Tuổi 17 – Chương 1.2

Chương 1.2

Edit: mèomỡ

Không cần đi học, Khang Đóa Hinh chậm rãi ăn xong bữa sáng, nhìn ba mẹ đi làm, vừa cẩn thận xem báo xong rốt cuộc trấn định, thở ra

Thật khó có thể tưởng tượng cô lại trở về năm 17 tuổi, cũng chính là 11 năm trước.

“Tin tức” trên báo với cô mà nói tuyệt đối không phải mới, Khang Đóa Hinh càng suy nghĩ càng rối loạn

Đầu thật đau, thật sự không lý giải nổi mọi chuyện sao lại xảy ra

Dù vậy có thể nhìn thấy cha mẹ một lần nữa, thật sự rất tuyệt vời

Cô nhắm mắt lại, có thể trở về với yêu thương của ba mẹ mặc kệ thế nào chỉ cần có thể hưởng thụ thân tình này lần nữa cô cảm thấy không uổng công trở về quá khứ

Mười năm qua cô thường cảm thấy hối tiếc

Nhưng… vì sao cô lại trở về? Mà nếu cô trở về vậy Đông Luân cùng cô bị xe đâm nay ở đâu?

Lúc trước cô đã suy nghĩ, sau khi ly hôn, sẽ không còn liên hệ với anh nữa, cô không muốn nghe được từ miệng người khác anh cùng người đàn bà kia thế nào

Lại càng không muốn người đàn bà kia diễu võ dương oai trước mặt cô, châm chọc cô không thể nào sinh con

Trái tim, bị thương một lần là đủ rồi

Trong giây phút bị tai nạn xe cộ, thấy anh không nghĩ ngợi liền lao lên bảo vệ cô, làm cho lòng cô thắt lại

Nay cô mười bảy tuổi, nếu lịch sử không thay đổi, cô nửa năm sau sẽ gặp Nguyễn Đông Luân, mười tám tuổi cùng anh bỏ trốn

Nhưng cô của “hiện tại” không muốn làm như vậy, không muốn vì mười năm hôn nhân hi sinh thân tình

Nhưng dù vậy cô vẫn rất muốn biết Đông Luận hiện tại thế nào, muốn biết anh có còn sống ở thời không kia hay cũng giống như cô đã quay về quá khứ?

Cô đoán rằng cơ hội một có vẻ cao, dù sao một mình cô trở về đã là việc vô cùng kì quái rồi, đâu thể nào cả anh cũng trở về? Nhưng dù thế nào cô cũng rất muốn gặp Nguyễn Đông Luân

Nhưng lúc này bọn họ còn chưa quen biết, cô đến chỗ nào tìm người?

“Anh hiện tại hẳn là… năm nhất?” Khang Đóa Hinh tính thời gian

Trường anh đang học cách nhà cô rất gần, đi hơn mười phút. Lúc trước khi cô đang đợi xe bus đã gặp anh

Cô biết khi học đại học anh từng trong đội bóng rổ. Nhưng năm 20 tuổi, sau khi cưới cô, trọng trách trên vai đột nhiên tăng thêm, đoàn thể xã hội, clb đều bỏ, sau khi học xong toàn bộ thời gian còn lại đều chuyên tâm kiếm tiền trang trải phí sinh hoạt.

Hơn nữa Nguyễn Đông Luân đối với cô rất tốt, ít nhất sau khi kết hôn không để cô chịu khổ.

Năm ấy anh vừa học vừa làm nuôi gia đình thật vất vả, nhưng lại chưa bao giờ yêu cầu cô đi làm. Rất nhiều năm trước khi mẹ chồng còn sống, muốn cô lúc nào rảnh thì đến bệnh viện thăm bà. Cũng may mẹ chồng rất tốt không làm khó dễ cô, bởi vậy cũng không phải là chuyện phiền toái.

Nhớ lại cô lại càng muốn gặp Nguyễn Đông Luân

Khang Đóa Hinh là người thuộc trường phái hành động. Ý nghĩ trong đầu hiện ra, cô liền nhảy từ trên ghế xuống trở về phòng thay quần áo, cầm ví tiền cùng chìa khóa trên bàn, ra khỏi nhà.

