Phu quân là thái giám tổng quản – 54

Chính văn Chương 54: Độc khó giải

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Cầu Mộ Quân nghĩ đến thái độ của Đoàn Chính Trung mấy ngày nay. Nếu chuyện hôm nay chỉ là diễn trò, vậy hắn đối với nàng vẫn có chút lưu tình. Dù là vì nể mặt cha hay vì nguyên nhân nào khác, có lẽ nàng vẫn có khả năng bảo vệ Tiểu Nhụy.


Huống hồ lúc này nàng thật sự muốn có tỷ muội bên cạnh.


Nghĩ vậy, nàng liền gật đầu.


Sắc trời dần tối, Cầu Vĩ rời đi, Tiểu Nhụy ở lại Đoàn phủ.


Nhân lúc Đoàn Chính Trung đi tắm Cầu Mộ Quân nhanh chóng tới phòng Cố Dật Lâu. Còn chưa vào cửa, đã nghe thấy tiếng Cận Nhi nói chuyện trong phòng.


Cầu Mộ Quân và Tiểu Nhụy lập tức đẩy cửa vào, lại thấy Cố Dật Lâu ôm ngực muốn xuống giường, Cận Nhi đang ra sức ngăn hắn. Thấy nàng vào, Cận Nhi lập tức nói: “Phu nhân, rốt cục người đã đến, vị công tử này vừa tỉnh đã nói muốn đi, nô tỳ ngăn thế nào cũng không được.”


“Cận Nhi, em lui xuống trước đi.” Cầu Mộ Quân nói.


“Dạ, phu nhân.”


Thấy Cận Nhi đi ra ngoài, Tiểu Nhụy cũng đi theo, trong phòng chỉ còn hai người.


“Là nàng cầu xin Đoàn Chính Trung cứu ta sao?” Cố Dật Lâu hỏi.


“Nếu hắn thật sự muốn giết huynh, ai cầu xin cũng vô dụng.” Cầu Mộ Quân nói.


Cố Dật Lâu nhìn nàng, đáy mắt xuất hiện đau lòng, sau đó nói: “Thật ra cho dù hắn muốn cứu ta cũng không cứu được, không ai cứu được ta.”


Cầu Mộ Quân giật mình nói: “Huynh làm sao vậy? Vì sao không cứu được?”


Cố Dật Lâu chậm rãi nói: “Ta trúng độc, là dùng bốn mươi chín loại độc trùng luyện thành. Ngoại trừ người chế độc, không ai biết cách giải bốn mươi chín loại độc trùng này. Đoàn Chính Trung chỉ dùng thuốc quý kéo dài mạng sống của ta, không lâu nữa, ta vẫn sẽ chết.”


“Cái gì?” Sắc mặt Cầu Mộ Quân trắng nhợt, lo đến độ giữ chặt cánh tay hắn nói: “Vậy…… Vậy người chế độc đâu? Sao huynh lại trúng độc, đi tìm người chế độc được không?”


Cố Dật Lâu lắc đầu.


Cầu Mộ Quân nhìn hắn nói: “Không được sao? Sẽ không giải được sao? Không có cách nào khác sao?”


Cố Dật Lâu khẽ cười: “Nếu có cách khác, ta sao có thể ăn cả ngã về không, đến phủ Tư Không ám sát”?


Môi Cầu Mộ Quân run rẩy, tay cũng run, túm chặt áo hắn khóc.


“Cầu tiểu thư……”


Cố Dật Lâu chỉ gọi một tiếng nhưng không nói gì.


“Ta không muốn huynh chết…… Huynh không được chết……” Mắt Cầu Mộ Quân đã bắt đầu ươn ướt.


Cố Dật Lâu nhắm mắt lại, trong chốc lát mới nói: “Cầu tiểu thư, nàng bảo trọng.” Sau đó dường như dùng hết sức lực toàn thân chầm chậm đẩy tay nàng ra, từ trên giường đi xuống


“Cố công tử……”


Cầu Mộ Quân không biết có thể nói cái gì, chỉ túm chặt lấy hắn.


“Cô yên tâm, hắn không đi được.”


Cửa bị đẩy ra, tiếng nói không nhanh không chậm, lại có chút lạnh lẽo truyền đến. Hai người quay đầu nhìn, thấy Đoàn Chính Trung mang theo người đến.

Phu quân là thái giám tổng quản – 53

Chính văn Chương 53: Nguyên do

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Nàng che dấu cảm xúc trong lòng, cười cười, ôm cánh tay Cầu Cầu Vĩ nói: “Cha, chúng ta đi dạo đi.”


Hai cha con đi đến hoa viên, Cầu Vĩ hỏi: “Gần đây con thế nào?”


