Phu quân là thái giám tổng quản – 144

Chính văn Chương 144: Sự việc phát sinh

Editor: mèomỡ

Thích Ngọc Lâm tuy cũng uống, nhưng bởi vì tửu lượng tốt, mặt còn không đỏ khí không suyễn. Hai người kia thì thực sự đã say. Cầu Mộ Quân nhìn Liễu Vấn Bạch, ý bảo hắn nghĩ biện pháp đưa Sanh Dung hồi cung, Liễu Vấn Bạch lại vẫn không nhìn nàng.

Sanh Dung đang uống, đột nhiên đứng lên nói:“Ta muốn giết hắn, ta muốn chém đầu cả nhà hắn!”

Liễu Vấn Bạch ấn nàng ngồi xuống, nàng lại cầm lấy bầu rượu chạy đến lan can la to: “Chém cả nhà, ta muốn chém đầu cả nhà hắn! Không! Ta muốn thiến hắn, khiến cho hắn không sinh con được, mỗi ngày hầu hạ ta!” Nói xong, muốn nhảy từ trên lan can xuống.

Liễu Vấn Bạch giữ chặt nàng nói:“Không đi từ chỗ này xuống được, phải đi bằng cầu thang, trở về rồi chém đầu cả nhà hắn.”
“Được, mau, mau, ta muốn trở về! Ta muốn trở về giết hắn, không! Thiến hắn!”

Cầu Mộ Quân thấy có cơ hội mang Sanh Dung đi, thở dài nhẹ nhõm một hơi, vội giúp Liễu Vấn Bạch dìu Sanh Dung xuống lầu. “Khoan, sao ngươi lại lấy mất cốc của ta, cho ta, cho ta……” Thích Vi chạy tới, muốn lấy bầu rượu của nàng.

“Đây là của ta……” Sanh Dung không cho, Thích Vi lại càng muốn, hai người loạng choạng ngã xuống đất tranh nhau bầu rượu.

Cầu Mộ Quân lại đi dìu Thích Vi, nói với Thích Ngọc Lâm:“Ngươi mau đỡ Vi Vi về nhà, thật đúng là, muốn để cho các nàng say ngã ở đây sao?”

Thích Ngọc Lâm lúc này mới có phản ứng, đứng dậy đỡ lấy Thích Vi nói:“Cha cũng sắp về rồi, chúng ta trở về đi, về rồi lại uống.”

“Không được, ta muốn uống ở đây, ta muốn uống!” Thích Vi còn giãy dụa muốn đi cướp bầu rượu của Sanh Dung, Thích Ngọc Lâm vừa kéo nàng xuống lầu, vừa nói:“Trong phòng ta có rượu, ngon hơn rượu nơi này, ta mang muội đi uống, chúng ta cùng nhau uống.”

Sanh Dung cũng nói:“Nhanh lên, ta cũng muốn đi xuống, ta muốn đi thiến hắn làm thái giám!”

Liễu Vấn Bạch cùng Cầu Mộ Quân đỡ Sanh Dung đi xuống lầu, xe ngựa theo từ trong cung ra đã đứng sẵn ở cửa, lúc này Thích Ngọc Lâm cũng đỡ Thích Vi lên một chiếc xe khác.

Cầu Mộ Quân chạy tới, giúp hắn đỡ lấy Thích Vi, Thích Ngọc Lâm ở trên kéo Thích Vi lên xe ngựa. “Trở về trăm ngàn đừng uống nữa, nàng sẽ không chịu nổi.” Cầu Mộ Quân nói.

Thích Ngọc Lâm gật gật đầu, nói:“Nàng cũng trở về sớm đi, cẩn thận một chút, thuê xe ngựa, không cần đi một mình.”

“Đã biết, ta không có say. Ngươi nhanh đưa nàng trở về.” Cầu Mộ Quân nói xong, thay hắn khép rèm lại.

Thích Ngọc Lâm cùng Thích Vi lên xe ngựa đi rồi, Cầu Mộ Quân lại chạy tới bên Liễu Vấn Bạch, Liễu Vấn Bạch vừa đỡ Sanh Dung lên xe ngựa, có một tiểu thái giám nhanh chóng tiến lên hầu hạ nàng, Liễu Vấn Bạch đứng ở phía dưới.

“Nếu hắn nhìn thấy ‘Chỉ tiện uyên ương không tiện tiên’ hôm nay, chỉ sợ ngay cả tâm tình dưỡng thương cũng không có.” Liễu Vấn Bạch nói.

Cầu Mộ Quân giải thích nói:“Không phải, ta chỉ là……”

“Quên đi, để xem hắn nói gì, tiếp tục như thế này, chỉ có thể để cho hắn ra tay.” Nói xong, Liễu Vấn Bạch đi về phía xe ngựa.

“Ta……” Cầu Mộ Quân còn muốn nói, Liễu Vấn Bạch lên xe, quay đầu nói:“Cầu đại tiểu thư tự trở về đi.” Nói xong liền vào xe ngựa.

Nhìn xe ngựa đi xa, trong lòng Cầu Mộ Quân rất không thoải mái.

Nếu để cho Đoàn Chính Trung nhìn đến cảnh tượng hôm nay, hắn sẽ nghĩ thế nào? Nghe ý của Liễu Vấn Bạch, hình như sẽ nói chuyện này cho hắn, vậy tâm tình hắn sẽ không tốt, có thể ảnh hưởng đến việc hắn dưỡng thương hay không?

Ngày hôm sau, vốn định đi tìm Đoàn Chính Trung, lằng nhằng nửa ngày, không thể đi, hôm sau nữa trong nhà lại có việc không thể ra ngoài, đến ngày thứ ba sau Trung thu, nàng mới ra cửa. Không nghĩ tới vừa mới vào quán trà, liền nghe được mọi người trong quán trà thảo luận vô cùng náo nhiệt.

“Ta cảm thấy rất có thể, người Thích gia cũng không dễ chọc.”

“Đúng đúng đúng, nghe nói vụ đánh nhau ngày đó, ra tay rất nặng, còn dùng đao!”

“Ha ha, các ngươi không biết nhưng ta biết rất rõ ràng, chuyện ngày đó, ta chứng kiến từ đầu tới đuôi …

“Nói mau nói mau, là đánh rất hăng sao? Thích nhị công tử thực sự đánh nhau với vương tử Đột Đột gì đó sao?”

“Đó là Nhị vương tử Đột Quyết, ngày đó trên tửu lâu là hắn ta gây sự trước, không nói một câu, liền đá tiểu nhị một cước, tiểu nhị kia ngã xuống đất, hình như ngã không nhẹ, nghe nói sau đó còn phải đi tìm đại phu!”

“Rồi sao nữa?”

“Sau đó không nói hai câu, lại muốn đánh cả chưởng quầy, ngươi xem Phùng chưởng quầy là ai chứ, Đường lão bản là loại người nào, họ đều có hậu thuẫn, nhưng lúc thấy Nhị vương tử kia, vẫn phải khách khí nói bàn trong tửu lâu cho hắn tùy chọn một cái! Nhị vương tử kia chọn trúng bàn của Thích nhị công tử, tranh bàn không nói, còn dám đùa giỡn Cầu đại tiểu thư……”

“Chuyện Thích nhị công tử muốn kết hôn với Cầu đại tiểu thư đã sớm huyên náo như vậy, hắn sao có thể để yên?”

“Đó là đương nhiên! Cho nên, kế tiếp Thích nhị công tử liền đánh nhau với vị Nhị vương tử kia. Tuy rằng Nhị vương tử kia mang theo hai hạ nhân, đeo bảo đao, thần khí mười phần, nhưng Thích nhị công tử cũng không phải người dễ đối phó, người ta đã luyện qua võ công, vài chiêu đã đánh bại ba người kia. Nhị vương tử kia tức giận, không chỉ tức giận, ngay cả Thích tam tiểu thư cùng Cầu đại tiểu thư hắn cũng dám trêu trọc, Thích tam tiểu thư cùng Thích nhị công tử đang chuẩn bị giết hắn thì có hai người nữa đến, không biết sao lại không đánh nữa, Nhị vương tử cũng không nói câu nào liền bỏ đi.”

“Theo như ngươi nói, vậy Đột Quyết vương tử thực sự có thể là bị Thích nhị công tử giết, tại kinh thành, người Thích gia còn có thể sợ ai? Còn có ai không dám đụng?”

“Nhưng lần này không giống, người đó là vương tử Đột Quyết, nghe nói đại điện hạ Đột Quyết đã tuyên bố, không giao hung thủ ra, không lấy mạng đền mạng, quyết không bỏ qua việc này!”

“Không khéo sẽ có chiến tranh?”

“Cũng có thể.”

“Nếu thật sự là do Thích nhị công tử giết, Hoàng Thượng sẽ trừng phạt Thích gia sao?”

“Không biết chừng, đều là suy đoán, ai biết rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?”

“A, tiểu thư thỉnh vào bên trong!” Tiểu nhị tiến lại nói.

“Đó không phải là Cầu đại tiểu thư sao?” Những người vừa rồi đang bàn tán chuyện đánh nhau đều quay đầu lại nhìn Cầu Mộ Quân. Người đó vừa nói, những người khác đều nhìn về phía này, Cầu Mộ Quân vội rời đi. Ở cửa nghe được không đầy đủ lắm, những cũng đủ để cho nàng ngoài ý muốn. Nhị vương tử Đột Quyết đã chết, Thích Ngọc Lâm hôm kia đánh hắn bị hoài nghi.

