Phu quân là thái giám tổng quản – 23

Chính văn Chương 23: Món nợ không thể trả hết

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

“Đoàn Chính Trung, ta cầu xin ngài được không? Ngài phạt một mình ta, đừng làm liên lụy đến người vô tội…… Ta xin ngài!” Cầu Mộ Quân thấy hạ nhân giơ cây gậy thật lớn lên, hét to. 


“Đừng mà…… Đừng mà……” Cầu Mộ Quân bất lực rơi nước mắt, Đoàn Chính Trung vẫn thờ ơ như cũ.


“Cha nuôi……”


“Đoàn Chính Trung…… Lão gia……”


“A…..” Tiếng thét chói tai của Cầu Mộ Quân cùng tiếng kêu thảm thiết của Đoàn Tử Thông đồng thời vang lên, gậy đánh mạnh vào trên đùi Đoàn Tử Thông.


“Tiếp tục đánh.” Đoàn Chính Trung thản nhiên nói.


Sau đó lại là một đòn thật mạnh giáng xuống.


Hạ nhân buông tay, Đoàn Tử Thông ngồi phịch trên đất, đau đến muốn ngất đi.


Cầu Mộ Quân sớm không nói được lời nào, nàng luôn luôn kiên cường giờ cũng thất thanh khóc.


“Lôi ra ngoài.” Đoàn Chính Trung ra lệnh một tiếng, hạ nhân lôi thiếu gia ngày xưa ra ngoài cửa, trên mặt đất lưu lại hai vết máu thật dài.


Cầu Mộ Quân nhìn vết máu, ngây ngốc không có biểu cảm, không nói gì.


Đoàn Chính Trung chậm rãi quay đầu lại, nhìn nàng một cái, nói:“Đưa phu nhân đến Tây lâu.”


“Đoàn đại tổng quản…..” Cầu Mộ Quân đột nhiên mở miệng.


“Ngài bỏ ta đi, ta không phải người an phận, nói không chừng ngày nào đó ta sẽ khiến ngài xấu hổ. Để tránh đến lúc đó ngài  mất hết mặt mũi ở kinh thành này, bây giờ ngài nên bỏ ta đi thì hơn.”


Đoàn Chính Trung nhìn nàng, vẻ mặt vẫn bình tĩnh như trước.


Bốn mắt nhìn nhau, im lặng hồi lâu, Đoàn Chính Trung nói:“Hoàng Thượng ban hôn, cô cho là hưu thư có thể viết dễ dàng vậy sao?”


“Vậy ngài cứ lấy một trong ‘Thất xuất’ (1) cho ta là được, là dâm đãng, ghen tuông hay trộm cướp tùy ngài!” Cầu Mộ Quân dứt khoát nói.


Môi Đoàn Chính Trung vẫn nhếch lên, trên mặt vẫn không có biểu tình gì, nhưng đã không còn bình tĩnh, mà ẩn chứa lạnh lẽo, tức giận.


Một lúc lâu sau, hắn nói:“Quản gia, sai hạ nhân bịt kín cửa sổ Tây lâu.” Sau đó xoay người, rời khỏi tầm mắt của nàng.


Cầu Mộ Quân lại một lần nữa bị mang vào Tây lâu, lần này có cảm giác tâm như tro tàn.


Quản gia sai người lấy nến đến; nhìn cơm trên đất ông lại sai hạ nhân dọn dẹp sạch sẽ, sau đó khóa cửa. Không lâu sau lại có người đưa đồ ăn tới. Hai món ăn một bát cơm.


Nhưng Cầu Mộ Quân không có tâm trạng ăn.


Đắc tội Hoàng Thượng, nàng không để ý; Bị tất cả người trong thành trào phúng gả cho thái giám, nàng cũng không đau buồn. Chỉ cần nàng muốn thì dù sống ở chỗ nào, phải ở bên cạnh người như thế nào đi nữa, nàng đều có thể khiến cho mình sống thật tự tại. Nhưng sống theo phương thức của nàng, hành động theo vui buồn của nàng thì lại làm hại người khác.


Nàng rốt cục cũng mắc nợ hắn, nợ một ân tình không thể nào trả nổi.


