Phu quân là thái giám tổng quản – 146

Chính văn Chương 146: Chứng cớ

Editor: mèomỡ

“Thật vậy sao? Tỷ có thể đi sao?” Cầu Mộ Quân hỏi.

Thích Vi đứng lên nói:“Đừng lo, cha muội có thể đưa tỷ vào, đi, bây giờ chúng ta phải đi tìm cha muội!” Thích Vi nói xong, kéo nàng đi.

Thích Tĩnh nghe Thích Vi nói, quả nhiên cũng cảm thấy có hi vọng giống như Thích Vi, lập tức liền an bài Cầu Mộ Quân vào đại lao Hình bộ.

Ngục tốt đưa nàng đi vào bên trong một gian nhà tù, đi tới cửa, ngục tốt nói:“Thích nhị công tử, có người đến gặp ngài.” Nói xong, gật đầu với nàng, tránh ra xa một chút.

Gian nhà tù này tuy rằng sạch sẽ hơn so với những gian khác, không ẩm ướt, âm u, nhưng vẫn rất khổ, cả gian tù chỉ có một cái bàn, một cái giường nhỏ, ngẫu nhiên còn có thể nhìn thấy con gián bò qua trên tường.

Thích Ngọc Lâm ngồi ở trên giường, nhìn thấy nàng, trên mặt là ngoài ý muốn, lại kinh hỉ, lại cô đơn, biểu tình phức tạp, chỉ có chính hắn mới biết được cảm giác của mình khi nhìn thấy nàng.

Cầu Mộ Quân đến gần phòng giam, nhìn thẳng Thích Ngọc Lâm.

“Là ngươi giết sao?” Nàng trực tiếp hỏi.

Thích Ngọc Lâm khẳng định đáp,“Không phải.”

Cầu Mộ Quân thở dài nhẹ nhõm một hơi, lại hỏi:“Vậy vì sao không nói ngày đó ngươi ở đâu?” Thích Ngọc Lâm lại trầm mặc, rũ mắt nhìn mặt đất.

“Là…… Có gì khó nói sao? Có chuyện gì quan trọng hơn so với việc ngươi bị coi là hung thủ chứ, cha ngươi, Vi Vi đều vội muốn chết.” Cầu Mộ Quân chờ hắn mở miệng, hắn lại nhất quyết không nói.

Nàng không thể nề hà, sốt ruột nói:“Nếu ngươi bị coi là hung thủ, có thể sẽ phải lấy mạng đền mạng, ngay cả cha ngươi cũng không thể nào cứu ngươi được. Còn có gì quan trọng hơn tính mạng, nếu ngươi chết, những chuyện khác còn có ý nghĩa gì nữa?”

Lại im lặng, sau đó hắn nói:“Ngày đó, ta ở trên nóc nhà nàng.”

“Ngươi……” Cầu Mộ Quân ngây ngẩn cả người, hỏi:“Ngươi ở đó làm gì?”

“Ngắm trăng.” Thích Ngọc Lâm nói.

Cầu Mộ Quân hoàn toàn ngây dại, nhìn hắn thật lâu không nói ra lời. Thích Ngọc Lâm cũng nhìn nàng không nói lời nào. Cuối cùng, nàng rốt cục lại hỏi:“Vậy có người khác thấy ngươi không?”

Thích Ngọc Lâm lắc đầu.

“Ngươi……” Cầu Mộ Quân vừa tức giận lại bất đắc dĩ nói:“Ngươi sao không ngủ được lại chạy tới nơi đó làm gì, cho dù ngươi đến, sao ngươi không gọi ta ra, dù sao ít nhất cũng có một người làm chứng cho ngươi!”

Thích Ngọc Lâm cười, nói:“Sớm biết nàng nói như vậy, khi đó ta liền gọi nàng.”

“Ngươi đừng cười! Bây giờ là lúc nào rồi!” Cầu Mộ Quân lớn tiếng nói.

Thích Ngọc Lâm không cười nữa, cúi đầu.

Cầu Mộ Quân nhíu mày, nói:“Ta trở về hỏi hạ nhân trong nhà, xem bọn họ có nhìn thấy ngươi hay không, nếu có người nhìn thấy thì tốt rồi.”

Thích Ngọc Lâm nhìn nàng cười nói:“Thì ra nàng vẫn rất quan tâm đến ta.”

