Phu quân là khuynh thế nam sủng – 1

Chương 1: Hôn lễ (I)

Editor: mèomỡ

Gió thổi man mác, thùy dương lanh động, hôm nay, sau mấy ngày mưa phùn kéo dài, tia nắng ban mai rốt cuộc cũng hiện ra, còn mang theo hơi nước ẩm ướt.

Thái dương mới mọc lên, bách tính trong kinh thành đã sôi nổi chạy tới cầu Bán Nguyệt, đứng ở đầu cầu nhìn phía trước xa xa.

Đến cả trẻ con trong kinh thành đều biết, muốn nhìn tân nương tử, thì đến cầu Bán Nguyệt.

Bởi vì cầu Bán Nguyệt có vị trí đặc thù, đại đa số đường đón dâu, đều phải qua cầu Bán Nguyệt. Vì thế mỗi khi có hôn lễ, mọi người đều chạy đến cầu Bán Nguyệt xem náo nhiệt, có khi ít người, có khi lại vô cùng đông đúc. Nếu gặp được phú thương gả con gái, quan lớn đón dâu, đó chính là lúc cầu Bán Nguyệt náo nhiệt nhất.

Mà rầm rộ như hôm nay, lại rất ít thấy , ngẫm lại, tựa hồ chỉ có lúc công chúa xuất giá ba năm trước đây còn có thể  có một lần.

Nhưng hôm nay, là một vị công chúa khác của hoàng thượng xuất giá sao?

Cuối cùng tới buổi trưa, từng đợt tiếng chiêng trống xa xa truyền đến, trên mặt mọi người đứng trên đầu cầu đã hưng phấn tới cực điểm, nhịn không được sôi nổi chen lên, cố gắng nhìn kiệu hoa một cái.

“A, tân nương tử đến , tân nương tử đến !” Từng nhóm tiểu hài tử hoan hô, lách qua chỗ trống, chạy tới phía trước so với người lớn còn nhanh hơn.

“Diệp Thanh Thành, Diệp Thanh Thành đến !” Một đứa bé trai nhìn đội ngũ long trọng từ phía xa đi tới hô to. Mẫu thân đứng bên cạnh vội vàng kéo hắn: “Nói bậy bạ gì đó, cẩn thận ngài bắt ngươi lại, phải gọi đại tư mã!”

“Tình Văn quận chúa, kiệu của Tình Văn quận chúa tới!” Lại có tiểu hài tử kêu to.

Bên ngoài tiếng người ồn ào, tiếng hoan hô vang trời , Hạ Thải Vi bên trong kiệu nhịn không được vén khăn voan đỏ lên, bàn tay nhỏ và dài chậm rãi đưa lên, nhẹ nhàng đẩy màn che ra một chút.

“Tình Văn quận chúa, Tình Văn quận chúa!” tiếng la kinh hỉ lập tức từ bên ngoài truyền đến, khiến Hạ Thải Vi cả kinh, cuống quít thu tay về.

Những người này, thật tinh mắt! Nàng nghĩ thầm, nhịn không được cười nhẹ.

Đã sớm biết kinh thành phồn hoa náo nhiệt, lại không ngờ náo nhiệt đến như vậy! Bên ngoài thật nhiều người, hôm nay ánh nắng cũng rất đẹp, làm cho nàng cũng nhịn không được muốn đi ra ngoài đuổi theo kiệu hoa. Đáng tiếc, nàng là tân nương tử, cũng không thể chạy theo kiệu hoa.

Ở đầu cầu, có vị tiểu thư cùng nha hoàn lén chạy ra xem, thấy khuôn mặt tân lang khuynh quốc khuynh thành, mắc cỡ lập tức cúi đầu xuống.

“Tiểu thư, người xem, Diệp Thanh Thành, đại tư mã Diệp Thanh Thành, đó là Diệp Thanh Thành !” Nha hoàn chỉ vào tân lang ngồi trên tuấn mã đỏ thẫm, kích động kêu, trong giọng tràn đầy hưng phấn.

“Nói nhỏ chút!” Tiểu thư e thẹn nhẹ đẩy nha hoàn, trong mắt lóe ra tia sáng chói mắt, lại giương mắt nhìn về tân lang mặc quần áo màu đỏ phía xa xa lần nữa, lại không dám nhìn thẳng, chuyển ánh mắt.

Người tuấn mỹ như vậy, trên đời này trăm ngàn năm cũng không có mấy người.

Diệp Thanh Thành, cho dù có thân phận như vậy, cho dù có vô số đồn đại, vô số cười nhạo, hắn lại vẫn là tình lang trong mộng của đông đảo tiểu thư khuê các.

Hắn lúc này, thân thể cao to khoác hồng trù ngồi đoan chính trên lưng ngựa, hỉ phục hoa mỹ đỏ thẫm ở trên người hắn thi triển hết phong thái, cũng không biết là hắn tôn lên y phục, hay là y phục tôn lên hắn. Trên khuôn mặt như ngọc nhiễm ánh nắng ngày xuân, chu sa hình hỏa diễm trên trán ở dưới ánh mặt trời như muốn đốt người, khóe môi hơi nhếch lên, tựa tiếu phi tiếu, chỉ là hơi nghiêng đầu, ánh mắt vô tình hay cố ý đảo qua, liền có thể làm cho một đống nam nhân nữ nhân ngây người, thiếu chút nữa ngã sấp xuống trong đám người chen chúc.