Cầu Mộ Quân nhất thời hoang mang lo sợ, muốn đến Thích gia, lại cảm thấy đường đột, muốn biết rõ ràng tình huống, lại không dám hỏi người ngoài, huống hồ trải qua nhiều chuyện như vậy, rất nhiều người nhận ra nàng, nàng không dám tiếp tục ở bên ngoài, nghĩ tới nghĩ lui, chạy về nhà.

Đúng rồi, vương tử Đột Quyết chết, quan hệ đến quốc sự hai nước, chuyện lớn như vậy quan viên triều đình chắc chắn đều biết, bây giờ nàng không thể đi gặp Đoàn Chính Trung, hẳn là có thể đi hỏi cha. Chân cha tuy rằng vẫn không thể đi, nhưng mỗi ngày vẫn đều quan tâm chuyện triều đình, cũng sẽ có bằng hữu cùng tới thương lượng một số việc với ông, chuyện lớn như vậy, cha khẳng định sẽ biết!

Phu quân là thái giám tổng quản – 143

Chính văn Chương 143: Say rượu

Editor: Mèo mỡ

Đèn lồng kia chậm rãi hạ xuống giữa đóa hoa, nữ tử đang múa trong đóa hoa sen liền đột nhiên bay lên, chân rời khỏi hoa sen, bay về phía đèn lồng như trăng tròn đang ở giữa không trung.

Bốn phía tiếng hoan hô như sấm dậy, mọi người vỗ tay kêu lên:“Hằng Nga bôn nguyệt! Hằng Nga bôn nguyệt!” (Hằng Nga bay lên mặt trăng) (1)

Cầu Mộ Quân cũng nhìn không chớp mắt cảnh tượng tuyệt đẹp này, lộ ra ánh mắt vui sướng.

Trong trời đêm, đột nhiên ở hai bên gian lầu chăng một sợi dây mảnh không dễ nhìn, nữ tử bay đến không trung, tung dải lụa, đứng trước đèn lồng, kéo đèn lồng bay về phía tửu lâu.

Đến khi nữ tử như Hằng Nga kia bay tới phía nàng, nàng mới giật mình bừng tỉnh, ngạc nhiên nhìn về phía Thích Ngọc Lâm.
Thích Ngọc Lâm chỉ cười nhìn nàng.

Tất cả là hắn làm, là vì nàng mà chuẩn bị!

Cầu Mộ Quân lại quay đầu lại, nàng kia đã bay đến trước mặt nàng.

Chỉ thấy nàng kia vươn tay, đem một chiếc bánh Trung thu vừa tròn vừa lớn cho nàng.

Cầu Mộ Quân nhìn Thích Ngọc Lâm bên cạnh, ánh mắt hắn ý bảo nàng nhận bánh Trung thu.

Thích Ngọc Lâm nói:“Mở ra nhìn xem.”

Cầu Mộ Quân nhìn hắn, chậm rãi tách bánh Trung thu kia ra, lộ ra một tờ giấy.

Rút tờ giấy trong bánh Trung thu, mở ra nhìn, đúng là tám chữ: “Chấp tử tay, cùng tử giai lão”. (Nắm tay nhau cho tới bạc đầu)

Có một thiếu niên hơn mười tuổi lẻn đến bên cạnh nàng, thò đầu vào nhìn, thì thầm:“Chấp tử tay, cùng tử giai lão.” Sao đó bỏ chạy, lớn tiếng hô:“Viết ‘chấp tử tay, cùng tử giai lão’! Chấp tử tay, cùng tử giai lão!”

Bốn phía tiếng hoan hô vang dậy, thư sinh đứng bên hô lớn một tiếng nói:“Tình cảnh này, đêm trăng này, thật là giai nhân tài tử, thật sự là ‘Chỉ tiện uyên ương bất tiện tiên’ !” (Chỉ muốn làm uyên ương chứ không muốn làm thần tiên)

Mọi người đều vỗ tay trầm trồ khen ngợi, cánh hoa bay đầy trời, nữ tử khiêu vũ bay đi, đèn lồng như trăng tròn bay lên trên không, quần áo nàng kia phấp phới hạ xuống trên tòa sen, bắt đầu khiêu vũ.

Cầu Mộ Quân cúi đầu, thản nhiên cười, không nói một câu.

Thích Ngọc Lâm nói:“Mộ Quân, ta chỉ nói ra tâm ý của ta, nàng không cần quá để ý, chúng ta trở lại ngồi đi.” Mấy người trở về, đã thấy Sanh Dung cùng Đoàn Chính Trung ngồi xuống, Sanh Dung thế nhưng lại uống rượu.

Thích Vi chạy tới nói:“Ngươi làm sao vậy, còn uống rượu, lá gan thật sự là càng lúc càng lớn!” Nói xong định lấy bầu rượu của nàng.

Sanh Dung đẩy nàng nói:“Đừng động vào ta!”

Thích Vi ngạc nhiên nhìn nàng, lại nhìn về phía Đoàn Chính Trung, chỉ thấy hắn bình tĩnh nhìn Sanh Dung, giống như không có chuyện gì.

Cầu Mộ Quân cùng Thích Ngọc Lâm cũng nhìn thấy, Thích Ngọc Lâm hỏi Sanh Dung:“Phong nha đầu, ngươi làm sao vậy? Uống như vậy, trở về không sợ ai mắng sao?”

Sanh Dung nhìn lại hắn một cái, cầm bình rượu đổ vào miệng.

Đoàn Chính Trung đoạt lấy bình rượu trong tay nàng, thay nàng rót một ly.

Sanh Dung lấy chén rượu, uống một ly, bắt đầu khóc.

Thích Vi ngăn bàn tay lại định rót thêm rượu của nàng lại, hỏi:“Ngươi nói, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Sanh Dung khóc càng lớn, nước mắt ào ào chảy xuống.

Cầu Mộ Quân đưa khăn tay cho Thích Vi, Thích Vi cầm khăn thay nàng lau nước mắt nói:“Làm sao vậy, ngươi nói đi?”

Sanh Dung nói:“Hắn là người xấu! Ta muốn giết hắn!”

Thích Vi vội la lên:“Rốt cuộc làm sao vậy, ngươi nói, ngươi muốn giết ai? Là ai bắt nạt ngươi sao?”

Sanh Dung khóc hồi lâu, mới nói:“Phụ hoàng muốn hắn làm Phò mã, hắn không làm, còn nói cho dù chết, hắn cũng sẽ không làm.” Mấy người chấn động, Thích Vi vội hỏi:“Là tên tân khoa Trạng Nguyên kia sao? Vì sao? Hắn vì sao không làm?”

Sanh Dung khóc nói:“Hắn nói hắn có vị hôn thê, lập tức sẽ thành thân, hắn sẽ không phụ nàng ấy.” Nói xong, nàng lại đau lòng thêm vài phần, bưng chén rượu lên tiếp tục uống.

Thích Vi hỏi:“Vậy…… Hắn bất kính như thế, phụ hoàng ngươi không giết hắn sao?”

Sanh Dung nức nở nói:“Phụ hoàng nói muốn giết hắn, ta xin phụ hoàng thả hắn.”

“Vì sao?” Thích Vi kỳ quái nói.

Đây cũng là điều Cầu Mộ Quân muốn hỏi, theo tính cách của Sanh Dung chỉ sợ là muốn khiến cho hắn chết không có chỗ chôn mới phải. Sanh Dung dựa vào trên bàn vùi đầu khóc nói:“Ta không muốn hắn chết, không muốn hắn chết……”

Thì ra là mối tình đầu, nàng thật sự yêu tân khoa Trạng Nguyên kia rồi, tiếc rằng người ta không yêu nàng. Cho dù nàng là con gái của hoàng đế, nói đến chuyện tình cảm thì cũng không làm gì được.

Nghe xong lời của nàng, trong lòng mọi người đủ loại cảm xúc, Cầu Mộ Quân cầu xin ông trời để nàng gặp được người nàng yêu, cũng sẽ yêu nàng; Thích Vi vui mừng vì người không hiểu chuyện như Sanh Dung cũng có ngày trưởng thành; Thích Ngọc Lâm nhìn thoáng qua Cầu Mộ Quân, chỉ cảm thấy bi ai giống Sanh Dung.

Sanh Dung lại tiếp tục uống rượu, Thích Ngọc Lâm nhìn nàng uống, cũng rót cho mình một ly, một hơi uống hết.

Thích Vi muốn khuyên, nhìn bộ dạng Sanh Dung lúc này lại khuyên không nổi, nói: “Chậm một chút, đợi ta với, ta uống cùng ngươi.”

“Được, nào, cạn chén! Ngọc Lâm biểu ca, ngươi cũng cạn chén!”

“Cạn chén!” Thích Ngọc Lâm vươn chén rượu nói.

Ba người cứ như vậy uống rượu, Cầu Mộ Quân nhìn về phía Liễu Vấn Bạch đang giả làm Đoàn Chính Trung, Liễu Vấn Bạch cũng nhìn nàng một cái, lộ ra ánh mắt không có biện pháp. Cầu Mộ Quân lại nhìn hắn, dùng ánh mắt hỏi hắn Đoàn Chính Trung có ổn không, không hiểu sao hắn lại giả vờ không phát hiện.