Cầu Mộ Quân cười tự nhiên, sau đó nói, “Rất tốt ạ.”


Tiếp theo nàng lại hỏi: “Mẹ thì sao, mẹ có khỏe không, vẫn còn hay khóc sao?”


Cầu Vĩ thở dài, nói: “Vẫn thế.”


Trong lòng Cầu Mộ Quân chua xót, lại chỉ có thể giấu trong lòng, không làm được gì.


“Ta thấy các con dường như có điểm khác thường, sao vậy? Cãi nhau với hắn, không vui sao?” Cầu Vĩ hỏi.


“Bọn con…” Cầu Mộ Quân cười nói: “Không sao, là ngày hôm qua con chọc hắn mất hứng, cho nên thái độ của hắn hôm nay không tốt lắm.”


“Xảy ra chuyện gì?” Cầu Vĩ hỏi.


Có nên nói cho cha chuyện về Cố Dật Lâu không? Cầu Mộ Quân nghĩ.


Năm đó cha không giữ quan hệ với Cố bá bá vì đã biết trước kết quả, nói vậy mấy năm nay trong lòng cha hẳn cũng rất khó chịu, nếu biết Cố gia còn giữ lại được huyết mạch, nhất định ông sẽ rất vui vẻ… Nên nói sao?


Chần chờ một chút, Cầu Mộ Quân mới cười nói: “Không có việc gì.”


Cầu Vĩ gật đầu, ngừng trong chốc lát nói: “Thật ra thái độ hôm nay của hắn đối với con, con không cần quá để ý.”


Cầu Mộ Quân khó hiểu nhìn về phía ông.


Cầu Vĩ nói:“ Lúc trước hắn đối với con hẳn là không đến mức không tốt như vậy đúng không?”


Cầu Mộ Quân cúi đầu, nhẹ nhàng gật đầu.


Cầu Vĩ dừng bước, nhìn nàng nói: “Thật ra hắn cố ý làm như vậy, Hoàng Thượng muốn sỉ nhục con mới gả con cho hắn, là muốn cho con cả đời hối hận vì lúc trước không muốn tiến cung làm phi. Nếu để cho người biết, con gả cho Đoàn Chính Trung vẫn sống tốt, Đoàn Chính Trung lại che chở con, vậy không phải mặt rồng giận dữ sao? Như vậy người không chỉ có ý kiến với Đoàn Chính Trung, còn nghĩ cách khác tiếp tục trừng phạt con.”


“Thật sao?” Cầu Mộ Quân hỏi. Nàng không ngờ nội tình bên trong lại phức tạp như vậy


Cầu Vĩ gật đầu nói: “Hôm nay mọi người đến đây đều sẽ biết con sống ở Đoàn phủ không bằng cả nha hoàn, việc này ngày mai sẽ lan truyền, tiếp theo sẽ đến tai Hoàng Thượng, Hoàng Thượng sẽ âm thầm đắc ý, có lẽ còn có thể nói với Đoàn Chính Trung không cần quá bạc đãi con. Cho nên, thay vì Đoàn Chính Trung đối tốt với con trước mặt mọi người, không bằng để cho tất cả mọi người biết hắn không để con vào mắt dù chỉ một chút.”


“Nói như vậy…. Thật ra là hắn muốn tốt cho con?” Cầu Mộ Quân không thể tin được.


“Cũng không nhất định.” Cầu Vĩ nói.


“Hắn có thể thăm dò tâm tư Hoàng Thượng, Hoàng Thượng muốn hắn làm thế nào, hắn liền làm như thế. Làm hợp ý Hoàng Thượng, cho nên Hoàng Thượng mới thích hắn, mới muốn thưởng hắn. Hắn làm như vậy là giúp con, càng giúp chính hắn, về phần bên nào lợi hơn, cha cũng không biết.”


Cầu Mộ Quân gật đầu, phiền muộn trong lòng cả ngày hôm nay bỗng chốc tiêu tan hơn nửa.


Đi dạo trong chốc lát, Cầu Vĩ còn nói thêm: “Ta nghĩ, vẫn nên để Tiểu Nhụy đi theo con, như vậy ở Đoàn phủ còn có người nhà, cha và mẹ con cũng có thể yên tâm một chút.”


Cầu Mộ Quân nghĩ đến thái độ của Đoàn Chính Trung mấy ngày nay. Nếu chuyện hôm nay chỉ là diễn trò, vậy hắn đối với nàng vẫn có chút lưu tình. Dù là vì nể mặt cha hay vì nguyên nhân nào khác, có lẽ nàng vẫn có khả năng bảo vệ Tiểu Nhụy.