Hơi nóng lượn lờ trên đồ ăn dần dần giảm bớt, sau đó mất hẳn, đồ ăn đã lạnh ngắt. Đêm đen dần lui nhường chỗ cho tia nắng ban mai từ khe nhỏ chiếu vào. Trời đã sáng.


Trong đầu Cầu Mộ Quân vẫn nghĩ đến gương mặt của thiếu niên cùng tuổi nàng lại hay đỏ mặt kia. Hắn luôn cung kính gọi nàng ‘mẫu thân’, dáng vẻ khiêm tốn nhưng lại dám to gan giúp đỡ nàng. Vậy mà hắn lại bị đánh gãy hai chân, ném vào bóng đêm.  


(1)Thất xuất: Bảy cớ để bỏ vợ trong thời phong kiến.
Không con, dâm, không thờ cha mẹ chồng, lắm điều, trộm cắp, ghen tuông, bị bệnh khó chữa

Phu quân là thái giám tổng quản – 22

Chính văn Chương 22: Liên lụy

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Đoàn Chính Trung đưa lưng về phía nàng nhìn động tác của đám người bên kia. Dưới cái nhìn chăm chú của Đoàn Chính Trung hạ nhân đã cởi áo ngoài của Đoàn Tử Thông. 

Cầu Mộ Quân không thể nhịn được nữa, đứng phía sau Đoàn Chính Trung nói:“Ngài dựa vào cái gì mà đối xử với hắn như vậy, bởi vì chúng ta có gian tình sao? Vậy ngài lại dựa vào cái gì mà cho rằng chúng ta có gian tình?”

Đoàn Chính Trung quay đầu lại, lạnh lùng nói:“Đêm hôm khuya khoắt, cô không mặc gì trốn ở trong phòng đàn ông, cô dựa vào cái gì chứng minh hắn không phải gian phu, cô không phải dâm phụ?”

Cầu Mộ Quân nghẹn lời, Đoàn Chính Trung lại quay đầu đi, chỉ thấy hạ nhân đã cởi quần Đoàn Tử Thông.

“Ngài tìm người đến kiểm tra!” Cầu Mộ Quân la lớn:“Nếu ta là xử nữ, ngài tha cho hắn!”

Đoàn Chính Trung quay đầu lại, ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng nhìn nàng không nói một lời.

Cầu Mộ Quân nói:“Nếu…… Nếu ta trong sạch, vậy chứng minh chúng ta không phải gian phu dâm phụ, chứng minh ngài không có lý do gì trừng phạt hắn.”

Đoàn Chính Trung chậm rãi nói:“Tìm người, nghiệm thân cho nàng ta!”

Cầu Mộ Quân thở phào một hơi. Nàng lại nhìn về phía Đoàn Tử Thông, vừa khéo nhìn thấy ánh mắt hắn.

Đoàn Chính Trung phái ba người phụ nữ đến, đều là bà đỡ tìm từ bên ngoài .

Từ nhỏ Cầu Mộ Quân có thân phận đại tiểu thư, chưa từng phải chịu một chút thiệt thòi nào, giờ lại phải trần trụi nằm ở trên giường nhục nhã để ba người kiểm tra.

Khi Cầu Mộ Quân mặc quần áo đi ra cũng là lúc ba bà đỡ rời đi. Nàng nhìn Đoàn Chính Trung nói:“Bây giờ có phải ngài nên thả hắn rồi không?”

Đoàn Chính Trung cười lạnh nói:“Cô nói, cô từ Tây lâu trốn tới sau đó bảo hắn giúp cô?”

“Đúng, không liên quan đến hắn, là ta muốn chạy trốn khỏi trừng phạt.” Giờ phút này Cầu Mộ Quân cũng bất chấp an nguy của mình, chỉ hy vọng Đoàn Tử Thông không bị liên lụy.

Đoàn Chính Trung nhìn về phía Đoàn Tử Thông nói:“Cho nên ngươi liền giấu nàng trong phòng ngươi?”

“Là tự ta muốn……”

“Câm miệng!” Đoàn Chính Trung quát Cầu Mộ Quân. Sau đó lại nhìn về phía Đoàn Tử Thông.

