Khuynh Thế – Chương III

Chương thứ ba

Editor:mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Đau nhói và buồn bã trong tim vẫn còn nguyên, chẳng qua sau khi tỉnh táo lại, trong đôi mắt vẩn đục đau thương lại có thêm mấy phần vui mừng. Hắn lập tức sờ tới bút trên bàn, vừa định vẽ, lại phát hiện mực trên bút đã khô, trong nghiên cũng đã không còn mực.

Bóng hình trong đầu dần dần biến mất, chỉ chốc lát sau, hắn lại một lần nữa quên tất cả.

Hàng lông mày già nua khó nén vẻ mất mát, Hộ quốc tướng quân làm thiên hạ kính sợ lúc này lại lộ ra nét mặt giống như đứa trẻ bất lực.

Một tiếng thở dài, hắn vô lực dựa vào ghế thái sư. Tối hôm qua bất giác ngủ quên bên bàn. Vân Thịnh cười khổ, thật là càng già càng vô dụng. Vừa nhìn lên, trong lúc lơ đãng, ánh mặt trời chiếu vào mắt, cô gái trước bàn vẫn đứng yên như cũ, nàng cúi thấp đầu, đôi mắt khép hờ, một bộ áo đỏ, tựa như khuôn mặt lúc khép hờ mắt của Khuynh Thế trong mộng. Trong chớp mắt Vân Thịnh ngẩn ngơ.

Không biết sao đi được tới trước người cô gái, hắn đưa bàn tay già nua, phảng phất xuyên qua thời gian, một lần nữa chạm đến khuôn mặt xinh đẹp của nàng, đẹp đến nỗi khiến hắn không dám nhìn lâu:“Khuynh Thế.” Một cái tên đơn giản, lại khiến hắn không kìm được vành mắt bắt đầu ướt át, cô gái trong trí nhớ ngước mắt nhìn hắn:“Vân Thịnh, huynh thích ta sao.”

Phải, ta thích nàng.

Nhưng lời này, hắn vĩnh viễn không nói ra, nàng cũng không thể nghe được nữa.

Khanh Thời nhướn mày, chậm rãi mở mắt ra, khuôn mặt già nua gần trong gang tấc khiến nàng kinh sợ. Nàng hít một hơi, vung tay hất tay Vân Thịnh ra, dùng sức đẩy hắn. Vân Thịnh không đề phòng, bị nàng đẩy lui về phía sau mấy bước đập vào bàn. Chân Khanh Thời cũng mềm nhũn ngã ngồi xuống đất. Nàng kinh hãi nhìn Vân Thịnh, chỉ thấy Hộ quốc tướng quân đỡ lưng, thở dốc. Sau khi kinh hãi đi qua, sắc mặt Khanh Thời tái nhợt, nàng…… Đả thương hộ quốc tướng quân?

Nô tài bên ngoài nghe được âm thanh lạ trong phòng cuống quít đẩy cửa đi vào, nhìn thấy cảnh tượng trong phòng, có người quát:“To gan……”

“Được rồi.” Còn chưa dứt lời đã bị Vân Thịnh cắt đứt,“An bài nàng cho tốt.” Không có lời dư thừa, đủ khiến cho mọi người hiểu thái độ của tướng quân.

Khanh Thời ở lại phủ tướng quân, Vân Thịnh chưa bao giờ chạm vào nàng, hắn chỉ thích nàng mặc áo đỏ, chỉ thích nhìn nàng ngồi yên lặng, nhưng hắn luôn luôn là người đối xử với nàng tốt nhất. Bên ngoài đồn Hộ quốc tướng quân bị nàng mê hoặc thần hồn điên đảo. Khanh Thời không nói gì, nhưng trong lòng luôn cảm thấy vui mừng.

Lại là một ngày nắng đẹp, có vẻ như tâm tình Vân Thịnh rất tốt, hắn ngồi dùng bữa với nàng, nhưng bữa trưa hôm nay đơn giản hơn rất nhiều so với bình thời:“Mặc dù đơn giản, nhưng là ta làm, ăn ngon không?”

