Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản – 157

Chính văn Chương 157: Phu quân keo kiệt

Editor: mèomỡ

Hắn trả lời:“Chẳng phải nàng đã nói với quản gia, nàng muốn tự trả. Nếu muốn tự mình trả, vì sao còn đòi ta?”

“Chàng…… Ta…… sao chàng có thể như vậy!” Cầu Mộ Quân tức giận đến nỗi không nói nên lời, vẻ mặt Đoàn Chính Trung vẫn bình tĩnh như cũ, nói:“Đây là quy định trong phủ.”

Dường như hắn lại nhớ tới trước kia, lúc còn chưa có nửa điểm quan hệ với nàng, Cầu Mộ Quân càng nhìn hắn càng tức, muốn cãi nhau, lại không tìm ra lời mà nói, nghẹn nửa ngày mới dậm chân nói:“Vậy có phải trong phủ có quy định, không cho ta một văn tiền hay không, hàng tháng chắc phải phát tiền chứ?”

“Có, một tháng có thể cho nàng sáu mươi lượng, nhưng là cuối tháng.”

“Vậy còn lúc trước, lúc trước ta có hai tháng! Bây giờ cho ta một trăm hai mươi lượng đi!”

“Lúc trước không tính.” Hắn nói.

“Chàng…… Đoàn Chính Trung, chàng cũng quá keo kiệt rồi đấy! Mình thì nhiều tiền như vậy, sao lại nhỏ mọn với ta như thế!”
Đoàn Chính Trung nằm lên giường, nói: “Không ngủ sao? Chuyện bạc nàng có thể mượn người khác, nha hoàn hạ nhân
trong Đoàn phủ cũng không nghèo.”

Cầu Mộ Quân tức đỏ mặt, nói: “Vậy không bằng chàng trực tiếp bảo ta đi xin cơm đi, dù sao cũng dọa người như nhau!” Hắn không để ý tới nàng, xoay người sang chỗ khác ngủ.

“Chàng đáng giận! Đáng giận!” Cầu Mộ Quân cực kỳ tức giận, đánh lên người hắn hai cái, chung quy lại nhớ đến vết thương của hắn, không dám dùng lực. Sau đó đứng bên giường, vừa tức lại không có cách nào, cuối cùng vẫn tắt đèn cởi quần áo ngủ.

Nằm trên giường, dịch dịch ra bên ngoài, sau đó lưng về phía hắn ngủ.

Một lát sau, hắn ôm lấy nàng từ phía sau, một bàn tay chạm đến ngực nàng.

“Đừng chạm vào ta!” Nàng gạt tay hắn.

Được một lúc, hắn lại hôn vào gáy nàng. Nàng lại đẩy hắn ra, lại dịch ra ngoài, nói: “Tránh ra!”

“Vậy quên đi.” Ngữ khí nhàn nhạt, sau đó nằm thẳng ngủ. Trong lòng nàng oán giận lại không làm gì được, tìm cách ngày mai chia phòng ngủ, không để ý đến hắn.

Đang nghĩ, kẻ vừa mới nói quên đi lại đột nhiên ôm lấy nàng từ phía sau, đầu lưỡi nóng bỏng chạm vào gáy của nàng, có chút bá đạo hôn mạnh

“Chàng buông ra! Thái giám chết bầm, dâm tặc!” Nàng giãy dụa đá chân hắn, gạt tay hắn, bị hắn lật qua, khống chế nàng ở dưới người, sau đó cởi quần áo của nàng.

Sĩ có thể giết, không thể nhục! Nàng nhất thời xúc động, co chân đá về phía khố hạ của hắn. Tốc độ cũng không nhanh, làm cho hắn dịch người một chút, tránh thoát.

“Xằng bậy!” Hắn trầm giọng nói một tiếng, sau đó lại lật nàng lại, để cho nàng dựa vào trên giường, tay chân đều chỉ có thể khua khoắng, lại không với tới người hắn.

Hắn kéo quần áo của nàng xuống, nâng thắt lưng của nàng lên.

Nàng vội kêu lên: “Đợi chút, đợi chút, kỳ thật muốn ta đồng ý cũng được, năm mươi lượng một lần.”

