Phu quân là thái giám tổng quản – 93

Chính văn Chương 93: Hôn trộm

Editor: Mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Nàng bắt xong cá vàng liền đặt chúng nó vào một cái bình để nghịch, đến nỗi chỉ còn lại mấy con hấp hối. Sau đó còn nói muốn đi đùa chim. Cầu Mộ Quân đau lòng đưa mấy con cá vàng xinh đẹp “Hồng nhan bạc mệnh” kia thả vào trong nước, âm thầm cầu nguyện thay chúng nó, sau đó lại phải tiếp tục chơi đùa cùng Công chúa.


Lần này nàng tìm vài cái lồng chim đến, đem tất cả lũ chim đặt chung vào một cái lồng, nói là muốn xem bọn nó có thể đánh nhau hay không. Vốn lũ chim này tính tình đều ôn thuần, hẳn là không có vấn đề gì, nhưng bị nàng ta chộp tới chộp lui, ép buộc nửa ngày, lồng sắt lại càng ngày càng nhỏ, có con chim anh vũ khởi xướng mổ lên đầu con chim khác. Đáng thương cho con chim màu xanh kia, phần lông xinh đẹp trên đầu bị mổ rụng mất một túm.


Cầu Mộ Quân uyển chuyển nói vài câu Sanh Dung lại làm như không nghe thấy, nàng cũng đành im miệng. Chơi cá, chơi chim xong nàng lại bóc vỏ chuối đặt ở trên đường làm cho người trong phủ không lưu ý đi qua trượt chân, nàng đứng một bên cười.


Cuối cùng, nàng nói ở trong cung người ta không để cho nàng chạm vào ngựa, nàng muốn đến chuồng ngựa cưỡi ngựa.


Cái này thì không thể được, cá chim cùng lắm là lỗi nhỏ, khiến Đoàn Chính Trung tổn thất chút tiền thôi. Nhưng ngựa sao có thể để cho nàng chạm vào. Không may bị ngã, chẳng phải xảy ra chuyện lớn sao?


Cầu Mộ Quân vừa ngăn cản, vừa nháy mắt cho hạ nhân bên cạnh đi bẩm báo cho Đoàn Chính Trung. Vẫn là Đoàn Chính Trung có cách. Lát sau, lập tức có người đến mời các nàng ăn cơm.


Không có người ngoài, Sanh Dung hoàn toàn không giống bộ dáng của một Công chúa, Thái tử dường như cũng rất hòa thuận, bốn người liền ngồi cùng bàn ăn cơm. Thái tử ở Đoàn phủ một ngày, quan hệ với Đoàn Chính Trung dường như cũng thả lỏng không ít, nói muốn uống rượu cùng hắn không say không về.


Sắc trời còn sớm, Sanh Dung ước gì ở bên ngoài chơi thêm chút nữa, ăn cơm xong lại chạy đi chơi.

Cầu Mộ Quân thấy bọn họ dường như còn trò chuyện chuyện triều đình liền lẳng lặng ngồi bên cạnh không nói một câu.


Về sau Cầu Mộ Quân mới biết được vì sao Thái tử nói không say không về, bởi vì hắn biết mình sẽ không say mà hồi cung.


Hai người tửu lượng cũng thật tốt, nhưng Thái tử vẫn hơn một chút. Uống thật lâu, Đoàn Chính Trung có chút không chống đỡ được, trong khi Thái tử vẫn thanh tỉnh.


Nam nhân dường như uống rượu vào liền không ngừng được. Tuy rằng Cầu Mộ Quân vẫn lo lắng Đoàn Chính Trung uống nhiều quá, nhưng cũng chỉ có thể lén đau lòng. Quả nhiên chỉ trong chốc lát, hắn liền dựa vào trên bàn.


Đoàn Chính Trung ngã xuống, Thái tử không thể không đi, lôi kéo Sanh Dung cáo từ Cầu Mộ Quân rời khỏi Đoàn phủ


Thái tử Công chúa vừa đi, Cầu Mộ Quân vội vàng sai người dìu Đoàn Chính Trung trở về phòng, đặt lên trên giường.


Nhìn hắn chắc sẽ không tỉnh lại ngay được, Cầu Mộ Quân sai người đi lấy nước, muốn lau mặt giúp hắn rồi mới để cho hắn ngủ.


Cầm khăn đã nhúm qua nước, sắp sửa chạm được vào mặt hắn, nàng nhìn lông mi hắn, mắt hắn, nhưng lại thất thần, tay đặt ở phía trên mặt hắn thật lâu cũng không hạ xuống.


Chưa bao giờ nhìn kĩ hắn như vậy, có thể không kiêng nể gì mà nhìn hắn. Cho dù trong lòng nàng, đã sớm khắc sâu bộ dáng của hắn. Phu quân…… Phu quân……


Hắn cho nàng gọi hắn là phu quân, nàng vẫn cảm thấy mình chưa phải là thê tử của hắn. Chậm rãi buông tay, đem khăn mặt chạm vào trên mặt hắn. Bàn tay lướt qua mặt hắn, cảm giác ấm áp như vậy khiến nàng không muốn rời đi.