Khanh Thời ngẩn ra, Hộ quốc tướng quân xuống bếp vì nàng…… Mặt nàng đỏ ửng, khẽ gật đầu.

“Hôm nay là sinh nhật nàng, ta cũng không biết tặng nàng cái gì, không thể làm gì khác hơn là làm chút món ăn nàng thích.” Vân Thịnh nói có chút lo lắng giống như một đứa trẻ muốn lấy lòng người khác,“Ăn không ngon có thể mắng ta.”

Khanh Thời hơi ngây người, hôm nay không phải sinh nhật nàng…… Những lời này đến đầu lưỡi rồi lại bị nàng nuốt vào trong bụng. Nàng nhìn thức ăn trên bàn, rất nhiều món cũng không phải món nàng thích ăn. Như chợt hiểu ra cái gì, Khanh Thời nhìn về phía Vân Thịnh, lại thấy hắn ôn hòa nhìn nàng, nhưng trong ánh mắt lại không có nàng. Hắn giống như……..

Đang tìm kiếm người nào đó, mà người nọ không phải là nàng…

Phu quân là thái giám tổng quản – 89

Chính văn Chương 89: Hớn hở

Editor: Mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Là Cận Nhi tuổi nhỏ nên không hiểu nam nhân bị thiến là cái gì, hay là không hiểu thanh lâu là nơi nào? Hay…… Nàng dù biết nhưng không quan tâm, chỉ cần nàng cùng Dương đại ca của nàng còn có cơ hội có thể ở cùng nhau là đã mãn nguyện rồi?


“Sơn vô lăng, Giang thuỷ vị kiệt, Đông lôi chấn chấn, Hạ vũ tuyết, Thiên địa hợp, Nãi cảm dữ quân tuyệt……” Nàng nhẩm bài thơ lại một lần, đột nhiên cười nói:“Đúng rồi,Cận nhi! Bây giờ em mang bài thơ này đến cho hắn, hắn nhất định sẽ rất vui vẻ!”


“Dạ!” Cận Nhi cười, chạy ra ngoài.


Cầu Mộ Quân cũng cười, sau đó đột nhiên nhớ tới cái gì, lại nhíu mày.


Khi quản gia vào thông báo Cầu Mộ Quân đến, hơn nữa tinh thần còn rất tốt, Đoàn Chính hơi ngạc nhiên.


Cầu Mộ Quân bưng một chén canh hạt sen đến, nói:“Lão gia, người uống rồi hãy làm việc.”


Đoàn Chính Trung nhìn nàng, hỏi:“Ngươi làm sao vậy?”


“Ta làm sao?” Cầu Mộ Quân vô tội nói, giống như Đoàn Chính Trung vừa hỏi một vấn đề thật kỳ lạ.

Đoàn Chính Trung có chút sững sờ nhìn nàng, nàng thúc giục nói:“Mau uống đi, uống xong mới có tinh thần làm việc!” Đoàn Chính Trung lại nhìn nàng một lúc, cúi đầu uống canh.


Cầu Mộ Quân vuốt chồng giấy tờ trên thư án, nói:“Lão gia, người thật đúng là ham việc, trong cung còn phải hầu hạ Hoàng Thượng chu đáo. Người phải quản nhiều người như vậy, trở lại trong phủ cũng phải quản mọi người, không có cả thời gian nghỉ ngơi.”


Đoàn Chính Trung buông bát, nhìn về phía nàng.


Cầu Mộ Quân nói:“Lão gia, người uống tiếp đi, mới uống có mấy ngụm!”


Đoàn Chính Trung nói:“Ngươi có chuyện gì?”


Cầu Mộ Quân kỳ lạ nói:“Ta không sao.”


Đoàn Chính Trung nhìn nàng một cái, không để ý tới nàng, tiếp tục uống canh.


