Tuổi 17 – Chương 6.1

Chương 6.1

Editor: mèomỡ

Trong xe điện ngầm, Khang Đóa Hinh nghiêng đầu nhìn tờ giấy vẽ bản đồ đơn giản trong tay, cô là kẻ mù đường nên đã cố tình lên mạng tìm, để phòng ngừa lâu lâu mới ra cửa một lần, lại bị lạc đường.

Cô có chút khẩn trương chú ý từng nơi đi qua, sợ thất thần sẽ bỏ lỡ. Thật vất vả mới nghe thấy thông báo đã đến nơi trên loa, cô vội vàng xuống xe điện ngầm, sau đó ngây ngẩn nhìn nơi vừa thuộc lại vừa xa lạ này.

Thật lâu thật lâu rồi chưa tới nơi này, chắc phải 7,8 năm rồi? Lâu đến mức cô đã sắp quên đi như thế nào, trên thực tế lúc ấy cô cũng không đến được mấy lần.

Nhìn kỹ bản đồ, phân biệt phương hướng xong, cô đi ra trạm xe điện ngầm.

May mà nơi cô muốn đến dọc theo đường đi đều có biển chỉ dẫn, muốn lạc đường cũng không dễ, cô đi khoảng 7,8 phút, cuối cùng đến được trước cửa một bệnh viện.

Cô lên tầng, ôm mấy phần thấp thỏm không yên đi tới trước gian phòng bệnh, số phòng bệnh cô phải nói bóng nói gió thật vất vả mới biết được. Nhưng khi chỉ còn cách một cánh cửa, đột nhiên cô lại có điểm do dự có nên mở cửa hay không.

Thực xấu hổ, lúc trước đã quên lo lắng vấn đề này, cho tới bây giờ mới đột nhiên nhớ ra, nếu đối phương hỏi cô là ai, nên trả lời như thế nào?

“Vị tiểu thư này, xin hỏi có chuyện gì sao?”

Một giọng nói mềm mại dễ nghe vang lên, Khang Đóa Hinh quay đầu, liếc mắt một cái liền nhận ra đối phương chính là người mình muốn tìm.

“A……” Không nghĩ đột nhiên như vậy liền nhìn thấy người này, cô không kịp chuẩn bị tâm lý, trong lúc nhất thời không biết nên nói cái gì cho phải.

“Gian phòng bệnh này chỉ có mình cô ở, cháu đi nhầm sao?” Diệp Cầm Mĩ vừa hỏi, vừa tò mò đánh giá cô gái mới mười mấy tuổi trước mắt này.

Khang Đóa Hinh lắc đầu, do dự không biết nên nói thân phận mình như thế nào. Nếu trực tiếp nói cô là con dâu của bà ấy, chắc sẽ khiến bà ấy khiếp sợ?

Nhưng nói cô là bạn gái con trai bà ấy thôi, một mình chạy tới thăm, cô cũng thấy rất kỳ quái.

Aiz, vốn muốn thay Đông Luân, yên lặng đến quan tâm chiếu cố mẹ chồng nằm viện. Dù sao anh cũng rất bận rộn, bình thường không phải đi học thì lại đến công ty ba cô làm, còn phải dành thời gian cho cô, cho dù ở cũng một thành phố, chỉ sợ vẫn rất khó thường xuyên tới thăm mẹ.

Huống hồ kiếp trước mẹ chồng đối với cô rất tốt, cô thay Đông Luân đến chăm sóc trưởng bối cũng là chuyện nên làm.

“Hay là, cháu là tình nguyện viên của bệnh viện à?”

“A, này…… Xem như vậy đi.” Khang Đóa Hinh mơ hồ nói, “Tóm lại cháu đặc biệt đến chăm sóc cô.”

Diệp Cầm Mĩ nhìn cô, biết cô chưa nói thật, nhưng thoạt nhìn cũng không giống có ác ý, bởi vậy chỉ cười cười, “Vậy cám ơn cháu, cô cảm thấy buồn chán, đang muốn tìm người nói chuyện giải buồn, mời vào.”