“Đến, Mộ Quân tỷ tỷ, tỷ cũng uống, uống rượu, tỷ gả cho Ngọc Lâm biểu ca coi như hết.” Sanh Dung đưa chén rượu về phía nàng nói.

Cầu Mộ Quân xấu hổ nhìn Thích Ngọc Lâm, lại nhìn Liễu Vấn Bạch, nói:“Sanh Dung, uống ít thôi, lát nữa còn phải trở về.”

Sanh Dung bĩu môi nói:“Tỷ không uống, ta uống”

Nói xong lại nói với Thích Ngọc Lâm:“Ngọc Lâm biểu ca, cạn chén!”

“Nào, cạn chén!” Thích Ngọc Lâm nói, hai người cùng ngửa đầu uống cạn.

Sanh Dung lại rót rượu, nói với Thích Vi:“Vi Vi, ngươi nói, ngươi vừa mắt ai, nói với ta, ta bảo phụ hoàng chỉ hôn giúp ngươi!”

Thích Vi đã uống đến đỏ mặt, cười nói:“Thôi đi, ngay cả chính ngươi còn chỉ không được, còn chỉ ta!”

Sanh Dung khụt khịt nói:“Vi Vi, ngươi cười ta, ngươi cười ta……” Nói xong, tiếp tục rót rượu.

“Ta thích Mộ Quân tỷ tỷ, ta muốn nàng làm tẩu tử của ta, mỗi ngày chơi với ta.” Thích Vi cười, nói với Cầu Mộ Quân:“Mộ Quân tỷ tỷ, nào, cạn!” Bỗng nhiên nàng lẩm bẩm:“A, tỷ không cạn.” Vừa nói, vừa tiếp tục uống rượu.

Tiếp tục uống, người bốn phía dần dần thưa thớt, nghe nói là ‘Tế nguyệt đại điển’ bắt đầu, mọi người đều đi xem ‘Tế nguyệt đại điển’.

Cầu Mộ Quân nói với Sanh Dung:“Sanh Dung, chúng ta đừng uống nữa, đi xem ‘Tế nguyệt đại điển’ đi.”

Sanh Dung không để ý tới nói:“Không được, ta muốn uống, đại điển gì gì đó có gì đẹp, ta muốn uống rượu, rượu uống tốt nhất! Vi Vi, ngươi thấy đúng không ?”

“Ha ha, đúng, rượu uống tốt nhất ……”

Thích Ngọc Lâm tuy rằng cũng uống, nhưng bởi vì tửu lượng tốt, mặt còn không đỏ khí không suyễn. Hai người kia thì thực sự đã say. Cầu Mộ Quân nhìn Liễu Vấn Bạch, ý bảo hắn nghĩ biện pháp đưa Sanh Dung hồi cung, Liễu Vấn Bạch lại vẫn không nhìn nàng.

(1) Hằng Nga bôn nguyệt (嫦娥奔月)
Dịch nghĩa: Hằng Nga bay lên mặt trăng
Nguyên văn (lấy từ đoạn trích Hoài Nam Tử cổ bản ở sách Sơ Học Kí):
Nghệ thỉnh bất tử chi dược ư Tây Vương mẫu, Hằng Nga thiết dĩ bôn nguyệt, thác thân ư nguyệt, thị vi thiềm thừ, nhi vi nguyệt tinh.

Dịch nghĩa:
Hậu Nghệ xin thuốc bất tử chỗ Tây Vương mẫu, Hằng Nga ăn trộm để lên được mặt trăng, gửi thân ở cung trăng, làm thiềm thừ, làm thần mặt trăng.

Phu quân là thái giám tổng quản – 142

Chính văn Chương 142: Xung đột

Editor: mèomỡ


Chưởng quầy gật đầu liên tục xin lỗi, lại hỏi:“Vậy mấy vị gia coi trọng cái bàn nào, tiểu nhân xem có thể an bài hay không.”

Tùy tùng cung kính nhìn về phía chủ tử, người nọ hừ lạnh một tiếng, nhìn chung quanh một vòng sau, chỉ vào một cái bàn nói:“Bàn kia.”

Cầu Mộ Quân ngẩng đầu, lại thấy hắn chỉ vào bàn bọn họ. Lại nhìn nam tử mặt nhọn hơn hai mươi tuổi kia, lúc này hắn đang nhìn nàng chằm chằm, hơi hơi cười đi về bên này.

Cầu Mộ Quân vội cúi đầu, rụt lui vào bên trong.

Chưởng quầy vội đi theo, nhìn một bên là người Đột Quyết khí diễm kiêu ngạo vừa thấy đã biết là thân phận không bình thường, lại nhìn Thích nhị công tử bên này, không biết làm thế nào cho phải.

Nam tử mặt nhọn đi đến bên cạnh Cầu Mộ Quân, một bàn tay chuẩn bị chạm vào cằm nàng.

“Lại tiến về phía trước một chút thử xem.” Thích Ngọc Lâm bưng chén rượu, nhìn trong chén rượu nói.

Nam tử mặt nhọn quay đầu nhìn hắn, cười nói: “Vốn ta còn muốn nhìn con nhóc này, ngươi nói như vậy, ta thay đổi chủ ý, không bằng phá hư luôn con nhóc này, không cùng nàng ta lên giường thật đúng là không biết tốt xấu. Đêm nay, đại gia liền muốn nàng!”

Thích Ngọc Lâm nhanh tay, hắt thẳng chén rượu vào mặt hắn.

Nam tử mặt nhọn có vẻ cũng biết chút võ công, nhưng tránh không kịp, bị hắt trúng, vẻ mặt chật vật.

Hai tùy tùng kia lập tức rút đao, hô to một tiếng “Ngay cả Nhị vương tử Đột Quyết chúng ta ngươi cũng dám bất kính!” Rồi bổ tới Thích Ngọc Lâm.

Thích Vi vỗ bàn muốn động thủ, Thích Ngọc Lâm lại đứng lên trước nàng, chỉ mấy chiêu đã đoạt đao của hai kẻ kia, đánh ngã bọn họ.

Đột Quyết vương tử kia rút loan đao trên người đâm tới Thích Ngọc Lâm.

Cầu Mộ Quân nhìn mà cực kì kinh hãi, đứng lên nắm quần áo Thích Vi.

Đột Quyết vương tử chiêu chiêu hung ác, Thích Ngọc Lâm mặc dù không giống hắn mỗi chiêu đều muốn lấy tính mạng địch thủ, nhưng cũng không khách khí.

Đột Quyết vương tử không coi ai ra gì, Thích Ngọc Lâm ở Thích gia từ nhỏ cũng chưa từng sợ ai, hai người không ai nhường ai.

Võ công Thích Ngọc Lâm vẫn hơn một phần, vài lần áp đảo Đột Quyết vương tử, Đột Quyết vương tử giống như càng bị áp chế lại càng hăng, ngã lại đứng lên, lại đánh, khiến Thích Ngọc Lâm không thu tay được.

Tùy tùng vừa mới bị đánh ngã cầm đao muốn nhân cơ hội đánh lén, lại bị Thích Vi phi thân lên, một cước đá văng đao trên tay hắn, tiếp ở trong tay sau đó chuẩn bị giúp Thích Ngọc Lâm đối phó Đột Quyết vương tử.

Đột Quyết vương tử cười, nói: “Con nhóc này cũng rất được, biết công phu, tuyệt diệu! Có gan các ngươi sẽ giết ta, bằng không ta chắc chắn giết nam nhâm, sau đó đem hai nữ nhân ném lên giường đùa bỡn một phen.” Nói xong, hắn nhìn Cầu Mộ Quân, lại nhìn Thích Vi nói: “Ngực nàng kia lớn hơn, sờ lên thật thích; chân của ngươi có lực, *** lên đủ chặt! Ha ha ha!”

“Ngươi!” Thích Vi cùng Cầu Mộ Quân xấu hổ, giận dữ đỏ mặt, còn chưa động thủ, Thích Ngọc Lâm lập tức đạp vào gáy hắn nói:“Ngươi xem ta có dám giết ngươi hay không!”

“Ngọc Lâm biểu ca đánh nhau! Đợi chút, cho ta đánh với, cho ta đánh với!” Một giọng nói truyền đến, Sanh Dung công chúa đã chạy tới trước mặt Đột Quyết vương tử, vừa nhấc chân muốn đạp, lại dừng ở giữa không trung, nhìn người trên mặt đất nói:“Người này nhìn hơi quen mắt?”

Đoàn Chính Trung đi phía sau nói: “Không được xằng bậy, là Nhị vương tử Đột Quyết.”

Sanh Dung buông chân, lúc này Thích Ngọc Lâm cũng buông hắn ra.

Đột Quyết vương tử từ trên đất đứng dậy, nhìn Sanh Dung công chúa và Đoàn Chính Trung, đã biết Thích Ngọc Lâm cũng không phải nhân vật đơn giản, liền hừ lạnh một tiếng đi xuống lầu, hai tùy tùng kia cũng vội đi theo.

Sanh Dung bĩu môi nói:“Đi rồi? Thật không lễ phép.”

Cầu Mộ Quân từ bên cạnh bàn đi tới, nhìn Liễu Vấn Bạch giả trang Đoàn Chính Trung, hỏi Thích Ngọc Lâm:“Không có việc gì chứ?”

