Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản – 158

Chính văn Chương 158: Bí mật bại lộ

Editor: mèomỡ

Lấy tính tình của Thích Vi, biết Thích Ngọc Lâm xin Hoàng thượng ép hôn, lại nghĩ đến Đoàn Chính Trung vì đối nghịch với Thích gia mà đón nàng về Đoàn phủ, hẳn nàng ấy sẽ cảm thấy hổ thẹn, cảm thấy có lỗi với nàng.

Nhưng sự thật, không phải như thế, sự thật là nàng lừa nàng ấy.

Chờ mãi, chỉ ngồi không gọi trà nàng có chút ngượng ngùng, đột nhiên trước mắt sáng ngời, thấy Thích Vi bộ dáng thất hồn lạc phách đang lên lầu.

Lập tức phản ứng lại, đứng lên hô:“Vi Vi!”

Thích Vi ngẩng đầu, thấy nàng sửng sốt một chút, sau đó đột nhiên chạy xuống lầu.

“Vi Vi –” Cầu Mộ Quân vội vàng đứng dậy đuổi theo xuống lầu.

Thích Vi lập tức chạy vào ngõ nhỏ bên cạnh quán trà, Cầu Mộ Quân vội vàng đuổi theo.

Không nghĩ tới khi vào ngõ nhỏ lại không nhìn thấy bóng dáng Thích Vi, nàng ấy biết võ công, nếu muốn chạy, đương nhiên Cầu Mộ Quân không đuổi kịp.

“Vi Vi, Vi Vi!”

Kêu vài lần, không người trả lời, Cầu Mộ Quân trước sau tìm vài lần, cũng không thấy Thích Vi. Hình như nàng ấy đã đi xa .

Nhìn ngõ nhỏ trống rỗng, Cầu Mộ Quân cô đơn đứng tại chỗ. Vì sao nàng lại chạy?

Đứng ở ngõ nhỏ một lát, xác định Thích Vi thực sự đã đi mất, nàng mới xoay người trở về, quyết định về Đoàn phủ trước.

“Ở đây làm gì?” Giọng nói quen thuộc truyền đến, nàng quay đầu, nhưng lại thấy Đoàn Chính Trung.

“Sao chàng lại ở đây?” Nàng giật mình hỏi.

“Có việc.” Đoàn Chính Trung trả lời.

Nghĩ tới, nàng vội hỏi: “Chàng có gặp Thích Vi không?”

Đoàn Chính Trung lắc đầu, nói: “Tìm nàng ta làm gì?”

Cầu Mộ Quân cúi đầu nói: “Hôm nay nàng ấy tới Đoàn phủ, ta đoán hẳn là nàng ấy đi tìm ta. Nàng ấy vẫn luôn đối tốt với ta như vậy, mà ta lại……” Cầu Mộ Quân ảm đạm nói: “Ta thực hối hận lúc trước cố ý tiếp cận nàng, tiếp cận Thích Ngọc Lâm, bọn họ đều thật tình với ta, mà ta lại chỉ là kẻ lừa đảo. Cũng không biết nàng ấy bây giờ thế nào, Thích Ngọc Lâm thế nào.”

“Thích Ngọc Lâm? Người nàng quan tâm thật đúng là nhiều.”

Cầu Mộ Quân nhìn hắn nói: “Chàng đừng như vậy được không, nếu không phải chàng cường bạo ta sau lại bỏ ta, sẽ có chuyện Thích Ngọc Lâm sao? Như vậy ta cũng sẽ không lừa huynh muội bọn họ, cũng không hổ thẹn như thế này.”

“Ai!” Đoàn Chính Trung đột nhiên bắn ra ngân châm lên nóc ngôi nhà bên cạnh.

Thích Vi nhanh chóng từ nóc nhà lăn xuống, dừng trên mặt đất, né tránh ngân châm.

“Vi Vi!” Cầu Mộ Quân kinh hãi nói.

Thích Vi nhìn chằm chằm nàng nói: “Vừa rồi ngươi nói gạt chúng ta là ý gì?”

“Vi Vi, tỷ……” Cầu Mộ Quân không biết nên nói thế nào.

Thích Vi nói: “Ngươi cố ý tiếp cận ta cùng Nhị ca ta? Hôm nay Nhị ca ta ruột gan đứt từng khúc đều do một tay ngươi bày ra? Còn có, quan hệ của ngươi cùng Đoàn Chính Trung vốn không giống như bên ngoài đồn đại đúng hay không?”