Hắn tiếp tục hành động, đâm vào thân thể nàng, làm cho nàng lại nhịn không được rên rỉ một tiếng.

“Nàng cho rằng nàng là tiền lời sao? Còn muốn tiền? Cho dù muốn thật, sính lễ lúc trước cũng đủ mua nàng cả đời .”

“Ý chàng là nói sính lễ khi đó là mua ta về tiết dục? Chàng cho ta là ai, chàng……” Phát giác dường như mình đã không thể khống chế, nàng cắn trải giường dưới người. Rất không công bằng, hắn “Cường Bạo” nàng, nàng còn phải bảo vệ bí mật cho hắn!

Buổi sáng tỉnh lại, hắn còn ở trên giường, từ phía sau ôm nàng. Nhớ tới chuyện hôm qua, nàng lại muốn đẩy hắn ra, lại luyến tiếc ôm ấp của hắn.

“Tỉnh?” Hắn nói, giọng nói dịu dàng.

“Còn muốn ngủ sao? Ta muốn rời giường.” nàng hỏi:“Hôm nay chàng có chuyện phải làm sao?”

“Ừ, phải đi ra ngoài.” Lại để một mình nàng ở trong phủ……

Hình như nhìn ra phiền muộn của nàng, hắn nhẹ nhàng xoa mặt của nàng, cực kì dịu dàng. Kết quả lại nói nói:“Hôm qua không nghe lời lắm, đêm nay nếu hầu hạ ta tốt, ta liền cho nàng tiền.”

Không khí dịu dàng tình cảm đều bị một chậu nước lạnh của hắn dập tắt. Trong lòng tức giận, nàng quay đầu hỏi:“Bao nhiêu?”

“Ba mươi lượng.”

Nàng xem thường nói:“Hừ, ba mươi lượng, đứng sang bên đi, nghĩ chàng là một kẻ có tiền, bằng Cầu Mộ Quân ta, cả đêm một trăm lượng cũng là chuyện nhỏ.”

“Cái gì?” Hắn nhìn nàng chằm chằm.

Nàng bị hắn nhìn không tự giác rụt cổ, không phục lại không dám đáp lời, xoay người sang chỗ khác không để ý tới hắn.

Hắn ngăn nàng lại, giữ mặt của nàng nói: “Chọc ta mất hứng, buổi tối hầu hạ tốt bù lại, hầu hạ không tốt trừ tiền một tháng.”

“Đoàn Chính Trung, chàng không phải muốn đi ra ngoài sao, bây giờ đi luôn cho ta! Không, là cút đi cho ta!” Cầu Mộ Quân gần như hét lên. Hắn nhẹ nhàng cười, hôn môi nàng một cái, sau đó mặc thêm quần áo xuống giường. Đang muốn mở miệng gọi nha hoàn tiến vào, nàng vội nói:“Đợi chút!”

“Chuyện hạ độc hôm qua chàng biết là ai làm chưa? Vì sao kẻ đó muốn hại chàng?”

Đoàn Chính Trung nói: “Ta không biết là ai, nhưng người muốn hại ta rất nhiều.”

Nàng đứng dậy lo lắng nói:“Vậy làm sao bây giờ? Làm sao để tìm ra kẻ kia?”

Hắn trả lời: “Không sao, trải qua chuyện này chắc hắn đã biết hại ta không dễ, sẽ cẩn thận tìm cách khác.” Nói xong, hắn quay đầu nói:“Nàng không đứng dậy hầu hạ ta rời giường sao?”

Cầu Mộ Quân liếc trắng mắt, lại nằm xuống.

“Không muốn để ý đến chàng. Đúng rồi, ta nhàm chán có thể vào thư phòng của chàng không?”

“Có thể.”

Có những lời này của hắn, nàng xoay người, nghe thấy hắn gọi nha hoàn bên ngoài. Dùng xong cơm, Đoàn Chính Trung đã đi mất, nàng liền đi thẳng đến thư phòng.

Vào thư phòng, cũng không phải tìm sách, mà là vào bể kim khố kia, lấy một hai khối vàng thỏi ra. Đây là cách phát tài hôm qua nàng vừa nghĩ ra.