Cầu Mộ Quân tức giận nói:“Ngươi còn như vậy, ta mặc kệ chết sống của ngươi!”

Thích Ngọc Lâm vẫn rất vui vẻ, Cầu Mộ Quân tức giận, nói:“Tự ngươi nghĩ lại xem ngày đó có gặp ai không, nhớ bảo trọng, ta đi đây!”

Cầu Mộ Quân rời khỏi ngục giam, Thích Ngọc Lâm nhìn bóng dáng của nàng, nhắm mắt lại suy sụp tựa vào cửa lao.

Mới ra cửa, Thích Vi liền chạy lên hỏi:“Thế nào thế nào? Mộ Quân tỷ tỷ, huynh ấy có nói không?”

Cầu Mộ Quân nhìn nàng, lại nhìn Thích Tĩnh đứng bên, ngượng ngùng cúi đầu.

Thích Vi mất mát nói:“Huynh ấy vẫn không chịu nói đúng không, muội chỉ biết……”

“Không phải.”

Nghe thấy lời này, Thích Vi có hy vọng, hỏi:“Huynh ấy nói gì?”

Cầu Mộ Quân cúi đầu, nói:“Hắn nói ngày đó hắn ở trên nóc nhà ta.”

“Cái gì? Huynh ấy chạy đến đó làm cái gì?”

Cầu Mộ Quân nhỏ giọng nói:“Có một buổi tối, chúng ta ở trên nóc nhà ta ngắm trăng.”

Thích Vi ngây ngẩn cả người, quay đầu nhìn về phía Thích Tĩnh, Thích Tĩnh mím môi không nói một câu.

“Thực xin lỗi.” Cầu Mộ Quân nói.

Thích Vi vội nói:“Xin lỗi cái gì, chuyên đó đâu có quan hệ gì đến tỷ, tỷ đâu có biết huynh ấy sẽ điên lên mà chạy đến nhà tỷ…… Đợi chút, không phải có người nhìn thấy huynh ấy ở ngõ nhỏ Thành Đông sao? Không phải chỗ đó cách Cầu phủ rất xa sao?”

“Này……” Cầu Mộ Quân bị nàng nhắc tỉnh, cũng nghi hoặc, sau đó còn nói thêm:“Có phải hắn đến Thành Đông trước, sau đó mới chạy đến nhà ta hay không?”

“Vậy…… Vậy trước nửa đêm huynh ấy ở đâu? Thành Đông? Nơi đó không có thanh lâu ca phường, huynh ấy hơn nửa đêm đến đó làm cái gì? Huống chi…… gần đây huynh ấy không hề đến những nơi đó, thậm chí buổi tối cũng không ra khỏi cửa.”
Thích Vi nói.

Nghĩ tới nghĩ lui, Cầu Mộ Quân nói:“Ta nghĩ vẫn nên nhanh chóng tra ra hung thủ thật sự giết vương tử Đột Quyết, nhị ca muội nếu muốn nói, chỉ sợ đã sớm nói.”

Thích Vi cúi đầu xuống, Thích Tĩnh vung ống tay áo, rời đi.

Thích Vi vội nói:“Mộ Quân tỷ tỷ, muội đi trước, xem cha muội có biện pháp nào không.”

“Ừ, muội mau đi đi, có tin tức liền nói cho tỷ biết.”

“Được.” Thích Vi nói xong, đuổi theo Thích Tĩnh.

Cầu Mộ Quân quay đầu nhìn Hình bộ, bất đắc đi về phía trước.

Có nên đi tìm Đoàn Chính Trung không

Quên đi, tốt nhất không nên đi. Bây giờ trong lòng nàng đều là lo lắng cho Thích Ngọc Lâm, hắn nhìn thấy chỉ sợ sẽ mất hứng, tốt nhất là không gặp.

Vụ án của vương tử Đột Quyết vẫn không có manh mói, Đột Quyết nhận định Thích Ngọc Lâm chính là hung thủ, Thích Ngọc Lâm không nêu được chứng cứ mình vô tội. Triều đình rơi vào đường cùng đã chuẩn bị đem Thích Ngọc Lâm giao cho Đột Quyết, nhưng Thích Tĩnh vẫn kiên trì, cho nên gia hạn kỳ hạn cuối là ba ngày sau.