Cuối cùng nàng buông khăn mặt, ngón tay nhẹ nhàng chạm vào mặt hắn, sau đó là bàn tay, lòng bàn tay, đến khi cả bàn tay nàng toàn bộ chạm vào mặt hắn, cảm giác khuôn mặt mềm mại lại góc cạnh rõ ràng.


Nàng khẽ vuốt mặt hắn, sau đó cúi người hôn nhẹ lên môi hắn.


Chỉ như chuồn chuồn lướt nước, chỉ dám đụng vào một chút thôi nàng vội ngẩng đầu giống như sợ bị hắn phát hiện, đỏ bừng mặt, tay cũng kinh sợ rời khỏi mặt hắn.


Lúc này, ngoài cửa có người nói:“Lão gia, bên ưng tổ truyền tin tức đến.” Chỉ thấy Đoàn Chính Trung mở mắt ra, từ trên giường ngồi dậy, đi tới cửa.


Chỉ chốc lát sau, hắn dùng vẻ mặt vô cùng bình tĩnh đi tới bên giường. Màu đỏ trên mặt Cầu Mộ Quân đã kéo dài đến tận bên tai, cắn môi, từ trên giường đứng lên đi về phía cửa. Đoàn Chính Trung giữ nàng lại. “Đi đâu?”


“Người giả vờ!” Cầu Mộ Quân muốn đẩy hắn ra, lại không hiệu quả.


Đoàn Chính Trung nói:“Ta chỉ muốn lừa Thái tử.”


Cầu Mộ Quân vẫn đẩy hắn, tức giận nói:“Ta quản người lừa ai, dù sao cuối cùng vẫn là người gạt ta!” Đoàn Chính Trung đột nhiên kéo nàng vào trong lòng, hôn nàng.


Khi nụ hôn chấm dứt, trên mặt Cầu Mộ Quân đã không còn chút tức giận nào nữa, cũng không nói gì cúi đầu đỏ mặt. Đoàn Chính Trung nâng khuôn mặt nàng lên, để cho nàng tựa vào trước ngực mình.


“Thân thể Hoàng Thượng ngày càng sa sút, Thái tử nghe được tin tức ngôi vị Thái tử có thể sẽ có biến, nên muốn mượn sức ta trợ giúp hắn thuận lợi đi lên hoàng vị.” Hắn nói.


Cầu Mộ Quân nâng tay lên nhẹ vỗ về y bào thêu hoa văn trước ngực hắn, dịu dàng nói:“Người không muốn giúp hắn?”


Đoàn Chính Trung nói:“Lúc này là thời điểm phải cẩn thận nhất, huống hồ thân thể Hoàng Thượng luôn luôn không tốt cũng không nhất định sẽ lập tức băng hà, vẫn nên cẩn thận thì tốt hơn.”


Thật ra Cầu Mộ Quân hoàn toàn không nghe vào chút nào. Chỉ đỏ mặt nằm ở trong lòng hắn nghe tim hắn đập. Đoàn Chính Trung nâng tay vuốt ve cái gáy trắng như tuyết của nàng, ngậm vành tai của nàng. Cầu Mộ Quân co rụt vào trong lòng hắn, hít sâu một hơi. Hắn ôm lấy nàng, đi đến bên giường, đặt nàng ở trên giường, lại lập tức hôn lên môi nàng.


Thật ra, nàng muốn nói chuyện cùng hắn một lát, hỏi hắn nhiều chuyện hơn một chút. Ví dụ như rốt cuộc hắn có yêu nàng không, còn có…… Nhưng mà hành động của hắn đã khiến nàng không thể tự hỏi. Hắn hôn môi của nàng, mặt của nàng, cổ nàng, sau đó cởi quần áo của nàng. Hô hấp của nàng bắt đầu dồn dập, muốn nhìn hắn lại không dám nhìn.


“Mộ Quân……” Hắn nhẹ nhàng gọi.


Nàng mở mắt ra thấy được khuôn mặt dịu dàng của hắn, cùng với bóng của nàng phản chiếu trong đôi mắt đen như mực kia


“Ngươi có chuyện lừa ta, phải không?” Ngữ khí vẫn dịu dàng như cũ.

Phu quân là thái giám tổng quản – 92


Chính văn Chương 92: Công chúa điêu ngoa

Editor: Mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Lúc này, Công chúa Sanh Dung nhịn không được, chạy lên nói:“Đoàn thái giám, không phải ta cố ý dẫn huynh ấy đến đâu. Ta vốn muốn lén ra ngoài, nhưng bị hoàng huynh bắt gặp, huynh ấy uy hiếp ta nên ta mới bất đắc dĩ để cho huynh ấy đi theo. Thật ra huynh ấy rất nhàm chán, chơi với huynh ấy không bằng chơi với ngươi, ta vốn không muốn dẫn huynh ấy đến!”


Bởi vì lời nói của Công chúa Sanh Dung, trên mặt hai nam nhân đều có chút mất tự nhiên.


Thái tử nói:“Đoàn tổng quản đừng quá lo, thật ra ta cũng giống như Sanh Dung, ở trong cung buồn chán nên muốn ra ngoài một chút. Hôm nay vừa khéo gặp nàng nên cùng nàng đến đây.”


