Phu quân là thái giám tổng quản – 117

Chính văn Chương 117:Lời của Lệ phi

Editor: Mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

“Không muốn không muốn!” Sanh Dung dậm chân nói:“Mẫu hậu nếu thật muốn nhi thần gả, vậy nhi thần gả cho Đoàn thái giám!”


“Con!” Hoàng hậu lập tức thay đổi sắc mặt, tức giận đến không nói ra lời.


Lệ phi vội nói:“Hoàng hậu chú ý thân thể, không nên tức giận, Công chúa còn nhỏ tuổi, nói lung tung, hoàng hậu không cần cho là thật.”


Không ngờ Sanh Dung lại tiếp tục nói:“Bản Công chúa nói thật, các ngươi bắt bản Công chúa lập gia đình, bản Công chúa liền gả cho Đoàn thái giám, đến Đoàn phủ ở!”


Hoàng hậu tức giận hít sâu mấy hơi, nói:“Ngày mai, ngày mai bản cung sẽ nói Hoàng Thượng chỉ hôn cho con!”


“Mẫu hậu, người thật xấu, bây giờ con đi tìm phụ hoàng, để cho người chỉ hôn nhi thần cho Đoàn thái giám!” Nói xong, Sanh Dung bỏ chạy ra ngoài.


Thấy Sanh Dung đi ra ngoài, Hoàng hậu bị chọc giận không nhẹ, Cầu Mộ Quân tiến lên quỳ xuống nói:“Hoàng hậu nương nương, thần nữ cáo lui trước.” Hoàng hậu gật gật đầu, Cầu Mộ Quân đứng lên đang định đi, lại bị gọi lại. “Đợi chút.” Hoàng hậu nói.


“Ngươi cùng Công chúa quan hệ cũng tốt, ngươi cảm thấy Công chúa nói muốn gả cho Đoàn Chính Trung là thật hay giả?”


Cầu Mộ Quân nói: “Bẩm hoàng hậu nương nương, thần nữ cảm thấy là thật, nhưng Công chúa đối với Đoàn tổng quản không phải tình cảm nam nữ, cũng không thật sự muốn làm vợ chồng với hắn gần nhau cả đời, mà là giống Lệ phi nương nương nói, Công chúa tuổi còn nhỏ, không hiểu chuyện mới nói ra lời này. Có lẽ là Đoàn tổng quản có thể khiến Công chúa vui lòng, ngày thường Công chúa được Đoàn tổng quản hầu hạ, Hoàng hậu nương nương lại nói muốn tuyển Phò mã cho Công chúa, Công chúa trời sinh tính ham vui, lại không muốn gả, dưới tình thế cấp bách mới có thể nói muốn gả cho Đoàn tổng quản.”


Hoàng hậu gật gật đầu, nói:“Đứa nhỏ này, thực không thể khiến người ta bớt lo.”


Lúc này, Lệ phi nói:“Hoàng hậu, Công chúa nói muốn gả Đoàn tổng quản nô tì không lo lắng, chỉ coi như nàng nói giỡn mà thôi, nhưng có một sự kiện khác, thật ra lại khiến nô tì lo cho Công chúa hơn .”


Hoàng hậu hỏi:“Chuyện gì?”


Lệ phi nói:“Công chúa sủng ái Đoàn tổng quản là chuyện mọi người đều biết, nô tì cũng không để trong lòng, nhưng trước đó vài ngày, nô tì lại nghe được mấy lời đồn đại không tốt về Công chúa.”
Hoàng hậu lập tức nói:“Đồn đại như thế nào?”


Lệ phi khó xử một chút, cắn cắn môi, hạ quyết tâm quyết định nói:“Nô tì nghe mấy nô tài nói, bên ngoài đều nghe đồn Đoàn tổng quản……” Nàng đỏ mặt, cúi đầu nói:“Đều nghe đồn Đoàn tổng quản thật ra không phải hoạn quan thực sự, Công chúa sủng ái hắn như vậy, thật ra là cùng hắn có quan hệ không để người ngoài biết.”


“Cái gì?” Hoàng hậu nhất thời tức giận, thân mình lảo đảo, cung nữ bên cạnh vội đi lên đỡ bà.
Nghe thấy lời này của Lệ phi, Cầu Mộ Quân chỉ cảm thấy trong lòng chấn động.


