Một chuyện xưa khác – 03

 Một chuyện xưa khác – 03

Editor: mèomỡ

Tống Tử Kính cảm thấy có người ra sức ấn vài cái trên ngực anh. Anh nôn ra một ngụm nước, thở gấp một hơi.

“Trở lại bình thường rồi! Trở lại bình thường rồi!” Có người vui mừng kêu to.

Anh cảm thấy trên người vừa ẩm vừa lạnh, tóc che khuất tầm mắt.

Dường như có bảy, tám cánh tay đỡ anh, người tập võ mẫn cảm khiến anh nhận thấy được càng ngày càng nhiều người vây xung quanh.

“Đây là lúc ngẩn người sao? Không phải! Còn không mau lấy nước lại đây.” Một người đàn ông hô to. Giọng nói mang theo chút giọng địa phương nhưng không khó nghe lắm.

Có người cạy miệng anh ra, không đợi anh phản ứng, liền rót chất lỏng hương vị là lạ vào miệng anh.

Rượu này sợ là đã hỏng rồi, quả thực còn khó uống hơn nước tiểu. Tống Tử Kính suýt phun ra. Nhưng rượu xuống bụng mang đến một luồng sức nóng, khiến thân thể lạnh như băng của anh dễ chịu hơn một chút.

“Anh có sao không, anh Tống?” Một cô gái run sợ hỏi.

Tống Tử Kính nghe giọng cô thân thiết, vội đưa tay ngăn lại, “Tại hạ không sao, cô nương đừng lo lắng.”

Mình đi thuyền rơi xuống nước, sợ là bị dòng nước cuốn tới hạ du, được thôn dân ven bờ cứu lên.

Nói cũng kỳ quái, ngày ấy trời trong nắng ấm, sông kia cũng không có bãi đá ngầm nguy hiểm, sao thuyền đang đi bình thường lại bị cuốn vào lốc xoáy? Chẳng lẽ là gặp thủy quỷ hà đồng* trong truyền thuyết, đến lấy tính mạng người qua đường?

Suy nghĩ của Tống Tử Kính không ngừng thay đổi nên không nhận ra rằng mình vừa mới lên tiếng, người xung quanh liền im lặng, sau mới lại tiếp tục nói chuyện.

Có người quấn một khăn bông rất lớn lên người anh, lau tóc cho anh. Vải bông lông xù này khô ráo mềm mại, anh chưa thấy bao giờ.

Người đàn ông vừa rồi gọi người lấy rượu lại hỏi: “Nhị thiếu, anh có thấy khó chịu chỗ nào không?” 

Tống Tử Kính không thích cách xưng hô của ông ta, nói: “Tại hạ tất cả đều tốt, chỉ không biết gia bộc cùng ta rơi xuống nước thế nào rồi? Đại ca có vớt được những người khác không?”

Trương Lôi nghe câu trả lời kỳ quái đến cực điểm này, sau một lúc lâu mới nói: “Chỉ, chỉ có một mình anh rơi xuống nước thôi.”

Xem ra là không tìm được gia bộc của mình. Tống Tử Kính không khỏi thở dài, những người hầu đều không biết bơi, sợ là lành ít dữ nhiều rồi.

Anh tự cầm lấy khăn bông lau khô nước trên mặt, vén tóc mái, ngẩng đầu nhìn lên liền sửng sốt.

Chỉ thấy trước mặt mình là một cô gái hơn hai mươi, dung mạo coi như thanh tú, có điều tóc chỉ tới bên tai, mặc áo bông màu xanh lam to sụ, lại chỉ mặc quần không mặc váy. Quần vải thô kia còn bó sát người, cô gái lại ngồi, đường cong hai chân lộ liễu cũng không biết xấu hổ chút nào. Chẳng những như thế, trên chân còn đi một đôi hài da trâu, hình dáng cũng cực kỳ cổ quái.

Tống Tử Kính nhìn trái nhìn phải, mới phát hiện xung quanh cả trai lẫn gái đều ăn mặc tương tự. Nam tóc quá ngắn, sát vào da đầu, có người còn đội loại mũ kỳ quái chỉ che một phần đầu. Nữ tất cả đều mặc quần vải thô, nếu tóc không ngắn thì lại bù xù.

Tống Tử Kính nhìn nam nữ đó tuổi cũng không nhỏ, khuôn mặt ai ai cũng mệt mỏi, nữ thì ai ai tóc cũng khô vàng. Trong lòng anh không khỏi run lên, chẳng lẽ mình bị một đám khổ dịch cứu lên?

Nhưng anh ở Đông Tề, làm Lại Bộ Thượng Thư bốn năm, Tể Tướng ba năm, lại không biết triều đình có nô dịch quan tướng và khổ dịch sung quân đến vùng này.

Tần Hiểu Nhiễm thấy ánh mắt “Tống Tuấn Hiền” dại ra, mãi mà không nói gì liền sốt ruột nói: “Anh Tống, anh Tống anh sao vậy?”

Tống Tử Kính đưa ra tay túm lấy cổ tay cô, “Sao cô biết ta họ Tống?”

Đối mặt với vẻ đề phòng như gặp thích khách của Tống Tử Kính, Tần Hiểu Nhiễm chỉ biết nhìn trời:  “Anh không sao là tốt rồi. Mau đi thay quần áo đi, đừng đùa.”

“Đúng vậy đó, nhị thiếu.” Trương Lôi cũng lau mồ hôi lạnh, “Đây là lúc đùa sao? Không phải. Anh cẩn thận cảm lạnh. Tôi còn có việc muốn nói với anh.”

Mọi người cũng bảy miệng tám lời khuyên Tống Tử Kính đi thay quần áo. Ngữ điệu thoải mái của bọn họ lại khiến Tống Tử Kính đang căng thẳng không biết làm thế nào.

Cái cô nương tên Hiểu Nhiễm lập tức đến đỡ Tống Tử Kính.

“Không nhọc cô nương.” Tống Tử Kính vội tránh ra, “Tại hạ tự mình làm?” 

Còn tại hạ cơ đấy. Người có thể xưng “tổ tông” cô, giờ lại xưng “Tại hạ” rồi.

Tần Hiểu Nhiễm không nhịn được cười lạnh một tiếng.

* Hà đồng – 河童: là một sinh vật huyền thoại, một loại thuỷ quái trong văn hoá dân gian của Nhật Bản.

Advertisements

6 thoughts on “Một chuyện xưa khác – 03

  1. Xuyên rồi, khổ, không biết anh sống sao khi xung quanh toàn những thứ hiện đại chưa bao h biết đến
    MÌnh thấy xuyên không đến hiện đại khó thích nghi hơn cổ đại thì phải, chí ít mỗi người đều đã học qua môn lịch sử

  2. sax sax đọc chap này ko thể nhịn cười được. Anh Tống cuối cùng cũng xuyên, ko biết làm sao để thích nghi được đây, và ko biết có biết là Hoài Mân cũng ở hiện đại xuyên không đến không nữa. Nhưng mà bạn Tống nhị thiếu kia thì đi đâu nhỉ?
    Thank bạn mèo mỡ nhé. Mong chap mới. 🙂

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s