Phu quân là thái giám tổng quản – 139

Chính văn Chương 139: Gặp mặt


Editor: mèomỡ

Cầu Mộ Quân ngồi trên ghế ngẩng đầu lên, nói:“Chính Trung, hôn ta, được không? Hoặc là…… bây giờ chàng muốn ta?”

“Khụ……” Đoàn Chính Trung cuống quít đẩy nàng ra, lùi lại mấy bước, nói chuyện có chút không lưu loát:“Ta…… Hôm nay không còn sớm, chỉ sợ nàng phải đi về rồi.”

Cầu Mộ Quân từ trên ghế đứng lên, tiến lên ôm lấy hắn khóc nức nở nói:“Nhưng ta rất khổ sở, không cảm nhận được chàng, ta muốn chàng ôm ta, muốn chàng ‘yêu’ ta, trong lòng ta trống rỗng, quá đau khổ, quá đau khổ, Chính Trung…… Phu quân……”

“Mộ Quân, nàng……” Đoàn Chính Trung đưa tay nhẹ nhàng đẩy nàng ra, không tự giác lui ra sau hai bước.

Cầu Mộ Quân rơi lệ nhìn hắn nói:“Ta van cầu chàng, ta cảm thấy ta sắp không chống đỡ nổi nữa, ta……” Nàng nói xong, liền tiến tới hôn hắn.

“Không được……” Đoàn Chính Trung đẩy nàng ra, chật vật nói:“Ta…… Ta còn có việc, đi trước, nàng cũng nhanh về đi.” Nói xong bỏ chạy ra cửa, cũng không quay đầu lại.

Vì sao? Hắn lại gấp như vậy, là bị nàng dọa sao?

Hắn cảm thấy nàng quá lớn mật, rất…… không biết xấu hổ?

Cầu Mộ Quân khóc, lại vô lực ngồi xuống.

Buổi tối, nàng đi ngủ từ rất sớm, ngủ không bao lâu thì bị ác mộng làm bừng tỉnh.

Vẫn là người kia, đêm tối, quần áo đen, thanh đao sắc bén, còn có rất nhiều máu.

Trên đầu là mồ hôi, trong mắt là nước mắt.

Nàng không biết vì sao mình lại trở thành như thế này, tại sao lại khó hiểu như vậy.

Ngoài cửa sổ có tiếng động nhỏ, nàng rất quen thuộc.

Đứng dậy, đốt đèn, mở cửa sổ ra đưa bồ câu đưa tin từ bên ngoài vào.

Không cần phải nói, lại là Thích Ngọc Lâm.

Nàng mở giấy ra, nhìn một cái, rồi gấp lại.

Đang muốn đóng cửa sổ, lại có một con bồ câu đưa tin khác bay đến.

Trong lòng chấn động, nàng vội rút tờ giấy trên chân bồ câu, là giấy trắng.

Đoàn Chính Trung?

Hắn muốn gặp nàng chẳng lẽ muốn nói gì sao? Vẫn là…… Hắn cảm thấy ngại vì hôm nay đã từ chối nàng như vậy nên hẹn nàng đến mật thất gặp lại? Gấp tờ giấy, lại ngủ, trong lòng thoáng bình phục, nhưng rất lâu mới ngủ được. Ngày hôm sau đi vào nhã gian chữ Thiên thứ hai, đợi một lát hắn không đến nàng liền thử đi xoay chốt mở. Lúc này lại mở được.

Trong lòng có chút ngoài ý muốn, nàng theo cửa dưới thư án đi vào. Chậm rãi đi về mật thất, nhưng trong lòng càng ngày càng khẩn trương. Mở cửa ra, không thấy Đoàn Chính Trung ở bên cạnh bàn. Ở bên trong sao?

Cầu Mộ Quân đi vào căn phòng trong hai người từng triền miên, nhưng lại thấy được một màn kinh hãi.

