Phu quân là thái giám tổng quản – 103

Chính văn Chương 103: Công tử đào hoa

Editor: Mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

“Được rồi được rồi, tỷ đi vào muội sẽ đi, muội sẽ không la cà, lập tức trở về!” Thích Vi nói xong, đẩy nàng vào Cầu phủ


Cầu Mộ Quân quay đầu nhìn nàng cười, vào cửa.


Xử trí theo cảm tính, lại bắt đầu cầu nguyện hung thủ không phải Thích Tĩnh. Nếu hung thủ là Thích Tĩnh, nếu Thích Tĩnh hại chết người nhiều như vậy, vậy nàng cùng Thích Vi không phải là kẻ thù sao? Thích Vi là nữ tử ngây thơ lương thiện như vậy, thực không đành lòng làm cho nàng dính vào những thứ ô uế này.


Ngày hôm sau, Cầu Mộ Quân không mang theo nha hoàn, một mình tới quán trà Thấm Nhã. Đi lên tầng hai quán trà, cách lầu hai còn có mấy bậc cầu thang, liền thấy được Thích Vi vẫn ngồi ở bàn cạnh cửa sổ. Thích Vi nhìn ra phía cầu thang, thấy nàng liền cười thật tươi, vẫy tay với nàng, sau đó gọi tiểu nhị tới.


Cầu Mộ Quân nhẹ nhàng nhấc váy chuẩn bị lên lầu, không ngờ cây quạt cầm trong tay rơi xuống tầng dưới.


Cầu Mộ Quân vội cúi đầu nhìn, chỉ thấy cây quạt phiêu phiêu bay lượn rơi vào trên người một vị công tử tuổi trẻ, bị hắn bắt được .


Công tử kia ngẩng đầu lên nhìn nàng cười, mặt như như cánh hoa, mục nhược thu ba, chỉ liếc nhìn nàng một cái bình thường lại giống như sinh ra vô số tình.


Cầu Mộ Quân bất giác có chút ngượng ngùng, nhất thời đã quên muốn nói cái gì. Nhưng công tử kia đột nhiên nhấc vạt áo bào nhảy lên, đứng trên cầu thang, đưa cái quạt kia cho nàng.


Cầu Mộ Quân đưa tay nhận lấy cây quạt, cúi đầu nói:“Đa tạ công tử.”


Công tử trẻ tuổi nở nụ cười, một đôi mắt xếch chớp chớp trông rất đẹp mắt, nói:“Chỉ chạm vào cây quạt của tiểu thư một chút, tay ta liền đầy mùi thơm.” Câu này tuy là khen, nhưng Cầu Mộ Quân nghe lại cảm thấy có chút lỗ mãng, hơn nữa mặt mày hắn lúc nào cũng mang bộ dáng sinh tình, cũng khiến nàng càng không có cảm tình.


Nàng chỉ cười, gật đầu với hắn, xoay người đi lên lầu.


“Mộ Quân tỷ tỷ, sao lâu như vậy mới lên…… Nhị ca?” Thích Vi nói chuyện với nàng, lại đột nhiên nhìn về phía sau nàng.


Nghe nàng kêu Nhị ca, Cầu Mộ Quân quay lại, vừa khéo thấy được vị công tử thay nàng nhặt cây quạt mà nàng lại không có cảm tình kia. Lần này nàng cùng vị công tử kia bốn mắt nhìn nhau, công tử kia lại cười nói:“Muội muội ta vừa rồi gọi cô nương là ‘tiểu thư’?”


Chưa đợi Cầu Mộ Quân đáp lời, Thích Vi đã đứng dậy chạy đến trước mặt hai người nói:“Hai người sao lại cùng nhau đến? Nhị ca, xem bộ dáng huynh thật háo sắc, đừng bảo huynh thấy thấy Mộ Quân tỷ tỷ xinh đẹp, có ý với tỷ ấy chứ? Nói cho huynh, tỷ ấy là của muội, huynh muốn tìm phải đi tìm cô nương hát hí khúc kia của huynh ý……”


“Khụ……” Thích nhị công tử nhẹ giọng ho một cái, giận dữ nói:“Cái gì mà háo sắc? Con gái sao có thể nói lung tung, cẩn thận để cho mẹ nghe thấy, lại mắng muội!” Sau đó lại nhìn Cầu Mộ Quân, quay đầu nói:“Ta vừa khéo muốn tới uống chén trà, đụng tới vị tiểu thư này, hai người quen nhau sao?”


