Phu quân là thái giám tổng quản – 115

Chính văn Chương 115: Ở cùng nhau

Editor: Mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Nhưng…… Bây giờ nàng đã hiểu, có một số việc biết càng ít càng tốt. Hắn mong nàng không biết bất cứ chuyện gì là sợ nàng gặp nguy hiểm sao?


Đang nghĩ vậy đột nhiên nhìn thấy cả người mình trần truồng, mặt của nàng lại đỏ thêm một tầng.
Cúi đầu, nhỏ giọng hỏi:“Bây giờ ta đi ra ngoài bằng cách nào?”


“Chờ một lát, sẽ có cung nữ tới nơi này đốt tiền vàng.” Đoàn Chính Trung nói.


“Tiền vàng?”


“Nơi này là lãnh cung, hai ngày trước Trần phi vừa mới chết đây.” Đoàn Chính Trung lãnh đạm nói.


“A?” Cầu Mộ Quân sợ run cả người, không tự giác nhìn quanh bốn phía, không nói thì thôi, vừa nói lập tức cảm thấy trong phòng này âm khí dày đặc.


Quay đầu lại, phát hiện Đoàn Chính Trung đang nhìn nàng, làm cho nàng lại ngượng ngùng, cúi đầu.


“Ngươi……” Hắn nhìn hồi lâu, đang định mở miệng, lại có tiếng bước chân đi về phía này. Đoàn Chính Trung lập tức đứng lên, đi ra ngoài cửa.


“Nô tỳ…… bái kiến Đoàn tổng quản.” Cung nữ ngoài cửa thấy hắn, kinh ngạc run giọng nói.


“Đi lấy một bộ quần áo nữ nhân đến.” Giọng nói Đoàn Chính Trung lạnh lùng, khiến người ta nghe xong liền phát run.


“Dạ, nô tỳ lập tức đi ngay.” Cung nữ nói xong liền lui xuống.


Đoàn Chính Trung lại trở vào trong phòng.


Cầu Mộ Quân chờ hắn nói chuyện, hắn lại không có ý mở miệng nữa. Vừa rồi hắn muốn nói gì? Là lời hay hay là châm chọc? Cầu Mộ Quân thầm đoán trong lòng, lại không dám hỏi ra miệng. Nếu nàng hỏi, nhất định không phải lời tốt đẹp.


Bọn họ cứ yên lặng như vậy. Cầu Mộ Quân dùng quần áo hắn bao lấy người mình, cúi đầu, co chân ngồi ở trên giường, Đoàn Chính Trung đứng ở trong phòng, nhìn ra ngoài cửa.


Nhưng cho dù như vậy, nàng cũng cảm thấy hạnh phúc .


Có thể đứng cùng hắn ở trong một gian phòng như vậy, dù là một căn phòng vừa mới có người chết, dù yên lặng không nói một câu, nàng cũng cảm thấy mỹ mãn.


Nàng nghiêng đầu nhìn bóng dáng hắn, muốn tiến lên ôm lấy hắn, muốn hỏi lại hắn có yêu nàng hay không.


Nàng không muốn yêu Thích Ngọc Lâm, không muốn lừa người nàng không muốn lừa, không muốn lại tiến vào hoàng cung này, thầm nghĩ dựa vào bên cạnh hắn.


Không biết, nếu hắn tới chậm, nếu lúc hắn đến thấy nàng mặt tái nhợt, môi thâm tím nằm trên mặt đất, trên người bò đầy rắn độc, hắn sẽ phản ứng thế nào.


Không biết…… không biết cũng tốt, ít nhất nàng còn sống, còn sống tốt hơn so với đã chết, còn sống còn có hi vọng.


Cung nữ quay lại đây, Đoàn Chính Trung đi ra cửa cầm quần áo.


Hắn cầm quần áo tiến vào, để tới trước mặt nàng.


Là một bộ quần áo cung nữ, cung nữ đương nhiên cũng chỉ có thể lấy đến quần áo cung nữ.


Nàng nhìn hắn, muốn nói hắn xoay người sang chỗ khác, lại không mở miệng được. Quần áo của nàng là do hắn cởi, thân thể của nàng hắn đâu chỉ xem qua một hai lần?


Vẫn dùng quần áo hắn bọc lấy thân thể, nàng cầm bộ quần áo cung nữ, xoay người. Cởi quần áo của hắn, bắt đầu mặc yếm.


Khẩn trương……


Nàng có thể khẳng định, hắn không xoay người sang chỗ khác, cũng không nhìn nơi khác, mà nhìn nàng, nhìn nàng mặc quần áo.


Khẩn trương, muốn nhanh chóng mặc cái yếm vào, nhưng càng muốn nhanh lại càng không nhanh được, dây lưng sao lại ngắn như thế, làm thế nào cũng không kéo qua được, chẳng lẽ nàng phải bó tay?