Đoàn Chính Trung nói:“Thái tử nói quá lời, ngài có thể quang lâm hàn xá, là phúc khí của nô tài.”


“Đoàn tổng quản mới nói quá lời. Hôm nay ta mặc thường phục, ngươi cứ coi ta như người bình thường là được rồi, nhưng đừng coi ta là Thái tử .”


Đoàn Chính Trung nói:“Nô tài không dám.”


“Thôi nha, quên đi, các ngươi nói chuyện của các ngươi, ta đi chơi cùng Đoàn phu nhân!” Công chúa Sanh Dung chịu không nổi, lớn tiếng nói, kéo Cầu Mộ Quân bước đi.


“Không cho phép đi, đợi ta rồi cùng nhau hồi cung.” Thái tử ở phía sau nói. Công chúa Sanh Dung quay đầu làm một cái mặt quỷ với hắn, kéo Cầu Mộ Quân ra cửa.


“Ta không muốn gọi ngươi Đoàn phu nhân, ta muốn gọi tên ngươi!” Sanh Dung ở phía trước sôi nổi nói. Cầu Mộ Quân đoan chính đi phía sau nàng, cười nói:“Công chúa thích là tốt rồi.”


“Vậy ngươi tên là gì?” Sanh Dung hỏi.


“Ta đã thấy cha ngươi, vẻ mặt ôn hoà, so với phụ hoàng cùng hoàng huynh ta thì tốt hơn nhiều, cũng tốt hơn Đoàn thái giám.”


Cầu Mộ Quân cười cười nghĩ rằng Công chúa thật đúng là còn nhỏ, cha nàng là bề tôi, Công chúa là con gái của quân vương, cha nàng làm sao có thể hung thần ác sát với nàng ta chứ! Nhưng mà xem ra Công chúa này thật đúng là thú vị.


Cầu Mộ Quân cười nói: “Ta ở nhà mẹ đẻ tên Cầu Mộ Quân, Công chúa gọi ta Mộ Quân là được rồi.”


Sanh Dung quay đầu lại, nói:“Vậy, Mộ Quân, ngày nào ngươi cũng có thể đi chơi phải không? Hôm hội hoa xuân ngươi có đi xem không? Ta vốn muốn chuồn đi, kết quả Tam Hoàng huynh ta bị ám sát, thiếu chút nữa mất mạng. Đoàn thái giám mang theo người lục soát khắp nơi, hại ta bị lộ lại còn dám nói ta lén lút !”


Cầu Mộ Quân nhịn không được che miệng cười cười, sau đó đáp lại:“Ta đương nhiên không thể mỗi ngày đi chơi, gần như ngày nào cũng phải ở trong phủ. Lần hội hoa xuân đó ta có đi ra ngoài, nhưng lại bị hắn bắt được.”


“Vì sao ngươi không thể ra ngoài chơi? Đoàn thái giám hắn bắt ngươi làm cái gì?” Sanh Dung chạy đến trước mặt nàng nói.


Cầu Mộ Quân cười cười, trả lời:“Bởi vì hắn không cho ta ra ngoài.”


Sanh Dung kỳ lạ nói:“Vì sao hắn không cho ngươi ra ngoài? Hơn nữa không phải hắn còn phải tiến cung sao? Ngươi thừa dịp hắn tiến cung lén chạy ra ngoài chơi là được!”


“Bởi vì…… Hắn cảm thấy vậy là không tuân thủ nữ tắc. Cho dù hắn tiến cung, hắn có thể phân phó hạ nhân không cho ta đi ra ngoài, giống như Công chúa vậy, tuy rằng Hoàng Thượng không phải lúc nào cũng nhìn người chằm chằm, nhưng cửa cung còn có rất nhiều thị vệ.” Cầu Mộ Quân trả lời.


Sanh Dung nhăn nhó mặt mày, chu môi nói:“Thì ra Đoàn thái giám cũng như vậy, ta còn nghĩ hắn rất tốt với ngươi, cái gì đều nghe lời ngươi, thì ra lại hư hỏng như vậy!”


Nhớ tới những lời trước kia cha nói cho nàng, Cầu Mộ Quân nói:“Hắn sao có thể đối tốt với ta? Chỉ sợ hận không thể bỏ ta.”


Sanh Dung kỳ lạ nói:“Vậy vì sao hắn còn chạy tới đòi ta trả trâm gài tóc cho ngươi? Ta nói, trong lúc ta vui đùa cao hứng đã cho mẫu hậu rồi, hắn còn bắt ta đi tìm mẫu hậu đòi. Hại chết người, ta thực sự phải đi đòi, kết quả mẫu hậu bảo không thấy. Ngươi biết không, bởi vì ta không đưa hắn trâm gài tóc, hắn mấy ngày không thèm để ý đến ta, cũng không chịu mang ta đi chơi!”


Cầu Mộ Quân lẳng lặng nhìn nàng, không thể tin được nói:“Công chúa nói là…… là cây trâm gài tóc hình con bướm?”


“Đúng vậy đúng vậy, đó không phải là cây trâm rất quan trọng của ngươi sao?” Sanh Dung nói.


