Phu quân là thái giám tổng quản – 156

Chính văn Chương 156: Họa đến người khác

Editor: mèomỡ

Đoàn Chính Trung hỏi:“ Trong số các ngươi, có ai muốn phu nhân chết .”

Phía dưới không có một tiếng động.

Hắn lại hỏi:“Vậy nói cách khác, là muốn ta chết?” Tất cả người phía dưới quỳ xuống.

Hắn nhìn người phía dưới nói:“Phu nhân, ngươi nói quá trình hầm đường đi.”

Cầu Mộ Quân nói:“Đường từ đầu tới cuối đều là tự tay ta làm, ta thật sự…… không ai chạm qua đường này!”

Hắn thản nhiên hỏi lại:“Vậy sao?”

Cầu Mộ Quân nghĩ nghĩ, còn nói thêm:“Nhưng sau đó, khi đường sắp được, tay ta bị bỏng, về phòng bôi thuốc.”

Đoàn Chính Trung nói: “Bên trong chén đường phu nhân bưng tới có độc, bây giờ, ai có thể chứng minh mình hoàn toàn không chạm qua bát đường này?”

Đợi một lát, có một hạ nhân đi ra nói:“Lão gia, tiểu nhân đang quét tước ở đình viện thấy phu nhân bưng đường qua.”

Tiếp theo, lại có nha hoàn đi ra nói:“Lão gia, lúc nô tỳ vào phòng bếp phu nhân bắt đầu đổ đường vào trong.” Cứ như vậy loại được năm người, còn lại nơm nớp lo sợ đứng tại chỗ.

Cầu Mộ Quân nhìn Linh Lan, nói: “Lão gia, Linh Lan vẫn luôn ở cùng ta, nàng không có cơ hội.”

“Nàng ta có chạm qua sao?” Đoàn Chính Trung hỏi.

“Chạm qua, nhưng……”

“Những người còn lại, các ngươi có thể nói ra ai hạ độc sao?” Còn lại tám nha hoàn người hầu đều co rụt lại, run rẩy, cúi đầu thật sâu.

“Nếu như vậy, nói cách khác, mỗi người đều có khả năng.” Hắn nói.

Tám người lập tức quỳ xuống.

Đoàn Chính Trung mỉm cười nói:“Ta vốn muốn để kẻ hạ độc uống bát đường này, nếu nhiều người đều có khả năng như vậy, vậy thì tất cả đều phải uống. Hạ độc nặng thế nào, uống có thể chết hay không, vậy thì phải xem người hạ độc.” Nói xong, liền để quản gia bê bát đường xuống.

Cầu Mộ Quân bước lên phía trước nói:“Lão gia, điều này sao có thể, nhỡ đâu……”

“Phu nhân muốn thừa nhận mình là ngươi hạ độc, sau đó lại tự mình đưa đến cho ta sao? Ta nghĩ ngươi không ngốc như vậy.” Hắn nói.

“Không…… Không phải.” Cầu Mộ Quân lui ra phía sau hai bước, chỉ nghe hắn nói:“Bê bát qua, để bọn họ lần lượt uống.” Quản gia bưng chén thuốc, đưa đến trước mặt người đầu tiên.

Người nọ run run, nhận bát, chậm rãi múc một thìa, cũng không dám đưa vào miệng, làm thìa bị rơi vào trong chén chỉ còn nửa thìa, hắn mới ngẩng đầu lên liếc Đoàn Chính Trung một cái, sau đó cuống quít cúi đầu, nhắm mắt lại uống một ngụm nhỏ.

Uống xong, phát giác mình không chết, như trút được gánh nặng, truyền bát cho người kế tiếp.

Người tiếp theo cũng run run nửa ngày mới cố lấy dũng khí uống xong một thìa, lại truyền xuống.

Cuối cùng, truyền xong một lượt, trong bát còn hơn nửa.

Đoàn Chính Trung mỉm cười, quản gia không cần chỉ thị liền đem bát lại đưa đến trong tay người đầu tiên.

Người đầu tiên lại một lần lo lắng cầm bát, Đoàn Chính Trung nói: “Nếu một vòng này còn chưa uống xong……” Câu kế tiếp hắn chưa nói, lại đủ để cho người phía dưới sợ tới mức mặt như màu đất.

Bát đường lại chuyển một vòng, cuối cùng uống xong, lúc này, có một tiểu nha hoàn đau đớn đè bụng lại.

Người bên cạnh nhìn thấy, mặt mũi trắng bệch, không biết là độc phát thật hay là sợ quá, cả người cũng bắt đầu run rẩy.

