Phu quân là thái giám tổng quản – 109

Chính văn Chương 109: Ước hẹn

Editor : mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

“Không đâu!” Thích Vi khẳng định nói:“Tỷ không cần thêu quá đẹp, bình thường là được rồi, cha muội không biết muội thêu thế nào, cũng không hiểu bức tranh thêu như thế nào mới là đẹp, chỉ biết giống hay không giống, châm pháp chỉnh tề hay không. Mẹ muội hiểu muội nhất, cũng sẽ không nói gì đâu, nhất định là được mà!”


Cầu Mộ Quân nhận khăn tay, hỏi:“ Khi nào muội cần?”


“Bốn năm ngày nữa đi. Đúng rồi, còn có cái này.” Thích Vi nói xong, lại lấy ra một bộ kim thêu.


“Thêu giống cái này, một gốc cây hoa mai, hai con Hỉ Thước (chim ác là).”


Cầu Mộ Quân cầm đồ cùng khăn tay nói:“Vài ngày nữa thêu xong tỷ sẽ đưa cho muội.”


“Được, Mộ Quân tỷ tỷ, tỷ thật tốt!” Thích Vi cao hứng nói.


Nói xong, nàng nhớ tới cái gì, thần sắc đột nhiên nghiêm túc, nhìn Cầu Mộ Quân hơn nửa ngày, rốt cục mở miệng nói:“Mộ Quân tỷ tỷ, hôm trước, tỷ cùng Nhị ca muội…… Hai người thật sự?”


Cầu Mộ Quân cúi đầu, chần chờ một lát, không trực tiếp trả lời, mà hỏi:“Không được sao?”


Thích Vi nhíu mày nói:“Cũng không phải không được …… Chỉ là……”


“Mộ Quân tỷ tỷ, muội nói thật với tỷ, Nhị ca thực sự không phải người có thể phó thác chung thân, tỷ sẽ phải chịu thiệt .”


Cầu Mộ Quân vì nàng quan tâm mình mà cảm động, lại không thể không lừa nàng nói:“Ta không sợ. Chính là…… Ta là kẻ bị chồng ruồng bỏ….”


“Thì sao nào!” Thích Vi đánh gãy lời nàng nói:“Chỉ có Nhị ca không xứng với tỷ, không có chuyện tỷ không xứng với huynh ấy.”


Cầu Mộ Quân nhẹ nhàng cười.


Thích Vi còn nói thêm:“Thật ra Nhị ca từ ngày gặp tỷ luôn nhắc tới tỷ, nói lần này huynh ấy thật lòng, còn bảo muội nói tốt cho huynh ấy ở trước mặt tỷ, tạo chút cơ hội giúp huynh ấy, muội không thèm để ý đến huynh ấy. Lần nào huynh ấy cũng nói huynh ấy thật lòng yêu người ta, nhưng lần nào cũng vậy, không phải đảo mắt liền có người khác sao!”


Nói xong, nàng ghé sát lỗ tai Cầu Mộ Quân lặng lẽ nói:“Mộ Quân tỷ tỷ, tỷ có biết chuyện nửa năm trước, Lưu tiểu thư xuất giá, ngày hôm sau đã bị nhà chồng bỏ không ?”


Cầu Mộ Quân gật đầu thấp giọng nói:“Nghe nói là vì động phòng nghiệm hồng xảy ra vấn đề?”


Thích Vi nói:“Nàng lúc trước cùng Nhị ca muội, kết quả không được vài ngày Nhị ca liền mê một cô nương ở ‘Xuân Mãn viện’, không để ý đến nàng. Lưu lão gia biết là có quan hệ với Nhị ca muội, nhưng không dám nói với bên ngoài là con gái nhà mình lại cùng một tên ăn chơi, cũng không dám đến nhà muội bắt Nhị ca muội lấy con gái của ông ta, cho nên chỉ đành không rên một tiếng.”


Thích Vi nói xong, một lần nữa ngồi về đúng chỗ, hỏi:“Mộ Quân tỷ tỷ, nói nhiều như vậy, là muội muốn nói cho tỷ, người yêu Nhị ca muội rất nhiều, nhưng đều có kết cục thật đau lòng. Tuy rằng muội rất muốn tỷ có thể làm chị dâu muội, cũng tin tưởng tỷ có thế khiến cho Nhị ca thật sự vì tỷ mà không phong lưu nữa, nhưng như vậy thật sự rất mạo hiểm, cũng rất vất vả, tỷ thật sự muốn sao?”


