Phu quân là thái giám tổng quản – 27

Chính văn Chương 27: Hạ sốt

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Hắn quả thật sẽ không hại nàng, bằng không hắn cũng sẽ không nói những lời vừa rồi.


Nhưng vì sao hắn không hại nàng? Không phải hắn cũng muốn bỏ nàng sao? Nếu hắn góp vài lời bên tai Hoàng thượng, tùy tiện thêm vài câu, Hoàng Thượng nhất định sẽ tức giận, chắc chắn sẽ hạ lệnh xử tử nàng, như vậy không phải hắn có thể thoát khỏi nàng sao?


Thoát khỏi? Giữa bọn họ, rốt cuộc là ai muốn thoát khỏi ai đây?


Uống thuốc xong Cầu Mộ Quân lại ngủ, ngủ thật sâu, đến tận ngày hôm sau mới tỉnh lại. Nàng nhìn thấy bóng dáng Đoàn Chính Trung cùng nha hoàn hầu hạ hắn rửa mặt chải đầu rời khỏi phòng, lúc ấy nàng mới biết buổi tối Đoàn Chính Trung ngủ ở bên cạnh nàng.


Một tiếng sấm truyền đến, nói cho nàng biết bên ngoài trời đổ mưa. Nàng đoán mình là bị tiếng sấm đánh thức.


Phòng bị tấm màn rất dày chia thành hai gian, Cầu Mộ Quân tưởng tượng ra bộ dáng Đoàn Chính Trung được nha hoàn che ô đi vào trong làn mưa, sau đó nàng nghe được tiếng đóng cửa.


Hắn rời giường nàng còn chưa tỉnh, hắn cũng không đánh thức nàng. . . . Do thấy nàng chướng mắt hay là……


Cảm thấy thân thể đã thoải mái hơn đôi chút, nàng vươn tay từ trong chăn ra sờ trán. Không nóng lắm, hình như là hạ sốt rồi.


Đoàn Chính Trung thức dậy sớm như vậy hẳn là phải vào cung, nếu hôm qua hắn không xử phạt nha hoàn trong phòng nàng vậy hôm nay bọn họ chắc sẽ không sao, nói cách khác nàng còn có chút thời gian.


Tuy rằng hắn bảo nàng đừng tự cho mình là đúng, xen vào việc của người khác, nhưng…… Nàng quả thật không làm được, quả thật không thể giả câm giả điếc. Thật ra, nàng biết không phải nàng hoàn toàn không thể. Nếu bây giờ nàng sống trong hoàng cung, nàng chắc chắn sẽ không lấy tính mạng của bản thân và an nguy Cầu gia ra đùa giỡn như thế. Nhưng ở Đoàn phủ, ở trước mặt hắn, nàng lại dám. Là vì nàng coi Đoàn phủ là nhà mình sao? Hay là vì nàng cũng không sợ hắn như nàng tưởng? Vì sao nàng không sợ hắn? Là vì ỷ vào cha nàng hay là vì hắn cam đoan sẽ không để nàng chết? Hay vì cái gì khác?


Tự hỏi mình nhiều vấn đề như thế khiến nàng cảm thấy đầu mình lại bắt đầu đau, nhìn ra cửa sổ thấy trời vẫn tối đen, nàng nhắm mắt lại ngủ tiếp.


Khi tỉnh lại Cầu Mộ Quân đã không còn buồn ngủ nữa. Vừa dậy không bao lâu, nha hoàn liền bưng đồ ăn nhẹ tới.


Bên ngoài mưa vẫn rơi, tiếng sấm vẫn ầm ầm như cũ, tia chớp liên tiếp đánh xuống. Cầu Mộ Quân vừa ăn, vừa hỏi:“ Lão gia có nói gì về chuyện mấy người Cận nhi không?”


Nha hoàn đáp lại:“Lão gia đêm qua chỉ sai người nhốt họ vào phòng củi. Mới sáng sớm hôm nay liền tiến cung không dặn lại gì nên bọn họ bây giờ vẫn còn ở phòng củi.”


Cầu Mộ Quân uống xong một ngụm cháo, lại hỏi:“Vậy lão gia có cho người đưa cơm cho họ không?”


