Phu quân là thái giám tổng quản – 91

Chính văn Chương 91: Lại gặp người trong cung

Editor: Mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Trong lời nói Đoàn Chính Trung, dường như vô ý lại dường như có thâm ý khác.


Một lần nữa được ngồi cùng bàn ăn cơm với hắn, nhớ lại tình hình lúc ban đầu bọn họ ăn cơm cùng nhau cảm thấy thật sự rất thú vị.


Tóc chải gọn gàng, quần áo không một nếp nhăn. Hắn ăn cơm chậm rãi, nàng nghĩ có lẽ Hoàng Thượng ăn cơm cũng giống hắn lúc này mà thôi .


Có lẽ là nàng nhìn quá lâu, Đoàn Chính Trung thật sự không chịu nổi nên ngẩng đầu nhìn nàng một cái.


Nàng cuống quít cúi đầu chuyên tâm ăn, trên mặt lại nở nụ cười.


Nhưng lúc nàng đang cười, lại nhớ tới chuyện nàng không muốn nhớ.


Tàn hoa bại liễu với thái giám, không phải rất xứng đôi sao?


Nàng không phải có ý này…… Nàng chỉ, chỉ không muốn tình yêu của nàng, tương lai của nàng và hắn cứ tiếp tục như vậy.


Nhưng cho tới bây giờ nàng vẫn không đoán được tâm tư hắn. Hắn đối với nàng hình như có thay đổi, lại như không thay đổi chút nào.


Quản gia ở bên cạnh báo cáo chuyện trong phủ.


Ăn cơm cùng Đoàn Chính Trung còn có một ưu điểm, đó là có thể biết tất cả mọi việc trong phủ.


Quản gia nói:“Tuyệt Trần mấy ngày nay không chịu ăn, đã mời người đến xem, nói là điều dưỡng vài ngày sẽ tốt lên.”


Tuyệt Trần? Cầu Mộ Quân nghe tên đó thấy có chút xa lạ.


Là ai? Nghĩ đến hai chữ Tuyệt Trần, dường như rất giống tuyệt vời, giống tên ngựa, chẳng lẽ Tuyệt Trần là con ngựa? Ăn qua điểm tâm, Đoàn Chính Trung liền đi ra cửa.


Cầu Mộ Quân thấy hướng hắn đi có vẻ như không phải muốn ra ngoài, cũng không phải đến thư phòng, liền đi theo, hỏi:“Phu quân, người đi đâu vậy?”


Thái độ Đoàn Chính Trung rất ôn hòa, trả lời:“Đến chuồng ngựa, xem Tuyệt Trần.”


“Ta đi cùng với!” Cầu Mộ Quân nói. Đoàn Chính Trung gật đầu.


Cầu Mộ Quân nhìn hắn cảm thấy nói với hắn một câu được hắn đáp lại một câu thật tuyệt. Hai người cùng đi về phía chuồng ngựa. Đi được một đoạn là đến hành lang, là hành lang nàng từng ngã xuống. Lan can đã được Đoàn Chính Trung cho nâng cao lên. Bây giờ đi lên, nhớ lại mà vẫn hơi sợ.


Đầu nghĩ đến việc cũ thì tim cũng đập nhanh lên. Ngay lúc ấy, Đoàn Chính Trung lại nắm lấy tay nàng. Dường như là sợ nàng lại ngã xuống. Trong lòng Cầu Mộ Quân vui sướng không thể tả, cúi đầu cười thật tươi. Gió thổi mát mẻ, chuông gió hai bên vẫn rung rinh phát ra khúc nhạc động lòng người, tất cả đều đẹp như vậy. Nàng nhìn phía sau lưng hắn, len lén nghĩ.


“Ai –” Mộ Quân kinh hãi hét một tiếng, cả người chuẩn bị ngã xuống đất, Đoàn Chính Trung nhanh chóng kéo tay nàng, ôm nàng vào trong lòng.


“Làm sao vậy?” Ngữ khí của hắn lần đầu tiên lộ ra sốt ruột.


Cầu Mộ Quân ở trong hắn lòng đứng vững, đỏ mặt nói:“Ta không cẩn thận, giẫm lên váy.”