Vừa đi vào, đang muốn khởi động cơ quan, bên ngoài có tiếng hô: “Có trộm!”

Nàng kinh ngạc. Sau đó, bên ngoài có tiếng đánh nhau. Chẳng lẽ lại có thích khách?

Nàng từ cửa sổ nhìn ra bên ngoài, ba thủ vệ đang giao đấu cùng một nữ tử, ngoài ra còn có vài thủ vệ đang chạy tới. Nàng kia lấy khăn tay che mặt, nhưng nhìn thân hình quần áo nàng liền nhận ra đó là Thích Vi!

Cuống quít chạy ra, Thích Vi đã nhảy lên nóc nhà chuẩn bị trốn, thủ vệ đuổi tới phía dưới.

“Thả nàng!” Cầu Mộ Quân la lớn.

Thủ vệ quay đầu, nàng nói: “Để cho nàng đi, lão gia trở về ta sẽ giải thích với hắn.”

Thủ vệ không muốn nghe lời nàng, lại không dám trái ý nàng, do dự trong chốc lát, đã không thấy bóng Thích Vi. Nàng đứng tại chỗ suy nghĩ trong chốc lát, chạy về phòng. Nhất định là Thích Vi tới tìm nàng.

Hôm qua lúc tìm bạc hình như nàng thấy khối ngọc lúc trước nàng để lại, có nó, nàng có thể đi ra ngoài. Ra Đoàn phủ, đi tới quán trà.

Không biết gặp mặt Thích Vi thế nào, đây chính là nơi duy nhất các nàng gặp mặt. Tìm một cái bàn ngồi xuống, không gọi trà, chỉ ngồi ngơ ngác, nhìn thang lầu lên xuống. Trong khoảng thời gian này đã liên tiếp xảy ra rất nhiều chuyện, bây giờ mới nhớ đã lâu hai người chưa gặp mặt .

Lấy tính tình của Thích Vi, biết Thích Ngọc Lâm xin Hoàng thượng ép hôn, lại nghĩ đến Đoàn Chính Trung vì đối nghịch với Thích gia mà lại đón nàng về Đoàn phủ, hẳn nàng ấy sẽ cảm thấy hổ thẹn, cảm thấy có lỗi với nàng.

Một chuyện xưa khác – 07

Một chuyện xưa khác – 07

Editor: mèomỡ

Tống Tử Kính thấy hai mắt cô sáng ngời, còn tưởng rằng cô đã biết mình nhận sai người, đang cảm thấy may mắn thì Tần Hiểu Nhiễm nói: “Chẳng lẽ lúc anh rơi xuống nước bị sinh vật không rõ nhập vào hả?”

“Cô. . . . . . đừng nói bậy!” Tống Tử Kính tức giận, trách, “Tại hạ thần trí rõ ràng, xử sự đâu vào đấy, đâu có dấu hiệu bị tà vật nhập vào?”

“Đủ rồi!” Một chân Trương Lôi giẫm lên bàn trà, nắm tay rít gào, “Bây giờ là lúc cãi nhau sao? Không phải! Bây giờ là lúc tranh di sản! Nhị thiếu, anh rể họ Đổng của anh là vợ chồng hợp pháp với Tống phu nhân, có thể được nhận một nửa gia sản của nhà họ Tống anh. Chẳng lẽ anh không sốt ruột chút nào?”

Tống Tử Kính cảm thấy khó hiểu. Tiền nhà tỷ phu, tiểu cữu như anh đi tranh làm gì?

“Họ Đổng đã sớm không vừa mắt với anh, lần này nếu hắn lấy được gia sản, chuyện đầu tiên làm là gì? Chính là ‘chém’ bộ phim truyền hình này! Đến lúc đó, tất cả chúng ta đều không còn cơm ăn!”

Tần Hiểu Nhiễm nghe thế, cũng sợ tới mức đổ mồ hôi lạnh. Công việc hầu hạ Tống Tuấn Hiền tuy ngu ngốc, nhưng tiền lương Tống Tử Mân trả cho công việc này gấp năm lần những trợ lý bình thường khác. Tiền điện tiền thuê nhà đều dựa vào số tiền này đó!