Nha hoàn đáp lại: “Lão gia chưa nói, nhưng ngày trước người bị nhốt thì không được ăn cơm, cho nên lần này quản gia cũng không sai người đưa.”


Cầu Mộ Quân nói:“Mang cơm cho họ đi, tối qua lão gia đồng ý rồi.”


Nha hoàn cười nói:“Phu nhân, người thật tốt! Em sẽ nói với quản gia, cho người đi đưa cơm cho họ ngay.”


“Được.” Cầu Mộ Quân cúi đầu giả vờ như không có việc gì tiếp tục uống cháo, trong lòng lại lo lắng.

Khi hắn về không biết sẽ có phản ứng thế nào? Nàng lại cảm thấy hình như mình lấy việc chọc giận hắn làm mục tiêu thì phải, dường như không làm trái ý hắn sẽ không vui, từ khi nào nàng lại tùy hứng như vậy?


Cả một ngày ăn hai bữa cơm uống hai chén thuốc, không xuống giường, cũng không ngủ, chỉ ngồi trên giường nghe tiếng mưa rơi. Thấy trong phòng có quyển “Quỷ Cốc Tử” (1), nàng liền lấy ra xem.

Sách này nàng chỉ nghe nói chứ chưa đọc bao giờ. Nhưng nàng đã từng được đọc một quyển sách khác của Quỷ Cốc Tử là “Kinh âm phù thất thuật”(2). Ở nhà, tuy rằng cha không nghiêm khắc với nàng, nhưng loại sách nói về quyền thế âm mưu như “Quỷ Cốc Tử” cha vẫn không cho phép nàng đọc. Lúc này vì không biết làm gì nên mới lấy ra xem thôi. Nàng cũng chỉ nhìn qua loa đại khái, cảm thấy nhàm chán lật lật vài trang rồi không đọc nữa.


Người như Đoàn Chính Trung có phải lúc nào cũng nghiên cứu mấy thứ này không? Nghĩ làm thế nào để tranh quyền, làm thế nào để diệt trừ đối thủ?


(1) Quỷ Cốc Tử vốn là nhân vật mang đầy màu sắc huyền bí trong lịch sử văn hóa Trung Quốc. Tác phẩm của ông có giá trị lớn về các mặt đấu tranh chính trị, quân sự, ngoại giao, từ thời cổ đại đến nay vẫn có giá trị về nhiều mặt, kể cả kinh doanh, buôn bán. Sách của ông được coi là Kỳ thủ hiếm có.
Theo Sử Ký của Tư Mã Thiên, Quỷ Cốc Tử tên thật là Vương Danh Hư, sinh trước công nguyên, biệt hiệu là Quỷ Cốc Tử. Ông là thầy dạy của các nhà chính trị, quân sự, ngoại giao lừng lẫy thời xưa như Tô Tần, Trương Nghi, Tôn Tẫn, Bàng Quyên.
Sách của Quỷ Cốc Tử gồm có 3 tập, đến nay chỉ còn lại 15 thiên, chủ yếu nói về các mưu lược đấu tranh chính trị, ngoại giao của các mưu sĩ theo thuyết tung hoành thời xưa.
Hai học giả Trung Quốc: Hoàng Lâm và Thu Lâm đã dày công nghiên cứu, vận dụng học thuyết của Quỷ Cốc Tử vào việc ngoại giao, xử trí trong các quan hệ chính trị, bang giao, trong đời sống thường ngày…


(2) Âm Phù kinh là bản kinh cổ đại vô giá, chỉ gần năm trăm chữ, tương truyền do Hiên Viên Hoàng Đế trứ tác, lời văn súc tích uyên áo, về sau Quỷ Cốc Tử là người thâm đắc đem truyền lại cho Tô Tần, nhờ vào đó Tô Tần đưa ra kế sách “Hợp tung” làm Tướng Quốc cả sáu nước Triệu, Tề, Yên, Sở, Ngụy, Hàn. Lãnh đạo liên minh chống lại nước Tần cường bạo vào cuối thời Chiến quốc.

Advertisements

One thought on “Phu quân là thái giám tổng quản – 27

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s