Đoàn Chính Trung nhìn lướt qua bọn họ, xoay người rời đi.

Cầu Mộ Quân vội nói với quản gia:“Mau, nhanh đi tìm đại phu đến!”

Quản gia trả lời:“Phu nhân, không phải lão gia phân phó, trong phủ không trả tiền .”

“Tiền thuốc ta trả!” Cầu Mộ Quân lập tức nói.

Không quá lâu sau, đại phu đến, chẩn đoán xong nói mấy người trúng “Đoạn trường tỳ”, nhưng đều trúng độc rất nhẹ, hai ngày nữa chỉ sợ sẽ nôn, đau bụng, rút gân, uống thuốc hai ngày, nghỉ ngơi hai ngày sẽ khỏi.

Cầu Mộ Quân thở dài nhẹ nhõm. Đoàn Chính Trung quả nhiên vẫn có chừng mực, không giết lung tung người vô tội.

Bắt mạch một đám, kê đơn, hết nửa canh giờ, đến lúc trả tiền, nàng sờ sờ trên người, mới nhớ ra trên người nàng không có lấy một văn tiền. Lúc từ nhà đi cũng không mang theo cái gì, đến đây cũng không có người trả thù lao cho nàng, nàng thế nhưng lại quên mất.

Trên mặt hơi hơi đỏ lên, nàng nói:“Đại phu, trước ngài chờ một chút, ta vào nhà lấy tiền.” Nói xong liền chạy ra.

Vội vã đẩy cửa phòng, chạy đến trong phòng, Đoàn Chính Trung đang chuẩn bị thay quần áo.

“Mau, đưa cho ta!” Nàng giữ chặt cánh tay hắn nói.

Đoàn Chính Trung nhìn nàng một cái, tiếp tục thay quần áo.

“Mau lên, người ta đang chờ!” Nàng lại thúc giục nói.

Đoàn Chính Trung thản nhiên nói: “Không có.”

Cầu Mộ Quân vội la lên:“Làm sao có thể không có!” Nói xong, liền sờ soạng quần áo trên người hắn một lần, sau đó lại chạy đến quần áo ban ngày hắn vừa thay sờ một lần nữa, đều rỗng tuếch.

Nhìn bốn phía, lại lục tung tìm kiếm. Cuối cùng, cũng không tìm được một văn tiền.

Nàng lại nhìn về phía Đoàn Chính Trung.

“Bạc! Mau cho ta!”

Hắn nói:“ Bạc trong phủ đều từ phòng thu chi do quản gia phụ trách chi trả.”

“Đoàn Chính Trung chàng……” Cầu Mộ Quân tức giận đến muốn mắng người, lập tức rút trâm gài tóc trên đầu nói:“Chàng không cho ta, ta liền lấy trâm gài tóc này đi đổi!”

Đoàn Chính Trung không để ý tới nàng, đi đến bên giường, nằm xuống.

“Chàng……” Lại không thời gian dây dưa, nàng vội vàng chạy ra cửa.

Nghe thấy tiềng đóng cửa “rầm” một cái biểu hiện tâm trạng người đó không tốt, Đoàn Chính Trung vừa ngồi trên giường, khóe miệng hơi hơi nâng lên.

Lại đi đến trước mặt đại phu, nàng cúi đầu, đỏ mặt, lấy ra vòng tay, nói:“Đại phu, người xem có thể sử dụng cái này để đổi không ?”

Đại phu sửng sốt một chút, vội nói:“Đoàn phu nhân nói đùa, lão hủ không nhận vật phẩm.”

“Nhưng, đây là đồ thật, khẳng định là thật, nếu giả ngài có thể lại đến tìm ta.”

“Không không, Đoàn phu nhân, dù là đồ thật hay giả, cho dù là vật vô giá lão hủ cũng không làm chuyện giống hiệu cầm đồ này, lão hủ không nhận.” Đại phu nói.

“Nhưng ngươi……” Cầu Mộ Quân bí đến nỗi ngay cả cổ đều đỏ, lúc này quản gia nói: “Đại phu, tổng cộng là bốn lượng đúng không, đây là năm lượng bạc, ngài nhận đi.”

“Được được được.” Đại phu nhận bạc, nói:“Đoàn phu nhân, quản gia, lão hủ cáo lui trước.”

Đại phu đi rồi, quản gia lại lấy bạc ra giao cho một hạ nhân nói:“Cầm đơn thuốc, đi mua tám phần thuốc về .”

Tất cả đều được an bài tốt, Cầu Mộ Quân vẫn đỏ mặt, nói với quản gia:“Làm phiền ngài, bạc…… Ngày khác ta sẽ trả lại cho ngài.”