Không khí ở trường sáng sớm trong trẻo nhưng lạnh lùng, gió lạnh nhẹ thổi qua thân mình đơn bạc, khi tỉnh táo lại cô liền cảm thấy mình rất xúc động

Đại học Z cũng không nhỏ, muốn tìm người nói dễ hơn làm

Nhưng dù sao cũng đã đến rồi, về không cũng không cam lòng

Cô cũng không xác định đến cuối cùng sẽ có được đáp án như thế nào, dù sao cô cũng không định cùng anh yêu đương lại. Trải qua mười năm hôn nhân, cô đối với hôn nhân đã không còn khao khát.

Có lẽ chỉ muốn gặp lại anh một lần nhìn anh có sống mạnh khỏe ở thế giới này hay không mà thôi

Không ôm theo chờ mong, đi tới sân bóng rổ. Lúc này đa số sinh viên đều đang học, nếu không chính là còn quá sớm nên chưa đi học, cô cũng không quá hi vọng có thể thuận lợi gặp được anh.

Nhưng mà không biết là ý trời hay vận khí cửa cô thật sự quá tốt, mới đi đến bên sân bóng liền nhìn thấy một thân ảnh quen thuộc

Khang Đóa Hinh cảm giác đột nhiên tim đập nhanh hơn

Thân ảnh cao một mét tám ở trong đội bóng rổ nam không tính là đặc biệt xuất chúng, nhưng mà phương thức ném bóng gọn gàng kia quả thực rất giống với trong trí nhớ

Lúc mới quen anh nửa năm, cô từng nhìn thấy anh chơi bóng rổ, sau anh rời khỏi đội cũng không có cơ hội nhìn thấy

Lúc này nhớ lại khiến cho cô có một cảm giác rung động không hiểu hốc mắt một lần nữa vừa đỏ vừa nóng. Lại được nhìn thấy anh, cảm giác này cùng với lúc nhìn thấy cha mẹ thực không giống.

Rõ ràng trí nhớ 11 năm kia không phải giả, bởi vì Khang Đóa Hinh 17 tuổi không quen biết Nguyễn Đông Luân.

Quả bóng làm một đường cong hoàn mĩ từ tay người con trai bay vào rổ khiến người xem ít ỏi xung quanh không khỏi tán thưởng

“Thật đẹp trai!”

“Thật đẹp mắt”

“Giỏi thật” Cô nhịn không được cũng kêu nhỏ

Khoảng cách xa như vậy chắc không nghe thấy

Mới nghĩ như vậy, người con trai bỗng đột nhiên quay đầu lại nhìn về phía cô

Khi tầm mắt hai người chạm nhau, xung quanh phảng phất yên lặng, Khang Đóa Hinh chỉ nghe thấy trái tim trong lồng ngực mình đập như sấm

Bọn họ cứ nhìn nhau từ xa như vậy, giống như có thiên ngôn vạn ngữ lại không biết nên nói từ đâu

“Bộp” một tiếng, một quả bóng ném vào giỏ đánh vỡ không khí này.

“Này, A Luân cậu ngây ngốc ở đó làm gì?” Đồng đội của anh dùng sức vỗ vỗ vào lưng, theo ánh mắt của anh nhìn về phía này “Ai cha, là cô em gái xinh đẹp trẻ tuổi nha, thì ra cậu thích loại này”

Nguyễn Đông Luân không để ý đến hắn bỗng nhiên nói: “Các cậu chơi trước” liền đi tới phía cô.

Anh đi đến phía này làm gì? Anh biết cô là ai chăng? Nếu anh không biết cô hỏi cô tới làm gì, cô biết trả lời thế nào?

Kỳ thật chỉ ngắn ngủi vài giây nhưng cô cảm thấy lòng bàn tay mình đổ đầy mồ hôi

Còn đang suy tư, anh đã đến trước mặt cô chỉ cách nửa mét

“Anh…” Cô cắn môi, cố lấy dũng khí “Anh đi đến đây, tìm tôi có việc sao?”

Một khắc khi ấy cô không xác định được mình có hy vọng anh nhận ra cô hay không

 

 

6 thoughts on “Tuổi 17 – Chương 1.2

  1. aha, gặp nhau rồi =))
    cưới sớm khổ thế đấy, cho nên ta sẽ ko bao h bước vào địa ngục hôn nhân trước 25 tuổi =)))))))))))))

Trả lời Cổ Điệp Phi Vũ (Ohlala Yeah) Hủy trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s