Phu quân là thái giám tổng quản – 16

Chính văn Chương 16: Không thể không nhận lỗi

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Nhìn thấy tờ giấy kia, tim Cầu Mộ Quân như ngừng đập. Ai ngờ tờ giấy bị gió thổi đi vẫn còn ở trong sân chưa được người khác dọn đi, lại còn bị hắn tinh mắt thấy được! 

Đoàn Chính Trung nhìn tờ giấy, nhàn nhạt hỏi:“Ai viết ?”

Quản gia đứng bên cũng thấy mấy chữ trên tờ giấy, mặt lập tức biến sắc. Đoàn Chính Trung lại hỏi một tiếng, mọi người bên cạnh cúi đầu không trả lời, quản gia liền nháy mắt gọi một hạ nhân tới, nhỏ giọng nói:“Gọi tất cả mọi người đến, lão gia có chuyện muốn hỏi.” Những lời này của ông ta mặc dù không lớn, nhưng trong hoàn cảnh yên tĩnh như này chỉ sợ là không ai không nghe thấy.

Tim Cầu Mộ Quân đột nhiên đập mạnh, không biết nên làm gì bây giờ.

Chỉ chốc lát sau, tất cả người trong phủ đều bị gọi tới. Cầu Mộ Quân thấy Đoàn phủ có nhiều người như vậy, trong lòng lập tức thả lỏng. Nhiều người như thế, nàng không thừa nhận, hắn cũng sẽ không làm gì được nàng, dù sao cũng không có chứng cớ. May mắn là hắn chưa từng thấy chữ nàng viết.


Bọn hạ nhân đều đứng thẳng, quản gia hỏi vài lần không có kết quả không biết xử trí thế nào đành đứng sang một bên nhìn sắc mặt Đoàn Chính Trung.


Đoàn Chính Trung mím môi, nhìn chung quanh một vòng, nói:“Tính từ những hạ nhân làm việc chưa được một năm mỗi người mười gậy, đánh tới dưới cấp bậc quản gia. Không có ai thừa nhận sẽ đánh lại từ đầu, khi nào có người thừa nhận thì ngừng.”


Chút đắc ý trong lòng Cầu Mộ Quân bị Đoàn Chính Trung “Bốp” một tiếng đánh cho nát bét.


Hắn còn muốn lần lượt đánh tất cả mấy chục hạ nhân này vài lần!


Hắn thà rằng giết nhầm một trăm chứ không thể buông tha một người!


Hắn…… Thật độc ác!


Bốn phía không ai dám nói, chỉ có một đám hạ nhân tự động quỳ xuống, sau đó nằm xuống đất. Bao gồm cả cô bé cười có hai lúm đồng tiền – Cận Nhi kia.


Đã có người đi lấy gậy, Cầu Mộ Quân hít sâu một hơi, mở miệng nói:“Đừng ép bọn họ, là ta viết.”


Nàng vừa dứt lời, tất cả mọi người đều nhìn về phía nàng.


Đoàn Chính Trung bình tĩnh hỏi:“Vậy sao?”


“Đúng.” Cầu Mộ Quân đáp rõ ràng.


“Viết cái gì?”


“Là ngài để cho ta nói đấy nhé.” Cầu Mộ Quân dường như muốn trăn trối trước lúc chịu chết, nói:“Thái giám chết bầm, tiểu nhân, biến thái…… Đằng sau có phần không nhớ rõ, hình như là không biết xấu hổ, học nữ nhân bôi phấn thơm.”


Đoàn Chính Trung khẽ cười một tiếng, nói:“Còn có một câu giống nô tỳ hôm trước, cô nói xem…… Ta nên trừng phạt cô thế nào?”


Hắn lại nhắc đến chuyện nha hoàn kia! Nói cách khác tội của nàng giống nha hoàn kia! Cầu Mộ Quân run lên, lại cố gắng bình tĩnh nói:“Ngài không thể lấy phương pháp ngày đó phạt ta, ta là phu nhân của ngài!” Cho dù hắn là thái giám, cho dù hắn không thích nàng, nhưng nói thế nào bây giờ bọn họ cũng là vợ chồng, hắn sao có thể dùng chó đến sỉ nhục thê tử của mình!


“Vậy sao, vậy cô nói xem ta nên phạt cô thế nào?” Đoàn Chính Trung nhìn nàng hỏi.


“Ta…… Ta là vì hiểu lầm ngài mới như vậy, ta biết sai rồi, ngài niệm tình ta vi phạm lần đầu, tha cho ta đi.” Tuy biết hắn chẳng có mấy tế bào đồng tình, nhưng nhẹ nhàng cầu xin hắn vẫn hơn chống đối hắn.

5 thoughts on “Phu quân là thái giám tổng quản – 16

  1. Mặc dù chưa đọc nhưng mình xem văn án đã kết bộ này rồi. Chờ khoảng 50 chương mới Start. Cảm ơn bạn đã edit, cố lên nhé! Năm mới vui vẻ.

  2. Ta vẫn thấy nàng không thật sự sợ hắn,nếu sợ không dám cò kè về hình phạt dành co mình,còn chuyện năn nỉ thì đương nhiên rồi,cứng đầu làm sao được
    Cám ơn bạn

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s