“Phu nhân không cần giữ lễ tiết.” Quản gia trả lời. Cầu Mộ Quân không nói chuyện, cúi đầu nhanh chóng rời đi.

Lại trở về phòng, Đoàn Chính Trung tựa vào đầu giường, co một chân, tay phải chống ở trên đùi, chống trán, dường như không có chuyện gì nhắm mắt dưỡng thần.

“Chàng nói, chàng có ý gì?” Nàng vừa đi đến bên giường, liền chất vấn hắn.

Đoàn Chính Trung ngẩng đầu, nói:“Cái gì?”

“Vì sao không trả tiền cho ta? Sớm biết như thế, ta sẽ không đi ra!” Cầu Mộ Quân cả giận nói.

Hắn trả lời:“Chẳng phải nàng đã nói với quản gia, nàng muốn tự trả. Nếu muốn tự mình trả, vì sao còn đòi ta?”

Hạnh phúc – Chương 06

Chương 6: Đồng minh ra đời

Editor: mèomỡ

                          

Nghe được giọng nói trầm thấp của Hạ Hoằng Huân, tiếng cười của Mục Khả đột nhiên ngừng, cô ý thức được cảm giác nguy hiểm đang tiến gần về mình, cô không kịp suy nghĩ nhiều xoay người muốn chạy. Nhưng, bước được nửa bước lại thu về. Bằng trực giác, cô cho là tội của cô không đáng chết, bây giờ mà chạy tuyệt đối không phải hành động sáng suốt, cho nên, lại từ từ xoay người lại.

 

Thân là lá bài chủ chốt, Doanh trưởng doanh trại trinh sát, Hạ Hoằng Huân không chỉ thấy rõ năng lực của người khác, ngay cả thị lực cũng rất tốt, lúc anh xoay người đã nhìn thấy Mục Khả ở bên này, hơn nữa sân huấn luyện không có nơi nào để trốn, cho nên, người mặc T shirt rộng thùng thình cùng quần jean ngắn – Mục Khả đã bị phát hiện, cách anh chưa đầy trăm mét.

 

Hạ Hoằng Huân nhìn thấy là cô, mày rậm theo bản năng nhíu lại, cắn răng, trầm giọng nói: “Tới đây!”

 

Viên Soái thừa dịp anh xoay người cũng nghiêng đầu nhìn sang, cũng nhận ra là chỉ đạo viên đại học C, nhìn cô cúi gằm đầu “Quần áo không chỉnh tề” đứng cách đó không xa, anh phải nhịn cười hết sức khổ cực, căn bản không biết là bởi vì mình chịu phạt mới “Liên lụy”  đến đồng chí Mục Khả nhà người ta.

 

Mục Khả do dự đại khái khoảng ba giây, sau đó từ từ từng bước đi qua, dừng lại trước mặt Hạ Hoằng Huân, cúi đầu nhìn dép lê dưới chân không nói lời nào, nghĩ thầm không đáp trả chắc sẽ không bị phạt quá nặng chứ? Xem ra phạm sai lầm là chuyện thường như cơm bữa, kinh nghiệm vô cùng phong phú.

 

Bộ dáng của cô rất giống đứa bé làm sai, cùng bộ dạng không biết sửa sai bốn năm trước khác nhau một trời một vực. Sắc mặt Hạ Hoằng Huân hơi hòa hoãn, nhưng giọng nói vẫn nghiêm nghị như cũ, anh hỏi: “Có biết bây giờ là mấy giờ rồi không?”

 

Không nói vòng vèo. Mục Khả hiểu. Vì vậy, cô gật đầu một cái.

 

Anh lại hỏi: “Tại sao không ngủ?”

 

Mục Khả ngẩng đầu lên, vừa hay nhìn thấy Viên Soái nín cười nhìn cô, cô nháy mắt, thanh thúy đáp: “Báo cáo huấn luyện viên, bị giọng nói oang oang của anh đánh thức.” Xem ra rất có năng lực tiềm ẩn, nói dối không cần nháp.

 

Thật đúng là hợp tình hợp lý. Viên Soái nhịn không được phì cười. Nhận được ánh mắt cảnh cáo Hạ Hoằng Huân đưa tới, anh lại vội vàng nghẹn trở về.

 

“Giọng của tôi lớn hơn cả còi báo rời giường sao?” Hạ Hoằng Huân nhìn chằm chằm mái tóc rối bời của cô, nhớ lại lúc huấn luyện quân sự bốn năm trước cô cũng từng mang nguyên mái tóc rối bù xù như vậy từ trong doanh phòng ra ngoài, bởi vì còi báo rời giường cũng không thể đánh thức cô, thân là huấn luyện viên chính anh đập cửa xách cô từ trên giường xuống. Nếu như anh nhớ không lầm, trong một tháng huấn luyện quân sự cô tổng cộng tới trễ mười sáu lần, chia đều hai ngày một lần.