“Nhưng cũng thật vớ vẩn.” Tống Tử Kính bình thản nói, “A tỷ đã xuất giá, đồ cưới đương nhiên do nhà chồng tiếp nhận. Sao có thể vì tỷ qua đời, lại đi lấy đồ cưới về?”

Trương Lôi hít vào một hơi, giật tóc trên đầu, “Vũ Quang trị giá hai mươi tỷ đó thiếu gia của tôi ơi! Đây là vấn đề đồ cưới sao? Không phải! Đây là mấu chốt sinh tử cho cuộc đời của chúng ta sau này đấy!”

Tần Hiểu Nhiễm nghĩ đến tiền thuê nhà, cũng nhảy ra giúp Trương Lôi, “Nhị thiếu, trước lúc di chúc được công bố, tuyệt đối không thể từ bỏ hi vọng! Bộ phim truyền hình anh đã bỏ bao nhiêu tâm huyết như vậy, nếu bị ngừng, chẳng lẽ anh không đau lòng sao?”

Tống Tử Kính thật trực tiếp mà tỏ vẻ, “Tại hạ không hiểu cô nương đang nói gì.”

Tần Hiểu Nhiễm bị đả kích.

“Được rồi, đừng cãi cọ.” Trương Lôi cúp điện thoại, “Tôi đã đặt vé lúc tám rưỡi tối nay. Hiểu Nhiễm cô nhanh chóng thu dọn, chúng ta đến sân bay ăn tối. Tôi đi lấy xe, hai người nhanh lên một chút.”

Tần Hiểu Nhiễm biết chuyện quá khẩn cấp, cũng chẳng quan tâm Tống Tuấn Hiền quái dị thế nào, nhanh chóng đi xếp hành lý. Cô vẫn không quên lục áo khoác ra, bảo Tống Tuấn Hiền đi thay.

Tống Tử Kính thấy mình biện giải thế nào đều bị coi như gió thoảng qua tai, đành phải tự mình an ủi, là bọn họ vì tin dữ mà nhất thời hoa mắt ù tai thôi. Chờ anh gặp người thân của Tống Nhị công tử này, giáp mặt giải thích, có lẽ còn có chút hiệu quả.

Anh lại vào phòng tắm lần nữa, vừa nghiên cứu, vừa thay áo khoác và giày. Giày này rất mềm nhẹ thoải mái, nhưng đã quen áo bào quần rộng, Tống công tử thấy rất khinh thường quần jeans bó sát hai chân kia. Quần lót nho nhỏ cũng luôn làm cho người ta không thoải mái. Thật không biết nam tử nơi này làm thế nào mà chịu được.

Tần Hiểu Nhiễm thấy anh thay xong áo khoác, lại còn bọc áo choàng tắm bên ngoài, chỉ hận mình không thể triệu hồi một tia sét đánh chết luôn cái tên trước mắt này thôi.

“Anh Tống, bây giờ đã không mốt loại. . . . . . phối đồ hỗn loạn này rồi. Phiền anh cởi áo chàng tắm, mặc áo khoác tôi đưa cho anh đi.”

Tống Tử Kính vốn cảm thấy vạt áo ngoại bào này quá chật, đai lưng quá mức đơn giản, Tần Hiểu Nhiễm liền đưa một chiếc áo khoác dạ tới. Tống Tử Kính làm quan nhiều năm như vậy, đương nhiên là biết nhìn hàng. Hàng len dạ này chỉ tính trung đẳng, nhưng cũng mềm mại thoải mái.

Tần Hiểu Nhiễm thu dọn xong hành lý, thấy Tống Tử Kính còn xõa tóc, đứng ở đó vẻ mặt mờ mịt.

Cô thở dài một hơi, kéo Tống Tử Kính ngồi xuống trước bàn trang điểm, cầm lược chải tóc cho anh. Tóc mềm mại nhanh chóng thẳng ra, để lộ cái trán cao. Ở hiện thời, tóc mái đàn ông còn dài hơn phụ nữ, nhìn thấy cái trán như vậy, Tần Hiểu Nhiễm cũng không thể không cảm thán khuôn mặt Tống Tuấn Hiền quá đẹp.