Xong, nàng nghe được! Có lẽ nàng đã đoán ra chuyện Đoàn Chính Trung là thái giám giả!

Cầu Mộ Quân vội nhìn sang Đoàn Chính Trung, chỉ thấy hắn nhìn Thích Vi, chậm rãi nâng tay phải lên, trong mắt lộ ra sát ý.

“Đừng mà!” Nàng ngăn tay hắn lại nói: “Đừng giết nàng ấy!” Tiếp theo nàng quay đầu nhìn về phía Thích Vi nói: “Vi Vi, tuy tỷ cố ý tiếp cận muội, nhưng thật lòng muốn làm tỷ muội với muội, tỷ cũng không cố ý làm tổn thương Thích Ngọc Lâm. Chuyện hôm nay muội vĩnh viễn không bao giờ nói ra, được không? Muội đáp ứng tỷ, Đoàn Chính Trung thả muội, muội đừng hại hắn.”

Thích Vi nhìn ngân châm trên tay Đoàn Chính Trung, chậm rãi lui về phía sau.

Vừa rồi Đoàn Chính Trung nghe được hơi thở của nàng liền có thể bắn ra ngân châm sát qua bên người nàng, nàng suýt nữa tránh không được, nếu bây giờ hắn muốn giết nàng, nhất định nàng sẽ mất mạng.

Cầu Mộ Quân vội vàng nói:“Vi Vi, muội mau đáp ứng!”

Thích Vi nhìn nàng một cái, nói: “Ta đáp ứng, tuyệt đối không đem chuyện hôm nay nghe được nói ra.”

Ngân châm trong tay Đoàn Chính Trung vẫn hướng về phía nàng như cũ, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể sẽ bắn ra.

Cầu Mộ Quân kéo cánh tay đang cầm ngân châm của hắn nói: “Chính Trung, đừng giết nàng ấy, tuy rằng tình thế nghiêm trọng, nhưng bắt ta giẫm lên máu của người khác để bảo vệ mình, ta thật sự không làm được, thật sự……”

Đoàn Chính Trung nhìn về phía nàng, tay chậm rãi hạ xuống.

Thích Vi nhân cơ hội nhảy lên nóc nhà, lập tức biến mất trước mặt bọn họ.

Nhìn nàng chạy trốn, Cầu Mộ Quân quay đầu, nói: “Thực xin lỗi……”

Đoàn Chính Trung thu ngân châm lại, nói:“Nếu nàng đồng ý giết nàng ấy, vậy thì đã không phải là nàng.”

Cầu Mộ Quân cúi đầu cầm tay hắn thật chặt.

Có lẽ ngày mai, tin tức hắn không phải thái giám liền bại lộ .

Có lẽ, bởi vì nàng lòng dạ đàn bà, hắn gặp tai ương ngập đầu…… Nếu kết cục không tốt, vậy thì để nàng đi cùng hắn đi.

Thích Vi mới từ nóc nhà nhảy xuống, một giọng nói liền truyền vào lỗ tai.

“Thích tam tiểu thư, vội vàng như vậy, là muốn đi đâu?” Một người mặc áo lam phe phẩy quạt màu trắng, từ góc sáng sủa nhàn nhã đi ra, tập trung nhìn, đúng là kẻ nổi danh Lan Cầm phường – Liễu Vấn Bạch.

Mắt phượng khẽ chớp, Liễu Vấn Bạch cười nói:“Mấy ngày không thấy, Thích tiểu thư lại đẹp vài phần, nhưng võ công sao lại không có chút tiến bộ gì hết, có muốn bái ta làm sư phụ, để ta dạy ngươi?”

“Ngươi muốn làm gì?” Thích Vi nhìn hắn hỏi. Lúc trước chỉ nghĩ hắn là con hát lấy thân hầu người bình thường, không nghĩ tới hôm nay lại gặp được hắn ở trong tình huống này.

Liễu Vấn Bạch cười nói:“Làm cái gì ta còn chưa nghĩ ra? Nhưng ngươi không cần hiểu sai, ta không có ý đem ngươi lên giường, nhân gia ta cũng không phải người tùy tiện.”

“Không biết xấu hổ!” Thích Vi nói xong vội muốn rời đi.