 

Thấy mắt cô đảo quanh, anh hỏi tiếp: “Tại sao không nói gì?”

 

“Báo cáo huấn luyện viên, không có ý kiến.” Nhắc tới còi rời giường Mục Khả lại thấy xấu hổ, đương nhiên cũng nhớ lại tình cảnh cô suýt chút nữa bị anh xách từ trong chăn ra ngoài, suy nghĩ một chút, cô lấy giọng điệu thương lượng nói: “Không ngủ được mới ra ngoài đi dạo một chút, tôi nhận phạt là được. Lại đứng tư thế quân đội sao? Hay là chạy bộ? Chạy mười vòng giống anh ta tôi không chịu nổi, vậy thì tôi chạy một vòng được không? Theo ghi lại thì trước kia anh phạt tôi dài nhất là đứng ba giờ, tối nay phải đứng lâu như vậy sao? Vậy sẽ đứng tới rạng sáng, vậy chẳng lẽ tôi không được ngủ. . . . . .”

 

Còn dám nói năng hùng hồn, thao thao bất tuyệt, cùng anh cò kè mặc cả? So với lúc bắt tại trận Viên Soái trộm đồ ăn, Hạ Hoằng Huân càng cảm thấy sầu não hơn.

 

“Câm miệng. Nghe khẩu lệnh.”

 

Cắt đứt lời cô, anh trực tiếp ra lệnh: “Đằng sau — quay —, chạy bộ — chạy —”

 

Có cần năng suất đến mức đó không. Mục Khả ai oán, lại không thể không nghe khẩu lệnh đạp dép chạy dọc theo sân huấn luyện. Mà Doanh trưởng Hạ – đồng chí Hoằng Huân không nhanh không chậm theo sát phía sau cô, giống như giám sát viên vậy, hại cô cũng không dám thừa nước đục thả câu ăn gian vài vòng. Chỉ là, giác ngộ của cô nhất định không thể so với Viên Soái, dù nói thế nào, cô vẫn chỉ là thường dân tính tổ chức kỷ cương tương đối mờ nhạt, quan niệm kỷ luật lỏng lẻo. Cho nên, cô lấy tốc độ tản bộ yên lặng đối kháng đồng chí Doanh trưởng dùng cách hành xác để xử phạt. Liền tạo thành hình ảnh như này: cô “Chạy” phía trước, anh đi ở phía sau, như vậy có thể thấy được, tốc độ của cô kinh người đến cỡ nào.

 

Cứ đi tiếp như vậy nửa vòng, Hạ Hoằng Huân thật sự không chịu nổi tốc độ có thể so với con rùa nhỏ của cô, vì vậy anh vừa điều chỉnh tư thế chạy, vừa nói với cô: “Theo không kịp tôi, chạy thêm chạy ba vòng.”

 

“Không phải chứ? Bước chân anh dài như vậy sao tôi theo kịp?” Mục Khả mím môi, dáng vẻ có chút đáng thương.

 

Nghe cô cúi đầu oán trách, Hạ Hoằng Huân cong cong khóe môi.

 

Thấy anh không để ý tới cô đã chạy được một khoảng, lại nghĩ đến mình là người mắc lỗi trước, Mục Khả vội vàng đuổi theo, miệng vẫn còn liến thoắng không ngừng: “Tại sao anh cứ thích phạt người như vậy? Mắt nhắm mắt mở không được sao? Cũng không phải vấn đề mang tính nguyên tắc. . . . . . Hay là anh đặc biệt thích chạy bộ?”

 

Chạy một lát, cô thở không ra hơi nói tiếp: “Nói chuyện với anh đó, anh có thể đáp một câu không hả? Lên Doanh trưởng rồi nên biết cách làm cao sao? Anh cho rằng không để ý tới người khác tỏ vẻ anh rất cool à? Có bản lãnh anh hủy cả khuôn mặt giống như Cao Thành, đấy mới gọi là cool. . . . . . Này, sao anh chạy nhanh như vậy chứ, không phải khảo hạch cũng không phải đánh trận, muốn tôi mệt chết à. . . . . .” Mà người bị kháng nghị vẫn không nói một lời.