Cầu Mộ Quân còn đắm chìm trong tin tức làm cho nàng giật mình kia, thất thần trong chốc lát mới vội nói:“Không phải, chỉ tùy tiện lấy ra, ta đã quên.”


Sanh Dung lại nhíu mày nói:“Vậy khẳng định là do Đoàn thái giám quá keo kiệt, không chịu được người khác động vào đồ của hắn!”


Cầu Mộ Quân đã không còn nghe thấy lời của nàng, toàn bộ tâm tư đều suy nghĩ chuyện cây trâm kia.


Hắn lại chạy tới đòi Công chúa…… Bởi vì ngày đó nàng tức giận, một mực đòi cây trâm kia sao?
Sau đó hắn đã mua một cây trâm khác cùng loại, còn tốt hơn cái lúc trước đưa cho nàng, nàng lại ném đi trước mặt hắn.


Khi đó, trong lòng hắn nghĩ thế nào? Có thể rất đau lòng, rất khổ sở hay không?


Nhưng hắn thật sự sẽ đau lòng khổ sở sao?


“Mộ Quân, suy nghĩ cái gì vậy, đi thôi, chúng ta qua bên kia bắt cá vàng. Hồ cá của Đoàn thái giám có rất nhiều loại cá rất đẹp!” Sanh Dung kéo nàng chạy về phía cái ao, câu nói kia làm cho Cầu Mộ Quân sửng sốt.


Bắt cá vàng nghịch……


Công chúa này ở trong cung là ai dạy vậy!


Đến bên bờ ao, Sanh Dung cởi tất cùng hài kéo ống quần lên đưa chân xuống nước, làm cho Cầu Mộ Quân nhìn mà sửng sốt .


Như vậy…… Không tốt. Trước công chúng …… Nàng nếu đã đi theo Công chúa có phải nên khuyên nàng ta hay không? Nhưng Công chúa sẽ nghe người ta khuyên sao? Hay nàng không có thân phận gì mà khuyên?


Đang lúc Cầu Mộ Quân đứng ở trên bờ phân vân không biết nên nói cái gì chỉ có thể quyết định đứng bên cạnh nhìn nàng, không cho nàng xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, thì Công chúa đột nhiên quay đầu nói:“Mộ Quân, ngươi cũng xuống đây đi, con cá màu hồng phấn này ta không bắt được!”


Cầu Mộ Quân vội nói:“Công chúa, mấy ngày hôm trước chân ta bị thương, không thể ngâm nước, ta không thể xuống .”


Sanh Dung cũng không phải không thông tình đạt lý, nói:“À, vậy ngươi ở trên bờ đi, ta bắt lên cho ngươi nghịch!”


Cầu Mộ Quân nghe được “Xì” Một tiếng cười ra. Công chúa này thật sự là……


Đến tận buổi chiều, hạ nhân đến gọi nàng cùng Công chúa ăn cơm, Cầu Mộ Quân mới âm âm thở dài nhẹ nhõm một hơi.


Nàng thật sự không ngờ, tinh thần của Công chúa tốt như vậy.


Nàng bắt xong cá vàng liền đặt chúng nó vào một cái bình để nghịch, đến nỗi chỉ còn lại mấy con hấp hối. Sau đó còn nói muốn đi đùa chim. Cầu Mộ Quân đau lòng đưa mấy con cá vàng xinh đẹp “Hồng nhan bạc mệnh” kia thả vào trong nước, âm thầm cầu nguyện thay chúng nó, sau đó lại phải cùng Công chúa tiếp tục chơi đùa.

Khuynh Thế – Tiết Tử

Tiết tử

Editor:mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Giá y màu đỏ bay theo gió, nàng đứng trên Kì Thiên Đài, ánh mắt xuyên qua tấm mạn che bằng tơ vàng trên đầu, lạnh nhạt nhìn trăm quan cúi đầu. Tầm mắt chuyển tới người thị vệ đứng bên phải Kì Thiên Đài. Thị vệ kia mặc giáp bạc giày đen không giống với những kẻ khác, bên hông đeo ngọc bội màu xanh đặc trưng của phủ Công chúa.
Đó là thị vệ trưởng phủ công chúa, là……người nàng yêu.

Thị tỳ bên cạnh dâng nàng ba chén rượu thánh, nàng không động, chỉ hơi cúi đầu, vẻ mặt cao ngạo nhìn chằm chằm người kia. Lúc này không ai dám thúc giục nàng, lễ tế trời bị ngừng lại, trăm quan dưới đài bắt đầu rì rầm.

Những âm thanh này cuối cùng cũng tác động đến thị vệ trưởng đầu gỗ kia. Hắn quay đầu, ánh mắt giao với ánh mắt công chúa. Mũ phượng áo choàng vai, công chúa của hắn là người đẹp nhất thế gian. Nhưng công chúa là người hắn vĩnh viễn không thể đụng vào, chỉ nhìn thôi cũng đã là vượt quá khuôn phép.