Một đôi tay tiếp nhận dây lưng trên tay nàng, giúp nàng buộc lại.


Mặt lại đỏ.


Phải nói mặt của nàng từ khi vào đây chưa có lúc nào không đỏ.


Hắn giúp nàng mặc xong cái yếm, sau đó cầm lấy áo trong đem cổ tay áo để phía dưới bả vai nàng, để cho nàng trực tiếp xỏ cánh tay trắng noãn vào. Cứ như vậy, dưới sự “Cố gắng” của hai người, nàng nhanh chóng mặc xong quần áo, thành một “Tiểu cung nữ”. Đoàn Chính Trung cầm lấy quần áo của mình mặc lên người, sau đó hai người cùng nhau đi ra ngoài.


Ngoài cửa, cung nữ xoay người cúi đầu thật sâu, phỏng chừng ngay cả tướng mạo của nàng cũng không phát hiện. Cầu Mộ Quân biết, cung nữ kia còn nhỏ tuổi hơn nàng, biết cái gì nên xem, cái gì không nên xem. Thật ra nàng cũng biết, nhưng nàng không muốn làm theo. Cũng khó trách Đoàn Chính Trung luôn nói nàng tự cho là thông minh, tự cho là đúng.


Từ lãnh cung đi ra, lại nhớ tới nơi vừa rồi chơi trốn tìm, mới đến đã thấy Thích Vi cùng Sanh Dung đi về hướng này. “Mộ Quân tỷ tỷ, tỷ trốn ở đâu vậy? Đoàn thái giám, sao ngươi lại ở cùng Mộ Quân tỷ tỷ?” Sanh Dung vừa thấy hai người liền hỏi. Thích Vi đến gần nàng nói:“Mộ Quân tỷ tỷ, sao tỷ lại mặc bộ quần áo này?”


“Công chúa, nô tài cáo lui trước.” Đoàn Chính Trung nói xong liền rời đi, không để ý đến Sanh Dung, cũng không quay đầu liếc nhìn nàng một cái.


“Ai –” Sanh Dung nhìn bóng dáng hắn bĩu bĩu môi, sau đó lại quay đầu nói:“Mộ Quân tỷ tỷ, tỷ nói mau, tỷ trốn ở đâu? Hay là cùng Đoàn thái giám đi chơi vui vẻ?”


Cầu Mộ Quân nhớ tới lời nói của Đoàn Chính Trung, liền làm vẻ mặt sợ hãi nhỏ giọng nói với các nàng:“Tỷ trở về sẽ nói với các muội!”


Thích Vi cùng Sanh Dung cảm thấy kỳ lạ, lập tức cùng nhau trở về Khởi Tú cung.


“Sao lại có chuyện như vậy, ta phải đi nói cho phụ hoàng mẫu hậu, để cho bọn họ bắt hai người kia lại!” Cầu Mộ Quân vừa nói xong, Sanh Dung liền tức giận đập cái bàn nói.


“Công chúa đừng mà!” Cầu Mộ Quân lập tức nói.


“Nếu người đi nói, nếu để cho Hoàng Thượng, Hoàng Hậu biết, hai người kia nhất định sẽ giết ta, hơn nữa, cho dù người đi nói cho Hoàng Thượng, Hoàng Hậu; Hoàng Thượng, Hoàng Hậu cũng không biết hai người kia là ai!”


“Nhưng, nếu bọn họ lại giết tỷ thì làm sao bây giờ?” Thích Vi nói.


Cầu Mộ Quân nói:“Đoàn Chính Trung nói bọn họ nhất định sợ nếu lại giết tỷ sẽ lộ ra dấu vết, dù sao tỷ cũng chưa nghe rõ, có lẽ bọn họ sẽ không động thủ lần nữa đâu.”


Thích Vi nhíu nhíu mày nói:“Mộ Quân tỷ tỷ, tỷ thật sự không nghe được một chút manh mối nào sao?”


Cầu Mộ Quân cố gắng nghĩ nghĩ, nói:“Hình như…… nam nhân kia gọi nữ nhân kia là Vân nhi……”


“Khẳng định không phải, tên mẫu hậu có chữ “Vân”!” Sanh Dungnói.


Cầu Mộ Quân vội nói:“Có lẽ là ta nghe lầm, nhưng khi đó trong lòng ta khẩn trương, ở khe núi cũng không nghe được rõ ràng lắm, thật sự là không nghe được chút manh mối nào.”


Thích Vi phát sầu nói: “Làm sao bây giờ? Nếu biết mặt, để cho Sanh Dung nói cho Hoàng Hậu nương nương để cho Hoàng Hậu nương nương đi thăm dò nhanh chóng tìm ra hai người kia, tỷ sẽ an toàn. Nhưng bây giờ, cái gì cũng không biết, làm sao mà tra đây?”