Đoàn Chính Trung nhíu mày dường như trách nàng không chú ý, tay đang để ở eo nàng lập tức buông ra, lại cầm thật chặt tay nàng, kéo nàng lại gần.


Cầu Mộ Quân cùng hắn tay trong tay, cúi đầu, có chút thẹn thùng lại có chút đắc ý cười.


Đi đến chuồng ngựa, Đoàn Chính Trung nhìn một con ngựa màu trắng có vẻ ủ rũ. Cầu Mộ Quân nhìn qua mấy con ngựa khác, nhưng dường như trừ màu lông thì chả có điểm nào khác nhau cả.


Nàng nhớ rõ con ngựa kia màu đỏ thẫm, nhưng màu đỏ thẫm có đến ba con, rốt cuộc là con nào?


“Phu quân, con ngựa người cưỡi lần trước đâu?” Nàng hỏi


Đoàn Chính Trung quay đầu lại nói:“Con nào?”


Hắn đã quên rồi!


Cầu Mộ Quân nhắc nhở:“Chính là con người cưỡi đến đến cảng phía Tây đó.” Chính là con chúng ta cưỡi cùng nhau đó! Trong lòng nàng lớn tiếng nói.


“Đó là ngựa trong cung.”


Trong cung? Aizz, đúng, nghĩ lại thì ngày đó hắn từ trong cung ra truy bắt thích khách.


Cầu Mộ Quân “À” một tiếng, trong lòng âm thầm tiếc nuối: Con ngựa đó là lần đầu tiên nàng được cưỡi ngựa, cũng là lần đầu tiên cùng hắn ngồi trên lưng ngựa. Nếu con ngựa kia ở Đoàn phủ thì thật tốt, coi như là kỷ niệm.


“Lão gia, ngoài cửa có người muốn gặp ngài.” Lúc này, một hạ nhân tiến lại bẩm báo.


Đoàn Chính Trung không quay đầu, hỏi:“Ai?”


Hạ nhân đáp: “Một người là tiểu công tử mấy ngày hôm trước đã tới quý phủ, một người khác thì không biết.”


Đoàn Chính Trung dừng lại, nói:“Để cho bọn họ vào đi.” Sau đó đứng lên ra khỏi chuồng ngựa. Cầu Mộ Quân đuổi theo hắn, trong lòng đoán tiểu công tử này là ai. Thật ra không cần đoán, cảm giác đầu tiên của nàng chính là Công chúa Sanh Dung. Nàng ta sao lại tới nữa? Lại muốn Đoàn Chính Trung cùng nàng đi chơi? Cầu Mộ Quân phát hiện mình lòng dạ hẹp hòi, bắt đầu không thoải mái, quả nhiên nữ nhân đều giống nhau.


Lần này trở về, Đoàn Chính Trung không đi qua hành lang dài mà chọn đường xa, cho nên khi đi đến đại sảnh, Công chúa Sanh Dung mặc một bộ nam trang cùng một công tử khác đã chờ ở trong sảnh


Cầu Mộ Quân và Đoàn Chính Trung cùng nhau đi vào. Cầu Mộ Quân nhìn thấy công tử ở bên cạnh Công chúa Sanh Dung, chỉ cảm thấy hắn ung dung đẹp đẽ quý giá, khí chất phi phàm, khẳng định là nam nhân thực sự, ngoài ra thì không có cảm giác gì khác. Lại là một người không quen.


Đoàn Chính Trung thấy hắn, dường như kinh ngạc, lập tức tiến lên nói:“Nô tài thỉnh an Thái tử.”


Cầu Mộ Quân hoảng sợ, tiến lên, cúi người nói:“Tiện thiếp bái kiến Thái tử, Công chúa.”


Thái tử vội đứng lên nói:“Đoàn tổng quản miễn lễ, nơi này cũng không phải ở trong cung, đừng nhiều cấp bậc lễ nghĩa như vậy.”


Sau đó hắn nhìn Cầu Mộ Quân nói:“Sớm nghe Sanh Dung nhắc đến Đoàn phu nhân, hôm nay được gặp quả nhiên bất phàm. Đoàn tổng quản, ngươi thật có phúc .”


Đoàn Chính Trung cúi đầu nói:“Thái tử quá khen.”