Tay Vân Thịnh nắm chặt thành đấm, mặt hắn không chút thay đổi quay đầu đi, kiên quyết cắt đứt tầm mắt đang giao nhau, chỉ cúi đầu nhìn mặt đất dưới chân.

Bức rèm ngọc che đi khóe môi cong như cánh cung, tựa như khổ tựa như đau vừa tựa như bất đắc dĩ chấp nhận số phận. Tay áo phất qua chiếc khay khắc hoa văn hình rồng, nàng giơ chén rượu thứ nhất lên, quốc sư sau lưng cao giọng: “Bái trời!” Nàng giơ cao chén rượu qua đầu, một chén rượu vẩy lên trời xanh, sắc mặt nàng bình tĩnh, mang theo hào khí của nam tử nói: “Từ biệt đất nước.”

“Bái đất!”.

“Từ biệt dân chúng.”

“Bái tổ!”.

“Từ biệt gia đình.”

Nghi thức hoàn thành, Vĩnh Minh công chúa của Đại Tề ngồi lên xa giá đi về Việt quốc phía nam, từ đó công chúa Khuynh Thế  của Đại Tề khó có thể trở về Đại Tề một lần nữa.

Tỳ nữ bên cạnh muốn tới đỡ nàng, Khuynh Thế lại vung ống tay áo lên, ý bảo tỳ nữ lui sang một bên. Nàng cởi mũ phượng tơ vàng trên đầu tiện tay ném thẳng xuống chân Vân Thịnh. Vân Thịnh hoảng sợ, ngẩng đầu lên, lại thấy Khuynh Thế rút ra một chiếc trâm cài đầu, kì thật là một lưỡi dao mỏng. Đó là vật hắn tự tay làm tặng nàng vào lễ cập kê năm nàng mười lăm tuổi, để cho nàng phòng thân nếu gặp phải nguy hiểm. Xưa nay, nàng luôn cất giấu như bảo bối, không ngờ lần đầu tiên dùng, lại là tại nơi này, trong lúc này…

Vân Thịnh đang định khuyên nàng đừng làm chuyện dại dột, bị hành động của nàng làm cho sững sờ. Hắn còn chưa đến được bên người nàng, đã thấy Khuynh Thế xõa tóc xuống, dùng dao nhỏ cắt đứt mái tóc dài, tiện tay vung lên, tóc đen như tơ bay đầy trời.

Trăm quan kinh hãi, Hoàng đế xem lễ cũng đứng dậy, nô phó thị vệ trên đài quỳ đầy đất, chỉ có Vân Thịnh ngây người đứng đó, đôi mắt ngẩn ngơ nhìn vào mắt Khuynh Thế, không tài nào thoát ra được. Hắn nghe giọng nói yếu ớt của nàng vang lên: “Tế công chúa Khuynh Thế, từ biệt …. cùng chàng.”

Lời này tựa như xiềng xích, khóa chặt cả đời Liễu Vân Thịnh. Cả đời…

Khuynh Thế cương quyết xoay người, cúi đầu lạy hoàng đế : “Lần này Khuynh Thế đi không bao giờ có thể trở về, nguyện lấy tóc thay người lưu lại Đại Tề! Chúc cho xã tắc trường tồn, mong cho quốc gia trường an!” Dập đầu ba cái, dường như khiến cho ba ngàn dặm quốc thổ Đại Tề rung động.

Trăm quan yên lặng, Hoàng thượng trầm ngâm.

Khuynh Thế đứng dậy, đứng thẳng sống lưng, ánh mắt không còn do dự nữa, quyết tuyệt đi xuống kiệu hoa đã chờ dưới Kì Thiên Đài. Không có nửa phần lưu luyến.

Giá y bởi vì lễ bái mà dính bụi bậm, mái tóc nàng xốc xếch, trên trán chảy ra chút tơ máu, nhưng ở trong mắt Vân Thịnh Khuynh Thế như vậy mới thật sự khuynh quốc khuynh thế. Trên đời này sẽ không bao giờ có một cô gái như nàng nữa, sẽ không bao giờ….

Khuynh Thế – Chương VIII

Chương thứ tám

Editor:mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Thủ lĩnh quân phản loạn Việt quốc mắng chửi tội lỗi của hoàng đế Việt quốc, theo đó mà mắng chửi cả Đại Tề. Bọn họ trói Khuynh Thế trên giá chữ thập, để cho mọi người nhìn nàng chật vật. Bọn họ muốn nói cho dân chúng, cao quý như công chúa Tề quốc, hoàng hậu Việt quốc cũng có thể bị bọn họ giẫm dưới chân.

Đôi mắt Khuynh Thế thất thần nhìn về phương xa, giống như con rối không có linh hồn. Ánh mắt nàng nhìn chằm chằm về một hướng, giống như xuyên qua đám người đông đúc, xuyên qua tường thành cao dày, bay tới kinh thành Đại Tề cách đó ngàn dặm. Nơi đó có đường cái hẻm nhỏ nàng quen thuộc, có phủ công chúa, có Vân Thịnh đứng ở ngoài sân, còn có cả vườn hoa lê.

Có một chàng trai sẽ dùng ánh mắt dịu dàng nhất nhìn nàng. Nàng đi qua ngàn sông vạn núi, chỉ vì muốn được ở bên cạnh hắn.