Tuy rằng nàng ở bên ngoài cũng nghe nói như vậy, nhưng dân gian tất nhiên là lắm lời đồn, thích chế tạo lời đồn, nhưng trong cung…… Lệ phi nói lời này cho Hoàng hậu, vậy không phải sẽ lớn chuyện sao? Đoàn Chính Trung…… Sẽ gặp chuyện sao?


Cầu Mộ Quân còn đang lo lắng, liền nghe Lệ phi nói thêm:“Hoàng hậu, lời này đương nhiên là do người ta cố ý tung ra, hoặc là vũ nhục Đoàn tổng quản, hoặc là vũ nhục trong sạch của Công chúa, nhưng thời gian quá dài, truyền nhiều người, đối với thanh danh Công chúa, đối với thanh danh hoàng gia đương nhiên không tốt. Nô tì vì thế mà lo lắng mất mấy ngày, rốt cục nghĩ ra một cách, cũng không biết có thích hợp không.”


Hoàng hậu đã sớm bị việc này khiến cho tâm phiền ý loạn, lập tức nói:“Lệ phi có chuyện nói thẳng đi.”


Lệ phi liền nói:“Nô tì suy nghĩ, có nên để Hoàng Thượng chủ trì, trước mặt những người có thể tin, nghiệm thân cho Đoàn tổng quản, sau đó triêu cáo thiên hạ, tẩy oan cho Đoàn tổng quản, cũng trả lạ trong sạch cho Công chúa.”


“Này……” Hoàng hậu nghĩ nghĩ, nói:“Trong cung cách vài năm cũng sẽ kiểm tra nô tài một lần, nhưng cũng không nghiêm. Đoàn Chính Trung lại được Hoàng Thượng sủng ái, có lẽ chẳng có mấy kiểm tra được hắn. Lần này, có lẽ trước lúc kiểm tra, để cho Hoàng Thượng hạ chỉ, lần kiểm tra này không được sót một người, cho dù chức vị ra sao đều phải kiểm tra. Mượn danh kiểm tra, để Đoàn Chính Trung nghiệm minh chính bản thân, sau đó đem kết quả công bố rộng rãi.”


Lệ phi vội nói:“Vâng, hoàng hậu lo lắng thực chu đáo, như thế rất tốt!”


Lúc này, Cầu Mộ Quân nhẹ giọng nói:“Hoàng hậu nương nương, thần nữ cả gan có thể nói mấy câu sao?”


Hoàng hậu gật đầu nói:“Ngươi nói đi.”


Cầu Mộ Quân nói:“Hoàng hậu biết thần nữ từng cùng Đoàn tổng quản là vợ chồng, từng có tiếp xúc với hắn, cũng hầu hạ hắn tắm rửa thay quần áo, mấy chuyện linh tinh. Chuyện Đoàn tổng quản thật sự là thân không trọn vẹn thần nữ có thể đảm bảo, kiểm tra xong công bố thiên hạ đương nhiên là có thể, nhưng thần nữ lại cảm thấy không thích hợp.”


Hoàng hậu nhất thời đã quên Cầu Mộ Quân trước mắt lúc trước là phu nhân của Đoàn Chính Trung, nghe nàng nói như vậy, liền hỏi:“Ngươi có ý kiến gì?”


