Tuổi 17 – Chương 4.4

Chương 4.4

Editor: mèomỡ

Chín tháng sau


“Đến đây, cửa này hơi hẹp, đừng đụng vào…… A, cẩn thận một chút!” Hoàng Nhã Huệ lo lắng nói.


“Được rồi, mẹ, mẹ đùa như vậy anh Nguyễn sao chuyển đồ được?” Khang Đóa Hinh buồn cười kéo mẹ đang chỉ huy đến một bên, “Anh ấy ở chỗ này đã hai năm, kết cấu phòng đương nhiên biết rõ ràng hơn so với chúng ta.”


Nói xong, cô cũng cùng mẹ đánh giá không gian này.


Nơi này là kí túc xá nữ đại học Z, cô là tân sinh viên đại học Z hệ tiếng Trung, tuy rằng nhà ngay bên cạnh, nhưng theo quy định trường học, sinh viên năm nhất đều phải ở trong trường.


Bởi vậy vợ chồng Khang gia tuy rằng không muốn, vẫn phải để con gái chuyển vào. May mà nhà cũng không xa, bình thường muốn gặp mặt thực dễ dàng, hành lý chuyển vào cũng không nhiều.
Thắt lưng Khang Hành Đình không tốt, không thể bê vật nặng, bởi vậy còn học tại đại học Z, lại là ‘thủ hạ ái tướng’ – Nguyễn Đông Luân, liền thuận lý thành chương tự nguyện tiến đến làm tráng đinh.


“Cũng không nên nói như vậy.” Nguyễn Đông Luân tươi cười, tâm tình rất tốt, “Tuy rằng kí túc xã nam nữ đều tương tự, nhưng đây là phòng hai người, phòng anh là phòng bốn người, kết cấu không gian vẫn là có chút khác.”


Anh đem hành lý của Khang Đóa Hinh, thật cẩn thận đặt tới giường ngủ của cô.


“Thật sự là rất cảm tạ cậu, nếu không có cậu, việc đăng ký, chuyển đồ, thật không biết còn phải làm đến bao giờ!” Khang Hành Đình thật sự rất thích tên tiểu tử này.


Mặc dù ở công ty còn chưa đến một năm, lại vừa làm vừa học, nhưng Khang Hành Đình ngày càng tin tưởng anh, công ty có quyết sách quan trọng gì, đều hỏi anh trước vài câu, mà Nguyễn Đông Luân cũng không phụ kì vọng, có thể lập tức nhằm vào quyết sách, theo hai phương phân tích lợi hại, đạo lý rõ ràng, làm Khang Hành Đình tán thưởng rất nhiều, cũng càng ngày càng tin cậy thanh niên hai mươi tuổi này.


Mấy ngày hôm trước ở công ty nói chuyện con gái muốn chuyển vào ký túc xá, đứa nhỏ này liền xung phong nhận việc có thể đến hỗ trợ, càng làm cho ông cảm thấy thận trọng săn sóc.


“Làm sao, nhấc tay chi lao mà thôi, về sau Đóa Hinh chính là học muội của cháu, đương nhiên phải chiếu cố.” Nguyễn Đông Luân khách khí có lễ trả lời.


“Ha ha, cũng là có cháu lúc trước dạy toán học cho nó, Đóa Hinh mới thi được .” Khang Hành Đình cười to, đối với con gái vốn không thích học, lại có thể ở trong một năm rưỡi cuối cùng đột nhiên quyết chí tự cường, chuyện con gái thi đỗ đại học Z, ông vẫn vô cùng cao hứng, “Cậu thật đúng là quý nhân của Đóa Hinh nhà chúng tôi.”


Kỳ thật hệ tiếng Trung đại học z có thi toán học, bởi vậy Khang Đóa Hinh vốn cũng không ôm hy vọng quá lớn, không nghĩ khi thi, toán của cô lại được mười ba điểm, vợ chồng Khang gia vui vẻ vô cùng, đều là công lao của Nguyễn Đông Luân.


Các môn xã hội cũng rất ổn, mười bốn điểm, tiếng Anh đạt điểm tối đa, bởi vậy giai đoạn thứ nhất để vào hệ tiếng Trung đại học z hữu kinh vô hiểm qua được.


Giai đoạn thứ hai là thi nói, Nguyễn Đông Luân sưu tầm các loại tài nguyên, cũng nghĩ hết biện pháp xin cho cô đề thi của mấy năm trước, thậm chí còn sưu tập phong cách cùng cá tính của mấy vị cô giáo có khả năng sẽ tham gia chấm điểm, trước đó thay Khang Đóa Hinh chuẩn bị rất nhiều tài liệu cùng cô luyện tập, thế nên cô thành công đạt mười chín điểm phần thi nói, cuối cùng thuận lợi vào hệ tiếng Trung đại học Z.


Ai, nếu không phải gia cảnh Đông Luân không tốt, phải chăm sóc người mẹ thân thể không tốt, vợ chồng bọn họ sợ con gái gả đi phải chịu thiệt thòi, thật đúng là hy vọng có thể tác hợp hai đứa.


“Cả ngày hôm nay cháu cũng không bận, tối nay nếu Đóa Hinh muốn, cháu có thể đưa cô ấy đi tham quan trường học một chút.” Nguyễn Đông Luân đề nghị.