Nói xong, bà ấy đẩy cửa phòng bệnh.

Khang Đóa Hinh theo bà ấy vào phòng bệnh, tò mò đánh giá phòng bệnh vốn dành cho hai người này.

Giường ngủ bên trong rõ ràng không có người, giường bệnh của Diệp Cầm Mĩ là ở dựa vào cửa sổ.

“Kỳ thật cô vốn ở phòng bốn người, nhà cô không có tiền, bốn người một phòng chi phí đỡ hơn nhiều, cố tình con trai cô lại tốn nhiều tiền, bắt cô ở phòng hai người.” Diệp Cầm Mĩ lẩm bẩm.

Nghe mẹ chồng nhắc tới Đông Luân, tâm tình Khang Đóa Hinh nhất thời trở nên tốt hơn, “Đó là hiếu tâm của anh ấy.”

Cô biết tính Nguyễn Đông Luân là thế, thế giới này, đối với hai người phụ nữ anh quan tâm nhất anh luôn luôn tận tâm hết sức, chỉ hy vọng có thể khiến hai người được vui vẻ.

“Đúng vậy, thằng nhóc đó rất giỏi, còn đang học đại học đã buôn bán lời không ít tiền, khẳng định đời trước cô đã thắp rất nhiều hương, mới sinh được đứa con vĩ đại như vậy.” Trong giọng nói Diệp Cầm Mĩ, có tự hào vì con.

“Là cô dạy bảo tốt.” Khang Đóa Hinh mỉm cười, “Khí sắc cô thoạt nhìn cũng không tệ lắm.”

Trong trí nhớ rất lâu trước kia, cơ thể mẹ chồng ốm ếu, bệnh nặng bệnh nhẹ không ngừng, có hơn nửa thời gian đều nằm viện, nhưng mặc dù như vậy, không lo lắng làm kiểm tra kĩ càng, không biết đã mắc ung thư.

Sau lại đó bởi vì thân thể bà trở nên rất suy yếu, vốn thân thể đã không đẫy đà đột nhiên gầy mười kg, mới làm kiểm tra tổng thể, lúc ấy tế bào đã lan ra toàn thân, thuốc thang vô hiệu, không đến ba tháng đã mất.

Xem ra lúc này Nguyễn Đông Luân vì sức khỏe của mẹ, mất không ít tâm tư, Diệp Cầm Mĩ so với trong trí nhớ của cô thoạt nhìn có tinh thần hơn.

“Đúng vậy, nhìn không ra lúc trước còn phải làm trị liệu bằng hoá chất, đã vòng trước quỷ môn quan một vòng?” Diệp Cầm Mĩ cười nói, “Cô mắc ung thư máu, may mắn phát hiện đúng lúc, trước mắt đã sắp phục hồi như cũ, hồi phục là có thể xuất viện.”

“Thật vậy chăng? Vậy thật sự là quá tốt.” Khang Đóa Hinh chân thành nói.

Kỳ thật chuyện này cô có biết. Bởi vì kinh nghiệm kiếp trước, kiếp này Nguyễn Đông Luân sớm liền đưa mẹ đi làm kiểm tra, phát hiện được bệnh máu trắng, liền lập tức nằm viện tiến hành các loại trị liệu, may mà phát hiện đúng lúc, coi như thuận lợi, thời gian này tình huống rốt cục cũng chuyển biến tốt, mới từ phòng bệnh đặc biệt chuyển sang phòng bệnh bình thường.

Nghĩ bạn trai kiếm tiền chữa bệnh, mà còn có thể có nhiều tiền gởi ngân hàng như vậy, cô không khỏi thêm bội phục anh.

“Đúng rồi, cháu gái, cháu còn chưa nói cho cô biết tên của cháu.”

“A vâng, thật có lỗi.” Khang Đóa Hinh lấy lại tinh thần, vội hỏi: “Cháu họ Khang, Khang Đóa Hinh.”