Thích Vi giữ chặt Cầu Mộ Quân nói:“Đương nhiên, hôm qua mới quen, nhưng bọn muội bây giờ đã là tỷ muội tốt.” Nói xong, liền kéo Cầu Mộ Quân ngồi xuống.


Thích nhị công tử cũng theo sau ngồi bên Thích Vi. Sau đó nhìn về phía Cầu Mộ Quân nói:“Ta là Nhị ca của Vi Vi, Thích Ngọc Lâm, chưa biết xưng hô với tiểu thư như thế nào?”


Cầu Mộ Quân trả lời:“Thích công tử, tiểu nữ tử họ Cầu, tên Mộ Quân.”


Thích Vi lập tức nói:“Tỷ ấy chính là con gái lớn của Cầu hầu gia, chính là vị nữ trung hào kiệt ngay cả Hoàng Thượng cũng không cần kia –” Nói xong, nhìn về phía Thích Ngọc Lâm.


Thích Ngọc Lâm bừng tỉnh đại ngộ nói:“Thì ra là Cầu tiểu thư, Thích Ngọc Lâm nghe danh đã lâu!”
Cầu Mộ Quân cúi đầu nói:“Để cho Thích công tử chê cười.”


“Sao có thể, Thích Ngọc Lâm cũng giống Vi Vi rất kính nể tiểu thư! Không ít nữ tử không muốn tiến cung, nhưng dám hành động như vậy, ở trước mặt hoàng thượng cũng không cầu xin tha thứ một câu lại chỉ có Cầu tiểu thư thôi!” Thích Ngọc Lâm nói.


Lúc này tiểu nhị đem trà của Cầu Mộ Quân bưng lên, là Thích Vi gọi giúp nàng.


Thích Ngọc Lâm gọi tiểu nhị mang thêm một ly đến.


Thích Vi nhìn hắn nói:“Nhị ca, huynh đi làm chuyện của huynh, ai muốn huynh ngồi đây đâu!”
Khuôn mặt tuấn tú của Thích Ngọc Lâm đen lại, nói:“Muội sao lại như vậy, ta là ca ca của muội, sao lại coi ta như người xấu vậy?”


“Hừ!” Thích Vi bĩu môi nói:“Huynh vốn không phải người tốt! Hơn nữa bây giờ muội ngồi cùng Mộ Quân tỷ tỷ. Đối với tỷ ấy mà nói, huynh chính là người xa lạ, muội cùng tỷ ấy cùng một phe, cho nên huynh với muội cũng là người xa lạ. Huynh có thấy tiểu thư trong sạch nào lại ngồi uống trà cùng một nam nhân xa lạ không? Hay là giống như huynh……” Thích Vi nhìn hắn từ trên xuống dưới một cái, nói:“Quên đi, không nói, dù sao muội muốn nói cái gì huynh đều biết.” Dường như vẫn lưu chút tình cảm mà chưa nói ra cái gì khó nghe.


Thích Ngọc Lâm nhìn Cầu Mộ Quân, thấy nàng cúi đầu uống trà, cố ý làm bộ như không chú ý đến cuộc nói chuyện của bọn họ, quay đầu lại, ý cười trên mặt cũng biến mất, lườm Thích Vi, ý bảo nàng ở trước mặt Cầu Mộ Quân tha cho mình.


Thích Vi mở to hai mắt nhìn về phía hắn, lại nhìn nhìn Cầu Mộ Quân, sau đó lại nhìn về phía hắn, bộ dáng tức giận.


Thích Ngọc Lâm lại làm ra vẻ mặt cầu xin, Thích Vi quay đi, không để ý tới hắn.


Kế tiếp, Thích Vi không tiếp tục công kích hắn nhưng cũng không nói gì với hắn, coi hắn như người tàng hình.


Uống cạn chén trà, Thích Vi muốn dẫn Cầu Mộ Quân đi uống cháo lá sen, Thích Ngọc Lâm bởi vì không được Thích Vi hoan nghênh, lại không dám lỗ mãng với Cầu Mộ Quân nên không dám đi theo, liền rời đi.