Bọn họ rút roi ra đánh nàng, đối với bọn họ mà nói, bọn họ đang đánh Đại Tề, đang đánh thể diện hoàng thất Việt quốc. Nhưng Vân Thịnh biết, Khuynh Thế thích nhất được bắt đom đóm trong đêm hè, đồ vật nàng quý trọng nhất là cái trâm rách hắn làm, câu thường nói nhất là……

“Vân Thịnh”

Nàng chẳng qua chỉ là một cô gái như vậy.

Dưới đài dân chúng cao giọng hoan hô, người trên giá chỉ nhìn phương hướng không rõ phía xa xa, cho đến lúc nàng không còn ngẩng đầu lên được, cũng không nói được ra tiếng. Nhẹ nhàng nhắm mắt, nàng thở dài một tiếng cuối cùng:“Vân Thịnh……”

Hắn nói, hắn sẽ luôn che chở nàng…

Nhưng đến cuối cùng, nàng không đợi được.

Bị đánh chết…….

Tỉnh khỏi cơn ác mộng, đầu Vân Thịnh đầy mồ hôi lạnh, hắn ôm trái tim đang không ngừng co rút, đau đến run rấy cả người, ở trên chiến trường bị thương nặng cũng chưa bao giờ tỏ ra yếu đuối, nhưng đôi mắt vẩn đục của Vân Thịnh lúc này lại mơ hồ. Khuynh Thế Khuynh Thế, nàng thật sự khiến cho hắn dốc hết cả đời cả kiếp.

Nằm trên giường một ngày, ngày hôm sau tinh thần của hắn lại cực tốt, hắn nói muốn đến Kì Thiên đài. Không ai dám cản hắn, tam triều nguyên lão, hộ quốc Đại tướng quân, hắn lên Kì Thiên đài tựa như rảnh rỗi tản bộ bên đình. Đây là nơi lúc trước hắn coi như địa phương thần thánh, không thể xâm phạm.

Hắn đứng giữa Kì Thiên đài, nhìn lên trời cao. Trong lễ tế Khuynh Thế cũng đứng ở chỗ này, bầu trời này tuy không phải là bầu trời ngày ấy, nhưng tâm trạng trong lòng nàng lúc ấy có phải cũng có mấy phần giống hắn bây giờ hay không. Đau cùng bất đắc dĩ, yêu mà tiếc nuối.

Hắn khom người chậm rãi nhìn Kì Thiên Đài một lượt, rồi sau đó cúi đầu quỳ xuống, dập đầu ba cái:“Chúc cho xã tắc trường tồn, mong cho quốc gia trường an.” Giọng nói của hắn suy yếu khàn khàn, trán áp xuống mặt đất, thật lâu cũng không đứng lên.

Gió nhẹ thổi qua Kì Thiên đài, thân thể Vân Thịnh run rẩy từ từ đứng lên. Hắn ngắm nhìn bốn phía, trống không. Vân Thịnh cười cười, cảm thấy hôm nay mình quả thật già nên hồ đồ rồi, làm như vậy thì có ích lợi gì đây, giống như có thể gọi hồn Khuynh Thế trở về.

Hắn lắc đầu, đi xuống khỏi Kì Thiên đài. Trên đường đi hắn đi qua vị trí mà năm đó khi hắn còn là thị vệ đã từng đứng. Hắn dừng bước, làn gió ấm áp thổi qua sau lưng. Hắn lơ đãng quay đầu, có lẽ là do ánh mặt, hắn nhìn thấy hoa lê tung bay đầy trời, công chúa Khuynh Thế mặc bộ quần áo màu đỏ đứng giữa Kì Thiên Đài, trong mắt mang ba phần khiêu khích, ba phần thê lương, còn phần nhiều là tình ý bình tĩnh nhìn hắn.

Thời gian phảng phất quay trở về mấy chục năm trước, nơi này vẫn lễ tế trời năm đó, quân vương cùng trăm quan đều ở đây xem lễ.

Con ngươi hắn hơi co lại, hắn mặc áo giáp đặc trưng của phủ công chúa, hắn chậm rãi tiến lên, vươn tay, quên đi tất cả:“Khuynh Thế, ta dẫn nàng đi.”

“Chúng ta…… Về nhà.”

Ánh mắt lạnh lùng của công chúa lập tức mềm nhũn, nàng mỉm cười,  đôi mắt cong cong:“Được.”

Lời cuối sách

Hộ quốc tướng quân Vân Thịnh qua đời.

Khanh Thời lấy hộp gỗ ở dưới gối Vân Thịnh, cẩn thận quan sát mới nhìn thấy bên hộp gỗ có khắc tên của một người. Nàng nỉ non đọc thành tiếng, sau đó chợt nhận ra. Nàng lẳng lặng cài nút hộp gỗ xoay người ra cửa, ném cái hộp này vào bồn lửa khổng lồ trong đình viện.

Đồ trong đó là đốt cho Vân Thịnh …

Sau khi công chúa Khuynh Thế của Đại Tề qua đời ở Việt quốc, có một người đàn ông cũng không sống nữa. Hắn dùng cả đời mình tưởng nhớ về nàng.