Lúc này, Công chúa Sanh Dung nhịn không được, chạy lên nói:“Đoàn thái giám, không phải ta cố ý dẫn huynh ấy đến đâu. Ta vốn muốn lén ra ngoài, nhưng bị hoàng huynh bắt gặp, huynh ấy uy hiếp ta nên ta mới bất đắc dĩ để cho huynh ấy đi theo. Thật ra huynh ấy rất nhàm chán, chơi với huynh ấy không bằng chơi với ngươi, ta vốn không muốn dẫn huynh ấy đến!”

Phu quân là thái giám tổng quản – 90

Chính văn chương 90: Ân cần

Editor: Mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Nàng cũng không muốn nghĩ đến mấy chuyện đó nữa, trước tiên phải nói với quản gia, không chỉ thả nam nhân kia ra ngoài, còn chuộc khế bán mình của Cận Nhi, để cho bọn họ đi. Miễn cho Đoàn Chính Trung ăn cơm xong, nằm trên giường, nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy quá dễ dàng cho nàng, lại đổi ý.


Trong phòng, Tiểu Nhụy nhìn nàng nửa ngày, nghi hoặc nói:“Tiểu thư, vì sao…… chỉ trong chốc lát, tâm tình người liền biến đổi, hoàn toàn không giống buổi sáng?”


Cầu Mộ Quân nghĩ nghĩ, nhẹ nhàng cười, nói:“Chính Cận Nhi nói cho ta biết: ‘Sơn vô lăng, Giang thuỷ vị kiệt, Đông lôi chấn chấn, Hạ vũ tuyết, Thiên địa hợp, Nãi cảm dữ quân tuyệt……..’ Mà ta đau lòng vừa không thể làm cho núi mòn, lại càng không thể làm trời đất hợp lại, cho nên ta cũng muốn giống Trác Văn quân, vì tình yêu của mình mà cố gắng một lần.”


Nàng cười nhìn Tiểu Nhụy nói:“Tiểu Nhụy, em có nguyện vọng gì không, hoặc là có người trong lòng? Nếu có, ta sẽ thả em đi, cho hai người có thể ở bên nhau!”


Vẻ mặt Tiểu Nhụy biến đổi, cúi đầu, thất thần nói:“Nô tỳ không có người trong lòng, cũng không muốn gả, nô tỳ mong muội muội của nô tỳ có thể bình an lớn lên thì tốt rồi.”


Cầu Mộ Quân giữ chặt nàng nói:“Muội muội em không phải rất tốt sao? Nếu không ngày nào đó, để nàng ấy đến đây chơi với ta. Đoàn Chính Trung chắc sẽ đồng ý.”


Tiểu Nhụy hoảng sợ, cuống quít nói:“Không! Không cần…… Nàng…… Thân thể nàng không tốt, ở nhà đợi thì hơn.”


Cầu Mộ Quân gật gật đầu, nói:“Vậy chờ thân thể nàng tốt lên rồi nói sau. Em có khó khăn gì, nhất định phải nói cho ta.”


Tiểu Nhụy không yên lòng gật đầu. Sau đó nói:“Tiểu thư, đúng rồi, mấy ngày hôm trước hình như lão gia rất mất hứng, còn giết hết mấy con chim xinh đẹp trong hoa viên, người có biết vì sao không ?”


Cầu Mộ Quân sửng sốt, kinh ngạc nói:“Chính là hai con chim dưới tàng cây bên cạnh hồ trong hoa viên sao? Hắn giết bọn nó?”


Tiểu Nhụy gật đầu nói:“Giết một con, còn một con, nhưng hai ngày nay hình như không hót nữa, lúc nào cũng ủ rũ.”


“Hắn……” Nhớ tới hai con chim xinh đẹp quý báu, lòng Cầu Mộ Quân có chút xót xa.


“Nô tỳ đoán, có phải do lão gia biết người đi gặp Cố công tử nên mất hứng không?” Tiểu Nhụy nói.
Cầu Mộ Quân nhớ tới chuyện tối hôm đó.


Hắn ôm nàng, hôn nàng, còn……


“Tiểu thư, có phải lão gia tức giận với người hay không?” Tiểu Nhụy hỏi.