Cầu Mộ Quân nói:“Bẩm hoàng hậu nương nương, chưa đến lúc kiểm tra trong cung lại đột nhiên cho kiểm tra, lại hạ lệnh không thể bỏ sót một người, thêm lời đồn đãi lúc trước, mọi người nhất định sẽ đoán được kiểm tra lần này là nhằm vào Đoàn tổng quản. Thế chẳng phải là nói cho khắp thiên hạ, trong cung nghe lời đồn đãi này, cho nên kiểm tra đường đường đại tổng quản được Hoàng Thượng sủng ái sao?
Như vậy, ở trong cung ngoài cung, lời đồn đãi Đoàn tổng quản cùng Công chúa có quan hệ sẽ càng lưu truyền bốn phía. Có lẽ lúc đầu người biết lời đồn đãi này cũng không nhiều, nhưng làm như vậy ngược lại biến việc nhỏ thành chuyện lớn. Chẳng sợ sau này chứng minh được Đoàn tổng quản thật sự là hoạn quan, đó cũng chỉ là chứng thật chuyện không cần chứng thật. Đoàn tổng quản tiến cung tám năm, bây giờ là tam phẩm đại thái giám tổng quản, nói hắn là thái giám giả lại cấu kết cùng Công chúa, đều là tiểu dân phố phường, nhàm chán liền lấy ra làm đề tài nói vài câu, có chuyện khác mới mẻ, bọn họ liền quên.
Thần nữ sau khi bị đuổi về nhà, cũng có người truyền thần nữ trước khi gả vào Đoàn phủ cùng người khác thân mật, sau khi vào Đoàn phủ, hàng đêm tưởng niệm người trong lòng lúc trước, lại cùng người trong lòng trước kia hẹn hò, thế mới chọc giận Đoàn tổng quản, khiến hắn bỏ thần nữ. Thần nữ lúc ấy cũng thực đau lòng, nhưng không đến vài ngày sau, mọi người lại nói chuyện khác. Bọn họ căn bản không thật sự quan tâm. Thần nữ nghĩ, nếu lúc trước thần nữ để ý, tìm người ta lý luận, ngược lại không phải làm cho bọn họ có thêm đề tài sao? Cho nên thần nữ cảm thấy, nếu chỉ là đồn đãi không đủ tin tưởng, thì hoàng hậu, Công chúa việc gì phải cho là thật, việc gì phải đi kiểm tra làm lớn chuyện?”


Hoàng hậu cân nhắc nửa ngày, nói:“Ngươi nói cũng đúng, vốn là lời đồn đãi không thể tin, nếu trong cung làm kiểm tra, chẳng phải tự mình coi là thật sao.”


Lệ phi nói:“Hoàng hậu, nhưng lời đồn đãi này tiếp tục lan truyền như vậy, không phải tổn hại đến danh dự của Công chúa sao?”


Nghe xong lời này, Cầu Mộ Quân còn nói thêm:“Hoàng hậu nương nương, Lệ phi nương nương, thần nữ cảm thấy, thật ra phương pháp tốt nhất vừa rồi đã có, giống như hoàng hậu nói, thay Công chúa chọn Phò mã. Công chúa thành thân, có Phò mã, hai người tương thân tương ái, làm sao có kẻ dám đàm luận tổn hại danh dự Công chúa nữa?”

Tuổi 17 – Chương 5.4

Chương 5.4

Editor: mèomỡ

Anh không trả lời, nhưng biểu tình này xem như cam chịu.

Ý thức được bạn trai ngay cả lúc cô không để ý, cũng tự giác như vậy, tâm tình Khang Đóa Hinh đột nhiên trở nên vô cùng vui vẻ.

Kiếp trước cô canh cánh trong lòng, chính là Đông Luân cùng vị Vương thư ký kia rất gần gũi, mặc kệ cô kháng nghị như thế nào, anh cũng không chịu sa thải Vương thư ký, bởi vậy, phát hiện lần này trước lúc cô nhận ra anh đã bảo trì khoảng cách với những cô gái có ý đồ với anh, cô vô cùng vui vẻ.

Như uống mật, tươi cười của cô ngọt lên.

“Tốt lắm, đừng nghĩ nhiều như vậy, ăn một chút gì đi.” Lúc này Nguyễn Đông Luân nhìn lạc trong đĩa đều ở trong bát cô, còn thuận tay giúp cô gắp đi rau cần cô ghét nhất.

Cô gắp một viên lạc thơm lừng, “Anh sẽ chiều em đến mức mắc bệnh công chúa mất.”

“Chiều vợ là chuyện thiên kinh địa nghĩa,” Mặt anh không đỏ khí không suyễn.

* THIÊN KINH ĐỊA NGHĨA: lẽ bất di bất dịch; lý lẽ chính đáng; đạo lý hiển nhiên

“Còn vợ à, trước tiên em phải thuyết phục được cha mẹ em gả con gái đi cái đã!” Tuy trong lòng ngọt ngào, miệng cô vẫn trêu ghẹo, “Nhưng nói lại, vài ngày trước ba em còn khen anh đó! Nói ánh mắt anh vô cùng chuẩn, lúc trước làm cho công ty lời một khoản lớn.”

