Phu quân là thái giám tổng quản -150

Chính văn Chương 150: Phản kích

Editor: mèomỡ

Không ngờ, thật sự không ngờ, hắn sẽ làm như vậy. Sớm biết như vậy, nàng đã theo cha tiến cung.  Như vậy lúc Thích Ngọc Lâm cầu chỉ hôn nàng nhất định sẽ không đồng ý , may ra còn có chút cơ hội. Nhưng bây giờ……

Khi đó hẳn Liễu Vấn Bạch cũng ở đó, trở về nhất định hắn sẽ nói cho Đoàn Chính Trung. Đoàn Chính Trung…… Đoàn Chính Trung chắc sẽ sốt ruột? Không biết hắn có nghĩ ra biện pháp nào không, lại không biết hắn có thể khống chế được cảm xúc hay không, xúc động sẽ ảnh hưởng đến miệng vết thương.

Nhưng mà, chắc là không thể nào, cho tới bây giờ nàng chưa thấy qua bộ dáng hắn không khống chế được cảm xúc, cũng chưa nhìn thấy hắn xúc động bao giờ.

Không nghĩ tới sáng sớm hôm sau, nàng đang muốn ra ngoài, Thích Tĩnh cùng Thích Ngọc Lâm lại đến đây…… Mang theo sính lễ.

Nghe thấy tin tức này, nàng lập tức vọt vào chính đường.

Cầu Vĩ lập tức nói:“Mộ Quân, sao có thể vô lễ như thế, mau trở về phòng đi!”

Cầu Mộ Quân không đáp lời, đứng ở trong chính đường, nhìn thẳng Thích Ngọc Lâm.

Thích Ngọc Lâm cũng nhìn về phía nàng, trong mắt là chấp nhất chân thật đáng tin.

Cầu Vĩ còn nói thêm:“Người tới, dìu tiểu thư đi.”

Thích Tĩnh cười nói:“Cầu đại nhân, ngài và ta cũng không phải là người cổ hủ, hai đứa nó đã sớm quen biết, Cầu tiểu thư nếu đã đi ra liền đến đây đi.”

Cầu Vĩ cười cười, Cầu phu nhân đi kéo Cầu Mộ Quân ra ngoài, Cầu Mộ Quân đột nhiên chạy ra ngoài, ở bậc thang bởi vì đi quá nhanh, ngã sấp xuống đất.

“Mộ Quân!” Thích Ngọc Lâm vội vàng chạy tới đỡ nàng.

“Đừng chạm vào ta!” Cầu Mộ Quân đẩy hắn ra, từ trên đất đứng lên, chịu đựng đầu gối vừa đau vừa rát đi đến một bên.
“Mộ Quân!” Thích Ngọc Lâm đuổi theo, giữ nàng lại.

“Ta biết, nàng trách ta, hận ta, nhưng ta thật sự không thể buông nàng, Mộ Quân, gả cho ta, cả đời ta sẽ đối tốt với nàng.” Hắn sốt ruột nói.

Cầu Mộ Quân lạnh lùng cười nhìn hắn, nói:“Ngươi là kẻ tiểu nhân!”

“Đoàn Chính Trung là quân tử sao?” Vẻ mặt Thích Ngọc Lâm bi thương nói:“Hắn kết nhũng mưu lợi riêng, lấy thúng úp voi, tham lam vô sỉ, ta chỉ muốn nữ nhân ta yêu nhất, hắn muốn lại là quyền thiên hạ, những việc ta làm so với hắn không đáng kể! Nhưng nàng vẫn yêu hắn, ta không phải tiểu nhân, chỉ là ta không chiếm được trái tim của nàng. Mộ Quân, bây giờ ta rốt cục tin nàng cũng không yêu ta, nhưng mà, ta muốn cho mình thêm một ít thời gian, ta muốn ta có thể tiếp tục chờ nàng, chờ nàng yêu ta. Ta ép nàng lần này, chỉ một lần này thôi.”

“Vậy sao? Ngươi chắc chắn ta sẽ ở bên ngươi nửa đời còn lại sao? Ngươi có dám khẳng định ngươi sẽ lấy một người sống, mà không phải một thi thể sao?” Cầu Mộ Quân lạnh lùng nói.

Thích Ngọc Lâm lắc đầu nói:“Không, nàng sẽ không, nàng không phải người sẽ tự sát, lúc trước gả cho Đoàn Chính Trung, nàng không tự sát, bây giờ gả cho ta, nàng cũng sẽ không tự sát. Ta sẽ có, sẽ có nửa đời còn lại của nàng.”