Hai người từ trên lầu xuống, Thích Vi còn than thở nói:“Nhị ca hôm nay thật giống đồ vô lại, bình thường muội muốn huynh ấy đi theo giúp muội một chút, huynh ấy cũng không thèm để ý muội, một lòng một dạ đi tìm phong hoa tuyết nguyệt của huynh ấy, hôm nay lại luôn quấn quít lấy chúng ta, đúng là mặt dày!”


Cầu Mộ Quân biết ý tứ của nàng, khó mà nói gì, chỉ mỉm cười.


Không nói đến gia thế phú quý của Thích Ngọc Lâm, cũng không nói tới tướng mạo có thể so với Phan An, Tống Ngọc* của hắn, chỉ cần đôi mắt xếch câu hồn kia của hắn, có thể làm cho tiểu thư khuê các tiểu cô nương vừa gặp đã yêu. Nhưng mà nàng…… Một kẻ đã trao trái tim cho người khác, gặp mấy thứ đó, chỉ coi như xem qua mây khói.


[*]Phan An, Tống Ngọc: Hai trong số tứ đại mỹ nam Trung Quốc gồm:
Phan An – Nét đẹp Tuấn tú
Lan Lang Vương – Nét đẹp đầy nữ tính nhưng anh dũng
Vệ Vương Giới – Nét đẹp như ngọc như ngà
Tống Ngọc – Mỹ nam biết ăn nói, tài năng văn học

Phu quân là thái giám tổng quản – 102

Chính văn Chương 102: Con gái Thích gia (2)

Editor: Mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Thích Vi là nữ tử hoạt bát thiện lương, không có tâm cơ gì, lần đầu gặp mặt lại coi Cầu Mộ Quân như tỷ muội tốt, có cái gì nói cái đó, làm cho nàng có chút áy náy.


Áy náy vì tất cả đều là kế hoạch của nàng, việc vừa rồi là nàng cố ý tạo ra một cuộc gặp gỡ bất ngờ, Thích Vi chính là công cụ bị nàng lợi dụng.


Khi nào thì nàng lại trở thành người như thế. Cầu Mộ Quân âm thầm quyết định, ngoại trừ lợi dụng Thích Vi tiếp cận Thích gia, tiếp cận những người khác, nàng nhất định không làm chuyện thương tổn đến nàng ấy.


“Mộ Quân tỷ tỷ, tỷ có biết vì sao muội uống trà ở đây không?” Thích Vi đột nhiên hỏi.


Cầu Mộ Quân nói:“Không phải muội nói trà nơi này rất ngon sao?”


“Đúng là vậy, nhưng mà muội đến nơi này uống là vì đợi buổi diễn ở đây mở màn. Muội thích nhất xem diễn xướng ở đây, có rất nhiều vở mới, không giống nơi khác, mỗi ngày đều là “Tinh trung đền nợ nước”, “Tần Hương Liên” gì gì đó, nhìn đến phát chán. Mộ Quân tỷ tỷ, không bằng tỷ cùng xem với muội đi!” Thích Vi nói.


Cầu Mộ Quân gật gật đầu nói:“Tốt, dù sao cũng lâu rồi tỷ rồi không nghe diễn xướng, trước kia cũng chỉ đi theo mẹ tỷ, bà chỉ thích xem mấy vở muội vừa nói, bắt tỷ xem cùng rất nhiều lần.”


“Ha ha!” Thích Vi cười nói:“Chúng ta uống trà xong phải xuống dưới kia giành chỗ!”


Trong chốc lát, hai người đến dưới lầu, ngồi ở hàng đầu, vị trí khác lục tục có người ngồi, hình như đều là đến xem diễn .


Chờ bàn chung quanh đều có người ngồi, một tiếng la vang, diễn cũng mở màn.


Quả nhiên giống Thích Vi nói là vở mới, trước kia nàng chưa từng xem, thấy vậy cũng bắt đầu chú ý.


Ban đầu là một lão sinh(1) đi ra xướng trong chốc lát, tiếp theo là một chính đán(2), sau đó lại là một hoa đán(3), lớn mật mạnh mẽ, giọng tốt, hoá trang cũng thật đẹp.


“Mau mau mau, Mộ Quân tỷ tỷ mau nhìn, tiểu sinh (4) này thật đẹp, Trương Khả Y! Là người muội thích nhất!” Thích Vi chỉ vào tiểu sinh áo trắng mới ra nói.


Cầu Mộ Quân nói:“Nhưng tỷ lại cảm thấy nha hoàn vừa rồi làm cho người ta yêu thích.”