Liễu Vấn Bạch thi triển khinh công tiến lên ngăn nàng lại nói:“Nói không ôm ngươi lên giường cũng không nói không cần ngươi!”

“Vô sỉ!” Thích Vi không chịu nổi thái độ ngả ngớn của hắn, đánh một chưởng về phía hắn.

Liễu Vấn Bạch trốn tránh rất nhanh, đánh vài hiệp Thích Vi liền yên tâm. Nàng đã nhìn ra bản lĩnh của Liễu Vấn Bạch, hắn cũng không lợi hại như Đoàn Chính Trung, trừ bỏ khinh công khá tốt, trốn tránh được mấy chiêu thì trên cơ bản không có điểm nào lợi hại.

Thích Vi liên tiếp không ngừng ra chiêu, Liễu Vấn Bạch không ngừng trốn tránh, dây dưa như vậy trong chốc lát, Liễu Vấn Bạch cười hỏi:“Thích tiểu thư có ngửi thấy trên người ta rất thơm hay không?”

“Ẻo lả!”

“Thật sự rất thơm mà, ngửi rất thoải mái, làm cho người ta mềm nhũn, vụng trộm nói cho ngươi, nghe nói nữ nhân ngửi thấy, cảm giác giống như bị nam nhân ôm vào trong ngực âu yếm đó!”

Thích Vi càng tức giận, đang muốn chấm dứt hắn nhanh chút, lại dần dần cảm thấy lực bất tòng tâm, lúc này lại ngửi thấy mùi hương từ trên người hắn tản ra, nhất thời cảm thấy kỳ quái.

“Ngươi…… Ngươi dùng cái gì……” Còn không đủ sức để nói ra, Thích Vi liền ngã gục.

Liễu Vấn Bạch đỡ được nàng, ý cười trên mặt biến mất, lẩm bẩm:“Họ Đoàn, thật biết tìm việc cho ta làm.” Nói xong, liền khiêng Thích Vi lên, phi thân mà đi.

Trên đường về Đoàn phủ, Đoàn Chính Trung hỏi: “Nàng làm thế nào mà ra ngoài được?”

Hạnh phúc – Chương 07

Chương 07: Mời phối hợp một chút

Editor: TieuKhang

Beta: mèo mỡ

 

“Nghiêm! ——” Cùng với khẩu lệnh âm lượng không cao nhưng đầy đủ sức lực, giữa sân huấn luyện rộng lớn truyền đến tiếng vang ‘bộp’, trong nháy mắt hóa động tác mười người sĩ quan đã thành một thể, khí thế như núi. Trước mặt bọn họ, Hạ Hoằng Huân mặc đồ rằn ri đang phát biểu.

 

Làn da rám nắng gợi cảm, ánh mắt thâm thúy, sống mũi thẳng tắp, đôi môi đầy đặn, tạo nên hình dáng rõ ràng, đường cong thân thể cường tráng xứng với vẻ mặt lạnh lùng nghiêm nghị, khiến cho cả người anh vừa nhìn qua liền bộc lộ hết khí phách quân nhân.

 

Mục Khả đứng ở trong đội ngũ chỉ đạo viên, nghe được khẩu lệnh “Giải tán” trầm mạnh, thì cô vội vàng đứng nghiêm ngay ngắn, nhìn mười người huấn luyện viên điều chỉnh thế đứng, đi về phía phòng phụ trách, còn Hạ Hoằng Huân lại đi về phía bên cô, bước chân anh vững vàng, thân hình cao lớn.

 

Khuôn mặt nhỏ nhắn Mục Khả thể hiện rõ sự đau khổ, thở dài, nghĩ thầm đúng thật là ghét của nào trời trao của đó. Lấy danh hiệu vua chiến trường, Doanh trưởng doanh trại trinh sát có thể đoán được cường độ anh dùng để huấn luyện binh sĩnh, tùy tiện lôi ra một môn cũng có thể dễ dàng cho tất cả bọn họ gục hết. Chẳng hạn như anh ta am hiểu nhất, là bắt bọn họ đứng tư thế quân đội dưới ánh mặt trời, bài tập huấn luyện quân sự bắt buộc này sẽ khiến cho bọn họ hết sức, vô cùng, cực kỳ, quá ăn không tiêu.