Cầu Mộ Quân không để ý đến hắn, đi về phía phòng mình.

Thích Ngọc Lâm nhìn bóng dáng của nàng lẩm bẩm nói:“Mộ Quân, tha thứ cho ta, ta sẽ bồi thường, ta sẽ dùng cả đời để bồi thường ……”

Cha con Thích gia ở Cầu phủ đợi một ngày, ăn cơm, chọn ngày, ngày mười tháng chín sẽ thành thân. Còn bảy ngày. Cha con Thích gia vừa đi, Cầu Mộ Quân liền muốn đi tìm Đoàn Chính Trung, đang ở trong phòng chuẩn bị, có người gõ cửa. Đổi hài, nàng nói:“Vào đi.” Là một nha hoàn trong phủ, Tiểu Thúy, nàng vừa tiến đến, liền đóng cửa lại.

“Không cần đi, hắn đã đưa tin tức đến đây.” Tiểu Thúy nói.

Cầu Mộ Quân sững sờ nói:“Tiểu Thúy ngươi……”

Tiểu Thúy bừng tỉnh, nói:“Là ta.”

Lần này, đúng là giọng của Liễu Vấn Bạch.

Cầu Mộ Quân kinh ngạc, nói:“Sao ngươi lại tới đây?”

Liễu Vấn Bạch đến gần nàng nói:“Hai ngày nữa sẽ có một tiểu thái giám trong cung đến, cô nghĩ biện pháp để cho hắn vô tình thấy bằng chứng cô ái mộ Thích Ngọc Lâm, ví dụ như thơ tình, thư hay gì gì đó. Hắn nhất định sẽ giao cho Hoàng Thượng, Hoàng Thượng là người lòng dạ hẹp hòi, biết cô muốn gả cho Thích Ngọc Lâm như vậy, nhất định sẽ không để cho cô được như ý, có lẽ sẽ nghĩ biện pháp đổi ý tứ hôn.”

“Như vậy được không? Hoàng Thượng thật sự sẽ đổi ý?”

Liễu Vấn Bạch nói:“Cô không tin ta cũng phải tin Trung Trung ca của cô đi, đây là hắn nói, ta chỉ truyền lời.” Cầu Mộ Quân gật gật đầu.

“Tốt lắm, ta đi đây.” Liễu Vấn Bạch nói một tiếng, liền lui ra.

Chứng cớ?

Cái gì có thể chứng minh nàng yêu Thích Ngọc Lâm, lại dễ để cho tiểu thái giám vô ý nhìn thấy đây? Trầm tư một lát, nàng ngồi vào án thư, mở giấy ra.

Một người yêu một người khác, trong đầu lúc nào cũng sẽ nghĩ đến bóng dáng người kia, cho nên cô nương gia nếu vẽ bức họa của ai, nhất định có ý với hắn.

Nghĩ, nàng liền vẽ một bức họa Thích Ngọc Lâm, sau đó lại đề một câu ở bên cạnh: ‘Chấp tử tay, cùng tử giai lão’. Nhìn tờ giấy này, nàng nghĩ Hoàng Thượng nếu nhìn thấy, nhất định sẽ tức giận, sau đó nghĩ biện pháp không cho nàng gả đi. Không cho một nữ tử được như ý, biện pháp tốt nhất không phải khiến nàng không thể cùng người nàng ái mộ đến với nhau sao? Hắc, Đoàn Chính Trung cũng thật gian!

Từ đó, Cầu Mộ Quân ngày ngày chú ý động tĩnh ở chính đường, chờ người trong cung đến.

Quả nhiên đến ngày thứ ba, có một thái giám tuổi trẻ mang theo người tới Cầu phủ, thì ra là Hoàng Thượng ngự ban thưởng một đôi chén bạch ngọc.

Hừ, giả mù sa mưa, biết rõ thanh danh Thích Ngọc Lâm ở bên ngoài không tốt, còn đưa một đôi chén uống rượu giao bôi đến.

Cầu Mộ Quân có kinh nghiệm lúc trước ở Đoàn phủ bị Đoàn Chính Trung bắt được, lần này lại làm ngựa quen đường cũ. Đem bức họa kia để ở bên đường tiểu thái giám sẽ đi qua. Chính mình núp vào một bên.

Cầu Vĩ đưa thái giám ra chính đường, thái giám mang theo người từ cửa trước đi đến, quả nhiên thấy được bức họa trong bụi hoa.

Thái giám tùy tiện liếc qua tờ giấy, liền tỉnh bơ đặt giấy vào trong lòng.

