Tuổi 17 – Chương 1.3

Chương 1.3

Editor: mèomỡ

Nguyễn Đông Luân bình tĩnh nhìn cô, một hồi lâu, trên khuôn mặt bình tĩnh mới chậm rãi lộ ra một chút cảm xúc.

 

“Trán em sao vậy?” Anh bỗng nhiên mở miệng

 

Khang Đóa Hinh ngẩn ngơ, theo bản năng nâng tay sờ sờ băng gạc trên trán, hoàn hồn đáp: “A, buổi sáng không cẩn thận đụng vào”

 

<<Bộ dáng của anh rất bình tĩnh, xem ra là không biết cô >> Khang Đóa Hinh nghĩ.

 

Không biết vì sao cô cảm thấy có chút may mắn, nhưng càng nhiều mất mát.

 

Chẳng lẽ trên đời này chỉ có mình cô có đoạn trí nhớ về 10 năm kia.

 

Cô cắn cắn môi, đè ép lòng tràn đầy thất vọng, đối anh gật gật đầu: “Không quấy rầy các anh tập bóng.” nói xong cô xoay người chuẩn bị rời đi.

 

“Đóa Hinh?”

 

Người đàn ông phía sau… hoặc nên gọi là cậu thanh niên, đột nhiên lên tiếng gọi cô.

 

Cô không dám tin quay đầu lại, giây tiếp theo đã bị ôm vào một lồng ngực rộng lớn.

 

“Ôi trời, không ngờ thật sự được gặp lại em! Anh còn cho là mình bị ảo giác… Em tới tìm anh sao?” Anh luôn trầm ổn khó khi nào lộ ra vội vàng.

 

Khang Đóa Hinh chết lặng không có phản ứng gì, nội tâm so càng kích động hơn anh.

 

“Anh… biết tôi?” Cô nghèn nghẹn hỏi.

 

Theo lý thuyết bọn họ còn chưa quen biết, anh có thể gọi tên cô, tức là anh cũng giống cô là từ mười năm sau trở về?

 

“Đương nhiên.” Anh rất nhanh đáp lại, tiếp theo lại chần chờ nhìn cô: “Chẳng lẽ em không biết anh?”

 

“Không” Khang Đóa Hinh bật thốt lên: “Ý em là, em biết anh là Đông Luân, nhưng là chúng ta… chúng ta không biết vì sao…”

 

“A Luân cậu có chơi nữa không.” Từ trong sân bóng có người hô.

 

“Mình có chuyện quan trọng, hôm nay không tập nữa.” Nguyễn Đông Luân lắc đầu với bọn họ.

 

“Chuyện gì quan trọng, tán gái sao?” Một nam sinh khác hì hì hỏi, vẻ mặt khá ái muội.

 

Nguyễn Đông Luân không đáp lời chỉ quay đầu khẽ nói với cô “Chúng ta tìm một chỗ nói chuyện.”

 

Tâm tình Khang Đóa Hinh thực phức tạp

 

Tình cảm trước mắt giống ngày hôm qua… hoặc là nên nói là mười năm sau, cô cùng anh ngồi ở quán café, không yên lòng uống café nói chuyện.

 

Cô không biết dùng thái độ gì đối mặt với người đàn ông từng được coi là “chồng trước” này

 

Trước ngày hôm qua cô chỉ luôn nghĩ về chuyện li hôn, nghĩ sau khi li hôn sẽ không còn quan hệ gì với anh.

 

Nhưng tình huống trước mắt rất vớ vẩn ly kì, trừ bỏ anh, cô không nghĩ ra có thể tìm ai. Huống hồ nhìn dáng vẻ này rõ ràng anh nhận ra cô.

 

“Trước hết để anh xác nhận một chuyện.” Nguyễn Đông Luân để sau khi phục vụ mang café rời đi mới mở miệng: “Chúng ta ở bên nhau 10 năm hẳn không phải do một mình anh tưởng tưởng?”

 

Sáng nay anh tỉnh lại, phát hiện tình cảnh của mình xong ngạc nhiên vạn phần, tiếp theo bị bạn bè cùng đội bóng rổ và bạn cùng phòng kéo đi tập bóng, còn chưa suy nghĩ cẩn thận kế tiếp nên làm cái gì, liền gặp được cô.