Sắc mặt Thích Ngọc Lâm trầm xuống, nói:“Thực hối hận không giết hắn!” Nói xong, đi đến bên cạnh bàn, ngồi xuống, rót một chén rượu, đặt bình rượu “rầm” một cái xuống bàn, bưng chén rượu lên uống.

Cầu Mộ Quân vội đi qua nói:“Ngươi làm gì thế? Ta cùng Vi Vi không phải không có việc gì sao?”

Thích Vi cũng đến bên cạnh bàn, thở phì phì ngồi xuống.

Sanh Dung cùng Đoàn Chính Trung đi tới, ngồi xuống hỏi:“Làm sao vậy, Vi Vi, các ngươi sao lại đánh nhau với tên mặt khỉ kia?”

Thích Vi không nói lời nào, Thích Ngọc Lâm cũng không nói, Đoàn Chính Trung nhìn về phía Cầu Mộ Quân, Cầu Mộ Quân cúi đầu nói:“Hắn đùa giỡn ta cùng Vi Vi, Thích nhị công tử liền đánh hắn.”

“Cái gì, tên mặt khỉ này cũng thật đáng đánh, ở trong cung đùa giỡn cung nữ, ra bên ngoài còn đùa giỡn các ngươi!” Sanh Dung tức giận nói.

Thích Vi cũng học Thích Ngọc Lâm rót một chén rượu, cau mày ăn một miếng bánh Trung thu rồi hỏi:“Ngươi sao lại ra ngoài, còn chạy đến nơi này?”

Sanh Dung nói: “Còn nói, ta chạy tới nhà ngươi, nương ngươi nói các ngươi đến nơi này, ta vội vàng chạy tới, nếu đến sớm một chút thì tốt rồi, có thể nhìn các ngươi đánh nhau.”

Thích Vi liếc nàng một cái, nói:“Vậy sao ngươi có thể ra ngoài, không phải ngươi có rất nhiều việc sao? Người bên cạnh cũng thay bằng người cũ rồi?”

Sanh Dung ha ha cười, nói:“Ừ, bánh Trung thu nơi này thật là đẹp!” Nói xong liền cầm lấy một cái ăn.

Cầu Mộ Quân nhìn nàng, cảm thấy nàng có chút khác so với trước đây.

Ánh mắt đảo qua trên người Đoàn Chính Trung giả, ở trong lòng âm thầm cảm thán Liễu Vấn Bạch giả thật sự là quá giống, nếu không phải nàng gặp qua Đoàn Chính Trung trọng thương, thật đúng là không thể tin được đây lại là giả .

Lúc này, bên cạnh lại xôn xao, Cầu Mộ Quân nhìn lại, chỉ thấy người ở vài bàn bên cạnh đều nhìn xuống dưới lầu, còn có người từ bàn khác chạy đến, cũng cúi đầu nhìn ra ngoài, chỉ thấy trên đường lớn trước tửu lâu, hai đội mặc Thải Y*, còn có nữ tử đang múa, vừa múa vừa đi đến tửu lâu. Ở giữa đội ngũ dùng tòa sen nâng một nữ tử, nàng kia ngồi trên tòa sen, Thải Y phiêu phiêu, giống như tiên nữ

* Thải Y: Quần áo tơ màu, lụa nhiều màu sắc.

Cảnh đó làm cho tất cả khách nhân trên lầu đều thò đầu ra nhìn.

Đội khiêu vũ đi đến trước cửa tửu lâu bọn họ đang ngồi thì dừng lại, nhảy múa ở phía dưới, làm cho mọi người vây đầy chung quanh tửu lâu này.

Do có vị trí tốt, bọn họ chỉ cần đứng bên lan can là có thể nhìn thấy rõ ràng tình cảnh phía dưới. Lúc này tâm tình Thích Ngọc Lâm có vẻ tốt lắm, tâm tình Thích Vi cũng tốt, cười nhìn về phía dưới lầu.

Một lát sau, nữ tử ở trên tòa sen chầm chậm đứng lên nhảy múa, dưới ngọn đèn, càng giống tiên nữ hạ phàm.

Nàng kia nhảy trong chốc lát, vung tay áo dài vào không trung, lại có muôn vàn cánh hoa từ trên trời bay xuống, Cầu Mộ Quân ngạc nhiên ngẩng đầu lên, mới phát hiện thì ra là tầng cao nhất của các tòa nhà hai bên đường đều có người đứng, tung hoa xuống dưới.

Người chung quanh chậc chậc cảm thán, không nghĩ tới đúng lúc này, từ trên không lại có một cái đèn lồng thật lớn chậm rãi hạ xuống, cao chừng bằng một người, ánh nến màu vàng khiến giấy đèn lồng màu trắng chuyển thành màu vàng nhạt, bên ngoài đèn lồng không vẽ mỹ nhân đồ hoặc là tranh hoa điểu ngư trùng(1) như bình thường, mà là Hoa quế thủy mặc, toàn bộ đèn lồng cực kỳ giống trăng tròn trên trời cao.

(1) Tranh hoa điểu ngư trùng (hoa cỏ, chim chóc, cá, côn trùng) của Trung Quốc có nguồn gốc lâu đời. Kể từ đời Đường và đời Tống trở về sau, loại tranh này kết hợp giữa hội họa và văn học. Ở Âu Châu, từ thời Phục Hưng cho tới nay loại tranh đề tài bướm, thảo trùng, hoa cỏ không phải là hiếm. Nhưng những đề tài này trong lối họa sơn dầu Tây phương không hàm ý nghĩa tượng trưng văn học. Đó là nét đặc trưng của hội họa truyền thống Trung Quốc, khác biệt với lối họa sơn dầu Tây phương. Đã bao triều đại qua, các họa gia cũng rất thường là thi nhân, văn sĩ, dùng hội họa để tải đi những thi tứ của mình.

Phu quân là thái giám tổng quản – 141

Chính văn Chương 141: Trung thu

Editor: mèomỡ

Kỳ thật, còn có rất nhiều vấn đề muốn hỏi hắn, vì sao hắn muốn vào cung, vì sao lại làm thái giám giả, vì sao giả dạng làm người xấu, đối xử với nàng không tốt như vậy, nhà hắn bị làm sao, còn có cha mẹ huynh đệ, trước đây sống như thế nào ……

Nhưng mà, nàng biết, có lẽ hắn cũng muốn ở bên nàng nàng tán gẫu những chuyện đó, nhưng hắn sẽ không làm vậy, bởi vì hắn không muốn để cho nàng biết nhiều chuyện, không muốn để nàng đi vào nguy hiểm.

Vậy nàng sẽ coi như không biết, nàng chỉ cần biết hắn an toàn, vậy là tốt rồi.

“Không yên lòng sao, suy nghĩ gì vậy?” Uống xong một ngụm thuốc cuối cùng, hắn hỏi.

Nàng cười khẽ, “Nhớ chàng.”

“Nhớ ta vì sao không lại đây?”

Nàng cúi đầu cười, buông bát, ngồi lại gần thêm một chút, đưa đôi môi đỏ mọng đến bên miệng hắn.

Vì thế hắn liền hôn lên, không khách khí mà ăn nàng.

Liễu Vấn Bạch giống như rình ở bên cạnh, đúng lúc lại chạy tới nói:“Ai, các ngươi…… Muốn ta phải nói gì đây? Rốt cục biết vì sao lại gọi là ‘củi khô lửa bốc’ rồi, rảnh ra một chút đã tranh thủ.”

Hai người tách ra, mắt Đoàn Chính Trung hiện lên “ánh sáng nguy hiểm” nhìn hắn, Cầu Mộ Quân cúi đầu ngồi ở bên giường.

Liễu Vấn Bạch còn nói thêm:“Ta phải nhắc nhở một câu: Trung Trung ca, tiễn khách. “Rừng xanh còn đó, sợ gì không có củi đun”, dưỡng thương cho tốt, đến lúc đó ta chuẩn bị cho ngươi mấy căn ngưu tiên tốt nhất, cam đoan khiến các ngươi thống khoái!”

Cầu Mộ Quân đỏ mặt, ngay cả Đoàn Chính Trung cũng xấu hổ. Nàng đứng lên chuẩn bị rời đi, lại vẫn nhịn không được quay đầu nhìn thoáng qua, Đoàn Chính Trung cũng nhìn nàng, hai người nhìn nhau trong chốc lát, Cầu Mộ Quân rốt cục hạ quyết tâm đi ra cửa.

Kỳ thật Liễu Vấn Bạch nói cũng đúng “rừng xanh còn đó, sợ gì không có củi đun” chỉ cần hắn tốt nàng cũng tốt, bọn họ còn có thời gian vài thập niên.

Sau khi gặp Đoàn Chính Trung, nàng hiểu được rất nhiều chuyện.

Ngày đó Liễu Vấn Bạch hẳn là cố ý xuất hiện cứu nàng, sau đó thuận tiện đùa nàng một phen. Sau đó ở trong thư phòng nhà nàng, người khiến nàng hôn mê cũng không phải Đoàn Chính Trung, mà là Liễu Vấn Bạch. Nàng còn biết sau khi khiến nàng hôn mê, hắn liền thay quần áo của nàng, dịch dung thành bộ dạng của nàng, nói với nương đi ra ngoài mua son, sau đó lại mang nàng đi, đưa đến chỗ Đoàn Chính Trung, nhưng không biết vì hắn lại phải đánh ngất nàng.