 

Gió đêm xào xạc, bị phạt đứng tư thế quân đội – Viên Soái liền nhìn thấy một màn như vậy, Doanh trưởng của anh dẫn một cô gái trẻ tuổi xinh đẹp chạy vòng trong sân huấn luyện. Nhưng quá đáng tiếc là anh nghe không thấy bọn họ đang nói cái gì.

 

Sau, Mục Khả rất bi thảm cùng Viên Soái đứng tư thế quân đội. Nhưng nghiêm chỉnh mà nói cũng không phải bị phạt, chỉ là vừa dừng lại di động của Hạ Hoằng Huân đã vang lên, còn chưa kịp phát hiệu lệnh mà thôi.

 

Hạ Hoằng Huân đứng ở chỗ xa nghe điện thoại, Mục Khả cùng Viên Soái đứng mặt đối mặt, ban đầu hai người cũng giả bộ tương đối nghiêm túc, không ai nhìn ai, sau càng đứng càng thấy buồn cười, đột nhiên phá lên cười.

 

Viên Soái cảnh giác nhìn về phía Hạ Hoằng Huân bên kia, xác định anh không phát hiện, mới nói với Mục Khả: “Nếu không biết trước, quả thật không nhìn ra cô là chỉ đạo viên.”

 

“Tôi không giống chỉ đạo viên sao?” Mục Khả kiêu ngạo nói: “Về sau học trò của tôi sẽ tung hoành khắp thế giới.”

 

Khuôn mặt ngây thơ, đôi mắt trong suốt, nụ cười ngọt ngào, nhìn thế nào cũng giống một đứa trẻ.

 

Viên Soái nhìn khuôn mặt tươi cười cô, nhỏ giọng nói: “Doanh trưởng của chúng tôi thường nói lính của anh trải khắp toàn Trung Quốc.”

 

Mục Khả cười khanh khách, buồn bực vì bị phạt bay sạch, đá đá đôi chân chạy đến ê ẩm, hỏi anh: “Anh cũng chơi nông trại à?”

 

“Thỉnh thoảng có chơi.” Viên Soái nhướng mày: “Vừa mới mở trang web ra liền bị Doanh trưởng phát hiện.”

 

“Tôi cũng vậy, vậy thì chúng ta thêm bạn đi, cấp bậc của tôi rất cao.”

 

“Được, trở về tôi sẽ thêm bạn. Tôi vừa mới chơi không bao lâu, lại không thể online thường xuyên, không đi ăn trộm được, nên không thể nhớ kỹ thời gian.”

 

“Tôi cũng hay ghi lại. . . . . .”

 

“Ha ha, thì ra cô ghi lại à. . . . . .” Viên Soái cười, nhìn khuôn mặt trẻ con  tươi cười, cảm thấy cô rất hợp với trò chơi này.

 

“Đánh giặc đều là binh mã chưa động, lương thảo đi đầu, muốn trộm đồ đương nhiên cũng không thể lơ là rồi.” Nhắc tới trò chơi, Mục Khả thao thao bất tuyệt, hàn huyên đôi câu cô lại hỏi: “Anh ta bình thường huấn luyện các anh rất nghiêm phải không? Tôi là nói Doanh trưởng của anh đó. Anh có phải rất sợ anh ta đúng không?”

 

“Lính trinh sát cũng không phải đùa, có thể không nghiêm à.” Viên Soái đứng thẳng, anh nói: “Tôi không sợ anh ấy. Doanh trưởng của chúng tôi là cao thủ của cao thủ, quán quân giải đấu võ lính trinh sát toàn năng, tất cả mọi người trong doanh đều rất phục anh ấy.”

 

Mục Khả kinh ngạc: “Anh ta lợi hại vậy sao?”

 

“Đương nhiên là lợi hại.” Giọng điệu Viên Soái đặc biệt kiên định, sau đó đắc ý vênh váo nói: “Mấy ngày trước, doanh chúng tôi dưới sự chỉ huy của anh ấy thắng một cuộc đối kháng, bắt giữ quan chỉ huy của ‘quân địch’, còn là một Tham mưu trưởng đấy. . . . . .”

 

“Trở về chép ba lần quy tắc giữ bí mật. Bây giờ, lập tức.” Hạ Hoằng Huân không biết đã trở lại từ lúc nào, giọng nói trầm thấp Viên Soái hoảng sợ thiếu chút nữa đứng không vững, bất chấp tặng cho Mục Khả một ánh mắt ai oán, anh đáp vang dội “Rõ”, sau đó tự giác  đi đều bước về doanh trại huấn luyện viên chép quy tắc.

 

Sau khi Viên Soái rời đi Hạ Hoằng Huân không nói gì, anh chỉ lẳng lặng đứng ở giữa sân huấn luyện, cho đến nửa giờ sau, mới hạ khẩu lệnh để Mục Khả đi về nghỉ.