“Anh cũng chỉ bắt chước lời người khác, lấy ý tưởng bảy tám năm sau của kiếp trước ra dùng thôi.” Nguyễn Đông Luân kéo kéo khóe môi.

Kỳ thật anh cũng không hy vọng chính mình thường xuyên mưu lợi, lợi dụng tri thức tương lai ảnh hưởng thay đổi lịch sử, nhưng có khi quả thật cũng cần phải có chút biểu hiện, để lại ấn tượng tốt trước mặt Khang Hành Đình, bởi vậy anh ngẫu nhiên vẫn là mượn dung một chút sang kiến kiếp trước gặp được.

Dù sao vợ biến thành bạn gái không thể công khai, thật sự làm người ta buồn bực!

“Vậy cũng rất lợi hại, muốn em nhớ lại 10 năm trước, có sang kiến gì có thể mang ra sử dụng, em chịu.”

“Em cũng không phải thương nhân, không thể nhớ được là bình thường…… Đúng rồi.” Anh như là nghĩ tới cái gì, cầm lấy ba lô để ở ghế bên cạnh, lấy ra một quyển sổ tiết kiệm cùng con dấu giao cho cô, “Này cho em.”

Khang Đóa Hinh đối với thứ này cũng không xa lạ chút nào, kiếp trước ngày bọn họ kết hôn, anh cũng từng giao cho cô giống nhau như đúc.

“Cho em cái này làm gì? Chúng ta chưa kết hôn.” Mặt của cô bỗng nhiên đỏ ửng.

Một người đàn ông nguyện ý đem quyền tài chính giao cho vợ, đại khái giống như diều hâu tự cắt hai cánh, khẳng định thật sự yêu cô thật lòng mới làm được.

Thật lâu trước kia cô chỉ biết, người đàn ông này sẽ không nói lời ngon tiếng ngọt, nhưng anh thật sự yêu cô.

“Coi như giúp anh bảo quản đi.” Anh nhẹ nhàng ho một cái, cũng có vài phần ngượng ngùng.

Khang Đóa Hinh ôm mấy phần hứng thú cùng vui vẻ, lật đến tờ cuối cuốn sổ tiết kiệm, lại nhìn thấy con số trên đó, thiếu chút nữa sặc chết.

“Khụ khụ, này…… đây là không cẩn thận đánh sau một số 0 hay hai số 0? Hay là số lẻ đánh sai vị trí?” Cô trừng mắt nhìn con số kia, giống như đang nhìn quái vật.

Anh không phải gia cảnh thanh bần, dựa vào làm công sống qua ngày, trong nhà còn có mẹ bệnh ung thư cần rất nhiều tiền trị liệu sao? Nhưng mấy con số trong quyển sổ này làm cô choáng váng, đâu đầu hoa mắt?

“Em không mắt hoa, con số cũng không viết sai.”

Khang Đóa Hinh ngây người, giở về phía trước, trên đó quả thực viết  ba chữ  “Nguyễn Đông Luân”. Nếu số không đánh sai…… Chẳng lẽ trên đời có người thứ hai có tên này?

“Đừng đoán, đó thực sự là sổ tiết kiệm của anh.” Anh chỉ liếc mắt một cái là biết cô suy nghĩ cái gì.

“Anh, anh, anh sao lại nhiều tiền như vậy?” Cô hoàn toàn choáng váng.

Cho dù anh nhận một đống dạy kèm tại nhà, lại đi làm ở ‘Khang’, cũng không khả năng kiếm được nhiều tiền như vậy!

“Trở về gần hai năm, anh cầm tiền làm công đi đầu tư, buôn bán lời chút tiền trinh.” May mắn kiếp trước anh luôn rất nhạy cảm với thông, luôn luôn chú ý thị trường, nếu không cũng không có khả năng thu lợi kinh người như thế.

“Đây căn bản không phải tiền trinh mà thôi –” Cô vẫn thực khiếp sợ.

“Tóm lại em cứ cầm là được rồi.” Cô đem sổ tiết kiệm cùng con dấu đặt vào trong cặp.

Tâm tình Khang Đóa Hinh thực phức tạp.

Cô vẫn biết ông chồng nhà mình thực thông minh, kiếp trước nếu không phải tuổi còn trẻ đã phải nuôi cô cùng mẹ chồng sinh bệnh, sẽ không chỉ thành công có thế, mà nay anh đã có năng lực “Biết trước”, càng làm cho anh như hổ thêm cánh, trong hai năm ngắn ngủn kiếm được bằng này.