Trong vòng ba ngày, nếu Thích Ngọc Lâm không nêu ra được chứng cứ chứng minh mình không phải hung thủ, vậy Thích Tĩnh sẽ không còn lý do tiếp tục kiên trì.

Triều đình phát ra thông cáo treo giải thưởng, treo giải thưởng mười vạn lượng tìm manh mối, dụ hoặc như vậy, đương nhiên là có người đến cung cấp manh mối, chỉ tiếc đều là giả, qua tra khảo lập tức bị vạch trần.

Về sau, ở cạnh thông cáo treo giải thưởng có thêm thông cáo trừng phạt, nếu có người cung cấp manh mối giả, phạt hai mươi đại bản.

Kỳ hạn ba ngày đi qua rất nhanh, nhưng vu án vẫn không có tiến triển, cho đến ngày cuối cùng cũng không có manh mối, nhưng, ngoài ý muốn, đã có người đến chứng minh Thích Ngọc Lâm vô tội.

Đến Hình bộ là một nữ tử xinh đẹp, tên Thi Thần Thần, hơn hai mươi tuổi, thanh thuần lại mang theo vài phần phong tình, cũng có không ít người biết nàng, nói nàng là hoa khôi một thanh lâu, nhưng mấy ngày hôm trước đột nhiên thay chính mình chuộc thân, tẩy duyên hoa, làm con gái đàng hoàng.

Thi Thần Thần nói nàng có thể chứng minh Thích Ngọc Lâm không phải hung thủ, bởi vì ngày đó, Thích Ngọc Lâm ở cùng nàng.

Thì ra, lúc trước nàng là một trong số những người Thích Ngọc Lâm theo đuổi, nhưng nàng bán nghệ không bán thân, chưa bao giờ để cho người ta chạm vào nàng, sau Thích Ngọc Lâm tránh xa thanh lâu giữ mình trong sạch, Thích Ngọc Lâm đối với nàng chỉ là nhất thời hứng thú, nhưng nàng lại thật lòng với hắn. Mấy ngày hôm trước, nàng hạ quyết tâm thay chính mình chuộc thân, một mình ở tại một phòng nhỏ phía Thành Đông, sau đó hẹn Thích Ngọc Lâm gặp mặt, thời gian gặp mặt, đúng là tối hôm vương tử Đột Quyết chết.

Phu quân là thái giám tổng quản – 145

Chính văn Chương 145: Sự việc phát sinh 2

Editor: Mèo Mỡ

Nghĩ, nàng liền bước nhanh chân hơn trở về Cầu phủ.

Vừa về Cầu phủ, nàng liền vọt vào thư phòng Cầu Vĩ, không đợi nàng nói chuyện, Cầu Vĩ liền nói:“Vội vội vàng vàng, làm sao vậy?”

Cầu Mộ Quân nói:“Cha, vương tử Đột Quyết đã chết phải không?”

“Sao con biết ?” Cầu Vĩ kỳ quái hỏi

Cầu Mộ Quân nói:“Con nghe người bên ngoài nói, bây giờ đã truyền xa.”

Cầu Vĩ gật đầu:“Giờ ngọ hôm qua cha cũng mới biết tin, đêm hôm kia vương tử Đột Quyết bị người ta sát hại ở một ngõ nhỏ phía Thành Đông.”

Cầu Mộ Quân cả kinh, hỏi:“Đã tra ra là ai giết chưa?”

Cầu Vĩ lắc đầu nói:“ Hai tùy tùng của hắn nói, lúc đó vương tử Đột Quyết sai bọn họ đi tửu lâu mua chân gà, chờ bọn họ trở về cũng không thấy người, sau lại tìm được thi thể hắn ở ngõ nhỏ. Sáng sớm hôm qua, Hoàng Thượng liền phái người điều tra, buổi chiều hôm nay Mã đại nhân sẽ đến, đến lúc đó ta hỏi lại xem đã điều tra đến đâu.”

Thấy Cầu Mộ Quân có vẻ khẩn trương, Cầu Vĩ hỏi:“Sao con đột nhiên lại quan tâm đến việc này?”

Cầu Mộ Quân nâng váy ngồi xuống nói:“Cha, ngài nói, nếu là Thích nhị công tử giết, Thích đại nhân bảo vệ nổi hắn không?”
Cầu Vĩ kỳ quái nói:“Vì sao hỏi như vậy?”