“Đóa Hinh sao? Rất hay,” Diệp Cầm Mĩ trầm ngâm trong chốc lát, lại giống như lơ đãng nói: “Đông Luân gần đây có khỏe không?”

“Cũng không tệ lắm, nhưng gần đây công ty có chút bận rộn……” Khang Đóa Hinh bất giác đáp, đến khi nhìn đến vẻ mặt cười như không cười của Diệp Cầm Mĩ, mới phát hiện chính mình lỡ lời nói ra, khuôn mặt nhỏ nhắn nhất thời đỏ ửng, “A, mẹ…… Khụ khụ, cô à, cô thật sự là……”

Rất gian trá, nào có người như vậy ?

Cô hiện tại tuyệt không hoài nghi bà ấy cùng Nguyễn Đông Luân là mẹ con, đều gian trá giống nhau!

Ha ha, thật là cô gái thú vị, Diệp Cầm Mĩ tràn ngập hứng thú đánh giá cô. Con mình được một cô bé xinh đẹp đáng yêu như vậy thích, người làm mẹ như bà đương nhiên cũng vui vẻ.

“Là Đông Luân cho cháu đến, hay là cháu tự mình vụng trộm nghe được cô ở đây?” Xem cô bé thẹn thùng đến mức này, hơn phân nửa là vế sau.

“Là, là cháu tự mình đến, anh ấy không biết.” Khang Đóa Hinh lắp bắp nói, “Cháu thấy anh ấy rất quan tâm đến…… cô, nhưng việc học cùng công tác thật sự quá bận, không thể thường đến thăm cô, cho nên cháu nghĩ có lẽ cháu có thể thỉnh thoảng đến đây trò chuyện  với cô.” Cô càng nói càng nhỏ giọng, nhưng ngữ khí cũng rất kiên định.

Cô không muốn lúc nào cũng là Đông Luân vì tình cảm của bọn họ mà cố gắng, tình cảm là chuyện của hai người, cô cũng muốn vì anh làm chút gì đó.

Diệp Cầm Mĩ nở nụ cười, rất nhanh liền thích cô gái trước mắt này, “Cháu nguyện ý đến bồi bà già này nói chuyện giải buồn, cô đương nhiên thực vui vẻ, Đông Luân cũng không nói cho cô biết việc này, các cháu trước mắt tiến triển đến chỗ nào rồi?”

Khang Đóa Hinh lại lần nữa đỏ mặt, “Khụ, nào có cái gì tiến triển?”

Tuy rằng kiếp trước đã kết quá, ngay cả con cũng suýt sinh, nhưng kiếp này bọn họ thuần khiết không khác gì giấy trắng, nhiều lắm là nắm tay, ngay cả hôn môi cũng chỉ được vài cái.

“Hẳn là đã hẹn hò rồi?” Con bà ánh mắt chắc cũng không đến nỗi kém như vậy, ngay cả cô gái tốt như vậy cũng không biết cách giữ lấy.

“Xem như hẹn hò một thời gian.” Khang Đóa Hinh nhỏ giọng nói.

“Thế còn được.” Diệp Cầm Mỹ hài lòng gật gật đầu, “Lần khác cùng Đông Luân đến đây đi.”

Bà rất hiểu con mình, tính tình tốt, thật thà có chút chất phác, lúc trước lại không có kinh nghiệm kết giao bạn gái, bà phải quan sát kĩ tiến triển của hai đứa, nhìn xem có chỗ nào cần giúp đỡ.

“À…… cô à, cháu không muốn Đông Luân biết chuyện này, cháu không muốn anh ấy cảm thấy cháu cố ý vì anh ấy làm cái gì, có thể xin cô tạm thời không nói cho anh ấy được không ạ?” Cô đỏ mặt, sợ hãi nói.