Trên giường khắc hoa bọn họ từng ngủ, lúc này đang có hai người nằm trên đó, một người hình như đang cúi người hôn cổ một người khác, tóc dài đen óng rũ xuống, che khuôn mặt hai người, chăn từ trên người hắn trượt xuống, lộ ra vai trái mượt mà trắng nõn. Người nọ hình như nghe thấy tiếng bước chân mà ngẩng đầu lên nhìn nàng, rõ ràng là khuôn mặt tuyệt sắc của Liễu Vấn Bạch, người phía dưới…… là Đoàn Chính Trung!

Cầu Mộ Quân trợn tròn mắt, chết lặng nhìn cảnh này.

Liễu Vấn Bạch nhìn nàng, đắc ý cười, nói:“Thế nào, Cầu tiểu thư, ta không lừa ngươi chứ?”

Một lúc lâu, Cầu Mộ Quân mới chuyển tầm mắt đến trên mặt Đoàn Chính Trung, hắn nhìn nàng, khuôn mặt bình tĩnh. Nàng cũng nhìn về phía hắn, hai người nhìn thắng, nàng đọc được trong mắt hắn cảm giác tâm linh tương thông cùng nàng. Không biết nghĩ thế nào, nàng đột nhiên chạy lên, ngoài dự đoán vạch chăn trên người hai người.

Liễu Vấn Bạch trừ bỏ lộ ra một chút vai, phía dưới quần áo đều chỉnh tề, Đoàn Chính Trung nằm thẳng, chỉ mặc quần, ngực trần quấn vải trắng, trên vải trắng còn lộ ra miệng vết thương, vết máu.

“Cô … nữ nhân này…… Nhìn thì lịch sự, hiền lành đoan trang, sao lá gan lại lớn như vậy, ngay cả chăn của nam nhân cũng dám vạch. Ta đây mặc quần áo, nếu không mặc gì không phải bị chiếm tiện nghi sao?” Liễu Vấn Bạch nói xong, từ trên giường đi xuống.

Hắn kéo lại quần áo, đứng ở bên giường nói:“Được rồi, các ngươi tâm sự đi, nhưng mà…… Khụ……” Hắn nhìn nhìn Đoàn Chính Trung, lại nhìn về phía Cầu Mộ Quân nói:“Phu quân đại nhân của cô thật sự bị thương, còn bị rất nặng, cái kia cái kia…… Chuyện phòng the, trước hết đừng làm. Tuy rằng nói ‘Chết dưới hoa mẫu đơn, thành quỷ cũng phong lưu’ nhưng mà, nói thế nào thì tính mạng vẫn quan trọng đúng không, chờ vết thương khỏi lại phong lưu, muốn yêu thế nào……”

Ánh mắt Đoàn Chính Trung rời khỏi Cầu Mộ Quân, trừng Liễu Vấn Bạch, giống như ngay lập tức sẽ chém bay đầu hắn.

Liễu Vấn Bạch ha ha cười hai tiếng, lại nói:“Hai người nhớ kỹ, đừng kích động, đừng kích động.” Nói xong, giải huyệt đạo cho Đoàn Chính Trung, vội vàng né ra.

Cầu Mộ Quân nhìn Đoàn Chính Trung, mắt dần dần ướt át. Đoàn Chính Trung chậm rãi vươn tay về phía nàng.

Nàng cúi đầu, một giọt lệ rơi trên tay hắn, sau đó đưa tay lên. Hắn cầm tay nàng.

Trong mắt còn lưu nước mặt, từng giọt từng giọt rơi trên mu bàn tay.

Hai người trầm mặc như vậy hồi lâu, Cầu Mộ Quân mới nói:“Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Người kia chính là chàng đúng không?”

Đoàn Chính Trung gật gật đầu.

“Chàng bị thương rất nặng đúng không?”

Hắn lắc đầu, nói:“Nằm xuống.”

Cầu Mộ Quân gật đầu, cởi hài, nằm xuống bên cạnh hắn. Hắn vươn tay xoa mặt của nàng.