Nếu muốn nàng đi gặp Đoàn Chính Trung, hắn hoàn toàn có thể dùng phương pháp khác. Còn có tờ giấy kia, sau đó nàng đã thử đi tìm lại, nhưng không có, nàng nghĩ, hẳn là bị Liễu Vấn Bạch cầm đi.

Nếu Liễu Vấn Bạch không cố ý đi tìm nàng, vậy chắc hắn đã sớm trốn ở trong thư phòng, nhìn thấy nàng cầm tờ giấy kia, liền ra tay rồi cầm tờ giấy đi.

Lấy quan hệ của Liễu Vấn Bạch cùng Đoàn Chính Trung, việc này Đoàn Chính Trung hẳn phải biết. Nói cách khác Đoàn Chính Trung cũng có ý lừa nàng.

Vì sao hắn muốn lừa nàng? Nhìn tờ giấy kia khiến nàng gặp nguy hiểm sao? Hay bên trong có dấu bí mật gì? Hơn nữa, vì sao Liễu Vấn Bạch lại trốn trong thư phòng nhà nàng?

Thở dài, nàng quyết định không nghĩ nữa.

Liễu Vấn Bạch nói, chân tướng rồi sẽ rõ ràng.

Thích gia, Đoàn Chính Trung, việc này là vì thế lực hai bên: trọng thần ngoại thích cùng hoạn quan giao chiến, hay là tranh ngôi vị hoàng đế như lúc đầu nàng nghĩ?

Nhưng nàng không biết mình đã sớm bị cuốn vào trong cuộc tranh đấu này.

Liên tục vài ngày, vì không muốn người khác hoài nghi, nàng không đi tìm Đoàn Chính Trung, chỉ gặp Thích Vi vài lần, vô tình cũng thấy Thích Ngọc Lâm một lần.

Hôm tết Trung thu, Thích Vi cùng Cầu Mộ Quân đi đến tửu lâu lớn nhất kinh thành ngắm trăng.

Cảnh tượng bên ngoài quả nhiên như Thích Vi nói, khắp nơi giăng đèn kết hoa, đèn đuốc sáng trưng. Một đám trẻ con cầm theo đèn lồng, chơi đùa đùa giỡn phía dưới tửu lâu, ồn ào náo nhiệt.

Cầu Mộ Quân cúi đầu nhìn cảnh tượng phía dưới, trên mặt tràn ra tươi cười.

Vị trí của bàn này có thể nhìn thấy toàn bộ cảnh tượng náo nhiệt dưới lầu, lại có thể nhìn thấy ánh trăng thật sáng trên cao, nghe nói Thích Ngọc Lâm đã mất rất nhiều tiền mới đặt được.

Thích Vi nhìn bánh Trung thu ở trên bàn băn khoăn nửa ngày, chọn một cái vừa miệng cắn một miếng nói:“Mộ Quân tỷ tỷ, nghe nói tết Trung thu này sẽ xuất hiện kinh hỉ đó!”

Cầu Mộ Quân hỏi:“Kinh hỉ gì?”

Thích Vi huých Thích Ngọc Lâm bên cạnh nàng một cái, Thích Vi cười nói:“Đợi rồi biết, đợi rồi biết.” Lại nhìn Thích Ngọc Lâm, hơi hơi cúi đầu, trên mặt nhẹ nhàng cười. Xem bọn họ như vậy, nàng đại khái đã đoán được một ít. Nhất định là Thích Ngọc Lâm lại làm cái gì mới mẻ rồi.

Ai, không biết khi nào thì nàng mới có thể quang minh chính đại ở bên Đoàn Chính Trung, để cho Thích Ngọc Lâm có thể theo đuổi hạnh phúc của chính hắn.

Bàn bên cạnh, một người bộ dáng thư sinh lúc này đang nhìn trời làm thơ, thanh âm rơi vào trong tai bọn họ, mấy người cũng ngẩng đầu, nhìn ánh trăng tròn.

Lúc này, có ba người Đột Quyết từ dưới lầu đi lên, đi đầu là một người hơn hai mươi tuổi, áo bào màu hồng viền đen đẹp đẽ quý giá, áo choàng làm từ lông Bạch Hồ, trên mặt mang theo vài phần khinh thường, vài phần coi rẻ, ngay cả lên tầng vẫn nâng cao cằm. Người đằng sau cũng làm bộ không ai bì nổi, nhìn qua hình như là tùy tùng của người đi phía trước.

Trong kinh thành đều biết, mấy ngày nay Đại điện hạ Đột Quyết tới chơi, địa vị mấy người này nhất định không thấp, liền tránh xa.

Mấy người lên lầu, một tùy tùng trong đó lớn tiếng kêu lên:“Tiểu nhị!”

Tiểu nhị tửu lâu đang vội vàng đưa rượu lên cho khách, nghe thấy tiếng kêu cao vút này, lập tức đi tới. Trong kinh thành còn nhiều quan to hiển quý, hơi vô ý sẽ đắc tội người không thể trêu vào.

Tùy tùng kia nói:“Không phát hiện gia chúng ta đến đây sao?”

Tiểu nhị xoay người nói:“Đắc tội các vị gia, hôm nay là ngày đặc thù, bàn trong quán sớm đã được đặt hết, vài vị gia có thể đến quán khác xem, cố gắng còn có thể chiếm được vị trí.”

Lời này vừa nói ra, tùy tùng kia liền tiến lên, đá tiểu nhị một cước ngã xuống đất, khay rượu trong tay tiểu nhị “xoảng” một tiếng rơi xuống.

Vốn mọi người đang ngâm thơ, ngắm trăng, cũng chưa chú ý tới động tĩnh bên này, tiếng vỡ này vang lên làm cho tất cả mọi người nhìn về phía này.

Tùy tùng dẫm nát tay tiểu nhị, nói:“Bây giờ còn chỗ chưa?”

Chưa để tiểu nhị nói chuyện, cầu thang liền vang lên tiếng “Cộp cộp cộp”, lập tức có người giống như chưởng quầy đi lên, đi đến trước mặt mấy người nói:“Đại gia, nô tài này đắc tội các vị đại gia, thỉnh đại gia đại lượng không so đo với kẻ tiểu nhân. Ngài tới đúng dịp, vừa vặn có một bàn khách có việc đã đi rồi, tiểu nhân đưa ngài qua đó.”

Hai kẻ tùy tùng “Ha ha” cười to hai tiếng, lấy bội đao trong tay, vỗ hắn nói:“Ngươi cho gia chúng ta là loại người nào, một cái bàn tùy tiện có thể ngồi sao?”

Chưởng quầy gật đầu liên tục xin lỗi, lại hỏi:“Vậy mấy vị gia coi trọng cái bàn nào, tiểu nhân xem có thể an bài hay không.”

Phu quân là thái giám tổng quản – 140

Chính văn Chương 140: Gặp mặt 2

Editor: mèomỡ

“Hắn chỉ cần biết khuôn mặt, thân hình, giọng nói của một người, thì có thể dịch dung thành bộ dáng của người đó, hắn biết người kia càng rõ, có thể giả càng giống. Mấy ngày nay ta vẫn nằm ở nơi này, Đoàn Chính Trung người bên ngoài nhìn thấy đều là hắn.”

Thì ra là thế…… Khó trách trong lòng nàng luôn bất an, ôm hắn thì cảm thấy hắn rất xa lạ, thì ra, đúng là giả.

Trời ạ, hôm qua nàng còn……

Cầu Mộ Quân đỏ mặt, cũng không dám nhìn Đoàn Chính Trung. Hôm qua nàng còn chết sống ôm Liễu Vấn Bạch không buông, còn muốn hắn……

“Hai người các ngươi…… Đáng giận đáng giận! Cùng nhau lừa gạt ta!” Cầu Mộ Quân đem mặt đã đỏ như bị đốt chôn ở cần cổ Đoàn Chính Trung kêu lên, như gãi ngứa đánh vào đầu vai hắn.

Đoàn Chính Trung chỉ cười, không nói lời nào, dịu dàng vỗ về lưng của nàng.

Trong chốc lát, Cầu Mộ Quân ngẩng đầu lên nói:“Vậy vì sao lại dễ dàng nói ra sự thật cho ta biết , ta cảm thấy chàng hẳn là sẽ giấu giếm ta đến cùng.”

Đoàn Chính Trung nói:“Bởi vì hôm qua nàng nói muốn hắn ‘yêu’ nàng, ta sợ các ngươi cho ta đeo danh có vợ ngoại tình.”

Vừa nói, Cầu Mộ Quân xấu hổ đỏ mặt, tiến vào cần cổ hắn hỏi:“Hắn nói cho chàng?”

“Ta nghe được. Động tĩnh phía trên, ở nơi này nghe được.”

Giờ nàng đã hiểu, bọn họ vốn không định nói cho nàng, kết quả hôm qua nàng nói chuyện để cho hắn nghe được, cho nên mới quyết định nói cho nàng biết sự thật.

Cầu Mộ Quân nằm ở bên cạnh hắn, ôm vai hắn, nhẹ giọng hỏi:“Đau không?”

“Không sao, chỉ là bị Liễu Vấn Bạch làm tức đến đau.” Đoàn Chính Trung nói. Hắn vừa nói, nàng lại có chút tức giận.

