Tuổi 17 – Chương 1.4

Chương 1.4

Editor: mèomỡ

 

“Đúng là không thích, nhưng vẫn tiếc nuối không thể trải nghiệm cuộc sống đại học.” Cô dừng một chút: “Dù sao học đại học cũng cần tiền, thành tích lúc trước của em không vào được đại học quốc lập Đài Bắc, học phí đại học tư nhân lại cao. Lấy tình huống của chúng ta lúc ấy, anh vừa học vừa làm, còn phải chiếu cố mẹ, sao có thể?”

 

Nguyễn Đông Luân yên lặng. Anh không biết rằng thì ra cô nghĩ như vậy. Lúc trước cô gả cho anh, la hét nói rằng không muốn đi học, anh còn tưởng cô thực sự không thích học, bởi vậy chưa bao giờ ép cô.

 

Không ngờ cô vì băn khoăn vấn đề tiền bạc không muốn tạo áp lực quá lớn cho anh nên mới không tiếp tục học lên. Anh cảm thấy có vài phần áy náy

 

Khang gia trước đây tuy không được gọi là giàu có nhưng vợ chồng Khang gia thương con gái. Năm đó cô bỏ lại hết thảy gả cho anh, anh làm sao có thể để cô chịu khổ.

 

Nhưng hôm nay xem ra anh vẫn bạc đãi cô rồi.

 

“Nếu em học không hiểu, để anh dạy em.” Anh đề nghị: “Văn học anh không nhớ nhưng toán học vẫn nhớ hơn một nửa.”

 

“Đúng, anh học đại học cũng dạy thêm không ít.” Cô nhớ tới lúc anh còn học đại học chính là nhờ đi dạy thêm kiếm sinh học phí cho hai vợ chồng cùng mẹ chồng: “Nhưng mà em nghĩ không cần, anh bận rộn như vậy, em cũng không thể không biết xấu hổ cắt bớt thời gian làm việc kiếm tiền của anh.”

 

“So sánh với em, cái này có đáng gì?” Anh cũng không cảm thấy đó là vấn đề.

 

“Vẫn thôi đi, dù sao chúng ta đã ly hôn, cũng không cần làm phiền anh.”

 

Vừa nghe đến 2 chữ “ly hôn” sắc mặt Nguyễn Đông Luân liền cứng lại: “Em còn nhớ… chuyện kiếp trước?”

 

“Kiếp trước?” Khang Đóa Hinh quay đầu đi, trên khuôn mặt trẻ tuổi che kín vẻ ủ dột không nên có ở độ tuổi này: “Được rồi, đều đã quay về, nếu muốn gọi mười mấy năm kia là “kiếp trước” cũng không sao, nhưng đối với em đó đều là chuyện của ngày hôm qua mà thôi. Về việc ly hôn, lúc trước em đã nghĩ rất nhiều, thật vất vả mới gọi được người bận rộn như anh ký tên, em nghĩ… chúng ta vẫn nên ‘hợp được thì cũng tan được’ đi.”

 

Anh trừng mắt nhìn cô, không rõ vì sao cô khăng khăng ly hôn như vậy.

 

“Nhưng … chúng ta đã quay về.” Anh khó khăn mở miệng “ Không thể làm lại từ đầu sao?”

 

Anh biết kiếp trước anh là người chồng thất bại. Biết rõ Đóa Hinh không có bạn bè tri kỉ, hai người họ lại không co con, anh làm chồng mà cả ngày ra ngoài, thời gian ở bên ngoài còn nhiều hơn ở nhà, để kiều thê mới hai mươi mấy tuổi một mình ở nhà, cũng khó trách cô không vui.

 

Từ hôm qua khi nhìn thấy tờ đơn ly hôn kia, anh liền hối hận, vô cùng hối hận. Hối hận những năm đó vì muốn bọn họ có cuộc sống an ổn lại quên mất tình cảm vợ chồng gắn bó mới là quan trọng.

 

Sáng nay rời giường phát hiện không hiểu sao mình quay về, anh cảm thấy ngạc nhiên lại hơi hơi cảm tạ ông trời cho anh có lại cơ hội quan trọng. Đặc biệt nhìn thấy cô tới tìm mình làm cho anh vừa mừng vừa sợ .

 

Dù thế nào cũng không ngờ tới hình như cô không muốn cùng anh bắt đầu lại một lần nữa.

