mục Khả gạt bỏ ý định giả bộ bất tỉnh, việc này không có tính xây dựng nên cắn chặt hàm răng đứng như tùng.

 

Thời gian bấm thật chuẩn, vừa đứng đủ một giờ Hạ Hoằng Huân truyền đạt khẩu lệnh nghỉ ngơi, Tô Điềm Âm đứng đến choáng váng mặt mũi suýt nữa xụi lơ trên mặt đất, may là Mục Khả phản ứng mau lẹ kịp thời đỡ lấy khuỷu tay cô, dìu cô đến bậc thềm nghỉ ngơi.

 

Thấy Tô Điềm Âm phờ phạc rã rượi ngồi nghệch ra, Mục Khả cười trêu nói: “Còn cho rằng anh ta có lực hấp dẫn nữa không?” Chỉ cần nghe được khẩu lệnh nghỉ ngơi cô lập tức có lại tinh thần, vô cùng có tiềm lực làm Tiểu Cường.

 

Từ nhỏ được cha mẹ nâng ở lòng bàn tay chưa từng nếm qua một chút khổ cực, Tô Điềm Âm hoàn toàn bị huấn luyện hạ gục, cô có chút cảm thán nói: “Lực hấp dẫn vẫn phải có, nhưng mà. . . . . . Aizzz, mình vẫn giữ vững lập trường.”

 

Mục Khả khẽ cười: “Cô giáo Tô, cậu nên nhận rõ tình thế đi.”

 

“Cô giáo Mục, mình thấy cậu mới chính là người nên nhận rõ tình thế.” Tô Điềm Âm mất thật nhiều hơi sức để di chuyển khoảng cách đến gần Mục Khả: “Hiện tại khí thế của đồng chí Trung Tá có thể là tương đối cao, cậu nên sáng suốt chút đến đứng cùng một chiến tuyến với mình đi.”

 

Mặc dù có kinh nghiệm “Phong phú” đứng tư thế quân đội, nhưng tố chất cơ thể Mục Khả lại có vấn đề, đúng thật là chịu không nổi cường độ huấn luyện đột nhiên mà tới này, chậm chạp duỗi thẳng chân, cô nói: “Cậu đã hoàn toàn bị sùng bái làm mù quáng. Bọn họ ngoại trừ nghề nghiệp khác nhau, gặt hái được phù hiệu, mũ trưng, cởi quân trang ra thì cũng chỉ là đàn ông, động vật sống thôi.”

 

“Có vẻ như cậu không thích huấn luyện viên, tại sao thế?” Nghĩ đến biểu hiện của Mục Khả, Tô Điềm Âm cảm rất kỳ quái.

 

Mục Khả không vội trả lời, cô nghiêng đầu nhìn về phía bầu trời xanh biếc, giống như đang suy nghĩ lại càng giống như nhớ lại, thật lâu mới nói: “Không phải mình có thành kiến với huấn luyện viên, chỉ là. . . . . .”

 

Lời Mục Khả còn chưa nói hết, Tô Điềm Âm đã vùng vẫy đứng lên, miệng la hét: “Không được rồi, không được rồi, người có ba cấp.”

 

Tô Điềm Âm mới vừa đi, Khang Bác liền chạy tới đây, đưa chai nước suối trong tay cho Mục Khả: “Cô giáo Mục, huấn luyện viên Viên bảo em đưa cho cô!”

 

“Cám ơn.” Mục Khả nói xong tiếng cám ơn, giơ chai nước suối lên quơ quơ với Viên Soái đang nhìn về phía bên này.

 

Khang Bác gãi gãi đầu ngồi xổm xuống ở bên cạnh cô: “Cô, học tiếng Anh có bí quyết gì không? Cô làm thế nào vượt qua cấp tám?”

 

“Từ 4 tuổi bắt đầu biết chữ, đến năm 21 tuổi vượt qua cấp tám, học ròng rã 17 năm, không có gì đáng phải hâm mộ.”

 

Khang Bác kinh ngạc: “Cô à, cô còn nhỏ vậy đã bắt đầu học Tiếng Anh rồi hả?”

 

Trên mặt vẫn nở nụ cười hời hợt ấm áp, Mục Khả nhẹ giọng nói: “Mẹ cô là giáo sư dạy tiếng Anh.”

 

Khang Bác bừng tỉnh hiểu ra: “Thì ra là thế, khó trách cô lại chọn ở lại trường. . . . . .”

 

Mục Khả cười cười không lên tiếng, nghỉ ngơi đại khái chừng mười phút, thấy Tô Điềm Âm ở cách đó không xa hô to: “Mục Khả, mau tới đây.” Nghĩ rằng phải tập hợp, cô vội vàng đứng lên, nhấc chân chạy ngay đến sân huấn luyện.

 

Tô Điềm Âm thấy cô thở hổn hển, nói: “Cậu chạy nhanh như vậy làm gì? Xung phong à?” Khiến cho giáo viên bên cạnh cũng buồn cười.

 

Mọi người bị giáo huấn phát điên nên thương lượng chơi trò chơi. Mục đích thật sự ẩn chứa trong đó chính là muốn kéo gần khoảng cách với các huấn luyện viên, cố gắng làm cho quân địch chuyển thành đồng minh, để mong một tháng huấn luyện tới được thả lướt nước.