Nàng sợ hắn không tiện, chống người để sát mặt vào hắn, giúp cho tay hắn có thể không mất nhiều khí lực cũng có thể chạm được vào nàng. Nước mắt từng giọt rơi trên mặt, môi hắn

“Khóc cái gì?” Hắn nói.

Cầu Mộ Quân nói:”Còn không phải vì chàng, chàng nghĩ rằng ta thích khóc như vậy sao?”

Đoàn Chính Trung mỉm cười.

“Cười cái gì, cái gì cũng lừa ta, lừa ta chàng thấy vui vẻ sao?” Nàng nói xong liền ôm lấy hắn.

Đoàn Chính Trung nói:“Ta không lừa nàng, là con hát Liễu Vấn Bạch kia lừa nàng.”

“Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì, chàng nói!” Nàng giữ mặt của hắn, ở phía trên hắn nói. Đoàn Chính Trung cười nhẹ:“Sao lại hung dữ như vậy?”

“Ta hung dữ đấy, chàng đừng hòng đánh lạc hướng, mau nói, người mặc đồ đen ngày đó cứu ta là chàng đúng không, bị Thích Sóc Ly đả thương là chàng đúng không?”

Đoàn Chính Trung nói:“Ừ.”

“Vậy vì sao mấy ngày trước ta thấy chàng vẫn tốt?” Cầu Mộ Quân hỏi.

“Đó không phải ta.” Đoàn Chính Trung nói:“Là tên kia, Liễu Vấn Bạch, cho nên, nàng đừng cho hắn hôn nàng, muốn nàng.”
Cầu Mộ Quân ngây ngẩn cả người.

Giống hắn như vậy, lại không phải hắn, mà lại là cái kẻ nam không ra nam nữ không ra nữ Liễu Vấn Bạch kia! Điều này sao có thể, chẳng lẽ Liễu Vấn Bạch là yêu ma quỷ quái hóa thành? Thấy nàng giật mình, Đoàn Chính Trung nói:“Hắn biết thuật dịch dung.”

“Thuật dịch dung?”

“Hắn chỉ cần biết khuôn mặt, thân hình, giọng nói của một người, liền có thể dịch dung thành bộ dáng của người đó, hắn biết người kia càng rõ, thì có thể giả càng giống. Mấy ngày nay ta vẫn nằm ở nơi này, Đoàn Chính Trung người bên ngoài nhìn thấy đều là hắn.”

Phu quân là thái giám tổng quản – 138

Chính văn Chương 138: Không yên

Editor: mèomỡ

“Mộ Quân tỷ tỷ, sắp tới Trung thu, tỷ nói tết Trung thu chúng ta làm sao ngắm trăng đây? Nói cho tỷ nhé, có công tử khác hẹn nhị ca đi tửu lâu ăn bánh Trung thu ngắm trăng, nhị ca không đi, cả ngày hỏi muội muốn đi đâu.” Thích Vi vừa sờ khăn thêu cá vàng, vừa nói.

Cầu Mộ Quân nói:“Tỷ không biết. Trước kia, Trung thu đều ở nhà, chỉ có cha tỷ là đi.”

“Ai nha, vậy năm nay ra ngoài đi, bên ngoài rất náo nhiệt! Trung thu cha muội cùng đại ca còn có nhị ca cũng thường xuyên không ở nhà, muội liền theo nương ra bên ngoài chơi, mấy ngày nay rất nhiều cửa hàng đều bắt đầu trang trí lại mặt tiền, đến buổi tối tết Trung thu, bên ngoài tửu lâu, quán trà đều đã treo cờ màu, kết hoa, treo lên rất nhiều quả lựu, lê, táo, rất đẹp.”
Thích Vi nói chuyện say sưa .

Cầu Mộ Quân cười nói:“Đông vui như vậy, Sanh Dung lại sẽ nghĩ biện pháp xuất hiện?”

Thích Vi vừa nghe, cười nói:“Không không, Mộ Quân tỷ tỷ, muội cảm thấy lần này nàng sẽ không đi.”

