Tuổi 17 – 4.5

Chương 4.5

Editor: mèomỡ

“Cái gì mà nghĩ linh tinh?” Vẻ mặt Nguyễn Đông Luân vô tội, chỉ có ánh mắt tiết lộ anh đang cố tình trêu tức, “Anh chỉ muốn, chúng ta có lẽ có thể về ký túc xá của em, quyét dọn lại cho sạch sẽ mà thôi.”


“Anh……” Phát hiện mình bị đùa giỡn, cô véo vào cánh tay anh một cái, đáng tiếc anh da dày thịt béo, chỉ tổn đau tay cô, “Sau khi quay về, anh trở nên rất biết khua môi múa mép, hừ, không thèm nghe anh nói nữa.” Nói xong, cô xoay người trở về ký túc xá.


Nguyễn Đông Luân đâu thể để cho cô trở về một mình? Đương nhiên phải nhanh chóng đuổi theo.
Vốn nam sinh không được vào kí túc xá nữ, nhưng bây giờ là khoảng thời gian tân sinh chuyển vào kí túc xá, sẽ có cha mẹ anh em hoặc bạn trai linh tinh gì đó, hỗ trợ các nữ sinh chuyển đồ vào, bởi vậy tạm thời không quản lý chặt chẽ.


Khi Khang Đóa Hinh cùng Nguyễn Đông Luân đến tầng trệt, vừa vặn nhìn đến một cô gái cố hết sức kéo hành lý từ trong thang máy đi ra.


Hai người nhìn nhau.


“Bạn học, có cần mình giúp không?” Khang Đóa Hinh hỏi.


Đối phương đầu tiên là nhìn cô một cái, lại nhìn nhìn Nguyễn Đông Luân phía sau cô, sau đó mới cười nói: “Được, phiền toái các bạn.”


Bà xã lên tiếng trả lời, Nguyễn Đông Luân đương nhiên không làm trái đạo lý, anh đi lên phía trước đón lấy đồ trong tay cô gái kia, hành lý cồng kềnh ở trên tay anh, thoạt nhìn như không cần tốn sức cũng có thể nâng được.


“Bạn ở phòng nào?” Khang Đóa Hinh hỏi.


“208, cám ơn.”


“À.” Khang Đóa Hinh đáp, kỳ quái, phòng đó sao nghe có vẻ quen tai?


Cô còn chưa rõ, Nguyễn Đông Luân cũng đã nói: “Cô cũng là tân sinh năm nhất hệ tiếng Trung?”
“Oa, anh rất lợi hại, làm sao mà biết được?” Đôi mắt cô gái kia sáng lên, cảm thấy nam sinh trước mắt thật đẹp trai, nhiệt tình, bỗng chốc trong lòng sinh ra vài phần ái mộ.


“Đóa Hinh cùng phòng với cô.” Anh chỉa chỉa Khang Đóa Hinh đứng bên.


“Đúng rồi, chả trách vừa rồi em cảm thấy có chút quen thuộc.” Người nào đó lúc này mới phát hiện thì ra đó là số phòng mình, cười gượng hai tiếng sau đó chào hỏi cô gái. “Xin chào, mình là bạn cùng phòng của cậu – Khang Đóa Hinh.”


“Mình là Hứa Tĩnh Á.” Cô gái nhìn cô một cái sau, lại rất nhanh chuyển tầm mắt về phía Nguyễn Đông Luân, “Xin hỏi anh là……”


Nguyễn Đông Luân không đáp lời, chỉ gọn gàng đem hành về phía phòng ngủ các cô.


“Anh ấy là Nguyễn Đông Luân, năm ba hệ điện cơ.” Khang Đóa Hinh cười nói tiếp, “Anh ấy rất quen thuộc trường học, nếu có vấn đề gì, cậu đều có thể đến hỏi anh ấy.”


“Thì ra là đàn anh hệ điện cơ, thật lợi hại.” Vẻ mặt Hứa Tĩnh Á sùng bái.


Khoa nổi tiếng nhất đại học Z chính là điện cơ, khoa thương mại cũng rất tốt, khoa văn học tuy rằng không tệ, nhưng so với hai khoa kia vẫn kém hơn một chút, lúc trước nếu Khang Đóa Hinh lựa chọn khoa thương mại, khẳng định bị loại đầu tiên.