Cầu Mộ Quân tận lực làm ra bộ mặt sợ hãi sốt ruột, cố gắng tỏ vẻ với Thích Vi cùng Sanh Dung là mình căn bản chẳng nghe được cái gì hết.


Nàng biết ý đồ của Đoàn Chính Trung, không phải là đề phòng Thích Vi cùng Sanh Dung, mà là hai người kia nhất định sẽ không giữ miệng. Đặc biệt Sanh Dung, nàng là người trong cung, phi tử kia cũng là người trong cung, các nàng nhất định sẽ biết nhau. Phi tử kia nhất định có thể nghe được hôm nay là mấy người bọn họ đi chơi trốn tìm, chắc chắn cũng có thể nghe được người trốn ở núi giả là nàng, đã biết quan hệ như vậy, phi tử kia nhất định sẽ có ý vô tình hỏi chuyện này. Sanh Dung không phải người có tâm cơ, khẳng định sẽ nói ra chi tiết, vậy làm sao nàng còn có khả năng lừa đôi nam nữ kia.

Phu quân là thái giám tổng quản – 116

Chính văn Chương 116: Phải gả thì gả cho Đoàn thái giám

Editor: Mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

“Vi Vi, Công chúa, chuyện này không thể nói lung tung, các muội tốt nhất làm như không biết, hơn nữa ai hỏi cũng không nói, được không?” Cầu Mộ Quân nói. Thích Vi gật gật đầu, Sanh Dung dưới ánh mắt cầu xin của nàng chần chờ nửa ngày, cũng đồng ý.


Không ngờ đúng lúc này, ngoài Khởi Tú cung có tiểu thái giám đến, nói là Hoàng Hậu nương nương muốn triệu kiến Sanh Dung, Thích Vi cùng Cầu Mộ Quân .


Trong lòng Cầu Mộ Quân kinh ngạc, không biết là xảy ra chuyện gì.


Hoàng hậu triệu kiến sao dám chậm trễ, Thích Vi cùng Cầu Mộ Quân lập tức theo Sanh Dung ra Khởi Tú cung.


Hoàng hậu khoảng trên dưới năm mươi, trên mặt đã có ít nếp nhăn, tuy rằng phong tư yểu điệu, cũng không kém phần uy nghiêm.


Làm cho Cầu Mộ Quân ngoài ý muốn là … đứng bên cạnh nàng ta, đúng là Đoàn Chính Trung.


Hành lễ với Hoàng hậu xong, Hoàng hậu nói:“Tất cả đứng dậy đi.”


“Tạ mẫu hậu.” Sanh Dung đứng dậy chạy đến trước mặt hoàng hậu nói:“Mẫu hậu, nhi thần thực sự đã đưa Tiểu Thần Thần kia đến cung Uyển Ninh, người tìm nhi thần làm gì?” Nói xong, liền cầm lấy một quả táo trên bàn ăn, còn làm mặt quỷ với Đoàn Chính Trung.


Hoàng hậu lại nhìn Cầu Mộ Quân nghiêm túc nói:“Ngươi chính là con gái của Cầu đại nhân – Cầu Mộ Quân sao?”


Cầu Mộ Quân cúi đầu nói:“Bẩm Hoàng hậu, đúng là thần nữ.”


“Nghe Đoàn tổng quản nói, hôm nay ngươi gặp phải việc hậu cung dâm loạn, suýt nữa bị người giết?” Cầu Mộ Quân đột nhiên ngẩng đầu nhìn Đoàn Chính Trung.


Hắn vừa mới cứu nàng, bảo nàng không được nói với ai, chính hắn lại xoay người nói cho Hoàng Hậu. Nếu Hoàng hậu điều tra, hai người kia làm sao có thể buông tha nàng? Vì sao? Bởi vì muốn tranh công sao? Cho nên mới hy sinh nàng? Nàng nhìn hắn, hắn lại giống người xa lạ cũng nhìn lại nàng. Quá mức khiếp sợ, quá mức bi thống, Cầu Mộ Quân còn không mở miệng, Sanh Dung liền giành trước nói.


“Mẫu hậu, đúng vậy đúng vậy, nhi thần bảo muốn đến nói cho mẫu hậu, Mộ Quân tỷ tỷ lại không cho. Hai người kia còn dẫn rắn độc đến đuổi theo tỷ ấy, nếu không phải Đoàn thái giám nhìn thấy tỷ ấy sớm đã chết!”


Hoàng hậu nói:“Có chuyện này sao?”


Cầu Mộ Quân gật gật đầu.


“Ngươi nghe được cái gì?” Hoàng hậu lại hỏi.


