Phu quân là thái giám tổng quản – 39

Chính văn Chương 39: Dắt tay

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)


Quay lại, là . . . . .Đoàn Chính Trung!

Hắn cúi đầu nhìn xuống dưới chân nàng, nàng nhìn theo ánh mắt hắn, thấy phía sau gót chân là một mảnh gạch vụn dựng thẳng, nàng mà tiếp tục lùi chắc sẽ giẫm vào.

Nàng vội đứng dịch ra, xoay người không dám nhìn thẳng vào hắn.


“Sao ngài lại tới đây?” Giọng nói nho nhỏ, dịu dàng.


“Nhìn thấy cô.” Giọng nói không nghe ra cảm xúc.


“Ta không cố ý đâu, chỉ. . . . chỉ là muốn xem hội hoa xuân một chút thôi, ban sáng đã quên nói với ngài.” Nàng tiếp tục cúi đầu.


Đoàn Chính Trung nhìn nàng một lát rồi xoay người đi theo đường lúc đến.


Cầu Mộ Quân hoàn hồn, lập tức đi theo.


“Ngài tới bằng cách nào?” Đuổi kịp bước chân hắn, Cầu Mộ Quân hỏi.


“Qua cầu.”


“Hả? Vậy không phải rất xa sao?”


Đoàn Chính Trung không nói gì, nàng cũng không hỏi tiếp chỉ đi theo hắn.


Không phải hắn tức giận sẽ lập tức phát tác sao? Sao vẫn không nói đến chuyện trừng phạt nàng tự tiện ra khỏi phủ? Hay là chuẩn bị về mới dùng trọng hình?


Cầu Mộ Quân còn cúi đầu nghĩ, Đoàn Chính Trung đi phía trước bỗng dừng bước.


Nàng đâm vào lưng hắn nên vội ngẩng đầu lên, sau đó thấy một hồ nước trước mắt.


Đường đi qua là một dãy đá trồi lên mặt nước, mặt đá trơn bóng, chỉ sợ không để ý một chút sẽ ngã xuống nước.


Đoàn Chính Trung đưa tay nắm lấy tay nàng.


Trong lòng nàng run lên, mặt cũng lập tức đỏ lên.


Cũng may là hắn đưa lưng về phía nàng nên không thấy được.


Tay hắn rất to, thực ấm áp, không thô ráp giống người khác mà lại nhẵn nhụi.


Trong giây phút được hắn cầm tay, nàng hoảng hốt có cảm giác toàn thân cứng đờ, sau đó mới cảm thấy – tim mình đập nhanh hơn, mặt cũng nóng lên.


Hắn nắm tay nàng bước lên mặt đá, vững vàng giống như đi đường bằng.


Qua hồ nước, đường dưới chân tuy hẹp hơn so với lúc trước nhưng cũng bằng phẳng, vậy mà hắn vẫn không buông tay nàng ra.


Trong lòng nàng ấm áp, ngạc nhiên, mừng rỡ mà lại hưng phấn.


Đi chưa được mấy bước, đường càng ngày càng nhỏ còn gập ghềnh, không được gọi là đường nữa mà là bờ ruộng.


Hóa ra…… Do hắn biết đường phía trước không dễ đi mà thôi.


Nàng còn tưởng rằng……


Tuy không còn vui vẻ và hưng phấn, nhưng trong lòng lại vẫn ấm áp.


Đi hết bờ ruộng là đường lớn, phía trước có một quán trà.


Đoàn Chính Trung buông tay nàng ra, thanh toán tiền cho ông chủ, cởi dây buộc ngựa bên quán trà xuống, nhảy lên. Ngựa chậm rãi đi đến chỗ Cầu Mộ Quân, đứng ở trước mặt nàng. Hắn ngồi trên lưng ngựa vươn tay về phía nàng.


Nàng đưa tay đặt vào lòng bàn tay hắn, đạp lên bàn đạp, sau đó thân thể liền bay lên, bị hắn kéo lên ngựa.


Thì ra hắn cưỡi ngựa từ cầu bên kia vòng lại đây .


Lúc ngựa chạy, mùi hoa nhài sau gáy hắn chui vào trong mũi nàng, làm cho nàng không kìm chế được mà áp sát vào sau gáy hắn một chút, càng ngửi rõ mùi hương thơm ngát kia.


Đàn ông dùng phấn thơm dường như cũng không ghê tởm cho lắm.


Hắn dùng phấn thơm rất tốt. Khó trách thái giám trong cung đều thích phấn thơm, Hoàng Thượng và Hoàng phi ngửi thấy mùi này, tâm tình sao có thể không tốt?


Gió thổi sợi tóc hắn lướt nhẹ qua mặt nàng. Trong chớp mắt, nàng bỗng thấy mê say, tay nắm lấy áo chỗ thắt lưng hắn từ từ đưa về phía trước ôm hắn.

8 thoughts on “Phu quân là thái giám tổng quản – 39

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s