“May mắn thi được thôi.” Nguyễn Đông Luân nhẹ nhàng bâng quơ nói, cũng không cảm thấy mình có gì lợi hại.


Kiếp trước lúc nào anh cũng chỉ biết, cố gắng là con đường duy nhất giúp mình có thể thoát khỏi cuộc sống nghèo khó.


“Hai người là anh em sao?” Hứa Tĩnh Á nhìn nhìn hai người.


Khang Đóa Hinh bật cười, “Mình họ Khang, anh ấy họ Nguyễn, sao có thể là anh em?”


Biểu tình của Hứa Tĩnh Á có chút thay đổi, cắn cắn môi lại nói: “Là họ hàng?”


Khang Đóa Hinh còn chưa đáp lời, Nguyễn Đông Luân liền mở miệng trước, “Tôi là bạn trai của Đóa Hinh.”


Kỳ thật nếu có thể, anh càng muốn nói là chồng, đáng tiếc kiếp này bọn họ còn chưa kết hôn.
Hứa Tĩnh Á đang muốn tiến thêm một bước tiếp cận đàn anh, lúc này sắc mặt cứng đờ, khẩu khí không được tốt nói: “À, mới mười tám tuổi đã có bạn trai sao?”


Ngữ khí kia thật chua, Khang Đóa Hinh luôn luôn trì độn cũng nghe ra, cô không hiểu mình có chỗ nào đắc tội đối phương, chỉ có thể xin giúp đỡ của Nguyễn Đông Luân.


“Tôi cùng Đóa Hinh đã quen mười mấy năm.” Bỏ hành lý vào phòng, sau đó Nguyễn Đông Luân liền xoay người, cầm tay bạn gái, “Xin lỗi, chúng tôi còn chuyện khác cần làm, về sau Đóa Hinh còn nhờ cô chiếu cố nhiều hơn.”


Anh cảm giác ra Hứa Tĩnh Á không thiện cảm với bạn gái, mà anh cũng không muốn nói chuyện với cô ta. Bởi vậy sau khi thu xếp xong, liền kéo Đóa Hinh rời đi.


Cuộc sống đại học của Khang Đóa Hinh, ngay tại lúc lòng cô tràn đầy chờ mong đã bắt đầu.


Sống hai kiếp, nhưng đây là lần đầu cô học đại học, cảm xúc đương nhiên đặc biệt khác lạ.


Trong khi mọi người sau khi thi xong, thật vất vả thoát ly cha mẹ, các sinh viên vội vàng tham gia các buổi tiệc hữu nghị, cô lại xếp đầy thời khoá biểu của mình, còn đi dự thính một ít chương trình học mình cảm thấy hứng thú, vô cùng phong phú.


Nhân duyên của cô ở trong trường học cũng không tệ lắm, tuy không phải người vô cùng hoạt bát, biết làm nóng không khí, nhưng bên ngoài dịu dàng hiền lành, người bên cạnh có khó khăn, cô cũng sẽ hết sức giúp đỡ trong phạm vi năng lực, bởi vậy quan hệ cùng các sinh viên khác đều rất tốt.
Chỉ trừ bỏ một người, đó là bạn cùng phòng của cô, Hứa Tĩnh Á.

Phu quân là thái giám tổng quản – 62

Chính văn Chương 62: Nóng vội

Editor : mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Đoàn Chính Trung quay đầu nhìn Tiểu Nhụy một cái, sau đó nói với quản gia:“Sai người đi điều tra nơi phu nhân ngã xuống có gì khác thường hay không.”


“Vâng.” Quản gia lĩnh mệnh đi ra ngoài, Đoàn Chính Trung lại nói với nha hoàn đứng bên:“Dìu nàng đi nghỉ ngơi.”


Nha hoàn giúp Tiểu Nhụy còn đang hoảng loạn đi ra ngoài. Đoàn Chính Trung nhìn Cầu Mộ Quân, ngồi xuống đầu giường cầm tay nàng.


Thời gian chậm rãi trôi qua, đại phu cứ qua một lúc sẽ đến xem tình hình của nàng xem có gì dị thường không. Trong phòng người ra vào không ngừng, nhưng vẫn rất im ắng.