 

Đưa cô lên lầu, anh nói: “Tận dụng thời gian nghỉ ngơi, không nên chạy loạn.” Liếc nhìn áo T shirt rộng thùng thình của cô, bổ sung: “Không ngủ được cũng phải ngủ, đây là mệnh lệnh.”

 

Thì ra là Hách Nghĩa Thành bị anh bắt làm tù binh. Mục Khả mang theo ý nghĩ này, rất nhanh liền ôm chăn ngủ thiếp đi, trong giấc mộng, cảnh tượng trong mơ rất quen tựa như chính cô từng trải qua, biển rộng xanh thẳm, ánh mặt trời chói chang, cùng với  khuôn mặt tươi cười ấm áp. . . . . .

 

Mẹ mỉm cười nửa ngồi ở chỗ không xa giang hai cánh tay, gió biển mang theo tiếng nói nhu hòa ngọt ngào của bà vào trong tai Mục Khả nhỏ, bà nói: “Khả Khả, đến chỗ mẹ, mau lên. . . . . .”

 

Mục Khả nhỏ cái hiểu cái không vỗ tay cười khanh khách, rồi thân thể mập mạp  nhỏ bé của cô lảo đảo thất tha thất thểu muốn chạy đến, kết quả chân phải đạp vào chân trái, lập tức ngã nhào trên bờ cát, trên trán cùng chóp mũi không biết sao còn dính một chút hạt cát, dáng vẻ có chút buồn cười. Cô gái nhỏ không khóc, chỉ mím miệng đáng thương đưa cánh tay nhỏ mập mạp về phía mẹ, trong miệng bập bẹ làm nũng: “Mẹ, ôm. . . . . .”

 

Lúc được ôm lấy, cô lấy gương mặt mịn màng cọ vào cổ của mẹ, thuận tiện hôn một cái. Thấy khuôn mặt xinh đẹp của mẹ lưu lại dấu nước miếng, cái miệng nhỏ còn chưa mọc răng toét cười không ngừng.

 

Khuôn mặt nhớ nhung đã lâu, hơi thở quen thuộc, còn có cái ôm trong lúc ngủ say, chân thật đến nỗi khiến Mục Khả trong giấc mộng cũng cong khóe môi cười, nụ cười yên tĩnh mà dịu dàng.

 

Sáng ngày thứ hai, kiểm tra phòng ở cũng không đáng sợ như Mục Khả tưởng tượng.

 

Hạ Hoằng Huân chỉ nhìn thoáng qua mép giường cô đứng, nói một câu “Không giống miếng đậu phụ.” Sau đó giũ chăn của cô ra, tự tay gấp lại cho cô lần nữa, góc cạnh đặc biệt cẩn thận, cuối cùng ôn hoà nói một câu: “Về sau dựa theo đó mà gấp.”

 

Thật lâu về sau Mục Khả mới biết đánh giá thực sự của Hạ Hoằng Huân đối với ‘miếng đậu phụ’ của cô, Viên Soái nói cho cô, sau khi rời khỏi phòng cô Doanh trưởng cau mày nói: “Thật không biết đang làm gì, gấp giống hành lý dân công.”

 

Dường như nhìn thấu ý nghĩ của học sinh, cảm thấy anh có chút khác thường, rõ ràng dễ nói chuyện hơn so với hôm qua, kiểm tra hết phòng ở Hạ Hoằng Huân nói: “Tôi không yêu cầu mọi người trong một đêm đạt được tiêu chuẩn của tôi, nhưng tôi cần thấy tiến bộ mỗi ngày của mọi người.”

 

Nghe vậy, nhóm thầy trò cũng thở phào nhẹ nhõm, lúc này mới phản ứng kịp,  ngày hôm qua anh nói là “Nếu kiểm tra lại mà còn như bây giờ, tất cả đứng tư thế quân đội ba giờ” nói cách khác chỉ cần tiến bộ, thì sẽ không bị phạt .

 

“Đồng chí Trung tá quả nhiên có trình độ.” Tô Điềm Âm cảm thán, ánh mắt lại đang sáng lên.

 

Đối với cách anh nghiền ngẫm từng chữ một, Mục Khả đánh giá: “Anh ta nhất định là tốt nghiệp hệ tiếng Trung trường quân đội.”

 

Hệ tiếng Trung trường quân đội? Mọi người ở đây nghe lý giải độc đáo của cô giáo Mục mà như thấy bom rơi, bao gồm Viên Soái vừa phải chép phạt quy tắc giữ bí mật đến hoa mắt. Anh đối với Mục Khả dựng thẳng ngón tay cái, sau đó chỉnh lại sắc mặt cố làm vẻ nghiêm túc đi kiểm tra học viên khác.