Cầu Mộ Quân kỳ quái nói:“Vì sao?”

Thích Vi thần bí nói:“Bởi vì hiện tại nàng lại có ham muốn mới, cũng không ầm ỹ đòi ra cung, cũng không chạy đến nhà muội, thậm chí ngay Đoàn Chính Trung kia cũng không thèm để ý, mỗi ngày đi trêu cợt tân khoa Trạng Nguyên kia. Muội cảm thấy, ở ngoài mặt nàng ấy nói ghét hắn, kỳ thật là vụng trộm thích hắn.”

Cầu Mộ Quân không nghĩ tới điểm ấy, khó trách gần đây cũng không thấy nàng ra cung, thì ra là có tâm tư khác.

Dù sao cũng là cô nương mười mấy tuổi!

“Đúng rồi, nói đến Đoàn Chính Trung, aiz, thật không biết làm sao có thể có chuyện ghê tởm như vậy.” Nghe Thích Vi nói đến Đoàn Chính Trung, Cầu Mộ Quân ngoài mặt vẫn bình tĩnh như trước, trong lòng lại khẩn trương.

Thích Vi nói:“Nghe nói hắn đón Liễu Đại gia kia vào quý phủ của hắn, hiện tại Liễu Đại gia Lan Cầm phường cũng không tiếp khách, mỗi ngày hầu hạ một mình Đoàn Chính Trung. Haha, còn có người cười nói hắn sẽ trở thành Đoàn phu nhân!”

Cầu Mộ Quân cúi đầu mỉm cười, đúng lúc này, một bé trai bên ngoài cầm một que trúc nhỏ sôi nổi chạy tới, đến dưới tàng cây bên cạnh bàn đá, dùng que trúc chọc quả lựu trên cây.

Thích Vi lấy một quả nho trên bàn, chạy đến đằng sau Cầu Mộ Quân, ngồi xổm xuống, nhắm đến bé trai rồi lập tức ném một cái, ném trúng lưng bé trai, rồi lập rụt đầu vào, trốn sau lưng Cầu Mộ Quân.

Bé trai quay đầu lại, chạy về phía này, chạy đến cạnh cửa thì chậm lại, nhìn chằm chằm Cầu Mộ Quân đang nhìn trời mây, lại quay đi.

Thích Vi sau lưng nàng ngồi dậy cười nói:“Ha ha, nhóc, mơ đi?”

Không nghĩ tới, đúng lúc này bé trai đột nhiên từ cạnh cửa chạy vào, bắt lấy Thích Vi nói:“Bắt được bắt được rồi, cô cô ngốc!” Thích Vi kinh ngạc nói:“Không phải vậy chứ, nhóc cũng làm trộm sao, mau trả lại cho ta?”

Bé trai hái được hai quả nho, ném một quả vào người Thích Vi, vừa cười vừa đem một quả khác bỏ vào trong miệng, lại đắc ý chạy đi, Cầu Mộ Quân cười nói:“Đứa nhỏ này thật thú vị.”

Thích Vi nói:“Đúng vậy, thông minh muốn chết, cũng không biết học ai, đại ca cùng đại tẩu đều thành thật như vậy.” Nàng nói xong, Cầu Mộ Quân ngẩng đầu hỏi:“Đại ca muội bây giờ vẫn không về nhà sao?”

Thích Vi nói:“Đúng vậy, hôm kia còn ầm ỹ một trận cùng cha muội. Hai người ở trong thư phòng cha muội cãi nhau, cha muội tức giận đến nỗi lật đổ cả bàn cơm chiều, cũng không biết là nguyên nhân gì, bọn họ luôn luôn hòa thuận. Trước kia đều là cha răn dạy nhị ca, hiện tại nhị ca ngoan ngoãn rồi, cha cao hứng, nhưng cứ nhắc nhở đại ca, đại ca liền đi ra ngoài, đến bây giờ cũng chưa trở về.”

