Tuổi 17 – Chương 4.2

Chương 4.2

Editor: mèomỡ

Trên giường hồng nhạt, rèm cửa sổ màu xanh lam, phong cách cô gái dào dạt tuổi thanh xuân. Trên bức tường màu vàng có một bức ảnh chụp cả nhà du lịch, bên trong một nhà ba người cười thật sự vui vẻ.


Bàn học vàng nhạt vốn luôn luôn sạch sẽ, nửa năm này có thêm đủ loại kiểu dáng sách giáo khoa, sách tham khảo, độ cao đều sắp nhấn chìm người.


“Cứu mạng, sao lại khó như thế?” Chiến đấu hăng hái hơn ba giờ, Khang Đóa Hinh đầu hàng, ném bút trên tay đi, cả người như rỉ ra trên bàn, “Đầu em đau quá, không được, em thề, nếu về sau có con, em tuyệt đối không bắt nó học môn nó không thích.”


“Từ từ sẽ được, toán học vốn sẽ không phải sở trường của em.” Nguyễn Đông Luân thản nhiên nói, thuận tay viết ra công thức giải trên giấy nháp.


“Còn từ từ, anh đã dạy quá một giờ.” Cô lẩm bẩm, nghiêng đầu nhìn đôi tay to đang viết chữ như nước chảy mây trôi, liên tiếp viết cho cô ngôn ngữ ngoài hành tinh gì đó mà cô không hiểu nổi.
Cô vẫn biết ông xã nhà mình…… Khụ, chồng trước, rất đẹp trai, cũng khó trách dù trước hay sau khi kết hôn, đều có phụ nữ tự động theo đuổi.


Cũng may trừ bỏ thư ký Vương, anh chưa bao giờ đem phụ nữ để vào mắt. Mà thư ký Vương …… Cô nghĩ bây giờ cô tình nguyện tin tưởng, Nguyễn Đông Luân cũng không yêu cô ta.
Nguyễn Đông Luân nghe xong lời của cô, cười cười, “Em có biết, anh ước gì có thể kéo dài thời gian nhiều một chút.”


Cô nháy mắt mấy cái, “Đông Luân, em phát hiện anh không giống trước kia.”


“Hả?” Anh nhất tâm nhị dụng*, vừa giải đề vừa nói chuyện phiếm cùng cô, “Khác thế nào?”


* Nhất Tâm Nhị dụng (一心二用): Giống Tiểu Long Nữ trong Thần điêu đại hiệp một bên tay trái vẽ hỉnh vuông, bên tay phải vẽ hình tròn á. Ý là một lúc làm 2 tay 2 việc khác nhau


“Trước kia anh sẽ không nói chuyện cùng em như vậy.” Anh trước kia, rất ít khi biểu lộ rõ ràng tình cảm đối với cô ra ngoài, đương nhiên cũng sẽ không nói thẳng những lời giống như ‘không muốn rời xa cô’ như bây giờ.


Rốt cục anh dừng bút, còn giương mắt nhìn cô, “Em không vui sao?”


“A?” Cô sửng sốt, mới đột nhiên hiểu ý, vội vàng nói: “Không có, em không phải không thích, ý của em là, em rất vui khi anh nguyện ý nói với em……”


Theo vẻ mặt của anh, cô nhìn ra được, anh thực hy vọng có điều thay đổi, không muốn bọn họ lại đi đến kết cục như kiếp trước.


Bởi vậy lúc này đây, anh thử hiểu những gì cô cần, cũng thử biểu đạt ý của anh với cô, nói cho cô từng lý do, quyết định anh sẽ làm.


Nhận ra anh vẫn rất để ý đến tình cảm của hai người, cô đột nhiên cảm thấy thực cảm động, cũng thực hổ thẹn. Nhớ lại, dường như cô chưa từng làm cái gì vì anh.


“Vậy là tốt rồi.” Nguyễn Đông Luân lại khôi phục tươi cười, cũng đưa giấy nháp cho cô, “Đến, đây là biểu thức, em xem xem có chỗ nào không hiểu, anh sẽ dạy em.”


“Ai.” Cô không tình nguyện lấy tay ngẩng đầu lên, “Toán học căn bản chính là dùng để chỉnh người ta đúng không?”


Cô càng ngày càng cảm thấy mình thực không có thiên phú.