Hắn đã bị thương thành như vậy, Liễu Vấn Bạch còn dám điểm huyệt hắn? Còn nằm ở trên giường trêu đùa nàng, còn có lúc trước, cái gì mà Trung Trung ca, Bạch Bạch đệ, cái gì mà bởi vì nàng là nữ nhân nên bỏ nàng…… Liễu Vấn Bạch, cứ chờ đấy.

“Mộ Quân”

“Ừ?”

“Ngày đó khi Liễu Vấn Bạch mang ta về, ta hôn mê , khi đó ta đã cho rằng ta sẽ không bao giờ mở mắt được nữa, rất hối hận.” Hắn nói.

Trầm mặc một lúc rất lâu, nàng mới nói:“Ta biết, chàng có rất nhiều chuyện phải làm, không nên vì ta mà mạo hiểm.

Ta……những lời oán hận lúc trước… dù sao cũng là ta không nghe chàng nói, gieo gió gặt bão.”

“Không phải chuyện này.” Hắn nói:“Ta muốn nói…… thân phận ta đặc thù như vậy, cũng không hiểu phong tình, nàng luôn mong được ở bên ta, ta lại ngay cả một câu ngon ngọt cũng không chịu nói, còn muốn nhân cơ hội này chọc giận nàng, ta rất hối hận.”

Ngừng một chút, hắn mới mở miệng nói:“Ta……”

“Yêu nàng.”

Nàng ngẩng đầu, lại ngoài ý muốn thấy trên mặt hắn một chút đỏ ửng. Hắn lại…lại đỏ mặt, ngượng ngùng!

Nàng nhìn hắn cười nói:“Nhưng từ ngày ta biết chàng bị thương nặng, ta liền quyết định về sau chàng không cần giải thích, nói lời hay nữa, ta chỉ muốn chàng được bình an là tốt rồi.”

“Nhưng mà……”

“Câu chàng vừa nói, chàng mau nói lại đi, ta rất thích nghe.” Nàng nói xong, lại tựa đầu xuống, trên mặt cũng đỏ lên.
Đoàn Chính Trung nhẹ nhàng cười, cầm bàn tay nàng đang đặt trên đầu vai. “Muốn ta hôn nàng sao?” Hắn hỏi.

Cầu Mộ Quân vội phủ nhận, nói:“Không.”

“Thật sao?”

“Thật.”

“Ngẩng đầu lên.” Hắn nói.

Nàng ngẩng đầu, nhìn hắn.

“Đến gần đây một chút.”

Nàng tưởng hắn có gì muốn nói, liền tiến lại gần. Hắn nhấc đầu, hôn nàng một cái.

Cầu Mộ Quân che miệng, cười e lệ nhìn hắn.

“Trên người chàng có thương tích, còn động.” Nàng nhỏ giọng nói. Sau đó che mắt hắn, hôn lên môi hắn. Hắn giữ chặt đầu nàng, lập tức muốn đoạt lại chủ quyền, nàng cũng không chịu, lần đầu tiên tiến công. Nếm được vị đắng của thuốc trong miệng hắn, làm cho lòng nàng đau xót.

Nam nhân lý trí như vậy, vì nàng mà suýt chết, nếu không phải có Liễu Vấn Bạch giả làm hắn lừa mọi người, cho dù hắn không chết cũng sẽ bị người ta nhân cơ hội hại chết.

Nàng quyết định, hắn sống nàng sống, hắn chết nàng liền theo hắn.

Lên trời hay xuống hoàng tuyền, suốt đời suốt kiếp, vĩnh viễn không xa rời.

“Hai người các ngươi, đã nói không được kích động, sao lại chạy lên trên giường rồi?”

Sau lung, một giọng nói truyền đến, Cầu Mộ Quân hoảng sợ, cuống quít rời khỏi môi Đoàn Chính Trung, ngồi dậy, trên mặt đỏ như bị thiêu.

Đoàn Chính Trung nắm tay nàng, nhìn Liễu Vấn Bạch nói:“Đừng có quá phận.”

“Khụ……” Tuy rằng hắn trọng thương nằm ở trên giường, Liễu Vấn Bạch vẫn có chút e ngại, lập tức nghiêm mặt nói:“Phải uống thuốc.” Nói xong, hắn liền đưa thuốc cho Cầu Mộ Quân nói:“Không cần phải nói, thuốc này khẳng định Trung Trung ca muốn Quân Quân muội bón rồi.”

Cầu Mộ Quân không tự giác cũng ho khan một chút, nhận chén thuốc. Khuấy bát thuốc, nàng cúi người hỏi:“Có thể ngồi dậy không?” Đoàn Chính Trung gật gật đầu.

Cầu Mộ Quân tiến lên dìu hắn, nhưng Đoàn Chính Trung không thể dùng nhiều sức, sức lực của nàng cũng không lớn, liền quay đầu nói với Liễu Vấn Bạch:“Ngươi tới giúp!”

Liễu Vấn Bạch nói:“Thôi đi, ta không dám qua, cô không biết, trên người hắn vẫn còn châm độc, ta sợ hắn phi vào ta.”

Nàng quay đầu nói:“Ngươi có tới hay không?”

“Không tới.” Liễu Vấn Bạch đáp.

“Chính Trung, ngày đó hắn nói chàng thích……”

“Đừng, thuốc sắp nguội rồi, nhanh uống!” Liễu Vấn Bạch vội vàng chạy tới, chậm rãi đỡ Đoàn Chính Trung lên. Không đợi Đoàn Chính Trung ngồi ổn, hắn liền vội vội vàng vàng chạy ra xa. Cầu Mộ Quân đỡ lấy hắn, giúp hắn chỉnh lại gối đầu, mới ngồi xuống bưng bát thuốc lên.

“Hắn nói ta thích cái gì?” Đoàn Chính Trung hỏi.

Nàng cúi đầu cười, nói:“Không có gì.”

“Thích hắn?” Hắn đoán được.

Đương nhiên không phải! Nói chàng thích bị nam nhân…… Cái kia cái kia……

Lời này đương nhiên không thể nói, nàng trả lời:“Không đúng không đúng, hắn không nói như vậy.”

Nàng càng nói không phải, hắn lại càng tin.

Đoàn Chính Trung nói:“Hôm nào đến Lan Cầm phường mua hắn về, tặng hắn cho tên Vương viên ngoại thật sự thích nam nhân, được không?”

Trời ạ, một kẻ so với một kẻ còn ngoan độc hơn. Liễu Vấn Bạch chỉ dám nói ngoài miệng, nhưng khi hắn nói những lời này biểu tình lại rất nghiêm túc, nói không chừng hắn sẽ làm thật.

“Được rồi, uống thuốc.” Nàng nói.

Múc một thìa thuốc, thổi nguội, đưa đến bên miệng hắn, nàng lặp lại động tác trước kia của hắn.

Khi nàng chậm rãi múc thuốc, cần thận thổi, nàng đã biết được cảm giác của người bón thuốc, trong lòng tràn đầy quan tâm cùng chờ mong người kia có thể an khang, nàng muốn biết, lúc nàng phát sốt, hắn bón thuốc cho nàng, trong lòng nghĩ thế nào.

Nàng không hỏi, nàng nghĩ, nhất định lúc đó, hắn đã thích nàng rồi. Hắn a, còn có thể đem cảm tình chôn sâu như vậy.

Kỳ thật, còn có rất nhiều vấn đề muốn hỏi hắn, vì sao hắn muốn vào cung, vì sao lại làm thái giám giả, vì sao giả dạng làm người xấu, đối xử với nàng không tốt như vậy, nhà hắn bị làm sao, còn có cha mẹ huynh đệ, trước đây sống như thế nào ……

Phu quân là thái giám tổng quản – 139

Chính văn Chương 139: Gặp mặt


Editor: mèomỡ

Cầu Mộ Quân ngồi trên ghế ngẩng đầu lên, nói:“Chính Trung, hôn ta, được không? Hoặc là…… bây giờ chàng muốn ta?”

“Khụ……” Đoàn Chính Trung cuống quít đẩy nàng ra, lùi lại mấy bước, nói chuyện có chút không lưu loát:“Ta…… Hôm nay không còn sớm, chỉ sợ nàng phải đi về rồi.”

Cầu Mộ Quân từ trên ghế đứng lên, tiến lên ôm lấy hắn khóc nức nở nói:“Nhưng ta rất khổ sở, không cảm nhận được chàng, ta muốn chàng ôm ta, muốn chàng ‘yêu’ ta, trong lòng ta trống rỗng, quá đau khổ, quá đau khổ, Chính Trung…… Phu quân……”

“Mộ Quân, nàng……” Đoàn Chính Trung đưa tay nhẹ nhàng đẩy nàng ra, không tự giác lui ra sau hai bước.

Cầu Mộ Quân rơi lệ nhìn hắn nói:“Ta van cầu chàng, ta cảm thấy ta sắp không chống đỡ nổi nữa, ta……” Nàng nói xong, liền tiến tới hôn hắn.

“Không được……” Đoàn Chính Trung đẩy nàng ra, chật vật nói:“Ta…… Ta còn có việc, đi trước, nàng cũng nhanh về đi.” Nói xong bỏ chạy ra cửa, cũng không quay đầu lại.

Vì sao? Hắn lại gấp như vậy, là bị nàng dọa sao?

Hắn cảm thấy nàng quá lớn mật, rất…… không biết xấu hổ?

Cầu Mộ Quân khóc, lại vô lực ngồi xuống.

Buổi tối, nàng đi ngủ từ rất sớm, ngủ không bao lâu thì bị ác mộng làm bừng tỉnh.