Không ngờ Thích Vi xuy một tiếng, nói:“Cái gì mà khiến người ta thích, cũng chả có gì lợi hại!”


Cầu Mộ Quân kỳ lạ nói:“Không thể nào? Nhìn hoá trang của nàng là người tốt mà!”


“Không phải, ý muội nói bản nhân nàng ta –” Thích Vi tiến đến nàng bên tai nói:“Nàng không chuyên tâm hát hí khúc mà ngày ngày bám lấy Nhị ca muội muốn này muốn nọ, còn muốn Nhị ca muội lấy nàng. Tuy rằng Nhị ca muội không phải người tốt, nhưng cũng không thể bị nàng làm hỏng chứ!” Thích Vi nói, lại liếc hoa đán trên đài một cái.


“Nàng cùng Nhị ca muội……” Cầu Mộ Quân nghĩ rằng, ca ca Thích Vi là công tử của Đại Tư Không, sao có thể ở cùng con hát? Mà vừa rồi Thích Vi nói Nhị ca nàng không phải người tốt gì, phỏng chừng Nhị ca nàng là kẻ không học vấn, không nghề nghiệp ăn chơi trác táng.


“Thật ra thì nàng ta cũng rất ngốc, cũng không nghĩ lại xem Nhị ca muội là loại người nào, con hát, nữ tử thanh lâu, thậm chí là tiểu thư cô nương trong sạch huynh ấy đều trêu chọc qua. Loại người giống huynh ấy làm sao có thể thật tình thích mình nàng, thật sự là rất ngốc!” Thích Vi lại ghé sát vào nàng nói, vừa khéo giống phán đoán của nàng về Thích nhị công tử.


Cầu Mộ Quân cười cười, nói:“Có lẽ, nàng cũng không muốn thế, chẳng qua rất muốn tìm một người có thể dựa vào thôi.”


Xem diễn xong, cũng không còn sớm, Cầu Mộ Quân đang nghĩ nên trở về nhà, Thích Vi đã nói:“Mộ Quân tỷ tỷ, muội đưa tỷ về, làm bảo tiêu của tỷ, miễn cho có người nhìn thấy tỷ đi một mình, trêu trọc tỷ.”


Cầu Mộ Quân nhịn không được cười lên một tiếng, nói:“Tỷ không sợ, tỷ bây giờ rất tự do, muốn làm gì thì làm.” Nàng bây giờ không thể so với tiểu thư khuê các, lúc nào cũng bị người chú ý, thanh danh cũng không tốt, chẳng phải sợ bị người ta đàm tiếu.


Không ngờ Thích Vi lại nói:“Tỷ nói cũng đúng, muội bướng bỉnh một chút mẹ đã nói đến lúc đó ở nhà làm gái lỡ thì không có người muốn. Nếu muội cũng giống tỷ, vậy bà sẽ không có lý do nói muội nữa. Vậy muội cũng đi tìm thái giám gả mấy ngày, sau đó để cho hắn bỏ muội, muội lại có thể về nhà tự do tự tại chơi đùa.”


Cầu Mộ Quân cười cười, cùng nàng đi ra quán trà. Thích Vi đi cùng nàng, Cầu Mộ Quân nói: “Muội tiễn tỷ về, chính mình trở về muộn thì làm sao bây giờ?”


Thích Vi không thèm lo lắng nói:“Yên tâm, có khi trời sắp tối rồi muội mới trở về cơ! Lâu ngày cha mẹ muội cũng không thèm nói gì nữa, chỉ cần muội trở về trước lúc trời tối là được, tỷ xem mặt trời còn cao như vậy, muội còn rất nhiều thời gian!”


Cầu Mộ Quân nói:“Vậy cha mẹ muội đối với muội thật đúng là quá tốt, cha tỷ dù thế nào cũng sẽ không cho phép tỷ ra ngoài quá lâu!”


Thích Vi làm mặt ngáo ộp nói:“Cái này còn phải cảm tạ Nhị ca muội, chính bởi vì huynh ấy rất không có tiền đồ, rất không nghe lời cha mẹ muội, mới khiến cho muội được tự do như vậy. Tuy rằng muội không đoan trang nhàn tĩnh, nhưng chỉ cần bọn họ so sánh muội cùng Nhị ca, liền cảm thấy muội thật tốt, thật ngoan ngoãn!”