Cầu Mộ Quân nói:“Hắn đương nhiên tức giận, hắn khi nào chả tức ta.”


“Ý nô tì là, nếu tiểu thư đi gặp Cố công tử, ở mặt ngoài lão gia không biểu hiện ra, nhưng trong lòng lại cực kì tức giận, có lẽ là ghen. Cho nên nô tỳ mới hỏi người, nếu lão gia có hành động đặc biệt gì, vậy nhất định thích người, sau đó ghen!” Tiểu Nhụy cười nói.


Cầu Mộ Quân lại nhớ đêm hôn đó dường như hắn có chút không khống chế được, có chút kích động, cũng có chút không thích hợp. Sau đó lại nhanh chóng nói:“Nếu hắn thật sự có ý với ta, biểu hiện ra ngoài thì tốt rồi…… Cố công tử……” Nàng cúi đầu ảm đạm nói:“Ta sẽ không bao giờ gặp hắn nữa, có lẽ tất cả đều là định mệnh.”


“Tiểu thư……” Tiểu Nhụy còn muốn nói gì nữa, Cầu Mộ Quân lại dời đề tài đi.


“Tiểu Nhụy, hình như ta nghe nói, mấy ngày nay quản gia sai người ta chuyển rất nhiều băng đến hầm băng?”


Tiểu Nhụy gật gật đầu, thần sắc có chút ảm đạm.


Cầu Mộ Quân nói:“Ta muốn chuẩn bị một chút, đưa cho hắn chút nho ướp lạnh!” Sau đó nàng nhìn lại bên ngoài trời đã tối đen, phiền muộn nói:“Aizz, quên mất, đã muộn thế này, sáng sớm ngày mai hắn phải tiến cung, chỉ sợ bây giờ đã ngủ rồi.”


Tiểu Nhụy nhìn nàng, lại một lần nữa cô đơn cúi đầu.


Hai người dường như đều có tiếc nuối trong lòng, nhưng mỗi người một khác.


Ngày hôm sau, lúc Đoàn Chính Trung trở về còn chưa đến giờ ăn cơm chiều. Cầu Mộ Quân bắt đầu chuẩn bị, ở trước gương nhìn ngắm nửa ngày, muốn nhìn qua quyến rũ động lòng người, nhưng không muốn cho người ta nhìn ra nàng quá tỉ mỉ, soi đến soi đi thật lâu.


Rốt cục cũng xong, trời cũng tối rồi, có lẽ Đoàn Chính Trung đã từ bể trở về, nàng liền bưng đĩa nho ướp lạnh đã bóc vỏ sẵn đến phòng Đoàn Chính Trung.


Khi nàng bưng nho đi đến trước phòng Đoàn Chính Trung, hắn đang nghịch cái gì đó, nghe thấy nàng đến, không hoảng không vội giấu thứ đó đi, động tác lưu loát, không thấy có chút kích động nào, lại không để cho nàng kịp nhìn tẹo nào.


Nàng đặt nho lên bàn hắn, cười khanh khách nói:“Lão gia, trời nóng lên, ăn chút nho ướp lạnh rồi nghỉ ngơi.”


Đoàn Chính Trung ngẩng đầu, liếc mắt một cái, nói:“Lại có chuyện gì?”


Cầu Mộ Quân ngẩn người, ngượng ngùng nói:“Không có chuyện gì.”


Đoàn Chính Trung lại nhìn nàng một cái, không hỏi cũng không ăn nho nàng đưa.


Cầu Mộ Quân đi đến bên cạnh hắn, kéo tay áo hắn lắc lắc nói:“Ai nha, ta thực không có việc gì, người ta làm tốn nửa ngày, người cũng không thèm liếc mắt một cái.”


Đoàn Chính Trung nhìn nàng lôi kéo tay áo hắn, lại ngẩng đầu nhìn nàng, nói:“Hôm nay ngươi không đi ra ngoài.” Cầu Mộ Quân buông tay áo hắn ra, hai tay không tự giác túm chặt, cúi đầu.


Đoàn Chính Trung nói: “Thích Tĩnh lại bắt đầu lùng bắt Cố Dật Lâu, hôm kia thất thủ.”


“Vì sao người lại nói mấy chuyện này?” Nàng hỏi.


