Phu quân là khuynh thế nam sủng – 4

 

Chương 4: Động phòng (II)

Editor: mèomỡ

Hô hấp đột nhiên dừng lại, sau đó nhịn không được thở dốc, ngực hơi phập phồng. Nàng không dám nhìn hắn, tay nắm chặt đệm giường đỏ thẫm, đáy lòng có ý muốn chạy trốn mãnh liệt.

Thế nhưng nếu bây giờ né tránh tựa hồ không đúng. Phu quân làm vậy với nàng, cũng không có gì sai.

Tất cả cảm giác đều tập trung ở nơi tay hắn đụng vào, cảm giác vô cùng rõ ràng được tay hắn di động trên từ tấc da thịt của nàng, phủ lên đỉnh ngực trái của nàng, sau đó thong thả lại không chút chậm trễ đi xuống, đem nơi mềm mại nắm vào trong tay, hơi dùng thêm chút lực xoa nắn.

Thân thể nàng bỗng nhiên cứng đờ, trong đầu cũng trống rỗng. Nơi nềm mại bị hắn nắm trong lòng bàn tay không ngừng rung động.

“Thân thể rất đẹp, chắc hẳn nắm của nhạc mẫu đại nhân trong tay cũng như thế, cũng khó trách khiến nhạc phụ vương gia của ta mê đắm, dám gạt trưởng công chúa kim ốc tàng kiều hơn mười năm.” Hắn tiếp tục xoa nàng, ý cười trong lời nói càng đậm.

Hạ Thải Vi bỗng nhiên ngẩng đầu lên, mặt mũi trắng bệch.

Mặt của hắn vẫn khuynh thành như vậy, nụ cười trên mặt vẫn say lòng người như cũ, trong một chớp mắt, nàng cho là mình nghe lầm.

Hắn sao có thể nói mẫu thân nàng như vậy?

“Thế nào, phu nhân, chẳng lẽ không đúng sao?” Hắn nhìn nàng hỏi.

Hạ Thải Vi cắn môi, con ngươi đen trong sáng mà lộ ra ủy khuất, “Phu quân, ngài … ngài nói mẫu thân ta … “

Hắn không nói gì, cười nhìn nàng tiếp tục xoa nắn nàng, sau đó đột nhiên nắm lấy đỉnh ngực nàng, từ mũi phát ra một tiếng cười, “A, phu nhân đợi không được muốn động phòng sao.”

“Phu quân… ngài…” nàng lại trốn sang bên cạnh, nắm cổ áo nhìn về phía hắn, lại là không biết nên nói cái gì.

Hắn trở mặt quá nhanh, bộ dáng quá quỷ dị, nàng không cách nào tiếp thu, không kịp phản ứng.

Hắn cũng không lại gần nàng nữa, lấy từ trong lòng ra một chiếc khăn tay, lau lau tay, tùy ý ném rơi xuống đất.

Trong lòng Hạ Thải Vi như bị đánh mạnh một cái. Không hiểu, hắn rốt cuộc là có ý gì.

Hắn nhìn về phía nàng, bỗng nhiên mỉm cười, hiện ra một chút trào phúng, một chút lãnh ý, ” Hạ Thải Vi … con gái của ca kỹ, ta sao có thể không thấy xấu hổ mà chạm vào?”

Hạ Thải Vi nhìn về phía hắn, trên mặt hiện lên ý oán trách, “Phu quân… ngài không được nói mẫu thân ta như vậy.”

“Đừng gọi ta như vậy, nghe thật buồn nôn.” Thanh âm hắn đột nhiên lạnh xuống, ý cười không biết từ khi nào đã mất đi, nhìn nàng chằm chằm nói: “Cởi quần ra.”

Nàng phản xạ có điều kiện khép chân lại, lui về đầu giường.

Hắn giống như không kiên nhẫn, lại nói lại lần nữa, ngữ khí càng lạnh hơn một ít, “Ta bảo ngươi cởi quần ra.”