Nhưng cũng chỉ có Nguyễn Đông Luân anh mới có năng lực đó.

Hai năm trước cô cùng anh trở về, nhưng thành tựu lớn nhất trước mắt, cũng chỉ là thi đỗ hệ tiếng Trung đại học Z mà thôi, muốn cô nghĩ biện pháp kiếm tiền, cô chịu.

Nghĩ đến đây, Khang Đóa Hinh đột nhiên có chút bất an.

Lúc trước gả cho anh, hai người đều còn trẻ, anh hai bàn tay trắng, chỉ có cô biết chỗ tốt của anh.

Nhưng cô lại bắt đầu sợ hãi anh bây giờ, có thể lúc cô không chú ý, đã bay quá cao quá xa, khiến cho cô không đuổi kịp ?

Không nên không nên, cô tuyệt đối không thể để cho loại sự tình này phát sinh!

“Được rồi, sổ tiết kiệm của anh, em giúp anh bảo quản.” Khang Đóa Hinh cười, ôm chặt cái cặp có quyển sổ vào vòng, trong lòng càng kiên định phải nắm chắc ý nghĩ của anh.

Chuyện công ty, cô không thể giúp anh, đúng vậy, nhưng có thể xuống tay từ chỗ khác?

Anh luôn yên lặng làm rất nhiều chuyện vì cô, cũng là lúc cô nên trả giá.

 

 

 

Tuổi 17 – Chương 5.3

Chương 5.3

Editor: mèomỡ

 

Khang Đóa Hinh bước nhanh ra khỏi phòng học, biết Đông Luân tiết sau còn có khóa, quyết định trước đi thư viện chờ anh, còn phải đề phòng Hứa Tĩnh Á lại đi theo.

“Khang Đóa Hinh.” Đi đến một nửa, phía sau có người gọi cô.

Cô quay đầu lại, nhìn thấy một đàn chị cùng khóa, nhưng cô chỉ nhận ra diện mạo đối phương, không biết tên.

“Đàn chị có chuyện gì sao?” Cô lễ phép nhìn đối phương gật đầu.

“Em muốn đến thư viện?”

“Vâng.”

“Cùng đi?”

Cô có chút do dự, “Nhưng em hẹn ăn cơm trưa cùng người khác, sẽ chỉ ở bên trong chờ 1 tiết mà thôi……”

“Không sao.” Đàn chị kia bước nhanh đi theo, cùng cô sóng vai đi, “Cùng bạn trai hẹn ăn cơm trưa?”

“Sao giống như toàn thế giới đều biết vậy ?” Khang Đóa Hinh cười khổ, rõ ràng cô muốn giấu.

“Bạn cùng phòng của em hết sức giúp em tuyên truyền .” Ngay cả thực tập sinh như cô còn nghe qua vài lần. “Cô ta nói muốn giúp em coi chừng bạn trai, vừa vui vẻ kể nhìn thấy bạn trai em cùng nữ sinh khác đi cùng nhau gì gì đó, không phải sao?”

Khang Đóa Hinh vô cùng bất đắc dĩ thở dài, “Em thật không biết Tĩnh Á suy nghĩ cái gì.”

Ở đại học vốn có cả nam lẫn nữ, đâu thể nào không tiếp xúc cùng người khác phái được? Không biết Hứa Tĩnh Á để ý hai người bọn họ như vậy làm gì?

Đàn chị kia đột nhiên cười ra tiếng, “Chị nói này đàn em, em thực không hiểu hay là giả không hiểu? Cô ta đang ghen tị với em đó!”

“Em có cái gì tốt mà ghen tị ?” Khang Đóa Hinh không thể hiểu, “Thành tích không đứng đầu, cũng không phải nữ sinh xinh đẹp nhất lớp, cô ấy muốn tìm người ghen tị, cũng không nên nhằm vào em.”

Đàn chị nhún nhún vai, “Ai biết? Có lẽ là nam sinh cô ta thích thầm mến em.”