Cầu Mộ Quân chần chờ. Nàng biết không thể nhiều lời, nhưng nàng không biết Đoàn Chính Trung đã nói cái gì. Nếu ngay cả chuyện nàng từng nghe qua giọng của nam nhân kia, nghe được nam nhân gọi nữ nhân là Cầm Nhi hắn đều nói cho hoàng hậu, vậy nàng liền xong đời. Nhưng, hắn sẽ làm vậy sao?


Trong lòng bàn tay Cầu Mộ Quân chảy ra một tầng mồ hôi, thấp giọng nói:“Hồi bẩm Hoàng hậu nương nương, lúc ấy thần nữ ở bên trong khe núi giả, cũng nghe không rõ ràng, chỉ biết hai người bên ngoài là có quan hệ không thể cho ai biết, cũng không nghe được cái gì khác.”


“Đoàn tổng quản nói ngươi nói cho hắn, nữ nhân kia có thể là phi tử, phải không?” Hoàng hậu lại hỏi.


Cầu Mộ Quân thừa nhận nói:“Vâng.”


“Còn không?”


Cầu Mộ Quân chần chờ một chút, khẳng định nói:“Thần nữ chỉ nghe được có thế .”


Hoàng hậu không nói gì, hồi lâu mới nói: “Được rồi, tất cả lui ra đi. Cầu Mộ Quân, khi nào ngươi nghĩ được thêm cái gì, liền lập tức nói cho bản cung, nếu không chỉ sợ Hoàng Thượng phải trị ngươi tội khi quân.”


Cầu Mộ Quân thở ra một hơi, trả lời:“Dạ, thần nữ nhớ rõ.”


Đoàn Chính Trung cùng ba người Cầu Mộ Quân đi ra khỏi Chiêu Dương điện của Hoàng hậu. Vừa ra khỏi Chiêu Dương điện, Cầu Mộ Quân liền nói:“Đoàn Chính Trung, ngươi thật bỉ ổi!”


Đoàn Chính Trung quay đầu nhìn nàng, nói:“Trong cung xảy ra chuyện, đương nhiên phải điều tra, nếu bản tổng quản không báo chẳng phải là lừa bịp Hoàng Thượng sao.”


“Ngươi…… Ngươi bán đứng ta! Nếu muốn ta chết, cần gì phải cứu ta!” Cầu Mộ Quân tức giận nói.


“Cầu tiểu thư sai rồi, bản tổng quản cùng tiểu thư không oán không thù, vì sao muốn tiểu thư chết? Bản tổng quản thấy trong cung sắp sửa xảy ra chuyện liên quan đến mạng người, đương nhiên sẽ cứu. Gặp trong cung có người làm nhục tôn nghiêm hoàng gia, tự nhiên phải cực lực cấm. Bản tổng quản chỉ làm theo quy củ mà thôi.” Đoàn Chính Trung nói xong, liền không quay đầu, tiếp tục đi về phía trước.


Cầu Mộ Quân ở sau lưng hắn tức giận cắn môi.


Có lẽ, hắn có dụng ý khác, có lẽ không phải hắn không để ý đến sự sống chết của nàng…… Nhưng lý do là gì?


Hắn nói cho Hoàng hậu, Hoàng hậu chưởng quản hậu cung, nhất định sẽ điều tra, hai người kia sẽ nóng vội, có lẽ sẽ tới giết nàng diệt khẩu, sau đó thì sao?


Sau đó Hoàng hậu hẳn sẽ tức giận, càng muốn điều tra, cha cũng sẽ đau lòng, cũng sẽ thề sống chết tìm ra hung phạm…… Sau đó, chuyện này nhất định sẽ ầm ĩ, tra đến tra đi như vậy, hai người kia rất có khả năng bị điều tra ra .


Cho nên…… Bọn họ sẽ lập tức tới giết nàng sao? Có lẽ…… Sẽ không.


Dù bọn họ không giết nàng, Hoàng hậu cũng sẽ tra, nhưng không có chứng cớ gì, cũng không có lý do xác thực, nàng cũng không cung cấp được manh mối quan trọng…… Chuyện này, có lẽ sẽ không giải quyết được gì .


Nói như vậy, là Đoàn Chính Trung cố ý nói chuyện này cho Hoàng hậu, cố ý công khai, làm cho hai người kia không dám giết nàng.


Cầu Mộ Quân không biết đây là lý do thật sự, hay vẫn là chính nàng nhất sương tình nguyện* vì Đoàn Chính Trung tìm lý do. Nhưng nàng tình nguyện tin tưởng đây là thực, tựa như chuyện xưa Thích Ngọc Lâm kể, nàng thà rằng cả đời mình sống trong hi vọng, sống trong mộng, cũng không nguyện chấp nhận sự thật nàng không muốn, chỉ có con đường duy nhất là nhảy xuống vực.