Diệp Cầm Mĩ vừa nghe, càng cảm thấy cố bé này tốt, yên lặng làm việc lại không kể công, nhịn không được cười mị mắt, “Được được được, cô không nói cho nó, đây là bí mật giữa chúng ta.”

Khang Đóa Hinh nhẹ nhàng thở ra, lập tức nói: “Cám ơn cô, cháu sẽ thường xuyên tới thăm. Về sau cô xuất viện, cháu cũng có thể đến nhà cô chào một tiếng.”

“Như vậy tốt nhất, ai, đừng mất tự nhiên như vậy.” Diệp Cầm Mĩ vẫy vẫy tay, “Ngồi đi, cô rất muốn nghe chuyện của cháu cùng Đông Luân!”

Những lời này, kiếp trước cô cũng từng nghe mẹ chồng nói, Khang Đóa Hinh bỗng nhiên cảm thấy hốc mắt có chút nóng, vội lắc lắc đầu, đuổi cảm xúc khác thường đi chỗ khác, ngoan ngoãn ngồi trên ghế cạnh giường bệnh, cười mở miệng, “Được, cô muốn nghe cái gì, cháu nói cho cô.”

Kiếp trước bọn họ đối với thân tình đều có rất nhiều tiếc nuối, kiếp này cô không giận dỗi cha mẹ, anh cũng thành công, mẹ anh cũng không vì bị ung thư mà qua đời, cô tin tưởng, bọn họ có thể thay đổi kết cục phải li hôn.

Cô nguyện ý cố gắng vì thế.

Thời gian trôi mau, cuộc sống đại học năm nhất của Khang Đóa Hinh rất nhanh đã trôi qua.

Lên năm hai được đổi kí túc xá, không cần tiếp tục ở cùng Hứa Tĩnh Á, làm cô vui vẻ nhẹ nhàng thở ra, ngày qua càng vui vẻ.

Từ khi biết Hứa Tĩnh Á ôm tâm tư khác thường với Đông Luân, Khang Đóa Hinh không muốn gặp lại cô ta nữa.

Nếu không phải bất đắc dĩ, đừng nói nửa câu, ngay cả một chữ cũng không muốn nói, Hứa Tĩnh Á muốn làm loạn như thế nào tùy cô ta, dù sao tất cả coi như không thấy là được.

Sau đó, mọi người cũng đều mặc kệ cô ta, chính là Hứa Tĩnh Á tựa hồ không hề cảm thấy sự trầm mặc cự tuyệt của mọi người, vẫn nông cạn như cũ.

Về phần cô cùng Đông Luân, có lẽ là do bọn họ từng có trí nhớ đặc thù về mười năm đã sống cùng nhau, phá lệ quý trọng này phần cảm tình, hẹn hò đã hơn một năm, ít khi khắc khẩu.

“Tít tít” Hai tiếng, di động Khang Đóa Hinh kêu, mở tin nhắn ra xem.

Sinh nhật vui vẻ, bữa tiệc có vui không?

Nhìn tên người gửi, là Nguyễn Đông Luân gửi đến, miệng cô bất giác gợi lên một chút ý cười.

Hôm nay là sinh nhật hai mươi tuổi của cô, trong nhà vì cô tổ chức party.

Cũng không tệ lắm, đáng tiếc anh không tới.

Kỳ thật cũng chỉ nói thế mà thôi, cô biết hôm nay thứ Bảy anh còn phải đến công ty tăng ca, huống chi hôm nay tiệc sinh nhật làm ở nhà, ở trước mặt cha mẹ cô, bọn họ chưa công khai.

Tiếng báo tin nhắn rất nhanh lại vang lên, cô mở ra xem, phát hiện bên trong viết —

Thực xin lỗi, tối hôm nay bồi thường cho em được chứ?

Cô không khỏi cười ra tiếng, dường như có thể tưởng tượng ra bộ dáng Nguyễn Đông Luân nhíu mày  trừng mắt lúc đọc tin nhắn cô gửi qua.

 

 

 

3 thoughts on “Tuổi 17 – Chương 6.1

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s