Phu quân là thái giám tổng quản – 101

Chính văn Chương 101: Con gái Thích gia

Editor: Mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Thích Tĩnh nhất định hi vọng Tam hoàng tử có thể làm Hoàng Thượng, muội muội mình có thể làm Thái Hậu. Cho dù không phải hắn giết Thái tử, nhưng Thái tử bây giờ đã chết, sẽ phải nhanh chóng lập Thái tử mới, đến lúc đó nhất định là một hồi ngươi tranh ta đoạt, hắn khẳng định sẽ tham dự trận hoàng gia phân tranh này.


Huống chi, Sở Mộc Thanh giả mạo Cố Dật Lâu, Thích Tĩnh lại là kẻ thù của Cố gia, từng tìm người bắt Sở Mộc Thanh, hắn chắc chắn có liên quan đến cái chết của Sở Mộc Thanh


Vậy nàng liền tiếp cận Thích gia, cách này không thể nóng vội, phải làm từng bước.


Xong tang sự của Cầu Tư Huyên, cảm xúc của Cầu phu nhân cũng ổn định một ít, có thể chiếu cố Cầu Vĩ, Cầu Mộ Quân liền bắt đầu kế hoạch của nàng.


Một ngày nào đó tháng Sáu, mặt trời chói chang, Cầu Mộ Quân mang theo nha hoàn, che ô, đi vào “châu báu Dụ Long”


“Ông chủ, vòng tay ta đặt hôm trước đã có chưa?” Môi đỏ khẽ mở, thổ khí như lan ¹, chẳng sợ có tiếng bị chồng ruồng bỏ, dung mạo khí chất Cầu Mộ Quân lại không thua bất cứ tiểu thư khuê các nào.


(1) Thổ khí như lan: câu đầy đủ là “Thổ khí như lan, phụng thân như ngọc” (吐气如兰, 奉身如玉): hơi thở tựa hoa lan, dùng để miêu tả bộ dáng hô hấp của mỹ nhân động lòng người. Lối miêu tả này có thể nói là hoa mỹ đến cực điểm.

Ông chủ thấy nàng, vội cười nói:“Đến đây đến đây, để cho Cầu tiểu thư đợi lâu.” Nói xong, liền lấy ra một cái hộp, mở nắp hộp, bên trong là một đôi vòng ngọc tinh mỹ.


Cầu Mộ Quân cầm vòng ngọc nhìn cẩn thận, nói:“Đa tạ ông chủ” quay đầu, để nha hoàn lấy ra số tiền còn thiếu.


“Được được được, hai mươi lượng, Cầu tiểu thư đi thong thả.” Ông chủ cười tiễn bước Cầu Mộ Quân.


Đi đến lúc mặt trời lặn, Cầu Mộ Quân cầm vòng ngọc nhìn, ánh nắng chiếu vòng ngọc tinh xảo đặc sắc, tản ra ánh sáng màu lục.


Cầu Mộ Quân nhìn nhìn, đang muốn đặt vòng ngọc vào trong hộp, đột nhiên có người chạy qua cướp lấy vòng ngọc rồi bỏ chạy.


Cầu Mộ Quân chưa kịp phòng bị sợ hãi hô to một tiếng:“Có cướp!” liền đuổi theo, nhưng nàng là một tiểu thư từ nhỏ nuôi trong khuê phòng sao có thể đuổi kịp, chỉ có thể đứng nhìn người nọ càng chạy càng xa.


Đỉnh đầu đột nhiên có một vật thể không rõ bay qua. Cầu Mộ Quân ngẩng nhìn, chỉ thấy từ cửa sổ trên lầu quán trà bên cạnh bay ra một cái chén trà, ngay sau đó một nữ tử toàn thân áo trắng bay ra từ cửa sổ, xoay một vòng tuyệt đẹp, một cước đá trúng chén trà, làm cho chén trà phi thật xa, chuẩn xác trúng vào lưng nam nhân vừa trộm đồ kia, làm cho người nọ lập tức ngã xuống đất, vòng tay trên tay bay ra.


Hắn rốt cuộc bất chấp vòng tay, đứng lên bỏ chạy.