Cầu Mộ Quân trái lương tâm gật đầu.


Thích Vi nhìn nàng hồi lâu, sau đó đột nhiên cười nói:“Được, Mộ Quân tỷ tỷ, muội giúp tỷ!”


Cầu Mộ Quân cúi đầu, không dám nhìn nàng, cũng không muốn để cho nàng thấy được sự không đành lòng trong mắt mình.


Trời cao vạn dặm, gió nhẹ thổi đến, Cầu Mộ Quân ngồi trong phòng thêu “Hỉ Thước đăng mai” cho Thích Vi, lại nghe thấy tiếng hoan hô của nha hoàn ngoài cửa.


“Tiểu thư, người xem! Con diều kia bay đến trong viện chúng ta đấy!”


Cầu Mộ Quân ngẩng đầu nhìn phía nội viện, quả nhiên nhìn thấy một cái diều hình con bướm, vừa vặn bay đến trên không sân nhà mình. Nhẹ nhàng cười, đang muốn cúi đầu, con diều thong thả rơi xuống, sau đó “bộp” một tiếng dừng trên đất, hình như là bị người ta đột nhiên cắt đứt dây.


“A! Rơi rồi!” Nha hoàn nói xong, vội chạy đi nhặt diều lên.


Cầu Mộ Quân đứng lên đi đến trong viện, tiếp nhận diều trên tay nha hoàn, cũng chú ý ở trên diều có một mảnh giấy nhỏ


Mở ra nhìn, thấy viết hai câu thơ:
“Nam hữu kiều mộc, Bất khả hưu tức.
Hán hữu du nữ, Bất khả cầu ti.” (1)


Có thể sử dụng kỹ xảo như vậy, ngoại trừ Thích Ngọc Lâm, còn ai vào đây?
Cầu Mộ Quân nhẹ nhàng cười, cầm diều đi vào phòng.


Đến buổi tối, lại có chỉ bồ câu đưa tin đứng ở trước cửa sổ phòng nàng.


Trên đùi bồ câu đưa tin buộc tờ giấy, vừa thấy, lại là thơ:
‘Nguyệt xuất hạo hề!
Giao nhân liễu hề!
Thư yểu kiểu hề!
Lao tâm kiểu hề!’ (2)


Thích Ngọc Lâm này!


Cầu Mộ Quân cười khẽ nhìn ánh trăng trên cao, lại có cảm giác giống thiếu nữ ôm ấp tình cảm.


Thiếu nữ mười bảy mười tám, dưới ánh trăng đẹp như thế này, sẽ nghĩ đến cái gì? Người trong lòng? Vị hôn phu tương lai nhìn như thế nào? Thiếu nữ mười bảy tám, dưới ánh trăng đẹp như thế này, lại nhận được một câu thơ đẹp như vậy dưới phương thức độc đáo thế này, sẽ nghĩ thế nào
Nàng không biết.


Trước khi gặp được Đoàn Chính Trung, nàng vẫn vướng bận Cố Dật Lâu đã chết, sau khi gặp được Đoàn Chính Trung, phần lớn thời gian của nàng là để suy nghĩ tâm tư hắn, cho dù không cân nhắc tâm tư của hắn, cũng ngồi cảm thán chính mình vì sao không nhìn ra được tâm tư của hắn.


Cho tới bây giờ, vốn không có thời gian suy nghĩ, chưa từng mơ mộng, chỉ có sự thật đau thương.
Đang lúc nàng đứng bên cửa sổ nhìn ánh trăng, lại một con bồ câu đưa tin bay tới, đứng ở trước mặt nàng.


Trong lòng có chút ngoài ý muốn, nàng mở ra xem, trong lòng lại bắt đầu không yên:
‘Gió mát trời cao, ước hẹn Nhạn Lai sơn ngoài thành’


Nhạn Lai sơn…… Nàng nên đi sao?


Một khi thật sự quyết định cùng Thích Ngọc Lâm, vậy thanh danh của nàng sẽ hoàn toàn bị hủy. Nhưng nàng đã sớm quyết định, vì Đoàn Chính Trung…… Vì tia hi vọng dưới đáy lòng. Hoặc cũng là vì tiếp cận Thích gia.


Cầu Mộ Quân gấp tờ giấy, chần chờ một lát, xoay người tìm quần áo.


Ngày hôm sau nàng đi ra cửa, mới rời cửa nhà không xa, Thích Vi lại đột nhiên từ ven đường chạy đến, kéo nàng đến một bên. “Mộ Quân tỷ tỷ, Nhị ca muội không phải huynh ấy hẹn tỷ đấy chứ?”
Cầu Mộ Quân gật gật đầu.