“Hiểu Nhiễm. . . . . . Cô nương, ” Tống Tử Kính gọi  Tần Hiểu Nhiễm đang ngẩn người , “Cô nương cũng không tin ta không phải nhị thiếu của các cô sao?”

Tần Hiểu Nhiễm nhìn nhìn tóc trong tay, lẩm bẩm nói: “Anh ta. . . . . . Tóc ngắn. . . . . .”

Tống Tử Kính thấy cô dao động, cực kỳ vui mừng nói: “Cô nương, các cô thật sự nhận nhầm người.”

“Sao có thể?” Tần Hiểu Nhiễm nghiêm túc nói, “Lúc trước rơi xuống nước chỉ có một mình anh, từ trong nước cứu ra cũng chỉ có anh. Nếu chỉ là người có khuôn mặt giống nhau cũng không thể trùng hợp như vậy được.”

“Nhưng cô nương, tại hạ quả thực không phải nhị thiếu của các cô. Tại hạ chỉ có huynh trưởng và muội muội, không có tỷ tỷ.”

Tần Hiểu Nhiễm nhìn chằm chằm, Tống Tử Kính cũng nhìn chằm chằm.

Cân bằng trong lòng dao động, nhưng từng khoản từng khoản nợ từ trên trời giáng xuống, lập tức bao phủ lý trí của Tần cô nương.

Cái gì mà nhị thiếu thật giả, cái gì mà tóc dài tóc ngắn. Người nghèo chí ngắn, giờ phút này nếu để lỡ cơ hội cô sẽ phải nhịn đói.

“Mặc kệ anh là nhị thiếu thật hay là nhị thiếu giả, đã không còn quan trọng nữa rồi.” Ý chí Tần Hiểu Nhiễm kiên định, phía sau xuất hiện sóng thần cuồn cuộn, “Từ giờ trở đi, anh chính là nhị thiếu của nhà họ Tống – Tống Tử Kính! Anh chính là hi vọng của chúng tôi!”

“Ôi chao, ai, ôi?” .

“Giữ vững tinh thần đến đây đi, Nhị thiếu gia! Vì tương lai của anh, vì cả đoàn làm phim cần ăn cơm, dũng cảm xông lên đi, cùng anh rể anh tranh đoạt tài sản đi!”

“Cái gì?”

“Mạnh mẽ giữ lấy quyền lợi và tài sản của bản thân, làm một người đàn ông đầu đội trời chân đạp đất đi!”

Tần Hiểu Nhiễm không cho Tống Tử Kính cơ hội biện giải. Cô phát huy bản sắc trợ lý, xuống tay như bay, quấn khăn quàng cổ cho Tống Tử Kính, đeo kính, chụp cái mũ lưỡi trai lên đầu anh. Sau đó tay trái cô cầm hành lý, tay phải kéo người, bước đi như bay, chạy như điên ra cửa.

Tống Tử Kính nhìn thấy Trương Lôi nhô đầu ra khỏi một cái hòm sắt màu xám có bánh xe, vẫy tay với bọn họ. Anh còn chưa tới kịp đặt câu hỏi, đã bị Tần Hiểu Nhiễm nhét vào cái hòm sắt này.

“Cài dây an toàn!” Trương Lỗi nhìn như giáo viên dạy văn nhưng lại có linh hồn tay đua xe, vuốt ve tay lái, máu trong người đã bắt đầu cháy hừng hực.

Tần Hiểu Nhiễm lập tức cài dây an toàn cho mình và Tống Tử Kính, trận địa đã sẵn sàng đón quân địch.

“Xin chờ một chút, đây là. . . . . .”

Tiếng động cơ ầm vang nuốt mất kháng nghị của Tống Tử Kính, chiếc xe việt dã bốn chỗ phi thẳng về phía sân bay.

*********

Cùng lúc đó hoàng cung Đông Tề.

Sau bữa cơm chiều, đế hậu hai người tản bộ trong hoa viên, nhàn nhã trò chuyện.

“Giờ phút này không biết Tống tiên sinh đang ở nơi thoải mái yên tình nào đây? “

“Đại khái là núi rừng u tĩnh.”

“Có lẽ sau nhà còn có suối nước nóng ấy chứ.”

“Nhất định là đang ngâm mình trong suối nước nóng, uống rượu ngon.”