Cánh hoa rơi đầy trời, chậm rãi bay theo gió nhẹ, rơi xuống đầu cầu, rơi vào hồ nước, rơi xuống trên người, trong tay những người đứng xem, giống như hoa tiên tử bay qua.

Phu quân là thái giám tổng quản – 48

Chính văn Chương 48: Chuyển biến

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

“Ta không biết ta có thích hắn hay không, nhưng ta không muốn hắn chết, ta không thể tưởng tượng nếu phải nghe tin hắn chết một lần nữa ta sẽ như thế nào nữa.”


Nàng nói xong, hắn lại không đáp lời.


Nàng suy nghĩ có nên nói với hắn, nàng không biết mình có thích Cố Dật Lâu hay không, nhưng nàng biết nàng thích hắn?


Trong lòng do dự một hồi, cuối cùng vẫn không nói ra.


Hắn im lặng thật lâu, lâu đến nỗi trong lòng nàng vốn đang lo lắng cũng dần dần bình tĩnh, lâu đến nỗi nàng ở trong vòng tay ấm áp yên bình của hắn dần dần không chịu được nhắm mắt lại.


Đêm hôm đó, nàng ngủ ở trong lòng hắn, cũng tỉnh lại trong lòng hắn.


Lúc nàng mở mắt ra, ngẩng đầu nhìn thấy hắn vẫn đang ngủ, lại có một loại ảo giác, cảm thấy đêm qua, bọn họ thật sự động phòng, nàng thành người của hắn.


Hắn mở mắt ra, nhìn hắn, nàng có chút e lệ cúi đầu xuống lại tựa đầu vùi vào trước ngực hắn.


Cảm thấy hắn chăm chú nhìn mình trong chốc lát, sau đó buông tay đang ôm nàng ra, dịch ra chút khoảng cách sau đó ngồi dậy, xuống giường.


Trong lòng có chút mất mát nho nhỏ, Cầu Mộ Quân vừa định rời giường tự mình hầu hạ hắn mặc quần áo, lại nghe hắn gọi một tiếng: “Người đâu.”


Nha hoàn chờ ở bên ngoài bưng đồ dùng rửa mặt tiến vào, thay hắn mặc quần áo, chải đầu.


Nàng nhìn mọi việc trước mắt, đột nhiên có cảm giác khó có thể tiếp cận hắn.


Sửa sang lại xong, hắn đi đến bên cạnh bàn, đổ số thuốc còn lại ra.


“Đây là thuốc giải còn lại.” Chỉ thản nhiên nói một câu, sau đó đi ra cửa, không liếc mắt nhìn nàng một cái.


Ngày hôm qua, tất cả tựa như một giấc mộng của nàng mà thôi.


Ăn xong bữa sáng, hắn nói với quản gia: “Mang ta đi gặp kẻ hôm qua bắt được”


Trong lòng Cầu Mộ Quân kinh sợ, đột ngột ngẩng đầu, sau đó thấy hắn đang nhìn về phía nàng, biết hắn cho phép mình cùng đi, vội đứng dậy đi tới bên cạnh hắn.


Quản gia dẫn hắn đến nơi giam giữ Cố Dật Lâu, Cầu Mộ Quân đi theo phía sau hắn.


Nàng nghĩ, ngày hôm qua có lẽ hắn sẽ nghe lời cầu xin của nàng, nhưng hôm nay dường như sẽ không.


Vì sao, vì sao thái độ của hắn đối với nàng lại đột nhiên lạnh lùng như vậy? Bởi vì nàng nói chuyện có liên quan đến Cố Dật Lâu sao? Có phải nàng vốn không nên nói cho hắn những chuyện này hay không?


Nàng vẫn lén lút nhìn một bên sườn mặt của hắn, trong lòng không yên, vì mải nghĩ đến Cố Dật Lâu, không biết từ lúc nào đã đi tới trước một cánh cửa đá.


Nàng ở Đoàn phủ lâu như vậy nhưng nơi này nàng chưa từng tới. Bởi vì từ xa đã có người gác, ngoại trừ hắn và người được hắn đặc biệt cho phép, không ai được phép tiến vào.


Quản gia ấn vào một viên Hồng bảo thạch trong Tinh trận đồ bên cạnh cửa, cửa đá liền mở ra, nàng và Đoàn Chính Trung cùng nhau đi vào.


Ánh sáng bên trong thực mỏng manh, cho dù trên thạch bích hai bên có đốt đuốc nhưng vẫn có chút tối. Đi không bao lâu, nàng thấy Cố Dật Lâu ngồi ở giữa địa lao.


Trong lòng căng thẳng, bước chân nàng bất giác nhanh thêm một chút.