“Vì sao? Ta …ta …không muốn” nàng lúng túng mở miệng.

“Không muốn? Ngươi đã quên đây là đêm động phòng hoa chúc sao? Ta nếu không chạm vào ngươi, nhưng có nghĩa vụ thay ngươi phá thân, phu nhân yên tâm, phương pháp khác cũng có cảm giác.” Nói xong hắn lại cười, xoay người mở một cái hộp trên bàn, từ trong hộp lấy ra một vật gì đó.

Hạ Thải Vi nhìn sang, mặt đột nhiên trắng bệch. Kia là một đoạn đầu gỗ được bào nhẵn nhụi, dài vài tấc, to bằng vài ngón tay, lại là … là ….

Hắn cười đem vật kia lấy tới, nàng sợ đến nỗi vội vàng lui ra đằng sau, ôm chặt thân thể.

Hắn lại không tới gần, đứng ở bên giường, đứng trước mặt nàng, buông tay, làm cho vật kia rơi xuống, tiếng vang rất nhỏ lại làm cho nàng run lên.

Hắn nhìn nàng cười, lại xoay người, cầm hết những hộp trên bàn tới, ” rầm” một tiếng tất cả rơi xuống, những món đồ từ trong những cái hộp đó rơi ra, rơi trên giường đệm đỏ thẫm, đè lên chữ ” song hỷ” thật to, đè lên hạt đậu phộng, long nhãn phía dưới.

Gỗ, ngọc, đồng đen , dài ngắn , to nhỏ, …. Từng thứ hiện ra trước mắt nàng, một viên hình tròn bằng gỗ trên chạm khắc hoa văn chậm rãi lăn tới trước mặt nàng, cách nàng một tấc thì ngừng lại.

Hắn khom lưng, một tay men theo đùi nàng vuốt vê, chậm rãi di động, mặt gần nàng trong gang tấc, mở miệng, ngữ khí ôn nhu mê hoặc lòng người, “Đến, cởi quần, nằm xuống.”

Im lặng, im lặng, sau đó là “A –” một tiếng thét chói tai. Hạ Thải Vi cũng không chịu nổi nữa, bỗng nhiên đẩy hắn ra, liều mạng lao ra ngoài cửa.

Phu quân là thái giám tổng quản – 64

Chính văn Chương 64: Bón thuốc

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Vừa vặn đúng lúc nha hoàn bưng thuốc tới, Tiểu Nhụy cẩn thận nâng Cầu Mộ Quân dậy, bón thuốc cho nàng.


Buổi chiều, Đoàn Chính Trung từ trong cung trở về.


Quản gia dìu hắn vào cửa, khi đi đến sân nói:“Phu nhân đã tỉnh, đại phu nói không còn gì đáng ngại.”


Đoàn Chính Trung dừng bước, không nói gì, sau đó lại tiếp tục đi đến phòng nghỉ.


Thay quần áo, dùng bữa, sau khi làm xong công việc mới đến thăm Cầu Mộ Quân.


Cầu Mộ Quân ngủ vừa mới tỉnh lại, chợt nghe bên ngoài có tiếng gọi “Lão gia”.


Nghiêng đầu liền thấy Đoàn Chính Trung từ bên ngoài đi vào.


Bốn mắt nhìn nhau, nàng rõ ràng thấy được sự vui mừng trong mắt hắn.


Chẳng qua ánh mắt kia chỉ chợt lóe qua, nàng cũng không biết đó là ảo giác của mình hay là thật nữa.


Tiểu Nhụy lui đến một bên, Đoàn Chính Trung đi đến bên giường, nói:“Tỉnh là tốt rồi, còn chỗ không thoải mái không?”


Cầu Mộ Quân nhớ lại bộ dáng lạnh bạc ngày đó của hắn, nghiêng mặt đi không muốn nhìn hắn, đơn giản đáp:“Không.”