Cầu Mộ Quân cúi đầu, nói:“Hôm Trung Thu, Thích nhị công tử phát sinh xung đột với vương tử Đột Quyết, bây giờ bên ngoài đều truyền Đột Quyết vương tử là do Thích nhị công tử giết.”

Thần sắc Cầu Vĩ nghiêm túc nói:“Bên ngoài đều nói như vậy, vậy có thể triều đình đã tìm tới Thích nhị công tử, nếu Thích nhị công tử thật sự là hung thủ, vậy rất khó.”

Cầu Mộ Quân vội hỏi nói:“Sao lại vậy?”

Cầu Vĩ nói:“Nếu thật sự là Thích nhị công tử, triều đình chỉ cần giao Thích nhị công tử cho cho đại điện hạ Đột Quyết, nhưng theo tính tình Thích Tĩnh, hắn thà rằng hai nước giao chiến cũng sẽ không giao con mình ra, như vậy, Hoàng Thượng hoặc là sẽ làm Thích Tĩnh bất mãn, hoặc là sẽ làm Đột Quyết bất mãn, người trước là nội ưu, người sau là hoạ ngoại xâm.”

Lúc này Cầu Mộ Quân mới biết thì ra Cầu Vĩ lo lắng là an nguy quốc gia, còn nàng lại quan tâm Thích Ngọc Lâm có thể gặp chuyện không may hay không.

Nhưng mà nghe cha nói như vậy, chuyện này không tầm thường, đã không phải là chuyện mà thế lực Thích gia có thể giải quyết.

Cầu Vĩ ngẩng đầu, dường như nhìn ra nàng lo lắng cho Thích Ngọc Lâm, nói:“Bây giờ chỉ là bên ngoài đoán, con không cần để tâm, có lẽ vương tử Đột Quyết chết căn bản không có quan hệ tới Thích nhị công tử.”

Cầu Mộ Quân nhìn ông, gật gật đầu.

Đến buổi chiều, quả nhiên có người nhìn quen mắt đến, ở trong thư phòng Cầu Vĩ nửa ngày, Cầu Mộ Quân vẫn chú ý , đợi người vừa đi, liền lập tức vào thư phòng.

“Cha, thế nào rồi?”

Cầu Vĩ thở dài, nói:“Triều đình quả thật đi tới Thích phủ, buổi sáng ở Thích phủ giằng co nửa ngày, sau có Hòa phi cùng Tam Hoàng tử khuyên bảo, Thích Tĩnh mới đồng ý giao Thích nhị công tử ra, hiện tại Thích nhị công tử còn ở Hình bộ chịu thẩm vấn.”

“Này……” Lo lắng hết cái này đến cái khác, Cầu Mộ Quân nhất thời gấp đến độ không biết làm thế nào cho phải.

Ngày đó nếu không bởi vì nàng, Thích Ngọc Lâm có lẽ sẽ không xung đột cùng Đột Quyết vương tử kia. Vốn tưởng rằng có Sanh Dung ra mặt, vương tử Đột Quyết đã biết thân phận Thích Ngọc Lâm, sẽ không có chuyện gì, nào biết lại xảy ra chuyện như vậy. Thích Ngọc Lâm sẽ không ngốc đến nỗi lại chạy tới giết Đột Quyết vương tử chứ?

Trong lòng Cầu Mộ Quân thầm cầu nguyện, Cầu Vĩ còn nói thêm:“Mã đại nhân cùng vài vị đại nhân khác đoán, nếu thật sự Thích nhị công tử là hung thủ, thái độ Thích Tĩnh lại kiên quyết như vậy, Hoàng Thượng có khả năng sẽ không cúi đầu buông tha Thích nhị công tử mà sẽ lợi dụng lực lượng của Đoàn Chính Trung đến áp chế Thích gia.”

Nàng hiểu ý Cầu Vĩ, Thích Ngọc Lâm không phải hung thủ thì không sao, nếu là hung thủ, thì chắc chắn là lành ít dữ nhiều.
Còn có, nếu muốn áp chế, thậm chí diệt trừ Thích gia, vậy thì sẽ liên lụy tới Đoàn Chính Trung, vậy Thích Ngọc Lâm, Thích Vi, còn có Đoàn Chính Trung, Liễu Vấn Bạch, bọn họ sẽ ra sao?