Nữ tử áo trắng phi thân theo, lại một cước đem vòng ngọc sắp rơi xuống đất đá lên cao, duỗi tay liền bắt được vòng ngọc, thân thể chậm rãi từ không trung hạ xuống đất. Khiến cho tiếng trầm trồ khen ngợi bốn phía không ngớt.


Cầu Mộ Quân chạy đến, nữ tử áo trắng cười khanh khách đưa vòng ngọc cho nàng.


“Còn không bị hỏng!” Cầu Mộ Quân vui mừng cầm lấy vòng ngọc, lập tức nói:“Cám ơn vị tiểu thư này, không ngờ bộ dáng cô đoan trang, lại có thân thủ tốt như vậy, hôm nay ít nhiều nhờ cô, Mộ Quân xin cảm tạ.”


Da nữ tử áo trắng cũng không trắng giống tiểu thư khuê phòng khác, mà hơi hơi có màu lúa mạch. Lại không thèm để tâm lúc xuất môn phải chú ý hình tượng thục nữ, trên người tuy rằng không có phục trang đẹp đẽ, quần áo cũng chỉ là một màu trắng, nhưng nhìn viên trân châu trên trâm gài tóc khắc hoa lan trên đầu nàng, đã thấy quý giá hơn trang sức của nhiều tiểu thư, phu nhân khác. Bộ quần áo màu trên người cũng làm từ loại vải tốt nhất, hoàn toàn là bộ dáng tiểu thư nhà giàu. Nhưng có vẻ nàng ta cũng không phải loại tiểu thư ở trong nhà đọc sách đánh đàn, chờ lấy chồng
Nữ tử áo trắng nghe nàng nói xong, nhất thời kinh hỉ vạn phần, vỗ tay nói:“Thì ra cô chính là đại tiểu thư Cầu gia – Cầu Mộ Quân! Người ta khâm phục nhất chính là cô!”


Cầu Mộ Quân kỳ lạ nói:“Ta có cái gì đáng khâm phục, cũng chỉ là…… Một kẻ cầm hưu thư, mất mặt bị chồng ruồng bỏ mà thôi”


“Cái gì mà bị chồng ruồng bỏ! Cô đừng gạt ta, thật ra ta đã sớm đoán được nhất định là cô cố ý, cố ý chọc tức Đoàn Chính Trung, để hắn bỏ cô, giống như lúc cô giả bệnh trước mặt quan tuyển tú vậy!” Nữ tử áo trắng đắc ý nhìn nàng, vô cùng khẳng định nói.


Cầu Mộ Quân cười cười, nói:“Ta cũng không tiêu sái như tiểu thư nói đâu.”


Nữ tử áo trắng không tin,nói:“ Cô xem, lại giả vờ, được rồi, ta biết lời này không thể nói lung tung, cô cũng sẽ không thừa nhận cô cố ý không làm phu nhân thái giám, ta không nói, biết là được rồi. Đúng rồi, ta biết cô là tiểu thư Cầu phủ, cô còn không biết ta, ta là con gái của Tư Không đại nhân Thích Tĩnh, tên Thích Vi, cô có thể gọi ta là Vi Vi.”


“A.” Cầu Mộ Quân gật đầu nói:“Thì ra cô là con gái của Thích đại nhân, Thích đại nhân ta có biết! Vi Vi, vậy cô gọi ta là Mộ Quân đi.”


“Ha ha, được. Mộ quân…… Cô bao nhiêu tuổi?” Thích Vi hỏi.


“Ta năm nay mười chín.” Cầu Mộ Quân nói.


“Ta gọi cô làMộ Quân tỷ tỷ đi, ta mười tám.” Thích Vi cười nói.


Cầu Mộ Quân nói:“Được, từ giờ chúng ta chính là tỷ muội.”


Thích Vi cười liên tục gật đầu. Đột nhiên dường như nàng nhớ tới đến cái gì, trên mặt lộ ra thần sắc bi thương nói:“Mộ Quân tỷ tỷ, muội biết nhà tỷ lúc trước xảy ra chuyện, muội muội tỷ đã không còn, tỷ có ổn không?”


Cầu Mộ Quân cười khổ một chút, trong mắt đã có chút ướt át, lắc đầu.