[*]: Nhất sương tình nguyện – Chỉ theo ý mình, chỉ biết ý muốn của mình (chỉ theo nguyện vọng chủ quan, không tính đến điều kiện khách quan).


Khi các nàng trở lại Khởi Tú cung, lại thấy thái giám vừa rồi Hoàng hậu phái tới.


Hắn không phải cùng các nàng về Chiêu Dương điện sao? Sao lại ở đây?


Kỳ lạ hơn là thái giám kia đến trước mặt Sanh Dung nói:“Công chúa, Hoàng hậu nương nương phân phó, đợi Cầu tiểu thư trở về, mời nàng lại đến Chiêu Dương điện một chuyến.”


Sau khi ngỡ ngàng một lúc, Cầu Mộ Quân lập tức hiểu ra.


Hoàng hậu muốn bí mật triệu kiến nàng.


Bà ta sợ nàng vì an toàn của bản thân mà không chịu nói thật, cho nên đợi một lúc tránh tai mắt của mọi người lại triệu kiến nàng một lần, làm cho nàng yên tâm lớn mật nói thật.


Nhưng nàng vẫn không dám nói thật.


Vậy nàng phải nói cái gì? Nói cũng không biết được thêm gì khác, Hoàng hậu nhất định không tin, vậy nàng sẽ nói mấy thứ khác, ví dụ như…… Nàng nói nam nhân gọi nữ nhân kia là Vân nhi sao?
Không được, khả năng sẽ liên lụy đến người khác.


Vậy nói thật, nói là Cầm Nhi.


Nếu chỉ nghe tên mà có thể timg được người vậy nàng còn sợ gì nữa. Nếu không tìm được, manh mối nàng cung cấp cũng vẫn vô dụng.


Hạ quyết tâm, nàng lại nghe Sanh Dung nói:“Không được, bản Công chúa cũng phải đi!”


“Công chúa, Hoàng hậu nương nương chỉ triệu kiến một mình Cầu tiểu thư.” Thái giám nói.


“Dù vậy bản Công chúa cũng phải đi, mẫu hậu cũng không nói không cho bản Công chúa đi!” Sanh Dung không thuận theo nói.


Thái giám nghĩ nghĩ, nói:“Vậy Công chúa theo nô tài cùng đi Chiêu Dương điện, để Cầu tiểu thư cải trang thành cung nữ đi theo phía sau Công chúa?”


“Được được được! Cứ như vậy!” Sanh Dung liên thanh nói. Đợi đến lúc mặt trời lặn, Cầu Mộ Quân cùng Sanh Dung lại một lần nữa vào Chiêu Dương điện.


“Cầu Mộ Quân, bây giờ không có người ngoài, ngươi đem những điều ngươi biết nói ra hết đi.” Hoàng hậu nói.


“Hoàng hậu nương nương…… Thần nữ……”


Cầu Mộ Quân chần chờ, Hoàng hậu còn nói thêm: “Ngươi không cần lo lắng, nói ra, thì bản cung sẽ bảo đảm an toàn của ngươi.”


“Đúng vậy, Mộ Quân tỷ tỷ mau nói, ngươi không phải nói nam nhân kia hình như gọi nữ nhân kia là Vân nhi sao?” Sanh Dung ở một bên nói.


“Cái gì, thật sự có chuyện này?” Hoàng hậu kinh hãi nói.


Cầu Mộ Quân lại trầm mặc nửa ngày, mới mở miệng nói:“Khởi bẩm nương nương, không phải Vân Nhi, là Cầm Nhi, nam nhân kia gọi nàng ta là Cầm Nhi.”


“Cầm nhi……” Hoàng hậu lặp lại một tiếng, lại hỏi:“Còn nghe thấy được cái gì khác không?”


Cầu Mộ Quân nói:“Bẩm nương nương, không có, thần nữ chỉ biết bằng đó.”


Hoàng hậu cúi đầu yên lặng, bên ngoài một tiểu thái giám thông báo:“Hoàng hậu nương nương, Lệ phi nương nương cầu kiến.”


Hoàng hậu nhìn Sanh Dung cùng Cầu Mộ Quân, nói:“Các ngươi ra sau bình phong đi.” Sau đó lại nói với thái giám:“Truyền Lệ phi tiến vào.”


Cầu Mộ Quân cùng Sanh Dung lập tức tránh ở sau bình phong nghe được một giọng nói dịu dàng:“Nô tì bái kiến Hoàng hậu nương nương.”


Giọng nói này……


Có chút cảm thấy hình như là giọng nói buổi sáng nghe được, lại dường như không phải.


Chẳng lẽ nàng đã hình thành thói quen, cho dù nghe ai nói đều cảm thấy giống giọng hai người bên ngoài núi giả kia? Lúc này, chỉ nghe hoàng hậu nói:“Lệ phi không cần đa lễ, đến tìm bản cung có chuyện gì không?”