Đoàn Chính Trung nhìn nàng trong chốc lát, quay đầu hỏi nha hoàn:“Phu nhân đã dùng bữa chưa?”
Nha hoàn đáp lại:“Phu nhân vừa tỉnh ngủ, còn chưa uống thuốc, đợi uống xong thuốc mới có thể ăn cơm.”


Đang nói, một bát thuốc còn đang bốc khói đã được hạ nhân bưng lên. Tiểu Nhụy lại nâng nàng dậy, nhận lấy bát thuốc, ngồi xuống đầu giường bón cho nàng.


Không biết là do chăm sóc Cầu Mộ Quân quá lâu nên mệt mỏi, hay là bởi vì Đoàn Chính Trung đứng ở một bên nhìn nên khẩn trương, tay cầm thìa của Tiểu Nhụy vẫn run rẩy, thuốc còn chưa tới bên miệng Cầu Mộ Quân đã rơi vào trong bát một nửa.


Đoàn Chính Trung nhìn thấy vậy, nói:“Tránh ra, để ta.”


Tiểu Nhụy cúi đầu, nghe lời tránh ra, cầm chén thuốc giao cho Đoàn Chính Trung.


Đoàn Chính Trung ngồi ở trước mặt Cầu Mộ Quân, múc một thìa bón cho nàng.


Cầu Mộ Quân âm thầm trợn trắng mắt với Tiểu Nhụy.


Nàng không hiểu, rõ ràng đang êm đẹp sao đột nhiên lại xảy ra tình huống này. Để cho người này đến bón cho nàng. Nàng không cần.


Hắn nghĩ nàng thích thế chắc?


Nhìn thuốc, nàng cũng không muốn há miệng.


Đoàn Chính Trung cũng không nói gì, đem thìa thuốc tản ra mùi gay mũi để ở bên môi nàng. Cầu Mộ Quân cũng không muốn gây chuyện với hắn lúc này, liền hé miệng, uống xong thìa thuốc.


Đắng, khó uống muốn chết.


Thân thể nàng vốn luôn luôn tốt, nhưng từ khi vào Đoàn phủ, cũng không nhớ rõ đã phải uống bao nhiêu thuốc rồi. Giống như muốn bù lại những năm không sinh bệnh trước kia.


Đoàn Chính Trung quả nhiên là khắc tinh của nàng. Ở cùng hắn nàng bệnh nhiều hơn, nói không chừng ngày nào đó sẽ bị hắn khắc chết, khi đó hắn sẽ vui vẻ!


Nàng không muốn nhìn vào mắt hắn, nhưng vì ngồi đối diện với hắn, cho nên phải cụp mắt xuống, nhưng như vậy mỗi lần đều nhìn thẳng vào tay hắn.


Tay trắng nõn mà mảnh mai.


Giống như nữ nhân. Cầu Mộ Quân oán hận trong lòng. Nhưng nàng cũng biết khí lực đôi tay kia cùng tay nữ nhân chênh lệch thật nhiều.


Bị tay hắn nắm, thực thoải mái, thực ấm áp.


Gió nhẹ ngày ấy, ánh chiều ngày ấy… ngày ấy bóng nàng cùng hắn kéo thật dài…… Tất cả, dường như đã mấy đời.


Nghĩ tới hắn hỉ nộ vô thường, nghĩ tới tâm tư hắn khó dò, nghĩ đến tính tình hắn lạnh bạc, Cầu Mộ Quân nhất thời tức giận, đột nhiên nói:“Ta không cần ngươi bón, để cho người khác làm.”

Phu quân là thái giám tổng quản – 63

Chính văn Chương 63: Tỉnh lại

Editor: Mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Lúc còn lại một canh giờ cuối cùng, trên trán Tiểu Nhụy đã chảy ra mồ hôi, nắm chặt tay Cầu Mộ Quân, dường như hơi buông lỏng một chút, nàng sẽ biến mất.


Nha hoàn đứng bên thấy tâm trạng nàng không ổn, tiến lên muốn dìu nàng đi nghỉ.