Đoàn Tử Thông cúi đầu ấp úng nói:“Con……”

Đoàn Chính Trung mở miệng nói:“Nuôi ngươi là để ngươi phản kháng ta, khiến Đoàn Chính Trung ta mất mặt sao? Coi rẻ uy nghiêm của ta, làm hỏng quy định của ta, không một ai có thể bình yên vô sự ra khỏi Đoàn phủ !”

Trong lòng Cầu Mộ Quân sợ hãi, đã đoán trước được sự tình không ổn, chỉ nghe hắn hạ lệnh :“Đánh gãy chân hắn, trục xuất ra khỏi Đoàn phủ!”

“Đừng mà!”

“Cha nuôi, đừng mà!”

Cầu Mộ Quân và Đoàn Tử Thông đồng thời hét lên, cũng đồng thời bị hạ nhân kéo ra.

Lại một lần nữa, bốn năm hạ nhân đưa tay túm lấy Đoàn Tử Thông.

Cầu Mộ Quân cũng bị mấy người kéo ra, nàng chỉ có thể lại cầu xin Đoàn Chính Trung:“Ngài đánh ta là được, cứ đánh ta đi, tất cả đều là lỗi của ta. Hắn là con nuôi của ngài, sao ngài có thể làm như vậy!”

Đoàn Chính Trung không thèm quay đầu lại, giống như không nghe thấy nàng nói.

“Đoàn Chính Trung, ta cầu xin ngài được không? Ngài phạt một mình ta, đừng làm liên lụy đến người vô tội…… Ta xin ngài!” Cầu Mộ Quân thấy hạ nhân giơ cây gậy thật lớn lên, hét to.

Phu quân là thái giám tổng quản – 21

Chính văn Chương 21: Hiểu lầm

Editor: Mèo mỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Thấy hắn đỏ mặt, Cầu Mộ Quân nhìn lại mình, phát hiện quần áo ẩm ướt dán vào da thịt, phần cánh tay thậm chí còn trở nên trong suốt, dưới ngọn đèn cực kỳ giống một bộ xuân cung sống.


Cầu Mộ Quân theo bản năng ôm lấy cánh tay, cúi đầu nói:“Ta từ Tây lâu trốn ra.”


“Hả?” Đoàn Tử Thông nhìn nàng, trong mắt lộ ra vẻ ngạc nhiên. Hắn không thể tưởng tượng được, thiên kim phủ Hầu gia lại có thể trốn ra khỏi Tây lâu, thậm chí dám trốn tới đây.


Cầu Mộ Quân nói tiếp:“Ta muốn về nhà, sau đó để cha mẹ ta đưa ta về hoặc là để hắn đến Cầu phủ đón ta, như vậy chắc hắn sẽ không phạt ta nữa. Ta không biết ra ngoài bằng cách, cho nên muốn ngươi giúp ta. Ngày mai ta cải trang thành gia đinh hoặc là nha hoàn, ngươi mang ta đi ra ngoài, được không?”


Đoàn Tử Thông nhìn nàng một lúc lâu, sau đó nói ba chữ:“Ta đồng ý.”


Cầu Mộ Quân vui sướng nói:“Cám ơn!”


Đoàn Tử Thông mỉm cười, nhìn quần áo ướt sũng của nàng, ngượng ngùng nhìn sang chỗ khác, sau đó lại nhìn về phía nàng, nói:“Cô mặc như vậy sẽ sinh bệnh”


Cầu Mộ Quân chú ý hắn nói ‘cô’, không phải ‘người’. Nàng cúi đầu, nói: “Vừa rồi bị người ta hắt vào.”


Đoàn Tử Thông do dự một lát, nói:“Có cần…… Tạm thời thay quần áo của ta không.”


Cầu Mộ Quân hơi do dự, khẽ đáp:“Được.”


Đoàn Tử Thông lấy từ trong rương ra một bộ quần áo đưa cho nàng, sau đó nhìn bình phong trong phòng, đỏ mặt nói: “Cô…… ra sau bình phong thay đi.”


Cầu Mộ Quân lại “Ừ” một tiếng, cầm quần áo đi ra đằng sau bình phong, đứng một lúc mới bắt đầu chầm chậm cởi quần áo.