 

Tân sinh đi huấn luyện lần này vốn có 16 lớp, tham gia đại hội động viên lại được hợp thành mười đội ngũ hình vuông, mặc khác, bao gồm cả Mục Khả, có 16 chỉ đạo viên rất may mắn cũng rất bất hạnh do Hạ Hoằng Huân trực tiếp huấn luyện. Dĩ nhiên, không ai biết, lôi chỉ đạo viên đi huấn luyện riêng lẻ là điều chỉnh bây giờ mới xuất hiện.

 

Huấn luyện thật hết sức khô khan, môn học đơn giản chính là nghỉ, đứng nghiêm, tư thế quân đội, đi đều bước, đi nghiêm, không có gì đa dạng có thể đổi mới. Đối với Mục Khả trời sinh tính hiếu động mà nói, trò chơi huấn luyện quân sự này thật có thể ép cô đến điên. Mấy ngày trôi qua, cô đã từ ‘Con thỏ nhỏ’ linh hoạt biến thành cà nhiễm sương ỉu xìu.

 

Khi tín hiệu rời giường vang dội vang lên, lần lượt truyền đến tiếng khẩu lệnh 1-2-3-4 cùng tiếng quân ca hừng hực phát ra, Mục Khả vốn còn đang ngủ say giống như phản xạ có điều kiện từ trên giường bật ngồi dậy, đau khổ kêu lên “Ối” rồi mới ngã xuống. Bình thường cô ít vận động, sau khi đi nghiêm mấy ngày cả người mệt rã rời, tay chân vừa mỏi nhừ lại vừa đau, căn bản không nghe theo điều khiển. Cô dựa vào trên giường không thể động đậy, thật muốn cứ như vậy nằm ngay đơ một ngày.

 

“Tinh thần thủ lĩnh bọn họ cũng thật là sung mãn.” Tô Điềm Âm buồn ngủ mông lung cũng tỉnh, cô rên hừ hừ nằm lỳ ở trên giường ôm gối đau thương hô: “Trung tá đẹp trai đi nữa cũng không thể hóa giải sự đau đớn của mình vào giờ phút này.”

 

Nơi đóng quân được thiết kế là mỗi phòng ở tám người, nhưng cao thấp chỉ có bốn giường, nhưng bởi vì học viên đi huấn luyện cũng không đủ số tám người, cuối cùng dư ra Mục Khả cùng Tô Điềm Âm như tù binh được hưởng thụ ưu đãi, căn phòng này chỉ có hai người các cô ở.

 

Không có nhiều thời gian để các cô oán trách, giọng nói của huấn luyện viên đi từ ngoài truyền vào: “Động tác nhanh lên một chút, lập tức ra thao trường. . . . . .”

 

Không để ý cả người mệt mỏi đau nhức bò dậy, bằng tốc độ nhanh nhất xử lý xong bản thân rồi gấp chăn, lúc vọt tới sân huấn luyện thì huấn luyện viên đã đứng ở trước mặt đội ngũ chỉ đạo viên hình vuông.

 

Vốn không vừa mắt với thành tích “Đệ Nhất” hang ngày của cô, vẻ mặt Hạ Hoằng Huân nghiêm túc, cúi đầu nhìn xuống đồng hồ trên cổ tay, xác định không có ai đến trễ sau đó bắt đầu chỉnh đốn đội ngũ, muốn dẫn các cô tiến hành chạy bộ sáng sớm. Mệnh lệnh chạy bộ vẫn chưa truyền xong, đã thấy Mục Khả đứng ở hàng đầu xông ra ngoài.

 

Thanh âm hùng hậu theo sát vang lên, Mục Khả chạy ra khỏi đội ngũ nghe được Hạ Hoằng Huân truyền khẩu lệnh “Đứng nghiêm!”

 

Cô dừng lại mới phát hiện có cái gì không đúng, mà chỉ đạo viên khác đứng nguyên tại chỗ ở phía sau không nhúc nhích đã cười đến ngửa tới ngửa lui. Quay đầu nhìn về phía Hạ Hoằng Huân, anh ta đang cười như không cười, giận như không giận nhìn cô. Thì ra là, chữ khẩu lệnh trong miệng anh ta còn chưa hô ra ngoài, cô nghe được hai chữ chạy bộ liền xông ra ngoài, tốc độ còn có chút nhanh.

 

Nhìn dáng vẻ mê mang của cô, Hạ Hoằng Huân cũng sắp nhịn không nổi cười, giọng nói lúc mở miệng có vẻ có chút bất đắc dĩ: “Nghĩ gì đó? Còn chưa tỉnh ngủ?”