“Ta không đi…… Ta không đi.” Tiểu Nhụy trợn trừng mắt, giống như thấy cái gì rất kinh khủng, thân thể run rẩy kịch liệt, thế nào cũng không chịu buông tay Cầu Mộ Quân.


“Tiểu Nhụy cô nương, ngươi vẫn nên đi nghỉ một chút đi, ngươi xem ngươi đều…… A –” Nha hoàn đột nhiên hét to một tiếng, chỉ vào trên giường, không nói được một câu, trên mặt là biểu tình ngạc nhiên vui sướng.


Tiểu Nhụy quay đầu, vừa vặn nhìn thấy Cầu Mộ Quân mở mắt.


“Tiểu…… Tiểu thư……”


Tiểu Nhụy run run gọi.


Cầu Mộ Quân nhìn mặt Tiểu Nhụy, cảm giác được nàng đang nắm chặt tay mình. Nhưng trong lúc ngủ mơ bàn tay nắm lấy tay nàng không mềm mại như vậy, thậm chí người nàng nghĩ đến kia cũng chưa xuất hiện trước mặt nàng.


Đại phu lập tức đi lên bắt mạch cho nàng, thở phào một hơi, vui mừng gật đầu, sau đó liền đưa tay đến trước mắt Cầu Mộ Quân vẫy vẫy hỏi:“Đoàn phu nhân, người nhìn thấy không?”


Cầu Mộ Quân gật gật đầu.


“Rõ ràng không?”


“Rõ ràng.” Cầu Mộ Quân trả lời.


Ba vị đại phu nhìn nhau cười, lại hỏi:“Vậy người nghe được rõ ràng không?”


“Ừ, rõ ràng.”


Đại phu lại hỏi tiếp nói:“Có chỗ nào không thoải mái hay không?”


Cầu Mộ Quân nghĩ nghĩ, nói:“Đầu có chút đau.”


Đại phu mỉm cười, nói:“Đầu bị thương đương nhiên là phải đau, đợi uống thuốc xong, lại tĩnh dưỡng vài ngày sẽ không đau như vậy nữa. Xem ra phu nhân đã không còn nguy hiểm đến tính mạng nữa, Đoàn đại nhân có thể yên tâm .”


Tiểu Nhụy nhìn chằm chằm vào Cầu Mộ Quân, nhìn xong liền khóc.


Cầu Mộ Quân hỏi:“Tiểu Nhụy, làm sao vậy?”


“Đều do nô tỳ, không nên kéo người đi ra ngoài, kéo người lên hành lang cao như vậy, còn chỉ cho người nhìn cái diều…… Người ngã xuống, đều là do nô tỳ làm hại……” Tiểu Nhụy nức nở nói, đôi mắt đỏ hồng.


Cầu Mộ Quân nhẹ nhàng cười, cầm lại tay nàng nói:“Được rồi, đâu phải lỗi của em, là do ta không cẩn thận. Bây giờ không phải ta đã không có việc gì rồi sao? Em còn khóc cái gì?”


“Chính là do nô tỳ, chính là do nô tỳ, để lão gia, phu nhân đánh chết nô tỳ đi, đều là nô tỳ làm hại tiểu thư……”


Cầu Mộ Quân nhíu mày nói:“Được rồi, được rồi, ta đã bị thương thành như vậy em còn muốn ta an ủi em sao? Ta nói không phải lỗi của em là không phải lỗi của em. Đến lúc cha mẹ hỏi, em cứ nói là ta không cẩn thận ngã bị thương, biết chưa?”


“Tiểu thư……”


“Cứ như vậy đi, không cho nói gì nữa, ta đau đầu, thật không còn sức khuyên em nữa.” Cầu Mộ Quân nói.


Tiểu Nhụy ngậm miệng, gật gật đầu.


Vừa vặn đúng lúc nha hoàn bưng thuốc tới, Tiểu Nhụy cẩn thận nâng Cầu Mộ Quân dậy, bón thuốc cho nàng.