Phu quân là thái giám tổng quản – 149

Chính văn Chương 149: Thỉnh cầu tứ hôn        

Editor: mèomỡ

Nàng đánh hắn vài cái, chu miệng nói:“Ta không để ý tới chàng nữa!”

Hắn thản nhiên cười, nói:“Chờ một chút.”

Là sao? Chờ một chút thì tốt rồi sao? Chờ một chút……

Nàng ở trong lòng lặp lại lời hắn.

Nàng nghĩ hắn bị thương nàng có thể chiếu cố hắn, có thể mỗi ngày bón thuốc cho hắn, hắn đói bụng nàng có thể làm đồ ăn cho hắn, quần áo, giày của hắn đều do nàng chuẩn bị, trời lạnh, trước khi hắn ngủ nàng có thể ủ ấm chăn cho hắn, nàng cũng nghĩ bọn họ có thể có vài đứa con, con trai hoặc con gái, giống hắn hoặc giống nàng, như vậy mỗi ngày bọn họ đều vô cùng vui vẻ, cuộc sống cứ như vậy đến khi bạc đầu.

Chỉ cần nghĩ đến những điều này, chỉ sợ nằm mơ nàng đều có thể cười tỉnh.

Thấy nàng nãy giờ không nói gì, hắn hỏi:“Thật sự không để ý đến ta?”

Nàng trả lời:“Đúng vậy, không để ý tới chàng.” Đột nhiên lại hỏi:“ Liễu Vấn Bạch có thể đến hay không?” Bị hắn nhìn thấy bộ dáng hiện tại của bọn họ, nàng mắc cỡ muốn chết được.

Hắn trấn an nói:“Hắn không dám.”

“Vậy nhỡ hắn đến đây thì sao?”

Hắn nói:“Hắn nếu dám nhìn nàng, ta khiến cho hắn không nhìn được nữa.”

“Người xấu.” Nàng cười nói.

Ngày hôm sau, liền tìm được hung thủ sát hại vương tử Đột Quyết. Hình bộ cùng đại điện bên Đột Quyết thẩm tra hai tùy tùng kia, rốt cục tìm ra lời nói thật.

Thì ra, tối hôm đó, ở đầu đường vương tử Đột Quyết thấy một nữ tử rất có tư sắc, liền tiến lên nói muốn mua một đêm của nàng kia, không nghĩ tới nàng kia lại mắng hắn vài câu liền rời đi. Lòng hắn mang hận, theo nàng kia đi thành đông, ở nơi không người sai tùy tùng che miệng nữ tử kéo vào ngõ nhỏ, ở ngõ nhỏ vương tử Đột Quyết muốn cường bạo nàng kia, tùy tùng đứng ở bên ngoài ngõ nhỏ. Ai ngờ tùy tùng mới đứng ở bên ngoài không bao lâu, từ ngõ nhỏ liền không có động tĩnh, chờ đến khi bọn hắn cảm thấy kỳ quái chạy vào xem, mới phát hiện nàng kia đã đi mất, ngực vương tử Đột Quyết bị đâm một đao, đã tắt thở.

Bọn họ đoán hẳn là vương tử Đột Quyết thấy nàng kia dịu dàng yếu đuối, nên không phòng bị, kết quả nhất thời vô ý, bị nàng rút ra chính bội đao của hắn, đâm hắn một đao.

Bọn họ sợ Đại điện hạ trừng phạt, lại sợ mất mặt mũi của Đột Quyết, thương lượng liền bịa ra mấy câu, không nói ra sự thực.
Có manh mối này, Hình bộ nhanh chóng tìm được nữ tử bị vương tử Đột Quyết đùa giỡn ngày đó, là con dâu nhà nghèo, vừa thấy quan, liền đem chuyện vì tự vệ mà thất thủ giết chết vương tử Đột Quyết nói thẳng ra.

Chân tướng rõ ràng, triều đình cùng Đột Quyết đương nhiên lại tranh chấp.

Đột Quyết đương nhiên muốn giết nữ tử lấy mạng đền mạng, triều đình lại không chấp nhận, vốn là thiếu nữ tử bị hại lại bị phạm vào tội giết người. Tranh chấp đến tranh chấp đi, cuối cùng lấy cuộc thi Xúc Cúc quyết định, hai phương quyết định lấy luật Xúc Cúc định án: Bên nào xúc cúc, bên đó thắng.