 

Một chuyện xưa khác – 05

Một chuyện xưa khác – 05

Editor: mèomỡ

Vào phòng thay quần áo, Tống Tử Kính còn chưa kịp quan sát kĩ căn phòng, đã bị Tần Hiểu Nhiễm đẩy vào phòng tắm. Tần Hiểu Nhiễm đem quần áo sạch sẽ ném vào bên trong, đóng cửa lại.

“Anh Tống mau tắm rửa, nước để ấm một chút mới nóng người lên được.”

Tống Tử Kính đánh giá gian phòng không có cửa sổ này.

Chỉ thấy trên tường trên đất đều khảm gạch lưu ly màu trắng ngà, trên đầu có cái đèn lưu ly nho nhỏ hình tròn, cũng không biết dùng dầu gì thắp mà sáng rọi như ban ngày.

Trong phòng còn có một đồ vật hình dạng quái dị, gốm sứ trắng noãn giống bồn cầu, đặt dựa vào tường. Trên tường treo một cái hộp nhỏ kì lạ, phía dưới lộ ra một đoạn giấy mềm.

Tống Tử Kính xé một đoạn, sờ sờ, lại nhìn nhìn bồn gốm sứ giống như bồn cầu kia, cũng đoán được tám phần chúng nó dùng để làm gì.

Nhưng cái mành che chất liệu quái dị với ống sắt treo trên tường này lại không biết dùng để làm gì?

Cô gái tên Hiểu Nhiễm kia bảo mình tắm rửa thay quần áo. Nhưng nơi này tuy có một cái bồn gốm sứ to có thể để cho một người nằm vừa, nhưng không có nước.

Thôi được. Tống Tử Kính ngồi xuống ngay tại chỗ, vận nội công tâm pháp, thân thể dần dần nóng lên, đuổi hàn khí.

Tần Hiểu Nhiễm ở bên ngoài đợi mãi cũng chưa nghe thấy tiếng nước bên trong, không khỏi gõ cửa hỏi: “Anh Tống, anh ổn chứ?”

Tống Tử Kính đang vận công, hoàn toàn không nghe được tiếng gọi của Tần Hiểu Nhiễm.

Tần Hiểu Nhiễm lo lắng, lại gõ cửa, gõ vài cái, bên trong vẫn không có hồi âm.

Hỏng bét rồi ! Có phải là té xỉu rồi không?

Tần Hiểu Nhiễm lo lắng, càng nghĩ càng bất an, vội mở cửa phòng tắm, lao vào.

Tống Tử Kính để trần thân trên, đang mặc một cái quần lót nam CK vẻ mặt hoang mang quay đầu lại. Ở trong nhà quen có thị nữ sai vặt hầu hạ tắm rửa, anh cũng không cảm thấy bị phụ nữ nhìn thấy có gì không ổn, anh chỉ nghiêm túc hỏi: “Đây là cái gì?”

Mặt Tần Hiểu Nhiễm từ trắng chuyển xanh, lại chuyển sang trắng. Thế nhưng cô lại đứng im, không hét lên cũng không bụm mặt chạy đi, cũng dùng giọng điệu thật nghiêm túc trả lời: “Đây là quần lót. Trong túi còn có áo trong giữ ấm, tất cùng áo tắm. Khăn lông trên giá treo, máy sấy tóc ở bên ngoài. Anh còn cần gì nữa không?”

“Không cần, lui ra đi.” Tống Tử Kính vô thức bày ra bộ dáng lão gia.

Tần nha hoàn cũng thật nghe lời lui xuống. Cô khóa chặt cửa, ngồi trên sofa, một vệt ửng hồng từ cổ lan đến gáy, đỉnh đầu bốc khói.

. . . . . . Không thể tưởng tượng được, Tống Tuấn Hiền suốt ngày thuốc lá rượu chè thịt cá kia, dáng người lại. . . . . . .

Tần Hiểu Nhiễm bụm mặt, ở trong lòng ra sức phỉ nhổ bản thân.

Không được đâu, Hiểu Nhiễm! Hắn cặn bã như vậy, cho dù thân trên rắn chắc thân dưới hùng vĩ, cũng không thể thay đổi được sự thức hắn là cặn bã trong cặn bã. Mày là một phụ nữ lý trí, không thể để thân thể cơ bắp của hắn mê hoặc! Cho dù cơ bắp kia rắn rỏi như vậy, da thịt kia bóng loáng như vậy, . . . đẫm nước kia. . . . . . .