HOÀN

Khuynh Thế – Chương VII

Chương thứ bảy

Editor:mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)


“Khụ Khụ.” Vân thịnh ho khan một tiếng từ từ tỉnh, nhưng lúc nhìn thấy hộp gỗ trong tay Khanh Thời, thần sắc hắn biến đổi, ánh mắt nghiêm túc:“Đưa đây.” Giọng nói yếu ớt mà khàn khàn, nhưng bên trong mang theo sát khí khiến Khanh Thời hoảng sợ, hộp gỗ rơi xuống giường. Lọn tóc đen rơi ra ngoài.

Vân Thịnh ngồi dậy, đặt lọn tóc về trong hộp, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm Khanh Thời:“Có những thứ tốt nhất ngươi đừng đụng vào.” Nói xong, hắn lại ho khan mấy tiếng,“Cháo hầm cũng được, tư thông Việt quốc, đưa bản đồ tướng quân phủ ra ngoài cũng được, ta có thể bỏ qua cho ngươi, nhưng đừng đụng vào ranh giới cuối cùng của ta.”.

Khanh Thời cả kinh:“Ngài……”

“Đi ra ngoài đi.”

Hắn biết, Khanh Thời ngạc nhiên kinh hãi không thôi. Người này cái gì cũng biết nhưng lại không nói, thậm chí còn không chỉ trích nàng, tại sao…… Là chứng tỏ hắn sủng ái nàng sao? Hoặc nên nói, chứng tỏ hắn hoài niệm khắc cốt một người con gái khác?

Sau khi Khanh Thời rời đi, Vân Thịnh mệt mỏi nhắm mắt.

Chiến công của hắn là dẫm lên xương khô của Việt quốc, thỉnh thoảng hắn cũng sẽ nghĩ đến tội nghiệt sâu nặng đời này của hắn. Nhưng người Việt quốc, hắn sao có thể không hận. Nhớ tới cảnh trong mơ vừa rồi, lông mày Vân Thịnh nhăn lại

Năm ấy rất lạnh, hắn tấn công vào đô thành Việt quốc, lãnh binh bước vào hoàng cung, giúp hoàng đế Việt quốc đoạt lại đế vị. Song khi hắn nói muốn đem thi thể công chúa Khuynh Thế về, lại không một ai dám nói gì. Hỏi ra, hắn mới biết được, những kẻ Việt quốc kia đã mang tro cốt Khuynh Thế trải ở núi hoang sau Hoàng thành

Vân Thịnh chấn động, gần như đứng không vững:“Ở đâu?”.

Người trong cung trải qua cuộc làm phản đưa hắn đi, trên núi hoang ngoại thành chỉ còn lại cỏ, không có cây cối:“Các ngươi…… ngay cả một nơi tử tế cũng không tìm cho Khuynh Thế.” Vân thịnh cắn răng nghiến lợi, tựa như hận người Việt quốc tận xương tủy, song cung nhân đi theo phía sau hắn, lại nói:“Đây là nương nương tự mình chọn.”

Vân Thịnh chết lặng, cung nhân nói:“Lúc nương nương trọng thương đã dặn chúng thần, về sau nếu nàng chết hãy hỏa thiêu nàng, đưa đến nơi này. Nàng nói, gió nơi đây có thể đưa nàng về nhà.”

Gió núi gào thét, thổi mái tóc hắn, Vân Thịnh nhìn lại, hướng sợi tóc tung bay chỉ về Đại Tề. Lục phủ ngũ tạng giống như xoắn lại, khiến hắn đau đến không muốn sống. Hắn khẽ cúi người xuống, ấn ngực, cổ họng có mùi máu tươi trào ra.

Nàng muốn về nhà, nàng vẫn luôn muốn về nhà. Hắn từng thề sẽ che chở nàng nhưng không làm được, không được gặp nàng lần cuối, ngay cả hài cốt của nàng cũng không cách nào mang về nhà được…… Hắn…… Quả thực là kẻ vô dụng

“Vân Thịnh, nếu như ta muốn đi, chàng có nguyện dẫn ta đi không?”

Trong lúc hoảng hốt câu hỏi của nàng lại xuất hiện trong đầu hắn một lần nữa, khiến hắn đau đớn. Nếu có một lần nữa, hắn dù hy sinh tất cả cũng sẽ mang nàng đi, song hối hận cũng vô dụng, tiếc nuối cũng không có cách nào đền bù lại…….

Khanh Thời không hầm cháo cho Vân Thịnh nữa, Vân Thịnh cũng không hỏi, chẳng qua là tiết lộ một chút tin tức cho hoàng đế biết. Đây là quốc gia của Khuynh Thế, nhà của Khuynh Thế, dù hắn làm cái gì, cũng không thể để cho quốc gia này gánh chịu hậu quả.

Nhưng mặc dù không uống cháo nữa, thân thể Vân Thịnh cũng càng ngày càng yếu, thời gian hắn ngủ càng ngày càng dài, nằm mơ cũng càng ngày càng kỳ quái. Có đôi khi là trong trí nhớ, có đôi khi là ngoài trí nhớ, thực tế cùng cảnh trong mơ hắn cũng không phân biệt rõ ràng được nữa.