Hôm kia?

Cầu Mộ Quân nghĩ, đó không phải là ngày Thích Sóc Ly muốn giết nàng sao?

Thích Tĩnh cùng Thích Sóc Ly luôn luôn hòa thuận, vì sao đột nhiên ầm ỹ? Thích Tĩnh tức giận như vậy, chẳng lẽ đã biết lỗi của Thích Sóc Ly?

Cha nói qua, Thích gia hiện tại không muốn gặp chuyện không may, Thích Tĩnh nếu biết Thích Sóc Ly có tư tình cùng phi tử trong cung, khẳng định sẽ sốt ruột, sẽ giận lôi đình. Bọn họ cãi nhau, thật sự là bởi vì chuyện này sao? Nhưng hắn làm sao mà biết được?

“Đúng rồi, Mộ Quân tỷ tỷ, tỷ có để quên một thứ!” Thích Vi nói xong, đứng lên, từ trên bàn lấy đến trâm gài tóc, đưa cho nàng.

Cầu Mộ Quân nhìn, đúng là cây châm ngày đó ở ngõ nhỏ bị khất cái kia cướp đi. Cũng là của nương mua cho nàng, bị Đoàn Chính Trung làm mất, lại không biết dùng phương pháp gì giúp nàng lấy về.

Đặt trâm gài tóc vào tay, trong đầu nàng tất cả đều là bóng dáng của hắn, luôn cảm thấy hắn gặp chuyện, luôn cảm thấy muốn gặp hắn.

Thích Vi nhìn nàng ngẩn ngơ, trêu ghẹo nói:“Mộ Quân tỷ tỷ, trâm gài tóc này có gì đặc biệt?”

Cầu Mộ Quân nói:“Là nương cho tỷ.”

Thích Vi nói:“Nhìn ánh mắt của tỷ, muội còn tưởng là tín vật định tình!”

Cầu Mộ Quân cười nói:“Tiểu cô nương ngây thơ đều suy nghĩ cái gì mà tín vật định tình, nương tặng cho tỷ tín vật định tình sao?”

Thích Vi ha ha cười nói:“Thật sự giống mà! Cái gì mà tiểu cô nương, tỷ không lớn hơn muội bao nhiêu, lại cho mình như trưởng bối vậy.”

Từ Thích phủ trở về, trong lòng vẫn bất an không yên.

Hung thủ, Hắc y nhân, Thích tĩnh, chân tướng…… Còn có lo lắng không rõ trong lòng, nàng cảm thấy mình mệt mỏi quá, muốn được nằm ở trong lòng Đoàn Chính Trung không cần lo lắng, không cần nghĩ ngợi bất cứ chuyện gì.

Cố tình vào lúc này, vừa ngẩng đầu, nàng lại đi tới bí thất quán trà.

Nhưng mà hắn đã nói, trong khoảng thời gian này hắn không thể gặp nàng.

Không thể gặp sẽ không gặp, hắn là người lý trí, nếu thực sự có việc gấp, hẳn là sẽ không vì nàng mà chịu ảnh thưởng. Nghĩ vậy, nàng liền vào nhã gian quán trà.

Cũng không đi thử chốt mở, cũng không làm gì, chỉ gọi một ấm trà. Đột nhiên nhớ ra, nàng không mang đủ tiền.

Xem ra hôm nay nàng lại lấy trang sức thay tiền vậy, để một hai món trang sức cũng không sao. Vô tâm uống trà, nàng gục đầu vào trên bàn.

Trong đầu, tất cả đều là Hắc y nhân tối hôm đó, ngực đầy máu, còn dùng hết khí lực nắm lưỡi dao của Thích Sóc Ly.

Người kia sao rồi? Hắn ở nơi nào?

Một bàn tay đặt lên vai nàng, Cầu Mộ Quân quay đầu, là Đoàn Chính Trung.

Hắn lại đến đây.

Ngoài ý muốn, nàng lại ôm lấy thắt lưng hắn. Không nói lời nào, mắt liền ẩm ướt.