Nàng cởi quần áo ướt sũng trên người ra, đang chuẩn bị mặc quần áo của Đoàn Tử Thông, cửa “Rầm” một tiếng bật ra. Sau đó Cầu Mộ Quân nghe được tiếng Đoàn Tử Thông nơm nớp lo sợ: “Cha nuôi.”


Bình phong trước mặt đột nhiên bị người đẩy ra, Đoàn Chính Trung cùng với hạ nhân hắn mang đến thấy Cầu Mộ Quân ở bên trong cuống quít dùng quần áo của Đoàn Tử Thông che thân thể, dưới chân nàng còn có một đống quần áo phụ nữ.


Cả phòng yên lặng, chỉ nghe Đoàn Chính Trung gằn từng chữ từng chữ: “Lôi tên nghịch tử này ra ngoài thiến, ngay lập tức!”


“Cha nuôi!” Đoàn Tử Thông thất thanh kêu lên.


Cầu Mộ Quân cũng chấn động, hồi lâu mới tìm lại được giọng nói của mình, kinh hoảng nói:“Ngài……”


Lúc này hạ nhân bên cạnh hắn vẫn đứng yên không nhúc nhích, Đoàn Chính Trung quát:“Mau lên, thiến, ngay lập tức thiến hắn!”


Vài hạ nhân run bắn lên như bị điện giật, sau đó nhanh chóng tiến đến chỗ Đoàn Tử Thông.


Đoàn Tử Thông sợ hãi lùi về phía sau vài bước, nhưng lập tức bị người bắt lấy.


Quản gia đưa con dao trong tay cho một thị vệ bên cạnh Đoàn Chính Trung, sau đó có người đi tới cởi quần Đoàn Tử Thông.


Cầu Mộ Quân rốt cục khôi phục chút thần trí, lắp bắp nói:“Đừng…… Đừng mà……”


“Cha nuôi, con không có, không có!” Giọng của Đoàn Tử Thông đã run rẩy lắp bắp.


Cầu Mộ Quân lập tức nói:“Là ta tìm hắn, là ta muốn hắn giúp ta trốn, quần áo ta ướt nên mượn quần áo hắn mà thôi.”


Đoàn Chính Trung đưa lưng về phía nàng nhìn động tác của đám người bên kia. Dưới cái nhìn chăm chú của Đoàn Chính Trung hạ nhân đã cởi áo ngoài của Đoàn Tử Thông.

Phu quân là thái giám tổng quản – 20

Chính văn Chương 20: Cầu cứu

Edit: mèo mỡ 

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)


Đột nhiên, “rắc” Một tiếng, nhánh cây dưới chân gãy, nàng lập tức ngã xuống.

Nàng không dám kêu ra tiếng, ngồi dưới đất cắn răng nhíu mày nhịn đau một lúc lâu.

Cũng may chân không bị thương, cái mông đau đớn qua một lúc cũng giảm bớt, Cầu Mộ Quân có thể đứng lên chầm chậm đi về phía trước.

Trong Đoàn phủ có rất nhiều người tuần tra ban đêm, nàng chỉ có thể tránh ánh mắt những người tuần tra, lén lút đi không thấy rõ đường.

Không ngờ ngay cả cửa sau cũng có đến bốn người gác. Cửa sau không được, cửa trước đương nhiên cũng không được. Nàng lại chạy đến bên tường nhìn một chút, vừa cao vừa nhẵn bóng, nàng không thể trèo qua nổi. Người tuần tra ban đêm đi tới, nàng lại vội tìm nơi trốn, núp vào một bụi hoa.

Sau lưng đột nhiên sáng ngời, nàng sợ tới mức vội vàng ngồi sụp xuống, sau đó một chậu nước dội lên người nàng.

Cửa sổ lại đóng lại, nàng cảm thấy nước vẫn còn ấm.

Thật vất vả mới trốn ra được, lại bị tường cao ngăn cản, nếu như để người ta bắt được, bị Đoàn Chính Trung biết nàng muốn trốn, nàng thật sự toi đời.

Người tuần tra ban đêm tiếp tục đi về phía trước, nàng ngồi tại chỗ cảm thụ gió thổi lạnh lẽo, nghĩ xem bây giờ nên làm cái gì.