Một lát sau, quản gia trở lại, đứng ở trong phòng nói với Đoàn Chính Trung:“Tảng đá trong ao có từ ngày xây dựng, cũng không có chỗ nào đáng nghi, trên hành lang có vết cắt nho nhỏ vừa khéo là nơi phu nhân trượt chân. Xem ra, hình như là phu nhân giẫm vào hạt châu nào đó mà trượt chân, nhưng ở trên hành lang lại không tìm được gì.”


“Đã biết.” Đoàn Chính Trung gật đầu.


“Chuyện này không cần tra xét nữa, nói là phu nhân ngoài ý muốn ngã bị thương. Mặt khác sai người nâng cao lan can hành lang thêm chút nữa.” Hắn bổ xung.


“Dạ, lão nô sẽ đi làm ngay.” Quản gia nói xong, lui xuống.


Sắc trời ngày càng tối, có người nhắc nhở Đoàn Chính Trung nên đi nghỉ.


Đoàn Chính Trung im lặng một lát, chậm rãi từ trên giường đứng dậy, lại chậm chạp không đi.


Tiếp theo, hắn lại ngồi xuống, nói:“Không cần lo cho ta, đi xuống.”


Đêm đã khuya, Đoàn Chính Trung còn ngồi ở đầu giường, hai nha hoàn đứng bên cạnh, đại phu canh giữ ở bên ngoài, không khí im lặng mà lại nghiêm túc.


Đầu tháng, gần như không có ánh trăng, chung quanh tối đen. Gió thổi từng đợt, khiến lá cây vang lên tiếng “xào xạc”. Không ngờ vốn chỉ có tiếng gió ban đêm, lại đột nhiên truyền đến tiếng kêu thê lương “quác –”, đúng là tiếng quạ đen kêu!


Đoàn Chính Trung nắm chặt tay Cầu Mộ Quân ngày càng căng thẳng.


Nha hoàn chạy ra ngoài phòng ném hai cục đá lên trên cây đuổi quạ đen đi.


Lại khôi phục im lặng, Đoàn Chính Trung nhắm mắt lại, hít sâu một hơi.


Đêm dài cuối cùng cũng đi qua, đến khi cách canh năm còn nửa canh giờ, hạ nhân trong Đoàn phủ đã mở cửa, thay Đoàn Chính Trung chuẩn bị xe ngựa. Đoàn Chính Trung nhìn ra ngoài cửa sổ mấy lần, cuối cùng đứng lên ra khỏi phòng Cầu Mộ Quân.


Rửa mặt, thay quần áo xong, Đoàn Chính Trung liền ra khỏi phủ lên xe ngựa, đến thẳng hoàng cung.


Sau khi Đoàn Chính Trung đi, Tiểu Nhụy đến bên cạnh đầu giường Cầu Mộ Quân, nóng lòng chờ đợi nàng tỉnh lại.


Trời dần dần sáng, mười hai canh giờ sắp hết. Tiểu Nhụy nhắm mắt lại, hi vọng lúc mở mắt ra Cầu Mộ Quân cũng sẽ mở mắt nhìn nàng, nhưng mỗi lần mở mắt lại là một lần thất vọng.


Đại phu mỗi lần bắt mạch, đáp án đều là “Chờ thêm một chút.”.


Thật ra bọn họ cũng không biết đợi lát nữa sẽ có kết quả gì, một phần cơ hội không phải ai cũng có thể may mắn như vậy .


Lúc còn lại một canh giờ cuối cùng, trên trán Tiểu Nhụy đã chảy ra mồ hôi, nắm chặt tay Cầu Mộ Quân, dường như hơi buông lỏng một chút, nàng sẽ biến mất.

Phu quân là thái giám tổng quản – 61

Chính văn Chương 61: Mệnh ở sớm tối
Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Cầu Mộ Quân trước lúc Đoàn Chính Trung kịp đuổi tới đã ngã xuống nước, chìm vào trong nước. Sau đó là màu máu đỏ sậm từ trong nước chậm rãi dâng lên, lan ra bốn phía.


Tiểu Nhụy ngơ ngác nhìn máu trong nước, quên kêu cứu.