“Nương tử, mấy ngày tết, cả nhà chúng ta cũng tới cung Lễ Tuyền ngâm suối nước nóng đi.”

“Được! Cũng không phải chỉ có Tống Tử Kính mới biết hưởng thụ.”

“Phải đó.”

Có lẽ, chuyện xưa còn dài mà.

 

– Hết –

Một chuyện xưa khác – 06

Một chuyện xưa khác – 06

Editor: mèomỡ

Tóc Tống Tuấn Hiền chỉ hơi dài, không quá lỗ tai, còn nhuộm thành màu nâu. Tuyệt đối, tuyệt đối không giống người trước mắt, tóc dài đen bóng, không gàu, không gãy, không chẻ ngọn, có thể đi đóng quảng cáo . . . . . . Tóc. .

Tóc ơi tóc, nói cho tôi biết làm thế nào mà trong nháy mắt liền dài vậy?

Tần Hiểu Nhiễm ngẩn người, Tống Tử Kính tự vuốt tóc. Anh không quen để tóc tai bù xù, đáng tiếc cột tóc trâm cài đã rơi đâu mất rồi.

“Cô nương, có trâm cài tóc hoặc khăn vải không, cho ta mượn cột tóc.”

Linh hồn Tần Hiểu Nhiễm còn chưa trở về cơ thể, nhưng thân thể có thói quen phục tùng đã tự hành động, lấy một cái dây chun từ trong ví, đưa tới.

Tống Tử Kính cảm thấy cái dây nho nhỏ này thật sự là vô cùng kỳ diệu, lại có thể tùy ý kéo dài. Anh kéo tới kéo lui, nghiên cứu tỉ mỉ, Tần Hiểu Nhiễm ngồi bên cạnh nhìn, một đường hắc tuyến xuất hiện.

“Anh, anh Tống, tôi sấy tóc cho anh nhé.” Tần Hiểu Nhiễm phục hồi tinh thần, tìm máy sấy sấy tóc cho Tống Tử Kính.

Máy sấy tóc vang lên tiếng ù ù. Tống Tử Kính giật mình, dây chun trên tay trượt ra, bắn ra giống một viên đạn, trúng giữa mặt Trương Lôi đang đẩy cửa vào.

Trương Lôi ‘Trúng ám khí’ lảo đảo một cái, ôm mũi gào lên, nước mắt tuôn ra ào ào.

“Xin lỗi! Là tại hạ thất thủ! Đại ca không sao chứ?” Tống Tử Kính thấy thế, vội đứng lên xin lỗi.

Trương Lôi nghĩ Tống nhị thiếu này bị làm sao vậy, trước kia đừng nói không những không gọi ông là đại ca, sau lưng còn gọi ông là Lôi Lão Hổ.

Tần Hiểu Nhiễm vội cứu hoả, cầm khăn ẩm cho Trương Lôi bịt mũi.

Tống Tử Kính áy náy nói: “Đại ca, tại hạ có chút hiểu biết y thuật, xin để tại hạ xem cho ngài.”

“Không, không sao.” Trương Lôi xua tay. Anh ta mà biết y thuật, phụ khoa chắc?

“À, nhị thiếu, tôi có việc muốn nói với anh. Hiểu Nhiễm, cô cũng ngồi xuống nghe đi.”

Tống Tử Kính thấy vậy liền cho rằng người này mới là chủ, liền ngồi ngay ngắn. Nhưng không ngờ cô nương Hiểu Nhiễm kia cũng đặt mông ngồi bên cạnh anh, không biết hổ thẹn chút nào. Anh vừa sợ vừa thẹn, muốn ngồi dịch ra một chút lại nghe Trương Lôi nói ra một tin tức kinh người.

“Bên tôi mới nhận được điện thoại, chị gái anh – phu nhân Tống Tử Mân gặp tai nạn xe cộ ở Anh quốc, không cứu được qua đời rồi.”