Cầu Mộ Quân lại bị nàng trêu trọc nở nụ cười, nghĩ rằng nếu theo như lời nàng nói, Nhị ca nàng hẳn là người quá mức vô pháp vô thiên!*


*Vô pháp vô thiên [无法无天] : “Pháp” là “luật pháp” (“mẫu mực”), “thiên” là “trời”. Cả câu tạm hiểu “Không có luật pháp (mẫu mực), coi trời bằng vung”.


Đến trước cửa Cầu phủ, Thích Vi nói:“Mộ Quân tỷ tỷ, ngày mai tỷ lại ra ngoài chơi được không, muội đưa tỷ đi đến một chỗ uống cháo lá sen, rất ngon!”


Lúc này Cầu Mộ Quân thấy được bóng dáng Công chúa Sanh Dung trên người nàng, dường như các nàng đều là người yêu mới mẻ, chẳng qua Công chúa Sanh Dung to gan hơn nàng một chút, cũng không nhu thuận đáng yêu giống nàng, mà hơn một phần tùy hứng. Nàng cười nói:“Được, dù sao tỷ cũng không có việc gì làm, cũng chưa được uống qua cháo lá sen!”


“Vậy ngày mai muội ở trên lầu quán trà hôm nay chờ tỷ!” Thích Vi vui vẻ nói.


Cầu Mộ Quân gật gật đầu nói:“Vi Vi có muốn vào nhà tỷ ngồi một lát không?


Thích Vi vội xua tay nói:“Không được không được, thấy cha và mẹ tỷ lại phải khom người vấn an, giả dạng tri thư đạt lễ**, mệt chết.”


[**] Tri thư, đạt lễ (知書達禮) có nghĩa là phải học rộng và cư xử đúng lễ nghi


Cầu Mộ Quân bị bộ dáng như sắp ra trận giết địch kia của nàng chọc nở nụ cười, nói:“Được rồi, vậy thì không đi, muội đi về trước đi. Về nhà sớm một chút, đừng làm cho cha mẹ muội lo lắng.”


“Được rồi được rồi, tỷ đi vào muội sẽ đi, muội sẽ không la cà, lập tức trở về!” Thích Vi nói xong, đẩy nàng vào Cầu phủ


(1), (2),(3),(4): Kinh kịch (京劇/京剧) hay kinh hí (京戲/京戏)là một thể loại ca kịch của Trung Quốc. Ban đầu nghệ thuật diễn tuồng sân khấu của Trung Hoa cổ được gọi là ca kịch hay hí kịch là một thể loại diễn tuồng bao gồm ca múa (ngâm khúc kèm theo nghệ thuật vũ đạo), thậm chí có cả các loại tạp kĩ pha trộn như kể chuyện, các màn nhào lộn, xiếc, diễn hoạt kê (tiếu lâm khôi hài), đối thoại trào lộng và võ thuật.


Các vai nam trong kinh kịch gọi là “sinh” 生 (giống như kép trong sân khấu truyền thống Việt Nam) được phân thành: lão sinh 老生, tiểu sinh 小生 và võ sinh 武生.

“Lão sinh” là những nhân vật lão (từ trung niên trở lên), nên phải đeo râu giả, vì vậy còn gọi là “tu sinh” 須生 (tu nghĩa là râu). Trình Trường Canh – người sáng lập nên kinh kịch cũng là người diễn vai lão sinh nổi tiếng.

“Tiểu sinh” chỉ những vai nam thanh niên, lại chia nhỏ ra gồm: cân sinh 巾生 (đội khăn mền, thiên về văn); trĩ vĩ sinh 雉尾生 (đội mũ cắm lông đuôi trĩ, thiên về võ); cùng sinh 窮生 (nhân vật bần hàn, mặc áo vá); quan sinh 官生 (những vị quan trẻ, mặc quan phục).


Các vai nữ trong kinh kịch được gọi là “đán” 旦 (giống như đào trong sân khấu truyền thống Việt Nam). Theo tuổi tác người ta phân ra “lão đán” 老旦 và “tiểu đán” 小旦; theo tính cách nhân vật lại phân ra “thanh y” 青衣và “hoa đán” 花旦, theo võ công phân ra: “võ đán” 武旦 và “đao mã đán” 刀馬旦.


“Hoa đán” chỉ những nhân vật nữ đanh đá, mạnh mẽ hoặc phóng đãng (đào lệch).