A không được không được! Mau nghĩ sang chuyện khác, nghĩ đến miếng đậu phụ đi! Nghĩ lại hắn lúc bình thường moi cứt mũi thích bắn lung tung khắp nơi, nghĩ lại hắn thích ăn rau hẹ còn nấc cục, nghĩ lại hắn cởi giày ra có thể xông chết con gián, nghĩ lại hắn làm khó dễ mình. . . . . . .

Nghiên cứu thật lâu, cuối cùng cũng thuận lợi thay xong quần áo. Tống Tử Kính đi ra khỏi phòng tắm, liền nhìn thấy cô gái tên Hiểu Nhiễm kia đang ngồi trên một băng ghế làm bằng vải, ôm mặt, cười rồi lại nhíu mày, mặt hết đỏ lại trắng.

“Hiểu Nhiễm cô nương?”

Tần Hiểu Nhiễm nhảy lên như bị điện giật, cười ha ha hai tiếng, “Anh thay xong quần áo rồi hả? Tôi pha chút rễ bản lam*, anh mau uống đi. Nếu cảm thấy đau đầu, nhất định nói với tôi.”

rễ bản lam: vị thuốc Bắc dùng giải nhiệt, tiêu độc, phòng bệnh.

Tống Tử Kính đương nhiên biết rễ bản lam có tác dụng gì. Thuốc này tuy hơi ngọt một chút, nhưng cũng là tâm ý của cô nương nhà người ta, không thể cự tuyệt.

Nhưng cốc sứ này trang trí rất kỳ lạ, hình vẽ bên trên người không ra người quỷ không ra quỷ, còn viết chữ kỳ quái. Còn có căn phòng này, trên bàn chất đống son phấn, vô cùng vừa bộn. Nhìn cái bàn thì rất rẻ mạt, nhưng mặt kính thủy tinh phía trên trong suốt, hiển nhiên là vật vô giá. Còn có ghế dựa này nữa, cũng không biết nhét bao nhiêu bông vải vào, ngồi xuống liền chìm cả nửa người xuống, tuy rằng thoải mái, nhưng không quen.

Nhìn Tống Tử Kính lại bắt đầu như đi vào cõi thần tiên, bong bóng màu hồng của Tần Hiểu Nhiễm cũng dần dần tan biến. Cô vỗ vỗ mặt, nhanh chóng từ trong mơ mộng quay trở về với hiện thực, với thân phận trợ lý.

Tóc Tống Tử Kính vẫn ẩm, ở trong phòng tắm anh có lau qua một chút, thật dài, rủ trên vai.

“Sao anh còn chưa tháo tóc giả xuống.” Tần Hiểu Nhiễm đi qua, “Không phải luôn nói đội không thoải mái à. Như vậy sẽ dễ cảm mạo lắm.”

Nói xong, Tần Hiểu Nhiễm đưa tay cầm lấy, kéo một phát lại kéo một phát.

Đầu Tống Tử Kính nghiêng nghiêng theo.

“Hở?” Trước kia kéo một cái là rơi xuống mà.

Lại kéo phát nữa. Đầu Tống Tử Kính lại nghiêng theo.

Tần Hiểu Nhiễm cười ha ha hai tiếng, có chút khó thở, trên trán đổ mồ hôi lạnh.

Dùng sức kéo!

Cả người Tống Tử Kính cũng nghiêng theo.

“Hiểu . . . . . Hiểu Nhiễm cô nương?”

“Lập tức xong ngay!” Tần Hiểu Nhiễm nghĩ: tôi không tin không tháo được một bộ tóc giả. Hai tay cô đưa lên, dùng sức kéo tóc xuống.

Hai tay đều bị cầm lấy.

Tóc đen như tơ từ giữa ngón tay chảy xuống.

“Cô nương, tuy rằng tại hạ  không biết phong tục của quý địa, nhưng ở quê hương ta, thân thể da tóc đều là cha mẹ ban cho, không thể tùy tiện làm tổn hại. Hơn nữa,  cho dù cô nương muốn cắt ngắn giúp tại hạ, cũng xin cô dùng dao cắt thì hơn. Tuy tại hạ là nam tử da dày thịt béo, nhưng cũng rất đau.”

Nói xong, Tống Tử Kính thả tay cô nương nhà người ta ra, quay đầu tặng một nụ cười thân thiết hòa ái.

Tần Hiểu Nhiễm chỉ cảm thấy có một tia chớp từ vũ trụ mênh mông đánh thẳng xuống chính giữa đầu cô, đánh cô tan xác không còn mảnh da.