Như vậy, vốn chỉ là cuộc thi Xúc Cúc bỗng nhiên trở thành chuyện ai ai cũng quan tâm. Cuộc thi lần này, hai bên đều không muốn thua, bởi vì nếu thua, sẽ trở thành sỉ nhục vĩnh viễn của mình.

Cầu Mộ Quân cùng Thích Ngọc Lâm hoàn toàn kết thúc, Thích Sóc Ly lại là kẻ muốn giết nàng diệt khẩu, còn làm Đoàn Chính Trung bị thương, ai nàng cũng không muốn gặp, cho nên, hôm diễn ra Xúc Cúc trong cung nàng không đi.

Ngày thi đấu, ngay cả Hoàng Thượng đã nằm trên giường nhiều tháng cũng đến, Hoàng hậu, các vị phi tần, Hoàng tử, Công chúa, quần thần văn võ, gia quyến đại thần cùng với sứ thần Đột Quyết, đều sớm ngồi, bộ dáng giống như sẵn sàng đón đầu quân địch.

Thích Ngọc Lâm đã tẩy thoát hiềm nghi, cũng tham gia trận đấu.

Gặp lại hắn, trên mặt hắn không còn tươi cười như gió xuân nữa, đôi mắt cũng không còn lộ ra vẻ đào hoa nữa, tuy rằng khuôn mặt kia vẫn rất tuấn tú, nhưng thần sắc lại trầm tĩnh.

Điều này làm cho Liễu Vấn Bạch không khỏi có chút giật mình.

Trận đấu bắt đầu, Thích Ngọc Lâm giống như con thỏ xổ lồng, không ngừng áp đảo đội bên Đột Quyết.

Cuối cùng, Đột Quyết thua, đại điện hạ Đột Quyết cực kì tức giận.

Hoàng Thượng đương nhiên cũng nhìn ra trong trận đấu vừa rồi, Thích Ngọc Lâm lập công lớn, cao hứng nói với hắn:“Thích Ngọc Lâm, hôm nay ngươi lập đại công, trẫm sẽ thỏa mãn một thỉnh cầu của ngươi, cho dù là thỉnh cầu gì, chỉ cần không vi phạm trung hiếu nhân nghĩa, trẫm đáp ứng ngươi.”

Thích Ngọc Lâm quỳ gối trước mặt hoàng thượng, khẳng định nói:“Thích Ngọc Lâm khẩn cầu Hoàng Thượng chỉ hôn cho thần.”

“A?” Hoàng Thượng nở nụ cười vài tiếng, nói:“ Thích lão nhị vẫn là tình lang si tình, được, ngươi nói, ngươi muốn tiểu thư nhà ai?”

Thích Ngọc Lâm nói:“Chính là con gái Cầu hầu gia, Cầu Mộ Quân.”

Liễu Vấn Bạch kinh hãi: Xong rồi, thế này phiền toái lớn.

Sắc mặt Hoàng Thượng thay đổi một chút, đột nhiên hỏi Liễu Vấn Bạch:“Chính Trung, không phải trẫm đem nàng cho ngươi rồi sao?” Liễu Vấn Bạch cúi đầu nói:“Hoàng Thượng ngài đã quên, lúc trước nô tài đã bỏ nàng rồi.”

Hoàng Thượng nhìn Thích Ngọc Lâm, trầm mặc một chút, nói:“Nếu nàng đã bị Chính Trung bỏ, vậy cũng không có gì không được, trẫm đáp ứng”

“Tạ ơn Hoàng Thượng!” Thích Ngọc Lâm mừng rỡ nói.

Buổi chiều, Cầu Vĩ từ trong cung hồi phủ, nói cho Cầu Mộ Quân chuyện hôn sự. Nàng còn tưởng rằng mình nghe lầm, sửng sốt một hồi lâu. Hồi lâu, nàng mới hỏi:“Cha, đây là sự thật?”

Cầu Vĩ gật gật đầu, nói:“Cha biết, lúc trước con đã quyết định không có liên quan gì với hắn nữa, nhưng hiện tại là Hoàng Thượng ban thưởng hôn, tuy rằng không hạ chỉ, nhưng vẫn là miệng vàng lời ngọc, có bách quan làm chứng.”