 

“Không phải, trừ phi hai chúng ta cùng nhau thác loạn.” Cô rầu rĩ uống một ngụm café: “Kí ức cuối cùng của em, chúng ta bị xe taxi đâm phải, sau khi khôi phục kí ức chính là bộ dáng này”

 

Vốn đang nghi ngờ đoạn chân thật kí ức này đến tột cùng là hoàng lương nhất mộng (1) hay chính mình không bình thường xuyên qua, nhưng nếu không phải chỉ một mình cô trải qua chắc anh cũng vậy

 

“Anh cùng em không khác lắm.” Anh trầm ngâm nói: “Thoạt nhìn giống như chúng ta thật sự trở về quá khứ rồi.”

 

“Tại sao lại như vậy?” Cô thấp giọng lẩm bẩm, loại sự tình này không phải chỉ có ở khoa học viễn tưởng hay phim ảnh mới có sao, vì sao lại phát sinh trên người cô.

 

Nguyễn Đông Luân quan sát cô một hồi lâu mới nói: “Thật ra, anh cảm thấy chuyện này không hẳn là xấu.”

 

“Sao lại vậy?”

 

“Em không thấy sao? Lịch sử sẽ thay đổi.” Anh hít vào một hơi: “Vốn chúng ta nửa năm sau trong lúc chờ xe mới có thể gặp nhau, kết giao, nhưng lần này em tìm anh trước nên chúng ta gặp nhau sớm nửa năm.”

 

Với anh mà nói, kia chứng tỏ bọn họ có thể bắt đầu lại một lần nữa.

 

Khang Đóa Hinh sửng sốt: “Em không nghĩ đến chuyện này.”

 

Qua rồi thật sự có thể thay đổi sao? Cô nhớ những ngày sau này.

 

Kỳ thật cũng không thể nói là hối hận dù sao bọn họ cũng có rất nhiều ngọt ngào cùng hạnh phúc, anh cho cô cuộc sống an ổn, luôn khát khao tình yêu tốt đẹp, nhưng trừ lần những thứ đó ra cô có càng nhiều tiếc nuối.

 

Tiếc nuối không học đại học, tiếc nuối không thể có con, tiếc nuối không thể nhìn mặt cha mẹ lần cuối, càng tiếc nuối cô trả giá nhiều như vậy cuối cùng lấy ly hôn để kết thúc.

 

Mà nay cô có thể trở lại 17 tuổi, trước khi mọi việc xảy ra. Chẳng lẽ ông trời cho cô cơ hội bù đắp lại những tiếc nuối đó?

 

“Đóa Hinh, em không sao chứ?”

 

Cô hoàn hồn, nhìn “chồng trước” trước mắt trẻ hơn rất nhiều

 

“Em không sao” Cô lắc đầu, lại nhanh chóng uống ngụm café: “Chỉ đang xem xét học cao nhị cấp ba một lần nữa.”

 

Có ai bỏ qua sách giáo khoa, không làm gì mười năm có thể nhớ rõ trung học học cái gì chứ? Anh trở về là đại học năm nhất, thật sự thoải mái.

 

“Em muốn lên đại học?” Anh hỏi

 

Nghĩ đến cô lúc trước 18 tuổi tốt nghiệp trung học xong liền rời nhà gả cho anh, không học đại học.

 

“Đương nhiên, xã hội hiện nay không ai không học đại học.” Khang Đóa Hinh nói thầm.

 

Anh nao nao: “Anh nghĩ em không thích học.”

5 thoughts on “Tuổi 17 – Chương 1.3

  1. Ka ka thanks nàng rất nhìu ha! Lâu lắm rùi nàng ui chương ni là 15/9 mak jờ là 8/10 ùi chương ms đi nàng ơi!

  2. sao em đọc truyện thỉnh thoảng lại có dòng bị mất chữ như thế này nhỉ “Nguyễn Đông Luân không đáp lời chỉ quay đầu khẽ nói với cô “Chúng ta tìm một chỗ nói chuyện.””
    truyện hay, thank ss 😀

  3. xin phép chủ nhà vì đã qua 1.3 mới cmt ! ^.^ truyện nhà bạn hay lắm ạ, mình tìm nguyên một buổi tối mới tìm ra được một bộ truyện hay, bạn edit mượt lắm luôn ❤ ❤

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s