Đoàn Chính Trung chạy đến bên cạnh ao, đang định nhảy xuống, thị vệ bên cạnh hắn đã đuổi kịp, Đoàn Chính Trung lập tức nói:“Mau, cứu nàng!”


Hai thị vệ lập tức nhảy xuống, nhanh chóng bơi về phía máu loãng đang lan ra.


Đoàn Chính Trung nắm chặt nắm đấm, nhìn thị vệ đem Cầu Mộ Quân đang hôn mê từ trong nước lên, nâng nàng trở về, lưu lại một vệt máu ở trong nước chầm chậm tan đi.


Thị vệ mới bơi tới bên bờ, Đoàn Chính Trung đã tự ôm Cầu Mộ Quân kéo lên, lấy ra một viên thuốc từ trong lòng đưa đến miệng nàng, ôm lấy nàng chạy về trong phòng.


“Mau, gọi đại phu!”


Ngữ khí hắn có chút dồn dập.


Một bàn tay Đoàn Chính Trung đè chặt cái gáy không ngừng chảy máu của Cầu Mộ Quân, rất nhiều máu từ giữa các ngón tay chảy ra, nhiễm đỏ áo bào trắng của hắn.


Thật lâu sau Tiểu Nhụy mới tỉnh ngộ, vội vàng chạy xuống hành lang dài, chạy theo Đoàn Chính Trung.


Không lâu sau, quản gia đưa ba vị đại phu đến, vội vàng cầm máu chẩn đoán cho Cầu Mộ Quân.
Nếu chỉ ngã từ trên hành lang dài vào trong nước sẽ không sao, ai có thể ngờ phía dưới ao lại có một tảng đá dựng thẳng đứng, đầu Cầu Mộ Quân vừa vặn đập vào trên tảng đá.


Từ nơi cao như vậy đập vào đầu, có thể đoán tình huống tệ đến mức nào.


Đoàn Chính Trung trắng mặt, Tiểu Nhụy cũng bị dọa ngây người, nghe xong lời đại phu thần sắc mọi người đều ngưng trọng.


Đoàn Chính Trung vẫn mặc áo bào trắng nhiễm máu, nhếch môi, nhìn Cầu Mộ Quân trên giường không chuyển mắt, nắm chặt tay làm cho người ta nghe được âm thanh các đốt ngón tay kêu “rắc rắc”.


Ba vị đại phu thương lượng một lát, sau khi xác định phương pháp chẩn trị liền nắm chặt thời gian trị thương cho nàng.


Tiểu Nhụy nhìn những việc này, thân thể xụi lơ, ngồi dưới đất nỉ non “Tiểu thư”, bi thống khóc.


Mãi cho đến một lúc lâu sau, đại phu cho người đi sắc thuốc, Cầu Mộ Quân đã ngừng chảy máu, quần áo cũng đã đổi, Đoàn Chính Trung mới hỏi:“Nàng thế nào rồi?”


Đại phu nhìn nhìn nhau, một người trong đó tiến lên nói:“ Trong vòng mười hai canh giờ nếu phu nhân không thể tỉnh lại sẽ…… sẽ không tỉnh lại nữa.”


Bốn phía tĩnh mịch, rất lâu sau Đoàn Chính Trung mới hỏi lại:“Vậy…… khả năng nàng tỉnh lại là bao nhiêu?”


Đại phu im lặng.


Đoàn Chính Trung lại hỏi:“Nói, là bao nhiêu?”


“Hai phần.” đại phu vừa mới nói chuyện trả lời.


“Thật ra, là một phần phải không.” Đoàn Chính Trung nhìn đại phu chằm chằm.


“Đại nhân thứ tội, là…là một phần.”


Trong phòng lại im lặng.


Đoàn Chính Trung chậm rãi đi đến bên giường, nhìn Cầu Mộ Quân nằm trên giường, mặt không có chút máu, nói:“Trong vòng mười hai canh giờ này các ngươi sẽ ở Đoàn phủ, thay phiên nhau chăm sóc nàng.”


“Dạ, đại nhân.”


Đoàn Chính Trung quay đầu nhìn Tiểu Nhụy một cái, sau đó nói với quản gia:“Sai người đi điều tra nơi phu nhân ngã xuống có gì khác thường hay không.”