Lệ phi đứng dậy nói:“Hoàng hậu, nô tì là vì Công chúa Sanh Dung mà đến.”


Sanh Dung nhìn nhìn Cầu Mộ Quân, lại ghé sát ra bình phong nghe ngóng.


Hoàng hậu nói:“Là vì chuyện của nàng?”


“Hôm nay Hoàng Thượng ở ngự hoa viên triệu kiến tân khoa Trạng Nguyên, vừa vặn bị nô tì thấy được.” Lệ phi nói.


“Nô tì gặp tân khoa Trạng Nguyên kia mi thanh mục tú** lại còn trẻ, lập tức liền nghĩ tới Công chúa Sanh Dung. Không phải mấy hôm trước Hoàng hậu nói muốn tuyển Phò mã cho Công chúa Sanh Dung sao? Nô tì cảm thấy nếu Hoàng hậu nhìn thấy vị tân khoa Trạng Nguyên này, nói không chừng có thể hợp với ý nguyện của Hoàng hậu đó!”


[**] Mi thanh mục tú: là mày thanh mắt đẹp, ý nói: Mặt mày đẹp đẽ, sáng sủa, thông minh)


“Thật sự là vậy sao? Tuổi còn trẻ đã làm Trạng Nguyên, thanh niên tài tuấn như thế thật là khó có được. Ngày mai bản cung thương lượng với Hoàng Thượng một chút xem ý Hoàng Thượng rồi lại gặp vị Trạng Nguyên này.” Hoàng hậu nói.


Sanh Dung lập tức từ chỗ trốn đi ra ngoài, Cầu Mộ Quân vội vàng kéo nàng, ai biết nàng hô to một tiếng:“Nhi thần không cần!”, không để ý Cầu Mộ Quân ngăn trở, liền chạy ra, lôi theo cả Cầu Mộ Quân ra.


Lệ phi thấy các nàng từ sau bình phong đi ra, kinh ngạc một chút, sau đó liền cười nói:“Công chúa, mẫu hậu người cũng không nói nhất định bắt người tuyển hắn làm phò mã, người có thể gặp mặt trước.”


“Không muốn không muốn không muốn! Bản Công chúa không cần bất cứ kẻ nào hết!” Sanh Dung lập tức nói.


Lệ phi vừa cười nói:“Công chúa sao có thể nói những lời ngốc nghếch đó, nữ tử lớn luôn phải xuất giá, Công chúa có phu quân tốt, coi như báo hết hiếu đạo cho phụ hoàng mẫu hậu người thôi.”


Cầu Mộ Quân đứng ở một bên len lén nhìn về phía Lệ phi, chỉ thấy nàng hơn hai mươi tuổi, khuôn mặt nõn nà, liễu diệp loan mi, đúng là mỹ nhân bế nguyệt tu hoa. Nàng cười nhẹ nhàng như vậy làm cho lòng người cảm thấy ấm áp, cho dù là lòng dạ cứng cũng có thể hóa thành nhu tình.
Nhìn lại, lại cảm thấy có chút nhìn quen mắt, Cầu Mộ Quân nghĩ, mới giật mình, thì ra nàng chính là mẹ đẻ của Cửu hoàng tử. Khó trách Cửu hoàng tử đáng yêu như thế, thì ra là có một vị mẫu thân mê người như vậy.


Sanh Dung lại lớn tiếng nói:“Không lấy chồng không lấy chồng, bản Công chúa cả đời không lấy chồng, phải gả ngươi đi mà gả!”


Mặt Lệ phi đỏ ửng, xấu hổ cúi đầu xuống.


Hoàng hậu không vui nói:“Con sao có thể nói chuyện với Lệ phi nương nương như vậy? Ngày mai bản cung liền triệu Trạng Nguyên kia tiến cung nhìn xem, nếu hợp ý liền cứ định như vậy, con không gả cũng phải gả, không lấy chồng cũng phải gả!”


“Không muốn không muốn!” Sanh Dung dậm chân nói:“Mẫu hậu nếu thật muốn nhi thần gả, vậy nhi thần gả cho Đoàn thái giám!”

Tuổi 17 – Chương 5.2

Chương 5.2

Editor: mèomỡ

Hứa Tĩnh Á nhất thời thay đổi sắc mặt, “Làm ơn, nói như thể em cố ý hại cô ấy đi học muộn không bằng? Em thấy cô ấy không thoải mái, sợ ầm ỹ, cho nên mới tắt đồng hồ báo thức, để cô ấy không cần đi học, ở phòng nghỉ ngơi cho tốt.”

Nói xong cô ta trừng mắt nhìn Khang Đóa Hinh, giống như trách cứ cô ác ý hại.