 

“Bắt đầu lại? Thật xin lỗi… em không nghĩ đến.” Cô yên lặng một lát mới mở miệng.

 

Từ buổi sáng tỉnh dậy cho tới giờ, ngắn ngủi vài giờ, cô suy nghĩ rất nhiều rất nhiều. Muốn nhân cơ hội trọng sinh làm lại những điều đã bị cô bỏ qua, dù là vui hay không, nhưng cô không có dũng khí bắt đầu với anh một lần nữa.

 

“Đóa Hinh, em hối hận lấy anh?”

 

“Hối hận… cũng không phải. Nói thật nếu kiếp trước không bỏ trốn cùng anh, em cảm thấy mình sẽ hối hận cả đời.” Cô than nhẹ. Vợ chồng nhiều năm như vậy, sao cô có thể không nhìn thấy biểu tình bi thương của anh. “Nhưng em đã bỏ trốn cùng anh một lần, cũng biết tư vị tình yêu là gì, cho nên sẽ không hối hận. Lần này em quyết định, lựa chọn làm con gái ngoan của ba mẹ.”  

 

Cô dùng mười năm, yêu anh, cùng nhau xây dựng gia đình, cuối cùng quyết định bọn họ không hợp nhau. Có lẽ cô nên cảm thấy may mắn, lúc này sẽ không lại giẫm lên vết xe đổ.

 

“Vậy sao sau khi tỉnh lại lại đến tìm anh.” Anh hỏi.

 

Cô cúi đầu: “Em chỉ … muốn xác định anh sống mạnh khỏe, dù sao chúng ta cũng làm vợ chồng mười năm.”

 

Nói dối! Rõ ràng cô còn yêu anh, nên mới chạy đến tìm gặp anh.

 

Tiểu ác ma trong lòng nhe răng trợn mắt rít gào với Khang Đóa Hinh.

 

Đúng vậy, cô còn tình cảm với anh nhưng cuối cùng cô chỉ có thể lựa chọn cuộc sống không có anh.

 

Trong lòng cô yên lặng thừa nhận, chính mình vẫn yêu anh như cũ, nhưng lần này cô muốn dùng thân phận Khang Đóa Hinh sống thật tốt mà không làm “Nguyễn phu nhân”. Làm Nguyễn phu nhân mười năm, cô mệt mỏi quá.

 

Huống chi bên cạnh anh cũng có người khác không phải sao? Cứng rắn dùng danh phận trói buộc anh không phải rất ích kỉ?

 

Khang Đóa Hinh không hoài nghi tình yêu của Đông Luân với mình, giống như bây giờ kỳ thật cô vẫn còn yêu anh. Nhưng không có nghĩa anh sẽ không rung động với người phụ nữ khác ở bên ngoài, đặc biệt là phụ nữ hoàn mĩ lại thích hợp với anh, giúp đỡ anh trong sự nghiệp.

 

Đáng tiếc cô muốn thuần túy chỉ là một tình yêu, nếu anh không thể cho, cô tình nguyện để anh đi.

 

Kiếp trước cô dùng rất nhiều tâm lực củng cố tâm lí bắt mình học được cách buông tay, đưa ra đơn li hôn, để cho anh tự do. May mà bọn họ trở lại 10 năm trước, ngay cả hôn còn chưa kết, giảm đi được thủ tục ly hôn, bằng không cô cũng không chắc mình cô thể đưa lại lần nữa.

 

“Anh đã biết, nếu như em muốn vậy, anh sẽ thành toàn cho em.” Anh đứng lên: “Yên tâm, anh sẽ không lại đến quấy rầy cuộc sống của em.”

 

Nói xong, anh xoay người bước ra khỏi quán café.

 

Khang Đóa Hinh ngạc nhiên nhìn về phía bóng dáng anh, nghĩ có lẽ đây là lần cuối họ gặp mặt, ngực đột nhiên đau đớn.

 

Không đau, không đau. Cô an ủi chính mình. Kiếp trước có lẽ chưa chuẩn bị tâm lí thật tốt, nay chẳng qua là hoàn toàn chấp hành mục tiêu lúc trước đề ra mà thôi.

 

Ly hôn đối với hai người bọn họ đều là chuyện tốt.

 

Có lẽ cô cũng sẽ sa sút tinh thần, nhưng sớm hay muộn rồi cũng sẽ qua. Một ngày nào đó không có anh cô cũng có thể sống tốt

 

Tự đáy lòng vô chờ đợi ngày đó đến.