“Lão gia, so với người, cha ta thật sự rất lười. Sau khi hồi phủ cũng không quản bất cứ chuyện gì, nếu không uống trà, chơi cờ cùng bằng hữu, thì cũng một mình làm thơ, cho tới bây giờ chưa bao giờ thấy ông ấy tham việc như người……” Nàng quay đầu, thấy Đoàn Chính Trung đã uống xong canh, đặt bát xuống nhìn nàng.


“Có chuyện gì mau nói, nếu không nói, ta không thời gian.” Đoàn Chính Trung nói.


Cầu Mộ Quân “ha ha” cười hai tiếng, chậm rãi đi lên phía trước giữ chặt tay áo hắn nói:“Lão gia, người bận rộn như vậy nhưng ta lại rất nhàn hạ, không bằng người giao chuyện trong phủ cho ta quản đi?”


Mặt Đoàn Chính Trung không chút thay đổi nhìn nàng, không nói lời nào.


Cầu Mộ Quân còn nói thêm:“Cha ta có thời gian như vậy là bởi vì ông không bao giờ quản chuyện trong nhà, đều giao cho mẹ ta quản. Trước kia ta ở nhà cũng từng giúp mẹ một số việc. Nếu người lo lắng, có thể trước cho ta quản một bộ phận thôi. Không cần quản sổ sách, cho ta chút chuyện làm là được rồi.”


Đoàn Chính Trung nói:“Vậy thì cho ngươi quản hạ nhân trong phủ.”


“Được!” Cầu Mộ Quân lập tức đáp ứng, đến khi thấy ánh mắt Đoàn Chính Trung nhìn nàng, tươi cười trên mặt chậm rãi biến mất, nghiêm túc nói:“Lão gia người nói thế nào thì là thế đó, ta đáp ứng tất, chỉ cần có việc để làm là được.”


“Vậy ta sai người đem cho ngươi chút kim chỉ, không có việc gì thì thêu hoa đi, chuyện trong phủ có quản gia là được rồi rồi.” Đoàn Chính Trung thản nhiên nói……


Đoàn Chính Trung chết tiệt!


Cầu Mộ Quân cắn răng, sau đó lại lộ vẻ mặt bi ai nói:“Về sau có phải người muốn nạp thiếp đúng không?” Đoàn Chính Trung ngẩn người, ngẩng đầu lên nhìn nàng.


“Không đúng, người muốn lấy vợ khác phải không?” Cầu Mộ Quân nói tiếp:“Trước biếm ta làm thiếp, lại lấy người khác làm vợ!”


Đoàn Chính Trung cúi đầu làm việc, hồi lâu mới trả lời:“Sẽ không.”


“Vậy vì sao người không coi ta là phu nhân?” Cầu Mộ Quân nói.


“Nếu ta là Đoàn phu nhân, chuyện trong phủ hẳn là do ta quản, lời nói của ta ít ra còn có chút phân lượng? Nhưng cho đến bây giờ người cũng không cho ta quyền lợi gì, khiến ta giống như tiểu thiếp vậy. Cho nên nhất định là về sau người muốn lấy nữ nhân khác, để cho nàng ta trèo lên đầu ta, làm phu nhân kiêu ngạo, sau đó quản chuyện trong phủ.”


Đoàn Chính Trung ngẩng đầu nhìn nàng nửa ngày, hỏi:“Vậy ngươi muốn quản cái gì?”


“Ta ……” Cầu Mộ Quân vuốt vuốt tóc, cười nói:“Thật ra quản hạ nhân cũng tốt, đến bây giờ người khác cũng không hiểu được ta làm phu nhân có địa vị thế nào, thật ra người cũng không muốn để mọi người trong phủ cảm thấy ta dễ bắt nạt đúng không? Quản hạ nhân thật đúng là rất hợp.”


Đoàn Chính Trung hừ nhẹ một tiếng, lộ ra biểu tình khinh bỉ, lại cúi đầu.


“Lão gia……” Cầu Mộ Quân lại gọi một tiếng, hắn giống như không nghe thấy, tiếp tục làm việc.