Ở chỗ nấp nhìn mục đích đã đạt được, Cầu Mộ Quân rốt cục thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Kế tiếp, nàng hẳn là không cần lo lắng nhiều lắm, Hoàng Thượng nhìn thấy tờ giấy này, lại có Liễu Vấn Bạch ở bên thêm vào một hai câu, liền đại công cáo thành.

Trong cung, Liễu Vấn Bạch đang bóp chân cho Hoàng Thượng, thái giám đi Cầu phủ liền đến phục mệnh. “Hoàng Thượng, chén bạch ngọc đã đưa đến, Cầu đại nhân nói cảm tạ thánh ân.” Hoàng Thượng từ từ nhắm hai mắt không lên tiếng, Liễu Vấn Bạch nói:“Hoàng Thượng đã biết, đi xuống đi.”

Thái giám còn nói thêm:“Nô tài ở Cầu phủ trong lúc vô ý nhặt được một thứ, thỉnh Hoàng Thượng xem qua.” Nói xong, hắn liền đem tờ giấy trong lòng trình lên.

Liễu Vấn Bạch cầm tờ giấy, mở ra đưa cho Hoàng Thượng. Nghĩ rằng, Cầu Mộ Quân này thật lợi hại, làm giống như thật. Hoàng Thượng nhận tờ giấy, nhìn bức họa kia, lại nhìn những chữ bên cạnh, nhất thời sắc mặt âm trầm xuống. Liễu Vấn Bạch hỏi thái giám:“Đây là nhặt được trong Cầu phủ?”

“Hồi tổng quản, đúng vậy.”

“Tốt lắm, ngươi lui xuống đi.” Liễu Vấn Bạch nói.

“Dạ, Hoàng Thượng, Đoàn tổng quản, nô tài cáo lui.” Thái giám nói xong, rời khỏi phòng.

Hạnh phúc – Chương 01

Chương 01: Mở đầu khó hiểu

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Lúc thân mật:

Thoát khỏi “Vòng vây” của anh, cô uất ức nói: “Môi đã bị anh cắn nát rồi, không biết nhẹ một chút sao, đồ thô lỗ ——”

Anh đi tới nhìn nhìn, có chút đau lòng: “Xin lỗi, anh đã quên loại động tác chiến thuật thông thường như hôn môi này cần chú ý đến nội dung trọng điểm hơn.”

Gỡ bàn tay anh đang vươn qua ôm lấy cô ra, cô nhảy ra thật xa mà tố cáo: “Anh xem đi, ở chung với anh trình độ cảnh giác tuyệt đối không thua kém gì việc sẵn sàng chiến đấu.”

Bất mãn sự với “Kháng cự” của cô, anh theo thói quen nhíu lông mày: “Nếu em hành động nghe theo chỉ huy thì anh cũng đâu cần dùng sức mạnh tấn công. Tránh xa như vậy để làm gì, xem anh là kẻ địch à? Qua đây!”

“Không qua! Dám thi hành bạo lực, em sẽ thông báo cho toàn quân của anh.” Cô bướng bỉnh ném cái gối ôm qua, nhảy dựng lên đẩy cửa chạy ra ngoài.

Khi tiến hành trao đổi:

Sau khi kết thúc sự thân mật ngọt ngào, cô nhíu đôi mày thanh tú lầm bầm: “Em đã trở thành vật phẩm quân dụng của anh, nhưng anh lại là tài sản chung thuộc về quốc gia và nhân dân, thật không công bằng mà.”

Nhéo nhẹ khuôn mặt mềm mại của cô, anh nhịn không được nở nụ cười: “Bây giờ đã nhận ra rồi hả? Không tệ, có tiến bộ. Sống chung với anh, tố chất cá nhân của em đã được nâng cao nhanh chóng.”

Kỳ lạ, vẻ mặt cợt nhả không phải là tác phong của anh mà? Cô trừng mắt nhìn anh: “Chú Giải Phóng Quân à, em đang thảo luận vấn đề rất nghiêm túc với anh. Không được cười!”

Gọi anh là gì? Chú Giải Phóng Quân? Ba ngày không đánh, leo tường dỡ ngói, tập thành thói quen không ra gì rồi.

Anh thu lại ý cười xách lỗ tai nhỏ nhắn của cô: “Vậy thì đừng gối đầu lên đùi anh nữa, ngồi dậy, dùng thái độ nghiêm túc nói chuyện với anh.”