Thích Vi vội nói:“Thực xin lỗi, thực xin lỗi, lại khiến cho tỷ nhớ tới chuyện đau lòng. Muội từ giờ liền làm muội muội của tỷ nhé, muội thật sự thực rất thích tỷ, nghe chuyện về tỷ liền thích, gặp tỷ rồi lại càng thích!”


Cầu Mộ Quân rút khăn lau nước mắt, cười gật gật đầu.


“Mộ Quân tỷ tỷ, vừa rồi muội ở trên lầu uống trà, trời nóng như vậy, tỷ cũng đi lên uống một chén đi. Muội mời, trà nơi này thật sự rất ngon!” Chưa đợi nàng đáp lời, Thích Vi liền kéo nàng lên quán trà.


Ngồi xong, Cầu Mộ Quân gọi một ly trà, vừa phẩm trà nhìn cảnh tượng ngoài cửa sổ, vừa trò chuyện cùng Thích Vi.


Thích Vi là nữ tử hoạt bát thiện lương, không có tâm cơ gì, lần đầu gặp mặt lại coi Cầu Mộ Quân như tỷ muội tốt, có cái gì nói cái đó, làm cho nàng có chút áy náy.

Phu quân là khuynh thế nam sủng – 5

Chương 5: Động phòng (III)

Editor: mèomỡ

Ngoài cửa lạnh thấu xương, trong đêm đen chỉ còn một tia ánh sáng yếu ớt từ trong phòng chiếu ra, xa xa là đèn lồng đỏ dán hai chữ “song hỷ” màu vàng chập chờn theo gió.

 

Thấy không rõ đường dưới chân, phân không rõ phương hướng trước mắt, nàng cũng không còn tâm trí để nhìn, không còn tâm trí để nghĩ, túm váy hốt hoảng chạy về phía trước .

 

Phía sau tựa hồ có người gọi một tiếng “quận chúa”, nhưng lại loáng thoáng không rõ ràng, nàng cũng không dám quay đầu lại, sợ vừa quay đầu lại liền nhìn thấy có người đuổi theo phía sau, chỉ có thể liều lĩnh chạy về phía trước .

 

“Quận chúa –” nghe thấy một tiếng thét chói tai kia, Tiểu Bích nhanh chóng chạy tới, lại thấy cửa tân phòng mở rộng, trong lòng nhất thời sinh nghi, không kịp nghĩ lập tức vọt vào.

 

Bên trong tân lang mặc một bộ hỉ bào đỏ thẫm, hắn dừng động tác nhẹ chỉnh ống tay áo lại, chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn về phía nàng, khóe môi hơi giương lên.

 

Hạ Thải Vi vẫn chạy về phía trước, lúc này, phía sau truyền đến tiếng bước chân cực kỳ rõ ràng, nàng nhịn không được quay đầu nhìn lại, xa xa quả thực có mấy chiếc đèn lồng lơ lửng giữa không trung.

 

Thật sự có người đuổi tới, các nàng muốn bắt mình trở về, sau đó phu quân… hắn …hắn sẽ đem những thứ kia nhét vào thân thể nàng, vừa nghĩ đến điều này, trên người lại chảy ra mồ hôi lạnh, bước chân càng thêm nhanh.

 

“Cẩn thận!” Một tiếng la ngắn mà sắc bén truyền đến, nàng còn chưa kịp phản ứng, dưới chân hụt một bước, lúc quay đầu lại trước mắt sớm đã trống rỗng.

 

“Ùm” một tiếng, nàng nghe thấy tiếng bọt nước văng khắp nơi, cái lạnh thấu xương lập tức lan ra tứ chi.

 

Chợt ấm lại lạnh, buổi đêm nước lạnh như băng.

 

Còn chưa kịp cảm thụ sự rét lạnh kia đã bị sặc một ngụm nước lớn. Thân thể nhanh chóng chìm xuống, uống phải nước trong đầu nàng nhất thời trống rỗng, chỉ cảm nhận được cái lạnh như băng cùng cảm giác trong miệng mũi đều là nước, tay không tự chủ dùng sức giãy giụa ở trong nước, vung xung quanh, nhưng tất cả đều trống không, không tìm được điểm tựa, trong một cái chớp mắt, nàng cảm thấy cái chết đến rất gần.