“Hoàng Thượng vì sao lại hạ chỉ? Hắn hạ một lần còn chưa đủ, còn muốn hạ lần thứ hai, hắn vẫn còn nhớ?? Trí nhớ sao lại tốt như vậy !” Cầu Mộ Quân không khống chế được

“Mộ Quân!” Cầu Vĩ nói:“Là Thích Ngọc Lâm trong trận đấu Xúc Cúc hôm nay cầu Hoàng thượng tứ hôn, tuy rằng lần này cũng là tứ hôn, nhưng không giống lần trước. Cha vẫn cảm thấy Thích Ngọc Lâm có lòng với con như thế, có thể phó thác chung thân.”

“Con……” Cầu Mộ Quân không biết nói với cha như thế nào, vung tay, cực kì tức giận lại vô thố lao vào phòng mình, đóng cửa lại. Cái nhìn của cha là như vậy, nàng chỉ có thể đặt hi vọng lên Đoàn Chính Trung. Nhưng đây là…… Đây là Hoàng Thượng hạ chỉ, hắn có thể có cách gì? Chẳng lẽ nàng thật sự phải gả cho Thích Ngọc Lâm?

Không được, nàng nhất định sẽ không gả cho Thích Ngọc Lâm, cho dù đào hôn nàng cũng sẽ không gả! Bây giờ nàng hận không thể lập tức đi tìm Đoàn Chính Trung, nhưng nhìn sắc trời bên ngoài, chỉ có thể lại chờ thêm một đêm. Thích Ngọc Lâm, tại sao hắn có thể làm như vậy, sao có thể như vậy!

Vốn, nàng còn nhớ lần đầu tiên bọn họ gặp mặt, lúc trên Nhạn Lai sơn, lúc ở trên nóc nhà ngắm trăng, Trung thu…… Tất cả đều tốt đẹp như vậy, hắn tiêu phí tâm tư vì nàng như thế, mà nàng lại tàn nhẫn với hắn như vậy, nàng vẫn luôn hổ thẹn với hắn, nhưng hôm nay, một chút tình cảm còn sót lại kia cũng đã mất.

Đây không phải bức hôn sao? Không phải bắt buộc nàng sao?

Không nghĩ tới, thật sự không nghĩ tới, hắn sẽ làm như vậy. Sớm biết như vậy, nàng liền theo cha tiến cung, như vậy ở lúc Thích Ngọc Lâm cầu chỉ nàng nhất định sẽ không đồng ý, may ra còn có chút cơ hội. Nhưng bây giờ……

Phu quân là thái giám tổng quản – 148

Chính văn Chương 148: Nhu tình

Editor: mèomỡ

“Ngươi buông ra!” Cầu Mộ Quân hất tay hắn ra nói:“Ngươi dù muốn cái gì, ta cũng không có cách nào khác, dù sao chúng ta cũng không có hi vọng .” Nói xong nàng liền đi mở cửa.

“Mộ Quân–” Thích Ngọc Lâm đột nhiên kéo nàng vào trong lòng, gần như điên cuồng mà nói:“Ta không muốn chúng ta không có hi vọng, ta không muốn!” Nói xong, liền hôn lên môi nàng.

Nàng xoay đầu, dùng sức muốn đẩy hắn ra, lại không làm gì được, hắn ấn cái gáy của nàng, cuồng nhiệt hôn nàng.
“Thích Ngọc Lâm, ngươi buông ra, mau buông ra!” Cầu Mộ Quân muốn đá hắn, lại bị hắn lập tức đè lên trên bàn, thô bạo kéo vạt áo nàng ra, môi một đường lướt xuống dưới.

“Nếu ngươi không buông, ta sẽ kêu lên !”

Hắn nắm lấy cổ tay nàng, kéo váy của nàng.

Cầu Mộ Quân hoàn toàn hoảng, hét to một tiếng:“Cứu mạng!”

Thích Ngọc Lâm đang muốn tháo đai lưng của nàng, cửa phòng lại mở, chỉ thấy tiểu nhị quán trà ngây ngốc đứng ở cửa. Cầu Mộ Quân nhân cơ hội đẩy Thích Ngọc Lâm trên người ra, kéo quần áo chạy ra ngoài.

Chạy rất xa, góc phía trước đột nhiên xuất hiện một bóng người, nàng hoảng hốt, trốn vào một nhã gian khác bên cạnh. Nghe tiếng bước chân ngoài cửa đã đi xa, nàng mới bình tĩnh lại, quay người, thấy Đoàn Chính Trung đứng phía sau, không, phải nói là Liễu Vấn Bạch.