Vẫn là người kia, đêm tối, quần áo đen, thanh đao sắc bén, còn có rất nhiều máu.

Trên đầu là mồ hôi, trong mắt là nước mắt.

Nàng không biết vì sao mình lại trở thành như thế này, tại sao lại khó hiểu như vậy.

Ngoài cửa sổ có tiếng động nhỏ, nàng rất quen thuộc.

Đứng dậy, đốt đèn, mở cửa sổ ra đưa bồ câu đưa tin từ bên ngoài vào.

Không cần phải nói, lại là Thích Ngọc Lâm.

Nàng mở giấy ra, nhìn một cái, rồi gấp lại.

Đang muốn đóng cửa sổ, lại có một con bồ câu đưa tin khác bay đến.

Trong lòng chấn động, nàng vội rút tờ giấy trên chân bồ câu, là giấy trắng.

Đoàn Chính Trung?

Hắn muốn gặp nàng chẳng lẽ muốn nói gì sao? Vẫn là…… Hắn cảm thấy ngại vì hôm nay đã từ chối nàng như vậy nên hẹn nàng đến mật thất gặp lại? Gấp tờ giấy, lại ngủ, trong lòng thoáng bình phục, nhưng rất lâu mới ngủ được. Ngày hôm sau đi vào nhã gian chữ Thiên thứ hai, đợi một lát hắn không đến nàng liền thử đi xoay chốt mở. Lúc này lại mở được.

Trong lòng có chút ngoài ý muốn, nàng theo cửa dưới thư án đi vào. Chậm rãi đi về mật thất, nhưng trong lòng càng ngày càng khẩn trương. Mở cửa ra, không thấy Đoàn Chính Trung ở bên cạnh bàn. Ở bên trong sao?

Cầu Mộ Quân đi vào căn phòng trong hai người từng triền miên, nhưng lại thấy được một màn kinh hãi.

Trên giường khắc hoa bọn họ từng ngủ, lúc này đang có hai người nằm trên đó, một người hình như đang cúi người hôn cổ một người khác, tóc dài đen óng rũ xuống, che khuôn mặt hai người, chăn từ trên người hắn trượt xuống, lộ ra vai trái mượt mà trắng nõn. Người nọ hình như nghe thấy tiếng bước chân mà ngẩng đầu lên nhìn nàng, rõ ràng là khuôn mặt tuyệt sắc của Liễu Vấn Bạch, người phía dưới…… là Đoàn Chính Trung!

Cầu Mộ Quân trợn tròn mắt, chết lặng nhìn cảnh này.

Liễu Vấn Bạch nhìn nàng, đắc ý cười, nói:“Thế nào, Cầu tiểu thư, ta không lừa ngươi chứ?”

Một lúc lâu, Cầu Mộ Quân mới chuyển tầm mắt đến trên mặt Đoàn Chính Trung, hắn nhìn nàng, khuôn mặt bình tĩnh. Nàng cũng nhìn về phía hắn, hai người nhìn thắng, nàng đọc được trong mắt hắn cảm giác tâm linh tương thông cùng nàng. Không biết nghĩ thế nào, nàng đột nhiên chạy lên, ngoài dự đoán vạch chăn trên người hai người.

Liễu Vấn Bạch trừ bỏ lộ ra một chút vai, phía dưới quần áo đều chỉnh tề, Đoàn Chính Trung nằm thẳng, chỉ mặc quần, ngực trần quấn vải trắng, trên vải trắng còn lộ ra miệng vết thương, vết máu.

“Cô … nữ nhân này…… Nhìn thì lịch sự, hiền lành đoan trang, sao lá gan lại lớn như vậy, ngay cả chăn của nam nhân cũng dám vạch. Ta đây mặc quần áo, nếu không mặc gì không phải bị chiếm tiện nghi sao?” Liễu Vấn Bạch nói xong, từ trên giường đi xuống.

Hắn kéo lại quần áo, đứng ở bên giường nói:“Được rồi, các ngươi tâm sự đi, nhưng mà…… Khụ……” Hắn nhìn nhìn Đoàn Chính Trung, lại nhìn về phía Cầu Mộ Quân nói:“Phu quân đại nhân của cô thật sự bị thương, còn bị rất nặng, cái kia cái kia…… Chuyện phòng the, trước hết đừng làm. Tuy rằng nói ‘Chết dưới hoa mẫu đơn, thành quỷ cũng phong lưu’ nhưng mà, nói thế nào thì tính mạng vẫn quan trọng đúng không, chờ vết thương khỏi lại phong lưu, muốn yêu thế nào……”

Ánh mắt Đoàn Chính Trung rời khỏi Cầu Mộ Quân, trừng Liễu Vấn Bạch, giống như ngay lập tức sẽ chém bay đầu hắn.

Liễu Vấn Bạch ha ha cười hai tiếng, lại nói:“Hai người nhớ kỹ, đừng kích động, đừng kích động.” Nói xong, giải huyệt đạo cho Đoàn Chính Trung, vội vàng né ra.

Cầu Mộ Quân nhìn Đoàn Chính Trung, mắt dần dần ướt át. Đoàn Chính Trung chậm rãi vươn tay về phía nàng.

Nàng cúi đầu, một giọt lệ rơi trên tay hắn, sau đó đưa tay lên. Hắn cầm tay nàng.

Trong mắt còn lưu nước mặt, từng giọt từng giọt rơi trên mu bàn tay.

Hai người trầm mặc như vậy hồi lâu, Cầu Mộ Quân mới nói:“Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Người kia chính là chàng đúng không?”

Đoàn Chính Trung gật gật đầu.

“Chàng bị thương rất nặng đúng không?”

Hắn lắc đầu, nói:“Nằm xuống.”

Cầu Mộ Quân gật đầu, cởi hài, nằm xuống bên cạnh hắn. Hắn vươn tay xoa mặt của nàng.

Nàng sợ hắn không tiện, chống người để sát mặt vào hắn, giúp cho tay hắn có thể không mất nhiều khí lực cũng có thể chạm được vào nàng. Nước mắt từng giọt rơi trên mặt, môi hắn

“Khóc cái gì?” Hắn nói.

Cầu Mộ Quân nói:”Còn không phải vì chàng, chàng nghĩ rằng ta thích khóc như vậy sao?”

Đoàn Chính Trung mỉm cười.

“Cười cái gì, cái gì cũng lừa ta, lừa ta chàng thấy vui vẻ sao?” Nàng nói xong liền ôm lấy hắn.

Đoàn Chính Trung nói:“Ta không lừa nàng, là con hát Liễu Vấn Bạch kia lừa nàng.”

“Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì, chàng nói!” Nàng giữ mặt của hắn, ở phía trên hắn nói. Đoàn Chính Trung cười nhẹ:“Sao lại hung dữ như vậy?”

“Ta hung dữ đấy, chàng đừng hòng đánh lạc hướng, mau nói, người mặc đồ đen ngày đó cứu ta là chàng đúng không, bị Thích Sóc Ly đả thương là chàng đúng không?”

Đoàn Chính Trung nói:“Ừ.”

“Vậy vì sao mấy ngày trước ta thấy chàng vẫn tốt?” Cầu Mộ Quân hỏi.

“Đó không phải ta.” Đoàn Chính Trung nói:“Là tên kia, Liễu Vấn Bạch, cho nên, nàng đừng cho hắn hôn nàng, muốn nàng.”
Cầu Mộ Quân ngây ngẩn cả người.

Giống hắn như vậy, lại không phải hắn, mà lại là cái kẻ nam không ra nam nữ không ra nữ Liễu Vấn Bạch kia! Điều này sao có thể, chẳng lẽ Liễu Vấn Bạch là yêu ma quỷ quái hóa thành? Thấy nàng giật mình, Đoàn Chính Trung nói:“Hắn biết thuật dịch dung.”

“Thuật dịch dung?”

“Hắn chỉ cần biết khuôn mặt, thân hình, giọng nói của một người, liền có thể dịch dung thành bộ dáng của người đó, hắn biết người kia càng rõ, thì có thể giả càng giống. Mấy ngày nay ta vẫn nằm ở nơi này, Đoàn Chính Trung người bên ngoài nhìn thấy đều là hắn.”

Phu quân là thái giám tổng quản – 138

Chính văn Chương 138: Không yên

Editor: mèomỡ

“Mộ Quân tỷ tỷ, sắp tới Trung thu, tỷ nói tết Trung thu chúng ta làm sao ngắm trăng đây? Nói cho tỷ nhé, có công tử khác hẹn nhị ca đi tửu lâu ăn bánh Trung thu ngắm trăng, nhị ca không đi, cả ngày hỏi muội muốn đi đâu.” Thích Vi vừa sờ khăn thêu cá vàng, vừa nói.

Cầu Mộ Quân nói:“Tỷ không biết. Trước kia, Trung thu đều ở nhà, chỉ có cha tỷ là đi.”

“Ai nha, vậy năm nay ra ngoài đi, bên ngoài rất náo nhiệt! Trung thu cha muội cùng đại ca còn có nhị ca cũng thường xuyên không ở nhà, muội liền theo nương ra bên ngoài chơi, mấy ngày nay rất nhiều cửa hàng đều bắt đầu trang trí lại mặt tiền, đến buổi tối tết Trung thu, bên ngoài tửu lâu, quán trà đều đã treo cờ màu, kết hoa, treo lên rất nhiều quả lựu, lê, táo, rất đẹp.”
Thích Vi nói chuyện say sưa .