Khuynh Thế – Chương VI

Chương thứ sáu

Editor:mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)


Đêm nay Vân Thịnh mơ thấy Khuynh Thế lúc nhỏ. Khi ấy nàng còn là một tiểu nha đầu giống như một viên thịt. Năm đó nhà hắn sa sút, bị bán vào phủ công chúa làm nô tài. Lần đầu tiên hắn thấy Khuynh Thế là lúc buổi tối, tiểu công chúa lén chạy đến bên hồ nước bắt đom đóm. Nàng chụp mãi mà không bắt được con nào, hắn tiện tay bắt cho nàng một con. Khuôn
mặt cô gái nhỏ mắt tròn to nhìn hắn kinh ngạc, cái miệng phát ra tiếng “a a” kinh ngạc.

“Đại ca ca thật là lợi hại.”

Nhà hắn xưa kia có chút khá giả, khi đó cũng không cảm thấy mình có chỗ nào không bằng người, hắn nói:“Bay đầy trời như thế, muốn bắt quá dễ”.

Công chúa thịt viên đang cầm đom đóm uất ức nói:“Khuynh Thế không bắt được”.

Trái tim hắn mềm nhũn, hắn sờ sờ đầu công chúa:“Ta giúp muội.”

Cầm một túi đom đóm, Khuynh Thế vui vẻ cười khanh khách. Sau đó Vân Thịnh nhớ lại, có lẽ là bắt đầu từ khi ấy, hắn không thể chống cự lại nụ cười của nàng.

Sau đó nô tài hầu hạ Khuynh Thế tìm tới, chưa phân trần đã mắng Vân Thịnh té tát. Hắn còn nhỏ, giận đến đỏ bừng mặt, là Khuynh Thế cắn người nọ một cái, lảo đảo chạy tới ôm một tay hắn, nói:“Ngươi mắng ta đi! Khuynh Thế làm sai thì mắng Khuynh Thế! Không cho phép bắt nạt đại ca ca!”.

Vì vậy sau này hắn trở thành thị vệ bên người công chúa, Khuynh Thế đối xử với hắn không giống những người khác, hắn cũng dốc lòng hồi báo tâm ý của nàng. Nhưng cho dù hắn hồi báo thế nào, cuối cùng hắn vẫn nợ nàng, hơn nữa không cách nào đền bù được.

Trời sáng, Khanh Thời lại hầm cháo cho hắn, hắn lẳng lặng uống hết.

Hắn muốn dùng tất cả của mình bổ khuyết vào chỗ trống kia, mặc dù hắn chỉ lấp được một chút. Chỉ cần có chút liên quan đến Khuynh Thế dù ít đến đáng thương, đối với hắn mà nói cũng là vô cùng đáng quý.

Xuân đi thu tới, hộ quốc tướng quân bệnh nặng. Nằm liệt giường không dậy nổi.

Hoàng đế lo lắng phái ngự y trong cung đến thăm mấy lần, lần nào cũng giống nhau, khí hư thể yếu, mọi người đều nói Hộ quốc tướng quân Vân Thịnh đã sắp đi đến điểm cuối cuộc đời rồi. Vân Thịnh lại cảm thấy không có gì không tốt, thời gian hắn ngủ mỗi ngày một nhiều thì được mơ thấy Khuynh Thế cũng nhiều lên. Cho dù phải nhớ lại những đau đớn kia, nhưng so với việc sau khi tỉnh lại trong đầu trống rỗng thì tất cả những điều đó đều là hạnh phúc.

Khanh Thời ngày ngày túc trực bên giường. Trong phòng mùi hoa quế lượn lờ, Vân Thịnh đang ngủ say tựa như lại gặp phải ác mộng, hắn xoay người, miệng nỉ non nói mơ. Khanh Thời nghiêng người lại gần nghe, mơ hồ cảm giác được hắn đang gọi tên nàng:“ Khanh Thời… Khanh Thời……” Tựa như muốn khắc hai chữ này vào xương tủy, ngay cả chết cũng không thể quên.

Khanh Thời giật mình, trong lúc lơ đãng nhìn thấy một hộp gỗ dưới gối của Vân Thịnh. Hắn chưa bao giờ ngủ cùng nàng, nên Khanh Thời chưa bao giờ nhìn thấy cái hộp này. Trong lòng nàng căng thẳng, cuối cùng tò mò rút hộp gỗ kia ra.

Mặt ngoài hộp gỗ bóng loáng, giống như bị người vuốt ve ngàn vạn lần. Nàng mở cái khóa nhỏ, bên trong là một dải lụa đỏ, cùng với đó là một lọn tóc dài, được người quý trọng cuốn thành một túm, lấy dây đỏ buộc lại.

Khanh Thời vươn tay nhẹ nhàng vuốt ve lọn tóc dài kia, hình như đã qua rất nhiều năm, tóc đen đã có chút khô cứng, nhưng Khanh Thời có thể tưởng tượng, lúc đầu những lọn tóc này chắc hẳn vô cùng xinh đẹp.