Lại nữa rồi, nói chuyện phiếm với anh mà toàn bị anh chỉnh đốn như đi họp vậy. Cô nổi điên, oán giận gào lên đẩy ngã anh. . . . . .

Lúc cãi nhau:

“Võ lực chạm đến bụng dạ, ngôn ngữ chạm đến linh hồn” – câu này không áp dụng được với những đôi đang yêu. Không tin à, vậy hãy xem cảnh tượng tiếp theo này.


Để bù lại sự khác biệt về chiều cao, cô nhảy lên chiếc ghế đẩu ngoảnh mặt về phía anh ầm ĩ: “Anh cho rằng anh là Ken Takakura à? Chẳng lẽ không phải anh thì em không yêu được người khác sao? Không cần anh nữa, em muốn chia tay!”

Bị cô chọc tức sùi bọt mép, kiên nhẫn vốn không nhiều lập tức tan biến hầu như không còn, Hạ Hoằng Huân đứng tại chỗ xoay một vòng cho hạ hỏa: “Muốn vạch rõ ranh giới kéo dài khoảng cách với anh phải không? Nói cho em biết, không phê chuẩn!” Không đợi cô cãi lại, anh trầm giọng “Cảnh cáo” cô: “Em nuốt cái ý nghĩ chia tay về cho anh, nếu còn có suy nghĩ đó nữa, anh sẽ ném em vào phòng tạm giam ở một mình. Không tin em cứ thử xem?”

Dường như bị sự bá đạo của anh chọc giận, cô mất đi lý trí túm lấy cái gối của anh dùng sức nện vào đầu mình, sau đó chống nạnh quát: “Em là lính của anh à? Anh ra lệnh cho em? Em muốn chia tay! Chia tay, chia tay!” Bộ dáng ăn vạ như đứa trẻ cố tình gây sự.

Đôi mắt thâm thúy để lộ ra sự bất đắc dĩ cùng yêu chiều, anh giơ tay vuốt vuốt mái tóc ngắn củn, bước hai bước lớn đi qua, không nói gì đã ôm ngang eo cô: “Đừng ầm ĩ nữa, nên có chừng mực!” Không để ý tới tay đấm chân đá của cô, anh dùng chất giọng vô cùng từ tính tuyên bố: “Ngày mai anh sẽ làm báo cáo kết hôn!”

Ai với ai hả? Cô nói chia tay anh đòi kết hôn? Cô phát điên rồi, dùng phương thức mãnh liệt nhất tránh thoát sự kiềm chế của anh, đồng thời tàn sát lỗ tai anh: “Anh đi cưới heo đi!” Âm thanh lớn đến mức sắp làm anh bị điếc.

Nghĩ đến khuôn mặt thơ ngây đỏ đến tận mang tai lúc cô phản bác cô không phải con heo nhỏ, anh bị tức đến buồn cười, cánh tay chợt dùng sức nhấc cao, vác cô đang không an phận lên vai giống như một bao cát, trêu tức nói: “Vậy thì càng phải —— Cưới em!”

Xem ra, đối phó với cô gái nhỏ không hề có chút tâm cơ này, anh nhất định phải áp dụng chiến thuật tốc chiến tốc thắng một lần đánh bại, tránh cho đêm dài lắm mộng.

Ngay sau đó, trong một căn phòng tầng hai nào đó trong khu dành cho người nhà vang lên tiếng ‘Huỵch-bịch’, không biết là đang ném đồ, hay là. . . . . . Đang đánh nhau. . . . . .

Nếu như là ném đồ vật thì vấn đề không lớn. Có câu nói là ‘cái cũ không đi cái mới làm sao tới’, cùng lắm thì sau này bị ai đó mắng là ‘bại gia’ thôi. Chính xác mà nói là “Bại quốc”, toàn vật phẩm quân dụng có cần tự mình bỏ tiền ra đâu. Nếu như đánh nhau, thì sự việc tương đối nghiêm trọng. Người nào đó nói yêu thích hòa bình, nhưng không phải lần nào anh cũng giống như Thượng Đế bỏ qua cho sự tùy hứng trẻ con của cô, nhất là khi cô lại dám khiêu khích nói ra câu không cần anh. Còn nữa, có ai không biết anh xuất thân là lính Trinh Sát, năng lực tác chiến tương đối mạnh, cô có thể là đối thủ của anh sao?

Đáp án, rõ rành rành!

Thế thì, đồng chí nhỏ Mục Khả đáng thương của chúng ta sẽ mặc niệm xin tha? Hay là, lấy cái nồi che làm lá chắn để bảo vệ cái mông?