Cầu Mộ Quân cười nói:“Đông vui như vậy, Sanh Dung lại sẽ nghĩ biện pháp xuất hiện?”

Thích Vi vừa nghe, cười nói:“Không không, Mộ Quân tỷ tỷ, muội cảm thấy lần này nàng sẽ không đi.”

Cầu Mộ Quân kỳ quái nói:“Vì sao?”

Thích Vi thần bí nói:“Bởi vì hiện tại nàng lại có ham muốn mới, cũng không ầm ỹ đòi ra cung, cũng không chạy đến nhà muội, thậm chí ngay Đoàn Chính Trung kia cũng không thèm để ý, mỗi ngày đi trêu cợt tân khoa Trạng Nguyên kia. Muội cảm thấy, ở ngoài mặt nàng ấy nói ghét hắn, kỳ thật là vụng trộm thích hắn.”

Cầu Mộ Quân không nghĩ tới điểm ấy, khó trách gần đây cũng không thấy nàng ra cung, thì ra là có tâm tư khác.

Dù sao cũng là cô nương mười mấy tuổi!

“Đúng rồi, nói đến Đoàn Chính Trung, aiz, thật không biết làm sao có thể có chuyện ghê tởm như vậy.” Nghe Thích Vi nói đến Đoàn Chính Trung, Cầu Mộ Quân ngoài mặt vẫn bình tĩnh như trước, trong lòng lại khẩn trương.

Thích Vi nói:“Nghe nói hắn đón Liễu Đại gia kia vào quý phủ của hắn, hiện tại Liễu Đại gia Lan Cầm phường cũng không tiếp khách, mỗi ngày hầu hạ một mình Đoàn Chính Trung. Haha, còn có người cười nói hắn sẽ trở thành Đoàn phu nhân!”

Cầu Mộ Quân cúi đầu mỉm cười, đúng lúc này, một bé trai bên ngoài cầm một que trúc nhỏ sôi nổi chạy tới, đến dưới tàng cây bên cạnh bàn đá, dùng que trúc chọc quả lựu trên cây.

Thích Vi lấy một quả nho trên bàn, chạy đến đằng sau Cầu Mộ Quân, ngồi xổm xuống, nhắm đến bé trai rồi lập tức ném một cái, ném trúng lưng bé trai, rồi lập rụt đầu vào, trốn sau lưng Cầu Mộ Quân.

Bé trai quay đầu lại, chạy về phía này, chạy đến cạnh cửa thì chậm lại, nhìn chằm chằm Cầu Mộ Quân đang nhìn trời mây, lại quay đi.

Thích Vi sau lưng nàng ngồi dậy cười nói:“Ha ha, nhóc, mơ đi?”

Không nghĩ tới, đúng lúc này bé trai đột nhiên từ cạnh cửa chạy vào, bắt lấy Thích Vi nói:“Bắt được bắt được rồi, cô cô ngốc!” Thích Vi kinh ngạc nói:“Không phải vậy chứ, nhóc cũng làm trộm sao, mau trả lại cho ta?”

Bé trai hái được hai quả nho, ném một quả vào người Thích Vi, vừa cười vừa đem một quả khác bỏ vào trong miệng, lại đắc ý chạy đi, Cầu Mộ Quân cười nói:“Đứa nhỏ này thật thú vị.”

Thích Vi nói:“Đúng vậy, thông minh muốn chết, cũng không biết học ai, đại ca cùng đại tẩu đều thành thật như vậy.” Nàng nói xong, Cầu Mộ Quân ngẩng đầu hỏi:“Đại ca muội bây giờ vẫn không về nhà sao?”

Thích Vi nói:“Đúng vậy, hôm kia còn ầm ỹ một trận cùng cha muội. Hai người ở trong thư phòng cha muội cãi nhau, cha muội tức giận đến nỗi lật đổ cả bàn cơm chiều, cũng không biết là nguyên nhân gì, bọn họ luôn luôn hòa thuận. Trước kia đều là cha răn dạy nhị ca, hiện tại nhị ca ngoan ngoãn rồi, cha cao hứng, nhưng cứ nhắc nhở đại ca, đại ca liền đi ra ngoài, đến bây giờ cũng chưa trở về.”

Hôm kia?

Cầu Mộ Quân nghĩ, đó không phải là ngày Thích Sóc Ly muốn giết nàng sao?

Thích Tĩnh cùng Thích Sóc Ly luôn luôn hòa thuận, vì sao đột nhiên ầm ỹ? Thích Tĩnh tức giận như vậy, chẳng lẽ đã biết lỗi của Thích Sóc Ly?

Cha nói qua, Thích gia hiện tại không muốn gặp chuyện không may, Thích Tĩnh nếu biết Thích Sóc Ly có tư tình cùng phi tử trong cung, khẳng định sẽ sốt ruột, sẽ giận lôi đình. Bọn họ cãi nhau, thật sự là bởi vì chuyện này sao? Nhưng hắn làm sao mà biết được?

“Đúng rồi, Mộ Quân tỷ tỷ, tỷ có để quên một thứ!” Thích Vi nói xong, đứng lên, từ trên bàn lấy đến trâm gài tóc, đưa cho nàng.

Cầu Mộ Quân nhìn, đúng là cây châm ngày đó ở ngõ nhỏ bị khất cái kia cướp đi. Cũng là của nương mua cho nàng, bị Đoàn Chính Trung làm mất, lại không biết dùng phương pháp gì giúp nàng lấy về.

Đặt trâm gài tóc vào tay, trong đầu nàng tất cả đều là bóng dáng của hắn, luôn cảm thấy hắn gặp chuyện, luôn cảm thấy muốn gặp hắn.

Thích Vi nhìn nàng ngẩn ngơ, trêu ghẹo nói:“Mộ Quân tỷ tỷ, trâm gài tóc này có gì đặc biệt?”

Cầu Mộ Quân nói:“Là nương cho tỷ.”

Thích Vi nói:“Nhìn ánh mắt của tỷ, muội còn tưởng là tín vật định tình!”

Cầu Mộ Quân cười nói:“Tiểu cô nương ngây thơ đều suy nghĩ cái gì mà tín vật định tình, nương tặng cho tỷ tín vật định tình sao?”

Thích Vi ha ha cười nói:“Thật sự giống mà! Cái gì mà tiểu cô nương, tỷ không lớn hơn muội bao nhiêu, lại cho mình như trưởng bối vậy.”

Từ Thích phủ trở về, trong lòng vẫn bất an không yên.

Hung thủ, Hắc y nhân, Thích tĩnh, chân tướng…… Còn có lo lắng không rõ trong lòng, nàng cảm thấy mình mệt mỏi quá, muốn được nằm ở trong lòng Đoàn Chính Trung không cần lo lắng, không cần nghĩ ngợi bất cứ chuyện gì.

Cố tình vào lúc này, vừa ngẩng đầu, nàng lại đi tới bí thất quán trà.

Nhưng mà hắn đã nói, trong khoảng thời gian này hắn không thể gặp nàng.

Không thể gặp sẽ không gặp, hắn là người lý trí, nếu thực sự có việc gấp, hẳn là sẽ không vì nàng mà chịu ảnh thưởng. Nghĩ vậy, nàng liền vào nhã gian quán trà.

Cũng không đi thử chốt mở, cũng không làm gì, chỉ gọi một ấm trà. Đột nhiên nhớ ra, nàng không mang đủ tiền.

Xem ra hôm nay nàng lại lấy trang sức thay tiền vậy, để một hai món trang sức cũng không sao. Vô tâm uống trà, nàng gục đầu vào trên bàn.

Trong đầu, tất cả đều là Hắc y nhân tối hôm đó, ngực đầy máu, còn dùng hết khí lực nắm lưỡi dao của Thích Sóc Ly.

Người kia sao rồi? Hắn ở nơi nào?

Một bàn tay đặt lên vai nàng, Cầu Mộ Quân quay đầu, là Đoàn Chính Trung.

Hắn lại đến đây.

Ngoài ý muốn, nàng lại ôm lấy thắt lưng hắn. Không nói lời nào, mắt liền ẩm ướt.

Đoàn Chính Trung hỏi:“Làm sao vậy, sao lại khổ sở như vậy.”

“Không biết, ta chỉ là…… Ta cũng không biết ta làm sao.”

Đoàn Chính Trung đứng không nhúc nhích, Cầu Mộ Quân ôm hắn hồi lâu, ngẩng đầu nói:“Vì sao ta cảm thấy chàng không giống chàng?”

Đoàn Chính Trung kinh ngạc nói:“Sao lại cảm thấy ta không giống ta? Ta trắng? Đen? Béo? Gầy?”

“Không phải…… Cũng không phải không giống chàng, chỉ là……” Cầu Mộ Quân nhu nhược nói:“Cảm thấy mọi chuyện trước mắt không giống thật, luôn cảm thấy tất cả mọi chuyện đều không phải sự thật.”

“Nói bậy bạ gì đó, ta đứng ở trước mặt nàng, làm sao lại không thật.” Đoàn Chính Trung cũng ôm lấy nàng nói.

Cầu Mộ Quân ở trên ghế ngẩng đầu lên, nói:“Chính Trung, hôn ta, được không? Hoặc là…… bây giờ chàng muốn ta?”