 

“Phu nhân –” bên hông đột nhiên căng thẳng, hình như có cánh tay ôm nàng, sau một khắc liền kéo nàng lên khỏi mặt nước.

 

Nàng bỗng nhiên thở dốc, vội vàng túm lấy cánh tay bên hông, trong lòng nhất thời bình tĩnh lại.

 

Nâng người nàng, chậm rãi lui về phía sau, quay người lại, liền đỡ nàng tới bên bờ, trước mắt, là thềm gạch.

 

“Phu nhân mau lên đây.” Thanh âm có lực mà lại làm cho lòng người bình tĩnh lại từ phía sau truyền đến, nàng đưa hai tay lên bờ, dùng sức bò lên.

 

Lên bờ, trong đầu cũng rõ không ít, nàng lập xoay người, kéo cánh tay phía sau, kéo hắn lên.

 

Người nọ không ngẩng đầu liếc nhìn nàng một cái, ngay sau đó lên bờ.

 

“Phu nhân không sao chứ?” Hắn ngồi xổm trước mặt nàng hỏi, thanh âm bao hàm khẩn trương.

 

Hạ Thải Vi vừa ho vừa lắc đầu, giương mắt nhìn hắn, lại là một nam tử trẻ tuổi mặc đồ đen, trong bóng đêm, mơ hồ có thể thấy được khuôn mặt tuấn lãng cùng cương nghị.

 

“A, phu nhân rơi xuống nước !”

 

Phía sau truyền đến tiếng bước chân dồn dập, quay đầu lại, quả nhiên là ba nha hoàn cầm theo đèn lồng, thấy nàng ngồi dưới đất ho, lập tức khom lưng đến đỡ.

 

“Ta không quay về” nàng thấp giọng phản kháng, ngăn cánh tay đang cầm tay mình.

 

“Phu nhân, nước ban đêm rất lạnh, y phục của phu nhân bị ướt, vẫn nên nhanh chóng thay ra.” Nam tử trẻ tuổi khuyên nhủ.

 

Nàng giương mắt nhìn hắn, nhất thời không còn lời nào để nói.

 

Nha hoàn lại đỡ lấy nàng lần nữa, kéo nàng từ trên mặt đất đứng dậy.

 

Nước nhỏ trên mặt đất, y phục ẩm ướt lạnh lẽo dán vào thân thể, làm cho người ta nhịn không được run rẩy.

 

Trong lòng tuy sợ, lại không biết nên làm thế nào, nha hoàn vội vàng vừa kéo vừa đỡ nàng đi về phía trước, trong lúc luống cuống, nàng chỉ có thể quay đầu lại nhìn về phía người vừa cứu nàng một mạng.

 

Hắn vốn đứng ở bên cạnh ao không động đậy, tựa hồ đọc hiểu sợ hãi cùng chờ đợi trong lòng nàng, chần chừ một chút, cũng đi theo phía sau các nàng.

 

Đêm vẫn lạnh như cũ, thủy vẫn lạnh lẽo như vậy, trong lòng nàng lại thoáng ấm áp, không sợ hãi như lúc trước nữa.

 

Bị đỡ về phía tân phòng, thấy hồng trù hôn chúc* phía xa xa, trong lòng lại bắt đầu khẩn trương.

*hồng trù: lụa đỏ, hôn chúc: nến hỷ trong ngày cưới

 

Phu quân rõ ràng không giống người xấu, tại sao lại muốn nói mẫu thân nàng như vậy, lại làm như vậy với nàng, nếu hắn vẫn không thay đổi chủ ý, lại muốn dùng cái kia phá thân nàng, thì làm sao bây giờ?

 

Đang nghĩ ngợi, phía trước lại mơ hồ truyền đến thanh âm của Tiểu Bích.

 

Trong lòng Hạ Thải Vi cảm thấy có chút kỳ quái, hoài nghi là mình nghe lầm, không xác định tăng nhanh tốc độ đi về phía trước vài bước.

 

“Đại nhân … đừng mà… đừng mà “

 

Chỉ là mấy bước, tiếng khóc của Tiểu Bích liền rõ ràng truyền vào trong tai.