“Ta nghĩ ngươi sẽ muốn biết.” Đoàn Chính Trung ngẩng đầu lên nhìn nàng. Cầu Mộ Quân lại đột nhiên khóc, lớn tiếng nói:“Ta không muốn biết!”


Đoàn Chính Trung nhìn nàng chằm chằm, dường như muốn nhìn ra chút gì từ trên người nàng. Cầu Mộ Quân nhìn ánh mắt hắn, lại rơi nước mắt, nhanh chóng xoay người đi đến trước cửa.


“Thật sự không muốn biết??” Hắn nói, từ sau lưng giữ nàng lại.


Cầu Mộ Quân xoay người lại, đột nhiên ôm lấy hắn, giống như hôm kia, vừa ôm vừa khóc. Đoàn Chính Trung nhẹ nhàng xoa lưng nàng, đợi tiếng khóc của nàng dần dần nhỏ đi, nói:“Nho cũng không lạnh.”


Cầu Mộ Quân đi ra khỏi lòng hắn, không vui nói:“Người không ăn cũng được.”


Đoàn Chính Trung lấy một miếng, để vào trong miệng.


Nhìn ngón tay hắn, Cầu Mộ Quân len lén sờ sờ tay mình, nghĩ rằng may mà ngón tay nàng cũng không thô, hơn nữa tay nàng nhỏ hơn tay hắn, bằng không tay xấu hơn một nam nhân như hắn, thật đúng là xấu hổ .


Ăn xong nho, Đoàn Chính Trung nói:“Các ngươi đi xuống đi.”


Ngoài cửa truyền đến tiếng nha hoàn:“Dạ, lão gia.”


Trong lòng Cầu Mộ Quân mừng thầm.


Nha hoàn ngoài cửa là mấy người cầm đèn lồng chờ đưa nàng về, Đoàn Chính Trung để các nàng đi, ý chính là để cho nàng ở lại, làm nhiều như vậy, mục đích chân chính rốt cục thành công .


Đoàn Chính Trung mở hai tay ra, Cầu Mộ Quân tiến lên, lập tức giúp hắn cởi quần áo.


Cầu Mộ Quân vẫn nằm bên cạnh hắn.


Nàng đưa lưng về phía hắn cố gắng điều chỉnh hô hấp.


Nhớ tới Trác Văn Quân, nhớ tới câu thơ trong [ Kinh Thi ] “Tử huệ tư ngã, Khiên thường thiệp Trăn”¹ Nàng rốt cục mở miệng nói:“Lão gia, sau này…… Ta chuyển đến nơi này ngủ có được không?”


Chờ đợi, tim đập thình thịch không ngừng, sau lưng lại vẫn không có tiếng động. Chẳng lẽ hắn đang ngủ? Không thể nào, mới nằm xuống không bao lâu mà! Hắn không đáp ứng sao?


Theo tính tình hắn cũng sẽ không ngượng ngùng cự tuyệt, hắn là loại người nào nàng còn không biết sao!


Đang lúc nàng phải lo trái nghĩ, cân nhắc có nên quay đầu nhìn hay không, sau lưng truyền đến tiếng nói từ tính của hắn:“Được.”


Cầu Mộ Quân cười. Thậm chí nhịn không được muốn vui vẻ cười ra tiếng.


Nhưng vì đại cục, nàng vẫn nhịn xuống, sau đó lại hỏi:“Lão gia, về sau ta cùng người dùng bữa được không?”


Lúc này không phải chờ lâu lắm. Hắn nói:“Được.”


Thừa thắng xông lên, nàng còn nói thêm:“Lão gia……”


Giọng nói dần dần nhỏ đi, như muỗi kêu nói:“Ta về sau…… Gọi người là phu quân được không?”


Đoàn Chính Trung lặng im một lát, môi hiện lên nụ cười nhàn nhạt, nói:“Được.” Thái độ thật khác thường.


Cầu Mộ Quân cũng cười, nhưng mà nụ cười biến mất thật nhanh, còn nói thêm:“Phu quân, ta thả mấy người Cận Nhi, người không tức giận sao?”


“Ta chỉ thấy kỳ lạ vì sao thái độ của ngươi lại chuyển biến nhanh như vậy.”