Đoàn Chính Trung hỏi:“Làm sao vậy, sao lại khổ sở như vậy.”

“Không biết, ta chỉ là…… Ta cũng không biết ta làm sao.”

Đoàn Chính Trung đứng không nhúc nhích, Cầu Mộ Quân ôm hắn hồi lâu, ngẩng đầu nói:“Vì sao ta cảm thấy chàng không giống chàng?”

Đoàn Chính Trung kinh ngạc nói:“Sao lại cảm thấy ta không giống ta? Ta trắng? Đen? Béo? Gầy?”

“Không phải…… Cũng không phải không giống chàng, chỉ là……” Cầu Mộ Quân nhu nhược nói:“Cảm thấy mọi chuyện trước mắt không giống thật, luôn cảm thấy tất cả mọi chuyện đều không phải sự thật.”

“Nói bậy bạ gì đó, ta đứng ở trước mặt nàng, làm sao lại không thật.” Đoàn Chính Trung cũng ôm lấy nàng nói.

Cầu Mộ Quân ở trên ghế ngẩng đầu lên, nói:“Chính Trung, hôn ta, được không? Hoặc là…… bây giờ chàng muốn ta?”

Phu quân là thái giám tổng quản – 137

Chính văn Chương 137: Là ai?

Editor: mèomỡ

Đoàn Chính Trung đầu cũng không thèm nâng nói:“Cầu tiểu thư có ý gì? Bản tổng quản ta sao có thể xảy ra chuyện?”

“Chính Trung…… Ngươi……”

Cầu Mộ Quân nói không ra lời, Đoàn Chính Trung ngẩng đầu nói:“Cầu tiểu thư đột nhiên gần bản tổng quản ta như vậy, là có chuyện gì yêu cầu bản tổng quản sao?”

“Ta……” Cầu Mộ Quân thấp giọng nói:“Chúng ta đi vào nhà được không? Ta thật sự……”

Đoàn Chính Trung ngẩng đầu nhìn nàng nửa ngày, nói:“Cầu tiểu thư có gì muốn nói thì nói thẳng.”

Cầu Mộ Quân nhìn hắn nửa ngày, đột nhiên cúi người kéo quần áo hắn.

“Ngươi làm cái gì!” Đoàn Chính Trung mới mở miệng, thị vệ phía sau hắn liền lấy đao chắn trước người Cầu Mộ Quân. Cầu Mộ Quân vẫn kéo vạt áo hắn sang hai bên, đưa tay cho vào ngực hắn. Đến tận lúc hạ nhân phía sau kéo nàng ra, nàng vẫn cứ kéo quần áo hắn không buông tay.

Đoàn Chính Trung chỉnh quần áo, không vui nói:“Cầu tiểu thư đây là có chuyện gì, bản tổng quản không có ý định lại lấy ngươi.” Cầu Mộ Quân kinh ngạc nhìn hắn. Không bị thương, thật sự không bị thương.

Làm sao có thể…… Hắn rõ ràng bị đâm một đao!

Nếu không có, vậy người kia là ai? Là ai thay nàng chắn một đao?

Là Đoàn Chính Trung, nàng rõ ràng tin tưởng chính là Đoàn Chính Trung, sao lại không phải, làm sao có thể không phải?
Nàng lại nhìn về phía Đoàn Chính Trung, hỏi:“Ngươi hôm qua, có đi qua…… Nhà của ta hay không ?”

Đoàn Chính Trung đánh giá nàng trong chốc lát, nói:“Không có. Cầu tiểu thư, ngươi cảm thấy bản tổng quản vì sao muốn đi qua nhà ngươi?”

Bộ dáng của hắn rất kỳ quái, giống như không có quan hệ gì với nàng, Cầu Mộ Quân nhìn nhìn hạ nhân bốn phía, đột nhiên liền xoay người rời đi

Vội vã, nàng đi tới nhã gian chữ Thiên thứ hai quán trà Thấm Nhã. Cơ quan không mở được, nàng liền đợi.