Hoàng Nhã Huệ tuy rằng cảm thấy ổn, nhưng lại có chút chần chờ, “Như vậy có làm phiền cháu không…..”


“Con muốn đi.” Khang Đóa Hinh lập tức nói, “Tuy rằng ở gần đây, nhưng trước kia chưa từng dạo qua trường, lát nữa có thể phiền anh Nguyễn giúp em đi thăm được không?”


Ai nha, lâu như vậy không ở cùng anh anh, có lý do quang minh chính đại như vậy, sao có thể không lợi dụng?


“Vậy con dọn phòng trước, sau đó cùng Đông Luân đi dạo đi.” Khang Hành Đình gật gật đầu.


Mỉm cười tiễn bước vali trống không cùng vợ chồng Khang gia xong, Khang Đóa Hinh vừa mới khẩn cấp xoay người, lại đột nhiên bị người ta ôm chặt lấy.


“Đông Luân –” Cô kêu sợ hãi, tất cả lời nói trong một giây bị cắn nuốt.


Môi anh nóng ấm chạm vào cô, tham lam mút cắn, nóng bỏng công thành chiếm đất, chỉ chốc lát khiến cho thiên hạ trong lòng buông khí giới đầu hàng, mềm mại dựa vào trước ngực anh.


Khi anh rốt cục bỏ buông được cô ra, toàn thân Khang Đóa Hinh đã vô lực, thở hổn hển ôm anh, nếu thắt lưng không bị ôm, nói không chừng đã tê liệt ngã xuống đất.


“Anh thật là……” Cô đỏ bừng mặt, đáy lòng e lệ, “Nơi này là cửa ký túc xá đó!”


Tại nơi nhiều người qua lại như vậy biểu diễn ôm hôn, là ngại người xem không đủ nhiều?


Cũng may bây giờ còn chưa khai giảng, sinh viên cũng tốp năm tốp ba, nhưng bọn họ vẫn khiến cho không ít người chú ý.


“Anh rất nhớ em.” Anh gắt gao ôm lấy cô, như thế nào cũng không chịu buông ra, “Thực không nên dạy em tốt như vậy, tốt nhất cứ để anh tiếp tục dạy.”


Từ khi cô xác định sẽ hệ vào tiếng Trung, anh liền không tiếp tục làm gia sư của cô nữa, rốt cuộc không thể lợi dụng chuyện dạy học để gặp cô.


“Ngụy quân tử!” Cô sẵng giọng, buồn cười lại có vài phần ngọt ngào, “Thật khó cho anh vừa còn ở trước mặt ba mẹ em biểu diễn đứng đắn như vậy.”


Anh chỉ cười nhẹ, không đáp lời.


“Được rồi! Cao hứng chút thôi, đổi góc nhìn khác, em bây giờ thành đàn em của anh, lại vào ký túc xá của trường học, về sau thời gian gặp mặt không phải càng nhiều ?” Cô dịu dàng nói, kỳ thật đáy lòng cũng vui vẻ.


Có một người, toàn tâm toàn ý yêu, nhớ thương mình như vậy, còn có gì thỏa mãn hơn?


“Đúng vậy.” Anh thở dài, “Đáng tiếc còn nhiều năm phải đi tiếp.”


Ban đầu là dự tính khi anh tốt nghiệp đại học, trước để cho vợ chồng Khang gia biết chuyện bọn họ đang quen nhau, sau đó chờ cô tốt nghiệp đại học liền kết hôn.


Nhưng anh bây giờ lại cảm thấy thời gian rất lâu.


“Ngoan.” Cô kiễng mũi chân, giống như trấn an động vật nhỏ sờ sờ tóc anh, “Như vậy, đàn anh muốn dẫn em đi tham quan trường học sao?”


“Anh trước kia hình như đã dẫn em đi rất nhiều lần?” Nguyễn Đông Luân nhíu mày. Anh chỉ là kiếp trước.


“Bằng không anh muốn theo em về ký túc xá mắt to trừng mắt nhỏ?” Cô liếc anh một cái, cảm thấy người này có khi vẫn không hiểu phong tình như vậy.


Trọng điểm không phải dạo trường học, mà là người cùng đi dạo.


Anh câu môi, “Ta nghĩ, về ký túc xá trong, chuyện chúng ta có thể làm, hẳn không chỉ là mắt to trừng mắt nhỏ.”


“Anh này……” Ý thức được anh ái muội ám chỉ, cô thật vất vả làm lạnh khuôn mặt đang phiếm hồng.
Tức giận đánh anh một cái, “Nói cho anh, anh đừng mong làm loạn, bạn cùng phòng của em lúc nào cũng có khả năng chuyển vào!”


Trường học muốn xếp sinh viên cùng hệ cùng phòng, bởi vậy cô bạn cùng phòng cũng là sinh viên năm nhất hệ tiếng Trung, cô còn muốn thiết lập quan hệ tốt với bạn bè, không muốn ngày đầu tiên bởi vì cùng anh ở phòng ngủ làm cái gì, mà làm bạn cùng phòng mới của cô sợ.

2 thoughts on “Tuổi 17 – Chương 4.4

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s