Quản gia mở cửa ra, Đoàn Chính Trung cùng Cầu Mộ Quân đi vào.


Cố Dật Lâu đầu tiên là lo lắng nhìn Cầu Mộ Quân, sau đó mới chuyển tầm mắt đến Đoàn Chính Trung.

Phu quân là thái giám tổng quản – 47

Chính văn Chương 47: Chuyện cũ

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Hắn hạ quyết tâm muốn Cố Dật Lâu chết. Nếu không phải nàng cản châm độc, Cố Dật Lâu chắc chắn sẽ mất mạng.


“Cô thật sự tình nguyện chết vì hắn?” Hắn hỏi.


Nàng nằm ở trong lòng hắn, cứng đờ, nói: “Ta…… không.” Thật ra lúc ấy nàng có chút không khống chế được cảm xúc bởi vì sự tuyệt tình của hắn khi đó.


“Cô yêu hắn?” Hắn lại hỏi.


“Ta……” Nàng im lặng một lúc, nói: “Ta không biết.”


Hắn không nói gì, nàng chủ động nói cho hắn tất cả về nàng và Cố Dật Lâu.


“Lúc ta tám tuổi, một người bạn của cha ta mang theo con trai đến nhà ta, cha bảo ta gọi người đó là Cố bá bá. Con trai ông ấy tên Cố Dật Lâu, khi đó mười hai tuổi, dáng vẻ quý khí mà lại cao ngạo, khiến cho ta cũng không dám nhìn thẳng. Khi bọn họ nói chuyện, ta và mẹ ta đều đứng ở bên cạnh, bởi vì khi đó mẹ của Tư Huyên còn chưa mất, vẫn là chính phu nhân, mẹ ta chỉ là thiếp, ta là thứ nữ vốn không có tư cách nói chuyện. Ngày đó, Cố bá bá, cha, đại nương đang cùng nói chuyện. Cố công tử ngồi ở bên cạnh Cố bá bá, Tư Huyên ngồi ở trong lòng đại nương. Ta và mẹ cùng hạ nhân đứng một bên.


Cố bá bá nói, không bằng kết thông gia, chờ Cố Dật Lâu trưởng thành sẽ lấy Tư Huyên.

Cha ta rất vui vẻ đồng ý. Không ngờ lúc ấy Cố công tử lại nói: ‘Nếu nhất định phải lấy, con muốn lấy nàng.’ Ta ngẩng đầu, phát hiện hắn đang chỉ vào ta.


Khi đó mọi người đều sững sờ, sắc mặt đại nương rất không tốt. Cố bá bá nói, trẻ con đừng gây chuyện. Hắn lại nói, ‘Vậy con không cưới ai hết’ . Cha dường như rất muốn thúc đẩy hôn sự này, liền lập tức nói: ‘Như vậy cũng tốt, dù sao Mộ Quân là tỷ tỷ, theo lý phải gả đi trước.’


Cứ như vậy, ta đính hôn với hắn, bọn nha hoàn đều cười nói ta là phu nhân do chính Cố công tử chọn. Về sau ta cũng không dám nhìn hắn, xa xa thấy hắn liền trốn đi nhưng trong lòng lại lén nghĩ về hắn.


Trước đây Tư Huyên thường tìm ta gây chuyện. Bởi vì muội ấy là tiểu thư con vợ cả, ta không dám chọc muội ấy, cho nên luôn là muội ấy đánh ta trốn. Ngày đó, muội ấy lại đánh ta, ta liền chạy. Ngay lúc muội ấy sắp đuổi kịp ta, Cố công tử đột nhiên kéo ta ra phía sau hắn, nói: ‘Thê tử của ta, ai dám đánh?’


Tư Huyên bị hắn dọa khóc, chạy đi tìm đại nương. Hắn quay đầu lại nhìn ta, ta cũng chạy. Đến ngày hôm sau, hắn cùng Cố bá bá rời khỏi kinh thành.


Từ sau đó, trong lòng ta luôn nhớ đến hắn. Đến khi đại nương bệnh mà mất, mẹ ta trở thành chính thất, ta trở thành đại tiểu thư con vợ cả, đến khi cha ta nói cho ta biết, hôn sự của ta và công tử Cố gia bị hủy, sau đó…… Ta biết tin tức cả nhà họ Cố bị trảm.


Tối hôm đó, ta lén khóc.


Ngày hôm sau ta và mẹ đến miếu thắp hương, ta quỳ trước mặt Bồ Tát lén lút xin Bồ Tát có thể cho Cố công tử và người nhà của hắn kiếp sau sống mạnh khỏe.


Sau này ta lớn, cha mẹ muốn ta thành thân, ta luôn lấy đủ loại lý do để từ chối. Ta cũng không biết vì sao, chính là trong lòng luôn nhớ hắn, còn luôn nghĩ rằng hắn mới là phu quân tương lai của ta.


Ta không biết ta có thích hắn hay không, nhưng ta không muốn hắn chết, ta không thể tưởng tượng nếu phải nghe tin hắn chết một lần nữa ta sẽ như thế nào nữa.”