Cho dù hắn không phải người hôm qua bị thương, hắn khẳng định cũng là biết một chút tin tức , nàng muốn hắn thẳng thắn thành khẩn, muốn hắn nói thật. Hai canh giờ sau, cửa mở, đi vào là Đoàn Chính Trung. Nhìn thấy hắn một mình vào đây, Cầu Mộ Quân lập tức liền nhào vào trong lòng hắn, gắt gao ôm hắn khóc.

“Mộ Quân, làm sao vậy?” Hắn hỏi.

“Ta nghĩ chàng đã xảy ra chuyện, nghĩ sẽ không còn được gặp lại chàng ……”

Đoàn Chính Trung nhẹ giọng nói:“Ta không sao.”

“Buổi tối hôm qua chàng thật sự không đến nhà ta?” Cầu Mộ Quân lại hỏi.

Đoàn Chính Trung đáp:“Không, làm sao vậy?”

“Ta nghe ra giọng nói quen thuộc trong hoàng cung chính là Thích Sóc Ly, buổi tối hôm qua Thích Sóc Ly đến giết ta, có một Hắc y nhân đã cứu ta, bị trọng thương, sau lại có một Hắc y nhân đến cứu hắn đi. Sau đó Thích Sóc Ly vừa muốn giết ta đằng sau lại xuất hiện một Hắc y nhân khác, hắn cũng dùng ngân châm, Thích Sóc Ly thấy hắn, nói một tiếng ‘Là ngươi?’ Sau đó không giết ta, chỉ đánh ngất ta. Ta nghĩ hắc y nhân kia là chàng, ta nghĩ chàng bị thương.” Cầu Mộ Quân nói xong, lại khóc lên.

Đoàn Chính Trung nói:“Yên tâm, ta không sao.”

“Nhưng người bị thương là ai? Còn có những người khác là ai? Người bắn ngân châm có phải chàng hay không?” Cầu Mộ Quân hỏi. Đoàn Chính Trung lắc đầu nói:“Ngân châm kia trông như thế nào?”

“Ta…… Không biết. Nhưng mà ngân châm hắn bắn ở trên cây cột phía sau viện, cùng với vết thương của cha ta giống nhau, cũng có bảy cái châm, xếp thành một hàng thẳng tắp.” Cầu Mộ Quân nói.

Đoàn Chính Trung nghĩ nghĩ, hỏi:“Người kia bắn ra ngân châm như thế nào?”

Cầu Mộ Quân không hiểu võ công bị hỏi như vậy, nghĩ một chút, giơ cánh tay nâng thẳng lên mà nói:“Ta thấy hắn hình như là làm thế này.”

“Thất Tinh Thần Châm……” Đoàn Chính Trung lẩm bẩm.

Cầu Mộ Quân hỏi:“Cái gì Thất Tinh Thần Châm?”

Đoàn Chính Trung nói:“Châm này không giống châm của ta, châm của ta chỉ dùng tay bắn ra, cánh tay là gập vào. Mà hắn là duỗi thẳng cánh tay, ngân châm là từ cổ tay áo bắn ra. Đây là một loại âm khí trên giang hồ, buộc nó vào trên cánh tay, ấn vào cơ quan, nó sẽ bắn ra ngân châm. Một lần bảy cái, cho nên gọi Thất Tinh Thần Châm.”

Cầu Mộ Quân không thể tin được nói:“Vậy nói cách khác…… Người hôm qua ta nhìn thấy, chính là hung thủ giết muội muội ta, làm cha ta bị thương?”

Đoàn Chính Trung gật đầu.

Cầu Mộ Quân ngây ngẩn cả người. Hôm qua, nàng đã thấy hung thủ…… Đoàn Chính Trung nắm bả vai của nàng nói:“Không cần nghĩ nhiều, chân tướng rồi sẽ rõ ràng .” Cầu Mộ Quân nhìn về phía hắn hỏi:“Nhưng là người bị thương nhân là ai? Hắn vì sao muốn cứu ta như vậy?”