 

“Việc ấy. . . . . .” Mục Khả lúng túng miệng cũng vụng về, không biết trả lời như thế nào.

 

“Tập trung tinh thần.” Hạ Hoằng Huân đúng lúc mở miệng, truyền lệnh xuống: “Đứng vào hàng ngũ.”

 

Mục Khả đáp một tiếng “Vâng!”, cúi đầu chạy về đội ngũ.

 

Lúc ở căn-tin chạm mặt Viên Soái anh trêu ghẹo cô: “Cô cũng thật là giỏi, khiêu chiến sự nhẫn nại của Doanh trưởng đúng không?”

 

Mục Khả trợn mắt nhìn anh: “Anh còn nói mát tôi, tôi cũng không phải cố ý.” Cô không có ngốc đến nỗi ở trước mặt mọi người gây khó dễ cùng đồng chí giải phóng quân.

 

Viên Soái lơ đễnh, nhắc nhở: “Cô đừng chọc vào cậu ta, nếu không buổi chiều đứng tư thế quân đội sẽ thảm đấy.”

 

******

 

Dưới ánh mặt trời nóng bỏng, bóng dáng cao to của Hạ Hoằng Huân rất nổi bật, anh duy trì tư thế đúng chuẩn đứng cùng học viên chừng 40 phút đồng hồ. Khi chú ý tới vị đồng chí nào đó bắt đầu xuất hiện như động tác nhỏ như gãi mặt, anh khẽ mím khóe môi, lặng lẽ phóng tầm mắt sang nơi khác, điểm dừng là gò má của cô bị phơi nắng đến ửng hồng.

 

Chạm phải ánh mắt có ý nhắc nhở của anh, Mục Khả nhíu đầu lông mày, cố chịu đựng không đưa tay ra gãi mặt, nhanh chóng rút tay về đứng lại đàng hoàng, nghiêm trang. Nhưng đây thật ra chỉ là hình tượng bên ngoài, ở trong lòng cô đã tính toán nếu như qua 5 hoặc 10 phút nữa mà anh ta vẫn chưa truyền khẩu lệnh nói nghỉ ngơi, có nên giả bộ té xỉu hay không? Nếu vậy phải ngã tư thế nào để không bị đau, lại tương đối giống như là choáng váng thật.

 

“Coi như quên đi, anh ta rất tinh ranh, bị vạch trần thì thật mất mặt, hơn nữa buổi sáng anh ta đã ‘thiện tâm’ trả mình một ngựa, không nên khiêu chiến với ‘lòng tốt’ số lượng có hạn của anh ta.” Nghĩ tới nghĩ lui Mục Khả gạt bỏ ý định giả bộ bất tỉnh, việc này không có tính xây dựng nên cắn chặt hàm răng đứng như tùng.

 

Thời gian bấm thật chuẩn, vừa đứng đủ một giờ Hạ Hoằng Huân truyền đạt khẩu lệnh nghỉ ngơi, Tô Điềm Âm đứng đến choáng váng mặt mũi suýt nữa xụi lơ trên mặt đất, may là Mục Khả phản ứng mau lẹ kịp thời đỡ lấy khuỷu tay cô, dìu cô đến bậc thềm nghỉ ngơi.

 

Thấy Tô Điềm Âm phờ phạc rã rượi ngồi nghệch ra, Mục Khả cười trêu nói: “Còn cho rằng anh ta có lực hấp dẫn nữa không?” Chỉ cần nghe được khẩu lệnh nghỉ ngơi cô lập tức có lại tinh thần, vô cùng có tiềm lực làm Tiểu Cường.

 

Từ nhỏ được cha mẹ nâng ở lòng bàn tay chưa từng nếm qua một chút khổ cực, Tô Điềm Âm hoàn toàn bị huấn luyện hạ gục, cô có chút cảm thán nói: “Lực hấp dẫn vẫn phải có, nhưng mà. . . . . . Aizzz, mình vẫn giữ vững lập trường.”

 

Mục Khả khẽ cười: “Cô giáo Tô, cậu nên nhận rõ tình thế đi.”

 

“Cô giáo Mục, mình thấy cậu mới chính là người nên nhận rõ tình thế.” Tô Điềm Âm mất thật nhiều hơi sức để di chuyển khoảng cách đến gần Mục Khả: “Hiện tại khí thế của đồng chí Trung Tá có thể là tương đối cao, cậu nên sáng suốt chút đến đứng cùng một chiến tuyến với mình đi.”

