Tuổi 17 – Chương 6.2

Chương 6.2

Editor: mèomỡ

Sau khi trở về, lại hẹn hò một lần nữa, anh học được quan tâm cũng biết cô thực sự muốn cái gì, cô cũng học được cách nói chuyện cùng anh, thông cảm tình cảnh của anh.

Cho nên hiện tại anh biết, cô không thích anh làm việc nhìn không thấy bóng người, tình nguyện thiếu kiếm ít tiền một chút, chỉ hy vọng hai người có thể có nhiều thời gian gặp nhau. Mà cô cũng thử tự mình độc lập, lúc anh bận rộn, cố gắng tìm việc khác làm.

Cô vừa gửi  tin nhắn như vậy, nói vậy anh lại vội vàng?

Đồ ngốc, lại không trách anh, làm việc của anh cho tốt đi, đừng để mất thời gian.

Gửi xong tin nhắn, cô buông di động, tiếp đón bạn học đến nhà.

“Đóa Hinh, sinh nhật vui vủ!”

“Cám ơn.” Cô cười nhận quà bạn học đưa, “Người đến là tốt rồi, còn mang quà làm cái gì, thực khách khí.”

“Đều đến nhà cậu tham gia tiệc, không mang theo quà sao được?” Bạn học kia nhìn về phía cô.

“Ai, nhà Đóa Hinh có tiền như vậy, cậu đưa chút quà như vậy, chỉ sợ người ta cũng không cần đâu?” Một thanh âm ghen tị vang lên.

Không khí lập tức lạnh xuống.

Bạn học tặng quà lạnh lùng liếc Hứa Tĩnh Á một cái, mắng câu “Bệnh thần kinh”, túm cánh tay Khang Đóa Hinh kéo đến một bên.

“Sao cậu lại mời cô ta?”

Khang Đóa Hinh cười khổ, “Mình không đặc biệt mời, thiệp mời dán trên bảng BBS của ban, cô ta muốn tới mình cũng không cản được .”

“Mình thấy cô ta căn bản là cố ý đến gặp bạn trai cậu.” Bạn học kia nói thầm, hiện tại tất cả mọi người biết Hứa Tĩnh Á thích bạn trai người ta, luôn chửi bới đối phương.

“Vậy chỉ sợ cô ta phải thất vọng rồi.” Kỳ thật Khang Đóa Hinh cũng nghĩ như vậy, nhưng không trực tiếp phụ họa.

“Cái gì, bạn trai cậu lại không đến tham gia tiệc sinh nhật của cậu?” Nhờ ơn Hứa Tĩnh Á, hiện tại tất cả mọi người biết Khang Đóa Hinh có người bạn trai khoa điện cơ đại học Z.

“Hư –” Cô xấu hổ trừng đối phương, trong chốc lát mới nói: “Đông Luân phải tăng ca, không có cách nào đến được , huống hồ ba mẹ mình cũng không biết chuyện chúng mình hẹn hò.”

“Vì sao không nói cho bọn họ, sợ ba mẹ phản đối sao? Làm ơn, điện cơ đại học Z, người con trai ưu tú như vậy, bọn họ còn phản đối cái gì ?”

“Cái này…… Bọn họ cảm thấy mình còn nhỏ.” Nhớ tới kiếp trước cha cô tức giận còn nói ra những lời nghiêm khắc, Khang Đóa Hinh trừ bỏ bất an ngoại, cũng có vài phần áy náy.

Đều là chuyện hơn mười năm trước, hiện tại nhớ lại ấn tượng vẫn vô cùng khắc sâu. Cho dù bây giờ cha cô thích Đông Luân, cô vẫn không dám để cho cha mẹ biết mình cùng Đông Luân đang hẹn hò.

“Hai mươi tuổi mà nhỏ, cậu không thấy lớp chúng ta có rất nhiều đôi đang hẹn hò sao?”

“Cha mẹ đều như vậy.” Kỳ thật hiện tại cô có thể hiểu tâm tình của cha mẹ lúc ấy, nếu con gái mình mới mười bảy, mười tám tuổi đã bị người ta ‘cướp mất’, cô khẳng định cũng sẽ không vui.

Cô biết Đông Luân tốt, nhưng lúc đó cha mẹ sao biết được?

Hai người lại hàn huyên một lát, sau có bạn học đến nói chuyện cùng Khang Đóa Hinh, cô cũng phải đi tiếp đón người khác.

Vì tiệc sinh nhật con gái hai mươi tuổi, vợ chồng Khang gia bỏ rất nhiều công sức, phòng trong phòng ngoài đều mời người bố trí, đồ ăn cũng đều tinh xảo ngon miệng, tất cả khách mời đều thực vui vẻ.

Party cao trào, là lúc bánh ngọt cao hai tầng từ phòng bếp được đẩy ra, khiến cho các nữ sinh thét chói tai.

“Oa, tuyệt!”

“Đúng vậy, siêu lãng mạn!”

Khang Đóa Hinh cũng thực kinh hỉ, cảm động lại vui vẻ ôm cha mẹ một cái, được mọi người vây quanh, cắt một đường trên bánh ngọt.

“Sinh nhật vui vẻ!” Các bạn học nhiệt liệt vỗ tay chúc phúc.

Thọ tinh* chỉ cần cắt một đường là được, còn lại phân bánh ngọt, vẫn giao cho người làm chuyên nghiệp bên cạnh xử lý, miễn cho cắt bung bét bánh ngọt.

*Thọ tinh: Nhân vật chính trong bữa tiệc

Khang Đóa Hinh cùng cha mẹ đứng ở bên bánh ngọt, mỉm cười nói lời cảm ơn với từng người tới tham gia.

Đến phiên Hứa Tĩnh Á, cô ta lấy một miếng bánh ngọt, sau đó giống như lơ đãng mở miệng hỏi: “Đúng rồi, Đóa Hinh, hôm nay là sinh nhật cậu, sao bạn trai cậu lại không tới?”

Cô ta nhịn nửa ngày, rốt cục vẫn hỏi.

“Bạn trai?” Hoàng Nhã Huệ rõ ràng ngẩn người, “Đóa Hinh khi nào thì có bạn trai ?”

Trong lòng Khang Đóa Hinh “ầm” một tiếng, âm thầm kêu không xong. Cô không nghĩ tới Hứa Tĩnh Á lại trực tiếp nhắc tới Đông Luân ở trước mặt cha mẹ cô.

3 thoughts on “Tuổi 17 – Chương 6.2

  1. thiết nghĩ chắc anh không dám công khai một phần sợ cha mẹ cô nghĩ là anh lợi dụng cô để thăng tiến, thiệt khổ cho hai người, mà truyện này có dài không vậy bạn

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s