“Vậy thật sự cám ơn cô.” Nguyễn Đông Luân ôn hoà nói, sau quay đầu nhìn bạn gái vừa uống thuốc giảm đau, “Mau ăn nốt đi.” Ăn nhanh còn chạy lấy người.

“Đúng rồi, đàn anh. Sao gần đây không thấy anh đứng dưới kí túc xá nữ chờ Đóa Hinh, không phải hai người cảm tình phai nhạt đấy chứ?” Hứa Tĩnh Á dùng ngữ khí vui đùa hỏi. Ánh mắt lại dao động giữa hai người.

Dù Khang Đóa Hinh luôn hiền lành, cũng nhịn không được nhíu mi, “Có người quy định nhất định phải hẹn ở đâu sao?”

Cô rất không thích Hứa Tĩnh Á thường thường đá xoáy chuyện của cô cùng Đông Luân, đây cũng là nguyên nhân cô không thể coi Tĩnh Á như bạn bè.

“Mình chỉ tò mò thôi!”

Dùng hai chữ ‘tò mò’ này là có thể dò hỏi chuyện riêng tư của người khác sao? Khang Đóa Hinh không cho là đúng.

“Chúng tôi không muốn gây chú ý, cho nên không hẹn ở nơi có nhiều người.” Nguyễn Đông Luân đã mở miệng, “Lần sau đừng nói loại chuyện này nữa.”

“Cái gì, chỉ đùa một chút không được sao?” Hứa Tĩnh Á bất mãn nói thầm, “Hơn nữa hẹn hò thì hẹn hò, vì sao muốn giấu, chẳng lẽ còn muốn bắt cá hai tay sao?”

“Tĩnh Á, cậu rốt cuộc có cái gì bất mãn, vì sao luôn muốn chúng tôi chia tay?” Khang Đóa Hinh rốt cục tức giận.

Hứa Tĩnh Á sớm biết cô cùng Nguyễn Đông Luân hẹn hò từ lâu, mà hẹn hò là chuyện của hai người, không tất yếu phải nói cho mọi người, nhưng không có nghĩa là bọn họ không yêu nhau, Hứa Tĩnh Á dùng danh nghĩa “Quan tâm”, đi xem xét châm chọc, làm cô thực không vui.

“Khang Đóa Hinh, mình là đang giúp cậu mà! Cậu yên tâm, mình sẽ giúp cậu trông coi anh ấy, không cho anh ấy có cơ hội phát triển ra phía ngoài.”

Cái gì mà phát triển? Khang Đóa Hinh cảm thấy bạn cùng phòng quả thực rất khó hiểu, chuyện tình cảm của cô liên quan gì đến cô ta?

“Cảm ơn đã quan tâm, nhưng mà mình nghĩ không cần.” Cô tức giận nói: “Nếu Đông Luân muốn phát triển bên ngoài, mình sẽ thành toàn cho anh ấy.”

“Em đừng mơ bỏ anh.” Nguyễn Đông Luân nhịn không được liếc nàng một cái, thấy nàng rốt cục ăn xong miếng khoai tây chiên cuối cùng, lập tức thu dọn bàn ăn, “Được rồi, ăn xong rồi, chúng ta đi thôi!”

“Này, sao hai người đi nhanh như vậy, không phải muốn đọc sách sao?” Hứa Tĩnh Á gọi.

Cô ta nghe được bọn họ có thói quen hẹn ở cửa hang ăn nhanh đọc sách, mới đến.

Nhưng Nguyễn Đông Luân mặc kệ cô ta, mà Khang Đóa Hinh cũng bị lời của cô ta khiến cho tâm trạng không tốt, bởi vậy cũng không nói gì, liền cùng Nguyễn Đông Luân rời đi.

“Thật sự là người kì lạ.” Đi ra cửa hàng ăn nhanh, Khang Đóa Hinh nói thầm.

“Về sau ít qua lại cùng cô ta thôi.” Nguyễn Đông Luân thản nhiên nói, “Trong phòng nếu có gì có vẻ riêng tư thì khóa kỹ, đừng để cô ta động vào.”

Khang Đóa Hinh sửng sốt, “Vì sao?”

Nguyễn Đông Luân hơi hơi nhíu mi, có điểm muốn nói, cuối cùng vẫn không nói ra miệng, chỉ nói: “Không thể không đề phòng người ngoài, cô ta cũng không thân thiện gì, em vẫn nên cẩn thận một chút thì tốt.”

“Nói như vậy cũng…… Được rồi.” Cô nghĩ nghĩ, mới giận dữ nói: “Đáng tiếc học kỳ sau không thể đổi ký túc xá, vẫn phải ở cùng phòng với cô ấy.”

Phòng ngủ hai người phiền toái ở chỗ đó, bạn cùng phòng không tốt, sẽ không còn ai chơi cùng.