Thích Vi vội hỏi nói:“Đi đâu?”


Cầu Mộ Quân nói:“Nhạn Lai sơn.”


Mặt Thích Vi nhăn nhó nói:“Mộ Quân tỷ tỷ, tốt nhất tỷ đừng đi.”


Cầu Mộ Quân kỳ lạ nói:“Vì sao?”


Thích Vi gãi đầu, khó xử nửa ngày, rốt cục nói:“Nhạn Lai sơn đường khó đi, lại có rất nhiều khe núi ẩn nấp, khả năng huynh ấy sẽ nhân cơ hội cái kia…… Cái kia……”


Cầu Mộ Quân đã hiểu, hỏi:“Vậy hắn sẽ bắt buộc tỷ sao?”


“Không đâu.” Thích Vi nói: “Nhưng huynh ấy sẽ dụ dỗ tỷ, sẽ nói cho tỷ nghe lời ngon tiếng ngọt, khiến cho tỷ choáng váng đầu óc, cảm thấy đời này không phải huynh ấy thì không lấy, sau đó huynh ấy liền thừa dịp rèn sắt lúc còn nóng……” Thích Vi nhỏ giọng nói:“Làm chuyện đó với tỷ.”
Cầu Mộ Quân cười nói:“Muội yên tâm, chỉ cần hắn không dùng sức mạnh, tỷ chắc chắn sẽ không bị hắn mê hoặc.”


“Không được, tỷ không biết đâu…… Nữ nhân có đôi khi thật sự rất dễ mềm lòng, muội rất sợ tỷ chịu thiệt !” Thích Vi giữ chặt tay áo của nàng, dùng ánh mắt cầu xin nàng đừng đi.


(1) Hai câu thơ trong bài “Hán Quảng”( 漢廣) của Khổng Tử
Nam hữu kiều mộc,
Bất khả hưu tức.
Hán hữu du nữ,
Bất khả cầu ti.
Hán chi quảng hĩ!
Bất khả vuống (vịnh) ti.
Giang chi dượng (vĩnh) hĩ!
Bất khả phỏng (phương) ti.


Dịch
Núi nam có cây trụi cao,
Mọi người chẳng thể tựa vào nghỉ ngơi.
Các cô sông Hán dạo chơi,
Đoan trang chẳng thể trao lời cầu mong.
Kìa con sông Hán mênh mông,
Chớ toan lặn lội mà hòng vượt qua.
Trường giang mờ mịt chảy xa,
Kết bè chẳng thể dùng mà lướt đi.


(2) Đây là bài thơ “Nguyệt xuất” nằm trong phần “Phong” của Kinh Thi
NGUYỆT XUẤT (Trần phong 8)
Nguyệt xuất hạo hề!
Giao nhân liễu hề!
Thư yểu kiểu hề!
Lao tâm kiểu hề!
(Hứng dã)

Dịch
Vầng trăng vằng vặc giữa trời,
Người đâu nhan sắc rạng ngời ánh hoa.
Sầu vương ai gỡ cho ra,
Nỗi lòng khắc khoải bao giờ mới khuây.

Phu quân là thái giám tổng quản – 108

Chính văn Chương 108: Ghen?


Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Đoàn Chính Trung, ta muốn hỏi lại chàng có yêu ta hay không, ta vẫn hỏi, vẫn hỏi, vẫn hỏi chàng có yêu ta hay không, đến tận khi chàng nói yêu.


Vì sao chàng không yêu ta?


Vì sao?


Hay những lời chàng nói không phải là thật?


Vì sao lại lừa ta?


Chỉ có tiếng xe ngựa giữa đêm khuya cùng ánh trăng ban đêm, Cầu Mộ Quân nhớ tới Đoàn Chính Trung, lại một lần làm cho nước mắt rơi trên mu bàn tay.


“Cầu tiểu thư, đến rồi.” Xe ngựa ngừng lại, xa phu bên ngoài nói. Cầu Mộ Quân lau nước mắt, xuống xe.


Xe ngựa đi xa, Cầu Mộ Quân đi về phía cửa nhà, đột nhiên thấy Đoàn Chính Trung đứng trước mặt nàng. Trong đêm đen nàng nhìn không rõ mặt hắn, nhưng hắn vừa xuất hiện nàng liền biết là hắn.
Hắn đi về phía xa, nàng liền đi theo.