Đột nhiên nàng nhìn thấy sân của Đoàn Tử Thông.

Có thể nói Đoàn Tử Thông là người duy nhất nàng quen ở Đoàn phủ. Hơn nữa hắn có vẻ là người tốt. Mà bây giờ, mặc kệ hắn có phải là người tốt hay không, nàng cũng chỉ có thể đặt cược vào hắn.

Bây giờ cả người nàng đều ướt sũng, trời tối rất lạnh, nếu ở ngoài một đêm chắc chắn nàng sẽ bị đông chết mất, dù không bị đông chết cũng không bị người phát hiện thì chỉ cần đến hừng đông ngày mai thôi nàng cũng chỉ còn một con đường chết.

Rơi vào đường cùng, Cầu Mộ Quân nhìn quanh bốn phía, xác định không có người thấy liền nhanh nhẹn chạy vào viện của Đoàn Tử Thông.

Nơi ở của Đoàn Tử Thông ít người tuần tra hơn bên ngoài, nàng dễ dàng chạy được tới trong sân, nhưng nàng không biết đâu là phòng của Đoàn Tử Thông.

Tìm gian phòng lớn nhất, sau đó nàng vui mừng phát hiện đèn trong phòng vẫn còn sáng.

Nàng từ từ đến gần gian phòng, nhẹ nhàng ngồi xuống, nhìn qua cửa sổ, quả nhiên thấy Đoàn Tử Thông đang đọc sách.

Cầu Mộ Quân vui mừng vô cùng, muốn gọi hắn, lại không biết nên gọi thế nào.

Con? Đoàn công tử? Đoàn Tử Thông? Tử Thông? Thông Nhi?

Cân nhắc một lúc lâu nàng mới khẽ gọi Đoàn Tử Thông.

Trong phòng rất im ắng, Đoàn Tử Thông lập tức nghe thấy tiếng gọi, nhìn về phía cửa sổ thì thấy nửa khuôn mặt của Cầu Mộ Quân. Giật mình gọi:“Mẫu thân người……”

Cầu Mộ Quân nhẹ nhàng nói nhỏ:“Mở cửa nhanh, ta vào rồi sẽ nói cho người.”

Đoàn Tử Thông mặc dù thấy kì lạ nhưng vẫn đi mở cửa, sau đó Cầu Mộ Quân chui vào.

Bộ dạng của nàng lúc này làm Đoàn Tử Thông hoảng sợ, đỏ mặt nói:“Mẫu thân người sao lại……”

Thấy hắn đỏ mặt, Cầu Mộ Quân nhìn lại mình, phát hiện quần áo ẩm ướt dán vào da thịt, phần cánh tay thậm chí còn trở nên trong suốt, dưới ngọn đèn cực kỳ giống một bộ xuân cung sống.

Phu quân là thái giám tổng quản – 19

Chính văn Chương 19: Chạy trốn (2)

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Cầu Mộ Quân dùng ngọn nến soi bốn phía, có vẻ như chỉ có thể trốn từ cái cửa sổ bị bít kia. 

Cầu Mộ Quân lập tức kéo giường đến dưới cửa sổ, đặt bàn lên trên giường, trèo lên, vừa khéo có thể đến bên cửa sổ.

Cửa sổ rất nhỏ nhưng một người vẫn có thể chui qua, trước hết phải tháo được đinh ở ba tấm ván gỗ.

Cầu Mộ Quân nhìn kỹ ba tấm ván gỗ, dầm mưa dãi nắng lâu ngày không còn chắc chắn như trước.

Nàng dùng sức nện vào, quả nhiên nghe được một tiếng gãy, tuy rằng đau tay quá. Nhưng đau thế này có là gì, có hi vọng làm gãy tấm gỗ nàng nên cám ơn trời đất.

Chịu đựng đau đớn tiếp tục nện vài cái, tấm gỗ thật sự gãy. Ném tấm gỗ gãy làm hai qua một bên, nàng tiếp tục với tấm thứ hai. Nhưng kết quả đập thế nào cũng không gãy.