Cầu Mộ Quân run lên, hồi lâu mới nói:“Bởi vì nàng nói, nàng vào Xuân Mãn viện muốn dành tiền chuộc thân, sau đó còn cùng Dương đại ca của nàng sống bên nhau, ta…… bị nàng làm cho cảm động .”


Đoàn Chính Trung không nói gì, nàng tiếp tục nói:“Phu quân, người cảm thấy trong hiện thực, nếu phải chờ nàng rất nhiều năm mới có thể ra khỏi thanh lâu thì nam nhân họ Dương kia có ghét bỏ nàng không?”


Đoàn Chính Trung cười có chút lạnh lẽo, nói:“Vì sao ghét bỏ? Tàn hoa bại liễu cùng thái giám, không phải rất xứng đôi sao?”


Thân thể Cầu Mộ Quân lại run lên.


Tàn hoa bại liễu……


Cầu Mộ Quân nắm chặt tấm trải giường, nhắm mắt lại, hai giọt nước mắt từ trong mắt chảy xuống. Trong lời nói Đoàn Chính Trung, dường như vô ý lại như có thâm ý khác.


(1) Đây là câu thơ trong bài “Khiên Thường” (Vén quần) trong Kinh Thi – Tác giả: Khổng Tử
“Tử huệ tư ngã,
khiên thường thiệp Trăn,
tử bất ngã tư, khởi vô tha nhân,
cuồng đồng chí cuồng dã thư!


Phỏng dịch:
Chàng mà thương thiếp,
thiếp sẽ xắn quần qua sông Trăn (theo chàng),
chàng không nghĩ đến thiếp,
há không còn người khác (thương thiếp) sao?
Chàng trẻ tuổi cuồng ngông này thật khùng!

Khuynh Thế – Chương IV

Chương thứ tư

Editor:mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Sau lễ cập kê, Khuynh Thế không cởi lễ phục rườm ra mà ngồi ở trong viện nhìn ánh trăng sáng vằng vặc. Khóe môi hạ xuống chứng tỏ nàng đang không vui. 

Vân Thịnh an bài thị vệ xong, mới đi tới cửa viện công chúa đã nhìn thấy nàng lại không đóng cửa, ngồi ở trong sân. Ánh trăng chiếu lên khuôn mặt nàng trong trẻo lạnh lùng. Chân mày Vân thịnh nhăn lại, nàng không vui à? Tại sao?

Dù hắn rất muốn nàng vui vẻ nhưng hắn không thể đi vào trong nữa. Công chúa đã trưởng thành, là đại cô nương. Bọn họ nam nữ khác biệt, tôn ti khác biệt.

Vân Thịnh cúi đầu, nghĩ đến bóng dáng cùng khuôn mặt Khuynh Thế trong lễ cập kê. Hắn chưa bao giờ thấy rõ khoảng cách giữa bọn họ như vậy. Nàng là thiên chi kiêu nữ, là ánh sao trên bầu trời, hắn dù nhìn lên, dù nhón chân lên muốn chạm vào cũng không với tới.

Nắm chặt tay, Vân Thịnh lùi ra sau, canh giữ ở ngoài viện, chợt nghe bên trong có tiếng đồ sứ vỡ. Trong lòng Vân Thịnh hoảng hốt, quay đầu lại nhìn Khuynh Thế trong sân, chỉ thấy nàng đứng dậy, hung dữ nhìn hắn chằm chằm. Vân Thịnh không rõ đã xảy ra chuyện gì, Khuynh Thế quát:“Đi vào đây!”

Vân Thịnh ngoan ngoãn đi vào, Khuynh Thế nhìn chòng chọc vào hắn hồi lâu, thấy hắn vẫn không nói một lời, rốt cục không nhịn được lớn tiếng nói: “Quà đâu!” Nàng đưa bàn tay mảnh khảnh đến trước mặt hắn giống như muốn cướp,“Quà của ta đâu!”.