“Trừ bỏ bạn trai em, em sẽ không yêu ai khác.” Mười mấy năm ở chung, bọn họ trong lúc đó trừ bỏ tình yêu, còn có loại tình cảm khác càng khắc sâu, cô không nghĩ có ai khác có thể thay thế được, huống hồ tâm trí cô sắp ba mươi tuổi, sau có thể thích lũ sơ mao đầu tiểu tử mới hơn hai mươi chứ?

“Cũng có khả năng người cô ta thích chính là bạn trai em.”

“Cái gì?” Khang Đóa Hinh kinh ngạc dừng bước.

“Ha, xem em khẩn trương kìa, kỳ thật chị tùy tiện nói mà thôi.”

Không, đàn chị vừa nói như vậy, cô bỗng nhiên cảm thấy rất có khả năng.

Khang Đóa Hinh nhớ tới lần đầu tiên gặp mặt, Hứa Tĩnh Á nghe được cô cùng Đông Luân hẹn hò ngữ khí ghen ghét, nhớ tới chuyện chung phòng hơn phân nửa học kỳ, Hứa Tĩnh Á luôn cố ý vô tình hỏi chuyện về Đông Luân, nếu không chính là hỏi khi nào bọn họ hẹn hò, cứng rắn la hét muốn đi cùng……

Lòng của cô giống như nghẹn cái gì, vô cùng không thoải mái.

“Ngại quá, đàn chị, em đột nhiên nhớ còn có việc, sẽ không đi thư viện nữa!” Cô vội vàng xin lỗi đối phương, xoay người chạy tới học viện điện cơ.

“Đóa Hinh, sao em lại tới đây?” Nguyễn Đông Luân ra khỏi phòng học nhìn thấy bạn gái, rất ngoài ý muốn, “Không phải bảo em đến thư viện chờ anh sao? Gần đây trời lạnh, chờ ở bên ngoài cẩn thận cảm lạnh.”

Anh kéo bàn tay có chút lạnh lẽo của cô, nhẹ nhàng xoa bóp.

Cô chỉ quyệt miệng trừng anh, rầu rĩ không nói lời nào.

“Làm sao vậy, chỗ nào không thoải mái, hay là xảy ra chuyện không vui?” Nguyễn Đông Luân phát hiện cô không bình thường, lo lắng hỏi.

Thấy anh sốt ruột lo lắng vì mình, cho dù lúc trước Khang Đóa Hinh giận anh vô cùng, giờ phút này cũng đều tiêu tan hết.

Huống chi việc này thật sự không thể trách anh.

Tuy rằng chỉ cần nghĩ đến đến bạn cùng phòng của cô dám mơ ước người đàn ông của cô, thậm chí vì thế mà đá đểu chọc ngoáy cô, cô vẫn vô cùng không thoải mái.

“Không có gì, có chút khó chịu mà thôi.” Cô chủ động khoác tay anh, “Chúng ta đi ăn cơm đi.”

Lúc ăn cơm, Khang Đóa Hinh do dự thật lâu, cuối cùng vẫn ấp a ấp úng đem chuyện Hứa Tĩnh Á nói ra.

Không nghĩ Nguyễn Đông Luân lại thản nhiên nói: “À, vậy sao?”

“Sao anh lại lãnh đạm như vậy?” Cô có điểm bất mãn, “Chẳng lẽ anh đã phát hiện từ sớm?”

“Có biết hay không có gì khác?” Anh gắp lạc từ đĩa mình sang bát cô, lạc ở nhà ăn này vẫn là món cô thích nhất, “Anh không có khả năng đáp lại tình cảm của cô ta, cho dù biết cũng coi như không biết.”

“Cho nên anh thật sự đã biết từ trước?” Khang Đóa Hinh nheo mắt lại.

“Có chút cảm giác được.” Tại phương diện này anh cũng không hiểu lắm, nhưng hành động của Hứa Tĩnh Á thật sự rất rõ ràng, làm cho anh không muốn phát hiện cũng khó.

Nhưng anh thật ra rất ngoài ý muốn Khang Đóa Hinh còn trì độn hơn mình.

“Vậy mà anh còn không nói cho em biết?” Cô nhất thời tức giận đến muốn cầm lấy chiếc đũa gõ anh, nhưng tay giơ lên một nửa, lại đột nhiên nhớ tới một việc, “Đợi chút, chẳng lẽ chính là bởi vì chuyện này, cho nên anh không tới kí túc xá nữ chờ em?”