Cầu Mộ Quân không muốn từ bỏ, lại không dám làm phiền hắn, khiến hắn tức giận sẽ càng không tốt, vì thế đứng bên cạnh không nói cũng không đi, đứng chán thì giúp hắn sửa sang lại mấy thứ trên bàn.


Đứng lâu, nàng nhìn nhìn Đoàn Chính Trung, đi đến một bên bê cái ghế đến ngồi bên cạnh hắn.


Gần đến giờ cơm chiều, trời đột nhiên hửng nắng, mặt trời lặn về phía Tây, lấp ló một nửa sau đám mây.


Nha hoàn đến thỉnh Đoàn Chính Trung dùng bữa, Cầu Mộ Quân theo hắn đứng lên, vừa định nói chuyện, chỉ nghe hắn hờ hững nói:“Ngươi muốn quản thì cứ quản, thông báo qua với quản gia là được.” Nói xong, liền đi ra cửa.


Cầu Mộ Quân mừng rỡ, hận không thể lập tức hoan hô một tiếng, lại nhịn xuống, đợi hắn đi xa, liền cuống quít chạy tới phòng quản gia.


Nói nhiều như vậy, đơn giản chỉ muốn giúp Cận Nhi và Dương đại ca của nàng một lần. Cũng may nàng chờ nửa ngày cũng không tốn công vô ích, Đoàn Chính Trung thật sự đồng ý rồi. Không biết là tâm huyết hắn dâng trào hay hắn có dự tính khác.


Mấy thứ đó nàng cũng không muốn nghĩ, trước tiên phải nói với quản gia, không chỉ thả nam nhân kia ra ngoài, còn chuộc khế bán mình thay Cận Nhi, để cho bọn họ đi. Miễn cho Đoàn Chính Trung ăn cơm xong, nằm trên giường, nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy quá dễ dàng cho nàng, lại đổi ý.

Phu quân là thái giám tổng quản – 88

Chính văn Chương 88: Sơn Vô Lăng*

(* Núi chưa mòn)

Editor: Mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Đoàn Chính Trung nâng nàng dậy, bón chén đường nóng cho nàng, nàng cũng nghe lời há miệng uống hết. Bộ dáng của nàng giống rối gỗ, hình nhân.


Uống xong nước đường, Đoàn Chính Trung xoay người buông bát, nàng lập tức giữ chặt tay hắn.
“Đừng đi, van cầu ngươi.” Giọng nàng hơi run run.


Đoàn Chính Trung nhẹ giọng nói:“Được, ta không đi.”


Cầu Mộ Quân dường như an lòng một chút, vẫn kéo tay hắn, lẳng lặng nhìn hắn.


“Muốn uống chút cháo không?” Hắn lại hỏi.


Cầu Mộ Quân gật gật đầu.


Hắn lại dịu dàng bón cháo cho nàng, giống như lúc nàng sinh bệnh lần trước. Mỗi lần nàng nằm ở trên giường, đều là lúc hắn đối tốt với nàng nhất.


Uống xong cháo, hắn lấy khăn tay lau khóe miệng cho nàng, sau đó buông khăn tay, nhìn nàng.
“Muốn nằm xuống hay là ngồi?” Hắn hỏi.


Cầu Mộ Quân lại giữ chặt tay hắn, nhẹ nhàng nói:“Ngồi.”


Hắn nhìn nàng, hỏi:“Vừa rồi, hình như ta thấy trên người ngươi có thương tích.”


Cầu Mộ Quân chấn động, cả người hơi run lên, cúi đầu, không tự giác buông lỏng tay hắn ra, rụt lùi vào bên trong giường.


“Sao lại có vết thâm này?” Hắn thản nhiên hỏi, hai mắt vẫn nhìn nàng chằm chằm, giống như thân thiết lại giống như mang theo nghi ngờ thẩm vấn.