“Phi lễ chớ nhìn!” Liễu Vấn Bạch nhanh chóng cúi đầu.

Nàng nhìn quần áo hỗn độn trên người, lúc này mới nhớ ra vì sao mình chạy đến đây, vội kéo lại quần áo, che khuất cái yếm màu trắng đang lộ ra một góc.

Liễu Vấn Bạch hỏi:“Cô làm sao vậy?”

Lúc này, ngoài cửa lại có tiếng bước chân, Liễu Vấn Bạch vội mở ra cơ quan bên cạnh, nói:“Mau vào đi!” Cầu Mộ Quân không nói nhiều, lập tức đi vào bí thất. Thì ra phòng nàng vào lại là nhã gian chữ Thiên thứ hai.

Lúc xuống lầu, nàng nghe được phía trên có tiếng người vào cửa, sau đó Liễu Vấn Bạch gọi một tiếng Du đại nhân.

Thì ra hắn ở chỗ này chờ người bàn chuyện.

Vào bí thất, sẽ gặp được Đoàn Chính Trung, trong lòng lại bắt đầu khẩn trương.

Dừng lại chỉnh quần áo, buộc chặt đai lưng, kiểm tra trước sau lại một lần mới yên lòng, ngẩng đầu đang muốn đi tiếp, lại phát hiện Đoàn Chính Trung đang đứng đối diện.

Hai lần nàng ngoài ý muốn thấy mặt hắn như vậy, tuy rằng mặt hắn rất đẹp, nhưng kiểu này rất dọa người.

Chân mới bước một bước nhỏ, nàng không dám nói hắn dọa người, mà chột dạ khiếp đảm giống như bị bắt quả tang.

Nàng cúi đầu nhìn mũi chân, hắn cũng không nói chuyện, xoay người vào phòng.

Cầu Mộ Quân đi theo.

Bởi vì còn bị thương, hắn đi rất chậm, nàng chậm rãi đi theo đằng sau, vẫn duy trì một khoảng lớn. Đi vào phòng, hắn ngồi xuống trước thư án trong phòng, nàng cũng ngồi ở trên giường.

Phía trên, tiếng nói của Liễu Vấn Bạch cùng Du đại nhân cũng không lớn, chỉ nghe được loáng thoáng, nàng không nghe được gì, nhưng nhìn Đoàn Chính Trung tập trung như vậy, hình như có thể nghe được rành mạch.

Một lát sau, phía trên không còn thanh âm, hắn mới chậm rãi từ thư án đứng dậy.

Cầu Mộ Quân vội đi qua dìu hắn, để hắn ngồi tựa vào trên giường.

Hắn lại nhìn nàng, nàng liền cúi đầu xuống.

Hắn nói:“Nàng như vậy, không giống bị phi lễ, mà giống cùng người yêu đương vụng trộm.”

Nàng đỏ mặt, ngẩng đầu hỏi:“Chàng biết?”

Hắn nói:“Nhìn bộ dáng vừa rồi của nàng, đoán.”

“Chàng cái gì cũng biết.” Cầu Mộ Quân lại cúi đầu.

Hắn cầm tay nàng nói:“Nàng không sao là tốt rồi.”

Dựa vào trên vai hắn, nàng nói:“Ta không sao, về sau cũng sẽ không có quan hệ cùng Thích Ngọc Lâm. Nhưng mà chàng có thể nói cho ta biết nguyên nhân thật sự của chuyện này không?”

“Cái gì mà nguyên nhân thật sự?”

“Ta cảm thấy tất cả những chuyên này đều là chàng tạo nên.”

“Vậy sao? Sao nàng lại cảm thấy như vậy?” Hắn hỏi.

Cầu Mộ Quân nói:“Trước tiên chàng an bài thi Thần Thần đi tìm Thích Ngọc Lâm, sau đó lại kê đơn hắn, làm cho hai người bọn họ cùng một chỗ, lại tìm người giết vương tử Đột Quyết kia, sau đó khiến cho Thích Ngọc Lâm bị người ta nghi ngờ, sau đó……”

“Sau đó ta lại để cho thi Thần Thần đến thay hắn làm chứng, trả lại trong sạch cho hắn…… Vòng vo qua lại, nàng thấy ta ăn no rỗi việc sao?” Đoàn Chính Trung cười hỏi.