Tay Cầu Mộ Quân đã đỏ lên, mồ hôi chảy đầm đìa nhưng nàng không mất hi vọng. Nàng vừa vội vừa tức, nắm tấm ván gỗ dùng sức giật giật, lại cảm thấy cái đinh lỏng ra.

Lại có hi vọng, lúc này nàng không đánh gãy tấm ván gỗ nữa mà cố gắng nhổ nó khỏi khung cửa sổ.

Cái đinh quả thật lỏng ra, rút vài cái liền rơi ra, chỉ còn lại một tấm cuối cùng.

Không ngờ tấm này lại làm khó nàng. Đập không được nhổ cũng không xong.

Cầu Mộ Quân nhìn cái đinh, hình như rất chắc, nói cách khác bây giờ cũng chỉ có thể thử làm gãy nó.

Nếu sức lực của nàng lớn hơn chút nữa, nếu có cái búa ở đây, tấm ván gỗ này đã sớm bị đập gãy.

Bởi vì không có “nếu”, cho nên tấm gỗ vẫn y nguyên.

Cầu Mộ Quân nhìn ngọn nến, lại cháy thêm một đoạn, không dùng được bao lâu nữa. Trong lòng càng sốt ruột, đang cạy cạy tấm ván gỗ trong đầu đột nhiên nghĩ ra một sáng kiến.

Nàng đặt ngọn nến ở dưới tấm ván gỗ.

Tấm ván gỗ đã mục, đốt không bùng lên, nhưng vẫn bị cháy đen, có chút khói bay lên. May mắn là buổi tối, người khác không nhìn thấy khói từ nơi này bay ra.

Nàng vẫn dùng lửa đốt tại một điểm cố định trên tấm ván gỗ, đốt một lúc lại thử xem có thể đánh gãy hay không, cuối cùng, nàng dùng sức đập,“rắc” một tiếng tấm gỗ gãy.

Cầu Mộ Quân vui sướng chuyển tấm ván gỗ cùng đinh sang một bên cửa sổ, sau đó nghĩ xem làm cách nào chui ra được.

Nàng vươn đầu ra ngoài cửa sổ nhìn nhìn, có thể thấy một cái cây bên cạnh cửa sổ. Bám vào cửa sổ, cố gắng một chút hẳn là có thể với đến nhánh cây, sau đó leo lên trên cây.

Thử qua thì chỗ nàng đứng vẫn hơi thấp, chân không đạp đến cửa sổ. Cầu Mộ Quân nhìn phía dưới, xuống khỏi bàn, cuốn chăn trên giường thành một đống rồi đặt lên trên bàn sau đó lại trèo lên.

Lần này, độ cao vừa đủ, nàng kéo cao váy, sau đó thật cẩn thận leo ra cửa sổ, đu đến nhánh cây, leo lên cây. Lúc này, ánh sáng mỏng manh của ngọn nến chiếu ra ngoài cửa sổ vừa lúc tắt.

Trong lòng nàng mừng thầm, giống như tội phạm vượt ngục thành công.

Ôm nhánh cây chậm rãi leo xuống, cây không có cành, đứng lên có chút khó khăn.

Không nhìn thấy, nàng đành sờ soạng đặt chân lên một nhánh cây nhỏ. Thử thấy tạm thời không gãy được, nàng cẩn thận đặt trọng lực lên cành cây kia, leo xuống.

Đột nhiên, “rắc” một tiếng, nhánh cây dưới chân gãy, nàng lập tức ngã xuống.

Phu quân là thái giám tổng quản – 18

Chính văn Chương 18: Chạy trốn

Editor: Mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)


Trong bóng đêm, lỗ tai dựng lên, nghe động tĩnh bốn phía. Cầu Mộ Quân chợt nghe thấy một âm thanh kỳ lạ, giống như gió thổi, lại giống như từ góc nào đó trong phòng vọng lại, giống tiếng phụ nữ khóc.

Nàng lại dịch vào trong giường thêm một chút, chạm đến vách tường, không cẩn thận phát hiện trên tường có chữ viết.

Giơ ngọn nến lên soi chữ trên tường, đọc từng câu, sắc mặt càng ngày càng tái nhợt, cuối cùng cả người run lẩy bẩy.