Trương Lôi nói xong câu này, không quan tâm tới vẻ khiếp sợ  của Tần Hiểu Nhiễm cùng hoang mang của Tống Tử Kính, vội vàng tỏ vẻ cực kỳ bi thương. Hơn nữa, thật khéo sao Tống phu nhân lại gặp chuyện trong đường hầm. Cô khi sống sống cuộc sống như nữ vương, lúc chết lại đi con đường giống vương phi. Cả đời này cũng là truyền kỳ rồi.

“Là anh rể anh – ngài Đổng gọi điện thoại báo cho tôi biết. Ngài ấy đã bay qua đó nhận mặt di thể rồi. Ngài ấy nói sẽ mang theo di thể chị gái anh về nước an táng, cho nên mời anh về thành phố A trước, ở nhà chờ ngài ấy. Ngài ấy còn rất nhiều việc muốn thương lượng với anh.”

Nói xongTrương Lôi mới ngẩng đầu, dùng một đôi mắt nén lệ (do bị dây chun bắn trúng) nhìn Tống Tử Kính đang đờ ra.

“Nhị thiếu, xin hãy nén bi thương. Tôi đã nói chuyện với đạo diễn rồi, bộ phim này tạm thời ngừng một thời gian. Tôi phải lập tức đi đặt vé máy bay. Tôi và Hiểu Nhiễm sẽ đi cùng anh.”

Trong đầu Tống Tử Kính còn đang suy nghĩ. Hiển nhiên, những người này nhận nhầm anh thành “Nhị thiếu” nhà họ Tống. Mà trưởng tỷ trong nhà nhị thiếu này lại bất hạnh qua đời đúng vào lúc này, cô gia mời tiểu cữu về nhà lo tang sự.

Tuy rằng không biết tỷ phu kia làm thế nào mà “bay” qua nhận di thể, cũng không hiểu cái gì là “phim” ngừng một thời gian, nhưng nhận sai người cũng không phải việc nhỏ.

“Vị đại ca này, chỉ sợ các vị nhận sai người.” Tống Tử Kính chân thành nhắc nhở, “Tại hạ chẳng phải nhị thiếu của các vị. Tại hạ. . . . . .”

“Nhị thiếu, đừng đùa nữa.” Trương Lôi không đợi anh nói xong liền ngắt lời anh, nói “Tôi biết bình thường Tống phu nhân rất yêu thương anh, cô ấy qua đời, anh không chấp nhận ngay được. Nhưng đây là lúc anh nghĩ cho bản thân mình sao? Không phải! Nhà họ Tống chỉ có một người nối dõi tông đường là anh, chị gái anh đã không còn, anh không nên tiếp tục gây chuyện nữa.”

Tống Tử Kính dở khóc dở cười, giải thích: “Tại hạ thực sự không phải nhị thiếu gì đó. Tại hạ họ Tống, tên Kính, là nhân sĩ ở Thiên Lan.”

“Tôi biết, tôi biết.” Trương Lôi không kiên nhẫn, “Tống Tuấn Hiền là nghệ danh của anh, anh tên Tống Tử Kính. Quê ở huyện Điền Lan.”

[Thiên Lan và Điền Lan đều đọc là tianlan]

Tống Tử Kính trố mắt, không ngờ thiên hạ còn có chuyện trùng hợp như vậy. Anh thấy không khuyên bảo được người này, liền chuyển hướng sang Tần Hiểu Nhiễm.

“Cô nương, cô phải tin tại hạ. Ta thực sự không phải là nhị thiếu nhà họ Tống.”

Tần Hiểu Nhiễm vừa giựt tóc Tống Tử Kính, trong lòng còn đang kinh hãi, lại bị tin Tống Tử Mân qua đời đả kích, đầu óc sau một lúc lâu không kịp hoạt động.

Nếu nói người trước mắt là tên nhị thế tổ* kia, sao lời nói cử chỉ của anh ta lại quái dị, tóc lại dài nhanh như thế. Nhưng nếu nói anh ta không phải, thì khuôn mặt này, dáng người này, sao lại giống Tống Tuấn Hiền như đúc?

[Nhị thế tổ : đời cha có tiền có quyền có thế, đến đời con chỉ lo ăn chơi đàn đúm hưởng thụ, chẳng làm nên trò trống gì.]

Chẳng lẽ. . . . . . .

Trong đầu Tần Hiểu Nhiễm chợt lóe lên vầng sáng.