Mấy ngày nay mặc dù không tính là yên bình, ít nhất thì bên người nàng không có người lại vĩnh viễn rời đi, lúc này đây…… Rốt cuộc sẽ ra sao?

Cầu Vĩ cảm thán nói:“Ai, Hoàng Thượng độc sủng Đoàn Chính Trung, nếu Hoàng Thượng thật sự muốn lợi dụng Đoàn Chính Trung đến áp chế Thích gia, thực có khả năng sau khi Hoàng Thượng băng hà, tân hoàng đăng cơ sẽ xuất hiện cục diện hoạn quan chuyên quyền, là mất nước.”

Điểm ấy Cầu Mộ Quân không lo.

Đoàn Chính Trung vẫn thầm mong bọn họ có thể bình an, hắn cũng không phải thái giám thật, hẳn là sẽ không ở trong cung cả đời, cũng không muốn tranh đấu chính trị cả đời, hoạn quan chuyên quyền, hắn mới không thèm làm!

Từ thư phòng đi ra, nghĩ tới nghĩ lui, Cầu Mộ Quân viết một phong thư, gọi một hạ nhân tời nói:“Đi tìm tam tiểu thư Thích gia, giao phong thư này cho nàng.”

“Dạ, tiểu thư.” Hạ nhân cầm phong thư liền lui ra. Cầu Mộ Quân nhíu mi, thầm mong nhanh đến ngày mai, hỏi thăm tin tức từ trong miệng Thích Vi. Sáng sớm ngày hôm sau Cầu Mộ Quân đến nhã gian quán trà Thấm Nhã. Lần này có vẻ nàng tới sớm, đợi thời gian một chén trà nhỏ, Thích Vi mới tiến vào. Thấy bộ dáng tiều tụy cuả Thích Vi, trong lòng Cầu Mộ Quân đã sớm lạnh như băng.

Nàng chờ mong lại lo lắng nhìn Thích Vi, Thích Vi ngẩng đầu nhìn nàng, xoa xoa cái trán, thở dài mới nói:“Huynh ấy nói huynh ấy không giết, nhưng hỏi tối hôm đó huynh ấy ở đâu, huynh ấy lại không nói, lại có người thấy huynh ấy xuất hiện gần hiện trường, chính huynh ấy cũng thừa nhận, nhưng hỏi huynh ấy đi đâu, huynh ấy lại không nói!”

Cầu Mộ Quân sốt ruột nói:“Hắn không ở nhà sao?”

“Ở nhà thì tốt rồi, nhưng mà ngày đó không biết sao huynh ấy lại đi ra ngoài, lại không nói với bất kỳ ai trong nhà, cũng không ai biết huynh ấy đi đâu, chính huynh ấy lại chết sống không nói, bây giờ thì hay rồi, cho dù người ta muốn nói huynh ấy không phải hung thủ cũng không có biện pháp!”

Cầu Mộ Quân kỳ quái nói:“Muội hỏi hắn chưa? Vì sao hắn không chịu nói? Còn có gì quan trọng hơn chuyện này?”

Thích Vi nói:“ Đại lao Hình bộ không thể tùy tiện vào, bọn muội canh giữ ở bên ngoài, chỉ có cha muội cùng đại ca vào được, đại ca nói nhiều tức giận đến đánh huynh ấy, huynh ấy cũng không nói mình ở đâu, chỉ nói là không giết tên vương tử kia.”

“Vậy…… Vậy không có người nào khác bị hoài nghi sao? Tác phong vương tử Đột Quyết như vậy hẳn là đắc tội rất nhiều người chứ?” Cầu Mộ Quân hỏi.

Thích Vi trả lời:“Nhưng nhị ca là người duy nhất dám đánh nhau cùng hắn, lại đánh thắng được hắn, còn nói muốn giết hắn, người khác không nghi ngờ huynh ấy thì hoài nghi ai! Trong ngõ nhỏ kia lại không tìm ra bất kì manh mối nào, vương tử Đột Quyết lại bị chính bội đao của hắn giết chết, ngay cả manh mối hung khí cũng không có.”

Thích Vi trầm mặc một chút, đột nhiên nói:“Mộ Quân tỷ tỷ, nếu không tỷ đi hỏi hỏi nhị ca đi, tỷ hỏi khẳng định huynh ấy sẽ nói !”

“Thật vậy sao? Tỷ có thể đi sao?” Cầu Mộ Quân hỏi.