Cầu Mộ Quân chậm rãi lùi vào bên trong giường, cuộn người lại, cúi đầu thật sâu, run giọng nói:“Là…… Không cẩn thận, bị thương .”


“Vậy sao?” Hắn hỏi.


Nàng gật đầu, không nói nữa.


Nhưng hắn lại bỏ qua. Giống như thật sự tin nàng, dùng ngữ khí quan tâm nói:“Đợi lát nữa bôi thuốc, sẽ nhanh khỏi. Về sau không được tùy hứng như vậy, gặp mưa như vậy sẽ sinh bệnh.”
Nàng vẫn không lên tiếng, ôm chặt chính mình cuộn thành một đống.


Đoàn Chính Trung ở bên giường chăm sóc nàng hai canh giờ, đến giữa trưa mới rời đi. Bên ngoài vẫn mưa tuy nhỏ hơn so với buổi sáng một chút.


Cầu Mộ Quân nhìn bóng dáng hắn rời đi, thật lâu mới thu hồi ánh mắt, ngơ ngác nhìn đầu giường.
Tiểu Nhụy bê thuốc vào, đi đến bên giường, giúp nàng cởi quần áo, bôi thuốc.


Cầu Mộ Quân nhìn nàng đột nhiên hỏi:“Tiểu Nhụy, em có biết Trác Văn Quân không?”


Tiểu Nhụy lắc đầu.


Cầu Mộ Quân nói:“Trác Văn Quân là tiểu thư một nhà có tiền, có lần có một tài tử tên Tư Mã Tương Như đến nhà nàng, Tư Mã Tương Như ở bên ngoài gảy khúc “Phượng cầu hoàng”, Trác Văn Quân ở sau mành nghe được, nàng vốn ngưỡng mộ tài hoa của hắn, lại từ khúc cầm kia đã biết Tư Mã Tương Như cũng có ý với mình, liền trốn nhà, cùng Tư Mã Tương Như kết thành vợ chồng.”


“Tiểu thư, chuyện xưa này đẹp quá, Trác Văn Quân thật đúng là nữ tử quyết đoán!” Tiểu Nhụy nói.


Cầu Mộ Quân lộ vẻ bi ai nói:“Nhưng Trác Văn Quân đã từng gả một lần, khi đó trượng phu nàng vừa mới chết. Em nói xem, nàng là tài nữ, còn Tư Mã Tương Như lúc ấy không có công danh sự nghiệp, vì sao nàng có thể to gan như vậy, dám bỏ trốn cùng hắn, nàng không sợ Tư Mã Tương Như ghét bỏ nàng là góa phụ sao?”


“Cái này……” Tiểu Nhụy nghĩ nghĩ, nói:“Nếu Tư Mã Tương Như thực như vậy nô tỳ sẽ ghét hắn.

Hơn nữa nếu Trác Văn Quân e ngại mấy thứ đó, vậy nàng sẽ không thể thành thân với người nàng yêu, mà sống suốt quãng đời còn lại trong nhà. Vậy thật đáng tiếc .”


Cầu Mộ Quân cúi đầu, không nói gì.


Tiểu Nhụy hỏi:“Tiểu thư, hai ngày nay người sao vậy? Là Cố công tử xảy ra chuyện gì sao?”


“Đừng nói nữa!” Cầu Mộ Quân lập tức nói. Tiếp theo nàng hoảng hốt, nói:“Tiểu Nhụy, ta muốn nằm một mình, em đi ra ngoài trước đi.”


Tiểu Nhụy nhìn nàng, nói:“Được, vậy người nằm xuống trước đã.” Nói xong, đỡ nàng nằm xuống, còn mình thì đi ra ngoài.


Cầu Mộ Quân nằm ở trên giường, mắt nhìn chằm chằm một góc giường.


Nàng cứ nằm như vậy đến buổi chiều mới đứng dậy ăn cơm, sau đó cũng không nói một câu, ngồi ở trong phòng đến đêm khuya mới lên giường. Hôm sau cả ngày cũng vẫn như vậy.