Dưới ánh trăng trâm cài đầu được chế tác tinh xảo trên tóc nàng làm Vân Thịnh hoa mắt, hắn căng thẳng lại giấu đồ trong tay áo đi, cúi đầu:“Xin lỗi, ta…… Ty chức không có……”

Khuynh Thế giận quá:“Nói bậy! Mấy ngày trước rõ ràng ta……” Nàng cắn môi, nuốt câu nói kế tiếp vào, cố chấp xòe bàn tay trước mặt hắn, nhưng lại có chút run rẩy khó nhận ra, nàng rũ mắt xuống, hốc mắt ửng đỏ.

Thật ra Khuynh Thế sao lại không biết Vân Thịnh đang e ngại cái gì, nàng biết lúc nàng đi lên đài cao hành lễ, ánh mắt người đàn ông này nhìn nàng lộ ra cô đơn. Mấy năm làm bạn, nàng lại cảm thấy giữa bọn họ càng ngày càng xa, hắn tự xưng ty chức, hành lễ với nàng, cung kính với nàng…… Khuynh Thế sợ, có một ngày đối thoại giữa bọn họ sẽ biến thành ra lệnh cùng tuân mệnh đáng buồn cười.

Nhìn cô gái đang cúi đầu, lòng Vân Thịnh mềm nhũn, đau lòng áp chế tất cả cảm xúc, hắn lấy từ trong ống tay áo một cây trâm cài đầu, thấp giọng nói:“Ta làm không tốt lắm.”

Khuynh Thế nhìn trâm cài đầu trong lòng bàn tay hắn, hơi thất thần. Tai Vân Thịnh đỏ ửng:“Mài đến mài đi, liền mài thành như vậy. Mặc dù nhìn không đẹp lắm, nhưng cũng để phòng thân.” Ánh mắt hắn đảo qua chung quanh một lát, nhìn vào cây lê bên cạnh không dám nhìn nàng,“Không thích có thể mắng ta.”

Cầm chiếc trâm cài đầu, Khuynh Thế vô cùng quý trọng đặt trước ngực, lửa giận cùng bất an lúc trước cũng được xoa dịu. Nàng dịu dàng gật đầu một cái:“Ừ.” Tươi cười bên khóe môi dần dần lan ra,“Ta rất thích.” Nàng cong cong đôi mắt, ánh trăng chiếu lên khuôn mặt nàng động lòng người, nàng ngửa đầu nhìn hắn mỉm cười:“Ta rất thích.”.

Vân Thịnh lặng lẽ chuyển tầm mắt, nhưng thấy nụ cười trên mặt Khuynh Thế, những tâm tình phức tạp trong lòng đều được bình ổn. Trong thoáng chốc hắn nhớ lại lý do mình ở lại bên cạnh nàng, không phải vì bảo vệ nụ cười sạch trong rực rỡ này sao, không phải vì…… Muốn nhìn thấy nàng vui vẻ sao.

“Nhưng ……” Khuynh Thế giả bộ buồn rầu.“Cây trâm này hình như sẽ không có đất dụng võ mất”.

Vân Thịnh kinh ngạc

“Bởi vì, huynh sẽ luôn che chở ta, không phải sao?”

Trong lòng rung động, thiếu chút nữa hắn đã vượt qua khoảng cách thân phận sờ lên mặt của nàng. Công chúa của hắn thật là gian xảo, lại đòi cam kết vào thời điểm này. Vân Thịnh bất đắc dĩ cười một tiếng, trịnh trọng gật đầu. Hắn vốn sẽ luôn che chở nàng, sẽ mãi mãi che chở nàng……

Tiếng vó ngựa kịch liệt không biết từ đâu truyền đến khiến hắn giật mình, đạp đổ an bình. Ánh trăng đẹp như mộng ảo vỡ tan, khuôn mặt Khuynh Thế trước mắt hắn tiêu tán, giấy cấp báo về triều đình tựa như sấm sét nổ vang bên tai hắn. Hắn nhớ, đó là một năm sau khi Khuynh Thế gả đến Việt quốc, tin tức từ biên cảnh truyền đến…

Việt quốc nội loạn, hoàng hậu từ Đại Tề gả qua, bị quân phản loạn quất roi đến chết.

“Huynh sẽ luôn che chở ta.”

Nụ cười của nàng giống như ánh mặt trời khiến cho thế giới của hắn chao đảo, rực rỡ như vậy, hắn lại không thấy, cũng vĩnh viễn không nhớ gì cả…….