Thì ra đây là khu nhà cũ đã bị dỡ bỏ ở hậu viện Đoàn phủ gần đây mới được xây lại, chỗ nàng đang đứng trước kia là một cái cái ao, chuyên môn dùng để dìm chết những người phạm tội, ví dụ như con dâu có hành vi không đoan chính, con riêng, hạ nhân phạm vào lỗi lớn phải xử tử…… Bởi vậy, Đoàn Chính Trung lấp cái ao đi, sửa thành Tây lâu, cũng chuyên môn dùng để giam giữ hạ nhân phạm lỗi.

Cầu Mộ Quân ấn ngực lại hít sâu mấy hơi, sau khi cân nhắc nàng quyết kéo giường đến bên kia. Dù sao rời xa mấy chữ này nàng sẽ an tâm hơn một chút .

Tuy rằng giường này có mùi mốc, nhưng chỉ có mình nó, nàng không thể không dùng đành phải kéo sang bên kia.

Giường là mấy khối tấm ván gỗ ghép thành, không quá nặng, nàng dùng thời gian một nén hương, cuối cùng cũng kéo được giường dựa vào tường bên kia.

Trở về lấy ngọn nến đi về giường, lại phát hiện trên tường bên này cũng có chữ, vẫn là viết bằng chu sa (1).

Trong lòng Cầu Mộ Quân bất an, trực giác nói cho nàng biết đây không phải thứ gì tốt. Dù sao cũng đã nhìn rồi, có gì mà không dám xem đến cùng? Lần này nàng đứng xa một chút, giơ ngọn nến lên, là bức họa mấy người phụ nữ. Mấy chữ màu đỏ bên cạnh là thân phận, lỗi những người phụ nữ này phạm phải, sau đó…… Vì sao chết tại gian phòng này.

Nơi này, trước kia nhốt rất nhiều nha hoàn, đều là vì phạm vào tội lớn, sau đó đại đa số đều chết ở đây, bệnh chết, hoặc là không rõ nguyên nhân sợ hãi mà chết.

Mùi không rõ quanh quẩn bên cạnh không phải mùi tử khí sao?

Cầu Mộ Quân chỉ cảm thấy trên người chảy ra mồ hôi lạnh .

Tiếng động kì lạ lại vang lên, lần này Cầu Mộ Quân không cảm thấy giống gió thổi nữa mà rõ ràng chính là tiếng phụ nữ khóc!

Nàng sợ tới mức lùi lại đằng sau mấy bước, đột nhiên nhìn về phía sau, không có gì. Sau đó nàng thấy ngọn nến đã không còn nhiều lắm. Cho dù bây giờ nàng muốn gọi nha hoàn lấy một cây khác đến cũng không được, chung quanh nơi này không có người, nàng gọi cũng không ai đến. Mà phần nến còn lại chắc chắn không qua nổi đêm nay.

Theo tình hình này, nếu ngay cả nến cũng không có, chỉ sợ nàng cũng sẽ chết ở chỗ này giống những nha hoàn kia.

Không được, nàng không thể chịu được, nàng phải bỏ trốn!

Có ý nghĩ như vậy, cảm xúc sợ hãi của Cầu Mộ Quân liền giảm bớt một chút, cố gắng nghĩ bây giờ nên làm thế nào.

Nếu có thể chạy thoát, nàng không được để cho Đoàn Chính Trung bắt được. Vậy nàng cũng chỉ có một cách là trốn về nhà, đến lúc đó Đoàn Chính Trung sẽ phải tìm cha mẹ nàng đòi người, hắn nhất định sẽ cho cha nàng mặt mũi, sẽ không tiếp tục phạt nàng.

Nhưng mà, nàng phải trốn như thế nào đây?

Cầu Mộ Quân dùng ngọn nến soi bốn phía, có vẻ như chỉ có thể trốn từ cái cửa sổ bị bít kia.


(1) Chu sa là khoáng chất có nhiều hình dạng khác nhau như hình mảnh, sợi, cục, màu đỏ hoặc nâu hồng, có những vết bóng sáng, rắn nhưng rất giòn, thường được tán thành bột, chế biến thường được thủy phi nên rất mịn, lấy ngón tay xát màu không ra tay là thứ tốt. Chu sa thường ở thể bột đỏ.