 

Mặc dù có kinh nghiệm “Phong phú” đứng tư thế quân đội, nhưng tố chất cơ thể Mục Khả lại có vấn đề, đúng thật là chịu không nổi cường độ huấn luyện đột nhiên mà tới này, chậm chạp duỗi thẳng chân, cô nói: “Cậu đã hoàn toàn bị sùng bái làm mù quáng. Bọn họ ngoại trừ nghề nghiệp khác nhau, gặt hái được phù hiệu, mũ trưng, cởi quân trang ra thì cũng chỉ là đàn ông, động vật sống thôi.”

 

“Có vẻ như cậu không thích huấn luyện viên, tại sao thế?” Nghĩ đến biểu hiện của Mục Khả, Tô Điềm Âm cảm rất kỳ quái.

 

Mục Khả không vội trả lời, cô nghiêng đầu nhìn về phía bầu trời xanh biếc, giống như đang suy nghĩ lại càng giống như nhớ lại, thật lâu mới nói: “Không phải mình có thành kiến với huấn luyện viên, chỉ là. . . . . .”

 

Lời Mục Khả còn chưa nói hết, Tô Điềm Âm đã vùng vẫy đứng lên, miệng la hét: “Không được rồi, không được rồi, người có ba cấp.”

 

Tô Điềm Âm mới vừa đi, Khang Bác liền chạy tới đây, đưa chai nước suối trong tay cho Mục Khả: “Cô giáo Mục, huấn luyện viên Viên bảo em đưa cho cô!”

 

“Cám ơn.” Mục Khả nói xong tiếng cám ơn, giơ chai nước suối lên quơ quơ với Viên Soái đang nhìn về phía bên này.

 

Khang Bác gãi gãi đầu ngồi xổm xuống ở bên cạnh cô: “Cô, học tiếng Anh có bí quyết gì không? Cô làm thế nào vượt qua cấp tám?”

 

“Từ 4 tuổi bắt đầu biết chữ, đến năm 21 tuổi vượt qua cấp tám, học ròng rã 17 năm, không có gì đáng phải hâm mộ.”

 

Khang Bác kinh ngạc: “Cô à, cô còn nhỏ vậy đã bắt đầu học Tiếng Anh rồi hả?”

 

Trên mặt vẫn nở nụ cười hời hợt ấm áp, Mục Khả nhẹ giọng nói: “Mẹ cô là giáo sư dạy tiếng Anh.”

 

Khang Bác bừng tỉnh hiểu ra: “Thì ra là thế, khó trách cô lại chọn ở lại trường. . . . . .”

 

Mục Khả cười cười không lên tiếng, nghỉ ngơi đại khái chừng mười phút, thấy Tô Điềm Âm ở cách đó không xa hô to: “Mục Khả, mau tới đây.” Nghĩ rằng phải tập hợp, cô vội vàng đứng lên, nhấc chân chạy ngay đến sân huấn luyện.

 

Tô Điềm Âm thấy cô thở hổn hển, nói: “Cậu chạy nhanh như vậy làm gì? Xung phong à?” Khiến cho giáo viên bên cạnh cũng buồn cười.

 

Mọi người bị giáo huấn phát điên nên thương lượng chơi trò chơi. Mục đích thật sự ẩn chứa trong đó chính là muốn kéo gần khoảng cách với các huấn luyện viên, cố gắng làm cho quân địch chuyển thành đồng minh, để mong một tháng huấn luyện tới được thả lướt nước.

 

Mục Khả mệt đến bở hơi tai, thật sự không còn hơi sức hao phí để chơi đùa, chết sống không chịu tham gia. Tô Điềm Âm hùng hổ mặc kệ cô có đồng ý hay không, trực tiếp cứ như đã thừa nhận, sau đó lôi kéo giáo viên khác đi mời sĩ quan huấn luyện, mục tiêu đương nhiên là đồng chí Trung tá rất nhiều lần được quan tâm coi trọng.

 

Hạ Hoằng Huân đang nói chuyện cùng Viên Soái, khóe mắt liếc thấy có người đi tới, sau khi hiểu rõ dụng ý của Tô Điềm Âm, nhíu mày theo thói quen, quay đầu lại nói với Viên Soái: “Cậu đi làm cho bầu không khí trầm lặng này sôi nổi một chút.” Anh cũng cảm thấy học viên đang chịu áp lực, anh đã bàn bạc với Viên Soái kế sách để thay đổi tâm trạng cho mọi người.