Đoàn Chính Trung nhíu mày nói:“Nàng nghĩ lại, có khả năng nhất là ai?”

“Chàng, ta thật sự cảm thấy đó là chàng.” Cầu Mộ Quân nhìn hắn nói.

“Trừ bỏ ta?”

“Không biết, ta chỉ cảm thấy là chàng, thật là chàng.” Cầu Mộ Quân lắc đầu nói.

“Thích Ngọc Lâm?” Đoàn Chính Trung hỏi.

“Không, không phải.” Cầu Mộ Quân nói:“ Hắc y nhân kia bị thương khi ngã vào người ta, khi đó ta ôm hắn, khoảng cách gần như vậy, thật sự không phải Thích Ngọc Lâm, là……” Cầu Mộ Quân lại nhìn Đoàn Chính Trung, lắc đầu nói:“Ta không biết, ta thực không biết…… Ta không biết gì hết……”

“Không có việc gì không có việc gì, đừng lo, cho dù không biết, nàng bình an là tốt rồi.” Đoàn Chính Trung nói.

Cầu Mộ Quân lại ôm lấy hắn nói:“Thực xin lỗi, ta về sau sẽ không cố tình gây sự , sẽ yêu cầu chàng cái này cái kia , ta chỉ muốn chàng được bình an , cái gì đều nghe lời chàng.”

Đoàn Chính Trung cười, nói:“Đối với chuyện Liễu Vấn Bạch kia, nàng cũng không để ý sao?”

Cầu Mộ Quân từ trong lòng hắn đi ra, cúi đầu, nói:“Hắn nói các ngươi ngủ ở cùng nhau, phải không?”

Đoàn Chính Trung nhíu nhíu mày, nói:“Có đôi khi.”

Cầu Mộ Quân cắn cắn môi, nhỏ giọng nói:“Hắn còn nói chàng thích…… Thích cùng nam nhân……” Đoàn Chính Trung “Xùy” cười nói:“Vậy nàng tin sao?”

Cầu Mộ Quân lắc đầu.

“Vậy không phải tốt sao?”

Cầu Mộ Quân nhìn hắn, mang theo nước mắt bật cười. “Chàng hôm nay vì sao trực tiếp tới nơi này?” Cầu Mộ Quân hỏi.

Đoàn Chính Trung nói:“Bởi vì ta muốn ở trên mặt đất gặp nàng một chút.” Cầu Mộ Quân nhẹ nhàng cười.

“Mộ Quân, trong khoảng thời gian này ta có khả năng không được gặp nàng, nàng phải bảo trọng biết không?” Đoàn Chính Trung nói. Cầu Mộ Quân nghe lời gật đầu, cũng không hỏi lại cái gì.

Từ quán trà đi ra, biết Đoàn Chính Trung không có việc gì, trong lòng nhưng lại không thật thoải mái , vẫn bất an như cũ. Sẽ là ai, nghĩa vô phản cố* cứu nàng như vậy, giống Đoàn Chính Trung như vậy? Cho dù không phải Đoàn Chính Trung, là ai cứu nàng? Thích Ngọc Lâm?

*Nghĩa vô phản cố: làm việc nghĩa không được chùn bước

Nghĩ như thế cũng thấy không giống.

Nhưng nàng đã xác nhận Đoàn Chính Trung không bị thương? Có lẽ, thật sự là Thích Ngọc Lâm?

Bởi vì hoài nghi như vậy, ngày hôm sau Thích Vi lại mời nàng đến Thích phủ danh nghĩa dạy thêu để chơi đùa cùng nàng, nàng đi, cũng gặp được Thích Ngọc Lâm vẫn bình an.

Hắc y nhân không phải Đoàn Chính Trung, cũng không phải Thích Ngọc Lâm, thậm chí, nàng rốt không cuộc nghĩ ra một ai khác nữa.