Phu quân là thái giám tổng quản – 29

Chính văn Chương 29: Ngoài ý muốn

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Đoàn Chính Trung nghiêng đầu nói với quản gia đang đứng bên:“Mỗi tháng trừ một nửa tiền, trừ một năm, ngày mai mỗi người đánh hai mươi roi.”


“Vâng, lão gia.” Quản gia trả lời.


Hắn lại tăng gấp đôi hình phạt, đánh hai mươi roi, bọn họ chỉ là mấy cô bé mới mười mấy tuổi, chịu được sao? Sớm biết thế nàng sẽ nói bớt đi một chút. Nhưng mà nếu phạt quá ít, chỉ sợ hắn không nghe, tự theo ý mình, không khéo lại thiếu cánh tay, gãy chân hoặc là bị bán vào thanh lâu.


Lúc này quản gia còn nói thêm:“Lão gia, ngày mai là ngày đại hôn cháu của Đại Tư Không(1), đại nhân có đi không?”


Nghe quản gia hỏi như vậy, Cầu Mộ Quân cũng nhớ một tháng trước cha cũng nhận được thiệp mời của hắn. Tuy không muốn đi, nhưng vì Thích Tĩnh nên không thể không đi.


“Không đi.” 
Nghĩ đến người mình hận, trong lòng nàng đang có chút không thoải mái, lại bỗng nghe được giọng nói thản nhiên của Đoàn Chính Trung.


Hắn không đi?


Cha nàng cũng phải đi, tuy rằng trong triều cha không bằng Đoàn Chính Trung như mặt trời ban trưa, tính tình cũng luôn khiêm tốn, nhưng dù thế nào cũng là Hầu gia (2). Đoàn Chính Trung có quyền thì cũng chỉ là hoạn quan, hắn lại dám đối đầu với Thích Tĩnh?


Cầu Mộ Quân ngẩng đầu lên nhìn hắn, chỉ thấy hắn gắp một miếng đồ ăn, từ từ ăn, dường như không hề phiền lòng chút nào vì quyết định vừa rồi.


Nàng không nhịn được hỏi:“Ngài không sợ hắn về sau trả thù ngài sao? Hắn cũng không phải chính nhân quân tử.”


Đoàn Chính Trung ngẩng đầu lên nhìn nhìn nàng, không nói gì, lại cúi đầu xuống ăn tiếp.


Cầu Mộ Quân không nghe được đáp án của hắn liền nhìn về phía quản gia. Quản gia nhìn Đoàn Chính Trung rồi nói với Cầu Mộ Quân: “Phu nhân không cần quá lo lắng, lão gia ở trong triều luôn bất hòa với Thích đại nhân, đây không phải chuyện gì kỳ lạ.”


Cầu Mộ Quân nhìn chằm chằm về phía Đoàn Chính Trung.


Tuy rằng nàng biết người xấu không nhất định cùng một phe với người xấu, nhưng nàng quả thật vẫn nghĩ hắn và Thích Tĩnh là cùng một loại người.


Ai ngờ không phải, hắn lại đối chọi với Thích Tĩnh. Ngay cả cha nàng, tuy oán hận Thích Tĩnh nhưng vì quyền thế của hắn mà không thể không duy trì hòa thuận ở ngoài mặt, không ngờ Đoàn Chính Trung lại……


Đột nhiên, nàng sinh ra hảo cảm vô hạn với Đoàn Chính Trung, thậm chí còn cảm thấy hắn là vị quan tốt trung quân trung dân.


Có lẽ vì nàng nhìn hắn, hoặc do thật sự muốn hỏi nàng, lúc này Đoàn Chính Trung ngẩng đầu lên, nhìn nàng hỏi:“Cô vừa nói, Thích Tĩnh không phải chính nhân quân tử?”


Cầu Mộ Quân cúi đầu nói:“Ta biết ta lại lỡ lời rồi.”


Đoàn Chính Trung nói:“Cô dựa vào cái gì mà cảm thấy hắn không phải chính nhân quân tử?”


Cầu Mộ Quân cúi đầu không đáp.


Đoàn Chính Trung còn nói thêm:“Thích Tĩnh công trạng vô số, nhiều lần vì Hoàng Thượng lập công lao, phản loạn Thiếu Dương năm đó……”


“Cái gì mà phản loạn Thiếu Dương! Chuyện đó không phải hắn tạo ra sao!” Cầu Mộ Quân trong lúc xúc động đã ngắt lời hắn.


Đoàn Chính Trung vẫn nhìn nàng chằm chằm.


Cầu Mộ Quân biết mình quá mức xúc động, cảm xúc không ổn định, liền lí nhí nói: “Xin lỗi, ta…… đầu ta hình như lại đau rồi, ta vào trong phòng nghỉ ngơi trước.”


Không đợi Đoàn Chính Trung trả lời, nàng liền rời khỏi bàn ăn.


‘Phản loạn Thiếu Dương’…… Nhiều năm như vậy, nàng vẫn không quên được.


Đôi khi, nàng thậm chí sẽ trách cha, trách ông năm đó bận tâm vợ con, trách ông năm đó thất tín với Cố gia.


Nàng chung quy không phải người lợi hại, xử trí quá theo cảm tính, rất không lý trí.


Buổi tối, lúc Đoàn Chính Trung đi vào trong phòng, Cầu Mộ Quân đang ngồi ở bên giường.


Nhìn hắn bước vào, Cầu Mộ Quân nói: “Chuyện buổi tối, rất xin lỗi.”


Đoàn Chính Trung ngồi trên giường, bắt đầu cởi giày, sau đó nói:“Ta nghe nói trước khi Cố gia mưu phản, là thông gia với Cầu gia.”


[1] Đại tư không: một trong Tam công (三公) dùng để chỉ ba chức quan cao cấp nhất trong triều đình phong kiến Trung Quốc. Còn gọi là ‘Ngự sử đại phu’ phụ trách giám sát.


[2] Hầu gia: các nhà đế vương đặt ra năm tước để phong cho bầy tôi, tước hầu là tước thứ hai trong năm tước. Ðời phong kiến, thiên tử phong họ hàng công thần ra làm vua các xứ, gọi là vua chư hầu, đời sau nhân thế, mượn làm tiếng gọi các quan sang.

2 thoughts on “Phu quân là thái giám tổng quản – 29

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s