Buổi chiều, ngoài ý muốn Cận Nhi lại đến đây, cầm tờ giấy trên tay.


Cầu Mộ Quân thấy nàng, có chút đau lòng, có chút áy náy.


Cận Nhi cầm giấy đứng ở trước mặt nàng, nói:“Phu nhân, nô tỳ có thể xin người một việc không?”


Cầu Mộ Quân gật đầu, nói:“Em nói đi.”


Cận Nhi lại vẫn nở nụ cười, lộ ra hai cái núm đồng tiền, nói:“Phu nhân, trước kia nô tỳ nghe một bài thờ, là thơ tình, ý thơ hình như là nói, cho dù thế nào cũng không cùng người mình yêu chia xa, có rất nhiều ‘mưa’, ‘tuyết’ , là bài thơ nào, người biết không?”


“Mưa? Tuyết?” Cầu Mộ Quân suy nghĩ một chút, thì thầm:
“ Sơn vô lăng,
Giang thuỷ vị kiệt,
Đông lôi chấn chấn,
Hạ vũ tuyết,
Thiên địa hợp,
Nãi cảm dữ quân tuyệt…….”(1)


“Đúng đúng, phu nhân thật lợi hại, chính là bài này, chính là bài này! Phu nhân, người giúp nô tỳ viết trên tờ giấy này được không?” Cận Nhi vui mừng nói.


Cầu Mộ Quân gật đầu, gọi người lấy bút đến, viết bài thơ lên tờ giấy của Cận Nhi. Cận Nhi cầm lấy tờ giấy còn chưa khô mực, cao hứng nói:“Phu nhân, cám ơn người!”


Cầu Mộ Quân thấy kỳ lạ, lúc này sao nàng còn có thể cười vui vẻ như vậy? Lại nhìn bài thơ trên tay nàng, hỏi:“Cận nhi, em cần bài thơ này làm gì?”


Vẻ mặt Cận Nhi có chút bi thương, nói:“Dương đại ca bị nhốt, nghe nói ngày kia sẽ bị phạt, nô tỳ không được gặp huynh ấy. Vừa rồi nô tỳ đi xin quản gia, quản gia đáp ứng rồi, có thể giúp nô tỳ chuyển lời. Nô tỳ nhớ thật lâu trước kia có nghe được bài thơ này. Nô tỳ nghĩ, chờ về sau đến Xuân Mãn Viện, nô tỳ sẽ cố gắng kiếm tiền, Dương đại ca cũng cố gắng kiếm tiền, đến lúc đó dồn tiền lại cùng nhau, có lẽ đợi cho nô tỳ hai sáu tuổi, hoặc là ba sáu tuổi, hoặc là bốn sáu tuổi có thể chuộc thân, chờ chuộc thân rồi, nô tỳ sẽ thành thân cùng Dương đại ca!”


Cầu Mộ Quân ngây dại.


Là Cận Nhi tuổi nhỏ nên không hiểu nam nhân bị thiến là cái gì, hay là không hiểu thanh lâu là nơi nào? Hay…… Nàng dù biết nhưng không quan tâm, chỉ cần nàng cùng Dương đại ca của nàng còn có cơ hội có thể ở cùng nhau là đã mãn nguyện rồi?


(1) Đây là bài thơ “Thượng da” (上邪)
Thượng da,
Ngã dục dữ quân tương tri,
Trường mệnh vô tuyệt suy.
Sơn vô lăng,
Giang thuỷ vị kiệt,
Đông lôi chấn chấn,
Hạ vũ tuyết,
Thiên địa hợp,
Nãi cảm dữ quân tuyệt.


Dịch:
Hỡi trời,
Ta nguyện với chàng tương tri,
Mãi mãi chẳng phân ly.
Núi chưa mòn,
Sông chưa cạn kiệt,
Đông vang sấm dậy,
Hè mưa tuyết,
Trời đất hợp,
Mới cùng chàng ly biệt.


Nguồn: thivien.net