“Chính en châm chước đi, nếu không được, về nhà ở cũng được.” Dù sao trường học mặc dù có quy định trọ ở trường, nhưng không có chế độ điểm danh, vẫn đầy người chuyển ra bên ngoài ở. “Nhưng về sau tới tìm anh, đừng để cho cô ta biết.”

“Anh nghĩ rằng em không muốn sao.” Cùng bạn trai hẹn hò lại có cái bóng đèn đi theo, cô đương nhiên không muốn, nhưng cô càng không thể về nhà ở, như vậy thời gian cô ở chung cùng Đông Luân sẽ càng ít.

Kỳ thật không chỉ là vấn đề có thích hay không thôi đâu, Nguyễn Đông Luân thầm nghĩ, nhưng mà quên đi, vẫn đừng nên nói ra làm cho cô phiền lòng.

Trước hết cứ như vậy đi.

“Đóa Hinh, vừa rồi có một đoạn, thầy giảng mình nghe không hiểu lắm, cũng không ghi kịp, có thể cho mình mượn vở xem một chút không?”

Khang Đóa Hinh ngẩng đầu, phát hiện là một nam sinh cùng lớp, liền cười nhẹ, “Đương nhiên có thể, nhưng không chắc mình có ghi phần cậu cần đâu.”

Nàng cởi balô trên lưng, lấy laptop, đưa phần vừa học cho hắn xem.

“Cám ơn, Đóa Hinh cậu thật tốt.” Nam sinh nhìn cô, tươi cười sáng lạn.

“Không cần khách khí……” Cô cũng thật cao hứng có thể giúp đối phương.

“Đóa Hinh, mình muốn mượn ghi chép phần bốn.” Hứa Tĩnh Á đã đi tới.

“A.” Cô khó xử, “Để lần sau mình cho cậu mượn được không? Hôm nay mình cho Duy Quân mượn.”

Tuy rằng cô không thích Hứa Tĩnh Á, nhưng yêu cầu nhỏ như vậy cũng sẽ không cự tuyệt.

Sắc mặt Hứa Tĩnh Á lập tức trầm xuống, “Mình là bạn cùng phòng của cậu, sao cậu có thể cho người khác mượn cũng không cho mình mượn trước?”

Bạn cùng phòng nên có đặc quyền sao? Khang Đóa Hinh nghĩ thế nào, cũng không cảm thấy giao tình hai người tốt đến tận mức đó.

Lâm Duy Quân có điểm nhìn không được, nhịn không được mở miệng, “Hứa Tĩnh Á cậu như vậy là không đúng, Đóa Hinh đã đưa ghi chép cho mình mượn trước, đương nhiên là chờ mình xem xong lại cho cậu mượn.”

Hứa Tĩnh Á liếc hắn một cái, “Thành tích của cậu tốt như vậy, còn cần mượn ghi chép của cô ấy sao, không phải chỉ là để tìm cớ nói chuyện với cô ấy đấy chứ?”

Đúng, cô ghen tị, rõ ràng Khang Đóa Hinh không phải đặc biệt xinh đẹp, vì sao mọi người đều thích cô ta?

Tuyển làm cao phiếu được tuyển, khi phân tổ mọi người đều tranh cô ta, luôn có người hỏi mượn bài tập, ghi chép của cô ta, cô nhìn thế nào cũng không vừa mắt.

“Cậu đang nói cái gì?” Lâm Duy Quân nhíu mày, “Mọi người đều biết Đóa Hinh đi học chăm chỉ, ghi chép cẩn thận, cậu không phải cũng vì vậy mới mượn cô ấy sao, sao tôi lại không thể mượn?”

Hứa Tĩnh Á lại lạnh lùng nhìn phía hắn, “Cậu muốn theo đuổi Đóa Hinh? Thực xin lỗi, cô ấy đã có người yêu, cậu từ bỏ đi đi!”

“Cậu thật kì lạ, tôi chỉ mượn ghi chép của cô ấy, chuyện cô ấy có bạn trai hay không đâu có liên quan gì tới tôi?”

“Tốt lắm tốt lắm, trước hết như vậy đi.” Khang Đóa Hinh bất đắc dĩ đưa ghi chép mấy phần trước cho Hứa Tĩnh Á, sau đó quay đầu nói với Lâm Duy Quân: “Duy Quân, cậu xem xong thì đưa cho Tĩnh Á, mình đi trước.”

Cô cũng không muốn trở mặt cùng bạn cùng phòng, nhưng hơn phân nửa học kỳ này, cô càng ngày càng không chịu nổi cách nói tàng đao củaHứa Tĩnh Á, hơn nữa luôn nhằm vào chính cô, thật không hiểu làm sao chọc tới cô ta.