Cách Cầu phủ một đoạn, Đoàn Chính Trung ngừng lại, nói:“Vì sao lại đi cùng người Thích gia?”


Cầu Mộ Quân trả lời:“Đây là lý do ngươi đêm hôm khuya khoắt ngăn đón ta sao? Trước kia ngươi có thể không cho ta ra khỏi cửa, có thể chất vấn ta vì sao gặp Cố Dật Lâu, nhưng bây giờ, ta cùng với ai thì có liên quan gì đến ngươi?”


“Không cần tự cho là thông minh, vọng tưởng xông vào thế giới không thuộc về ngươi, ngươi cho là mạng của ngươi lớn hơn những người đã chết kia sao?” Đoàn Chính Trung trầm giọng nói.


“Nói như vậy, quả nhiên có thế giới mà ta không biết? Ngươi là thuộc về thế giới kia sao? Bằng không, ngươi đem chuyện thế giới kia nói cho ta biết, hoặc là ta sẽ tự đi vào.” Cầu Mộ Quân nói.
Đoàn Chính Trung có chút tức giận nói:“Ngươi luôn luôn như thế, không biết trời cao đất dày! Cái gì cũng không quản, cái gì cũng không biết, không tốt sao? Vì sao luôn không an phận như vậy?”


“Ta an phận hay không an phận liên quan gì đến ngươi? Ta không an phận thì sao nào, ngươi muốn giết ta sao?” Cầu Mộ Quân đối chọi gay gắt cùng hắn.


Đoàn Chính Trung yên lặng một lát, nói:“Còn tiếp tục như vậy không cần ta động thủ, chính ngươi sẽ tự đâm đầu vào chỗ chết.”


“Còn có, Thích Ngọc Lâm kia ngươi cho rằng hắn thực sự thích ngươi sao? Hắn cảm thấy hứng thú chỉ có thân thể của ngươi thôi. Hay là ngươi đã hưởng qua tư vị nam nhân nên không chịu nổi, cố ý tìm tới hắn ?”


“Ngươi……” Cầu Mộ Quân xấu hổ và giận dữ, ở trong đêm đen đỏ mặt, sau đó hít sâu một hơi, nói: “Đúng vậy, sao nào? Nói lại, ngươi không phải nói ta là người đàn bà dâm đãng sao? Ta cũng không cần đền thờ trinh tiết, ta thích là được.”


“Mộ Quân ngươi……” Đoàn Chính Trung kích động, ngữ khí bị chính mình đè ép xuống, thấp giọng nói:“Mặc kệ thế nào, ta hi vọng ngươi có thể nhớ kỹ cảnh cáo của ta hôm nay, không cần tự chịu khổ. Về phần Thích Ngọc Lâm, tuy nói con gái đàng hoàng lên giường cùng hắn cũng không thiếu, nhưng nữ nhân của hắn đa số đều là kỹ nữ, con hát, nếu ngươi muốn mình giống hai loại nữ nhân đó, vậy ngươi có thể không cần để ý mà cùng các nàng hưởng thụ nam nhân này.” Nói xong, hắn xoay người rời đi, thân ảnh nhanh chóng hòa nhập vào trong đêm đen.


Cầu Mộ Quân tức giận đến hận không thể chửi ầm lên vài câu. Nhưng mấy lời khó nghe, nàng lại không mắng được.


Nàng cùng ai, có quan hệ gì với hắn, nếu bỏ nàng, vì sao còn tới nơi này nhục nhã nàng? Những lời khó nghe như vậy, cho tới bây giờ nàng chưa từng nghe qua. Cho tới bây giờ chưa có ai dám nói nàng như vậy, những người khác nói nàng bị chồng ruồng bỏ cũng không sao, nhưng người mà nàng yêu, sao lại có thể nói nàng như vậy! Nàng làm cái gì, liên quan gì đến hắn! Còn chạy tới mắng nàng, hắn nghĩ hắn là trượng phu nàng, là cha nàng chắc?


Cầu Mộ Quân nghĩ nghĩ, ngồi xổm xuống góc tường khóc òa lên, lại sợ kinh động đến người đã ngủ, chỉ cắn tay nức nở, đem uất ức hóa thành nước mắt.


Khóc khóc, nàng lại nhớ tới cái gì.


Đoàn Chính Trung chưa bao giờ tìm nàng, muội muội nàng mất, phụ thân trọng thương, ngoại trừ lần đó hắn phụng mệnh mà đến, chưa từng có ý kiến gì với nàng, thậm chí lần đó đi vào Cầu phủ, cũng chỉ giống người lạ liếc nàng vài lần, lần này là vì sao?