Cầu Mộ Quân nín lặng, cuối cùng hỏi:“Chắc chắn chàng có làm cái gì đó, mau nói!”

Hắn cười khẽ,“Ta chỉ bảo Liễu Vấn Bạch động tay động chân với Thích Ngọc Lâm một chút thôi. Chẳng qua hắn trùng hợp lại bị kéo vào chuyện của vương tử Đột Quyết.”

“Vậy rốt cuộc chàng làm gì hắn?”

“Cho hắn dùng một chút thuốc.”

“Quả nhiên, chàng thực âm hiểm.” Cầu Mộ Quân đánh nhẹ lên đầu vai hắn.

Đoàn Chính Trung cười cười, không nói gì.

Nàng nhẹ nhàng sờ lên ngực hắn, nói:“Ta muốn nhìn vết thương của chàng.”

“Có gì đẹp mà nhìn.”

“Ta muốn nhìn, nhìn một chút thôi.”

“Sẽ làm nàng sợ.”

“Ta không sợ.” Nàng nói xong, đưa tay cởi quần áo hắn.

Mùi thuốc truyền đến, nàng nhìn tấm vải trắng băng miệng vết thương trên ngực hắn, đã không còn thấy máu, chỉ có nước thuốc chảy ra. Nhưng vừa nhìn thấy, nàng liền cảm thấy cả người vô lực, trong lòng cũng có chút co rút đau đớn. Nàng chỉnh lại quần áo hắn nói:“Ta không nhìn nữa.” Nhìn nữa trong lòng sẽ khó chịu.

Đoàn Chính Trung cười khẽ,“Nói rồi mà nhìn sẽ khiến nàng sợ.”

Nàng nhìn chăm chú sườn mặt hắn, không tự giác đưa tay chạm vào.

Hắn cũng nghiêng đầu, nhìn nàng, nhìn như vậy hồi lâu, hắn nói:“Ta nghĩ nàng muốn hôn ta.”

Cúi đầu cười thẹn thùng, lại ngẩng đầu, sau đó nhẹ nhàng hôn lên miệng hắn, sau đó là cằm, cổ, còn có hầu kết nàng từng nhìn thấy.

Hắn hít một tiếng nặng nề.

Không có kinh nghiệm, lại có thể cảm thấy được hắn đang hưng phấn, nàng vươn lưỡi, liếm liếm. Vẫn hôn, nhẹ nhàng mà dịu dàng, hôn xuống cổ hắn, xương quai xanh, lồng ngực rắn chắc. Hắn nặng nề mà thở, ôm chặt nàng, khiến cho nàng áp chặt vào người hắn.

Rời khỏi ngực hắn, cúi đầu, nàng liền thấy được phản ứng mãnh liệt dưới thân hắn cùng với biểu tình nhìn như thống khổ của hắn. Hình như, nàng phạm vào sai lầm rồi.

Hắn cầm tay nàng, đưa vào trong quần mình.

Nàng đột nhiên quay đầu đi, mặt nhanh chóng đỏ lên, nhưng không dám rút tay ra.

Cuối cùng, quần áo nửa người trên của nàng bị kéo đến thắt lưng, ngay cả cái yếm cũng bị cởi ra, vô lực nằm bên cạnh Đoàn Chính Trung quần áo chỉnh tề.

Hắn vuốt ve lưng của nàng, chậm rãi bình phục hơi thở.

“Khi nào thì chúng ta mới có thể cùng một chỗ?” Nàng nhẹ hỏi.

“Đợi vài ngày nữa đi, chờ thương tích của ta tốt hơn một chút.”

Nàng giật mình ngửa đầu nhìn hắn, hồi lâu mới phản ứng lại, đỏ mặt nói:“Ta không nói cái này, ta muốn nói……” Cúi mắt xuống, nàng nói:“Ta muốn ở bên chàng mỗi ngày.”

Hắn cười,“Việc này so với việc kia phải đợi lâu hơn một chút.”

Nàng lại nhẹ đánh lên đầu vai hắn,“Ta không nói cái kia, ta nói cái này!”

“Ta biết, có được cái này rồi có thể mỗi ngày cái kia.”

Nàng đánh hắn vài cái, chu miệng nói:“Ta không để ý tới chàng nữa !”