 

Mục Khả mệt đến bở hơi tai, thật sự không còn hơi sức hao phí để chơi đùa, chết sống không chịu tham gia. Tô Điềm Âm hùng hổ mặc kệ cô có đồng ý hay không, trực tiếp cứ như đã thừa nhận, sau đó lôi kéo giáo viên khác đi mời sĩ quan huấn luyện, mục tiêu đương nhiên là đồng chí Trung tá rất nhiều lần được quan tâm coi trọng.

 

Hạ Hoằng Huân đang nói chuyện cùng Viên Soái, khóe mắt liếc thấy có người đi tới, sau khi hiểu rõ dụng ý của Tô Điềm Âm, nhíu mày theo thói quen, quay đầu lại nói với Viên Soái: “Cậu đi làm cho bầu không khí trầm lặng này sôi nổi một chút.” Anh cũng cảm thấy học viên đang chịu áp lực, anh đã bàn bạc với Viên Soái kế sách để thay đổi tâm trạng cho mọi người.

 

 

Viên Soái biết Hạ Hoằng Huân coi trọng hình ảnh và ảnh hưởng, không muốn hòa mình với học viên, nghe Tô Điềm Âm nói chỉ đạo viên cũng tham gia, đương nhiên nghĩ đến cảnh tượng đêm hôm đó Doanh trưởng dẫn Mục Khả chạy vòng, tâm tư anh chợt xoay chuyển, giựt giây nói: “Doanh trưởng, ở chung một chỗ mà không ra chơi với bọn họ cũng thật không công bằng, còn nữa, cũng không phát huy được ưu thế quân ta.” Một mặt tự chủ trương trả lời Tô Điềm Âm ý nói huấn luyện viên Hạ cũng tham gia.

 

“Tạo phản phải không?” Hạ Hoằng Huân bất mãn liếc xéo Viên Soái.

 

Viên Soái bắt đầu dáng vẻ vô lại, vẻ mặt cợt nhả anh nói: “Doanh trưởng, anh cũng không thể trả đũa.”

 

“Cậu còn biết tôi là Doanh trưởng?”

 

“Biết, biết.” Viên Soái cười hắc hắc: “Nhưng trên điều lệnh có viết, chúng ta là quan hệ đồng chí bình đẳng.”

 

“Không tệ, càng ngày càng có tiền đồ rồi.” Hạ Hoằng Huân gật đầu một cái, không để tâm nói: “Cho cậu chút mặt mũi cậu liền khua tay múa chân, nhìn xem tôi làm thế nào trừng trị cậu.” Nhưng thật ra là không từ chối, coi như là đồng ý tham gia.

 

Mục Khả thấy Hạ Hoằng Huân đi tới lại càng không muốn tham gia, nhưng cánh tay bị Tô Điềm Âm liều chết níu lại, muốn đi cũng không đi được.

 

Nghe xong quy tắc, Viên Soái gọi vài người huấn luyện viên cùng học viên tới, mười người chia làm năm tổ. Không biết có phải anh cố ý hay không, Mục Khả thế nhưng vừa khéo mà cùng kẻ địch – Hạ Hoằng Huân một tổ. Đứng ở bên cạnh dáng người cao một mét tám mấy của anh, cô có vẻ thật nhỏ nhắn xinh xắn.

 

Hạ Hoằng Huân biết Viên Soái cố ý. Chiếu theo chiều cao khác nhau của anh và Mục Khả, đảm nhiệm trò chơi này rõ ràng đã mất đi ưu thế, thậm chí còn rất tốn sức. Anh vốn định đề nghị sắp xếp lại một chút, nhưng nhìn thấy vẻ mặt ghét bỏ của đồng chí Mục Khả thì không lên tiếng, chỉ dùng ánh mắt u ám liếc nhìn Viên Soái một cái, như muốn nói: “Lão tử không để yên cho ngươi!” Người nào đó sợ tới mức vội chạy sang chỗ khác coi như không nhìn thấy.

 

Để tăng thêm độ khó, kết hợp vật liệu trụ sở huấn luyện hiện có, trò chơi quy định thế này: Sắp hai tổ viên cho bọn họ đứng song song sát vào nhau, hai chân trái phải cột chung một chỗ, sau đó dùng khoảng cách giữa tay phải và tay trái nâng trái bóng tiến lên phía trước 100m, trên đường đi nếu như trái bóng bị rớt phải một tay nhặt lên rồi tiếp tục đi, ai đến điểm cuối cùng trước thì người đó thắng, tổ thua phải biểu diễn tiết mục.

 

Tâm tình chống đối của Mục Khả bắt đầu phát tác, cô không an phận mà đứng lắc lư làm loạn, cố ý không chịu khom người xuống phối hợp thao tác trói chân với Hạ Hoằng Huân.

 

Hạ Hoằng Huân ngừng động tác trên tay, ngồi xổm trên mặt đất ngước mặt lên nhìn cô, cố làm ra vẻ nghiêm túc nói: “Đồng chí nhỏ, bây giờ không phải là lúc để phát tiết tình cảm cá nhân, mời cô phối hợp một chút!”

2 thoughts on “Hạnh phúc – Chương 07

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s