Bởi vì thấy nàng cùng người Thích gia cùng một chỗ, bởi vì thấy nàng cùng Thích Ngọc Lâm quan hệ ái muội?


Nhưng cái này liên quan gì đến hắn đâu?


Nàng chết thì sao, bị Thích Ngọc Lâm đùa bỡn thì sao, có quan hệ gì đến hắn?


Nàng nhớ trước kia hắn cũng mắng nàng một lần, bởi vì nàng đi gặp Sở Mộc Thanh giả trang Cố Dật Lâu. Tối hôm đó, hắn còn…… làm vậy với nàng.


Chẳng lẽ…… Hắn thật ra là quan tâm nàng? Ngày đó cùng hôm nay không khống chế được hơi kích động đều là bởi vì…… Bởi vì…… trong lòng Cầu Mộ Quân nhảy nhót, suy nghĩ đến một từ ‘ghen’. Nhưng nàng thật sự, thật sự, không thể đem từ này ghép lại với hắn. Nhưng dựa vào suy luận của nàng, bằng lý giải của nàng, hành vi của hắn như vậy chính là ghen tị.


Nếu hắn thật là vì nàng mà ghen tị, thật sự có một chút thích nàng, vậy nếu nàng…… Tiếp tục cùng phong lưu lãng tử Thích Ngọc Lâm…… Hắn sẽ thế nào?


Hắn có thể ghen càng nhiều, sau đó chạy tới, nói cho nàng hắn yêu nàng hay không? Tưởng tượng như vậy làm cho Cầu Mộ Quân đang khóc cũng nhịn không được cười trộm.


Trước kia đều là nàng nhìn không được tâm tư của hắn, đau lòng vì hắn, khổ sở vì hắn, còn vì hắn mà ghen với tiểu Công chúa Sanh Dung kia, nếu đổi lại thành hắn không đọc được lòng nàng thì sao?


Nếu cho hắn biết nàng thích Thích Ngọc Lâm, còn mỗi ngày cùng một chỗ với Thích Ngọc Lâm, hắn sẽ thế nào?


Nghĩ đến có một chút cơ hội, Cầu Mộ Quân kích động đứng lên, quyết định tiếp tục ái muội cùng Thích Ngọc Lâm như vậy. Dù sao Thích Ngọc Lâm cùng nhiều nữ nhân ái muội như vậy, nàng cũng không thật sự thích hắn, vậy tính ra nàng sẽ chỉ bị tổn thất chút thanh danh thôi. Dù sao nếu Đoàn Chính Trung không thích nàng không cần nàng, nàng cũng hoàn toàn hết hy vọng, không còn vọng tưởng chuyện tình yêu nữa, tổn thất thì cứ tổn thất đi, cùng lắm thì là cả đời ở nhà không gả ra ngoài !


Hạ quyết tâm, Cầu Mộ Quân lúc này mới nhận ra một mình mình giữa đêm khuya lại ở nơi tối như vậy, trong lòng đột nhiên có chút sợ hãi, vội đứng lên chạy nhanh về phía cửa nhà.


“Mộ Quân tỷ tỷ, tỷ biết thêu không?” Ngày hôm sau, ở trong quán trà Thẩm Nhã, Thích Vi hỏi. Cầu Mộ Quân ngẩng đầu nói:“Biết một chút.”


Thích Vi cao hưng nói:“Tỷ nói một chút tức là biết rất nhiều, vậy tỷ giúp muội một việc đi.” Nói xong, lấy khăn tay màu trắng đã sớm chuẩn bị từ trong ngực ra.


“Mẹ muội nói cho muội biết vài ngày nữa cha muội muốn kiểm tra nữ hồng của muội, cái kia…… Ha ha……” Thích Vi ngượng ngùng cười nói:“Muội thêu không được tốt lắm, khâu quần áo còn khâu không đều, nha hoàn trong phủ cũng không dám thêu giúp, cho nên muội tới hỏi tỷ.”


Cầu Mộ Quân cười nói:“Như vậy có được không? Cha muội sẽ không nhận ra sao?”


“Không đâu!” Thích Vi khẳng định nói:“Tỷ không cần thêu quá đẹp, bình thường là được rồi, cha muội không biết muội thêu thế nào, cũng không hiểu bức tranh thêu như thế nào mới là đẹp, chỉ biết giống hay không giống, châm pháp chỉnh tề hay không. Mẹ muội hiểu muội nhất, cũng sẽ không nói gì đâu, nhất định là được mà!”