 

 

Viên Soái biết Hạ Hoằng Huân coi trọng hình ảnh và ảnh hưởng, không muốn hòa mình với học viên, nghe Tô Điềm Âm nói chỉ đạo viên cũng tham gia, đương nhiên nghĩ đến cảnh tượng đêm hôm đó Doanh trưởng dẫn Mục Khả chạy vòng, tâm tư anh chợt xoay chuyển, giựt giây nói: “Doanh trưởng, ở chung một chỗ mà không ra chơi với bọn họ cũng thật không công bằng, còn nữa, cũng không phát huy được ưu thế quân ta.” Một mặt tự chủ trương trả lời Tô Điềm Âm ý nói huấn luyện viên Hạ cũng tham gia.

 

“Tạo phản phải không?” Hạ Hoằng Huân bất mãn liếc xéo Viên Soái.

 

Viên Soái bắt đầu dáng vẻ vô lại, vẻ mặt cợt nhả anh nói: “Doanh trưởng, anh cũng không thể trả đũa.”

 

“Cậu còn biết tôi là Doanh trưởng?”

 

“Biết, biết.” Viên Soái cười hắc hắc: “Nhưng trên điều lệnh có viết, chúng ta là quan hệ đồng chí bình đẳng.”

 

“Không tệ, càng ngày càng có tiền đồ rồi.” Hạ Hoằng Huân gật đầu một cái, không để tâm nói: “Cho cậu chút mặt mũi cậu liền khua tay múa chân, nhìn xem tôi làm thế nào trừng trị cậu.” Nhưng thật ra là không từ chối, coi như là đồng ý tham gia.

 

Mục Khả thấy Hạ Hoằng Huân đi tới lại càng không muốn tham gia, nhưng cánh tay bị Tô Điềm Âm liều chết níu lại, muốn đi cũng không đi được.

 

Nghe xong quy tắc, Viên Soái gọi vài người huấn luyện viên cùng học viên tới, mười người chia làm năm tổ. Không biết có phải anh cố ý hay không, Mục Khả thế nhưng vừa khéo mà cùng kẻ địch – Hạ Hoằng Huân một tổ. Đứng ở bên cạnh dáng người cao một mét tám mấy của anh, cô có vẻ thật nhỏ nhắn xinh xắn.

 

Hạ Hoằng Huân biết Viên Soái cố ý. Chiếu theo chiều cao khác nhau của anh và Mục Khả, đảm nhiệm trò chơi này rõ ràng đã mất đi ưu thế, thậm chí còn rất tốn sức. Anh vốn định đề nghị sắp xếp lại một chút, nhưng nhìn thấy vẻ mặt ghét bỏ của đồng chí Mục Khả thì không lên tiếng, chỉ dùng ánh mắt u ám liếc nhìn Viên Soái một cái, như muốn nói: “Lão tử không để yên cho ngươi!” Người nào đó sợ tới mức vội chạy sang chỗ khác coi như không nhìn thấy.

 

Để tăng thêm độ khó, kết hợp vật liệu trụ sở huấn luyện hiện có, trò chơi quy định thế này: Sắp hai tổ viên cho bọn họ đứng song song sát vào nhau, hai chân trái phải cột chung một chỗ, sau đó dùng khoảng cách giữa tay phải và tay trái nâng trái bóng tiến lên phía trước 100m, trên đường đi nếu như trái bóng bị rớt phải một tay nhặt lên rồi tiếp tục đi, ai đến điểm cuối cùng trước thì người đó thắng, tổ thua phải biểu diễn tiết mục.

 

Tâm tình chống đối của Mục Khả bắt đầu phát tác, cô không an phận mà đứng lắc lư làm loạn, cố ý không chịu khom người xuống phối hợp thao tác trói chân với Hạ Hoằng Huân.

 

Hạ Hoằng Huân ngừng động tác trên tay, ngồi xổm trên mặt đất ngước mặt lên nhìn cô, cố làm ra vẻ nghiêm túc nói: “Đồng chí nhỏ, bây giờ không phải là lúc để phát tiết tình cảm cá nhân, mời cô phối hợp một chút!”